Chương 10: Sổ Công Đức

Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong đợt huấn luyện quân sự, hầu hết tân sinh viên khoa kiến trúc đều biết đến sự tồn tại của Hạ Diễm. Lúc này, trong đám đông đang xôn xao, có người mong cậu giải được bài toán, nhưng tất nhiên cũng có kẻ muốn nhìn cậu bẽ mặt.
Giáo sư đã chọn bài khó nhất của chương này cho cậu. Hạ Diễm bước lên bục giảng, nghiêng đầu nhìn đề bài suy nghĩ vài giây rồi cầm phấn bắt đầu giải.
Lục Bỉnh Văn ngồi ở hàng cuối cùng, nhìn Hạ Diễm viết ra từng con số hết sức có trật tự.
Thẳng thắn mà nói, hắn thấy khí chất của Hạ Diễm giống một nghệ sĩ hơn là một học bá có tư duy logic kín kẽ.
Hắn đã tồn tại trên thế giới này mấy ngàn năm, sớm đã thông hiểu tri thức cả cổ kim, đông tây. Khi Hạ Diễm viết ra con số cuối cùng, hắn biết cậu đã làm đúng.
Thật ra hắn cũng có chút ngạc nhiên, Hạ Diễm còn thông minh hơn hắn tưởng.
Mặc dù bệnh tật quấn thân, cơ thể yếu ớt, nhưng Hạ Diễm không phải loại bình hoa di động, làm chuyện gì cũng có chủ kiến của riêng mình.
Dưới bục giảng đã vang lên tiếng xì xào bàn tán của các bạn học. Tất nhiên Hạ Diễm biết vì sao giáo sư lại gọi cậu lên bảng. Sắc mặt cậu tái nhợt nhìn về phía giáo sư, nhẹ giọng nói: “Em xin lỗi thầy.”
Giáo sư thấy cậu đã làm đúng, cũng không gây khó dễ nữa, để cậu trở lại chỗ ngồi.
Tiểu Kiều gửi cho Hạ Diễm mấy chữ: Hạ tổng đỉnh quá!! Đề này lúc nãy vẫn chưa giảng! Mà không hiểu sao giáo sư lại đột nhiên gọi cậu lên làm.
Hạ Diễm không hề xem trước. Cậu chỉ dựa vào những kiến thức đã học được trước đó để áp dụng giải đề này, và cậu đã hiểu được một chút.
Hạ Diễm trả lời lại bằng một icon cúi đầu, rồi nói: Tôi mệt quá nên vừa rồi có ngủ gật trong lớp.
Cậu nhìn sang chỗ ngồi bên cạnh, dường như Lục Bỉnh Văn có thể kiểm soát sự xuất hiện của mình, giờ cậu lại không thấy hắn đâu.
Cơ thể cậu vẫn còn rất khó chịu. Vừa rồi giáo sư đã gọi tên, nên cậu không dám tiếp tục ngủ nữa, đành phải lấy tay chống cằm, giả vờ đang nghe giảng, nhưng thật ra tâm hồn đã treo ngược cành cây.
Vì đang sốt nên khuôn mặt trắng như tuyết của Hạ Diễm cũng trở nên ửng hồng, trông giống như một quả đào sắp chín.
Trong đêm tân hôn, làn da trên ngực và xương quai xanh của cậu cũng nổi lên những điểm đỏ. Khi đó, đôi môi lạnh lẽo của người kia đã hôn lên làn da cậu hết lần này đến lần khác, khiến cậu cảm thấy vừa ngứa vừa lạnh.
Một viên thuốc hạ sốt nhẹ nhàng được đặt trên bàn cậu.
Hạ Diễm lấy lại tinh thần, dẹp hết những hình ảnh kiều diễm kia ra khỏi đầu. Cậu nhìn về phía Lục Bỉnh Văn vẫn đang mặc âu phục, đi giày da ngồi bên cạnh.
Thì ra, vừa rồi Lục Bỉnh Văn biến mất là vì hắn đã đi mua thuốc hạ sốt cho cậu.
Vẻ ngoài thường ngày của Lục Bỉnh Văn có thể xem là cấm dục và lạnh nhạt, hoàn toàn không nhìn ra bộ dáng kịch liệt của hắn lúc trên giường.
“Em đang bị sốt.” Lục Bỉnh Văn trầm giọng nói, “Uống thuốc sẽ thoải mái hơn một chút.”
Không biết có phải là ảo giác của Hạ Diễm hay không, nhưng giọng điệu của Lục Bỉnh Văn cũng dịu dàng hơn bình thường rất nhiều.
Hạ Diễm không từ chối. Cậu lấy nước nóng uống viên thuốc, sau đó nằm sấp trên bàn nghe giảng, cũng không nói chuyện với Lục Bỉnh Văn.
Ánh mặt trời buổi chiều chiếu lên mái tóc bồng bềnh của Hạ Diễm, trông cậu giống như một con mèo lười biếng đang nằm phơi nắng, như thể một giây sau sẽ mọc ra một đôi tai mèo.
Lục Bỉnh Văn vẫn không rời đi, hắn vẫn luôn ở bên cạnh Hạ Diễm cho đến khi cậu tan học.
Mọi người ồn ào náo nhiệt rời đi. Hạ Diễm ôm sách nhìn về phía hắn, nhỏ giọng nói: “Cảm ơn anh đã mua thuốc cho tôi.”
Lúc này Tiểu Kiều đến rủ Hạ Diễm cùng đi căng tin mua cơm. Hạ Diễm cứ thế bỏ Lục Bỉnh Văn lại mà đi cùng Tiểu Kiều.
Lục Bỉnh Văn ngồi tại chỗ một lát, nhìn ánh hoàng hôn buông xuống lớp học trống rỗng. Mãi một lúc sau hắn mới chậm rãi biến mất khỏi căn phòng.
“Sắc mặt cậu trắng bệch luôn.” Tiểu Kiều đau lòng nói, “Vị họ hàng kia của cậu cũng thật là, biết cơ thể cậu không tốt rồi còn bắt cậu bận trước bận sau, khiến cậu mệt thành ra thế này.”
Hạ Diễm gật đầu lia lịa, có chút bất đắc dĩ nói: “Kết hôn quả thật rất mệt.”
“Có phải cậu cảm lạnh không? Cổ họng khàn đặc rồi kìa.”
Khuôn mặt Hạ Diễm lập tức đỏ bừng. Cổ họng khàn là do cậu la hét nhiều quá.
“Ừ, tôi uống thuốc rồi ngủ một giấc là khỏe ngay thôi.”
Tối nay Hạ Diễm muốn đi ngủ sớm một chút. Cậu nghĩ có thể Tiểu Kiều sẽ không ngủ sớm như vậy, thế nên mua cơm xong thì trở về căn hộ của mình.
Cậu đặt bữa tối lên bàn, vào phòng ngủ thay một bộ đồ ngủ mềm mại. Vừa trở lại phòng khách lấy ly nước ấm thì đã nhìn thấy một bóng người mảnh khảnh đứng ở phòng thờ tối đen, hắn đang trầm ngâm nhìn núi chanh trên mâm cúng như có điều suy nghĩ.
“A!”
Hạ Diễm kêu lên một tiếng, cậu hoàn toàn không nghĩ Lục Bỉnh Văn thật sự sẽ đến nơi này, vậy nên có chút hoảng sợ.
Lục Bỉnh Văn từ phòng thờ bước ra, trong tay còn cầm một quả chanh.
Thần sắc hắn vẫn lạnh nhạt nói với Hạ Diễm: “Đây là lần đầu tiên tôi thấy có người dùng chanh làm đồ cúng.”
“Tôi… Tôi thích uống nước chanh.” Hạ Diễm nhỏ giọng nói, “Cho nên cũng muốn anh nếm thử.”
Lục Bỉnh Văn nhìn chén cháo thịt nạc với trứng nhỏ trên bàn, hơi nhíu mày hỏi: “Em chỉ ăn cái này sao?”
Thật ra trong lòng Hạ Diễm có chút sợ Lục Bỉnh Văn, dù sao cậu cũng là con người, còn Lục Bỉnh Văn là quỷ.
Nhưng cậu cũng không chán ghét Lục Bỉnh Văn. Lục Bỉnh Văn đã cứu mạng cậu, cậu rất biết ơn về điều đó. Cho dù đêm qua Lục Bỉnh Văn đã khiến cậu rất đau, khóc rất nhiều, nhưng cậu vẫn không chán ghét hắn.
“Ừm.” Hạ Diễm cảnh giác nhìn về phía Lục Bỉnh Văn, “Tối nay tôi muốn nghỉ ngơi sớm một chút. Tối nay… Hay là tối nay…. Không…. không song tu nhé.”
Hôm nay Lục Bỉnh Văn đi theo cậu lâu như vậy, Hạ Diễm không nghĩ ra lý do gì khác, chỉ nghĩ có lẽ Lục Bỉnh Văn lại muốn song tu với mình.
Lại làm thêm lần nữa, Diễm Diễm đây chịu không nổi.
Lục Bỉnh Văn chăm chú nhìn Hạ Diễm, trầm mặc một hồi lâu rồi mới nói: “Em không được khỏe, tôi sẽ không động đến em.”
Hạ Diễm thở phào nhẹ nhõm, cúi đầu yên lặng ăn cháo, cũng không biết vợ chồng mới cưới thì nên làm gì, nói gì.
Cậu và Lục Bỉnh Văn cũng không có nền tảng tình cảm gì, gần như là hai người xa lạ, nhưng bọn họ đã làm chuyện thân mật mà chỉ những người yêu nhau mới có thể làm.
Hạ Diễm chậm rãi ăn cháo thịt nạc trứng gà mua ở căng tin trường học. Ăn mấy muỗng lại cảm thấy không còn khẩu vị gì nữa, cậu mệt mỏi buông thìa xuống, liếc nhìn Lục Bỉnh Văn.
Lục Bỉnh Văn không những không đi, còn từ hư không lấy ra một chiếc laptop bắt đầu làm việc.
Hạ Diễm lặng lẽ trở lại phòng ngủ, cậu ôm chăn cuộn mình lại trên giường nghỉ ngơi.
Lục Bỉnh Văn cũng đang quan sát Hạ Diễm. Thấy cậu có chút sợ mình, hắn lại nổi lên ý muốn trêu chọc người ta, cầm laptop nằm xuống bên cạnh Hạ Diễm.
Hắn không ngờ Hạ Diễm mới làm cùng mình một lần mà đã suy yếu đến mức này.
Nhưng so với cơ thể suy yếu của Hạ Diễm, Lục Bỉnh Văn càng lo lắng cho công đức của cậu hơn.
Hắn tra sổ công đức. Trước khi kết hôn với hắn, Hạ Diễm vốn có 36.000 công đức, ở trong giới trẻ của nhân loại cũng coi như là một tồn tại rất cao.
Nhưng người và lệ quỷ thân thiết sẽ bị trừ công đức. Tà khí của quỷ càng nặng thì công đức sẽ bị trừ càng nhiều. Sau đêm tân hôn, công đức của Hạ Diễm đã bị trừ mất 1000.
Nếu cứ tiếp tục như vậy, công đức của Hạ Diễm sẽ biến thành số âm rất nhanh.
Mấy ngàn năm qua, tuy Lục Bỉnh Văn không có hứng thú với nhân loại nhỏ yếu, nhưng cũng chưa từng làm chuyện thương tổn con người.
Thế giới có trật tự, công đức của người quá thấp không chỉ dễ chết ngoài đường, mà còn rất khó tái sinh.
Cứ tiếp tục như vậy cũng không phải là cách hay.
Hạ Diễm cũng không biết nhiều như vậy. Cậu yên lặng nhìn Minh chủ gõ bàn phím, lòng hiếu kỳ áp chế nỗi sợ hãi, cậu cảm thấy rất thú vị.
Cậu thấp giọng hỏi: “Công việc của quỷ sai cũng bận rộn lắm sao?”
Lục Bỉnh Văn vươn một tay sờ sờ trán Hạ Diễm, nói: “Thỉnh thoảng.”
Sau khi Hạ Diễm uống thuốc cũng không hạ sốt, ngược lại duy trì ổn định ở ba mươi tám độ, điều này có chút bất thường.
Tay Lục Bỉnh Văn giống như một túi nước đá, khiến Hạ Diễm thoải mái nhắm mắt lại.
Khi Lục Bỉnh Văn định rút tay về, cậu lại nhắm mắt nhỏ giọng nói: “Anh à, anh cứ sờ tiếp đi.”
Lục Bỉnh Văn giật mình, nhưng cũng không thu tay lại.
Tính tình Hạ Diễm không ngờ lại dịu dàng mềm mại như vậy. Rõ ràng kẻ đầu sỏ khiến cậu khó chịu đến thế chính là hắn, nhưng Hạ Diễm lại không hề lớn tiếng hay trách móc gì hắn, ngay cả ngữ khí nói chuyện cũng vẫn dịu dàng trước sau như một, vô tình lại khiến cho Minh chủ bệ hạ đã nhiều năm lạnh lùng như hàn băng cảm thấy có phần áy náy.
Hắn dùng chút linh lực trấn an Hạ Diễm. Mãi cho đến khi Hạ Diễm ngủ thiếp đi rồi hắn mới rút tay về, tiếp tục nhìn về phía sổ công đức của con người.
Xuất gia, công đức cơ sở + 2000, còn tùy theo tu vi cụ thể mà quyết định.
Quyên góp 1 triệu, công đức + 1000.
Tu hành ở chùa một năm, công đức + 100.
Phóng sinh một con cá, công đức + 1.
Giúp người chỉ đường, công đức + 1.
Lên núi dạy học một tháng, công đức + 100.
……
Lục Bỉnh Văn cau mày kéo chuột xuống, cảm thấy những phương thức tích lũy công đức này quá chậm.
Hắn lại kéo chuột xuống tiếp, công đức tu đạo của nhân loại sẽ tích lũy rất nhanh.
Tu ở đạo quán, công đức cơ sở + 1000, tùy theo quy mô của đạo quán mà quyết định số lượng công đức.
Cứu giúp lệ quỷ siêu độ, công đức + 1000.
Giúp người khác xua đuổi ma quỷ, công đức + 1000.
Vẽ một lá bùa trừ tà, công đức + 10.
Lục Bỉnh Văn nhìn vị thê tử mới cưới của mình đang ngủ say bên cạnh, trong đầu hắn lại nảy ra một ý tưởng.
Tuy Hạ Diễm không phải là thiên sư, nhưng lấy danh nghĩa của Hạ Diễm để mở một công ty linh dị thần quái, rồi để hắn tiếp nhận công việc trừ tà, như vậy cũng có thể giúp Hạ Diễm tích lũy công đức.
Lục Bỉnh Văn lại lật xem sổ công đức của Hạ Diễm.
Cho bạn cùng lớp mượn vở bài tập về nhà chép bài, công đức -1
Cho bạn cùng lớp mượn vở bài tập về nhà chép bài, công đức -1
Cho bạn cùng lớp mượn vở bài tập về nhà chép bài, công đức -1
Lục Bỉnh Văn:……
Có lẽ vì được Lục Bỉnh Văn dùng linh lực trấn an, nên ngày hôm sau Hạ Diễm tỉnh lại thần thanh khí sảng, không chỉ hạ sốt, mà toàn thân trên dưới chỗ nào cũng đều cảm thấy thoải mái hơn hôm qua rất nhiều.
Cậu cho rằng cuối cùng Lục Bỉnh Văn cũng đã đi rồi, nhưng chờ cậu rửa mặt xong thì đụng phải Lục Bỉnh Văn đang dùng máy pha cà phê trong phòng khách.
Hạ Diễm còn chưa quen với sự tồn tại của Lục Bỉnh Văn, trong đầu cậu có một chút suy nghĩ lung tung, ví dụ như ông chồng yêu quái của mình cũng có thể uống cà phê sao? Ma cũng phải ăn sáng à?
Cậu bình tĩnh lại, nhẹ giọng nói: “Anh, chào buổi sáng.”
Lục Bỉnh Văn bưng cà phê nhấp một ngụm, lật tờ báo Tam Giới trong tay, trầm giọng nói: “Hạ Diễm.”
Hạ Diễm ngẩng đầu lên: “Hả?”
“Sau này đừng cho bạn học mượn vở bài tập chép nữa.” Vẻ mặt Lục Bỉnh Văn lãnh đạm, nói tiếp: “Sẽ làm tổn hại công đức.”
…… Công đức?
Hạ Diễm vô cùng bối rối. Hai chữ công đức từ trong miệng Lưu đạo sĩ nói ra, cậu nghe cũng không cảm thấy có gì kỳ quái. Nhưng lời này lại nói ra từ miệng Lục Bỉnh Văn, cậu sửng sốt nửa ngày, mới “Hả” một tiếng rồi ngoan ngoãn gật đầu lia lịa.
“Còn một chuyện nữa.” Lục Bỉnh Văn nói, “Em phải dùng tên của mình đăng ký mở một công ty linh dị thần quái.”
Hạ Diễm ngồi xuống trước mặt Lục Bỉnh Văn, nhẹ giọng nói: “Vì sao?”
Lục Bỉnh Văn đem sổ công đức trên màn hình cho Hạ Diễm xem, rồi nói cho cậu nghe đại khái mọi chuyện.
Khả năng tiếp nhận những thứ mới mẻ của Hạ Diễm cũng có thể nói là khá cao. Mặc dù Lưu đạo sĩ đã sớm “tiêm phòng” cho cậu, nhưng khi thật sự nhìn thấy sổ công đức dày cộm này, cậu vẫn có chút kinh ngạc.
Nhất là khi nhìn thấy mình ngủ với Lục Bỉnh Văn một lần đã bị trừ mất một ngàn công đức, Hạ Diễm thật sự… không thể nhịn được nữa.
Nếu cậu tiếp tục làm chuyện này thêm ba mươi lăm lần nữa, chẳng phải công đức của cậu sẽ về 0 sao?! Mà nhìn qua Lục Bỉnh Văn thì…. chắc chắn sẽ còn phải cùng cậu làm chuyện này rất nhiều lần.
Nhưng cũng may Lục Bỉnh Văn là một người chồng có trách nhiệm, hắn đã không mặc kệ sống chết của Hạ Diễm.
“Tuổi thọ của con người là một con số không ngừng thay đổi. Công đức quá thấp không chỉ dễ chết oan uổng, mà sau khi chết còn có thể bị đày xuống mười tám tầng địa ngục.”
Lục Bỉnh Văn tùy ý tìm một ít hình ảnh mười tám tầng địa ngục cho Hạ Diễm xem. Cậu nhìn mà không khỏi lạnh sống lưng.
“Dù cho không xuống địa ngục thì khi chuyển thế cũng chỉ có thể biến thành sinh vật cấp thấp.”
Hạ Diễm nghe vậy thì lập tức ngoan ngoãn kéo ống tay áo Lục Bỉnh Văn: “Anh ơi, tôi không muốn làm con sâu cây cỏ đâu.”
“Vậy mới nói em đăng ký mở một công ty linh dị đi, tôi giúp em trừ quỷ, giúp em tích lũy công đức.” Lục Bỉnh Văn nhìn về phía Hạ Diễm, “Mặc dù tôi không thể siêu độ cho lệ quỷ, nhưng tôi là quỷ sai, cũng có thể giúp con người trừ tà.”
“Thì ra là như thế.” Hạ Diễm nghiêng đầu nhìn về phía Lục Bỉnh Văn, “Nhưng mà, anh giúp tôi trừ tà, không phải công đức sẽ được tích lũy dưới danh nghĩa của anh sao?”
“Em mở công ty rồi trả tiền công cho tôi, tương đương với ông chủ của tôi. Tôi là nhân viên, công đức của việc trừ tà cũng sẽ được chia cho em một chút. Nếu là người khác, có thể công đức sẽ không thể chia cho em hoàn toàn được.” Lục Bỉnh Văn cười khẽ, “Nhưng tôi làm việc ở Minh giới, có thể cho em đi cửa sau. Công đức của tôi có thể cho em toàn bộ, còn thù lao… tất nhiên là em rồi.”
Mặt Hạ Diễm đỏ bừng, cậu chớp chớp hàng mi dài, nói: “Được.”
Cậu ngẩng đầu lên rồi nói: “Anh ơi, nếu không anh dạy tôi bắt ma đi, dạy một chút thôi cũng được.”
Mặc dù ý nghĩ này có chút kỳ quái, nhưng lần nào cậu nhìn thấy Lục Bỉnh Văn đánh bại lệ quỷ cũng đều cảm thấy rất ngầu, còn mình thì lại bị lệ quỷ hù cho chết khiếp, nên tất nhiên là muốn học một ít kỹ năng phòng vệ bản thân.
Lục Bỉnh Văn ngược lại không ngờ Hạ Diễm lại có hứng thú với chuyện này như vậy, hắn vươn tay đặt lên đỉnh đầu Hạ Diễm.
Ngay sau đó, tóc Hạ Diễm phát ra chút ánh sáng trắng yếu ớt.
Lục Bỉnh Văn kinh ngạc phát hiện, sau khi Hạ Diễm cùng mình song tu cũng đạt được một ít linh lực.
Lục Bỉnh Văn nói: “Linh lực của em thuần trắng, rất thích hợp cho việc siêu độ. Nếu thật sự muốn học, có thể học từ cách siêu độ trước.”
Hạ Diễm tò mò nói: “Siêu độ. Làm thế nào để học được những thứ đó?”
Lục Bỉnh Văn từ hư không lấy ra một quyển sách cổ đưa cho Hạ Diễm, trong sách chứa đầy các loại bùa chú khác nhau.
“Chiếu theo bùa chú trên sách mà vẽ, lúc vẽ thì trong lòng thầm niệm tâm pháp phía trên, tâm thành tắc linh.” Lục Bỉnh Văn trầm giọng nói: “Sau khi em và tôi kết hợp, trên người em tạm thời mang theo khí tức của tôi, cô hồn dã quỷ bình thường sẽ không dám đến gần. Nếu gặp phải lệ quỷ khó chơi, tôi sẽ bảo vệ em.”
Sau khi nói xong, Lục Bỉnh Văn đứng dậy, cầm chiếc ô màu đen lên rồi biến mất ngay lập tức.
Ly cà phê Lục Bỉnh Văn vừa uống vẫn còn một nửa. Hạ Diễm kinh ngạc đứng tại chỗ, thầm nghĩ, chồng mình đúng là đến rồi đi như một cơn gió.
Ngay khi Hạ Diễm chuẩn bị làm bài tập thì Lục Bỉnh Văn lại mang theo một túi điểm tâm về nhà.
“Tối qua em ăn quá ít.” Lục Bỉnh Văn nói, “Trẻ con thì phải ăn sáng nghiêm túc.”
Hạ Diễm nhìn túi điểm tâm KFC kia, có chút chần chờ nói: “Đây là…… Anh mua à?”
“Đúng vậy.”
Hạ Diễm giật mình, trong đầu lại hiện lên hình ảnh nhân viên KFC sẽ kinh hoàng như thế nào khi nhận được tiền âm phủ.
Cậu khiêm tốn nói: “Anh à, nếu anh cần tiền, tôi có thể chuyển cho anh một ít để dùng.”
“Không cần, tôi có tiền điện tử của con người, cũng quen thuộc tất cả mọi thứ trong thế giới con người.”
Lục Bỉnh Văn lấy ra một chiếc điện thoại di động bình thường của con người, nhanh chóng thêm bạn Hạ Diễm vào WeChat, sau đó gửi cho cậu một đường link.
Hạ Diễm tò mò mở đường link lên, 24 bài học trực tuyến hiện ra.
【Bạn còn đang phiền não không biết làm sao để siêu độ lệ quỷ à? Hãy đi theo lão Vương học siêu độ! Sau khi học xong 24 bài học trực tuyến, đảm bảo bạn sẽ nắm vững tất cả những tâm pháp cần thiết, chắc chắn quý khách hàng sẽ hài lòng! Lệ quỷ sẽ hài lòng! Lão Vương cũng hài lòng!】
Hạ Diễm:… Thật không ngờ, còn có lớp dạy trực tuyến!