Chương 126: Ngoại truyện – Quán Học Thần

Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau

Chương 126: Ngoại truyện – Quán Học Thần

Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau thuộc thể loại Linh Dị, chương 126 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cuối hè đầu thu, thời tiết miền Bắc vừa nóng vừa lạnh, đạo quán nhỏ của Hạ Diễm cuối cùng cũng đã sửa chữa xong.
Mọi người trong văn phòng Bỉ Ngạn đã đau đầu hơn ba ngày vì cái tên của đạo quán. Lưu lão đạo nói phải nhờ tiền bối của mình nghĩ giúp một cái tên hay cho Hạ Diễm.
Nhưng cuối cùng, chính Hạ Diễm là người tự mình đặt tên cho đạo quán.
“Vậy cứ gọi là Học Thần Quán đi, ngắn gọn, súc tích. Nơi này cầu về học hành là linh nghiệm nhất.” Hạ Diễm khẽ cười, “Có vẻ không được nghệ thuật cho lắm nhỉ? Nhưng tôi là người theo chủ nghĩa thực dụng mà.”
Lục Bỉnh Văn cầm một cây bút lông màu vàng, nghe vợ nói thì dùng linh lực viết lên bảng hiệu dòng chữ “Học Thần Quán” với nét chữ vô cùng phóng khoáng.
“Hả? Học Thần?” Đại Kim kinh ngạc nói, “Vì chủ quán học giỏi nên mới gọi là Học Thần Quán à?”
Đại Kim và Tiểu Kim hiện giờ đã học xong và ra nghề. Hai người họ, một người đi theo Lưu lão đạo phụ trách đoán mệnh, một người thì cùng Lý Hải Triều và Triệu lão đạo xua ma đuổi quỷ, đã là những trụ cột chính của công ty.
Thi thoảng cũng sẽ có những tình huống họ không giải quyết được, lúc này Hạ Diễm và Lục Bỉnh Văn sẽ đến giúp đỡ.
“Cái này……” Hạ Diễm cũng khó giải thích, “Có lẽ là vậy.”
Nhưng người đời không ai có thể tưởng tượng được, trong đạo quán này thật sự có một vị Học Thần với tấm lòng lương thiện.
Vị Học Thần này không chỉ có vẻ đẹp không gì sánh bằng, mà còn lấy chồng từ khi còn rất trẻ, hơn nữa người chồng đó còn là một nam quỷ rất tốt.
Mao Tiểu Hắc dùng linh lực treo bảng hiệu lên trước cửa đạo quán. Ti Ti đeo một chiếc kính nhỏ hình tròn, vừa thè thè cái lưỡi rắn vừa nói: “Chà, thật đúng là, treo bảng hiệu lên một cái là lập tức trở nên uy nghiêm hẳn, tôi nói đúng không?!”
Hạ Diễm lật lịch âm ra xem, sau đó ngước mắt lên nói: “Ngày mười lăm tháng tám âm lịch, hôm đó vừa đẹp, hoa nở, trăng tròn. Chúng ta hôm đó chính thức khai trương, lấy bánh trung thu chiêu đãi khách hành hương, mọi người thấy thế nào?”
“Được!” Hách Đa Tình nói, “Vừa lúc bên trong đạo quán có nhiều hồ nước và cây cối, có thể thả hoa đăng trong hồ, ban đêm chắc chắn là rất đẹp.”
“Vậy được.” Hạ Diễm nói, “Mấy ngày tới tôi sẽ đi mua hoa đăng.”
Mấy tiểu thần sứ vừa nghe nói có thể thả hoa đăng thì vui vẻ khôn xiết. Ti Ti bò lên tay Hạ Diễm, quấn một vòng quanh ngón tay cậu, nó vặn mình nói: “Diễm Diễm, Diễm Diễm, tôi muốn một cái hoa đăng hình xà xà!”
“Tôi muốn hoa đăng hình mèo mèo!” Mao Tiểu Quất không chịu kém cạnh, “Lại mua cho Tiểu Bạch một cái hoa đăng hình con thỏ, chờ đến khi trời tối chắc chắn sẽ rất đẹp. Tôi còn muốn ăn bánh trung thu nhân cá khô nhỏ, có được không, được không?”
Hạ Diễm gật gật đầu, lại cười vỗ vỗ đầu Mao Tiểu Quất, nói: “Nhưng mà làm gì có nơi nào bán bánh trung thu nhân cá khô nhỏ chứ? Mua cho mi hai món điểm tâm hình cá được không?”
Những cây lá vàng trong đạo quán cành lá sum suê, tươi tốt. Mấy cảnh quan hồ nước, cầu nhỏ, nước chảy, cá bơi đều là Hạ Diễm tự mình thiết kế.
Ngoài ra, cậu còn thuê đầu bếp nổi danh đến đạo quán nấu nướng, hương vị thức ăn thật sự rất ngon.
“Nơi này rất tốt.” Lưu lão đạo hài lòng vuốt râu, “Sau này tôi có thể ở đây an dưỡng tuổi già.”
Triệu đạo trưởng vô cùng thích thú ăn món sư tử đầu, ông vui vẻ nói: “Đầu bếp ở đây đúng thật là không tệ. Chờ lão đạo ăn thêm một tuần nữa rồi lại giảm cân, trước tiên phải hỗ trợ học trò ngoan của tôi đã.”
“Haizzz... tôi phải tranh thủ.” Triệu lão đạo nói, “Ngày mai phải siêu độ mấy lệ quỷ, tốn nhiều calo lắm.”
Học Thần Quán tự mình chiêu mộ đạo sĩ, đệ tử huyền học nghe danh mà đến đông nghịt người. Hạ Diễm có thể nghe được tiếng lòng của bọn họ, điều đó cũng giúp cậu có thể chọn được những đồng nghiệp có cùng chí hướng tốt hơn.
Trong lòng Hạ Diễm, đạo pháp không phân cao thấp, chỉ có sự chân thành mới đáng quý, đáng trân trọng.
Tết Trung Thu hôm ấy, trời trong xanh mát mẻ, vầng trăng treo cao trên đầu ngọn cây, bầu trời đêm đẹp không thể tả xiết.
Cổng lớn Học Thần Quán mở ra khi màn đêm buông xuống, một hàng dài đạo khách hành hương đi vào đạo quán. Nhìn thấy trong hồ có đủ loại hoa đăng xinh đẹp bồng bềnh, khách hành hương lập tức thốt lên: “Thật đẹp!”
Cảnh tượng hoành tráng này không chỉ hấp dẫn phàm nhân, mà còn hấp dẫn mấy vị tiểu thần tiên quen biết Hạ Diễm.
“Diễm Diễm, chúc mừng đạo quán của cậu mở cửa.” Vũ Thần khoác áo mưa vui vẻ nói, “Hay là tôi làm một bữa tiệc lớn chúc mừng cậu nhé!”
Hạ Diễm cười cong cả mắt, đang định trêu chọc Vũ Thần ngày nào cũng làm mưa lại sợ mình bị ướt, thì vừa lúc nhìn thấy Tứ Quý Thần khiêng một lẵng hoa lớn từ cách đó không xa đi tới.
Bộ dáng Tứ Quý Thần vẫn lôi thôi lếch thếch như cũ, lúc nào cũng mặc quần jean rách lỗ chỗ như bang chủ Cái Bang. Thấy khắp nơi đều là phàm nhân đang cầu nguyện, bang chủ liền tiện tay ném mấy quả cầu phúc khí ra ngoài, nói: “Chà, nhân gian thật là náo nhiệt, thật là đẹp.”
Vũ Thần ngại ngùng cười cười, hắn ta lắc lắc trống bỏi trong tay, bầu trời trên đạo quán nhỏ bỗng hạ xuống một cơn mưa phùn.
Cơn mưa kia tựa như mỹ nhân Giang Nam dịu dàng lưu luyến, trong đó còn có phúc khí của Vũ Thần. Vạn vật được mưa thấm ướt sẽ nhận được chúc phúc của Vũ Thần, chưa đầy năm phút sau thì mưa tạnh.
Lục Bỉnh Văn chầm chậm đi tới bên cạnh Hạ Diễm, chỉ chỉ vào kiểu áo dài truyền thống mà hắn và Hạ Diễm đang mặc rồi nói với Tứ Quý Thần và Vũ Thần: “Trang phục tình nhân đó, đẹp không? Vợ tôi chọn đó.”
“Đúng là chịu không nổi mà.” Tứ Quý Thần che ngực mình, “A Vũ, chúng ta đi thôi, người độc thân không nên vào cái đạo quán này!”
Trong đại điện người đến người đi, ngoài điện, các bạn nhỏ xếp hàng mua hoa đăng chơi đùa dưới tàng cây. Đại Kim và Tiểu Kim bưng bánh trung thu nhân sen ngọt ngào đi dạo trong hoa viên. Đạo quán nhỏ của Hạ Diễm cũng không yên tĩnh, nhưng nó lại khiến người ta cảm thấy hạnh phúc.
Nhưng điều khiến Hạ Diễm cảm thấy buồn rầu đó chính là, làm một thần tiên, cậu cũng có chút bối rối khi nghe thấy những lời cầu nguyện viển vông của con người.
“Thần tiên phù hộ, xin cho con được 6.5 điểm IELTS, để con có thể thuận lợi xuất ngoại!” Tư Kiến Không quỳ gối trong đại điện đạo quán thành kính cầu nguyện, “Cầu xin ngài, xin hãy cho con được 6.5 điểm IELTS!”
Hạ Diễm nghe được điều ước của Tư Kiến Không thì có chút bối rối. Trong đầu cậu lướt qua hình ảnh sinh viên thể dục Tư Kiến Không gần như sắp ngủ gục trên bàn học.
Nếu Tư Kiến Không ngủ như vậy thì ngay cả sách cũng không mở nổi, tất nhiên cũng không thể nào được 6.5 điểm IELTS!
Ngón tay Hạ Diễm khẽ động, một quả cầu phúc khí rơi xuống trên người Tư Kiến Không.
Hình như Tư Kiến Không cảm giác được gì đó, ánh mắt cậu ta đột nhiên kiên định một cách lạ thường: “Học Thần đại nhân, tôi nhất định sẽ nỗ lực học hành! Tôi không thể để Hàn Tranh xem thường mình được, tên đó lúc nào cũng chê cười tôi. Học kỳ này nhất định tôi sẽ dậy lúc 6 giờ để học từ mới, cũng sẽ nghiêm túc hoàn thành bài tập về nhà, tôi sẽ không bao giờ để trượt môn nào nữa!”
Hạ Diễm hài lòng gật gật đầu, thầm nghĩ như vậy mới đúng, học, học nữa, học mãi, phải học mới có thể tiếp thu được kiến thức mới.
Nhưng sau khi Tư Kiến Không nói xong những lời đó, bản thân cậu ta cũng cảm thấy khó mà hoàn thành được.
Vì thế cậu ta lại chuyển sang chủ đề khác: “Nếu không thì ngài vẫn nên phù hộ cho tôi vượt qua bài thi lại trước đi. Hai ngày nữa tôi phải thi lại môn Giáo dục tư tưởng và Chính trị rồi, xin ngài hãy phù hộ cho tôi thi đậu, mong ngài phù hộ!”
Hạ Diễm:……
Hạ Diễm dịch chuyển tới đại điện cầu nguyện, từ phía sau bình phong chậm rãi bước ra, nói: “…… Ít nhất thì cậu cũng phải mở sách giáo khoa ra để xem thì mới nhớ được kiến thức trong đó chứ.”
Tư Kiến Không thầm mắng chửi trong lòng, cậu ta có chút kinh ngạc nghĩ sao người khác lại nghe được lời cầu nguyện của mình, nhưng còn chưa kịp nghĩ thêm gì thì đôi mắt đã lập tức sáng lên.
“Diễm Diễm, đã lâu không gặp!” Tư Kiến Không vội vàng nói, “Tôi nghe Nhược Nhược nói, bệnh của cậu đã hoàn toàn khỏi rồi, thật tốt quá!”
Cậu ta đang định chạy đến gần Hạ Diễm thì đột nhiên nhìn thấy Lục Bỉnh Văn như thần hộ mệnh, lặng lẽ không tiếng động xuất hiện ở phía sau Hạ Diễm.
Lục Bỉnh Văn nhướng mày, hắn cười như không cười, nói: “Bạn học Tư, cậu có muốn mua mấy cây nến hương không? Thổi tắt nến hương cầu nguyện với huyết thần, hiệu quả sẽ càng linh nghiệm hơn. Một cây chỉ bán 8888 tệ.”
Tư Kiến Không: “…… Không cần, cảm ơn, tôi còn có việc phải đi trước!”
Thấy Tư Kiến Không ba chân bốn cẳng bỏ chạy, Hạ Diễm bất đắc dĩ ngước mắt nhìn Lục Bỉnh Văn, nói: “Anh hù cậu ấy làm cái gì?”
“Anh nào có hù dọa cậu ta, tự cậu ta sợ anh đó chứ, lần nào thấy anh cũng bỏ chạy thật nhanh.” Lục Bỉnh Văn cúi mắt cười với Hạ Diễm, “Diễm Diễm, anh làm cho em hoa đăng hình mèo, có muốn đi thả hoa đăng không?”
Hạ Diễm nhẹ nhàng đáp lại một tiếng, cậu nắm bàn tay lạnh như băng của Lục Bỉnh Văn, cùng nhau đi ra khỏi đại điện cầu nguyện.
Đối diện đại điện có một cái hồ nhỏ, lúc này bên hồ có rất nhiều khách hành hương đang thả hoa đăng. Thời xưa người ta thả hoa đăng trên sông gọi là “Nhất điểm hồng”, thả đèn trên sông cũng đại biểu cho lời cầu nguyện tốt đẹp của người dân trong ngày hội. Ánh trăng trên cao cũng như ánh trăng rơi dưới mặt nước hồ yên ả, mặt nước sâu thẳm không một chút gợn sóng như tấm gương sáng lấp lánh ánh vàng rực rỡ.
Mao Tiểu Quất và Mao Tiểu Hắc đang chơi đùa dưới nước. Lý Hải Triều vừa mới thả một chiếc hoa đăng hình con thuyền nhỏ, ba con ngân long nhỏ thì đang chèo thuyền ở trong hồ.
Hai mắt Ti Ti sáng rực, nó nằm bò trên bờ nhìn hồ nước sáng lấp lánh. Hạ Diễm vỗ vỗ đuôi Ti Ti, nói: “Ti Ti, sao mi không đi chơi?”
“Vì Ti Ti không phải rắn nước.” Ti Ti ủ rũ cụp đuôi, “Ti Ti và Tiểu Bạch ở dưới tàng cây ngắm phong cảnh cũng được.”
Tiểu Bạch dựng thẳng lỗ tai lên, nhìn có vẻ cũng rất muốn xuống nước chơi.
Hạ Diễm nhẹ giọng cười cười, một quả cầu nhỏ linh khí từ ngón tay cậu chạm vào giữa trán Ti Ti và Tiểu Bạch, sau đó dịu dàng nói: “Đi chơi đi, như vậy sẽ không sợ nước nữa.”
Lục Bỉnh Văn nhìn con rắn và con thỏ cùng nhau lao xuống hồ nước nhỏ. Từ ngày nó đi theo Hạ Diễm, thân rắn đã trưởng thành hơn rất nhiều, năng lực cũng mạnh mẽ hơn so với trước đây.
“Chủ nhân dịu dàng có thể khống chế được thần sứ hung mãnh nhất.” Lục Bỉnh Văn nói, “Ti Ti là thần sứ có tính công kích, nó cũng có thể trở thành một lưỡi dao sắc bén của em.”
“Em không cần nó trở thành một lưỡi đao.” Hạ Diễm ngước mắt lên nói, “Trong lòng em, bọn chúng đều là người nhà của mình, anh cũng là người nhà của em.”
Hạ Diễm xắn cổ tay áo lên, cầm hoa đăng hình mèo Lục Bỉnh Văn đưa cho mình thả vào trong nước. Trên hoa đăng có phúc khí Học Thần ban cho, ai gặp sẽ được may mắn.
Nhìn hoa đăng hình mèo trôi ra xa, Lục Bỉnh Văn hỏi cậu: “Phu nhân, em có ước nguyện gì không?”
“Ừm.” Hạ Diễm nói, “Em hy vọng thế gian ngày càng tốt đẹp hơn, mưa thuận gió hòa, quốc thái dân an, học sinh đạt được thành tích tốt. Anh à, còn anh thì sao?”
“Anh hy vọng mọi người vui vẻ tận hưởng.” Lục Bỉnh Văn khẽ cười, “Dù sao thì vợ anh vẫn còn ở cương vị của vị thần của niềm vui mà, tục ngữ có câu, làm sư ngày nào, gõ mõ ngày ấy. Vợ à, đêm nay có muốn cùng nhau thư giãn một chút không?”
Hạ Diễm:…… Nghẹn lời.
Thời gian luân phiên công việc ở Thần giới rất dài, mấy tháng này Hạ Diễm vẫn làm công việc của một vị thần của niềm vui.
Vốn cậu còn cho rằng, nhiệt tình của Lục Bỉnh Văn sẽ theo thời gian trôi đi mà từ từ giảm dần rồi biến mất. Nhưng hứng thú của lão quỷ này đối với việc song tu chẳng những không giảm mà còn tăng, đêm nào cũng như đêm động phòng hoa chúc. Mãi cho đến ngày đạo quán gần khai trương, cuối cùng Lục Bỉnh Văn cũng nghĩ cho sức khỏe của ái thê một chút.
Đêm đã khuya, khách hành hương cũng dần dần ra về. Lục Bỉnh Văn kéo Hạ Diễm dịch chuyển tới đại điện ước nguyện vừa mới đóng cửa.
Phía sau điện có một phòng nghỉ, nén hương vừa rồi Hạ Diễm đốt vẫn còn chưa cháy xong, khắp phòng đều là mùi đàn hương thoang thoảng. Trong phòng thanh tĩnh, trang nhã, trên đồ đạc bằng gỗ đỏ còn đặt chiếc đệm mềm mại, có thể dùng làm sô pha, cũng có thể dùng làm giường để nghỉ ngơi.
Hạ Diễm ý thức được trong đầu lão quỷ nọ đang suy nghĩ cái gì, lập tức niệm pháp quyết muốn chạy. Nhưng thực lực của tiểu thần tiên vừa mới phi thăng không thể sánh bằng Phong Đô Đại Đế, vậy nên cậu chỉ có thể bị giam cầm trong vòng tay nam quỷ, không thể nhúc nhích được.
“Nơi này rất thanh tịnh.” Lục Bỉnh Văn ôm cổ Hạ Diễm nhìn vào gương đồng trước mắt, “Ở chỗ này, được không?”
Mặc dù đại điện đã đóng cửa, nhưng ngoài điện vẫn còn không ít khách hành hương chưa về. Bọn họ đang ở trước điện chụp ảnh hoặc cầu phúc. Hạ Diễm có thể nghe được điều ước của bọn họ, cũng có thể nghe được tiếng gió và tiếng bước chân bên ngoài cửa sổ.
“Không, không được ở chỗ này……” Hạ Diễm đỏ mặt nói, “Bên ngoài có người!”
“Cửa đã đóng lại, bọn họ vào không được.” Bàn tay Lục Bỉnh Văn ấn lên eo Hạ Diễm, “Nhưng anh có thể vào, đúng không, Diễm Diễm?”
Tất cả những lời dư thừa đều bị nụ hôn ép nuốt trở lại. Ở phía sau đại điện vừa thanh u và cấm dục này, không ai có thể tưởng tượng được có một đôi quỷ thần đang làm chuyện cá nước thân mật.
Hàng mi dài khẽ run, Hạ Diễm không nhịn được cắn một cái vào bả vai Lục Bỉnh Văn, để lại trên vai Lục Bỉnh Văn một vòng dấu răng.
Lục Bỉnh Văn liếc mắt nhìn dấu răng trên vai, hai tay hắn ôm chặt lấy Hạ Diễm, mang theo cậu đi về phía đại điện.
Hạ Diễm giật mình, cậu cho rằng chuyện này quá hoang đường, Lục Bỉnh Văn quả thực là điên rồi.
Nhưng giờ phút này cậu lại cam tâm tình nguyện điên cùng Lục Bỉnh Văn.
Khoảnh khắc cậu sắp không chịu nổi lại nghe Lục Bỉnh Văn nhẹ giọng dỗ dành: “Gọi ca đi.”
Hạ Diễm dùng sức ôm lấy cánh tay Lục Bỉnh Văn, ngẩng cái cổ đỏ bừng lên. Đôi mắt màu hổ phách còn đẹp hơn cả ánh trăng, giống như hổ phách dịu dàng nhất trên đời.
“Ca.” Hạ Diễm ngẩng đầu lên tìm kiếm môi Lục Bỉnh Văn, “Ông xã.”
Đêm trung thu trăng sánh như bạc, chiếu khắp bốn phương tám hướng đông tây nam bắc.
Phong hoa tuyết nguyệt không đợi người, muốn hôn thì cứ hôn thôi.