Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau
Hôn Lễ Viên Mãn
Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau thuộc thể loại Linh Dị, chương 127 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ba năm sau, thành phố B.
“Cốc cốc cốc.”
“Mời vào!”
Cơn gió nhẹ giữa hè lướt qua vườn hồng rộng lớn đang nở rộ, tiếng xào xạc không ngừng phát ra từ những bụi cây.
Cậu thanh niên mặc áo sơ mi trắng ngẩng đầu lên khỏi những bản vẽ phức tạp, đôi mắt màu hổ phách như đang cười khi nhìn rõ người vừa tới.
“Này, Hạ cục cưng!” Trần Đồng và Tưởng Nhược Nhược cùng nhau đi vào. Cậu ta cười hì hì, đặt trái cây và bánh chân mây lên bàn làm việc của Hạ Diễm, “Cậu đúng là quá nghiêm túc, ngày mai cưới rồi mà hôm nay vẫn còn làm việc. Lễ cưới chuẩn bị xong hết chưa? Có cần anh đây giúp một tay không?”
“Ừ, lễ cưới đã sắp xếp xong hết rồi. Mình chỉ đang lo chuyện chuyển nhà, Lục Bỉnh Văn đang dọn dẹp phòng tân hôn, chiều nay các cậu có thể đi xem cùng tôi.” Hạ Diễm ngước mắt lên nói, “Chờ tôi một chút, tôi thay quần áo xong sẽ dẫn hai cậu đi ăn cơm.”
Trong bốn năm học đại học, Hạ Diễm đã trở thành một huyền thoại khi liên tục đứng đầu chuyên ngành suốt bốn năm.
Đến gần ngày tốt nghiệp, Hạ Diễm đã sớm xác định sẽ học nghiên cứu sinh. Cậu bắt đầu làm trợ giảng cho giáo sư Ngụy, phụ trách kiểm tra bản vẽ của các sư huynh sư tỷ, thỉnh thoảng còn giúp giáo sư Ngụy hướng dẫn các nghiên cứu sinh khác.
Tuổi trẻ tài năng, gia cảnh khá giả, còn có một người yêu đồng giới thường xuyên lái siêu xe đến đón Hạ Diễm tan làm. Trong trường có vô số phiên bản về câu chuyện tình yêu của Hạ Diễm và Lục Bỉnh Văn. Lục Bỉnh Văn cũng có ý định mới khi Hạ Diễm tốt nghiệp, hắn muốn tổ chức hôn lễ với cậu ở nhân gian.
Hắn đã kết hôn với Hạ Diễm được bốn năm, nhưng Lục Bỉnh Văn vẫn luôn cảm thấy có chút tiếc nuối. Hắn cảm thấy khi Hạ Diễm kết hôn với mình vẫn còn là con người, một hôn lễ của con người nên được tổ chức sôi nổi và hoành tráng ở nhân gian.
Nhưng Hạ Diễm cũng không cảm thấy có gì tiếc nuối. Cậu thầm nghĩ, hai người cưới thì cũng đã cưới rồi, chỉ cần bọn họ yêu nhau thì hôn lễ ở đâu hay như thế nào cũng tốt đẹp. Chẳng qua, khi kết hôn với Lục Bỉnh Văn, bọn họ vẫn còn chưa yêu nhau. Trong đêm tân hôn, cậu còn bị lão quỷ này làm cho khóc, khiến ban đầu cậu không hề có bất kỳ ảo tưởng nào về tương lai với Lục Bỉnh Văn.
Bốn năm qua đi, cậu chỉ còn nhớ được hoa văn Bỉ ngạn nổi bật trên hỉ phục, đội quân người giấy đến đón dâu, ly rượu mạnh mà Lục Bỉnh Văn đút cho cậu uống, sính lễ hắn trao và giấc mơ kỳ lạ về con mèo đen đưa thư.
Cậu thầm nghĩ, có lẽ đã đến lúc dùng hôn lễ này để công bố với bạn bè thân thích về mối quan hệ lâu dài giữa bọn họ. Vì trước đây đã tổ chức hôn lễ truyền thống, nên bây giờ sẽ làm hôn lễ kiểu phương Tây.
Vì thế, vào tháng 5 đầu hạ, Hạ Diễm và Lục Bỉnh Văn gửi thiệp mời đến bạn bè thân thích, quyết định tổ chức hôn lễ trên bãi cỏ ở ngoại ô thành phố B vào ngày 6 tháng 6.
Nhân cơ hội này, một quỷ một thần đã chuyển từ căn hộ họ sống hơn bốn năm sang căn nhà tân hôn mới. Đó là một biệt thự nhỏ ba tầng, cách Đại học T cũng không xa, còn có một khu vườn lớn vô cùng đẹp, khiến nhóm động vật nhỏ trong nhà cực kỳ vui vẻ.
“Tâm trạng của tôi bây giờ cứ như tự tay gả con trai mình đi vậy, hu hu….” Trần Đồng cảm thán, “Ôi trời, con trai tôi đã lớn như vậy rồi mà tôi còn chưa kết hôn, con trai đã được gả vào hào môn trước tôi rồi, mặc dù bản thân con trai tôi cũng là hào môn, hu hu hu….”
“Trần lão đại, chú ý lời nói chút, lỡ như Lục tiên sinh gả cho tôi thì sao?” Hạ Diễm cười cong cong hai mắt, “Nhược Nhược, kết hôn là chuyện đại sự, cậu phải suy nghĩ cho thật kỹ đó.”
“Ừ, đúng vậy.” Trần Đồng nghiêm túc nói, “Con tôi cưới con dâu cao 1 mét 86, cha già của con thật vui mừng.”
Hạ Diễm bị lời nói của cậu ta chọc cho bật cười. Cậu dẫn Trần Đồng và Tưởng Nhược Nhược đi vào khu vườn trồng đầy hoa. Con dâu cả cao 1 mét 86 của Trần Đồng đang mặc áo sơ mi màu lam, xắn cổ tay lên cao chăm sóc hoa trong vườn.
Hắn đã chăm sóc hoa cỏ trong vườn xong, lúc này đang tạo một trái tim lớn bằng hoa hồng phấn ngay cổng chính biệt thự.
Nghe thấy tiếng động, Lục Bỉnh Văn quay đầu nhìn về phía những người vừa tới. Ánh mắt hắn tràn đầy hạnh phúc, trên mặt như viết rõ mấy chữ “Tôi muốn cưới vợ”. Hắn phong độ nhẹ nhàng mở cửa mời mọi người vào.
Trần Đồng tò mò nói: “À phải rồi, Lục tiên sinh, anh và Hạ Diễm tổ chức hôn lễ kiểu phương Tây, nhưng anh lại làm huyền học, vậy mấy vị thần phương Đông và phương Tây không đánh nhau sao?”
“Cậu đang nói đến… Chúa à?” Lục Bỉnh Văn nhếch khóe miệng, “Không sao, dù sao tôi cũng chưa từng gặp.”
Phong cách trang trí này hoàn toàn khác với phong cách cổ truyền nhẹ nhàng. Vừa bước vào cửa, có thể thấy ngay vô số ảnh cưới được hoa hồng bao quanh.
Hạ Diễm bị màu sắc rực rỡ làm cho lóa mắt, cậu hơi giật mình, dịu dàng cười nói: “Anh à, như thế này có hoa mỹ quá không?”
“Hoa mỹ?” Lục Bỉnh Văn nhìn bức tường hoa hồng lớn trước mặt, “Hôn lễ thì phải lộng lẫy như vậy mới được.”
Trần Đồng và Tưởng Nhược Nhược lặng lẽ đứng trước những tấm ảnh cưới, cùng nhau “Ồ” một tiếng thật lớn.
“Ồ, ảnh cưới là vẽ à?” Tưởng Nhược Nhược nói, “Đẹp quá đi!”
“Ừ, là tranh sơn dầu tôi vẽ đó.” Hạ Diễm cười, “Bức ảnh này mới chụp gần đây, sau khi chụp tôi lại vẽ một bức khác.”
Trần Đồng nghiêng đầu trầm ngâm một lúc lâu, sau đó nói: “Mới chụp ư? Không phải hai người đã chụp ảnh cưới từ nhiều năm trước rồi sao? Ha ha ha… Giống kiểu kết hôn bí mật của các ngôi sao trong giới giải trí ấy…”
“Nói linh tinh gì vậy?” Tưởng Nhược Nhược đập vào lưng Trần Đồng một cái, “Đây không phải là mùa tốt nghiệp sao, nhiều kỷ niệm ý nghĩa thật đấy.”
Trong phòng khách cũng treo một bức ảnh cưới. Hạ Diễm mặc vest và đeo cà vạt đứng bên cạnh Lục Bỉnh Văn, cả hai cùng nhau mỉm cười. Tuy là cùng giới, nhưng hoàn toàn không có cảm giác không hợp. Vẻ ngoài thanh lãnh, mỹ mạo của Hạ Diễm khiến ai nhìn vào cũng phải thốt lên rằng Lục Bỉnh Văn thật may mắn.
“Ồ, Trần lão đại, cậu và Nhược Nhược cũng tới rồi!”
Khi mọi người đang thổi bong bóng thì Tô Cảnh Kiều và Hách Đa Tình cùng nhau gõ cửa phòng.
Sau một thời gian dài suy nghĩ, cuối cùng Tiểu Kiều cũng quyết định tiếp tục ở lại Đại học T để học chuyên sâu, về sau vẫn là bạn cùng lớp với Hạ Diễm.
Mấy năm nay ở chung với nhau nên cậu ta cũng khá thân thiết với những người bạn của Hạ Diễm ở thành phố Tân Hải, gần như kỳ nghỉ nào họ cũng gặp mặt. Họ vốn là người xa lạ, nhưng vì có mối liên hệ kỳ diệu là Hạ Diễm nên đã trở thành bạn bè của nhau.
Hách Đa Tình thấy chữ hỉ màu vàng lấp lánh trên cửa sổ thì tò mò nói: “Chữ hỉ này thật sáng, chẳng lẽ nó được mạ vàng à?”
Lục Bỉnh Văn nói: “Ừ, đúng vậy.”
“Hả? Thật hay giả?” Tiểu Kiều sửng sốt, “Vậy hai người dùng xong đừng vứt đi nhé, để cho tôi!”
“Bạn bè đến tham gia hôn lễ sẽ được tặng một thỏi vàng.” Hạ Diễm nhẹ giọng cười, “Và cả kim cương nữa.”
Tất cả mọi người trong phòng đều kinh ngạc nhìn Hạ Diễm, có cảm giác như lời Hạ Diễm vừa nói ra không phải đùa.
Lúc này Lục Bỉnh Văn mới nghiêm túc gật đầu, hắn còn nói nhỏ: “Đúng vậy, thỏi vàng chocolate và nhẫn kim cương tiểu tiên ma thuật.”
Tưởng Nhược Nhược nhìn Lục Bỉnh Văn nói: “Này, Lục tiên sinh và Hạ Diễm đang nói đùa đấy, thật là…”
“Hạ bé cưng, nếu cậu mà tặng khách mời vàng thỏi và kim cương thì tôi đây sẽ cổ vũ cậu và Lục tiên sinh kết hôn thêm mấy lần nữa!” Tiểu Kiều cười hì hì, “Kết hôn càng nhiều chúng ta càng giàu, ha ha…”
Tiếng cười lập tức tràn ngập phòng khách. Thừa dịp mọi người đang đùa vui, Hạ Diễm đi đến thư phòng.
Cậu mang một ít đồ ăn vặt cho mấy thần sứ, rồi ôm Mao Tiểu Quất lên xoa xoa cái bụng tròn vo của nó.
Mấy động vật nhỏ này cũng đang chuẩn bị quà cho khách mời. Chúng đặt những thỏi vàng và kim cương vào trong những chiếc túi nhung xinh đẹp, thắt những chiếc nơ xinh xắn, chờ Hạ Diễm chúc phúc.
Sau khi chuẩn bị xong xuôi mọi thứ, lúc Hạ Diễm đang định đi ra ngoài thì bất ngờ bị Lục Bỉnh Văn ôm eo từ phía sau.
Ngay khoảnh khắc Lục Bỉnh Văn ôm lấy cậu, mấy thần sứ lập tức ngoan ngoãn rời khỏi thư phòng, nhất quyết không làm bóng đèn chướng mắt họ.
Lục Bỉnh Văn nói nhỏ: “Phu nhân, hôm nay anh dọn nhà thì phát hiện ra thứ hay ho.”
Hắn khẽ nhấc tay lên, một lá thư hẹn màu đỏ rực xuất hiện trên tay.
“Không ngờ phu nhân còn giữ thư hẹn.” Lục Bỉnh Văn nói nhỏ, “Năm đó phu nhân đã quyết tâm đốt nó đi rồi mà.”
Hạ Diễm giật mình, sau đó lại đỏ mặt, sắc đỏ lan dần đến mang tai. Cậu bỗng nhiên nhớ lại bản thân mình năm mười chín tuổi, lúc ấy cậu thật dũng cảm, quả thật là cậu đã đốt lá thư hẹn của Phong Đô Đại Đế.
“Em vẫn luôn kẹp nó ở trong sách, sao anh lại lấy nó ra được vậy?”
Hạ Diễm thẹn thùng lấy lại lá thư hẹn trong tay Lục Bỉnh Văn, kẹp vào trong cuốn 《The heart of a Broken Story》 một lần nữa. Trong đó viết “Yêu là muốn chạm vào rồi lại thu tay về”. Bộ dạng cậu vừa cẩn thận lại vừa trân trọng khiến lòng Lục Bỉnh Văn mềm nhũn.
“Anh đã bị phu nhân từ chối một lần.” Lục Bỉnh Văn giả vờ mất mát, “Vậy nên đối với lá thư hẹn này, anh có ấn tượng rất sâu.”
Mặt Hạ Diễm đỏ bừng. Mỗi lần cậu sốt ruột thì tốc độ nói chuyện sẽ nhanh hơn so với ngày thường.
“Cũng không thể tính là từ chối, vì dù em có đốt hay không đốt thì anh vẫn sẽ đến cưới em mà.”
“Nói thì nói vậy…” Lục Bỉnh Văn giả vờ giả vịt càng thêm hăng say, “Lúc ấy anh có cảm giác thật thất bại.”
Hạ Diễm tin là thật. Cậu kéo tay Lục Bỉnh Văn qua, kiễng chân hôn lên môi Lục Bỉnh Văn. Ánh mắt cậu rõ ràng là khoa trương, nhưng vẫn giống như một tiểu hồ ly tinh nghịch.
Hạ Diễm nhẹ giọng cười: “Có sao đâu, vì ngày mai em lại muốn gả cho anh.”
Lục Bỉnh Văn bế Hạ Diễm đến chiếc bàn cạnh giá sách, cúi xuống hôn cậu thật lâu.
Ánh mặt trời chiếu lên cơ thể hai người, kéo bóng họ dài thật dài. Trên người Lục Bỉnh Văn có mùi hương tùng mộc nhàn nhạt. Hạ Diễm rất thích hôn lên môi Lục Bỉnh Văn, lúc nào cậu cũng hôn thật nghiêm túc, đến nỗi quên mất thời gian kéo dài bao lâu.
“Còn nhớ trên thư hẹn anh đã viết gì không?” Lục Bỉnh Văn nhếch khóe miệng, “Lâu như vậy rồi, chắc là em đã quên mất rồi?”
“Ừm.” Hạ Diễm thoát khỏi vòng tay hắn, “Thời gian lâu quá, em đã quên hết rồi.”
Mãi đến tối muộn, ba mẹ và người thân của Hạ Diễm mới đáp máy bay tư nhân từ thành phố Tân Hải đến thành phố B.
Ban đầu, dự kiến hôn lễ sẽ tổ chức ở thành phố Tân Hải. Nhưng Cố Liên và Hạ Triều cho rằng Hạ Diễm đã an cư ở thành phố B, tương lai cũng sẽ ở lại thành phố B để tiếp tục học hành và làm việc, bạn bè và người quen của Hạ Diễm cũng ở nơi này.
Họ vì hôn lễ của Hạ Diễm mà chạy qua chạy lại giữa hai thành phố Tân Hải và thành phố B không dưới bảy lần. Từ trang phục hôn lễ cho đến hoa Hạ Diễm cầm tay, họ đều nghiêm túc chọn rất lâu, chỉ hy vọng sau này khi nhớ lại sẽ không có bất kỳ tiếc nuối nào.
Đợi ánh trăng lên cao, Lục Bỉnh Văn đưa Hạ Diễm và các bạn của cậu đến khách sạn, sau đó căn nhà lại yên tĩnh như ban đầu.
Hạ Diễm đứng trước cửa sổ hít sâu một hơi, không hiểu sao trong lòng cậu cảm thấy có chút không yên.
“Diễm Diễm.” Cố Liên xuất hiện phía sau Hạ Diễm, bà cười cong cong hai mắt, “Con hồi hộp lắm phải không?”
“Dạ.” Hạ Diễm quay đầu lại nhìn mẹ mình, “Mẹ, đêm đã khuya rồi, ba mẹ đi nghỉ sớm một chút.”
“Mẹ còn chưa mệt đâu, muốn nhìn con thêm một chút.” Cố Liên dịu dàng vuốt trán Hạ Diễm, “Con mệt lắm hả?”
Hạ Diễm lắc đầu, nhưng cậu bỗng nhận ra, bàn tay của mẹ thật sự có thể làm dịu sự rối loạn trong lòng mình. Khi cậu bình tĩnh trở lại mới phát hiện ánh trăng đêm nay thật đẹp.
“Cục cưng, vậy bây giờ con đang nghĩ gì?”
Hạ Diễm rũ mắt suy tư một lúc lâu, sau đó mới cười nói: “Mẹ, con nghĩ, từ khi sinh ra cho đến bây giờ, hình như con hoàn toàn không giống những đứa trẻ bình thường khác. Nhưng mẹ và ba là cha mẹ tốt nhất trên đời này, hai người đã giúp con rất nhiều…”
“Vì con yêu ba mẹ nên mới thấy chúng ta hoàn mỹ.” Cố Liên ngước mắt lên nhìn Hạ Diễm, “Diễm Diễm, con cũng mang đến cho ba mẹ thật nhiều hạnh phúc. Nếu thật sự phải nói lời cảm ơn thì ba mẹ cũng phải cảm ơn con vì đã sinh ra trong nhà chúng ta.”
Thật ra Cố Liên biết, hôn lễ này cũng là buổi tiệc tạ ơn mà Hạ Diễm dành cho nhân gian.
Thần tiên có tuổi thọ vô tận, nhưng bà, Hạ Triều và bạn bè của Hạ Diễm thì chỉ có thể làm bạn với cậu trong thời gian một đời người.
Hạ Diễm là một đứa trẻ thiện lương như vậy, rất quý trọng tình cảm người khác dành cho mình, cũng luôn trân trọng mọi sinh mệnh trên thế gian này.
“Hai người đang nói chuyện gì vậy?” Lục Bỉnh Văn đi vào từ cửa, hắn chầm chậm đi đến bên cạnh Hạ Diễm và Cố Liên, “Con nghĩ chắc mọi người sẽ đói bụng, vậy nên đã mua về ba cân tôm hùm đất. Lát nữa con sẽ gọi bố vợ, chúng ta cùng nhau ăn khuya.”
“Được được được, mẹ rất thích tôm hùm cay.” Cố Liên ngước mắt lên nhìn Lục Bỉnh Văn, lại nhẹ nhàng vỗ vai Hạ Diễm, “Diễm Diễm! Ngày mai sẽ ổn thôi con à.”
Cách đó không xa, Hạ Triều đã mang bao tay xong, đang chuẩn bị bóc tôm cho vợ mình. Hạ Diễm thấy thế thì nhẹ nhàng cười, ánh mắt nhìn hai người cũng dịu dàng vô cùng.
Dường như đoán được Hạ Diễm đang nghĩ gì trong lòng, Lục Bỉnh Văn nhẹ nhàng vỗ vai cậu trấn an.
Lục Bỉnh Văn nói: “Chắc chắn bố mẹ vợ rất hiểu nhau, rất yêu thương nhau. Chẳng qua, chờ họ tiến vào luân hồi rồi sẽ không nhớ được em nữa, có lẽ… họ sẽ có một đứa con khác.”
Hạ Diễm nhìn cha mẹ mình cách đó không xa, sau đó nhẹ nhàng gật đầu, nói: “Em biết.”
Sinh lão bệnh tử là nỗi khổ của nhân gian, không ai trên đời này có thể tránh được.
Hạ Diễm dịu dàng cười cong cong đôi mắt, nói: “Nhưng họ mãi mãi là cha mẹ của em. Chờ đến khi họ chuyển thế, em sẽ tìm linh hồn họ. Nếu cuộc sống của họ có khó khăn, em sẽ giúp họ giàu có. Nếu thân thể họ ốm yếu, em sẽ giúp họ sống khỏe mạnh. Nếu họ sống tốt, em sẽ vui cho họ, sẽ ở bên cạnh họ như một người bạn. Đời này họ đã yêu thương và chăm sóc em, vậy nên em cũng sẽ bảo vệ họ đời đời kiếp kiếp.”
Lục Bỉnh Văn ôm eo Hạ Diễm, hắn nói nhỏ: “Diễm Diễm, anh sẽ luôn ở bên cạnh em.”
Hạ Diễm gật đầu, sau đó lại nói: “Ừ, em cũng sẽ mãi ở bên cạnh anh.”
Mặc dù ban đêm trời có đổ một cơn mưa nhỏ, nhưng sáng sớm hôm sau, bầu trời ở thành phố B vẫn rất đẹp. Ánh mặt trời tươi sáng, vạn dặm không mây, đó là một ngày thời tiết đẹp hiếm có.
Trên bãi cỏ xanh biếc xếp từng hàng ghế dựa, toàn bộ hội trường được bao phủ bởi vô số đóa hồng trắng.
Trong tiệc cưới có ban nhạc nổi tiếng biểu diễn những bản nhạc jazz lãng mạn. Cô gái trên sân khấu đang hát một bản tình ca nhẹ nhàng và tình cảm, tiếng ca đó tựa hồ như chỉ cần lơ đãng một chút sẽ bị gió cuốn đi ngay.
“Xin em một nụ hôn, ngọt ngào không thất vọng.”
“Ôm em trong vòng tay, cùng nhau đón ánh mặt trời.”
“Thiết tha khờ dại, cùng em hy vọng về tương lai.”
Trong lễ cưới không chỉ có người nhà Hạ Diễm, mà còn có những người bạn cậu quen từ nhỏ. Ngay cả những tiền bối trong giới huyền học cũng sôi nổi đến chúc phúc cho cậu.
“Chúc mừng chúc mừng! Chúc cậu tân hôn hạnh phúc…” Lưu lão đạo nói, “Lục Bỉnh Văn, phải đối xử tốt với Diễm Diễm của chúng ta nhé.”
“Chắc chắn rồi.” Lục Bỉnh Văn khẽ gật đầu với Lưu lão đạo, “Cảm ơn ông đã chăm sóc và giúp đỡ Diễm Diễm.”
Ngoài ra, nhóm thần sứ cũng mặc quần áo mới xinh đẹp, đứng trên bãi cỏ chuẩn bị rải hoa. Lý Hải Triều bật cười thành tiếng khi nhìn thấy Ti Ti và Mao Tiểu Quất vác một giỏ cánh hoa thật to, anh ta nói: “Hai đứa bây nghiêm túc quá vậy.”
“Còn không phải sao.” Ti Ti lè lưỡi, “Tôi sợ rải hoa chậm quá sẽ ảnh hưởng đến hiệu quả.”
“Không sao đâu.” Mao Tiểu Quất run run lỗ tai, “Bởi vì tôi sẽ rải hoa đúng giờ.”
Trần Đồng và Tưởng Nhược Nhược cầm máy ảnh ngồi xổm ở cửa chụp hình. Trần Đồng nói: “Mọi người ơi mọi người, đưa tiền mừng xong đừng vội vàng ngồi vào chỗ ngay, lại đây chụp một tấm ảnh trước đã!”
Đoàn người túm tụm lại bên nhau, cùng hướng về ánh mặt trời vui vẻ cười lớn.
Hạ Diễm và Lục Bỉnh Văn đứng giữa bạn bè thân thích. Tô Cảnh Kiều nói nhỏ với cậu: “Diễm Diễm, nhất định phải hạnh phúc nhé.”
Chờ Hạ Diễm đi rồi, Tiểu Kiều bỏ một phong bì đỏ dày cộp vào trong thùng tiền mừng. Cậu ta kéo tay Hách Đa Tình nói: “Đa Tình, em có cảm giác lát nữa mình sẽ khóc.”
“Hôm nay là ngày đại hỉ mà, sao lại khóc?” Hách Đa Tình khẽ cười nói, “Diễm Diễm chỉ kết hôn thôi, đâu phải sau này không gặp được cậu ấy nữa.”
“Thì em vui đến phát khóc đấy.” Tiểu Kiều rơi nước mắt, “Đây là người bạn đầu tiên của em kết hôn, cậu ấy đã tìm được người làm bạn cả đời mình, thật tốt quá.”
Hách Đa Tình vươn tay lau nước mắt cho Tiểu Kiều. Đúng lúc này, ca sĩ đang biểu diễn trên sân khấu cũng dừng lại.
Cách đó không xa, Cố Liên trong chiếc váy trắng nắm tay trái Hạ Diễm. Hạ Triều mặc một bộ tây trang đen, nắm lấy tay phải Hạ Diễm. Hai người họ đứng cùng Hạ Diễm trước cổng hoa hồng.
Hạ Diễm mặc một bộ tây trang màu trắng tinh. Vẻ ngoài thanh lãnh cùng với khí chất cao quý như tuyết khiến cậu như một vương tử trong những câu chuyện cổ tích.
Cậu ngước mắt lên, vừa lúc nhìn thấy Lục Bỉnh Văn mặc một bộ lễ phục màu đen đứng cách đó không xa, thân hình mảnh khảnh như cây tùng cây bách thẳng tắp cao vút. Trên ngực Lục Bỉnh Văn cài một đóa hồng trắng xinh đẹp, hắn chăm chú nhìn Hạ Diễm, sau đó nở nụ cười dịu dàng với cậu.
Theo nhạc lễ vang lên, Hạ Diễm đi cùng cha mẹ mình đến chỗ Lục Bỉnh Văn đang đứng. Điều khiến người ta bối rối đó chính là, không biết buổi lễ hôm nay đã dùng công nghệ bí mật gì, mà con đường hơn 200 mét mọi người đi qua trở thành một con đường hoa. Những cánh hoa xinh đẹp bay rợp trời, mỗi bước chân của Hạ Diễm đều dẫm lên cánh hoa, giống như cậu được đại địa chúc phúc vậy.
Cậu nhìn người thân và bạn bè mình, còn có cả những đồng nghiệp ở văn phòng siêu nhiên Bỉ Ngạn… Bước qua quãng đường dài gần 200 mét này, phảng phất như cậu vừa đi qua từng bước của cuộc đời mình trong hai mươi ba năm vừa rồi.
Ngẫu nhiên, Hạ Diễm cũng cảm thấy thế giới thật thần kỳ.
Giống như cách bướm khẽ rung thôi cũng có thể gây nên cơn bão. Cậu thay chị họ đi xem mắt, bỗng gặp được tình yêu của đời mình, cũng thay đổi cả vận mệnh cuộc đời cậu.
Mãi cho đến khi cha mẹ đặt tay cậu vào tay Lục Bỉnh Văn, Hạ Diễm vẫn còn chưa thể bình tĩnh trở lại.
“Diễm Diễm, con phải sống thật hạnh phúc nhé.” Hạ Triều mỉm cười với Hạ Diễm, “Ba luôn tự hào về con.”
“Ừ, nhất định phải hạnh phúc.” Cố Liên vẫn không nhịn được mà rơi lệ, “Ba mãi mãi yêu con.”
Hạ Diễm đưa tay lên nhẹ nhàng lau đi nước mắt trên mặt mẹ mình. Lục Bỉnh Văn chờ mọi người bình ổn cảm xúc lại rồi mới gật đầu với Cố Liên và Hạ Triều, sau đó nắm tay Hạ Diễm đi về phía lễ đài phủ kín hoa tươi.
Dưới sự hướng dẫn của người chủ lễ, Lục Bỉnh Văn lấy từ trong hộp gỗ ra hai chiếc nhẫn ngọc có giá trị liên thành.
Dưới ánh mặt trời, hai chiếc nhẫn ngọc tản ra ánh sáng dịu dàng ấm áp, giống như khí chất ôn nhuận như ngọc của Hạ Diễm vậy.
“Lục Bỉnh Văn tiên sinh, từ hôm nay trở đi, dù thuận lợi hay khó khăn, dù giàu có hay nghèo hèn, dù khỏe mạnh hay bệnh tật, anh vẫn sẽ luôn yêu thương và bảo vệ Hạ Diễm tiên sinh chứ?”
Đôi mắt Lục Bỉnh Văn sáng lấp lánh như bảo thạch giữa trời đêm, hắn nhìn Hạ Diễm, dịu dàng nói: “Đúng vậy, tôi sẽ mãi mãi yêu Hạ Diễm, sẽ luôn đồng hành và bảo vệ cậu ấy, mãi cho đến tận cùng của thời gian.”
“Hạ Diễm tiên sinh, từ hôm nay trở đi, dù thuận lợi hay khó khăn, dù giàu có hay nghèo hèn, dù khỏe mạnh hay bệnh tật, cậu vẫn sẽ luôn yêu thương Lục Bỉnh Văn tiên sinh chứ?”
Vì hưng phấn nên thân thể Hạ Diễm khẽ run lên nhè nhẹ. Đôi mắt màu hổ phách chăm chú nhìn Lục Bỉnh Văn, ánh mắt ấy vẫn trong trẻo đáng yêu như ngày mưa năm ấy hai người gặp mặt.
“Vâng.” Lúm đồng tiền trên má Hạ Diễm thật đáng yêu, nụ cười kia có vài phần thẹn thùng, “Tôi sẽ mãi mãi yêu anh ấy, sẽ nhiệt tình đáp lại tình yêu anh ấy dành cho tôi, cho đến khi tận thế.”
Người chủ lễ mỉm cười nói: “Hai vị, bây giờ có thể trao nhẫn cho nhau rồi.”
Những tiếng vỗ tay, tiếng reo hò cổ vũ và những lời chúc phúc không ngừng vang lên trong hội trường. Hạ Diễm nâng tay phải lên, cậu dùng linh lực của mình tạo ra một cơn mưa hoa đào trong hội trường, giống như cơn mưa hoa đào lãng mạn mà Lục Bỉnh Văn đã tặng cậu trong lần sinh nhật mười chín tuổi năm ấy.
Giữa những đóa hoa đào bay lên giữa trời, cậu nhìn Lục Bỉnh Văn đeo nhẫn cho mình. Sau đó, cậu cũng cẩn thận đeo chiếc nhẫn ngọc xinh đẹp lên ngón tay áp út cho Lục Bỉnh Văn.
Sau khi đeo nhẫn xong, cậu vươn tay, nhìn chiếc nhẫn dưới ánh mặt trời. Trên chiếc nhẫn cậu đeo có khắc ba chữ “Lục Bỉnh Văn”, cậu nhẹ giọng nói: “Lục Bỉnh Văn, thật ra ngày hôm qua em đã lừa anh.”
“Hửm?”
“Vào ngày mùng tám tháng tám âm lịch năm Giáp Ngọ, Lục Bỉnh Văn cẩn định thành hôn với Hạ Diễm. Từ giờ trở đi sẽ kết lương duyên, kết thành giai ngẫu, tơ hồng buộc chân, bên nhau cho đến khi bạc đầu. Nói ra muôn vàn ý nguyện dưới gối, bên nhau cho đến khi biển cạn đá mòn. Ta sẽ bảo vệ Hạ Diễm chu toàn cả đời, ta sẽ cẩn trọng thực hiện lời hứa của mình.” Hạ Diễm nhẹ giọng nói, “Anh à, em đã đọc đi đọc lại nội dung trong thư rất nhiều lần, em đã sớm thuộc lòng rồi.”
Hạ Diễm và Lục Bỉnh Văn đan mười ngón tay vào nhau, ý cười trong mắt họ đẹp như mặt hồ lấp lánh giữa ngày hè.
Lục Bỉnh Văn nao nao khi thấy Hạ Diễm làm nũng với mình bằng giọng điệu và hành động mà chỉ có hai người họ mới có thể nghe và hiểu được: “Anh à, thần tiên có tuổi thọ vô tận. Một đời của em rất dài, lời hứa của anh có được tính không?”
“Diễm Diễm, anh sẽ không bao giờ thất hứa.” Lục Bỉnh Văn nghiêm túc nói, “Một đời của anh cũng rất dài, anh sẽ dùng cả đời mình để thực hiện lời hứa với em.”
Dưới cái nhìn chăm chú của rất nhiều người trong buổi lễ, Lục Bỉnh Văn cúi đầu hôn lên môi Hạ Diễm.
Cách hôn của Lục Bỉnh Văn vẫn cường thế và bá đạo như cũ. Hạ Diễm chống đỡ có hơi cố sức, ngón tay cậu nắm chặt lấy bộ tây trang thẳng thớm của Lục Bỉnh Văn.
Khi không nhịn được, thậm chí cậu còn chạm vào đóa hồng trắng cài trên ngực áo Lục Bỉnh Văn.
Lục Bỉnh Văn giống như ngọn lửa hừng hực thiêu đốt sinh mệnh của Hạ Diễm, làm cho cậu thoát thai hoán cốt trở thành thần minh. Mà ngọn lửa ấy cũng hấp thu nhiệt độ từ tình yêu dịu dàng của thần minh, khiến nó cháy ngày một lớn, trở thành người thủ hộ trung thành nhất của thần minh.
Từ đó, cuộc sống của họ không còn đêm tối, chỉ có tương lai rực rỡ với vô số kim quang lấp lánh.
[HẾT]