Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau
Chương 27: Hôm Nay Phải Hôn Đến Khi Vợ Ngất Ngây
Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lần này, nụ hôn của Lục Bỉnh Văn vô cùng mãnh liệt, Hạ Diễm vốn ngây ngô, lúc này bị hôn đến mức sắp không thở nổi, chỉ có thể ngước đôi mắt ngân ngấn nước nhìn Lục Bỉnh Văn, mặc cho hắn trêu chọc mình.
Khi cậu sắp bị hôn đến choáng váng, cuối cùng cậu cũng vươn hai tay nắm lấy cổ áo sơ mi của Lục Bỉnh Văn kéo một cái, lúc này Lục Bỉnh Văn mới hoàn hồn, cho Hạ Diễm thời gian để thở.
Hắn buông tay ra, nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng Hạ Diễm, giúp cậu dễ thở hơn, sau đó lại thấp giọng nói: “Thật xin lỗi.”
Hạ Diễm thở hổn hển một hồi, khuôn mặt ửng đỏ cũng dần dần khôi phục lại bình thường. Đây là lần đầu tiên cậu nghe thấy Lục Bỉnh Văn xin lỗi mình, nhưng lại cảm thấy không có việc gì, liền nhẹ nhàng lắc đầu.
Thân thể quỷ rất lạnh, nhưng thân thể cậu bây giờ lại rất nóng.
Tuy rằng vừa rồi sắp nghẹt thở, nhưng cậu vẫn cảm thấy vừa xấu hổ vừa thoải mái.
Cậu phát hiện mình không chỉ không còn sợ hãi khi làm những chuyện đó với Lục Bỉnh Văn, mà còn mong chờ được tiếp xúc thân mật với Lục Bỉnh Văn nhiều hơn, cảm giác Lục Bỉnh Văn mang lại cho cậu thật mới lạ.
Tư Kiến Không ở đầu dây bên kia không nghe thấy bất kỳ câu trả lời nào, một mình càng khóc càng đau lòng hơn.
“Hu hu hu….” Tư Kiến Không nói, “Diễm Diễm, cậu nhất định phải hạnh phúc đó, ánh trăng sáng hơn ba năm của tôi, hu hu hu…. rốt cuộc là ai có phúc lớn đến vậy chứ, là ai đã giành được trái tim cậu, hu hu hu……”
Lục Bỉnh Văn thản nhiên nói với Tư Kiến Không ở đầu dây bên kia: “Tôi.”
Giọng Lục Bỉnh Văn trầm thấp rất dễ nghe, êm tai như tiếng đàn cello vậy, Tư Kiến Không ngẩn người một giây, sau đó lại bắt đầu khóc lóc thảm thiết.
Hắn khẽ nhếch khóe miệng, không để ý đến chàng trai thất tình đang đau khổ tột cùng kia, hắn ngắt điện thoại, nhìn về phía tiểu mỹ nhân quần áo lộn xộn, khóe mắt ửng hồng đang nằm trên giường.
Hạ Diễm xoay người, ngồi quay lưng về phía Lục Bỉnh Văn, đầu gối khuỵu xuống, eo nhỏ thon thả như ẩn như hiện trong chiếc áo sơ mi.
Mỹ nhân Giang Nam mông lung như mưa bụi, dáng vẻ yên tĩnh của Hạ Diễm không hiểu sao lại thu hút Lục Bỉnh Văn.
Lục Bỉnh Văn cũng không rõ cậu đang giận dỗi hay ngượng ngùng, vậy nên đã lặng lẽ xuống giường, đến xoa bóp cổ chân cho vợ.
“Giận à?” Lục Bỉnh Văn nhẹ nhàng ấn mắt cá chân cho Hạ Diễm, hắn hỏi.
Hạ Diễm buồn bực nói: “Không giận.”
Tác dụng của thảo dược này rất tốt, Hạ Diễm mới vừa đắp chưa được bao lâu đã cảm thấy không còn đau nữa, lúc Lục Bỉnh Văn xoa còn cho thêm chút linh lực, rất nhanh đã chữa lành vết thương cho cậu.
Hạ Diễm không mặc quần ngủ, hai chân trắng nõn gác lên đùi Lục Bỉnh Văn, cổ chân cậu rất nhỏ, như thể chỉ cần dùng sức một chút là sẽ gãy ngay, cả người cậu giống như một tác phẩm nghệ thuật được chạm khắc tinh xảo.
Lục Bỉnh Văn buông cổ chân Hạ Diễm ra, trầm giọng nói: “Người phàm có câu nói rất hay, nói không giận chính là đang giận.”
Hạ Diễm nghe vậy thì sửng sốt, không nghĩ tới Lục Bỉnh Văn còn hiểu được cảm xúc của con người như vậy, hơn nữa… hình như hắn đang dỗ dành cậu.
“Thực sự không giận mà. Chỉ là, vừa rồi tôi đã nghĩ, kỹ năng hôn của anh hình như tốt hơn trước rất nhiều.” Hạ Diễm nghiêng đầu nhìn về phía Lục Bỉnh Văn, vẫn là vẻ mặt ngây thơ đó, hỏi: “Hôn nhiều có phải sẽ càng thuần thục hơn không?”
Đôi mắt Lục Bỉnh Văn trầm xuống, thầm nghĩ, vợ mình đúng là trời sinh quyến rũ người khác mà.
Hắn vươn tay nhẹ nhàng đẩy Hạ Diễm ngả xuống giường.
Lục Bỉnh Văn nắm cằm Hạ Diễm, trầm giọng hỏi: “Vừa rồi Bạch Tư Dã đã chạm vào chỗ nào.”
Hạ Diễm chớp chớp đôi mi dài, nói: “Chỉ sờ cằm.”
Lục Bỉnh Văn lại nhẹ nhàng hôn lên môi Hạ Diễm, từ môi lại hôn xuống cằm, sau đó là xương quai xanh tinh xảo của cậu.
Hạ Diễm ngoan ngoãn nằm trên giường để hắn hôn hơn mười phút, còn tưởng rằng lão quỷ này muốn cùng cậu song tu, nhưng vào lúc đó Lục Bỉnh Văn lại dừng lại, không tiếp tục.
Cũng không biết có phải là ảo giác của Hạ Diễm hay không, nhưng hình như Lục Bỉnh Văn đối với người bị bệnh đặc biệt dịu dàng.
Đêm nay, công đức của Hạ Diễm đã tăng thêm một phần lớn, nhưng Lục Bỉnh Văn lại không hề biểu hiện ra ham muốn thân thể cậu, chỉ hôn cậu và hết mực quan tâm cậu, còn thận trọng để không đè lên cổ chân cậu.
“Thảo dược trên chân em cứ đắp thêm năm phút nữa, sau đó rửa sạch.” Lục Bỉnh Văn nói, “Ngày mai sẽ ổn thôi.”
Hạ Diễm gật đầu, nhẹ nhàng ho khan vài tiếng, đầu giường bên cạnh đột nhiên xuất hiện một ly nước ấm, mà Lục Bỉnh Văn thì lại ra khỏi phòng ngủ, không biết đi đâu làm gì.
Mới vừa rồi hai con mèo theo họ về, nhưng bây giờ lại không thấy đâu nữa.
Lục Bỉnh Văn cảm thấy đêm nay phu nhân nhà mình đã sử dụng linh lực quá mức, đang định dùng đào tiên làm cho Hạ Diễm mấy cái bánh đào ăn, lại phát hiện bốn năm quả đào tiên đã bị hai con mèo ăn sạch, giờ chỉ còn lại một quả, quả đào cuối cùng còn đang lăn lóc trong lúc hai con mèo tranh giành, suýt chút nữa là không còn quả nào.
“Meo…..”
Con mèo vàng cam vẫn còn đang gầm gừ với con mèo đen kia, sau khi hai con mèo nhỏ lại, chúng chỉ lớn hơn quả đào một chút. Lục Bỉnh Văn nhìn nước đào trên mặt đất có chút nói không nên lời, cầm quả đào tiên cuối cùng lên, làm cho vợ một chén đào chưng đường phèn.
Trước kia hắn nấu ăn chỉ để giết thời gian, nhưng gần đây hắn phát hiện, hình như Hạ Diễm rất thích ăn những gì mình nấu, lại tìm thấy niềm vui trong việc chăm sóc vợ.
Ngoài cửa sổ vang lên tiếng sấm, Hạ Diễm thắp một ngọn nến thơm hương thương lan nhỏ ở đầu giường, sau đó lại vào phòng tắm rửa ráy.
Lục Bỉnh Văn vừa bưng đồ ăn khuya vào phòng ngủ thì thấy điện thoại Hạ Diễm lại vang lên.
Lần này là Hàn Tranh gọi tới.
Lục Bỉnh Văn trầm mặc vài giây rồi bắt máy.
“Hạ Diễm.”
Giọng nói của Hàn Tranh nghe có vẻ bình tĩnh hơn Tư Kiến Không nhiều, nhưng cũng rất buồn bã.
“Tôi…… Đã thầm yêu cậu ba năm, chưa kịp tỏ tình thì cậu đã thuộc về người khác.” Hàn Tranh đau khổ tột cùng, “Chúc cậu hạnh phúc, tôi sẽ luôn đứng sau cậu…… Sẽ luôn âm thầm bảo vệ cậu…..”
Đầu dây bên kia lại vọng đến tiếng khóc của Tư Kiến Không, tiếng khóc của hai người hòa vào nhau, Lục Bỉnh Văn nhíu mày, nói: “Cậu và cái tên nhóc nói muốn làm thú cưng của Hạ Diễm cùng nhau uống rượu giải sầu à?”
Hàn Tranh sửng sốt, nói: “Anh là ai? Sao anh biết?”
Trước khi ngắt điện thoại, Lục Bỉnh Văn nhếch khóe miệng, nói: “Cho đến bây giờ tôi vẫn cảm thấy, lời tỏ tình của bạn học Tư là độc đáo nhất, đương nhiên, nếu cậu nghĩ ra được thủ đoạn mới, tôi cũng không ngại nhận điện thoại của cậu thêm lần nữa.”
Nhưng đúng lúc này, Hạ Diễm mặc áo choàng tắm đẩy cửa bước ra.
Sương mù lượn lờ, mỹ nhân như ngọc.
Một đêm xuất hiện ba tình địch, bỗng Lục Bỉnh Văn rất muốn trói Hạ Diễm vào chiếc giường này ngay lập tức, không cho cậu đi đâu hết.
Thậm chí hắn còn muốn giấu Hạ Diễm trong cung điện của mình, giống như cất giữ bảo vật vậy, còn phải tạo thêm một kết giới nữa, để không ai có thể chạm vào.
Tóc Hạ Diễm vẫn còn ướt sũng nước, thấy Lục Bỉnh Văn nhìn mình, cậu mở to mắt nhìn Lục Bỉnh Văn, nói: “Anh ơi, bên ngoài hình như đang có sấm sét.”
Lục Bỉnh Văn gật đầu, hỏi: “Có đói không?”
Hạ Diễm không sấy tóc, cậu ngoan ngoãn ngồi vào bàn học, nói: “Ồ, thì ra là có đồ ăn ngon.”
Cậu ngồi xuống, nếm thử một muỗng canh đào Lục Bỉnh Văn nấu cho mình, khen ngợi: “Quả đào này hình như là loại rất ngon, nước rất đậm đà, chưng đường phèn cũng ngon.”
Hạ Diễm ăn vài muỗng đã hết, cậu đứng lên, làn da ẩn hiện dưới áo choàng tắm cũng mịn màng thơm ngọt như quả đào mọng nước.
Tiểu Quất nhảy vào lòng cậu làm nũng, Hạ Diễm vuốt ve cái bụng mềm mại của mèo con. Tiểu Quất và Tiểu Hắc nằm sấp dưới gầm giường, cuộn lại thành hai cục bông xù. Hạ Diễm niệm pháp quyết, thu mèo về chuỗi ngọc châu.
Lục Bỉnh Văn cũng thu Tiểu Hắc lại. Hắn đi tắm rửa, một lát sau cũng từ phòng tắm khoác áo ngủ lụa bước ra, nút áo ở ngực không cài, chỉ buông lỏng, dáng người hắn quyến rũ vô cùng.
Nhưng Hạ Diễm lại tựa vào gối đầu lật sách, không nhìn hắn, thậm chí còn lấy ra một cây bút bi màu đen, ghi chú mấy dòng vào quyển sách.
Lục Bỉnh Văn nhíu mày, đã mười một giờ mà vợ hắn vẫn còn học bài. Nếu không phải cậu vừa mới cầm bút, Lục Bỉnh Văn nhìn vẻ mặt thư thái của cậu, hoàn toàn không thể tưởng tượng nổi cuốn sách cậu đang lật giở lại chính là “Khái niệm kiến trúc học”.
Hạ Diễm đọc sách rất nghiêm túc, một lúc lâu sau mới ngẩng đầu lên, vừa lúc nhìn thấy quỷ đẹp trai đang đứng trước mặt.
Cậu đánh dấu trang rồi khép sách lại, chuẩn bị nghỉ ngơi.
Rốt cục Lục Bỉnh Văn vẫn nhịn không được hỏi: “Cuốn sách này có hay không?”
Hạ Diễm nói: “Cũng được, có vài chỗ rất thú vị.”
Cậu nhìn về phía Lục Bỉnh Văn, nhẹ giọng nói: “Hơn nữa… Thứ Bảy này đi chơi với anh, không muốn mang bài tập về nhà đến đó làm, vậy nên mấy ngày này phải học cho xong chương này, hoàn thành bài tập về nhà sớm sẽ tốt hơn.”
Mặc dù tuổi còn trẻ nhưng Hạ Diễm lại rất rõ ràng về những gì mình muốn làm. Trong mắt Lục Bỉnh Văn, tính tình Hạ Diễm tuy mềm mại dịu dàng, nhưng cũng rất điềm tĩnh.
Ánh đèn mờ ảo, ngọn nến thơm trong phòng bập bùng, như trái tim đang đập điên cuồng của cậu.
Trái tim Lục Bỉnh Văn không đập, nhưng khoảnh khắc hắn nghe Hạ Diễm lên kế hoạch đi du lịch với mình, lại cảm thấy trái tim mình như đang đập theo.
Hạ Diễm hỏi: “Anh ơi, công đức gần đây của tôi thế nào rồi?”
Lục Bỉnh Văn lấy sổ công đức từ trong hư không ra, nói: “Ừm, thêm hơn ba vạn điểm.”
Hạ Diễm có chút kinh hỉ, nói: “Vậy cũng không tệ lắm, không đến mức thu không đủ chi.”
Lục Bỉnh Văn mỉm cười, thổi tắt nến thơm, căn phòng bỗng chốc chìm vào bóng tối.
Lúc Hạ Diễm còn nhỏ, mỗi khi trời mưa âm u luôn gặp phải những thứ không sạch sẽ. Có một lần cậu trốn lên giường ba mẹ ngủ, vẫn nhìn thấy mái tóc dài trên trần nhà, sợ tới mức chỉ biết bật khóc. Nhưng bây giờ, cậu nghe tiếng sấm ầm ầm bên ngoài cửa sổ lại không còn sợ hãi như thời thơ ấu nữa.
Sau khi kết hôn với Lục Bỉnh Văn, cậu không còn sợ hãi những sinh vật phi nhân loại sống trong bóng tối này, cũng không còn sợ những ngày giông bão thường gặp quỷ nữa.
Hạ Diễm nằm ở bên trái, Lục Bỉnh Văn không ôm cậu, hắn nằm thẳng ở bên kia giường.
Hạ Diễm đang tự hỏi sao lão quỷ này lại thành thật như vậy, nhưng không bao lâu sau, cậu lại cảm thấy có chút gì đó không đúng.
Lục Bỉnh Văn không chạm vào cậu, nhưng cậu lại cảm thấy thân thể mình đang bị một luồng lực lượng kỳ dị nào đó thăm dò, giống như dòng không khí đang lưu chuyển vậy, nhưng nóng hơn không khí nhiều.
Hạ Diễm nghiêng đầu nhìn về phía Lục Bỉnh Văn đang nhắm mắt dưỡng thần bên cạnh, cậu cố gắng đè nén tiếng thở của mình.
Lão lưu manh vẫn giữ vẻ mặt không đổi sắc như cũ, nhưng đôi mắt đen láy kia lại nhìn chằm chằm Hạ Diễm, ánh mắt ấy còn nóng hơn cả lửa.
Quỷ khí kỳ dị xâm nhập vào cơ thể cậu từng đợt, từng đợt. Hạ Diễm nhẹ nhàng cuộn mình lại, ngón tay nắm chặt ga giường.
Cậu rũ mắt, hàng mi dài run rẩy. Khi cậu sắp bị cảm giác kỳ dị trong cơ thể mình hành hạ đến phát điên, Lục Bỉnh Văn mới kéo tay Hạ Diễm lại, mười ngón tay đan chặt vào nhau.
Lão lưu manh này đúng là thích bắt nạt người khác mà, Hạ Diễm tức giận cắn vào vai Lục Bỉnh Văn, ngón tay cũng không chút lưu tình để lại một vết đỏ dài trên lưng hắn, lại cảm thấy như mình đang lơ lửng giữa tầng mây, giống như sắp bay lên vậy.
Trước khi bị làm cho bất tỉnh, cuối cùng Hạ Diễm mới phản ứng lại, không bao lâu nữa lão quỷ Lục Bỉnh Văn này có thể ăn đến khi nào no thì thôi.
Ngày hôm sau, Hạ Diễm suýt chút nữa đã không kịp giờ học buổi sáng, vội vàng rửa mặt xong thì để Lục Bỉnh Văn đưa đến trường.
Tiểu Kiều uống một ngụm cà phê, nhìn đôi tình nhân ngồi phía trước đưa bữa sáng cho nhau, cậu ta cảm thán nói: “Yêu đương thật tốt.”
Thấy Hạ Diễm cầm ly nước ngẩn người, Tiểu Kiều ngồi bên cạnh nhìn cậu trìu mến, nói: “Nhóc con, tối qua ra ngoài chơi à?”
Mặt Hạ Diễm ửng hồng, gật đầu, nói: “Tôi về nhà một chuyến.”
Tiểu Kiều cười hì hì, hỏi: “Về nhà anh họ hả?”
Hạ Diễm gật đầu, nhỏ giọng nói: “Ừ.”
Tiểu Kiều cho Hạ Diễm xem mọi người trong trường đang bàn tán gì này, cậu ta nói: “Cậu xem này, hình như mọi người đã phát hiện ra chuyện gì đó vô cùng khó lường.”
[Ôi trời, lần trước chắc là người đàn ông mặc âu phục kia đã thắng? Tôi vừa mới thấy anh ta đưa Hạ Diễm đến lớp, nhưng chỉ đưa đến cổng trường thì đi. Có phải tiện đường đi làm thì đưa bạn trai nhỏ đi học không? Anh ta cũng chiều người yêu ghê!]
[Hả? Hạ bé cưng của chúng ta đã hết FA rồi? Rốt cuộc là ai đã đánh bại được đỉnh lưu vậy?!]
[Chủ thớt có chụp được tấm ảnh nào không, chúng tôi không thể đến hiện trường được.]
[Ảnh chưa kịp chụp, nhưng hai người họ rất thân thiết, đại soái ca rất ngầu, tiểu mỹ nhân rất ngọt ngào và dịu dàng.]
[Soái ca bên cạnh Hạ Diễm đúng là đẹp trai hơn người khác…… Thật muốn ăn mặc như Hạ Diễm, trải nghiệm cuộc sống của cậu ấy xem sao.]
Từ nhỏ đến lớn Hạ Diễm đã quen với việc bị người ta bàn tán, nhưng nghĩ đến một người khác bị bàn tán giống mình lại là chồng ma quỷ của mình thì cậu lại có chút xấu hổ.
Cậu kéo cổ áo sơ mi lên cao hơn một chút, muốn che vết hôn đi, lại phát hiện trên bàn mình không biết từ lúc nào xuất hiện một cái bánh sừng bò sô cô la.
Cậu và Tiểu Kiều ngồi ở vị trí phía sau, xung quanh không có ai.
Chỉ trong chớp mắt mà trên bàn lại đột nhiên có thêm một cái bánh, Tiểu Kiều có chút nghi ngờ nhìn về phía Hạ Diễm, lại nhìn cái bánh sừng trâu to bằng bàn tay kia.
“Vừa rồi chỗ này có bánh sừng trâu à?” Tiểu Kiều vỗ vỗ đầu, “Tôi hoa mắt à? Sao tôi lại cảm thấy rõ ràng vừa rồi ở chỗ này không có gì cả.”
Hạ Diễm đỏ tai, nói vô cùng chắc chắn: “...Có mà.”
“Không thể nào.” Tiểu Kiều nhíu mày suy nghĩ một lát, “…… Tiểu Diễm, cậu dùng ma pháp gì thế?”
“Tôi nào có lợi hại đến vậy.” Hạ Diễm ho khan một tiếng, “….. Có lẽ đó là ma thuật của bạn trai tôi.”
Tiểu Kiều hoàn toàn không hề sợ hãi, ngược lại mới sáng sớm đã bị cho ăn cẩu lương no nê, cậu ta giơ ngón tay cái lên, nói: “Bà nó, bạn trai thiên sư quả nhiên trâu bò!”
Điện thoại Hạ Diễm rung lên, Lục Bỉnh Văn nhắn tin cho cậu: “Bạn nhỏ, không nên uống cà phê khi bụng đói, phải ăn hết bánh mì.”
Hạ Diễm khẽ cong mắt, trả lời tin nhắn cho Lục Bỉnh Văn: “Em vẫn chưa đói lắm.”
Lục Bỉnh Văn lại nhắn tiếp: “Không đói cũng phải ăn một chút.”
Ma xui quỷ khiến thế nào, Hạ Diễm cúi đầu cắn một miếng bánh nhỏ, rõ ràng cậu không đói, nhưng lại cảm thấy cái bánh này ngon vô cùng.
Một giây sau, Lục Bỉnh Văn gửi tin nhắn mới: “Vợ ngoan.”
Tai Hạ Diễm đỏ bừng, Lục Bỉnh Văn quả nhiên lại đến lớp cùng cậu, hơn nữa giờ phút này chỉ hiện hình với cậu.
Không ai trong phòng này nhìn thấy Lục Bỉnh Văn, chỉ có Hạ Diễm mới có thể nhìn thấy. Sự lãng mạn bí mật này khiến tim Hạ Diễm đập nhanh hơn vài nhịp.
Lục Bỉnh Văn tiếp tục nhắn tin với cậu: “Cửa hàng đã được sửa sang gần xong, anh đến hoàn thiện nốt, chiều đến đón em, em đến cửa hàng xem có chỗ nào không ưng ý không.”
Hạ Diễm trả lời: “Được, cảm ơn anh.”
Lục Bỉnh Văn: “Phu nhân không cần khách khí.”
Lục Bỉnh Văn: “Chuyện tối hôm qua, em còn giận không?”
Tối qua Hạ Diễm bị lão lưu manh này dùng cà vạt trói cổ tay làm cho phát khóc, mặt cậu ửng hồng, trả lời hắn bằng một biểu tượng cảm xúc hình mèo giận dữ.
Lục Bỉnh Văn: “Lần sau anh sẽ để em trói.”
Lục Bỉnh Văn: “Trói ở đâu cũng được, tùy em chọn.”
Quả nhiên, đàn ông vẻ ngoài càng nho nhã, cấm dục bao nhiêu thì sau lưng càng chơi đùa ác liệt bấy nhiêu.
Hết tin nhắn này đến tin nhắn khác, đây đúng là lần Hạ Diễm và Lục Bỉnh Văn trò chuyện lâu nhất. Hạ Diễm cảm thấy chồng ma quỷ của mình hình như cũng không khác gì bạn trai nhân loại bình thường cả, chỉ là… có lưu manh hơn người bình thường một chút.