Chương 17: Nửa Đêm, Chồng Ma Đi Mua Kẹo

Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau

Chương 17: Nửa Đêm, Chồng Ma Đi Mua Kẹo

Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tô Cảnh Kiều bất tỉnh nằm mê man một lúc lâu trên giường khách sạn. Khi tỉnh lại, cậu vừa lúc nhìn thấy Hạ Diễm đang nằm tựa trên ghế sofa, còn Lục Bỉnh Văn thì cầm một cốc nước ấm đút cho Hạ Diễm.
Hạ Diễm ngoan ngoãn uống nước, rồi ngẩng đầu nói với Lục Bỉnh Văn: “Đêm nay hình như em mặc hơi ít, có chút lạnh.”
Lục Bỉnh Văn vội cởi áo khoác âu phục của mình ra khoác lên vai Hạ Diễm, nói: “Để tôi đi đóng cửa sổ lại.”
Tiểu Kiều đại nạn không chết, nhưng trong đầu lại không đúng lúc nhảy ra bốn chữ: Tình yêu cấm kỵ.
Cậu ta phát hiện bạn cùng phòng của mình trông như một cậu bạn trai nhỏ, ai nhìn cũng động lòng.
“Tiểu Kiều, cậu tỉnh rồi à?!” Hạ Diễm ngồi thẳng người dậy, “Có chỗ nào khó chịu không?”
Tô Cảnh Kiều lắc đầu, nhưng trong lòng lại đang âm thầm mắng mình: Tô Cảnh Kiều à Tô Cảnh Kiều, mày ít đọc tiểu thuyết đi, đụng chuyện gì cũng chỉ tự làm hại mình!
“Không có việc gì, không có việc gì. Diễm Diễm, cậu không sao chứ? Có cảm thấy không khỏe chỗ nào không?”
Hạ Diễm cười: “Tôi không sao.”
Không lâu sau, cảnh sát bước vào phòng 1108 và đập vỡ bức tường ra.
Hạ Diễm giải thích với cảnh sát: “Sau khi chúng tôi ở lại đây, chúng tôi phát hiện dưới bức tường mọc ra vài sợi tóc, cảm thấy giống như tóc của con người, vậy nên đã báo cảnh sát.”
Vách tường mới vừa rồi còn không có gì, nhưng sau khi linh hồn được siêu độ thì tóc lại mọc dài ra. Thi thể này đã ở đây hơn mười năm, nhưng tóc của anh ta thì càng lúc càng mọc dài do oán khí tích tụ càng ngày càng nhiều. Chờ đến khi bộ xương được đào ra, tóc đã dài gần một mét.
Tô Cảnh Kiều chưa kịp định thần nhìn bộ xương khô kia, rồi thở dài.
Hạ Diễm đứng bên cạnh Lục Bỉnh Văn, nói mấy câu an ủi cậu ấy.
Cậu và Lục Bỉnh Văn không đứng gần nhau, hai người cách nhau khoảng nửa mét. Nhưng Tô Cảnh Kiều vẫn luôn cảm thấy hai anh em nhà này có chút khó tả, dường như không quá thân thiết, nhưng lại có một mối quan hệ đặc biệt nào đó.
Tô Cảnh Kiều nói với Lục Bỉnh Văn: “Cảm ơn Lục tiên sinh đã cứu mạng tôi.”
Lục Bỉnh Văn nói: “Không cần cảm ơn tôi, muốn cảm ơn thì hãy cảm ơn Hạ Diễm.”
Tiểu Kiều thở phào nhẹ nhõm, cậu ta cười rộ lên, nói: “Cảm ơn Diễm Diễm!”
Hạ Diễm vội vàng xua tay: “Cảm ơn tôi làm gì, cậu không sao là tốt rồi. Vẫn còn sớm, tôi đưa cậu về.”
Bây giờ vẫn chưa đến giờ trường đóng cửa, Hạ Diễm và Lục Bỉnh Văn quyết định đưa Tiểu Kiều về ký túc xá trước.
Tiểu Kiều xuống xe trước cổng trường. Sau khi cậu ta đi, không còn ai trò chuyện với Hạ Diễm nữa, Hạ Diễm vốn đã buồn ngủ nên cuối cùng ngủ thiếp đi lúc nào không biết.
Lục Bỉnh Văn ngồi bên cạnh cậu, vẫn không lộ diện trước mặt tài xế.
Xe đi đến ngã tư đèn giao thông thì gặp kẹt xe, phải dừng lại khá lâu.
Mái tóc mềm mại của Hạ Diễm khẽ lay động trên vai Lục Bỉnh Văn mỗi khi xe khởi động lại, nhưng cậu vẫn chưa nhận ra mình đang tựa vào vai chồng.
Lục Bỉnh Văn nhìn về phía khuôn mặt đang say ngủ rất ngoan của cậu, hàng mi dài rủ xuống trông thật đẹp. Hắn không tự chủ được sờ lên trán Hạ Diễm.
May mà không bị sốt.
“A….”
Hạ Diễm bị xóc nảy trên xe đánh thức, lúc này cậu mới phát hiện mình đang tựa vào vai Lục Bỉnh Văn.
Cậu lén liếc nhìn Lục Bỉnh Văn một cái, rồi ngoan ngoãn ngồi thẳng người, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, đưa mắt nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ xe.
Ngoại trừ lúc đụng phải quỷ ỷ lại vào Lục Bỉnh Văn, cũng chỉ có lúc ngủ cậu mới có vài phần ỷ lại vào hắn.
Thời gian còn lại, Hạ Diễm đối xử với Lục Bỉnh Văn lễ phép đến mức gần như xa cách.
Ánh mắt Lục Bỉnh Văn nhìn Hạ Diễm càng lúc càng thâm trầm, con ngươi đen sâu hun hút.
Tài xế đã nhìn thấy điều gì đó bất thường qua gương chiếu hậu. Sau khi đèn xanh bật sáng, tài xế đạp mạnh chân ga, nhanh chóng chạy đến dưới căn hộ của Hạ Diễm rồi thả cậu xuống đó, ngay cả tiền cũng không lấy, bỏ đi thật nhanh.
Hạ Diễm muốn đuổi theo đưa tiền cho ông, nhưng Lục Bỉnh Văn đã gọi cậu lại, nói: “Đừng đi, bây giờ mà em đuổi theo thì ông ấy sẽ càng hoảng sợ hơn.”
Hạ Diễm nghiêng đầu nhìn về phía Lục Bỉnh Văn, nói: “Thật ra bây giờ tôi cũng rất lo lắng.”
Lục Bỉnh Văn cười, hỏi: “Lo lắng cái gì? Lo tôi sẽ bắt em song tu sao?”
Hạ Diễm ngoan ngoãn đi theo hắn về căn hộ, cậu cũng thành thật đáp lại một tiếng: “Ừ”.
Sau đó lại nói thêm: “Hôm nay tôi hơi khó chịu.”
Lục Bỉnh Văn lại rất thích vẻ thẹn thùng, lo lắng của Hạ Diễm, hắn lại nổi lên ý muốn trêu chọc Hạ Diễm, vậy nên đã cố ý nói: “Tôi nghe nói song tu với người đang bị sốt sẽ dễ chịu hơn.”
“Anh…..” Tai Hạ Diễm đỏ bừng ngay lập tức, khẽ khàng lẩm bẩm, “Tôi tin tưởng nhân phẩm của Lục tiên sinh, chắc chắn anh sẽ không đê tiện như vậy.”
Lục Bỉnh Văn nhếch khóe miệng: “Tôi không phải là con người, tôi là quỷ, đạo đức con người không thể trói buộc được tôi.”
Hạ Diễm thay đổi chiến thuật, cậu giả vờ như mình vô cùng khó chịu, còn khẽ ho khan vài tiếng, trên hàng mi dài còn đọng vài giọt nước mắt do ho nhiều.
Lục Bỉnh Văn quả nhiên đã nuốt lời trêu chọc vừa định nói ra, còn nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng cậu.
Hạ Diễm liền nhân cơ hội chuyển chủ đề, nói: “Anh ơi, tôi muốn tuyển thêm nhân viên cho công ty chúng ta, anh thấy có được không?”
Lục Bỉnh Văn nói: “Em muốn tuyển dụng thêm vài thiên sư khác đến bắt ma giúp mình sao?”
Hạ Diễm gật đầu, nói: “Tôi có thể chia thù lao từ khách hàng với thiên sư bắt quỷ, nhưng lại không biết điểm công đức sẽ được tính ra sao.”
Lục Bỉnh Văn lấy một quyển sổ công đức từ hư không ra, hắn tùy ý lật qua lật lại, nói: “Công đức của người ngoài tất nhiên sẽ không thuộc về em hoàn toàn như khi em làm cùng chồng em, nhưng em thuê nhân viên, trả thù lao cho bọn họ, công đức bắt quỷ cũng sẽ chuyển cho em một phần, tỷ lệ đại khái khoảng ba mươi phần trăm.”
Hai mắt Hạ Diễm sáng bừng lên ngay lập tức, cậu rất có hứng thú với việc kinh doanh, vì vậy đã nói: “Được, vậy thù lao kia cũng chia như vậy, tôi ba phần người ta bảy phần.”
Lục Bỉnh Văn nói: “Cái này thì tùy em, chỉ cần em thương lượng ổn thỏa với họ là được, đừng để đối phương bất mãn với mình.”
“Dạ!” Ánh mắt Hạ Diễm sáng lên, “Tôi còn muốn biến công ty chúng ta thành một ứng dụng trên WeChat, như vậy sẽ dễ sử dụng và thuận tiện hơn.”
“Em thật nhiều ý tưởng.” Lục Bỉnh Văn lật lật sổ công đức của Hạ Diễm, “Vừa rồi em đã làm rất tốt, lại được thêm hai ngàn công đức.”
Hạ Diễm vô cùng vui vẻ, cậu cong mắt gật đầu, tính toán lát nữa sẽ rút tiền mua một ít đồ ăn mừng.
“Nhưng vì không trả tiền cho tài xế taxi mà giảm 5 điểm công đức.”
Hạ Diễm thở dài, thật sự không nên bỏ qua việc tốt dù nhỏ, cũng đừng làm việc xấu dù nghĩ nó không ảnh hưởng gì.
“Hôm nay linh sủng của em đã rõ ràng hơn trước đây.” Lục Bỉnh Văn nói, “Theo thời gian, khi linh lực phát triển, con mèo này của em sẽ biến thành thần sứ.”
Hạ Diễm vô cùng vui vẻ, nói: “Khi còn bé tôi đã rất muốn nuôi mèo, nhưng vì bị dị ứng với lông mèo nên mẹ không cho tôi nuôi, cũng sẽ không cho tôi lại gần mèo, tôi còn buồn một thời gian dài.”
Cậu cúi đầu khẽ cười: “Không nghĩ tới, lớn lên lại được như ý nguyện.”
Mãi cho đến khi Hạ Diễm tắm rửa xong, Lục Bỉnh Văn vẫn chưa rời khỏi căn hộ.
Hạ Diễm cho rằng Lục Bỉnh Văn tới ngủ cùng mình, nhưng Lục Bỉnh Văn chỉ mặc áo ngủ lụa ngồi trên ghế sofa trong phòng khách xem bóng đá trên TV, thấy Hạ Diễm đi ra, hắn chỉ vào chén canh gừng đặt trên bàn.
“Thân thể phu nhân yếu ớt, cẩn thận bị cảm lạnh.” Lục Bỉnh Văn nói, “Uống canh gừng rồi đi ngủ, em sẽ thấy dễ chịu hơn.”
Hạ Diễm ngoan ngoãn uống hết chén canh gừng, phát hiện Lục Bỉnh Văn còn ân cần cho thêm nước chanh vào canh, khẽ khàng nói: “Cám ơn Lục tiên sinh.”
Cậu ngồi xuống bên cạnh Lục Bỉnh Văn, bắt đầu trả lời tin nhắn WeChat, phát hiện vừa rồi mẹ có gửi cho mình một tin nhắn: Con gái Lưu lão Đạo lấy chồng ở thành phố B, nên ông ấy đã chuyển đến đó sống cùng con gái, tháng tới ông ấy sẽ đến thành phố B. Như vậy cũng tốt, nếu con muốn tìm ông ấy cũng thuận tiện hơn.
Hạ Diễm vừa nhìn, đây đúng là cơ hội trời cho.
Cậu lập tức thành khẩn mời Lưu đạo sĩ, cũng sẽ dành cho Lưu đạo sĩ đãi ngộ vô cùng hậu hĩnh, hy vọng Lưu lão đạo có thể đến công ty linh dị của mình làm việc.
Lục Bỉnh Văn tùy ý liếc nhìn tin nhắn Hạ Diễm đang soạn thảo, có chút kinh ngạc nói: “Hạ Diễm, em có thể trả được tiền lương cao như vậy à?”
Hạ Diễm gật đầu: “Bình thường tôi có cổ phiếu được chia cổ tức, tiền lương không thành vấn đề. Chỉ là không biết ông ấy có suy nghĩ gì khác không.”
Về phương diện kinh doanh, Hạ Diễm không có kinh nghiệm gì, nhưng từ nhỏ cậu đã lớn lên trong gia đình có ba mẹ làm thương nhân, tai nghe mắt thấy, cũng học hỏi được đôi chút.
Cậu cho Lưu lão đạo lương cơ bản một triệu một tháng, mỗi đơn hàng sẽ chia thêm bảy mươi phần trăm hoa hồng, còn có phúc lợi bảo hiểm hàng năm. Có thể nói đãi ngộ như vậy trong giới thiên sư rất đáng kinh ngạc.
Hạ Diễm nhìn trúng nhóm khách hàng của Lưu đạo sĩ. Lưu lão đạo là một nhân vật có tiếng trong giới thiên sư cả nước, ngoại trừ giúp người trừ tà, còn có thể xem bói, bói quẻ. Mời ông ấy vào công ty thì có thể mở rộng kinh doanh rồi.
Lục Bỉnh Văn nhìn đồng hồ, đã gần mười hai giờ mà người vợ yếu ớt của hắn vẫn còn đang suy nghĩ cách điều hành công ty, không hề sợ mệt.
Hắn lấy điện thoại của Hạ Diễm đi, giả vờ uy hiếp: “Ngủ đi, nếu không thì song tu với tôi?!”
Hạ Diễm khẽ ho khan vài tiếng rồi nói: “Được, ngủ thôi.”
Cậu dựa vào gối suy nghĩ một lúc rồi gọi, “Anh ơi.”
“Không ngủ?”
“Tôi không ghét song tu với anh, tôi chỉ… hơi sợ đau một chút thôi.”
Hạ Diễm nói rất chậm, nhưng ngữ điệu lại vô cùng dịu dàng.
Trái tim lạnh băng của Lục Bỉnh Văn bỗng nhiên ấm áp đôi chút, hắn nói: “Lần sau sẽ từ từ, sẽ không làm em đau.”
Đối với đề tài này Hạ Diễm vẫn thẹn thùng như cũ, tai cậu đỏ bừng, lại ho khan vài tiếng. Cậu thầm nghĩ chắc hôm nay trời mưa mà mình không cẩn thận bị ướt nên cảm lạnh rồi.
Đêm đó, Hạ Diễm vẫn bị sốt nhẹ.
Cậu mơ mơ màng màng cảm thấy Lục Bỉnh Văn cho mình uống nước. Bởi vì cơ thể nóng ran rất khó chịu, cậu vươn tay ôm lấy cơ thể lạnh như băng của Lục Bỉnh Văn, cả người nằm gọn trong lòng hắn.
Lục Bỉnh Văn ghé vào tai cậu dỗ dành: “Hạ Diễm, đừng bướng bỉnh, uống thuốc đi.”
Bởi vì hồi nhỏ uống quá nhiều thuốc đắng, Hạ Diễm cứ thấy thuốc là muốn bỏ chạy.
Cậu miễn cưỡng uống một ít, sau đó lại thấp giọng nói: “Đắng quá, tôi không muốn uống nữa đâu.”
Lục Bỉnh Văn không còn cách nào khác, đành tự mình ngậm thuốc rồi miệng đối miệng đút cho cậu uống.
Lúc này Hạ Diễm lại nuốt thuốc xuống, cậu bị đắng đến nhăn mày, lại nhỏ giọng nói: “Tôi muốn ăn kẹo chanh.”
Lục Bỉnh Văn không có biện pháp nào, đành đi vào tủ đồ ăn vặt trong phòng khách tìm kiếm.
Một lát sau, hắn ôm một đống kẹo, kẹo sô cô la, kẹo dâu tây, kẹo dứa…. Hắn nói: “Không có kẹo chanh, em muốn ăn loại nào?”
Hạ Diễm hờn dỗi nói: “Anh ơi, em muốn ăn vị chanh.”
Lục Bỉnh Văn kinh ngạc phát hiện, phu nhân của hắn bình thường ngoan ngoãn dịu dàng bao nhiêu thì khi bệnh lại giày vò người khác bấy nhiêu.
Lục Bỉnh Văn trầm giọng nói: “Anh thấy em thế này có chút bướng bỉnh đấy.”
Hạ Diễm cọ cọ khuôn mặt hơi nóng vào lòng bàn tay Lục Bỉnh Văn, vừa như làm nũng, lại vừa như đang nghịch ngợm.
Từ nhỏ cậu đã lớn lên trong nhung lụa, tuy rằng thân thể không tốt, nhưng lại nhận được muôn vàn yêu thương chiều chuộng.
Lục Bỉnh Văn nhìn tiểu mỹ nhân có làn da trắng nõn, xinh đẹp trong chăn, trong lòng khẽ dao động.
Căn phòng bỗng trở nên yên tĩnh, Lục Bỉnh Văn đã biến mất.
Hạ Diễm thấy Lục Bỉnh Văn đi mất, còn tưởng là hắn đã về Minh giới, liền một mình chui vào trong chăn tự kỷ.
Không nghĩ tới, cửa lại mở ra một lần nữa, Lục Bỉnh Văn thật sự mang kẹo mà cậu thích về.
Lục Bỉnh Văn xoa xoa tóc Hạ Diễm, xé vỏ kẹo, đút kẹo vào miệng cậu, nói: “Bạn nhỏ, bây giờ có thể ngủ yên được chưa?”