Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau
Chương 26: Tu La Tràng Nổi Sóng
Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Có lẽ vì có Lục Bỉnh Văn kề bên, lúc này Hạ Diễm cũng không còn quá sợ hãi.
Ánh trăng từ cửa sổ hành lang rọi vào, Hạ Diễm mới nhận ra, trên người những cái xác đều có vô số sợi tơ đỏ mảnh. Những sợi tơ đó nối liền với một cây hòe cổ thụ khổng lồ bên ngoài cửa sổ, đối diện cây hòe là một hồ nước phản chiếu ánh trăng.
Dưới ánh trăng, Hạ Diễm dường như thấy trên cây hòe mọc ra vô số “quả” có hình khuôn mặt người dữ tợn. Những khuôn mặt đó nối với các sợi “dây” đỏ, khiến những thi thể kia cử động như những con rối bị điều khiển.
“Là thụ yêu tác quái.” Lục Bỉnh Văn nói, “Nơi đây ánh trăng âm u, đất đai rộng lớn, bên ngoài cửa sổ có một cây hòe cổ thụ. Cây hòe này đã hơn trăm năm tuổi, tro cốt của những người không có thân nhân đến nhận sau khi hỏa táng đều được rắc xuống gốc cây đại thụ ấy. Theo thời gian, oán khí, âm khí, yêu khí được ánh trăng nuôi dưỡng dần hội tụ, hình thành một thụ yêu. Thụ yêu bị nhốt trong cây, lại khao khát hóa thành hình người, vậy nên nó đã điều khiển những thi thể xung quanh để hút dương khí của con người.”
Lục Bỉnh Văn từ hư không biến ra một thanh đoản đao. Hắn vung tay chặt đứt toàn bộ những sợi tơ đỏ cực mảnh nối liền các thi thể với cây đại thụ. Trong khoảnh khắc, những thi thể đang nhe răng trợn mắt kia bỗng nhiên bất động, rồi lần lượt ngã xuống “bịch bịch”.
“Thì ra là vậy.”
Hạ Diễm nhìn về phía cây đoản đao trong tay Lục Bỉnh Văn. Lục Bỉnh Văn dường như đoán được cậu đang nghĩ gì, trong nháy mắt, cây đoản đao ấy biến thành một chiếc ô màu đen.
Chiếc ô này là một thần khí thượng cổ, cũng là vũ khí của Lục Bỉnh Văn, có thể biến hóa thành nhiều hình dạng khác nhau tùy theo ý hắn. Hắn cầm ô, bàn tay lạnh như băng nắm chặt tay Hạ Diễm. Hai người dịch chuyển tức thời đến bên cạnh cây hòe. Trên cây hòe già cỗi này có năm khuôn mặt nữ quỷ kỳ dị, những khuôn mặt người này đang chạy trốn tứ phía trên cây. Cảnh tượng ấy vừa âm trầm vừa quỷ dị. Mặc dù Hạ Diễm biết có Lục Bỉnh Văn kề bên, nhưng cậu vẫn bị thụ yêu này dọa sợ.
“Từ xưa đến nay, cây hòe là loại cây dễ sinh ra yêu ma quỷ quái nhất. Cây này lại nằm đối diện với hồ nước, càng dễ phát sinh chuyện.” Lục Bỉnh Văn ra hiệu cho Hạ Diễm ngẩng đầu nhìn lên. “Cách đối phó với yêu quái nhanh nhất là dùng thần sứ. Thần sứ sẽ ăn yêu quái, đồng thời cũng có thể gia tăng sức mạnh.”
Hạ Diễm sửng sốt nhìn về phía Mao Tiểu Quất đang nằm trong túi. Mao Tiểu Quất nắm lấy miệng túi, nhẹ nhàng liếm liếm môi.
Một giây sau, Mao Tiểu Quất nhảy ra khỏi túi, biến thành một con mèo Maine khổng lồ. Tư thế của nó có thể nói là cường tráng hữu lực, nhưng không may lại vừa lúc đụng phải Hắc Miêu Mao Tiểu Hắc cũng vừa nhảy ra. Hai con mèo đụng đầu vào nhau, cùng nhau kêu meo meo vô cùng đáng thương.
Mao Tiểu Quất không nói hai lời, hung dữ gầm gừ với Mao Tiểu Hắc: “Meo….” Mao Tiểu Hắc, một con mèo lớn toàn thân đen kịt, sau khi biến thành hình dạng khổng lồ, cái chuông trên cổ nó cũng lớn hơn rất nhiều. Lúc này nó đang cúi đầu cụp tai, nói: “Đừng, đừng gầm gừ chứ, chúng ta có thể chia sẻ thức ăn cho nhau mà!”
Hạ Diễm vươn tay vỗ vỗ móng vuốt của Mao Tiểu Quất, nói: “Tiểu Quất à, đừng hung dữ thế.” Mao Tiểu Quất lập tức ngoan ngoãn, còn dùng thân thể mềm như nhung của mình cọ cọ vào người Hạ Diễm.
Thụ yêu kia vừa phẫn nộ vừa sợ hãi, nó vẫn đang giãy dụa trước khi chết. Những dây leo thật dài từ bốn phương tám hướng vọt về phía Hạ Diễm và Lục Bỉnh Văn đang đứng, mặt đất như bị xé toạc vì thụ yêu nổi giận.
Nhưng đây cũng chỉ là sự giãy dụa cuối cùng trước khi chết mà thôi. Mao Tiểu Quất thừa dịp Mao Tiểu Hắc không chú ý đã phi thân về phía trước, cắn phập vào khuôn mặt thụ yêu, nuốt chửng vào trong bụng. Mao Tiểu Hắc cũng từ hướng khác tấn công tới. Không đến vài giây, thụ yêu đã thét lên chói tai vô cùng thảm thiết, bị hai con mèo ăn sạch. Những dây leo bò khắp nơi cũng dừng lại tại chỗ, dưới ánh trăng, trông nó giống như một bức tranh sơn dầu tĩnh lặng đến ghê rợn.
Hai con mèo trở về bên chân chủ nhân. Mao Tiểu Hắc tỏ vẻ thân thiện, vươn móng vuốt về phía Tiểu Quất, nhưng câu trả lời của Tiểu Quất vẫn là một tiếng gầm gừ.
Mao Tiểu Hắc: ……. Nghẹn ngào.
Thụ yêu vừa chết, những hồn ma bị nó trói buộc đều bay ra ngoài. Lò hỏa táng tràn ngập quỷ khí ngút trời, vô số vong linh không thể siêu thoát cứ bồi hồi ở nhân gian, chúng không ngừng phát ra tiếng kêu gào ai oán…...
Hạ Diễm niệm tâm pháp siêu độ. Mao Tiểu Quất như một ngôi sao băng màu vàng bay giữa bầu trời đêm, vừa mở miệng đã nuốt vào hơn hai mươi con lệ quỷ.
Dưới ánh trăng, quanh người Hạ Diễm tỏa ra thánh quang trắng sáng. Mèo con phun ra hơn hai mươi chấm trắng nhỏ. Hạ Diễm nhìn theo những đốm trắng bay xa, nhưng lúc này cậu lại nghe thấy tiếng sáo du dương một cách quỷ dị.
Tiếng sáo lúc gần lúc xa, bản nhạc dễ nghe nhưng lại vô cùng quỷ dị. Những đốm trắng kia vốn đang chậm rãi bay lên, giờ lại đột nhiên thay đổi phương hướng, bay về phía cái cây.
Hạ Diễm ngẩng đầu nhìn lên. Trên ngọn cây hòe, một thanh niên tóc bạc áo trắng đang đứng, không biết người này đã xuất hiện từ lúc nào. Hắn ta mỉm cười nhìn Hạ Diễm, tựa tiếu phi tiếu nói: “Lục huynh, nghe nói huynh kết hôn, không thể vui vẻ chia cho ta một ít đồ cưới sao?”
Lục Bỉnh Văn nhíu mày. Trong nháy mắt, một dải lụa đen đã bay vút lên trời.
Người thanh niên áo trắng kia tránh né đòn công kích của Lục Bỉnh Văn, chỉ kịp vụng trộm nuốt xuống năm sáu chấm trắng nhỏ. Những linh hồn còn lại đều được Lục Bỉnh Văn bảo vệ.
Thanh niên áo trắng cười tà khí. Mái tóc hắn ta tựa như trăm ngàn sợi bạc. Cây sáo trong tay hắn cũng biến thành một thanh đao bằng băng, bay về phía cổ Lục Bỉnh Văn. Lục Bỉnh Văn lắc mình tránh khỏi đòn công kích của hắn ta, một đao đâm xuyên qua hư ảnh của người đàn ông áo trắng.
Chân thân của người đàn ông áo trắng đã bay đến trước mặt Hạ Diễm. Hắn ta nhẹ nhàng nắm lấy cằm cậu, hứng thú đánh giá.
“Mắt nhìn của Lục huynh thật tốt.” Người thanh niên áo trắng mỉm cười nói, “Quý phu nhân quả đúng là có vài phần tư sắc.”
Hạ Diễm có chút phản cảm với hành động nắm cằm mình của người này. Cậu lui về phía sau một bước, hất bàn tay người đàn ông kia ra.
“Ồ? Cũng rất có cá tính.” Thanh niên áo trắng nhướng mày, dường như cảm thấy rất hứng thú đối với Hạ Diễm. “Lục Bỉnh Văn có đối xử tốt với ngươi không? Ngươi có muốn đổi người song tu không? Ta sẽ làm cho ngươi thoải mái hơn.”
Nhưng đúng lúc này, Lục Bỉnh Văn đã bay đến chắn trước mặt Hạ Diễm, đánh cho ác ma tóc bạc áo trắng kia lùi về phía sau mấy bước.
Chủy thủ của hắn cắm phập vào cây đại thụ ngay bên cạnh bàn tay người thanh niên áo trắng, cắt một đường thật dài trên tay hắn ta. Thanh niên áo trắng bị hắn chọc giận, hai người lại một lần nữa hóa thành hai cơn gió lao vào nhau giao chiến. Hạ Diễm và hai con mèo ở dưới đất dõi theo họ. Không lâu sau, thanh niên tóc bạc đã hóa thành một làn khói, biến mất giữa không trung.
Lục Bỉnh Văn trở lại mặt đất. Tà khí và lệ khí trên người hắn cũng nặng hơn bình thường mấy phần. Hắn nhẹ nhàng nắm lấy cằm Hạ Diễm, nhìn vào mắt cậu, hỏi: “Có bị thương ở đâu không?”
Hạ Diễm lắc đầu, ngoan ngoãn để hắn nắm cằm mình. Cậu nói: “Tôi không sao, anh à, người đó là ai?”
Lục Bỉnh Văn nói: “Một đại ma đầu đào tẩu khỏi Địa Ngục, chạy đến nhân gian làm điều ác, hắn ta tên là Bạch Tư Dã. Ác ma này thích ăn linh hồn con người, bản chất tà ác. Chắc là hắn ta đã khống chế thụ yêu này đi hại người, muốn ‘bọ ngựa bắt ve, chim sẻ rình mồi’, còn hắn ta thì làm ‘ngư ông đắc lợi’. Không cần phải để ý, lần này hắn ta chạy quá nhanh, lần sau sẽ đánh hắn ta xuống Địa Ngục, trấn áp hắn ta ở đó là được.”
Hạ Diễm gật gật đầu, ngoan ngoãn đi theo Lục Bỉnh Văn trở về nhà hỏa táng. Khắp nơi trên mặt đất đều là những dây leo khi nãy thụ yêu giãy dụa mọc ra. Hạ Diễm không cẩn thận vấp phải dây leo, ngã xuống đất, chú mèo con vốn đang ở trong túi cũng bay ra ngoài.
Lục Bỉnh Văn quay lại nhìn, thật sự không ngờ vợ mình lại ngã xuống đất. Hắn cúi người vươn tay ra với Hạ Diễm, hỏi cậu: “…… Có đau không?”
Cổ chân Hạ Diễm rất gầy. Cú ngã vừa rồi không cẩn thận đã khiến cậu bị trật chân. Cậu khẽ giật giật cổ chân, đau đến hít hà, rồi nhẹ giọng nói với Lục Bỉnh Văn: “Cổ chân tôi đau quá.”
Lục Bỉnh Văn hỏi: “Em có thể đi được không?” Hạ Diễm đặt tay vào lòng bàn tay hắn, bảo Lục Bỉnh Văn kéo mình lên, sau đó ngoan ngoãn nói: “Anh ơi, anh cõng em đi ạ!?”
Dưới ánh trăng, khuôn mặt Lục Bỉnh Văn vô cùng tuấn mỹ, khí chất hắn vẫn lạnh lùng cao quý như vậy. Nhưng đôi mắt hắn khi nhìn Hạ Diễm lại mang theo chút cảm xúc khó tả.
Hắn ngồi xổm xuống, nói với Hạ Diễm: “Lên đi.”
Mấy ngàn năm qua, Lục Bỉnh Văn chưa từng cõng ai, Hạ Diễm là người đầu tiên.
Hạ Diễm ôm lấy cổ hắn, cậu ghé vào lưng Lục Bỉnh Văn, ngửi mùi tùng mộc trên người hắn, khẽ cong khóe môi.
Một người một quỷ cứ thế đi dạo bên hồ, hai con mèo đi theo sau họ. Tuy khung cảnh có chút hoang vắng, nhưng Hạ Diễm lại cảm thấy phong cảnh thật không tệ. Dưới ánh trăng, dường như chỉ có cậu và Lục Bỉnh Văn.
Hơi thở ấm áp của Hạ Diễm phả lên gáy Lục Bỉnh Văn, hình như còn vương mùi dừa thoang thoảng. Giống như một chú mèo nhỏ đang duỗi móng vuốt cào cào vào người bạn đời của mình vậy.
Lục Bỉnh Văn thầm nghĩ, bạn nhỏ Hạ Diễm này dường như rất biết cách làm nũng, bộ dáng làm nũng vừa thanh thuần vừa trêu người.
Nghĩ đến việc vừa rồi Bạch Tư Dã nắm cằm Hạ Diễm, Lục Bỉnh Văn hơi nhíu mày. Hắn thầm nghĩ, lần sau nhất định phải treo ma đầu này vào sâu trong núi dưới địa ngục rồi dùng roi quất thật mạnh.
Nhân loại thì chưa nói, ngay cả ma vật cũng muốn cướp vợ của hắn. Muốn vợ thì tự mình cưới đi, nhớ thương vợ người khác làm gì?
Hạ Diễm ngoan ngoãn ôm cổ Lục Bỉnh Văn. Vốn dĩ cậu cũng ít nói, dọc đường đi cũng không biết nói gì, nhưng Lục Bỉnh Văn lại vô cùng hưởng thụ đoạn đường này.
Mãi cho đến khi đi tới cửa nhà hỏa táng, Hạ Diễm mới xuống khỏi người Lục Bỉnh Văn. Cậu khập khiễng đi tới bên cạnh ông Lương báo tin vui, nói cho ông biết yêu ma quỷ quái ở đây đã diệt trừ xong. Chỉ có điều, cần phải mau chóng xử lý những thi thể đang nằm trong nhà xác.
Ông Lương đi vào tòa nhà kiểm tra, sau khi phát hiện không có gì bất thường, ông đã rất vui mừng. Ông cảm ơn Hạ Diễm, thấy cậu bị thương còn vô cùng áy náy, cũng nói muốn đưa Lục Bỉnh Văn và Hạ Diễm trở về.
Lục Bỉnh Văn nghĩ đến chân Hạ Diễm, thầm nghĩ vẫn nên dịch chuyển cho nhanh. Vậy nên hắn nói: “Không cần đâu, chúng tôi tự mình về là được rồi.”
“Nơi này gọi xe không dễ, giờ cũng đã hơn nửa đêm rồi. Để tôi đưa các cậu về.” Ông Lương vô cùng nhiệt tình. “Hai người các cậu đã giúp tôi nhiều rồi, tôi đưa các cậu về cũng là chuyện nên làm.”
Sự nhiệt tình của ông Lương rất khó từ chối, nhưng Lục Bỉnh Văn vẫn rất kiên quyết. Hắn lắc đầu, nói: “Lát nữa có người đến đón chúng tôi. Ông mau chóng thu dọn nhà xác đi, chúng tôi đi trước một bước.”
Ông Lương đưa hai người họ đến cửa. Chỉ một lát sau, Hạ Diễm và Lục Bỉnh Văn đã biến mất không thấy đâu. Ông chú gác cổng vốn đang buồn ngủ, nhưng giờ thì tỉnh hẳn. Ông vội vàng chạy tới nói: “Hai vị cao nhân vừa rồi đã biến mất trong nháy mắt!”
Ông Lương vô cùng kinh ngạc: “Không thể nào, chắc ông tuổi già kém mắt thôi.” Người gác cổng lắc đầu, nói: “Trên thế giới này quả đúng là có nhiều chuyện huyền bí, thật sự là bọn họ đã biến mất trong nháy mắt.”
Hạ Diễm được Lục Bỉnh Văn ôm về căn hộ. Cậu vẫn chưa quen với dịch chuyển tức thời, bởi vì cảnh tượng trước mắt thay đổi quá nhanh, mọi thứ giống như một giấc mộng không chân thật.
Lục Bỉnh Văn đặt cậu xuống, cởi giày cho cậu, sau đó nhẹ nhàng nắm lấy cổ chân Hạ Diễm.
Hạ Diễm đau quá “A” một tiếng. Lục Bỉnh Văn lập tức ngẩng đầu nhìn cậu.
Hạ Diễm có chút xấu hổ, cậu nhẹ giọng nói: “Anh à, anh đừng động, cứ để vậy đi, tôi đi tắm một chút.”
Lục Bỉnh Văn giương mắt nhìn vợ mình ngã xuống đất, lại nói: “Xấu hổ cái gì?”
Hạ Diễm đỏ mặt, cậu chậm rãi nói: “Bản thân tôi cũng không ngờ, lớn như vậy còn để bị té ngã, thật mất mặt.”
Lục Bỉnh Văn ngược lại cảm thấy Hạ Diễm rất đáng yêu. Hắn nhẹ nhàng nhéo nhéo tay Hạ Diễm, nói: “Không sao, tôi đi lấy thuốc cho em, đợi tôi một lát.”
Hạ Diễm cho rằng Lục Bỉnh Văn đến hiệu thuốc mua thuốc cho mình, lại không biết Lục Bỉnh Văn đã trực tiếp trở về Minh giới, lấy một ít tiên thảo dược cao từ trong Tàng Bảo các ở Minh giới rồi quay lại.
Lúc này Hạ Diễm đã khập khiễng vào phòng tắm ngâm chân. Lục Bỉnh Văn bất thình lình xuất hiện, khiến cậu giật mình.
“Sao lại không nghe lời như vậy?” Lục Bỉnh Văn bế Hạ Diễm lên. “Đừng đụng cổ chân vào nước, tôi đắp thuốc cho em.”
Nói xong, hắn ôm Hạ Diễm lên giường giống như ôm một con búp bê cỡ lớn, nghiêm túc đắp thảo dược cho người vợ yếu ớt không thể tự lo cho mình.
Hạ Diễm nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Lục Bỉnh Văn, trong lòng đột nhiên có cảm giác thật kỳ lạ. Hình như, ông chồng ma quỷ của mình…… hôm nay dịu dàng bất ngờ đến lạ.
Đúng lúc này, điện thoại của Hạ Diễm lại đột nhiên vang lên. Nửa đêm nửa hôm mà Tư Kiến Không, người đã lâu không liên lạc, lại đột nhiên gọi điện cho cậu.
Lục Bỉnh Văn liếc mắt nhìn tên người gọi hiển thị trên màn hình, nói: “Ồ? Tôi biết bạn học này.”
Hạ Diễm càng ngại ngùng hơn. Cậu nhận cuộc gọi, nói: “A lô?”
Tư Kiến Không uống quá nhiều, lúc này cậu ta vừa gào vừa khóc lóc thảm thiết, nói: “Diễm Diễm, nghe nói cậu đã có bạn trai rồi, hu hu hu…. Tôi thật sự rất đau khổ….., hu hu hu……”
Lục Bỉnh Văn buồn bực cười thành tiếng, cảm thấy cảnh tượng này thật sự rất thú vị.
Không đợi Hạ Diễm trả lời, hắn đã nắm lấy cằm Hạ Diễm, hôn cậu mãnh liệt.