Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau
Chương 121: Ngoại truyện – Lão Quỷ Là Thanh Mai Trúc Mã Của Diễm Diễm (Phần 18)
Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau thuộc thể loại Linh Dị, chương 121 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi ngày Tết thiếu nhi sắp kết thúc, Hạ Diễm vừa hoàn thành một ngày làm việc bận rộn, cậu mệt mỏi lê bước về đến khách sạn.
Cậu thả một viên xà phòng tắm hương tùng mộc vào bồn, rồi chậm rãi cởi bỏ quần áo, tháo từng chiếc cúc áo sơ mi, để cơ thể mình chìm vào dòng nước.
Chuyện của Lục Bỉnh Văn đã vượt quá khả năng hiểu biết của cậu, cậu không biết phải làm sao để tìm được Lục Bỉnh Văn. Những suy nghĩ hỗn loạn khiến trái tim yếu ớt của cậu nhói lên từng cơn đau nhẹ, nhưng Hạ Diễm lại không để ý.
Hay là... tìm một thiên sư đến làm phép thử vận may, biết đâu có thể gọi linh hồn bé nhỏ đó trở về thì sao?
Dòng nước ấm hương tùng mộc bao bọc lấy cơ thể Hạ Diễm. Cậu ngâm mình trong bồn tắm ngẩn ngơ một lúc lâu, đến khi nước gần như lạnh ngắt, cậu vẫn thiếp đi vì kiệt sức.
Cậu biết mình đang ngủ, nhưng cơ thể không thể tỉnh dậy, cũng hoàn toàn không thể cử động.
Trái tim kiệt sức tột độ, nhịp tim ngày càng yếu dần. Khuôn mặt tái nhợt của Hạ Diễm gần như chìm hẳn xuống nước, mái tóc đen mềm mại lềnh bềnh trên mặt nước, thân thể cậu cũng dần trở nên nhẹ tênh.
Nhưng đúng lúc này, một đôi tay lạnh lẽo kéo Hạ Diễm ra khỏi mặt nước.
Lục Bỉnh Văn khẽ gọi: “Diễm Diễm!”
Lục Bỉnh Văn chưa bao giờ hoảng loạn đến thế. Cậu ta vớt Hạ Diễm ướt sũng ra khỏi dòng nước lạnh, rồi tìm một chiếc khăn tắm sạch sẽ, mềm mại quấn lấy người Hạ Diễm.
Cậu ta luôn mang theo thuốc trợ tim và thuốc trị bệnh phổi cho Hạ Diễm. Sau khi dùng linh lực kiểm tra những điểm bất thường trên cơ thể Hạ Diễm, bàn tay to lớn của Lục Bỉnh Văn đặt sát vào vị trí hậu tâm khẩu* của Hạ Diễm, không ngừng truyền linh lực vào cơ thể cậu, đồng thời cho Hạ Diễm uống một viên thuốc trợ tim.
Sau khoảng mười phút truyền linh lực, cuối cùng trái tim Hạ Diễm cũng trở lại bình thường.
Thình thịch…..
Thình thịch……
Thình thịch……
Sau một cơn co thắt dữ dội, trái tim Hạ Diễm cũng dần hồi phục như ban đầu, máu huyết lưu thông trở lại bình thường. Hạ Diễm chậm rãi mở mắt, đôi mắt mờ mịt bỗng sáng bừng khi nhìn thấy Lục Bỉnh Văn. Không biết cơ thể đang được ôm trong tay lấy đâu ra sức, cậu chậm rãi vươn tay nắm lấy cổ tay Lục Bỉnh Văn, khàn giọng gọi một tiếng, “... Anh!”
Trái tim Lục Bỉnh Văn treo lơ lửng nãy giờ cũng đã bình tĩnh trở lại, nhưng cậu ta lại thay đổi sự dịu dàng thường ngày, nhíu mày, khẽ nói: “Em vừa làm gì vậy? Chẳng lẽ muốn cũng thành quỷ như anh sao?”
“Em vừa mới...” Trí nhớ Hạ Diễm có chút mơ hồ, “Em không cẩn thận... ngủ quên trong bồn tắm.”
“Ngay cả khi cơ thể mình không khỏe em cũng không biết sao?” Lục Bỉnh Văn nói, “Suýt chút nữa em đã chết rồi, Hạ Diễm, suýt chút nữa em đã mất mạng rồi...”
Nếu mình về muộn thêm một chút nữa... Lục Bỉnh Văn không dám nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra.
Giọng điệu của cậu ta khi nói chuyện với Hạ Diễm chưa bao giờ gay gắt đến thế, nhưng khoảnh khắc này, những lời định nói của cậu ta đã bị nước mắt Hạ Diễm chặn lại.
Lục Bỉnh Văn nhìn những giọt nước mắt tuôn rơi từ đôi mắt hổ phách của Hạ Diễm, cậu ta lập tức mềm lòng. Mặc dù Hạ Diễm không nói lời nào, nhưng cậu ta vẫn cảm thấy lòng mình mềm đi.
Hạ Diễm chính là điểm yếu duy nhất của cậu ta trên thế gian này. Làm quỷ vốn chẳng có gì thú vị, nhưng ở bên cạnh Hạ Diễm thì lại cảm thấy rất thú vị. Chết thì cậu ta cũng đã chết rồi, vậy nên cậu ta chẳng sợ gì, không sợ trời không sợ đất, chỉ sợ nước mắt của Hạ Diễm.
Vẻ mặt và giọng điệu cũng dịu đi rất nhiều, cậu ta khẽ nói: “Thật xin lỗi, Diễm Diễm, anh về muộn.”
Nước mắt trong suốt chầm chậm trượt từ cằm xuống ngực Hạ Diễm. Cậu biết Lục Bỉnh Văn không phải giận cậu, anh chỉ là lo lắng cho cơ thể cậu mà thôi, nhưng cậu vẫn cảm thấy vô cùng tủi thân.
Rõ ràng hai người chỉ xa nhau có một ngày, nhưng ngày hôm nay lại dài như một thế kỷ.
Cả ngày hôm nay, cậu đã tưởng tượng không biết bao nhiêu lần về cuộc sống sau này không có Lục Bỉnh Văn, nhưng lại giống như một phương trình sai lệch, cuộc sống chẳng còn hoàn hảo nữa. Lệ quỷ Lục Bỉnh Văn này chính là thông số quan trọng nhất trong phương trình cuộc đời cậu, thiếu cậu ta, cuộc đời Hạ Diễm sẽ không bao giờ trọn vẹn.
“Còn đau ở chỗ nào không?” Lục Bỉnh Văn nhẹ nhàng ấn nhẹ vào vị trí trái tim của Hạ Diễm, “Còn đau không?”
Hạ Diễm lắc đầu. Sau khi nhìn thấy Lục Bỉnh Văn, mọi cảm giác đau lòng đều biến mất.
Lục Bỉnh Văn nhìn chăm chú vào mắt Hạ Diễm. Một lúc sau, cậu ta khẽ cong khóe môi, vươn tay xoa xoa mái tóc xù mềm của Hạ Diễm, “Giống như một con mèo.”
“Hả?” Hạ Diễm vừa cố gắng kìm nén nước mắt, “Mèo ở đâu?”
“Mèo của anh ở chỗ này.” Lục Bỉnh Văn dùng tin tức tố để trấn an tinh thần căng thẳng của Hạ Diễm, “Ngày mai xin nghỉ một ngày nghỉ ngơi thật khỏe, anh ở nhà với em, muốn ăn gì anh cũng có thể nấu cho em ăn.”
Hạ Diễm khẽ đáp lời, cậu nghiêm túc đánh giá Lục Bỉnh Văn đang ăn mặc chỉnh tề.
“Anh thì sao?” Hạ Diễm vội vàng hỏi, “Sao hôm nay lại chiến đấu lâu như vậy? Có bị thương ở đâu không?”
“Hôm nay chiến đấu rất lâu.” Lục Bỉnh Văn cầm lấy máy sấy, bắt đầu kiên nhẫn sấy tóc cho Hạ Diễm, “Nhưng sau này anh không cần phải đi chiến đấu nữa.”
Nghe được tin tức tốt như vậy, Hạ Diễm hơi kinh ngạc, nhất thời không biết mình có đang mơ hay không, liền đưa tay nhéo mình.
Chú ý tới động tác nhỏ của Hạ Diễm, Lục Bỉnh Văn cảm thấy cậu có chút đáng yêu nên cúi người nhẹ nhàng hôn lên trán Hạ Diễm.
“Ca, anh thắng rồi?!” Hạ Diễm cười cong cả mắt, “Thật tốt quá.”
Lục Bỉnh Văn buông máy sấy xuống, ôm Hạ Diễm như bảo bối vào lòng, cảm nhận được trọng lượng nhẹ bẫng của cậu.
Cậu ta nói: “Mặc dù đã sắp sang ngày mới, nhưng... Bạn nhỏ Hạ Diễm, chúc em Tết thiếu nhi vui vẻ.”
Vừa mới ốm dậy, phản xạ của Hạ Diễm có chút chậm, chợt nhận ra mọi thứ đều đã kết thúc.
“Vậy sau này vào ngày mồng một hàng tháng……”
“Mỗi phút mỗi giây, mỗi ngày mỗi tháng, chỉ cần em yêu cầu thì anh sẽ không rời em nửa bước.” Lục Bỉnh Văn khẽ nói, “Thật xin lỗi, hôm nay đã để em lo lắng rồi.”
Đôi mắt Hạ Diễm sáng bừng, gương mặt trắng như tuyết hiện lên nụ cười trong trẻo, như trời quang sau mưa. Dưới ánh đèn vàng, toàn thân cậu chỉ khoác một chiếc khăn tắm, làn da trắng nõn không tì vết lộ ra bên ngoài, tựa tuyết mùa đông, sáng bóng như tơ lụa thượng hạng.
Người ta thường nói mỹ nhân như ngọc, Hạ Diễm quả thật đúng là như vậy. Dù nhìn ở bất cứ góc độ nào, Lục Bỉnh Văn cũng đều cảm thấy rung động.
Lục Bỉnh Văn đứng lên, cất máy sấy vào phòng tắm. Khi trở về, cậu ta chỉ thấy chiếc khăn tắm ướt nằm trên sàn nhà, còn Hạ Diễm thì đã chui vào trong chăn.
Cậu ta nghiêm túc nhìn Hạ Diễm một lúc rồi khẽ nói: “Thật đáng tiếc.”
Sau khi thả lỏng, Hạ Diễm lại cảm thấy có chút mệt mỏi. Cậu rúc vào trong chăn nhẹ giọng hỏi: “Đáng tiếc cái gì?”
“Đáng tiếc em vẫn chưa thành niên.” Lục Bỉnh Văn cầm khăn tắm trên mặt đất lên, nói: “Anh đi tắm đây.”
Trong phòng tắm vang lên tiếng nước ào ào. Hạ Diễm đâu phải không nghe ra ẩn ý trong lời nói của Lục Bỉnh Văn, cậu xấu hổ đến mức mặt đỏ bừng chui vào trong chăn mỏng, lại lén lút mặc quần lót ở trong chăn.
Cậu nghe thấy điện thoại khẽ rung nhẹ nên đã cầm lên xem. Hôm nay cậu đã gửi cho Lục Bỉnh Văn sáu tin nhắn, thế mà Lục Bỉnh Văn lại trả lời từng tin nhắn một.
Tin nhắn cuối cùng Hạ Diễm gửi cho Lục Bỉnh Văn là “Em rất nhớ anh”, Lục Bỉnh Văn cũng trả lời lại cậu: “Ừ, bảo bối, anh cũng rất nhớ em.”
Thượng cùng bích lạc hạ hoàng tuyền, chỉ cần Hạ Diễm gọi thì Lục Bỉnh Văn chắc chắn sẽ đáp lại.
Những ngày tiếp theo, cả Hạ Diễm và Lục Bỉnh Văn đều bận rộn.
Khi bộ phim ra rạp, độ nổi tiếng của Hạ Diễm càng ngày càng tăng, số lượng cư dân mạng gọi Hạ Diễm là vợ ở khắp nơi trên thế giới. Hạ Diễm nhảy vọt từ diễn viên tuyến hai lên tuyến một, liên tục có các thông cáo báo chí và lời mời quảng cáo, gần như mỗi ngày đều hoạt động ở một thành phố khác nhau, nhưng giờ làm việc lại được kiểm soát chặt chẽ trong vòng tám giờ.
Thêm một giây thôi, Lục tổng bá đạo và cường thế sẽ không đồng ý.
Hôm nay, hình ảnh quảng cáo chocolate do Hạ Diễm làm đại diện chính thức được tung ra.
【 Vợ tôi đăng bài rồi! A a a... Quảng cáo chocolate này đẹp thật đó, mỹ nhân ngây thơ lạnh lùng thế này ai mà không yêu! 】
【 Diễm Diễm, giẫm tôi đi, giẫm chết tôi đi! 】
【 Anh là chocolate, vợ ơi ăn anh đi! Anh sẽ mua một trăm hộp chocolate! 】
【 Fan bạn trai, fan bạn gái có thể đừng sến súa như thế được không? Fan mẹ chỉ cảm thấy lo lắng cho cơ thể con trai mình không khỏe thôi, nghe nói không lâu trước đây còn bị bệnh, mấy người hết đòi giẫm lại đòi ăn là sao? 】
【 Hạ bé con của tôi đã nói trong cuộc phỏng vấn hôm nay là mình ổn rồi! Ôi, mèo con xinh đẹp đáng yêu của tôi. Dễ thương quá đi mất. 】
【 Bà nó, Vợ tôi là Miêu Miêu mua mặt nạ vừa mới đăng Weibo! Lục Bỉnh Văn, cuộc sống của cậu vui vẻ quá nhỉ, mỗi sáng thức dậy đều có thể ngắm đại mỹ nhân! 】
Lục Bỉnh Văn đăng lên Weibo một bức ảnh chụp Hạ Diễm. Trong ảnh, Hạ Diễm mặc một chiếc sơ mi trắng đứng trước cửa sổ, dáng người mảnh khảnh, thân hình cân đối, trông rất cao, góc nghiêng tựa như búp bê, nói là tinh điêu ngọc trác cũng không hề quá lời.
Ánh nắng chiếu lên chiếc áo sơ mi trắng rộng thùng thình, vòng eo xinh đẹp của Hạ Diễm ẩn hiện mơ hồ.
Khác với vẻ ngoài mềm mại dễ thương khi còn nhỏ, Hạ Diễm sắp thành niên đã trở thành đại mỹ nhân trưởng thành, cao quý và kiêu hãnh như tuyết trên đỉnh núi cao không thể chạm tới.
Lục Bỉnh Văn chụp lén vợ mình ở góc nghiêng đẹp nhất, còn kiêu ngạo tuyên bố: Không được gọi vợ tôi là vợ nữa!
【 Lục Bỉnh Văn, cậu giỏi lắm….】
【 Không hổ là tổng tài cuồng vợ, đại khuyển rất xứng đôi với mèo con.】
【 Chúc nhị vị sớm ngày kết hôn, tôi sẽ gửi 200 tệ mừng cưới. 】
【 Diễm Diễm sắp trưởng thành rồi, Lục tổng, phải giữ chặt đó! 】
Hạ Diễm đang nằm cạnh Lục Bỉnh Văn lướt Weibo, không ngờ lại tình cờ thấy hình ảnh Lục Bỉnh Văn chụp lén mình.
Cậu hơi đỏ mặt. Tài khoản của cậu là tài khoản đăng ký khi chơi trò chơi, chỉ đăng một số nội dung liên quan đến trò chơi, không có nội dung về cuộc sống cá nhân. Nhưng tài khoản của Lục Bỉnh Văn lại tràn ngập những điều nhỏ nhặt về cậu, thỉnh thoảng còn tuyên bố chủ quyền với cậu một chút.
Kỳ thật cậu cũng không phải không hiểu gì về Lục Bỉnh Văn.
Mặc dù bình thường Lục Bỉnh Văn có vẻ là một người văn nhã và đạm mạc, nhưng kỳ thật tính chiếm hữu với người yêu rất mạnh, những gì cậu ta biểu hiện ra ngoài đã là cực lực kiềm chế rồi.
Nhưng một lệ quỷ như vậy vẫn tôn trọng người yêu của mình và sẵn sàng lắng nghe cẩn thận từng lời Hạ Diễm nói, điều đó đã khiến Hạ Diễm vô cùng cảm động.
Dù Hạ Diễm có đi đến nơi nào thì Lục Bỉnh Văn cũng sẽ vượt ngàn dặm xa xôi để đến gặp cậu, khiến Hạ Diễm cảm thấy vô cùng an tâm.
“Gần đây anh đang bận việc gì vậy?” Hạ Diễm cắm một cây lan hồ điệp trắng muốt vào trong bình hoa, “Em có cảm giác gần đây anh rất bận.”
Lục Bỉnh Văn vừa mới đảm nhận vị trí quan trọng ở Minh giới, cậu ta đang tiếp quản công việc, hàng ngày có rất nhiều việc cần phải giải quyết.
Trong suốt kỳ nghỉ hè, các bạn cùng lớp ai cũng đều bận rộn chuẩn bị cho năm cuối cấp, còn cậu ta thì gần như ngày nào cũng đi lại giữa trần gian và Minh giới, không có thời gian để nghỉ ngơi.
Nhưng đối với cậu ta mà nói, vẫn còn một việc khác quan trọng hơn cần phải hoàn thành, và việc đó cũng phải mất rất nhiều thời gian để lên kế hoạch.
“Ừ, chuyện công việc mà thôi.”
“Không phải chúng ta... vẫn còn chưa tốt nghiệp cấp ba sao?” Hạ Diễm nghiêng đầu nhìn cậu ta, “Anh bắt đầu làm việc nghiêm túc sớm như vậy sao?”
Lục Bỉnh Văn gật đầu, nói: “Sau khi thành niên, người điều hành thực tế của công ty đã chuyển sang là anh, nên anh có chút bận rộn.”
Hạ Diễm nhẹ nhàng gật đầu. Thấy Lục Bỉnh Văn cụp mắt, cậu lập tức tiến lên ngồi vào lòng Lục Bỉnh Văn, cúi đầu hôn. Mặc dù nhìn cậu rất thanh thuần, nhưng kỹ thuật hôn của Hạ Diễm lại vô cùng quyến rũ, khiến cả phòng ngủ đều tràn ngập mùi hương tùng mộc và dừa quấn quýt khắp nơi.
Lục Bỉnh Văn ôm eo Hạ Diễm, bế bổng cậu lên. Cậu ta khàn giọng thì thầm: “Bảo bối, tuần sau là sinh nhật em rồi, đã nghĩ ra mình muốn được tặng gì chưa?”
“Em muốn ăn bánh kem hạt dẻ.” Hạ Diễm nắm lấy cổ áo Lục Bỉnh Văn, “Còn lại…… Anh tự mình nghĩ đi.”
Lục Bỉnh Văn khẽ cười, cậu ta ôm Hạ Diễm cùng ngả xuống giường. Gương mặt cậu ta ghé sát mặt vào mặt Hạ Diễm, tin tức tố trên người cũng hoàn toàn bao trùm lấy Hạ Diễm, khiến cậu cảm thấy vô cùng thoải mái.
“Lúc trước nói đợi đến khi thành niên sẽ gả cho anh, bây giờ có đổi ý không?” Trong mắt Lục Bỉnh Văn tràn đầy ý cười, “Phải gả cho một lệ quỷ, em có cảm thấy ủy khuất không?”
Hạ Diễm ngoan ngoãn nhìn cậu ta, nói: “Gả cho những lệ quỷ khác thì không được, nhưng gả cho nam quỷ tử tế thì em vẫn có thể suy xét một chút chứ.”
Bốn phía đều là mùi sữa dừa thơm nồng. Lục Bỉnh Văn nghiến răng, lại muốn cắn thêm một ngụm nữa, nhưng cuối cùng cậu ta chỉ liếm môi. Dù sao thì tuần trước cậu ta cũng đã đánh dấu tạm thời Hạ Diễm rồi, thường xuyên đánh dấu sẽ khiến cho Omega khó chịu hơn một chút.
Gió nhẹ thổi tung tấm rèm trắng trong phòng. Lục Bỉnh Văn và Hạ Diễm hôn nhau có chút mãnh liệt, nhiệt độ trong phòng lại tiếp tục tăng cao.
Tin tức tố kích thích dây thần kinh của một người một quỷ. Việc Hạ Diễm sắp thành niên khiến cho Lục Bỉnh Văn có chút hưng phấn, nụ hôn của cậu ta cũng thêm mấy phần chiếm hữu. Trong lúc thở dốc, Hạ Diễm đã nhanh chóng tránh thoát, lại bị Lục Bỉnh Văn kéo trở về lòng mình, không cẩn thận kéo đứt cúc áo sơ mi của Hạ Diễm, sau đó lại thong thả gài từng cúc áo một cho cậu.
Ngón tay mảnh khảnh của cậu ta lướt nhẹ trên ngực Hạ Diễm. Hạ Diễm cụp mắt xuống, nhìn lồng ngực mình đang phập phồng. Cậu kéo tay Lục Bỉnh Văn đặt lên ngực cậu, sau đó nhẹ giọng nói: “Anh nghe thấy không, tim em đập thật nhanh.”
“Có cảm thấy khó chịu không?”
“Tim em không khó chịu.” Hạ Diễm khẽ ngước nhìn, “Nhưng bị tin tức tố trên người anh trêu ghẹo... nên... có chút khó chịu.”
Cuối cùng, vẫn là Lục Bỉnh Văn buông tay trước. Cậu ta nhìn chằm chằm khuôn mặt đỏ bừng của Hạ Diễm, hơi thở của hai người cũng có chút dồn dập. Nếu không tách ra, cậu ta rất khó khống chế bản thân mình.
“Cộc cộc cộc!”
Ngoài cửa, tiểu trợ lý hô to: “Hạ tiên sinh, 9 giờ rưỡi chúng ta có buổi phỏng vấn!”
Hạ Diễm đáp lại. Lục Bỉnh Văn giúp cậu chỉnh lại cổ áo sơ mi, sau đó dịu dàng nói: “Đi thôi. Mấy ngày nay có thể anh phải đi công tác, nhưng buổi tối sẽ mua đồ ăn ngon về cho em.”
Hạ Diễm lờ mờ cảm nhận được sự vui vẻ trong giọng nói của Lục Bỉnh Văn, nhưng cậu lại không biết Lục Bỉnh Văn đang vui vẻ chuyện gì.
Nhưng tâm trạng của cậu cũng rất tốt, bởi vì cậu sắp thành niên, mà thành niên rồi thì có thể gả cho người mình thích, cậu vô cùng mong chờ.
Mấy ngày tiếp theo, Lục Bỉnh Văn lúc nào cũng xuất quỷ nhập thần, lúc nào cũng đợi Hạ Diễm chuẩn bị ngủ mới xuất hiện. Minh Vương điện hạ luôn ôm eo Hạ Diễm chìm vào giấc ngủ, khiến cho mấy tiểu quỷ gần đó sợ đến mức vừa nhìn thấy Hạ Diễm là bỏ chạy mất dép.
Hạ Diễm cứ di chuyển liên tục giữa thành phố S và thành phố G để quay hình các chương trình tạp kỹ. Trong khoảng thời gian đó còn xảy ra một chuyện vô cùng thú vị. Hình như cậu đã đụng phải một con lệ quỷ trong nhà vệ sinh của đoàn làm phim, nhưng hai tiểu quỷ kia không những không đe dọa cậu, mà còn cùng nhau cúi đầu cung kính nói, “... Vương phi, chào ngài.”
Sau đó nhanh chóng biến mất không còn tung tích.
Hạ Diễm dở khóc dở cười, cũng bắt đầu âm thầm suy đoán, rốt cuộc thì Lục Bỉnh Văn đã chiến thắng trận đấu gì vậy. Thời gian dài như vậy, cậu và Lục Bỉnh Văn tuy thân mật gắn bó, nhưng vẫn dành cho nhau những không gian riêng tư.
Có những chuyện Lục Bỉnh Văn không nói, Hạ Diễm cũng sẽ không bao giờ hỏi.
Chờ tới ngày 14 tháng 7 âm lịch, tức là trước sinh nhật của Hạ Diễm một ngày, cuối cùng Hạ Diễm cũng kết thúc mọi hoạt động tuyên truyền cho 《Mộ Viên》. Cậu trở về thành phố B nghỉ ngơi theo kế hoạch. Lúc gần đi, cậu tình cờ gặp một vị đạo sĩ trên máy bay. Vị đạo sĩ kia nhìn cậu mấy lần, trong miệng còn lẩm bẩm: “Ánh mắt của Phong Đô Đại Đế cũng không tệ.”
Hạ Diễm có chút nghi hoặc nhìn lão đạo sĩ kia. Chờ đến khi máy bay hạ cánh vào lúc 7 giờ tối, Hạ Diễm ra khỏi sân bay, được tài xế nhà mình đón về Hạ trạch.
Ăn tối xong, điện thoại Hạ Diễm lại vang lên. Lục Bỉnh Văn hỏi cậu bữa tối ăn gì.
Hạ Diễm gửi cho Lục Bỉnh Văn xem hình mấy món ngon mẹ nấu, sau đó lại nói: “Còn anh thì sao, khi nào anh về?”
Lục Bỉnh Văn nói: “Ừ, một lát nữa anh sẽ đến tìm em.”
Đã lâu lắm rồi Hạ Diễm mới nằm trên chiếc giường của mình một lần nữa. Có lẽ cậu đã nhận ra Lục Bỉnh Văn cố ý trở về để chúc mừng sinh nhật mình, Hạ Diễm cố ý hẹn đồng hồ báo thức lúc 11 giờ 50 phút, sau đó chìm vào giấc ngủ.
Không biết đã qua bao lâu, Hạ Diễm không bị đồng hồ đánh thức, mà lại bị tiếng hỉ nhạc ngoài cửa sổ đánh thức cậu dậy.
Cậu có chút mê man ngồi ngây ngốc trên giường một lát, rồi nhận ra âm thanh kia phát ra từ bên ngoài cửa sổ nhà mình. Hạ Diễm sợ đến mức rùng mình. Cậu chậm rãi đứng dậy khỏi giường, sau khi kéo rèm cửa sổ ra, chiếc điện thoại trong tay cầm không vững mà rơi xuống thảm.
Ngoài cửa sổ có vô số yêu ma quỷ quái. Những yêu ma đó đều mặc áo bào đỏ rực, trong đó có bốn người mặc áo choàng có mũ trùm đầu, trông rất hào hoa phong nhã. Bọn họ cùng nhau khiêng một chiếc kiệu rực lửa, tiểu quỷ xung quanh đều cầm đèn lồng đỏ, trông vô cùng náo nhiệt.
Chiếc kiệu kia lơ lửng bên ngoài cửa sổ phòng ngủ của Hạ Diễm. Hạ Diễm mở to đôi mắt xinh đẹp, cậu kinh ngạc đến mức không nói nên lời, đành phải cầm lấy điện thoại chụp cảnh tượng bên ngoài cửa sổ, sau đó gửi cho Lục Bỉnh Văn xem, cũng hỏi cậu ta khi nào thì về đến nhà.
Lục Bỉnh Văn trả lời cậu rất nhanh: “Anh đã về tới rồi.”
Giây tiếp theo, đột nhiên bên ngoài cửa sổ nổi lên tiếng pháo.
Không biết Lục Bỉnh Văn đã xuất hiện phía sau Hạ Diễm từ lúc nào, cậu ta cười, nhẹ nhàng ôm lấy eo Hạ Diễm, nói: “Em sợ cái gì, anh tới cưới em mà.”
Lục Bỉnh Văn mặc một thân hỉ phục đỏ rực, thân hình cao lớn hoàn toàn bao trùm lấy Hạ Diễm.
Ngoài cửa sổ, pháo hoa rực rỡ chiếu sáng cả bầu trời, chiếc kiệu như một con phượng hoàng kim sắc chậm rãi vỗ cánh. Hạ Diễm chỉ cảm thấy cảnh tượng trước mắt đẹp đến khó tin, nhưng Lục Bỉnh Văn lại không hề để ý, cậu ta chậm rãi thay đổi vị trí chiếc nhẫn trên tay Hạ Diễm, chuyển từ ngón giữa sang ngón áp út...
“Vào ngày rằm tháng bảy âm lịch, quỷ môn mở rộng. Minh Vương Lục Bỉnh Văn mang bách quỷ đến nhân gian hỏi cưới Hạ Diễm về làm vợ, hoa thắm trăng tròn, ngày lành tháng tốt nên duyên.” Lục Bỉnh Văn khẽ cười, “Diễm Diễm, gả cho anh đi.”