Ngoại truyện: Lão Quỷ Là Thanh Mai Trúc Mã Của Diễm Diễm (Phần 16)

Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau

Ngoại truyện: Lão Quỷ Là Thanh Mai Trúc Mã Của Diễm Diễm (Phần 16)

Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau thuộc thể loại Linh Dị, chương 119 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Những bông tuyết nhỏ chậm rãi bay bay bên ngoài cửa sổ, chẳng mấy chốc trong sân Hạ trạch đã bị một lớp tuyết mỏng bao phủ.
Hạ Diễm có chút kinh ngạc nhìn ngón tay mình, ánh sáng trong nhà cũng không được rõ ràng lắm. Chiếc nhẫn ngọc thạch tỏa ra ánh sáng ấm áp, khiến ngón tay thon dài của cậu nhìn qua càng thêm xinh đẹp.
Không phải cậu không biết Lục Bỉnh Văn đã muốn cưới mình từ lâu, chỉ là cậu không ngờ người yêu lại đeo nhẫn cho mình vào một ngày bình thường như vậy, như thể đó không phải là một chiếc nhẫn quan trọng, mà chỉ là một món đồ chơi thông thường.
Mặc dù đã thân mật sâu sắc từ lâu, nhưng sau khi đeo nhẫn vào lại có cảm giác không giống lúc trước nữa.
“Lục Bỉnh Văn,” Hạ Diễm cười cong mắt, “Còn chưa tốt nghiệp cấp ba mà đã muốn kết hôn, có phải sớm quá không?”
Lục Bỉnh Văn nghiêm túc suy nghĩ một hồi lâu, hình như cũng cảm thấy có chút sớm.
Mặc dù tuổi kết hôn hợp pháp là mười tám, nhưng phần lớn Alpha và Omega sẽ quyết định cùng ai làm bạn cả đời sau khi tốt nghiệp đại học.
Đối với Omega mà nói, việc lựa chọn bạn đời cần phải hết sức thận trọng.
Bởi vì kết hôn đồng nghĩa với việc bị đánh dấu hoàn toàn, mà chỉ cần Omega bị Alpha đánh dấu, từ đó về sau thân thể họ sẽ phải chịu ảnh hưởng bởi tin tức tố của Alpha nọ. Đến kỳ phát tình, nếu Alpha đánh dấu không ở bên cạnh, vậy sẽ rất khó khăn.
Cách duy nhất để loại trừ ảnh hưởng này chính là xóa đánh dấu đó đi.
Nhưng đối với Omega mà nói, xóa đánh dấu là một việc làm cực kỳ đau đớn, chi phí cực kỳ lớn, mà rủi ro cũng rất cao. Thậm chí có Omega vì vậy mà rơi vào trầm cảm, hoặc có thể bị xuất huyết nghiêm trọng dẫn đến mất máu mà chết trên bàn mổ khi phẫu thuật xóa đánh dấu. Dù nhìn ở góc độ nào cũng đều rất đáng sợ.
Nghe Hạ Diễm nói như vậy, Lục Bỉnh Văn rũ mắt xuống, thấp giọng nói: “Ừ, hình như có hơi sớm một chút, là do anh quá nóng vội.”
Giọng điệu Lục Bỉnh Văn vẫn dịu dàng như cũ, nhưng cậu ta vẫn vô thức nhíu mày, lộ vẻ không cam lòng. Thật ra cậu ta vẫn luôn rất mạnh mẽ, chẳng qua sẽ không biểu hiện ra trước mặt Hạ Diễm mà thôi.
Nhưng chuyện hôm nay không giống vậy, rất hiếm khi để lộ vẻ trẻ con của mình, cậu ta nghiêm túc nói: “Nhưng anh vẫn muốn sớm cưới em về nhà, Hạ Diễm, em rất tốt.”
Trong mắt Lục Bỉnh Văn, Hạ Diễm vẫn luôn là tồn tại hoàn mỹ nhất, nhưng hiếm khi cậu ta bày tỏ tình cảm của mình với Hạ Diễm một cách thẳng thắn như vậy.
Đôi mắt màu hổ phách của Hạ Diễm phản chiếu khuôn mặt anh tuấn và nghiêm túc của Lục Bỉnh Văn. Ban đầu cậu có chút bối rối, nhưng sau đó, đôi mắt cậu dần tràn ngập ý cười.
Lục Bỉnh Văn dáng người cao lớn, cậu ta vươn tay ra ôm trọn Omega vào lòng, nói: “Nhưng anh vẫn nghe lời em.”
“Yêu đương bốn năm rồi kết hôn cũng không tính là sớm.” Hạ Diễm đan mười ngón tay vào tay Lục Bỉnh Văn, ánh mắt nhìn cậu ta không chút dè dặt, “Nhưng mà…… Em vẫn không thể tưởng tượng được, sau khi kết hôn cuộc sống của chúng ta sẽ thay đổi như thế nào.”
Lục Bỉnh Văn giật mình, ngược lại bật cười thành tiếng.
Thật ra thì Hạ Diễm cũng rất chiều chuộng cậu ta.
Từ nhỏ đến lớn, nhìn thì như là cậu ta vẫn luôn chăm sóc Hạ Diễm, nhưng dù cậu muốn làm cái gì thì Hạ Diễm vẫn luôn cố gắng hết sức để đáp lại.
Lúc cậu ta vừa mới chết đi vẫn còn có rất nhiều oán khí, nhưng đến bây giờ thì oán khí đã hoàn toàn tiêu tán.
Chính Hạ Diễm là người đã chữa lành cho cậu ta. Cũng làm cho cậu ta hiểu rõ được một điều, thứ có thể làm cho một lệ quỷ trưởng thành không chỉ có oán niệm, mà còn là tình yêu.
Hạ Diễm dụi dụi mái đầu mềm mại trong lòng ngực Lục Bỉnh Văn, cậu giơ tay mình lên, nói: “Vậy em đây sẽ nhận nhẫn của anh.”
Cậu ngồi dậy, mở ngăn kéo rồi nói: “Thật ra em cũng có quà cho anh.”
Trong ngăn kéo có một cái hộp nhung màu lam, Hạ Diễm cầm cái hộp đưa cho Lục Bỉnh Văn. Sau khi Lục Bỉnh Văn mở ra mới phát hiện trong hộp có một chiếc kính gọng vàng đắt tiền.
Tròng kính không có độ, trên gọng kính còn được trang trí bằng một sợi dây chuyền vàng.
“Đây là quà sinh nhật của anh.” Hạ Diễm có chút ngại ngùng, “Anh phải trải qua cuộc sống trưởng thành trước em nửa năm mới có thể uống rượu một cách danh chính ngôn thuận.”
Lục Bỉnh Văn đeo mắt kính lên sống mũi cao thẳng của mình. Chiếc kính gọng vàng, với sợi dây chuyền khẽ lay động trang trí trên gọng, tôn lên vẻ sắc lạnh và có chút phong tình của Lục Bỉnh Văn. Hạ Diễm đã chọn cho cậu ta một chiếc kính có kiểu dáng rất hoàn hảo, rất hợp với khuôn mặt cậu ta.
Cậu ta nhìn Hạ Diễm, nói: “Diễm Diễm, giúp anh gỡ kính xuống đi.”
Hạ Diễm khẽ mở to hai mắt, tai cũng ửng hồng, bỗng dưng cảm thấy không khí có chút ái muội.
Cậu vươn tay giúp Lục Bỉnh Văn gỡ mắt kính xuống, cậu đặt mắt kính ở trên bàn, nhưng ngón tay lại khẽ run nhè nhẹ, cảm thấy hình như không khí còn ái muội hơn so với lúc nãy rất nhiều, tin tức tố trên người Lục Bỉnh Văn cũng nồng hơn, khiến chân cậu cũng mềm nhũn.
Giây tiếp theo, Lục Bỉnh Văn nắm chiếc cằm tinh xảo của Hạ Diễm, cúi đầu xuống hôn thật sâu, lại cắn răng nanh vào tuyến thể sau cổ Hạ Diễm, lại một lần nữa đánh dấu Omega của mình.
Cơn đau khiến Hạ Diễm siết chặt bàn tay Lục Bỉnh Văn hơn. Lục Bỉnh Văn giảm lực xuống một chút, khàn giọng hỏi: “Đau không?”
Hạ Diễm gật gật đầu.
Lục Bỉnh Văn thấp giọng nói: “Diễm Diễm, anh làm em đau như vậy, em có ghét anh không?”
“Sẽ không.” Hạ Diễm mơ hồ tựa đầu vào lồng ngực cậu ta, “Em thích anh.”
Sau khi học kỳ mới bắt đầu, Hạ Diễm tạm thời từ chối tất cả các kịch bản được gửi đến, quay về thành phố B tiếp tục đi học.
Còn một năm nữa là đến kỳ thi tuyển sinh đại học, tuy thành tích học tập cũng không tệ, nhưng Hạ Diễm vẫn muốn tập trung vào việc học trước, cũng cảm thấy thời gian cùng Lục Bỉnh Văn đi học rất quý giá.
Năm sau phải thi đại học, không khí học tập trong lớp càng ngày càng căng thẳng. Thầy giáo cũng có chút lo lắng Hạ Diễm nghỉ học lâu như vậy, không biết có thể theo kịp tiến độ học tập của các bạn trong lớp hay không.
Hạ Diễm phải làm rất nhiều bài tập, nhưng vào những kỳ nghỉ Lục Bỉnh Văn thường xuyên tới nhà dạy kèm cho cậu. Hạ Diễm cũng thông minh, tiếp thu bài rất nhanh.
Ngày mùng một tháng ba, thời tiết dần dần chuyển từ lạnh sang ấm.
Sau khi Hạ Diễm trở lại trường học thì tham gia kỳ thi tháng đầu tiên, kết quả cậu đứng thứ hai toàn trường, thậm chí cả Toán, Lý, Hóa đều đạt điểm tuyệt đối.
“…… Tôi chỉ có thể nói Tiểu Hạ thật sự quá giỏi.” Cậu bé tóc xoăn tuyệt vọng nói, “Lục huynh, cậu và Hạ Diễm trời sinh đầu óc đã thông minh, không giống những kẻ tầm thường như chúng ta, các người là một đôi Học Thần giáng trần.”
“Tóc xoăn, cậu chưa nhìn thấy Diễm Diễm học bài đâu, trời ạ, hóa ra trên đời này thực sự có người chỉ cần đọc một lần đã nhớ.” Một Omega ở gần đó nói, “Diễm Diễm, nhất định cậu là một ngôi sao có học thức nhất giới giải trí.”
“Tôi chỉ có thể xem là một diễn viên nhỏ thôi.” Hạ Diễm ngồi ở bên cạnh Lục Bỉnh Văn, nhẹ nhàng cười nói với cậu bé tóc xoăn, “Hơn nữa, tôi còn có một gia sư rất giỏi dạy kèm, gia sư của tôi lần nào thi cũng đứng nhất toàn trường, anh ấy còn luôn giám sát tôi học, vậy nên tôi rất khó bị điểm thấp.”
“Ừ, đúng vậy.” Lục Bỉnh Văn rất hứng thú nói, “Vậy bạn học Hạ, khi nào em trả thù lao cho gia sư đây?”
Hạ Diễm chớp chớp đôi mắt to xinh đẹp nhìn Lục Bỉnh Văn, nói: “Anh muốn trả công cái gì?”
“Anh cũng có thể cho em nợ.” Lục Bỉnh Văn xoay bút, “Đợi sau khi kết hôn rồi trả cũng được.”
Lúc này Hạ Diễm mới ý thức được Lục Bỉnh Văn đang nói những lời không đứng đắn, cậu dùng bài thi che đi gương mặt đang ửng hồng của mình, thầm nghĩ, hình như vị nam quỷ này sau mười tám tuổi càng ngày càng trêu chọc, thỉnh thoảng toàn nói mấy câu làm cậu đỏ mặt.
Đợi đến khi thật sự kết hôn rồi, không biết lúc đó sẽ như thế nào nữa.
“Không ngờ mình thi trượt còn phải bị nhồi cẩu lương.”
Cậu bé tóc xoăn ngồi trở lại chỗ của mình, “Thất vọng quá, buồn quá, trái tim tôi lạnh quá, thật đó, không phải tôi đùa đâu.”
“Ha ha ha…. Nhân tiện, Hạ Diễm, bộ phim điện ảnh cậu đóng khi nào ra rạp?” Lớp phó hỏi, “Thật kỳ diệu, Diễm Diễm quen thuộc với chúng ta lại bỗng chốc trở thành minh tinh, thì ra cảm giác quen biết người nổi tiếng là như thế này.”
“Ngày 1 tháng 6 đó.” Hạ Diễm cười cong mắt, “Đúng vào dịp Tết Thiếu nhi, là ngày cuối tuần. Nếu mọi người muốn xem phim thì cứ nói, tôi sẽ mời mọi người đi xem.”
Mặc dù Lục Bỉnh Văn đã hứa với cậu sẽ mãi mãi không bao giờ biến mất, nhưng đến ngày mùng một hàng tháng Hạ Diễm vẫn có chút lo lắng cho Lục Bỉnh Văn.
Cậu và Lục Bỉnh Văn đã nhất trí với nhau rằng, vào sáng ngày mùng một hàng tháng hai người phải gặp nhau, bất kể ngày hôm đó có bận rộn thế nào đi chăng nữa.
Thể chất của Lục Bỉnh Văn có thể nói là thiên phú dị bẩm, theo thời gian trôi qua, tu vi của cậu ta không ngừng tăng lên, cậu ta càng ngày càng mạnh mẽ, nhưng cậu ta vẫn thường biến thành quỷ hồn để canh cho Hạ Diễm ngủ.
Ngày 1 tháng 4 hôm đó, hơi thở mùa xuân đã lan tỏa khắp nơi, cỏ cây xanh tươi sinh sôi nảy nở. Vào lúc sáng sớm Lục Bỉnh Văn đã ôm lấy vòng eo mảnh khảnh của Hạ Diễm, còn bẻ một nhánh hoa đào tặng cho Hạ Diễm.
Ngày 1 tháng 5, Bắc thành đã bắt đầu có nắng nóng mùa hè, hơn 8 giờ sáng Lục Bỉnh Văn mới ung dung đến muộn, nhưng lại mang về kỳ trân dị quả từ Minh giới cho Hạ Diễm.
Những gì đã hứa với Hạ Diễm, Lục Bỉnh Văn chưa bao giờ nuốt lời.
Nhưng đến ngày 1 tháng 6, Hạ Diễm đã chờ Lục Bỉnh Văn từ sáng sớm đến hoàng hôn, lại từ hoàng hôn chờ đến đêm tối.
Nhưng Lục Bỉnh Văn, người hứa sẽ tham gia buổi công chiếu đầu tiên lại thất hứa.