Chương 120: Ngoại truyện – Lão Quỷ là Trúc Mã của Diễm Diễm (Phần 17)

Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau

Chương 120: Ngoại truyện – Lão Quỷ là Trúc Mã của Diễm Diễm (Phần 17)

Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau thuộc thể loại Linh Dị, chương 120 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hôm nay, Hạ Diễm bận rộn cả ngày với buổi họp báo và sự kiện quảng bá cho bộ phim điện ảnh mới của mình.
Nhưng khi màn đêm buông xuống, cậu hoàn toàn không nhớ rõ mình đã làm gì, nói gì trong suốt cả ngày.
Đêm nay, trời quang mây tạnh, trăng sao rực rỡ. Để ăn mừng buổi ra mắt thành công, đoàn làm phim đã tổ chức tiệc chiêu đãi các nhà đầu tư và giới truyền thông tại khách sạn Phổ Tư. Khách sạn chật kín người, vô số siêu xe đỗ bên ngoài, không khí vô cùng náo nhiệt. Cha mẹ Hạ Diễm cũng từ thành phố B đến thành phố S, hiện đang ngồi ở vị trí khách VIP chờ cậu.
Mọi người đều có mặt vì Hạ Diễm, duy chỉ có Lục Bỉnh Văn – người đã hẹn sẽ ăn tối cùng cậu sau bữa tiệc – lại không đến.
Trước khi buổi tiệc bắt đầu, Hạ Diễm trong bộ trang phục sang trọng, đứng tựa vào lan can sân thượng khách sạn, gửi cho Lục Bỉnh Văn một tin nhắn.
Hạ Diễm: Em rất nhớ anh.
Lục Bỉnh Văn vẫn không trả lời tin nhắn của cậu.
Trái tim Hạ Diễm bắt đầu nhói đau, sắc mặt cũng trở nên tái nhợt, yếu ớt.
Trước đây, Lục Bỉnh Văn chưa bao giờ không trả lời tin nhắn của cậu, trừ khi cậu ta gặp phải tình huống nguy hiểm. Nếu không, cậu ta sẽ không bao giờ bỏ mặc người yêu mình dù chỉ một ngày.
“Diễm Diễm, cậu không sao chứ?” Tiểu trợ lý thấy sắc mặt Hạ Diễm không tốt liền vội vàng hỏi, “Hay là chúng ta đến bệnh viện kiểm tra xem sao?”
Hạ Diễm lắc đầu, nói: “Tôi không sao, có lẽ điều hòa lạnh quá nên tôi hơi đau đầu.”
“Haizz… Vậy chắc hôm nay Lục ca không đến rồi. Nếu cậu ấy thấy sắc mặt cậu thế này, chắc chắn sẽ đưa cậu đến bệnh viện kiểm tra ngay.” Tiểu trợ lý lo lắng nói, “Nếu không chịu được nữa thì nói cho tôi biết, chúng ta có thể dừng lại bất cứ lúc nào, sức khỏe mới là quan trọng nhất!”
Hạ Diễm khẽ gật đầu, không đợi tiểu trợ lý rời đi, cậu đã nhìn vào màn đêm mà thẫn thờ, trên khuôn mặt tinh xảo ấy chỉ còn lại nỗi sầu lo.
Từ khi còn rất nhỏ, cậu đã trải qua một ca phẫu thuật tim. Đến khi tốt nghiệp sơ trung, cậu lại phải phẫu thuật phổi. Cậu đã mấy lần suýt chết, có thể nói, việc cậu sống đến bây giờ đã là một sự may mắn.
Thực ra, cậu không hề bình tĩnh như hầu hết người thân và bạn bè vẫn nghĩ. Các cơ quan trên cơ thể cậu đã được bác sĩ khâu vá nhiều lần, mỗi lần nằm viện cậu đều cảm thấy vô cùng sợ hãi.
Cậu lo lắng mình không thể sống sót, sợ mình phụ lòng cha mẹ; lo lắng cơ thể yếu ớt của mình không làm được bất cứ điều gì, sợ không thực hiện được ước mơ của mình… Thực ra, cậu không hề kiên cường đến vậy.
May mắn thay, có một tiểu u linh luôn ở bên cạnh cậu.
Khi trời nắng, người đó cùng cậu ngắm nhìn bầu trời trong xanh; khi trời mưa, người đó cùng cậu chơi game trong nhà. Mười bốn năm qua, Lục Bỉnh Văn đã lấp đầy mọi ngóc ngách trong cuộc sống của Hạ Diễm, chia sẻ vui buồn, cùng Hạ Diễm lớn lên, và còn hứa sẽ cưới cậu vào mùa hè năm cậu tròn mười tám tuổi.
Nhưng người yêu từng dành cho cậu bao nhiêu yêu thương, chiều chuộng lại biến mất vào một ngày bình thường như thế, cứ như thể người đó chưa từng xuất hiện trước đây vậy.
Hạ Diễm ngẩng đầu nhìn vầng trăng chỉ ló ra một góc nhỏ sau đám mây, cậu nhắm mắt lại, hy vọng mọi chuyện xảy ra hôm nay chỉ là một giấc ác mộng.
Dù có mơ thấy điều gì, chỉ cần cậu tỉnh lại thì mọi thứ đều sẽ tốt hơn.
“Hạ Diễm, chúng ta đi thôi.” Trợ lý vỗ vai Hạ Diễm, “Đến giờ rồi.”
Hạ Diễm đi theo trợ lý bước vào phòng tiệc. Máy chiếu trong phòng đang trình chiếu những đoạn phim ngắn chọn lọc từ 《 Mộ Viên》.
Mặc dù cách đây không lâu có người nói xấu về 《 Mộ Viên》, nhưng doanh thu phòng vé ngày đầu tiên đã dập tắt mọi lời đồn. Theo đà hiện tại, Hạ Diễm không chỉ sẽ giành được giải thưởng Diễn viên mới xuất sắc nhất vào cuối năm, mà thậm chí còn đủ điều kiện để nhận giải Nam diễn viên chính xuất sắc nhất.
【 Diễm Diễm mặc đồ trắng! A a a… con trai tôi thật xinh đẹp! 】
【 Không xem 《 Mộ Viên》 thì đúng là phí hoài, tình tiết thực sự rất thú vị, rất xuất sắc! Có thể nói, đại mỹ nhân lạnh lùng, xa cách nhất không ai khác chính là Hạ Diễm, không thể sai được. 】
【 Có thể nói, học sinh xuất sắc diễn xuất thật sự rất lợi hại, kỹ năng diễn xuất của Hạ nhóc con rất tốt, thậm chí trong phim còn để lộ eo một chút nữa chứ! Tôi thật muốn liếm màn hình mà….】
【 Sao hôm nay Lục tổng không tới? Hôm nay là sự kiện quan trọng của con trai tôi mà, sao bạn trai có thể vắng mặt được chứ? 】
【 Không phải là cãi nhau đó chứ? 】
【 Không không không, tôi thấy Lục tổng đăng lên tài khoản phụ (acc clone) đi chơi với Diễm Diễm rất ngọt ngào, bọn họ mới cùng nhau ăn kem bông tuyết vào tuần trước mà! 】
【 Hả? Lục tổng còn có tài khoản phụ nữa hả? Chuyện tốt như vậy mà không biết đường chia sẻ nữa. 】
【 Có, @ Vợ tôi là Ác Ma Miêu Miêu Mua Mặt Nạ. Không biết vì sao lại đặt tên như thế, nhưng xem nội dung thì đúng là một kẻ cuồng khoe vợ, bài đăng nào cũng có Diễm Diễm hết.】
【 Tôi thấy sắc mặt con trai không được tốt lắm, có phải bị bệnh nên mệt không? Chạy qua chạy lại giữa hai thành phố trong một ngày, thế thôi cũng đủ mệt chết rồi. 】
【 Không có cách nào khác, càng nổi tiếng thì càng bận rộn. Con trai nổi tiếng là chuyện tốt mà! 】
Hạ Diễm trong bộ tây trang màu trắng, chầm chậm bước vào đại sảnh tổ chức buổi tiệc. Cả hội trường được thắp sáng bởi vô số chùm đèn thủy tinh, ánh mắt mọi người đổ dồn về phía cậu. Ngay khi cậu còn chưa kịp đứng vững, tiếng vỗ tay đã vang lên không ngớt.
Tuổi trẻ tài cao, tài mạo song toàn, dù đi đến đâu Hạ Diễm cũng là trung tâm của mọi sự chú ý.
Hạ Diễm lễ phép nhận lấy bó hoa từ nhân viên, đứng bên cạnh đạo diễn. Trước tiên, cậu dựa theo bài phát biểu đã được chuẩn bị sẵn để giải thích một vài tình tiết trong phim. Sau đó, khi nghe đạo diễn nói về bộ phim, suy nghĩ của cậu lại bất giác bay đi xa.
Đến phần hỏi đáp, đạo diễn trả lời những câu hỏi hóc búa, sau đó ông mỉm cười nói: “Hạ Diễm vẫn chưa trưởng thành. Các bạn truyền thông thân mến, hôm nay là Tết thiếu nhi, các bạn hãy nhẹ nhàng với cậu bé một chút nhé.”
Bên dưới, mọi người ai cũng cười vui vẻ. Có người cầm lấy micro nói: “Vậy, xin hỏi Hạ Diễm tiên sinh, khi quay bộ phim điện ảnh này, người cậu muốn cảm ơn nhất là ai?”
Suy nghĩ của Hạ Diễm đã sớm bay đi xa. Khuôn mặt thanh tú cùng nốt ruồi xinh đẹp nơi khóe mắt khiến cậu trông như thủy tinh dễ vỡ, xinh đẹp động lòng người, khiến người ta muốn yêu thương và bảo bọc.
Thấy Hạ Diễm vẫn im lặng hồi lâu không trả lời, đạo diễn liền thấp giọng thúc giục cậu: “Hạ Diễm?”
Lúc này Hạ Diễm mới lấy lại tinh thần, cậu nhẹ giọng nói lời xin lỗi.
Sau khi phóng viên giải trí lặp lại câu hỏi, Hạ Diễm không chút do dự nói: “Tôi rất biết ơn Lục Bỉnh Văn.”
Câu trả lời của cậu hoàn toàn nằm ngoài dự kiến của phóng viên. Nếu đây là một bài kiểm tra, thì câu hỏi vừa rồi chẳng khác nào phóng viên đang tặng điểm, tạo điều kiện cho diễn viên cảm ơn đạo diễn.
Nhưng Hạ Diễm không hề bận tâm. Sống trên đời, từ khi vừa sinh ra cậu đã là thiên chi kiêu tử, nhận hết mọi yêu thương. Cậu không có gì phải lo lắng hay cần quan tâm, vậy nên đã trả lời câu hỏi một cách hết sức thật lòng và chân thành.
“Hạ tiên sinh, cậu có thể nói rõ hơn không?” Phóng viên cũng tỏ ra hứng thú, “Chúng tôi vẫn luôn nghe nói cậu và Lục tổng đang yêu đương, tương lai sau này Hạ gia và Lục gia có dự định liên hôn phải không?”
Có lẽ vì lo lắng Hạ Diễm còn nhỏ tuổi, chuyện tương lai khó tránh khỏi sẽ có gì đó thay đổi, nên tiền bối Omega cùng đoàn phim định giúp cậu tránh trả lời câu hỏi này.
Nhưng Hạ Diễm lại kiên định kéo cổ tay anh ta lại, cầm micro lên nhẹ giọng nói: “Lúc quay bộ phim 《 Mộ Viên》 này, gần như tuần nào anh ấy cũng đến thăm tôi, cùng tôi học lời thoại. Lúc sắp đóng máy tôi còn bị bệnh một trận, cũng là anh ấy ở bên cạnh chăm sóc tôi suốt đêm.”
Giọng Hạ Diễm nói chuyện rất dịu dàng, cậu khẽ thở dài, cười cong mắt tiếp tục nói: “Không chỉ trong lúc quay bộ phim điện ảnh này thôi đâu. Trên thực tế, từ năm 4 tuổi rưỡi chúng tôi đã quen biết, từ đó đến nay Lục tổng vẫn luôn chăm sóc tôi như vậy. Còn về chuyện liên hôn…”
Hạ Diễm nhìn cha mẹ mình đang ngồi bên dưới, dịu dàng nói: “Các vị, nếu có một ngày tôi và Lục Bỉnh Văn kết hôn, thì đó chắc chắn không phải là liên hôn, mà là chủ ý của hai chúng tôi. Tôi nghĩ chúng tôi sẽ kết hôn.”
Lúc Hạ Diễm nói những lời này, ánh mắt cậu có chút thẹn thùng, nhưng cũng vô cùng kiên định.
Cho dù bây giờ Lục Bỉnh Văn đã biến mất, nhưng Hạ Diễm vẫn hoàn toàn tin tưởng vào Lục Bỉnh Văn như trước đây.
Đúng lúc này, bên ngoài đại sảnh đột nhiên truyền đến tiếng ồn ào. Ngay sau đó, Hạ Diễm nghe thấy một nhân viên nói: “Nguyệt thực! Trăng máu xuất hiện kìa!”
Bầu trời đêm vừa rồi còn sáng tỏ bỗng tối sầm, vầng trăng đỏ như máu treo cao trên đỉnh đầu. Hạ Diễm đi theo tiểu trợ lý chầm chậm lên sân thượng, vừa ngước mắt lên đã nhìn thấy ánh trăng quỷ dị đó.
“Chậc chậc…” Tiểu trợ lý nói, “Chẳng lẽ sắp xảy ra chuyện lớn gì sao?”
Đôi mắt màu hổ phách của Hạ Diễm phản chiếu ánh trăng đỏ như máu trên cao. Đột nhiên, cậu như nghĩ đến điều gì đó, vội vàng túm lấy sợi dây chuyền trên cổ mình.
Cậu cầm chiếc khóa nhỏ xinh đẹp trong tay, nhắm mắt lại thành tâm cầu nguyện với trời cao…
Hãy giúp Lục Bỉnh Văn khỏe lại.
Hãy để anh ấy trở lại bên cạnh con, cầu xin ngài!
Máu như sôi trào theo từng nhịp đập trái tim của Hạ Diễm. Những lời thành tâm cầu nguyện của cậu đã được viên đá nghe thấy, một luồng sức mạnh to lớn cuồn cuộn không ngừng chảy ra từ viên đá trong tay cậu.
Trong Địa Ngục Sơn ở Minh giới, tại một góc thạch lâm, có một thanh niên đang hôn mê bất tỉnh nằm dưới đất. Chiếc khóa nhỏ trên cổ cậu ta bỗng phát ra ánh sáng vàng nhàn nhạt.
Xung quanh cậu ta có vô số xác lệ quỷ. Khi băng đao cắm vào ngực đối thủ cuối cùng, Lục Bỉnh Văn cũng dùng hết chút sức lực cuối cùng của mình, chỉ còn chút hơi thở mong manh, rồi hôn mê bất tỉnh.
Cậu ta không biết mình đã hôn mê bao lâu. Lục Bỉnh Văn chỉ cảm thấy cơ thể mình vô cùng mệt mỏi, giống như đang chìm trong biển sâu, hoàn toàn không thể thở được.
Đột nhiên, cậu ta nghe thấy một giọng nói quen thuộc đang gọi tên mình.
Lục Bỉnh Văn, đứng lên…
Lục Bỉnh Văn, đứng lên!
Đây là giọng nói của ai?
Đó là… Là giọng nói của Hạ Diễm.
Nghĩ đến Hạ Diễm vẫn còn ở nhân gian chờ mình, Lục Bỉnh Văn dùng hết sức lực mình có để mở bừng mắt. Cậu ta thở ra một hơi lạnh lẽo.
“A…”
Cậu ta chậm rãi di chuyển bàn tay cầm trường kiếm, xoay cổ tay cắm thanh kiếm xuống mặt đất. Dựa vào sức mạnh của thanh kiếm, cậu ta từ từ chống đỡ thân thể mình đứng lên.
Vừa đứng dậy, cậu ta đã nôn ra một ngụm máu đỏ thẫm. Sau khi phun ra một búng máu, sức lực cũng từ từ khôi phục.
Có giọng nói phát ra từ tượng đá cách đó không xa…
“Lục Bỉnh Văn, cậu đã tỉnh lại.” Giọng nói đó lại vang lên, “Tôi muốn hỏi cậu, lúc ở bên trong hỗn độn cậu đã thấy gì?”
Lục Bỉnh Văn hôn mê đã lâu, nghe hỏi như vậy thì nhất thời có chút kinh ngạc.
Người ta thường nói, dù là người hay quỷ, bạn sẽ nhìn thấy người hoặc vật mà mình trân trọng nhất trong hỗn loạn.
Lục Bỉnh Văn đứng thẳng người dậy, nhìn tượng đá cách đó không xa, nói: “Tôi thấy được người mình yêu.”
Giọng nói đó khẽ thở dài yếu ớt, nói: “Thọ mệnh của con người quá ngắn, không thể ở bên cạnh cậu lâu được! Cậu đã thắng trận đấu này, sẽ là người nối nghiệp ta, sẽ trở thành tân minh chủ. Đến lúc đó, tất cả mỹ nhân ở Minh Phủ đều là của cậu, hà tất gì phải nhớ nhung một con người? Nếu cậu muốn khống chế Minh giới thì phải từ bỏ cậu ấy!”
“Như ông đã thấy, chính cậu ấy là người đã đánh thức tôi.” Lục Bỉnh Văn lau máu nơi khóe miệng, chĩa thẳng cây kiếm trong tay về phía tượng đá: “Bạo lực và giết chóc khiến tôi bất tỉnh, nhưng tình yêu có thể đánh thức linh hồn tôi. Tôi có thể từ bỏ linh hồn mình, nhưng chắc chắn sẽ không bao giờ từ bỏ Hạ Diễm.”
Giọng nói của Lục Bỉnh Văn trầm thấp, nhưng lại hết sức nghiêm túc.
Cậu ta ngự kiếm bay lên không trung, bay thẳng về phía tượng đá, ôm tâm lý liều chết tìm đường trở lại nhân gian. Nhưng ngay khoảnh khắc chuôi kiếm sắp tới gần tượng đá kia, tượng đá bỗng dưng nổ tung thành bột phấn.
Lúc Lục Bỉnh Văn đang kinh ngạc thì lại nghe thấy giọng nói già nua của lão giả truyền đến từ hư không…
“Lục Bỉnh Văn, cậu may mắn hơn ta nhiều.” Lão giả kia nói, “Bắt đầu từ hôm nay trở đi, cậu chính là tân Minh chủ.”