Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau
Ngoại truyện: Trúc mã Lão Quỷ của Diễm Diễm (Phần 14)
Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau thuộc thể loại Linh Dị, chương 117 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đây không phải là lần đầu tiên Hạ Diễm trải qua hiện tượng siêu nhiên.
Từ nhỏ cậu đã biết mình chỉ là một hạt cát nhỏ bé trong vũ trụ bao la rộng lớn, vậy nên nếu có gặp phải những chuyện vượt ra ngoài nhận thức của con người cũng không có gì ghê gớm.
Từ khi mới năm tuổi, trúc mã của cậu đã khác hẳn với người thường, sau khi lớn lên thì càng thêm thần bí, thường xuyên biến mất không thấy bóng dáng đâu.
Trong lòng Hạ Diễm biết rất rõ những điều này, nhưng khi tận mắt nhìn thấy cảnh tượng chỉ có thể xuất hiện trong tiểu thuyết và phim ảnh, cậu vẫn mở to đôi mắt mèo xinh đẹp của mình, vô thức lùi lại một bước….
Một bước nhỏ này khiến Lục Bỉnh Văn đứng bật dậy, cậu ta chăm chú nhìn Hạ Diễm một lúc lâu, ánh mắt trở nên nặng trĩu.
Hạ Diễm ý thức được có thể Lục Bỉnh Văn đã hiểu lầm điều gì đó, nhưng đúng vào lúc này, người trợ lý trẻ lại đến gõ cửa phòng Hạ Diễm.
“Hạ tiên sinh, chúng ta phải đi hóa trang rồi.” Người trợ lý nhẹ giọng nói, “Mười phút sau chúng ta xuất phát được không?”
Hạ Diễm còn chưa kịp trả lời thì Lục Bỉnh Văn đã quay lưng đi ra mở cửa.
Người trợ lý trẻ không ngờ trong phòng có hai người, nên cứ ngẩn người đứng trước cửa một lúc.
Lục Bỉnh Văn quay đầu lại, ánh mắt vẫn dịu dàng như trước, nhưng không giấu nổi vẻ u ám, nặng nề trong đó.
Cậu ta thấp giọng nói: “Mọi người đang bận, anh ra ngoài một lát.”
Cậu ta không dám nhìn vào mắt Hạ Diễm một lần nữa, thậm chí bước chân lại vô cùng vội vã. Hạ Diễm không để ý đến vẻ mờ mịt bối rối của người trợ lý, cậu mặc áo ngủ đuổi theo Lục Bỉnh Văn xuống sảnh khách sạn, nhưng vẫn không thấy bóng dáng cậu ta đâu.
Cậu đứng dưới khách sạn nhìn xung quanh, muốn gọi cho Lục Bỉnh Văn nhưng lại nhận ra mình quên mang điện thoại.
Cậu luôn bình tĩnh, nhưng vào lúc này lại không thể giữ bình tĩnh được.
Gió thu thổi bay mái tóc và vạt áo ngủ của Hạ Diễm, khiến thân hình cậu trông càng gầy gò, mỏng manh.
Hạ Diễm tìm một vòng vẫn không thấy bóng dáng Lục Bỉnh Văn đâu, mắt cậu đã bắt đầu ướt lệ, cũng chẳng còn tâm trạng đóng phim. Cậu chỉ đơn giản dựa vào bức tường ở một góc nhỏ trong đại sảnh tầng một khách sạn, nhắm mắt lại, khẽ thở dài.
Cũng không biết mình đã đứng đó nghỉ ngơi bao lâu, cuối cùng Hạ Diễm vẫn không kìm được mà rơi nước mắt. Nước mắt lăn dài trên má, qua chiếc cằm tinh xảo, cuối cùng đọng lại trên xương quai xanh, thấm ướt cả áo ngủ.
Cậu sợ mình sẽ không bao giờ tìm được Lục Bỉnh Văn nữa, giống như ngày mùng một hàng tháng cậu vẫn thường mất ngủ, cậu không sao kìm lòng được, cũng không thể khống chế bản thân mình.
Nhưng ngay vào lúc đó, một chiếc áo khoác denim mang theo mùi gỗ thông đột nhiên khoác lên vai Hạ Diễm.
“Bên ngoài gió lạnh lắm.” Tiếng thở dài của Lục Bỉnh Văn dường như cũng tiêu tán mất trong làn gió thu, “Cẩn thận kẻo cảm lạnh.”
Hạ Diễm giật mình, ngước mắt nhìn thẳng vào Lục Bỉnh Văn, như sợ cậu ta bỏ chạy, cậu vô thức nắm chặt cổ tay Lục Bỉnh Văn.
Hạ Diễm vội vàng gọi: “Anh!”
Bàn tay cậu nắm chặt cổ tay Lục Bỉnh Văn đến nỗi các khớp ngón tay trắng bệch.
Lục Bỉnh Văn không hiểu một Omega gầy yếu như vậy lấy đâu ra sức lực lớn đến thế, lòng cậu ta đã mềm nhũn. Cậu ta đưa bàn tay lạnh lẽo của mình lên lau nước mắt trên mặt Hạ Diễm, sau đó dịu dàng nói: “Bảo bối, đừng khóc.”
Hạ Diễm vừa buồn vừa có chút tức giận, cậu lắc đầu, nước mắt lưng tròng nhìn Lục Bỉnh Văn, rồi đẩy tay cậu ta ra, tự mình lau nước mắt trên mặt, “Vừa rồi sao anh lại bỏ đi?”
Ánh mắt của một người và một quỷ dần thay đổi. Hạ Diễm không hề nhượng bộ, cuối cùng Lục Bỉnh Văn vẫn là người chịu thua trước, cậu ta nói: “Thật xin lỗi.”
“Rõ ràng là anh biết em sẽ lo lắng cho anh mà.”
Hạ Diễm càng nói càng giận, rõ ràng muốn bình tĩnh nói chuyện với người yêu, nhưng nước mắt lại không kìm được mà cứ tuôn ra.
“Em đã biết… Anh không phải là người bình thường từ rất lâu.” Hạ Diễm lại lau nước mắt, “Anh… Anh là người hay là quỷ cũng chẳng sao, anh vẫn mãi mãi là bạn trai của em.”
Hạ Diễm khóc đỏ mắt, rất hiếm khi thấy cậu khóc như vậy, nước mắt cũng khiến Lục Bỉnh Văn mềm lòng.
Đúng vậy, Hạ Diễm vẫn luôn biết.
Hạ Diễm từng bóng gió cho cậu ta biết, cậu vẫn luôn biết cậu ta là quỷ, vậy nhưng vẫn nguyện ý ở bên cậu ta.
“Lục Bỉnh Văn, anh muốn chia tay với em phải không?”
Hạ Diễm cau mày, sự kiêu ngạo từ trong xương cốt khiến cậu ngừng nức nở, nhưng đôi mắt lại bất giác đong đầy nước mắt, trong lòng cũng cảm thấy chua xót, như có thứ gì đó chạm vào nơi mềm yếu nhất.
Lục Bỉnh Văn vẫn không đành lòng nhìn Hạ Diễm tủi thân, huống chi việc đó lại do chính cậu ta gây ra. Cuối cùng cậu ta cũng ý thức được mình sai nhiều như thế nào. Cậu ta cho rằng nếu mình biến mất Hạ Diễm sẽ không sợ hãi nữa, nhưng lại không biết hành động đó trong mắt Hạ Diễm chẳng khác nào tự tay đẩy người yêu mình ra xa.
Lục Bỉnh Văn thấp giọng nói: “Không, cả đời này em cũng đừng mơ chia tay được với anh. Em là con mồi mà lệ quỷ này đã theo dõi từ mười mấy năm trước rồi, sao lệ quỷ có thể để em chạy trốn được chứ!?”
Hạ Diễm cũng không ngạc nhiên gì khi nghe Lục Bỉnh Văn thừa nhận mình là lệ quỷ, như câu đố cậu chờ đợi bấy lâu nay cuối cùng cũng có đáp án như mong đợi, cậu chỉ cảm thấy lòng mình đã bình tĩnh trở lại.
Đôi mắt màu hổ phách của cậu phản chiếu khuôn mặt tuấn tú nhợt nhạt của Lục Bỉnh Văn, cậu đứt quãng nói: “Vậy anh… anh đang bắt nạt em.”
“Thật xin lỗi.” Lục Bỉnh Văn ôm Hạ Diễm vào trong lòng mình, sau đó giải thích, “Anh cứ tưởng em sợ anh.”
“Em sợ nếu em nói ra thì anh sẽ không ở bên em nữa.” Hạ Diễm vươn hai tay ra ôm lại Lục Bỉnh Văn, “Anh đâu biết, ngày mùng một tháng nào em cũng sợ anh sẽ không trở về bên cạnh em nữa, em…”
“Sẽ không.” Lục Bỉnh Văn kiên định nói: “Anh sẽ mãi mãi ở bên cạnh em. Hạ Diễm, anh muốn kết hôn với em.”
Sau khi lớn lên, đây là lần đầu tiên Lục Bỉnh Văn đề cập đến chuyện kết hôn với Hạ Diễm. Hạ Diễm khẽ mở to hai mắt, vẻ mặt đột nhiên có chút ngượng ngùng, hai tai cũng lặng lẽ đỏ bừng, cuối cùng cũng ngừng khóc.
Lục Bỉnh Văn nắm lấy tay Hạ Diễm, mười ngón tay của hai người đan vào nhau. Cậu ta cúi xuống đặt lên môi Hạ Diễm một nụ hôn, nụ hôn dịu dàng hơn cả gió mùa hè. Cậu ta dùng đầu lưỡi cuốn đi hết nỗi buồn trong lòng Hạ Diễm, mùi hương tin tức tố của Alpha bao lấy cơ thể Hạ Diễm, khiến vết cắn trên cổ cậu không lâu trước đây có chút ngứa ran.
Còn chưa đầy nửa tiếng nữa là phải quay phim, người trợ lý chạy khắp nơi tìm diễn viên chính, lúc này cũng đã chạy tới đại sảnh tầng một, vội vàng hỏi nhân viên khách sạn: “Chị ơi!”
“Có chuyện gì vậy?”
“Chị có thấy Hạ Diễm không?” Người trợ lý nôn nóng nói, “Sắp phải quay phim rồi, vậy mà không biết tiểu tổ tông này đã chạy đi đâu, làm tôi lo muốn chết.”
……
Hạ Diễm đứng cách đó không xa, nghe người trợ lý và nhân viên khách sạn nói chuyện. Cậu lau hết nước mắt lên áo sơ mi của Lục Bỉnh Văn, sau đó xụ mặt nói: “Lục Bỉnh Văn, anh làm ảnh hưởng đến công việc của em, anh không phải là một nam quỷ tốt.”
“Là anh không tốt.” Lục Bỉnh Văn xoa xoa sau gáy Hạ Diễm, “Về sau nhất định anh sẽ không như vậy nữa.”
Hạ Diễm thoát khỏi vòng tay Lục Bỉnh Văn, cậu lẩm bẩm: “Em rất giận, hôm nay anh không được ôm em.”
Lục Bỉnh Văn cảm thấy mình thật xấu xa khi làm Hạ Diễm buồn như vậy, nhưng lúc này cậu ta lại cảm thấy Hạ Diễm thật đáng yêu.
Cậu ta kéo Hạ Diễm lại, dùng phép thuật làm mắt cậu bớt sưng đỏ.
Quỷ khí lạnh lẽo lơ lửng trên mí mắt Hạ Diễm trong chốc lát, vết sưng trên mí mắt cậu đã giảm bớt.
Hạ Diễm cảm thấy thật thần kỳ, cậu ngước mắt nhìn Lục Bỉnh Văn cao hơn mình nửa cái đầu, nói: “Đây là phép thuật à?”
“Ừ.”
Ngón tay Hạ Diễm vẽ vẽ lên ngực Lục Bỉnh Văn, cậu nói: “Ca ca, anh còn đau không?”
“Không đau.” Lục Bỉnh Văn nói, “Hòn đá nhỏ trên mặt dây chuyền đã nhận được lời cầu nguyện của chúng ta.”
Hạ Diễm nửa hiểu nửa không, lúc này mới nhớ ra vừa nãy mình vẫn còn đang giận Lục Bỉnh Văn, vậy nên nhanh chóng rụt tay về. Cậu chớp chớp hàng mi dài, làm bộ như mình không để ý tới Lục Bỉnh Văn nữa.
Lục Bỉnh Văn thấp giọng cười, nói: “Mau đi đi, tối anh sẽ đến đón em, mua đồ ăn khuya cho em luôn.”
Hạ Diễm nhẹ nhàng gật đầu, khoác áo khoác của Lục Bỉnh Văn đi tới đại sảnh.
Người trợ lý thấy cậu xuất hiện thì thở phào nhẹ nhõm, nói: “Tiểu tổ tông của tôi ơi, cậu chạy đi đâu vậy?!”
“Xin lỗi.” Hạ Diễm nhẹ giọng nói, “Vừa rồi em có chút việc gấp.”
“Ừ, cả người toàn là mùi gỗ thông.” Người trợ lý khịt mũi ngửi ngửi, “Không khí vừa rồi hình như có chút kỳ lạ, Diễm Diễm, cậu và Lục tổng cãi nhau à?”
Hạ Diễm vẫn có chút xấu hổ khi đề cập đến chuyện riêng tư của mình và Lục Bỉnh Văn.
“Có chút hiểu lầm nhỏ thôi.” Hạ Diễm nhẹ giọng nói, “Nhưng mà đã giải quyết xong rồi.”
Người trợ lý cũng là một Omega, lớn hơn Hạ Diễm năm tuổi. Lúc này anh ta lắc đầu nói: “Không ngờ Diễm Diễm của chúng ta lại cứng rắn như vậy, cãi nhau với Lục tổng mà vẫn có thể kìm nén không khóc, ha ha… Giải quyết rồi thì tốt.”
Môi Hạ Diễm bị hôn đến đỏ bừng, người trợ lý liếc mắt một cái là biết nghệ sĩ nhà mình lại bị ông chủ hôn, suốt cả quãng đường đi không ngừng cười tủm tỉm.
Hạ Diễm vừa mới khóc xong, cậu có chút ngượng ngùng khẽ thở dài. Cậu chưa bao giờ cãi nhau với bất kỳ ai, không ngờ bây giờ tính tình mình lại nóng nảy như vậy, chưa nói được mấy câu mà nước mắt đã rơi xuống rồi.
Thật là mất mặt quá.
Nhưng mà, chỉ cần chuyện không liên quan đến nam quỷ tốt kia thì hình như Hạ Diễm giải quyết rất thong thả, ung dung.
Thiện lương và điềm tĩnh là hai phẩm chất ưu tú từ khi sinh ra cậu đã có sẵn, mỹ mạo là món quà ông trời ban tặng, vậy nên dù cậu ăn mặc theo phong cách nào cũng hợp. Mặc đồng phục cảnh sát theo kịch bản lại càng đẹp.
Cảnh quay chiều nay được bố trí ở một kho lạnh vùng ngoại ô. Đạo diễn đặc biệt chọn thời điểm trời mưa để quay. Mới vừa rồi bầu trời còn trong xanh, đến khoảng ba giờ rưỡi thì lại bắt đầu có mưa nhỏ tí tách. Hôm nay quay cảnh cảnh sát Diệp do Hạ Diễm thủ vai tìm ra được manh mối do sát thủ liên hoàn để lại. Cậu đã giải một loạt mật mã để tìm ra tọa độ của hung thủ, sau đó cùng các đồng sự đến vị trí này và phát hiện ba bộ thi thể không đầu. Lúc các đồng sự mang thi thể về sở cảnh sát điều tra, một mình cậu ở lại kiểm tra kho hàng một lần nữa. Cậu phát hiện hung thủ vẫn chưa đi, vậy nên đã đối đầu với hung thủ trong bóng đêm gần năm phút.
Vì tuổi còn nhỏ, tính cách lại đáng yêu, vậy nên Hạ Diễm là nhân vật được đoàn phim yêu thương nhất. Ngày nào cũng có vài ca ca tỷ tỷ cho cậu đồ ăn vặt, hoặc tìm cậu để nói chuyện phiếm.
Vị tiền bối Omega lần trước quay phim cùng, đối xử rất tốt với cậu, hôm nay đóng vai khách mời. Thấy Hạ Diễm lúc này không có việc gì làm, liền đi qua vỗ vai cậu, nói: “Diễm Diễm, biết đó là cái gì không?”
Hạ Diễm nghiêng đầu nhìn, cậu nghi hoặc nói: “Là phù chú à? Cháu cũng không chú ý tới.”
“Đúng vậy, chắc phù chú này dùng để siêu độ lệ quỷ.” Nhạc Lộ chỉ tay vào đạo cụ phủ vải trắng cách đó không xa, “Đây là thi thể thật đó, đạo diễn mượn về.”
Hạ Diễm giật mình. Lúc này Nhạc Lộ mới nhẹ giọng cười nói: “Đạo diễn còn nhát gan hơn cả chúng ta, tôi lừa cậu chơi thôi, làm gì có chuyện dùng thi thể thật chứ?”
Người trợ lý đứng một bên cũng tham gia cuộc nói chuyện với hai người. Anh ta giải thích: “Nhưng mà, tôi nghe nói cái kho hàng này trước kia thật sự có công nhân chết. Thường thì linh hồn những người chết vì tai nạn cứ bồi hồi ở nơi mình ra đi, vậy nên người nhà của công nhân kia đã dán bùa siêu độ ở chỗ này, hy vọng anh ta có thể sớm siêu sinh.”
Hạ Diễm gật đầu, nhưng trong lòng lại đang lo lắng Lục Bỉnh Văn sẽ bị những phù chú này quấy nhiễu, cậu lo lắng đến nhăn mày nhíu mặt.
“Đừng lo lắng, mấy chuyện này cũng chỉ là lời đồn thôi.” Nhạc Lộ vỗ vai Hạ Diễm, “A, bắt đầu quay phim rồi, tôi đi chuẩn bị đây!”
Mặc dù ngày thường Hạ Diễm rất ngoan, nhưng khi đối mặt với máy quay, cậu sẽ nhanh chóng nhập vai.
Bốn giờ chiều, trời đổ mưa to bên ngoài cửa sổ. Hạ Diễm mặc đồng phục cảnh sát xuất hiện trong kho hàng, cậu nhíu mày cầm súng trên tay tìm kiếm tung tích phạm nhân khắp nơi.
“Vào lúc tám giờ năm phút tối qua, phạm nhân đã lợi dụng khoảng thời gian bảo vệ kho hàng đổi ca, lấy lý do vận chuyển hàng hóa để đi vào điểm mù camera không quan sát được, hơn nữa còn mang thi thể người bị hại và hải sản dỡ xuống.” Nữ cảnh sát đứng bên cạnh thi thể nói chuyện với Hạ Diễm.
Hạ Diễm gật đầu, lại nói: “Cũng chưa chắc.”
Cậu và nữ cảnh sát kia phân công nhau hành động, không bao lâu sau đã đi tới tầng hầm gần đó.
Bốn phía yên tĩnh đến lạ thường, Hạ Diễm nhìn xung quanh. Lúc nghe được tiếng động rất nhỏ, cậu lập tức giơ khẩu súng trong tay lên.
Cậu đã một mình luyện tập tư thế cầm súng trước gương hàng trăm lần, ngay cả bước chân của cậu cũng là đúc kết từ những quan sát và học hỏi của rất nhiều tiền bối, sau đó tìm ra phương thức thích hợp nhất với mình.
Hình ảnh mỹ nhân lạnh lùng giơ súng lên có tác động trực quan mạnh mẽ đến thị giác người xem, khiến người ta như muốn nín thở. Giờ khắc này, Hạ Diễm không giống một diễn viên vừa mới ra mắt, mà giống nhân vật xé sách bước ra hơn.
Một bước, hai bước, ba bước.
Hạ Diễm giống như một con mèo nhẹ nhàng dẫm từng bước chân xuống bậc thang. Cậu không mở đèn pin, đằng sau hành lang dài không thấy điểm cuối này cũng không có bất cứ tiếng động nào.
Nhưng mà, cậu vẫn cảm thấy phía bên kia có gì đó.
Giác quan thứ sáu mạnh mẽ khiến cậu không dám thở mạnh. Nói thì chậm mà mọi chuyện xảy ra thì lại rất nhanh, ngay khi ngón tay Hạ Diễm ấn vào công tắc đèn dưới tầng hầm, cách đó không xa truyền đến tiếng bước chân dồn dập.
Hạ Diễm đuổi theo tiếng bước chân kia, vừa chạy vừa nói: “Này! Không phải anh cảm thấy mình thật thông minh à?”
Đối phương không trả lời cậu. Tiếng mưa rơi bên ngoài truyền vào tầng hầm, lúc này Hạ Diễm mới phát hiện trong tầng hầm còn có một lỗ chó, hung thủ vừa từ chỗ lỗ chó này thoát ra.
Cậu nheo mắt lại, cầm bộ đàm lên nói: “Người đó vẫn còn ở gần đây, chắc chắn là đang chạy theo con đường nhỏ Duyên An kia, đuổi theo nhanh lên.”
“Cắt!” Đạo diễn Lý hài lòng nói: “Xem ra hôm nay có thể kết thúc công việc sớm một chút, cảnh này quay một lần là có thể qua. Hạ Diễm, hôm nay cậu biểu hiện rất tốt.”
Hạ Diễm khiêm tốn mỉm cười, nói: “Dạ, cháu còn rất nhiều chỗ cần phải học hỏi ạ.”
Trên thực tế, mỗi ánh mắt, mỗi động tác nhỏ đều đã được sắp xếp trong đầu cậu từ trước. Cậu thường tưởng tượng ra tác dụng của những biểu cảm khác nhau trong đầu, hơn nữa còn có thể chính xác nghĩ ra hàng loạt biểu cảm mà mình cho là thích hợp nhất.
“Nghỉ ngơi một chút rồi chúng ta tiếp tục!”
Đạo diễn Lý nói: “Cameraman, cậu tới đây một chút!”
Hạ Diễm đứng ở dưới hầm ngầm gật đầu. Người quay phim bên cạnh cậu nhanh chóng chạy lên trên, Hạ Diễm cũng đi theo phía sau anh ta bước lên bậc thang.
Nơi này không bật đèn nên rất tối. Hạ Diễm không mang theo điện thoại trên người, vậy nên đành phải sờ vào vách tường đi về phía trước.
Nhưng đi được khoảng một phút thì cuối cùng Hạ Diễm cũng phát hiện ra điều bất thường.
Cầu thang này chỉ khoảng sáu mét, nhưng cậu đã đi lâu như vậy rồi mà vẫn chưa thể lên được bên trên?
Đúng lúc này, đột nhiên phía sau Hạ Diễm lại truyền đến tiếng sột soạt. Tiếng động kia giống như thứ gì đó đang nghiến răng, nhưng rất nhanh đã biến mất vào trong bóng tối.
Chuột à?
Không, không phải chuột.
Chuột sẽ không làm cho người ta có cảm giác lông tơ trên người đều dựng đứng lên như thế này, cũng sẽ không phát ra tiếng ken két chói tai như vậy.
Chỉ sợ là, thứ này muốn ăn người.
Ý thức được có thể mình đã gặp phải quỷ đả tường, bước chân Hạ Diễm cũng chậm lại. Cậu làm bộ như mình không nhận ra điều bất thường, cứ thong thả đi về phía trước.
Cảm giác lạnh lẽo phía sau cậu càng ngày càng nặng nề, nặng đến mức ngay cả thở cậu cũng phải thật cẩn thận. Cuối cùng cậu cũng biết phù chú trong kho hàng này không phải là thứ dùng để trang trí, trong hầm ngầm này thật sự có một con lệ quỷ hung hãn đang ẩn náu.
Lại có tiếng bước chân dồn dập từ phía sau Hạ Diễm truyền đến. Sau lưng cậu bỗng truyền đến tiếng cười thật âm hiểm, thứ kia vừa cười vừa bò nhanh về phía trước. Không bao lâu sau, một bàn tay khô héo bắt lấy cổ chân Hạ Diễm.
Thậm chí Hạ Diễm còn không có dũng khí cúi đầu nhìn. Cậu nghe được âm thanh giống như tiếng gió thổi qua ống bễ bị thủng lỗ, thứ kia tóm chặt lấy cổ chân cậu, như thể giây tiếp theo nó sẽ kéo cậu vào trong bóng tối.
“A…!”
Bỗng Hạ Diễm nghe được tiếng thét chói tai truyền đến. Cậu không bị kéo vào bóng tối, mà hình như là thân thể nữ quỷ kia bị sức mạnh nào đó kéo vào trong bóng tối.
Hàn ý biến mất ngay lập tức. Giây tiếp theo, đèn trong hầm ngầm đột nhiên sáng lên.
Lục Bỉnh Văn mặc áo hoodie màu xám xuất hiện ở phim trường, trên khuôn mặt anh tuấn không có chút biểu cảm nào.
Cậu ta thấp giọng nói: “Quay xong rồi mà sao không bật đèn? Bậc thang này dốc quá, nếu nghệ sĩ bị té ngã thì tiến độ quay làm sao nhanh được?”
Sau khi bật đèn lên, Hạ Diễm mới phát hiện thứ bắt lấy cổ chân mình đã biến mất. Cậu vẫn còn sợ hãi đứng yên tại chỗ thở hồng hộc, lại nghe thấy trợ lý đoàn phim đang xin lỗi Lục Bỉnh Văn: “Xin lỗi, Lục tổng, lần sau nhất định sẽ không có chuyện như vậy xảy ra nữa.”
Lục Bỉnh Văn lãnh đạm liếc mắt nhìn hắn ta, lại nói với trợ lý của Hạ Diễm: “Đi lấy cho tôi một ly nước ấm.”
“Được, Lục tổng.”
Mặc dù vẫn chưa đến mười tám tuổi, nhưng trên người Lục Bỉnh Văn đã có khí chất không giận mà uy.
Cậu ta vừa cao quý vừa cường đại, ở nhân gian là như thế, ở Minh giới cũng vậy.
Nhưng dù cho cậu ta ở bất cứ đâu, người có thể khiến cậu ta để ý từ trước đến giờ cũng chỉ có một mình Hạ Diễm.
Lần này Hạ Diễm thật sự bị dọa sợ.
Cậu sợ tất cả ma quỷ trên đời ngoại trừ Lục Bỉnh Văn. Mới vừa rồi bàn tay lạnh băng thô ráp của lệ quỷ kia đã để lại trên cổ chân cậu một vệt đỏ nhàn nhạt. Lục Bỉnh Văn chầm chậm đi về phía cậu, nắm lấy tay Hạ Diễm, thấp giọng nói: “Đừng sợ, không có việc gì.”
Hạ Diễm gật đầu với cậu ta, lại có chút lo lắng nói: “Ca, trên lầu có một lá bùa, nó có làm anh khó chịu không?”
Lục Bỉnh Văn thấy vợ mình mới vừa thoát khỏi nguy hiểm đã lo lắng cho mình, cậu ta khẽ nhếch khóe miệng nói: “Sẽ không.”
Lục Bỉnh Văn nắm tay Hạ Diễm đi lên trên, nhưng bỗng có cơn gió mạnh đột nhiên thổi qua cánh cửa nhỏ dưới tầng hầm. Trong phút chốc, cánh cửa nhỏ kia bị một nguồn sức mạnh nào đó đóng sầm lại.
Hạ Diễm lại cảm thấy sợ hãi, bàn tay nắm chặt tay Lục Bỉnh Văn đã ướt đẫm mồ hôi, sau lưng cũng đổ đầy mồ hôi lạnh.
“Ồ?” Lục Bỉnh Văn cười, “Vẫn còn một con.”
Hạ Diễm không dám quay ra phía sau, nhưng Lục Bỉnh Văn đã quay đầu lại.
Một tay Lục Bỉnh Văn ôm lấy eo Hạ Diễm, tay kia cầm một thanh đao bằng băng tỏa ra thứ ánh sáng màu xanh nhàn nhạt. Cậu ta thấp giọng nói bên tai Hạ Diễm: “Nhắm mắt lại đi bảo bối.”
Hạ Diễm nghe lời nhắm mắt lại, chỉ cảm thấy Lục Bỉnh Văn bên cạnh mình đột nhiên biến mất như một cơn gió.
Chưa đến ba giây sau, cậu nghe được tiếng bảo kiếm rút ra khỏi vỏ. Ngay sau đó, tiếng hét thảm thiết vang lên khắp nơi trong tầng hầm.
Hạ Diễm đứng quay lưng về phía tầng hầm, cậu mở to hai mắt. Vì tò mò nên đã nghiêng đầu nhìn về phía Lục Bỉnh Văn cách đó không xa, thấy cậu ta đang tra kiếm vào vỏ, cậu nhẹ giọng gọi: “Anh?”
Lục Bỉnh Văn dịch chuyển đến bên cạnh Hạ Diễm, cậu ta thở dài nói: “Em không cảm thấy sợ à?”
Hạ Diễm lắc đầu, hai má cậu ửng hồng, nhỏ giọng nói: “Lúc nãy… bộ dáng rút kiếm của anh trông rất ngầu.”
Lục Bỉnh Văn sửng sốt, sau đó lại nhếch khóe miệng.
Lúc này dưới tầng hầm chỉ có cậu ta và Hạ Diễm. Cậu ta đã ấn Hạ Diễm lên tường hôn, bàn tay cũng không quy củ mà đặt lên eo Hạ Diễm, vừa hôn vừa vuốt ve.
Đúng lúc này, thợ sửa khóa được người phụ trách tìm tới đã mở được ổ khóa trên tay nắm cửa. Người phụ trách và nhân viên công tác trong đoàn phim đứng ở cửa vội vàng kêu lên: “Thật ngại quá, Tiểu Lục tổng… A…!”
Lục Bỉnh Văn đang hôn đến vô cùng vui vẻ, lúc này cậu ta không kiên nhẫn ngoái đầu nhìn mấy người đứng bên trên.
“Thật xin lỗi.” Người phụ trách ngoan ngoãn đóng cửa lại, “Các cậu cứ tiếp tục.”