Chương 16: Bị Quỷ Ám

Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi Tô Cảnh Kiều nhìn thấy Lục Bỉnh Văn thì hoạt bát hẳn lên, cậu ta và Hạ Diễm sánh bước phía sau Lục Bỉnh Văn, nhỏ giọng nói với Hạ Diễm: “Đột nhiên tôi cảm thấy cái hồn ma mà tôi yêu qua mạng kia cũng chẳng đẹp trai đến thế, so với anh họ của cậu thì còn thua xa.”
Bên ngoài trời mưa to xối xả, nhưng bộ âu phục Lục Bỉnh Văn mặc lại không hề dính một hạt mưa, giày da vẫn sáng bóng như mới, một vết bẩn cũng không có.
Chỉ riêng về ngoại hình và vóc dáng thôi, quả thật là đẹp hơn rất nhiều so với đa số người phàm, chỉ là, khí chất lại có phần u ám, dù nho nhã lịch sự, nhưng cũng khiến người ta không dám lại gần.
“Anh họ của tôi quả thật là vô cùng đẹp trai.” Hạ Diễm nhìn bóng lưng vô cùng đẹp của Lục Bỉnh Văn, “Hơn nữa huynh ấy còn trẻ tuổi tài năng, trong lĩnh vực bắt yêu trừ ma thì những thiên sư bình thường khó mà sánh kịp.”
“Vậy là cái mạng nhỏ của tôi được cứu rồi chứ?”
Tiểu Kiều vô cùng khéo ăn nói, người lại nhỏ bé, vừa phấn khích đã ôm chầm lấy eo Hạ Diễm, hệt như một con lười mệt mỏi không chịu nổi nữa.
Lục Bỉnh Văn dừng bước, ánh mắt hắn lạnh lùng lướt qua hai bàn tay Tiểu Kiều đang ôm eo Hạ Diễm, lại như cười như không nhìn Hạ Diễm, trầm giọng nói: “Ừm, nhờ phúc của em họ mà gần đây công lực của tôi tăng vọt.”
Tiểu Kiều nghe mà như lọt vào sương mù, chỉ hiểu là Lục Bỉnh Văn rất mạnh, cậu ta tò mò hỏi: “Diễm Diễm, cậu làm cái gì mà có thể khiến cho công lực của anh họ tăng vọt lên vậy?”
“…… Huynh ấy nói bậy đó.” Gương mặt trắng như tuyết của Hạ Diễm lại đỏ bừng, trông đáng nghi vô cùng, “Tôi….. tôi chỉ thỉnh thoảng giúp huynh ấy một vài việc nhỏ thôi.”
“Nhưng nói đi cũng phải nói lại, Lục tiên sinh cũng coi như là thanh niên lập gia đình sớm, đúng không? Bây giờ không có mấy ai kết hôn ở tuổi 24, 25 đâu. “Tiểu Kiều cười rồi nhìn về phía Lục Bỉnh Văn, “Anh họ, anh và phu nhân của mình quen nhau như thế nào?”
Lục Bỉnh Văn cười khẽ, đáp: “Xem mắt.”
Tiểu Kiều bừng tỉnh, nói: “Chị dâu chắc chắn là một người vô cùng xinh đẹp.”
Lục Bỉnh Văn lại liếc Hạ Diễm một cái, nói: “Phu nhân của tôi đúng là một mỹ nhân.”
Tai Hạ Diễm đỏ bừng, may mắn là Lục Bỉnh Văn cũng không trêu chọc cậu nữa, hắn gấp ô, thanh lịch ngồi trên ghế ở đại sảnh khách sạn, chờ bọn họ làm thủ tục nhận phòng.
“Bạn nhỏ à, các cậu muốn đến phòng 1108 kia sao?”
Lễ tân khách sạn nghe Hạ Diễm và Tiểu Kiều nhấn mạnh muốn đến phòng 1108 thì sắc mặt bỗng trở nên kỳ lạ.
Thấy lễ tân do dự mãi, dường như có điều muốn nói, Hạ Diễm liền hỏi thêm: “Chị ơi, phòng 1108 có vấn đề gì ạ?”
“À, chuyện là như thế này.” Lễ tân cười gượng gạo mấy tiếng rồi nói tiếp, “Cũng vào ngày này năm ngoái, căn phòng đó có người nhảy lầu tự tử, sau đó không còn khách nào dám đến ở nữa, khi dì tạp vụ đi dọn phòng còn nghe thấy tiếng gõ tường thình thịch, chuyện này đã lan truyền khắp khách sạn một thời gian, thường thì phòng 1108 vẫn để trống, không có ai ở. Các cậu… các cậu có chắc là muốn ở căn phòng đó không?”
“Nhảy, nhảy lầu?” Tiểu Kiều kinh ngạc hỏi, “Tại sao?”
“À, người đó nhảy lầu vào buổi tối, chúng tôi cũng không rõ anh ấy đã gặp phải chuyện gì, lúc anh ấy mở cửa phòng, tinh thần đã có vẻ hoảng loạn.” Cô gái ở quầy lễ tân hỏi, “Hai cậu là người dẫn chương trình livestream kinh dị à?”
“Không phải, tôi và bạn tôi quen nhau vào mùng 8 tháng 11, chúng tôi đến để kỷ niệm ngày này.” Hạ Diễm nhận lấy thẻ phòng, “Cảm ơn chị, chúng tôi sẽ cẩn thận an toàn.”
Hạ Diễm lớn lên rất đẹp, gọi chị nghe rất ngọt ngào, cô gái lễ tân nhìn theo cậu và Tiểu Kiều rời đi, nhưng không hay biết còn có “người” thứ ba cũng lên thang máy cùng họ.
Tiểu Kiều nói: “Sau này tôi không bao giờ tìm người yêu trên mạng nữa, đúng là tà môn, trước đây tôi còn không tin trên đời có quỷ.”
Hạ Diễm gật đầu: “Đúng vậy, yêu qua mạng phải thật cẩn thận, cậu cũng không thể biết được kẻ đang nói chuyện với mình qua màn hình máy tính là người hay ma.”
Tiểu Kiều ai oán thở dài, trông vẫn còn rất mệt mỏi, quầng thâm mắt rất sâu, hai má cũng hóp cả vào, như thể bị yêu quái hút cạn dương khí vậy.
Ngay khoảnh khắc cậu ta thở dài, Lục Bỉnh Văn vỗ nhẹ lên vai cậu ta như an ủi.
“Yên tâm đi, sẽ không sao đâu. Các cậu đi trước, tôi cần chuẩn bị một chút.”
Khoảnh khắc Lục Bỉnh Văn vỗ vai Tiểu Kiều, từng luồng quỷ khí màu đen từ người cậu ta bay ra, Hạ Diễm tò mò nhìn theo luồng quỷ khí bay ra khỏi thang máy, ánh mắt Lục Bỉnh Văn lại dừng trên người Hạ Diễm.
Đợi Tiểu Kiều vào 1108, Lục Bỉnh Văn hỏi Hạ Diễm: “Em có thể nhìn thấy quỷ khí trên người cậu ta sao?”
“Vâng!” Hạ Diễm gật gật đầu, “Thứ huynh nói là làn khói đen vừa rồi sao?”
Kể từ khi song tu với Lục Bỉnh Văn, Hạ Diễm dường như đã mở ra một công tắc đặc biệt nào đó trong cơ thể mình, linh năng trong người bất ngờ được khơi dậy, cậu lại siêng năng học tập tâm pháp khắp nơi, tiến bộ rất nhanh chóng.
Lục Bỉnh Văn nhướng mày, vừa có linh năng đã có thể nhìn thấy quỷ khí, Hạ Diễm quả thực là một hạt giống tốt để trở thành thiên sư.
Làm thiên sư liên quan đến thể chất, không liên quan nhiều đến thể lực, chủ yếu dựa vào linh năng.
“Quỷ khí mà em nhìn thấy là dấu hiệu mà hồn ma kia để lại trên người Tô Cảnh Kiều. Lệ quỷ cấp cao nếu có mục tiêu hại người thì sẽ đánh dấu lên cơ thể người đó, để tránh sau này không tìm thấy người đó.”
Hạ Diễm gật gật đầu, lại tò mò nhìn về phía Lục Bỉnh Văn: “Vậy trên người tôi cũng có dấu ấn của huynh sao? ”
“Đương nhiên.” Lục Bỉnh Văn cúi người xuống, nhìn vào đôi mắt hổ phách của Hạ Diễm, “Chẳng qua, thứ tôi lưu lại trên người em là hương vị, tôi đang nói với những lệ quỷ khác rằng, em là của tôi.”
Đôi mắt Hạ Diễm giống như hạt thủy tinh màu nâu, vô cùng xinh đẹp.
Cậu ngoan ngoãn nhìn thẳng vào mắt Lục Bỉnh Văn, nhẹ giọng nói: “Thỉnh thoảng trên người huynh sẽ có mùi gỗ thông.”
Lục Bỉnh Văn ngẩn người, khi hắn tắm rửa và thắp hương ở Minh Vương điện sẽ thắp nến thơm mùi gỗ thông, trên người cũng sẽ vương một chút mùi nến thơm.
Hạ Diễm chuyển tầm mắt khỏi Lục Bỉnh Văn, gần đây thỉnh thoảng cậu sẽ ngửi thấy mùi gỗ thông trong ký túc xá, vậy nên cậu đoán là Lục Bỉnh Văn đã đến thăm mình.
“Lúc tôi tắm rửa ở Minh giới sẽ thắp nến hương gỗ thông.” Lục Bỉnh Văn nhìn về phía Hạ Diễm, “Nhưng gần đây, tôi thích hương dừa hơn.”
Sữa tắm của Hạ Diễm có hương dừa, giờ phút này Hạ Diễm cũng giống như một chú mèo nhỏ dịu dàng thơm hương dừa.
Cậu cụp mi mắt, nhẹ giọng nói: “Sau khi huynh song tu với tôi, trên người đại khái cũng sẽ lưu lại mùi hương của tôi, tôi cũng đang nói cho những nam quỷ nữ quỷ yêu kiều quyến rũ khác rằng, Lục tiên sinh đã có vợ rồi.”
Trái tim Lục Bỉnh Văn như bị móng vuốt mèo cào nhẹ một cái, từ góc độ của hắn có thể nhìn thấy hàng mi dày đen nhánh của Hạ Diễm, nhưng sự chú ý của Hạ Diễm đã không còn đặt trên người hắn nữa, mà là ở bóng đèn trên hành lang tầng 11 vừa chợt lóe lên kia.
Cậu bạn nhỏ xinh đẹp này nhìn qua thì ngoan ngoãn vậy thôi, chứ tính cách lại dường như không hoàn toàn như thế, ngược lại còn khiến Lục Bỉnh Văn cảm thấy rất thú vị.
“Đến rồi sao?”
Hạ Diễm nhìn về phía hành lang trống rỗng, bóng đèn ở hành lang sau khi chợt lóe lên vài lần, một trong số chúng lại đột ngột nổ tung.
Trong sách cổ có ghi, thông thường có ba loại quỷ ở lại nhân gian, một là chết đột ngột, lúc chết tâm nguyện chưa thành, vẫn muốn tiếp tục ở lại nhân gian. Hai là bị người khác hại chết, oán khí ngút trời, chúng sẽ hại những người xung quanh để giải tỏa oán khí. Còn lại là vì tự sát nên không thể tiến vào vòng luân hồi, lại không có ai siêu độ, nên chỉ có thể lang thang ở nhân gian.
Trong đó, quỷ bị người ta hại chết là loại khó đối phó và siêu độ nhất, những ma quỷ này khi chết oán khí ngút trời, sau khi hóa thành quỷ thì vô cùng hung hiểm.
“Tới rồi.” Lục Bỉnh Văn nói, “Con quỷ hôm nay oán khí cực kỳ nặng, đối phó với những ma quỷ có oán khí nặng thì có thể dùng nước ép hoa Bỉ ngạn của Minh giới.”
Lục Bỉnh Văn đưa cho Hạ Diễm một bình thủy tinh nhỏ nhắn, nước ép màu đỏ trong bình sáng rực, Hạ Diễm nhận lấy cái bình, tò mò hỏi: “Huynh ơi, đây là cái gì?”
“Là nước ép của hoa Bỉ ngạn ở Minh giới, mười vạn đóa hoa mới có thể dùng linh lực ngưng kết thành một bình nhỏ này.” Lục Bỉnh Văn nói, “Lấy nước ép hoa Bỉ ngạn đổ lên người lệ quỷ, lệ quỷ sẽ không thể cử động được, sau đó em lại dùng phù chú để siêu độ cho nó là được rồi. ”
Lục Bỉnh Văn nghĩ đi nghĩ lại, thấy cơ thể vợ mình quả thật không tốt, thật sự rất yếu, thế nên tốt nhất là dùng đạo cụ để tiết kiệm thời gian và công sức.
Hạ Diễm cẩn thận cầm chiếc bình nhỏ như bảo bối, trên cổ tay gầy gò còn đeo chuỗi bạch ngọc do Lục Bỉnh Văn tặng cậu, chuỗi bạch ngọc càng làm nổi bật khí chất dịu dàng của cậu.
Cậu nhìn về phía Lục Bỉnh Văn, cong mắt nói: “Cảm ơn huynh.”
Cậu vừa cười, lúm đồng tiền nhỏ liền hiện ra, trông càng thêm đáng yêu.
Lục Bỉnh Văn không nói gì, nhưng trong lòng lại nghĩ đến việc làm cho Hạ Diễm một chiếc lắc chân bạc để đeo, quần áo cũng phải may thêm mấy bộ.
Trong phòng 1108, Tiểu Kiều bật tất cả đèn trong phòng lên, cậu ta đợi mãi mà vẫn không thấy có gì bất thường, liền gửi tin nhắn cho Hạ Diễm: Hai người đã chuẩn bị xong chưa? Tôi ở đây một mình sợ quá!
Hạ Diễm còn chưa kịp trả lời thì Tiểu Kiều đã nghe thấy tiếng gõ tường thình thịch.
Cậu ta nghĩ đó là âm thanh do người ở phòng bên cạnh đập vào vách tường phát ra, ban đầu cũng không quan tâm, nhưng chưa đầy năm phút sau thì vách tường lại phát ra tiếng động “Rầm, rầm, rầm” đều đặn.
Tiểu Kiều hoảng hốt, đúng lúc này điện thoại của cậu ta lại đột nhiên sáng lên, đối tượng yêu qua mạng của cậu ta là Nguyễn Ninh Uyên gửi tin nhắn đến: Kiều, tôi đến rồi.
Trong căn phòng trống rỗng vang lên tiếng chuông điện thoại của Tiểu Kiều, Nguyễn Ninh Uyên gọi video call, Tiểu Kiều cũng không biết có nên nghe máy không, nhưng sau đó cậu ta vô tình chạm vào màn hình điện thoại, nhận cuộc gọi video call đó, trên màn hình xuất hiện một gương mặt tái nhợt không chút máu.
Cùng lúc đó, tất cả đèn trong phòng khách sạn đồng loạt tắt phụt, căn phòng tối đen như mực, chỉ còn lại chút ánh sáng trắng nhỏ nhoi từ chiếc điện thoại trong tay cậu ta.
“Uyên….. Uyên?” Tiểu Kiều không dám nhìn anh ta, “Huynh… huynh… tôi với huynh không thù không oán, tôi cũng không đắc tội gì với huynh, xin lỗi, huynh đừng quấy rầy tôi nữa, mau đi đầu thai đi!”
Gương mặt tái nhợt kia không chút thay đổi, dường như anh ta không hiểu Tiểu Kiều đang nói gì, chỉ tự mình nói: “Kiều, chẳng phải em nói yêu tôi sao? Nếu yêu tôi thì hãy chết cùng tôi.”
Tín hiệu bên phía Nguyễn Ninh Uyên dường như không được tốt, giọng nói anh ta cũng lúc gần lúc xa.
Tiểu Kiều hoảng sợ nhìn quanh, nhỏ giọng nói: “Thật ra cũng không yêu nhiều đến mức đó.”
Ánh trăng lạnh lẽo từ ngoài cửa sổ tầng mười một của khách sạn chiếu vào, vừa vặn chiếu lên vách tường vừa phát ra âm thanh.
Tô Cảnh Kiều hoảng sợ nhìn về phía bức tường trắng kia, giờ khắc này, bức tường trắng kia bị đẩy lên thành hình dạng một người….
Tiểu Kiều không thể tin nổi, chửi thề một tiếng: “… Mẹ kiếp, cứu mạng!!!”
Thứ từ trong tường kia chậm rãi bay đến trước mặt Tiểu Kiều, còn trìu mến ôm lấy mặt Tô Cảnh Kiều, dịu dàng nói: “Kiều, đi với anh!”
Hai bàn tay lạnh như băng của anh ta vừa chạm đến cổ Tiểu Kiều thì cậu ta đã bị dọa cho ngất xỉu.
Một giây sau, cửa phòng mở ra, Lục Bỉnh Văn cầm ô, thanh lịch xuất hiện trong phòng.
Tiểu thiên sư thực tập bên cạnh hắn cầm lọ nước hoa Bỉ ngạn hắt lên người lệ quỷ, hồn ma kia lập tức đứng cứng ngắc như bị đóng đinh tại chỗ, nó nhe răng trợn mắt giãy giụa, nhưng làm thế nào cũng không thể thoát khỏi sự trói buộc đó.
Hạ Diễm lấy từ trong ngực ra một tờ triệu hoán phù có chữ viết, kim quang từ phù chú tuôn ra, mèo con màu vàng lại nhảy ra khỏi lá bùa một lần nữa.
Lần này, hình dạng của mèo đã rõ ràng hơn lần trước rất nhiều.
Vầng sáng làm cho gương mặt vốn đã tinh xảo xinh đẹp của Hạ Diễm càng thêm xinh đẹp, Hạ Diễm lấy ra một tấm phù chú siêu độ, nhắm hai mắt lại, nói: “Nguyễn Ninh Uyên, nếu huynh có tâm nguyện gì chưa hoàn thành thì hãy nói với tôi, đừng tạo nghiệt ở nhân gian nữa, hãy đến Vong Xuyên đi!”
Chú mèo con kim quang kia chạy như bay về phía hồn ma lệ quỷ, ngay khoảnh khắc nó nhập vào thân thể nam quỷ kia, cậu thanh niên khi còn sống tên là Nguyễn Ninh Uyên này dường như đã khôi phục lại một phần ký ức, anh ta nói: “Lúc còn sống tôi cờ bạc nợ nần rất nhiều, sau khi bị chủ nợ hại chết rồi dùng xi măng giấu trong bức tường khách sạn, tôi muốn được trở về quê hương của mình, lá rụng về cội.”
Hạ Diễm gật đầu, ngay sau đó, linh hồn Nguyễn Ninh Uyên biến thành một điểm sáng nhỏ màu trắng, bay về phương xa.
“Khụ khụ….. Anh ta sẽ đầu thai chứ?” Hạ Diễm khẽ ho khan vài tiếng, sắc mặt cũng có chút tái nhợt.
“Sẽ không.” Lục Bỉnh Văn nói, “Cậu ta đã làm hại tính mạng người khác, sẽ bị đày xuống mười tám tầng địa ngục, không được đầu thai.”
Hôm nay hồn ma này oán khí quá nặng, linh năng của Hạ Diễm bị tiêu hao quá nhiều, lúc này linh năng đang tràn lan trong tim phổi cậu, khiến cậu ho càng ngày càng dữ dội.
Cậu ho đến mức gần như không thở nổi, Lục Bỉnh Văn dùng tay mình bảo vệ ngực Hạ Diễm, lại giúp cậu điều hòa khí tức.
Lúc này Hạ Diễm mới bình tĩnh lại, cậu tựa vào lòng Lục Bỉnh Văn thở hổn hển, vừa rồi nước mắt và nước miếng cọ hết vào bộ âu phục tinh xảo của Lục Bỉnh Văn, nhưng dường như hắn cũng không hề để ý.
“Hạ Diễm, lúc đầu sẽ có chút khó khăn.” Lục Bỉnh Văn nói, “Nếu em cảm thấy đau đớn quá, vậy cứ làm một người bình thường là được, tôi sẽ tích công đức thay em.”
Vì cơn ho vừa rồi mà khóe mắt Hạ Diễm hơi đỏ, nhưng dường như so với ngày thường lại nhiều thêm vài phần tình cảm, trông cậu càng thêm xinh đẹp.
Cậu nhẹ nhàng lắc đầu trong lòng Lục Bỉnh Văn, kiên định nói: “Tôi hôm nay đã không còn như ngày xưa nữa. Tôi phải đối mặt với nỗi sợ hãi trong lòng mình và sống cho bản thân một lần nữa.”