Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau
Chương 116: Ngoại truyện – Lão Quỷ là thanh mai trúc mã của Diễm Diễm (Phần 13)
Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau thuộc thể loại Linh Dị, chương 116 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chín rưỡi tối, pháo hoa rực rỡ bung nở trên bầu trời bên ngoài khách sạn Sky, tiếng nổ lớn liên tục vang vọng.
Tiệc sinh nhật của Hạ Diễm cũng sắp tàn, hai người đứng trên sân thượng cùng nhau ngắm pháo hoa.
Gió đêm se lạnh, Hạ Diễm cảm lạnh nên ho khan vài tiếng, bị Lục Bỉnh Văn nắm tay kéo về phòng nghỉ.
Lục Bỉnh Văn đã uống mấy ngụm rượu vang đỏ, dường như thân nhiệt lạnh giá của y đang dần dần nóng lên, thuốc ức chế vừa dùng cũng bắt đầu có dấu hiệu mất tác dụng.
Trong phòng nghỉ tràn ngập hương dừa thoang thoảng từ Hạ Diễm. Lục Bỉnh Văn nhắm mắt, đè nén ý nghĩ muốn cắn nhẹ vào gáy Hạ Diễm, y cảm thấy mình sắp không kiềm chế được nữa.
Y khẽ gọi: “Diễm Diễm.”
“Hả?”
Hạ Diễm ngồi cạnh chiếc gương trong phòng nghỉ, quay lưng về phía gương, tấm lưng thon dài phản chiếu qua gương. Vòng eo săn chắc ẩn sau bộ tây trang trông vô cùng đẹp mắt. Bộ vest đen tuyền càng tôn lên làn da trắng ngần của Hạ Diễm, khiến cậu trông cao quý đến lạ thường.
Trong mắt Lục Bỉnh Văn, cảnh đẹp trong gương hiện rõ mồn một, nhưng Hạ Diễm lại không hề hay biết.
“Thẻ phòng này của em, em tự về phòng trước đi, để chú Tôn đưa em về.” Lục Bỉnh Văn nói, “Anh còn có chút việc, lát nữa sẽ quay lại.”
Hạ Diễm khẽ gật đầu, lại nhận ra dường như trong tay Lục Bỉnh Văn còn có một thẻ phòng khác, cậu khẽ hỏi: “Ca, đêm nay anh không ngủ cùng phòng với em sao?”
Alpha càng mạnh thì tin tức tố trong thời kỳ nhạy cảm càng đậm đặc, sức mạnh cường hãn vốn đã khắc sâu vào gen Alpha chắc chắn sẽ bộc lộ rõ rệt trong giai đoạn này.
Trong giai đoạn này, khát vọng đối với Omega của Alpha cũng sẽ lên đến đỉnh điểm.
Đừng nói là cùng chung chăn gối, chỉ cần xung quanh có mùi hương của Omega thôi cũng có thể khiến những Alpha không có khả năng tự chủ trở nên điên cuồng, có khi còn làm ra những chuyện cực đoan hơn.
Tất nhiên Hạ Diễm biết thời kỳ nhạy cảm của Alpha nguy hiểm đến mức nào, nhưng cậu lại cảm thấy Lục Bỉnh Văn không giống những người khác.
Có lẽ vì thích Lục Bỉnh Văn nên trong tiềm thức cậu khó có thể liên tưởng y với những việc nguy hiểm, cậu chỉ lo lắng Lục Bỉnh Văn sẽ khó chịu.
Lời vừa thốt ra khỏi miệng, cả Hạ Diễm và Lục Bỉnh Văn đều sững sờ.
Hạ Diễm bị Lục Bỉnh Văn nhìn đến mức đỏ mặt, cậu cảm thấy trên người mình cũng có chút nóng bừng.
Lục Bỉnh Văn nhìn cậu, chậm rãi cởi áo khoác tây trang ra, một tay đặt áo khoác lên sô pha, một tay tháo mắt kính xuống, y khẽ nói: “Diễm Diễm, lại đây.”
Hạ Diễm ngoan ngoãn đi tới bên cạnh y, còn chưa kịp đứng vững thì đã bị Lục Bỉnh Văn kéo vào lòng.
Vì ngã xuống quá gấp nên Hạ Diễm đã vô tình va phải chiếc kệ nhựa trong phòng. Nhưng thần kỳ là, chiếc kệ đó không đổ vào người cậu, mà lại đổi hướng, rơi xuống tấm thảm.
Hạ Diễm có chút bối rối trước hiện tượng phi vật lý vừa rồi, nhưng Lục Bỉnh Văn lại không cho cậu thời gian để suy nghĩ, nụ hôn của y đã đặt lên môi Hạ Diễm.
Ở gần như vậy, lúc này Hạ Diễm mới nhận ra Lục Bỉnh Văn đã dùng thuốc ức chế. Giờ đây cậu mới muộn màng nhận ra nguy hiểm, nhưng cũng đã chậm một bước, cậu bị ấn chặt trên sô pha, không thể nhúc nhích.
“Anh, anh ơi!”
Chân Lục Bỉnh Văn chặn giữa hai đùi Hạ Diễm, nên cậu chỉ có thể mặc y muốn làm gì thì làm. Nụ hôn của Alpha này lúc nào cũng dịu dàng và nhiệt tình. Không biết từ khi nào mà áo khoác tây trang của Hạ Diễm đã trượt khỏi vai xuống tận eo, mấy cúc áo sơ mi của cậu cũng đã bị Alpha đè trên người mình mà cởi ra.
Đôi mắt màu hổ phách của Hạ Diễm phản chiếu khuôn mặt anh tuấn của Lục Bỉnh Văn, cậu ngoan ngoãn nhìn y, cố gắng phóng thích một ít tin tức tố Omega để trấn an người yêu đang trong thời kỳ nhạy cảm.
Giây tiếp theo, Hạ Diễm được Lục Bỉnh Văn nâng eo ngồi dậy, y vùi đầu vào cổ cậu như ma cà rồng đang hút máu, răng nanh sắc nhọn của y cũng găm vào sau gáy Hạ Diễm.
Cơn đau nhè nhẹ khiến Hạ Diễm khẽ rên lên thành tiếng. Hôm nay Lục Bỉnh Văn không giống trước đây, y không còn kiềm chế lực đạo, cảm giác đau đớn và tê dại không biến mất sau vài giây, mà càng lúc càng dữ dội, khiến chân cậu mềm nhũn.
Hạ Diễm ngước cái cổ mảnh khảnh của mình lên, mắt cậu ngân ngấn lệ, như thể sắp trào ra bất cứ lúc nào. Trong lúc mơ hồ và bối rối, tay cậu chỉ có thể nắm chặt cổ áo sơ mi của Lục Bỉnh Văn.
Không biết qua bao lâu, cuối cùng Lục Bỉnh Văn cũng buông lỏng tay ra, y liếm liếm miệng vết thương mình vừa tạo ra trên cổ Hạ Diễm, chu đáo giúp cậu chỉnh lại cổ áo sơ mi.
“Thật xin lỗi.” Lục Bỉnh Văn lấy lại bình tĩnh, “Vừa rồi… anh không kiềm chế được, em còn đau nhiều không?”
Y nhẹ nhàng lau khóe mắt đỏ hoe của Hạ Diễm, lại lần nữa xin lỗi: “Đều tại anh quá thô bạo.”
Nhưng tính tình Hạ Diễm lại tốt ngoài mong đợi của Lục Bỉnh Văn.
Vì chân còn mềm nhũn nên phải mấy phút sau cậu mới có thể ngồi thẳng dậy, sau đó nghiêng đầu nhìn vẻ mặt Lục Bỉnh Văn.
Trạng thái nam quỷ bên cạnh cậu trông tốt hơn lúc nãy rất nhiều, cũng không còn u ám như vừa rồi nữa. Giờ đây y trông như một con báo săn vừa ăn no uống đủ.
Hắc báo cuộn tròn đuôi, ngồi xổm trước mặt Hạ Diễm, như thể đang chờ mệnh lệnh của cậu, vẻ áy náy trên mặt y không thể che giấu.
Hạ Diễm khẽ cười, nói: “Em cũng không đau nhiều đến vậy.”
Lục Bỉnh Văn thở phào nhẹ nhõm, y vươn tay chỉnh lại quần áo cho Hạ Diễm. Hạ Diễm chớp chớp hàng mi dài, cậu nhìn Lục Bỉnh Văn, nói: “Lục tiên sinh, chờ sau này chúng ta kết hôn, anh sẽ thường xuyên làm chuyện như thế này với em à?”
Bàn tay Lục Bỉnh Văn đang cài cúc áo lại cho Hạ Diễm bỗng dừng lại, y nói: “Anh còn làm chuyện quá mức hơn nữa.”
Hạ Diễm lấy áo khoác tây trang trên sô pha mặc vào, chợt phát hiện chiếc áo này lớn hơn áo cậu rất nhiều, bờ vai rộng, tay áo cũng dài, dường như đây là áo vest của Lục Bỉnh Văn.
Lục Bỉnh Văn mím môi cười, tựa hồ cảm thấy Hạ Diễm mặc áo của mình thật sự rất đẹp, y nói: “Em cứ khoác đi.”
“Anh còn muốn chú Tôn đưa em về sao?” Hạ Diễm ngước mắt nhìn Lục Bỉnh Văn, “Anh có muốn cùng em về khách sạn không?”
Từ bốn tuổi rưỡi đến mười bảy tuổi, Hạ Diễm đã nói những lời tương tự như thế với Lục Bỉnh Văn vô số lần.
Anh có muốn cùng em về nhà không, anh có muốn đi học cùng em không?
Có muốn cùng em vượt qua cuộc đời dài đằng đẵng này không?
“Anh đi cùng em.” Lục Bỉnh Văn kéo tay Hạ Diễm đi ra cửa, “Nhưng đêm nay không thể ngủ cùng em được.”
Hạ Diễm ngây ngốc gật đầu, Lục Bỉnh Văn lại cười như có như không mà bổ sung một câu: “Bằng không, khả năng hai chúng ta cùng thức trắng sẽ rất cao, anh không tự tin lắm vào khả năng tự chủ của mình.”
Tai Hạ Diễm đỏ bừng, cậu thầm nghĩ, cũng không nhất định phải chờ đến lúc kết hôn.
Sang năm mình đã mười tám tuổi rồi, cũng có thể làm một ít chuyện chỉ có người lớn mới làm.
“Lục tiên sinh, ông chủ ngủ cùng nghệ sĩ trong công ty mình, vậy có tính là quy tắc ngầm không?” Hạ Diễm khẽ cười, đùa: “Nghệ sĩ mới ra mắt đã được diễn vai nam chính, ngay từ cái nhìn đầu tiên đã được ông chủ ưu ái.”
Lục Bỉnh Văn khẽ bật cười, sửa lại lời Hạ Diễm một chút: “Là em chịu để cho ông chủ ưu ái.”
Khách sạn cách đó không xa, cậu và Lục Bỉnh Văn cùng nhau đi ra ngoài giống như đang tản bộ sau bữa ăn.
Vô số ánh đèn flash hướng thẳng về phía hai người đang tản bộ trong đêm, thậm chí còn có paparazzi hô to: “Mới ra mắt mà, không cần che giấu gì sao?!”
Không giống như hầu hết các minh tinh Omega khác, ngay từ đầu Hạ Diễm đã không định giấu giếm bất cứ điều gì về đời tư của mình.
Cậu chọn công việc này chỉ vì thích, chọn Lục Bỉnh Văn là vì tình yêu.
So với sự nổi tiếng, cậu hy vọng mình có thể đóng nhiều bộ phim thú vị hơn, vậy cho nên cậu đã chọn bộ phim điều tra tội phạm có tính thử thách cao trong lúc độ nổi tiếng của mình đang lên.
Kịch bản là Hạ Diễm tự mình chọn lựa từ hơn ba mươi kịch bản cậu nhận được. Lục Bỉnh Văn không can thiệp nhiều vào công việc của Hạ Diễm, chỉ cần Hạ Diễm muốn làm thì y sẽ ủng hộ.
Sau sinh nhật mình, Hạ Diễm lại thu dọn hành lý, đi xa hơn về phía Nam, thuận lợi gia nhập đoàn phim mới.
Lục Bỉnh Văn cũng chính thức tiếp quản công việc của công ty gia đình, mặc dù trước đó hoạt động của công ty chủ yếu dựa vào một mình lệ quỷ là y âm thầm quản lý.
“Đây là người mới Lục thị nâng đỡ sao? Nam chính của đoàn làm phim chúng ta, Hạ Diễm.” Nhân viên phụ trách ánh sáng của đoàn phim nói trước ống kính camera, “Nghe nói cậu ấy là bạn trai nhỏ của Tiểu Lục tổng, đúng là đẹp trai thật đó, nhưng mới ra mắt đã diễn nam chính phim trinh thám, diễn không tốt thì danh tiếng rất dễ bị hủy.”
“Đúng vậy, nhưng tôi nghĩ đạo diễn Lý rất có niềm tin với cậu ấy, có thể là Lục tổng tài trợ lớn nên đạo diễn Lý mới tự tin đến thế.” Cameraman khẽ nói, “Đạo diễn Lý không lo, chúng ta lo chuyện bao đồng làm gì?”
Nhưng vào lúc này, Hạ Diễm mặc áo lông trắng vội vã lướt qua, người phụ trách ánh sáng và quay phim đồng thời nhìn về phía cậu, cũng ngửi được hương dừa thoang thoảng trong không khí.
Vài giây sau, cameraman cảm thán nói: “Hạ Diễm có tố chất để làm công việc này, đẹp quá đi.”
Trong 《Mộ Viên》, nhân vật Hạ Diễm thủ vai là một cảnh sát thiên tài. Trong kịch bản, nam chính là một nhà tâm lý học thiên tài vừa lạnh lùng vừa cấm dục, không chỉ giỏi tâm lý tội phạm mà còn có thân thủ vô cùng xuất sắc.
Để thể hiện tốt vai diễn này, Hạ Diễm đã tìm đọc rất nhiều sách về tâm lý học, cậu cũng mời huấn luyện viên cá nhân về để rèn luyện thân thể thường xuyên.
Từ nhỏ trí nhớ của cậu đã rất tốt, về cơ bản cậu có thể ghi nhớ đến 90% nội dung những gì đã đọc qua một lần. Đối với những lời thoại phức tạp trong kịch bản cậu cũng có thể hiểu rất sâu sắc, đây cũng có thể xem như là một trong những thiên phú của cậu.
Nhưng đối với một diễn viên vốn yếu tim yếu phổi bẩm sinh, thì việc rèn luyện sao cho thân thủ trở nên đẹp mắt vẫn rất khó. Càng khó hơn chính là, cậu còn có một người bạn trai nhìn như lạnh lùng nhưng thực chất lại rất bám người, thường xuyên đến thăm đoàn phim.
Đoàn phim đang ở bờ biển, cảnh quan nơi đây trong lành, dễ chịu, rất hợp lòng người, gần đó còn có rất nhiều cây dừa.
Lục Bỉnh Văn mang đồ ăn do Cố Liên đích thân nấu từ thành phố B đến cho Hạ Diễm. Hạ Diễm vừa ăn vừa lén quan sát Lục Bỉnh Văn qua khóe mắt: “Anh à, tuần sau thi rồi, cuối tuần này anh muốn ôn bài một chút không?”
Không biết có phải là ảo giác hay không, nhưng cậu cảm thấy hôm nay Lục Bỉnh Văn có vẻ xanh xao hơn lần gặp mặt trước đó.
“Anh ở đây ôn bài cũng được.” Lục Bỉnh Văn khẽ nói, “Nhưng anh không muốn ôn bài lắm.”
Hạ Diễm gật đầu, thầm nghĩ, hai người yêu nhau ngồi bên nhau làm sao mà ôn bài được.
Mặc dù thành phố X đã vào thu, nhưng thời tiết vẫn còn ấm áp. Lúc Hạ Diễm ở khách sạn chỉ mặc một chiếc áo mỏng, gần đây cậu có hơi gầy một chút, nhưng cũng có một lớp cơ bụng, khiến đường nét cơ thể cậu càng thêm đẹp.
Lục Bỉnh Văn nhìn cậu một lúc, lúc này Hạ Diễm mới thu chân lại ngồi xuống, nói: “Dù sao thì anh không cần ôn cũng sẽ thi rất tốt.”
Thấy Hạ Diễm thu chân, Lục Bỉnh Văn nắm lấy cổ chân cậu, một tay nhấc đôi chân thon dài của cậu lên, nhìn chỗ xanh tím trên đầu gối cậu mà nhíu mày, nói: “Em đụng vào đâu vậy?”
Hạ Diễm bị chạm vào chỗ đau, cậu hít một hơi, nói: “Nhẹ chút, đau em!”
Lục Bỉnh Văn thở dài, cứ giữ tư thế đó, bôi một ít thuốc mỡ giảm đau lên chân Hạ Diễm. Y trầm ngâm một lúc lâu, cuối cùng vẫn không nhịn được mà khẽ nói: “Em ngã lúc nào mà thành ra như vậy?”
Lúc nào cậu cũng chỉ nói chuyện tốt, không nói chuyện xấu, vậy nên Hạ Diễm cũng không đề cập đến chuyện nhỏ nhặt này với Lục Bỉnh Văn.
“Một tuần trước.” Hạ Diễm ngoan ngoãn nói, “Chỉ bị thương ngoài da thôi, tim phổi em không có vấn đề gì mà.”
Nói đến cũng lạ, từ lần bị ốm trong kỳ nghỉ hè năm lớp 9 và đeo viên đá Lục Bỉnh Văn tặng, Hạ Diễm chưa bao giờ bị bệnh nặng lần nào nữa.
Mặc dù thể chất gầy yếu, nhưng theo tuổi tác ngày càng lớn, thân thể cậu dường như cũng có thêm một chút sinh lực dồi dào, so với lúc còn nhỏ cường tráng hơn rất nhiều.
“Mặc dù là phim trinh thám, nhưng cũng chỉ có hai cảnh quay đánh nhau, còn lại là suy luận điều tra.” Hạ Diễm cười cong cong đôi mắt giải thích, “Hai cảnh đánh nhau đó đã quay xong rồi, ca ca, anh yên tâm đi, em có chừng mực mà.”
Lục Bỉnh Văn cau mày chăm chú nhìn vào mắt Hạ Diễm, ngay khoảnh khắc y quay mặt đi, Hạ Diễm phát hiện trên cổ Lục Bỉnh Văn có một vết thương mới.
Cậu vươn tay lên, nhanh chóng kéo áo sơ mi của Lục Bỉnh Văn ra, mấy cúc áo sơ mi của y rơi xuống đất. Một vết thương sâu hoắm, xanh tím xuất hiện trên ngực vạm vỡ của Alpha, trông giống như bị thứ gì đó quất một roi lên người, lại giống như bị móng tay sắc nhọn cào ra một vệt thật sâu.
Sắc mặt Hạ Diễm thay đổi, mày nhíu chặt, nhận ra vấn đề rất nghiêm trọng.
Cậu khó tin nhìn về phía Lục Bỉnh Văn, nói: “Anh à… có chuyện gì vậy?”
Lục Bỉnh Văn cầm tay Hạ Diễm, nói: “Không có gì đâu, anh gặp một sự cố nhỏ trên đường thôi.”
Hạ Diễm lắc đầu, nôn nóng hỏi: “Gần đây anh còn đi đánh nhau à?”
Lục Bỉnh Văn không trả lời câu hỏi của người yêu, mày Hạ Diễm càng nhíu chặt, cậu kéo tay y, nói: “Có thể đừng đánh nữa được không?”
Ánh nắng mùa thu ấm áp xuyên qua cửa sổ sát đất chiếu vào phòng, bên ngoài cửa sổ là tiếng thủy triều lên xuống rì rào.
Đàn chim hải âu bay ngang qua cửa sổ, để lại bóng chim lướt trên sàn gỗ khách sạn. Bóng dáng đó nhanh chóng lướt qua khuôn mặt hai thiếu niên, tạo cơ hội cho Lục Bỉnh Văn giấu đi đôi mắt nặng trĩu.
Lục Bỉnh Văn chăm chú nhìn Hạ Diễm một lúc lâu, lần đầu tiên y trực tiếp trả lời câu hỏi của Hạ Diễm.
Y nói: “Diễm Diễm, anh không thể không đi.”
Vì sợ Hạ Diễm lo lắng nên y lại bổ sung thêm một câu: “Nhưng… nhiều nhất là nửa năm nữa anh sẽ không cần phải đi nữa.”
Hạ Diễm ngẩn người một lúc lâu, mãi một lúc sau cậu mới lấy lại bình tĩnh, mặc dù vẫn còn rất đau lòng cho Lục Bỉnh Văn.
Cậu cũng không thể hoàn toàn hiểu được Lục Bỉnh Văn nói “đi” là đi đâu, nhưng vì tình yêu và sự đồng hành cùng anh mà cậu có thể tâm linh tương thông với Lục Bỉnh Văn.
Lục Bỉnh Văn chỉ biến mất vào rạng sáng mồng một, nhưng hành động có quy luật như vậy dường như cũng không phải là điều y có thể tự mình lựa chọn.
“Được.” Hạ Diễm lại lấy hộp thuốc nhỏ ra, cũng không hỏi sâu những điều Lục Bỉnh Văn không muốn nói, “Em giúp anh sát trùng vết thương.”
Khoảnh khắc cậu đưa miếng bông gòn thấm cồn đến gần vết thương của Lục Bỉnh Văn, chiếc chìa khóa đeo trên cổ y bỗng phát ra ánh sáng vàng nhạt nhòa.
Ánh sáng kia giống như kim loại phản chiếu dưới ánh mặt trời, lại giống như nó tự phát sáng. Hạ Diễm nhìn thoáng qua, nhưng cậu lại không dám hoàn toàn tin đó là hiện tượng siêu nhiên.
Nhưng giây tiếp theo, tia sáng đó bao phủ toàn bộ vết thương trên cổ Lục Bỉnh Văn. Vết thương dữ tợn kia như thể có ý thức riêng, bắt đầu từ từ tự khép lại.
Hạ Diễm sợ đến mức miếng bông gòn rơi khỏi tay lúc nào không hay. Chỉ trong vài giây ngắn ngủi mà vết thương trên người Lục Bỉnh Văn đã khép lại hoàn toàn, thậm chí ngay cả một vết sẹo cũng không có.
Hạ Diễm ngơ ngác nhìn Lục Bỉnh Văn, ngay cả bản thân y cũng cảm thấy có chút kỳ quái.
Y cúi đầu nhìn vết thương trên người mình, đột nhiên nhận ra cơ thể Hạ Diễm hồi phục khỏe mạnh và vết thương trên người mình khép lại chắc chắn không phải là trùng hợp.
Y từng nghe người ta nói, đá sức khỏe là đá cầu nguyện ở Minh giới.
Vốn dĩ ban đầu viên đá cũng không có phép thuật gì, nhưng chỉ khi được ước nguyện, nó mới có được năng lực chữa lành vô hạn.
Lục Bỉnh Văn cũng không chắc chắn lắm, nhưng khi y di chuyển bàn tay theo bắp chân gầy gò của Hạ Diễm, ánh sáng vàng nhạt nhòa lại xuất hiện. Chỗ bầm tím trên chân Hạ Diễm cũng khôi phục lại như lúc ban đầu, trắng nõn, bóng loáng.
Thì ra, không phải viên đá chữa lành thân thể hai người, mà là lời cầu nguyện của người yêu. Không phải phép màu đã chữa lành vết thương, mà là tình yêu quý giá của những người yêu nhau.