Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau
Chương 11: Vợ Chồng Son
Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tuần đầu tiên của năm học không có nhiều tiết, Hạ Diễm đã hết sốt nên quay lại ký túc xá.
Cậu đã đăng ký một công ty chuyên về linh dị trực tuyến theo yêu cầu của Lục Bỉnh Văn, đặt tên là “Văn phòng siêu nhiên Bỉ Ngạn”.
Cậu thiết kế văn phòng thành một trang web. Giao diện trang web hoàn toàn màu đen, giống hệt ảnh đại diện của Lục Bỉnh Văn, chỉ có một dòng chữ nhỏ màu vàng nhấp nháy bên dưới mục nhập yêu cầu dịch vụ: Người đến trừ tà.
Không như những công ty linh dị khác, “Văn phòng siêu nhiên Bỉ Ngạn” tạm thời chỉ nhận đơn đặt hàng trực tuyến và cam kết hoàn thành trong vòng ba ngày kể từ khi tiếp nhận.
Sau khi hoàn thành, khách hàng sẽ trả một khoản thù lao nhất định.
Lý tưởng là vậy, nhưng thực tế lại ảm đạm vô cùng. Trang web đã hoạt động được một tuần mà vẫn chưa nhận được bất kỳ đơn hàng nào.
Trong tuần này, Hạ Diễm chăm sóc bản thân rất tốt. Cậu không chỉ chăm chú đọc sách cổ mà còn theo học lớp trực tuyến về tâm pháp siêu độ, học cách vẽ các loại bùa chú trong quyển sách đó.
Cuốn sách cổ có những hoa văn xen lẫn văn tự vô cùng phức tạp.
Khả năng sao chép của Hạ Diễm rất tốt, về cơ bản cậu có thể sao chép được tất cả. Tuy nhiên, những thứ cậu vẽ ra chỉ là những hình thù quỷ dị trên giấy trắng, hoàn toàn không có tác dụng gì.
Tối Chủ nhật, Hạ Diễm ngồi trên giường trong ký túc xá, chăm chú dùng máy tính bảng theo dõi lớp học trực tuyến. Giáo viên đang hăng hái bắt một nữ quỷ rồi siêu độ ngay trên đường.
Giáo viên nói: “Các bạn học, muốn siêu độ lệ quỷ thì trước tiên phải khống chế nó, không cho nó nhúc nhích. Sau đó dùng bùa triệu hoán để triệu hồi Miêu linh, rồi tiếp tục dùng bùa siêu độ điều khiển Miêu linh, để Miêu linh khống chế và siêu độ lệ quỷ. Nữ quỷ kia, xem ta đây! Này, chưa từng thấy lớp học trực tuyến quay video bao giờ sao ~sao ~sao ~sao ~sao ~?”
Bài học trực tuyến bị đứng hình vài giây, hình ảnh dừng lại ở cảnh nữ quỷ và giáo viên đối mặt nhìn nhau. Dường như giáo viên đang gọi nữ quỷ kia là mẹ.
Hạ Diễm không nhịn được nữa, cúi đầu cười phá lên.
Lục Bỉnh Văn bất ngờ xuất hiện ở đầu giường, gọi cậu một tiếng: “Hạ Diễm.”
Hạ Diễm giật mình, nhất thời quên mất bạn cùng phòng vẫn còn ở đây, cậu khẽ gọi: “Anh?”
Tiểu Kiều đang vùi đầu làm bài tập nên không nghe thấy giọng Lục Bỉnh Văn. Cậu ta chỉ nghe Hạ Diễm gọi một tiếng “Anh”, thế là bỏ dở bài tập, hai mắt lấp lánh như sao quay lại hỏi: “Anh ~ anh? Hạ Diễm, cậu gọi tôi là anh à?”
Ở nhà, Hạ Diễm là người nhỏ tuổi nhất, từ nhỏ đến lớn cậu chỉ toàn gọi người khác là anh chị.
Bề ngoài Lục Bỉnh Văn trông có vẻ lớn hơn cậu khoảng sáu bảy tuổi. Cậu theo bản năng vẫn xưng hô với Lục Bỉnh Văn như vậy, hơn nữa cậu cảm thấy Lục Bỉnh Văn cũng không ghét cách xưng hô này.
Lúc này Lục Bỉnh Văn đã biến mất. Mặt Hạ Diễm ửng hồng, cậu nói: “Tôi đang nhắn tin thoại với anh họ.”
Tiểu Kiều thất vọng nói: “Ồ, là anh họ à, tiếc quá, tiếc quá. Gọi ngọt ngào như thế mà lại là anh họ… Thật không hợp lý chút nào!”
Hạ Diễm nghĩ có lẽ Lục Bỉnh Văn có chuyện tìm mình, liền lấy điện thoại ra xem. Lúc này cậu mới phát hiện Lục Bỉnh Văn đã gửi tin nhắn cho cậu cách đây không lâu.
Lục Bỉnh Văn: Tuần này em không về nhà sao?
Ngôi nhà mà Lục Bỉnh Văn nhắc đến chắc là căn hộ của cậu.
Hạ Diễm nhìn đồng hồ, đã tám giờ tối.
Nhưng cậu vẫn nhanh chóng thay quần áo, nói với Tiểu Kiều: “Tiểu Kiều, anh họ tôi đến thăm, tối nay chắc tôi sẽ không về.”
Tiểu Kiều đáp một tiếng. Thấy Hạ Diễm vội vàng rời đi, cậu ta lại cười hì hì lẩm bẩm: “Hửm, thật sự không phải hẹn hò sao?”
Suốt quãng đường đi, Hạ Diễm hơi lo lắng thấp thỏm. Cậu sợ Lục Bỉnh Văn lại cố tình đến để khấu trừ một ngàn điểm công đức của mình, ừm, thậm chí có thể là hai ngàn điểm.
Trên đường đi, cậu còn nhận được cuộc gọi video của mẹ. Mẹ cậu ân cần hỏi: “Diễm Diễm, trễ thế này rồi sao con vẫn còn ở ngoài đường?”
Hạ Diễm nói dối: “Con quên thắp hương cho Lục Bỉnh Văn.”
Cố Liên vội vàng nói: “Ừ, vậy con mau đi đi, chuyện này sao có thể quên được chứ? Mỗi tuần đều phải đi thắp hương nhé con, nếu không vị Lục tiên sinh kia không vui, bỏ mặc con thì sao bây giờ?”
Hạ Diễm vâng dạ cho qua chuyện. Còn về việc kết hôn, lần trước cậu đã tùy tiện bịa ra mấy câu để mẹ yên tâm, chỉ nói rằng không có chuyện gì xảy ra.
Vậy nên mẹ cậu căn bản không biết cậu đã bị lệ quỷ “ăn sạch” từ trong ra ngoài, còn hấp hối nằm trên giường suốt hai ngày mới gượng dậy được.
Nếu nói theo một nghĩa nào đó, những gì Lưu đạo sĩ đã nói khi cậu mới sinh ra vẫn khá chuẩn xác.
Quả thật, khi cậu vừa tròn mười chín tuổi thì đã bị lệ quỷ “ăn tươi nuốt sống”.
Hạ Diễm đẩy cửa vào, bật đèn phòng khách. Trên TV vẫn đang chiếu tin tức.
Lần này Lục Bỉnh Văn không hù dọa cậu. Hắn mặc áo ngủ lụa màu xanh đậm ngồi trên ghế sofa xem TV, trông không khác gì một thanh niên nhân loại bình thường.
Thấy Hạ Diễm nơm nớp lo sợ chần chừ ở cửa, Lục Bỉnh Văn nổi ý muốn trêu cậu. Hắn cười như không cười, nói: “Phu nhân, sao không vào nhà?”
Hạ Diễm đến gần hơn một chút, đặt túi trái cây tươi trong tay lên bàn trước mặt Lục Bỉnh Văn, ngoan ngoãn nói: “Anh ơi, anh có muốn ăn trái cây không? Tôi đi thắp hương cho anh nhé.”
Cậu vừa định dùng tốc độ ánh sáng để chạy trốn, lại bị Lục Bỉnh Văn buồn cười kéo vào lòng mình.
Lục Bỉnh Văn nói: “Tôi ở đây thì em đi thắp hương làm gì?”
Hạ Diễm ngồi trên đùi Lục Bỉnh Văn, không biết rốt cuộc hắn có giận hay không. Cậu ngay cả động cũng không dám động, hàng mi dài run rẩy, trông giống như một con búp bê lớn được Lục Bỉnh Văn ôm vào lòng.
Lục Bỉnh Văn kéo tay trái Hạ Diễm lên xem, chậm rãi hỏi: “Hạ Diễm, chiếc nhẫn của em đâu?”
Sinh viên năm nhất hầu như ngày nào cũng phải đi học. Đeo nhẫn quá phô trương, Hạ Diễm lại sợ làm rơi mất, vậy nên đã cất nó vào ngăn kéo trong phòng.
Hơn nữa, Hạ Diễm cảm thấy chỉ có người yêu mới nên trao đổi tín vật như nhẫn. Vì vậy cậu cũng không hiểu vì sao mình lại có chút kháng cự chiếc nhẫn đó đến thế.
Lục Bỉnh Văn cao quý lãnh đạm, giọng nói của hắn dù không giận dữ cũng tự mang theo uy quyền, khiến Hạ Diễm theo bản năng sợ hãi vô cùng.
“Nhẫn… Tôi sợ làm mất nên đã cất đi rồi.” Hạ Diễm chớp chớp mắt, “Thật xin lỗi anh. Nếu không, tôi đi đeo nhẫn ngay.”
Lục Bỉnh Văn rất thích sự ngây ngô và luống cuống này của Hạ Diễm. Rõ ràng nhìn qua là một đại mỹ nhân vô cùng lạnh lùng, sao cậu ấy lại ngoan đến thế chứ?
“Nhẫn có đeo hay không tùy em, vui vẻ là được.” Bàn tay phải Lục Bỉnh Văn đặt lên thắt lưng Hạ Diễm, rồi từ bên hông chuyển đến bụng cậu.
“Bụng còn đau sao?”
Mặt Hạ Diễm đột nhiên đỏ bừng. Đêm tân hôn của bọn họ, Lục Bỉnh Văn cũng từng sờ bụng cậu như thế, mà khi đó, hai người bọn họ đã…..
Nhưng giờ phút này, vẻ mặt của Lục Bỉnh Văn lại vô cùng đứng đắn, cứ như thật sự chỉ quan tâm đến sức khỏe của Hạ Diễm.
Hạ Diễm cũng không ngốc, cậu âm thầm xếp Lục Bỉnh Văn vào dạng “lưu manh giả danh tri thức”.
Cậu nhẹ nhàng lắc đầu nhưng không nói gì.
Khi Lục Bỉnh Văn trêu Hạ Diễm đủ rồi thì buông tay ra, cầm máy tính bảng lên và đưa đơn đặt hàng của “Văn phòng siêu nhiên Bỉ Ngạn” cho Hạ Diễm xem.
“Vừa rồi có người đặt hàng.” Lục Bỉnh Văn nói, “Khách hàng đó nói rằng, chỉ cần tiêu diệt lệ quỷ trong hung trạch là có thể trả cho cậu thù lao hậu hĩnh.”
Hạ Diễm sửng sốt, lúc này mới nhận ra vừa rồi Lục Bỉnh Văn đang trêu chọc mình, chủ yếu là để nói về chuyện này.
Cậu cầm lấy máy tính bảng, xem thông tin đơn đặt hàng. Người đặt hàng là một vị tiên sinh họ Vương. Hung trạch của ông ta nằm trong khu vực tập trung nhiều trường học ở thành phố B, cách Đại học T rất gần, chỉ vỏn vẹn bốn cây số.
Nhà ở thành phố B tấc đất tấc vàng, nhà ở khu vực trường học lại càng đắt đỏ, toàn là giá trên trời. Ông Vương đã chi 20 triệu tệ để mua một ngôi nhà cũ rất bình thường cho con trai mình, nhưng không ngờ rằng ngôi nhà đó lại bị ma ám hàng đêm.
Lục Bỉnh Văn liếc nhìn trái cây Hạ Diễm mua. Lần này không có chanh mà là một túi cam.
Xem ra bà xã nhân loại của hắn thật sự rất thích trái cây có múi. Hoa quả trong nhà đều là họ hàng của cam quýt.
Hạ Diễm do dự nói: “Nhưng tôi chỉ vừa mới học cách vẽ bùa triệu hồi và bùa siêu độ. Mấy loại bùa chú này đều không có tính công kích, tôi sợ mình không trị được lệ quỷ, có khi còn tự vác xác tới cho nó ăn thịt luôn.”
“Không sao.” Lục Bỉnh Văn dùng ý niệm khống chế dao gọt hoa quả, cắt một quả cam tươi ngon ngọt ra. Hắn nói: “Tôi sẽ giúp em.”
Có Lục Bỉnh Văn làm chỗ dựa, Hạ Diễm – một thiên sư giả mạo – cũng tự tin hơn rất nhiều.
Mắt cậu bị con dao và quả cam lơ lửng giữa không trung thu hút. Cậu nói: “Cảm ơn anh.”
Hạ Diễm nhấn nút “Đồng ý nhận đơn hàng”, đồng thời hẹn thời gian nhận chìa khóa căn hung trạch kia với ông Vương. Cậu định tối mai tan học sẽ đến căn nhà đó xem một chút.
Lục Bỉnh Văn tùy tiện phất tay, một chiếc đĩa bạch ngọc bỗng dưng xuất hiện trên bàn. Quả cam và con dao vừa cắt xong cũng rơi xuống nằm gọn gàng trên đó.
Lục Bỉnh Văn nói: “Hôm nay tôi còn có chút việc, ngày khác gặp lại.”
Sau khi hắn biến mất, Hạ Diễm thở phào nhẹ nhõm.
Thật tốt quá, đêm nay cậu không cần phải song tu, cậu lại cách xa “con sâu và cây cỏ” thêm một chút!
Hạ Diễm vừa ăn cam vừa tò mò cầm chiếc đĩa ngọc lên xem. Dường như Lục Bỉnh Văn rất thích ngọc, chiếc nhẫn cưới đưa cho cậu cũng được làm bằng ngọc.
Cậu dạo một vòng trong căn hộ, phát hiện dường như Lục Bỉnh Văn đã lấp đầy căn nhà bằng một số đồ trang trí nhỏ mới. Ví dụ như bình hoa bằng vàng nguyên chất và một cặp ly pha lê trong phòng bếp; trong tủ rượu cũng có thêm mấy chai rượu vang đỏ; trong tủ quần áo cũng có rất nhiều âu phục và đồ ngủ của Lục Bỉnh Văn.
Hạ Diễm nhìn tủ đồ chứa đầy quần áo của mình và Lục Bỉnh Văn, đột nhiên cậu cảm thấy cuộc hôn nhân của mình cũng có vài phần chân thật.
Cậu lặng lẽ đặt bộ âu phục của Lục Bỉnh Văn vào túi chống bụi rồi treo lên, sau đó đi tắm và leo lên giường ngủ.
Lục Bỉnh Văn dịch chuyển trở về Minh giới họp, vừa đúng lúc gặp được vị thần bốn mùa tới tìm hắn để uống rượu hoa.
Thần bốn mùa là vị trí thoải mái nhất trong thần giới. Công việc chủ yếu là thay đổi các mùa xuân, hạ, thu, đông. Một năm ông chỉ cần làm việc bốn lần, thời gian còn lại đều rảnh rỗi.
Nhưng ông cũng là một trong những vị thần lâu đời nhất, quen biết Minh chủ Lục Bỉnh Văn đã mấy ngàn năm. Ông chưa bao giờ nghe qua Minh chủ có tin tức bát quái gì, nhưng hôm nay lại đến đưa tiền mừng cho Lục Bỉnh Văn.
“Chúc mừng tân hôn, Lục huynh.” Thần bốn mùa mặc một thân trường bào đầy màu sắc bay đến, nói: “Nghe nói huynh tìm được một nhân loại có bát tự thích hợp để kết hôn, thành vợ thành chồng. Vợ chồng son, sao Lục huynh không qua đêm ở nhân gian?”
Lục Bỉnh Văn thản nhiên nói: “Vợ tôi thân thể yếu ớt, nhiều bệnh, còn không thể tự lo cho mình. Song tu một lần chắc phải nghỉ nửa tháng.”
Thần bốn mùa sửng sốt, hỏi: “Vậy vì sao huynh lại cưới người ta? Đổi người khác song tu là được rồi, hiệu quả cũng giống như cưới người hợp bát tự mà.”
Lục Bỉnh Văn nhếch khóe miệng, ngẩng đầu rót bầu rượu vào miệng.
“Cậu ấy là người hợp mắt ta nhất.”
Hắn chưởng quản luân hồi sinh tử của nhân loại, là tồn tại khiến vô số lệ quỷ sợ hãi. Xưa nay hắn vẫn luôn đạm mạc, không chút nhân tình, cũng không có kiên nhẫn.
Nhưng khi nói đến người vợ mới cưới của mình, trong mắt hắn lại bớt đi vài phần u ám.
Thần bốn mùa như chợt nhận ra điều gì đó, ông nói: “Ồ…. Quý phu nhân chắc chắn là một đại mỹ nhân.”
Lục Bỉnh Văn họp xong ở Minh phủ, thấy thời gian vẫn còn sớm, hắn lại trở về căn hộ của Hạ Diễm.
Hạ Diễm đã ngủ say. Lục Bỉnh Văn nhìn gương mặt say ngủ đáng yêu của cậu, chậm rãi nằm xuống ôm lấy eo Hạ Diễm từ phía sau.
Ngày hôm sau có lớp toán cao cấp. Tiểu Kiều đã giữ một chỗ khá gần vị trí trung tâm cho Hạ Diễm. Cậu ta cười tủm tỉm hỏi: “Anh họ cậu đi chưa?”
Hạ Diễm gật đầu. Tối hôm qua cậu ngủ thật sự rất ngon, lúc tỉnh dậy đã mười hai giờ trưa.
Cậu mang theo hai ly đồ uống giúp tỉnh táo. Cậu đưa cà phê cho Tiểu Kiều, còn mình thì uống trà chanh đá, sau đó mở vở ghi chép ra.
Nửa đầu cuốn vở này là nội dung lớp chuyên ngành của Hạ Diễm, mấy trang cuối là ghi chép nội dung siêu độ của lớp học trực tuyến.
Hạ Diễm rất nghiêm túc trong chuyện học hành. Khi sức khỏe tốt, cậu nhất định sẽ chăm chỉ học hành, chuyện gì cảm thấy hứng thú cũng sẽ nghiêm túc làm.
Hạ Diễm mới học được một nửa trong tổng số 24 tiết học siêu độ. Trước mắt, cậu quen thuộc nhất chính là tâm pháp siêu độ của Miêu Linh. Phương pháp này là dùng triệu hoán thuật gọi linh sủng của mình ra, sau đó dùng linh sủng để siêu độ cho lệ quỷ.
Mà hiệu quả siêu độ như thế nào còn tùy thuộc vào năng lượng của linh sủng.
Lúc tan học, Hạ Diễm nhìn thời gian rồi vội vàng chạy đi, lại bị đàn anh năm ba cùng khoa chặn ở cửa phòng học.
Hạ Diễm nghi hoặc hỏi: “Đàn anh, có chuyện gì không ạ?”
“À, không có việc gì. Tôi muốn hỏi cậu có thời gian ăn tối với tôi không. Tôi là phó chủ tịch hội tình nguyện viên, muốn tìm cậu nói một chút về hoạt động tình nguyện cuối tuần.” Đàn anh nói: “Nếu có việc thì cậu cứ đi trước. Tôi thêm WeChat của cậu, sau này chúng ta nói chuyện sau nhé?”
Hạ Diễm gật đầu, nhanh chóng thêm WeChat rồi rời khỏi phòng học, không quay đầu lại dù chỉ một lần.
Trùm trường mặc áo sơ mi trắng lè lưỡi, hắn ta nói với bạn bè đứng bên cạnh: “Cậu ta đã thêm WeChat của tôi, cũng không khó đối phó lắm.”
Bạn bè bên cạnh hắn ta nói: “Lưu Huy, cậu vừa đẹp trai lại vừa có tiền, đương nhiên là dễ dàng rồi. Cậu muốn chọn một đối tượng, chẳng phải còn dễ hơn cả việc mua thức ăn ở chợ sao?”
Lưu Huy cười hắc hắc, dương dương tự đắc rời khỏi lớp học.