Chương 39: Con Tàu Ma Trên Biển

Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cuối cùng, Hạ Diễm vẫn tắm chung với lão quỷ. Trong bồn tắm, Lục Bỉnh Văn và cậu cùng nhau nhâm nhi thêm chút rượu vang đỏ.
Lục Bỉnh Văn nghìn chén không say, nhưng tửu lượng của Hạ Diễm lại rất kém, mới uống nửa ly vang đỏ đã khiến hai má cậu ửng hồng, tựa một đóa hồng trắng vừa hé nở.
Cậu mơ màng nhìn Lục Bỉnh Văn, ánh mắt có chút mờ mịt, mê hoặc khó tả. Lục Bỉnh Văn cười hỏi: “Sao vậy?”
Mèo con say khướt bắt đầu đổ sữa tắm ra và thoa lên cổ, cậu nhẹ giọng nói: “Sữa tắm trong nhà... hình như đã đổi loại khác rồi, đổi thành mùi cam quýt.”
Dáng vẻ ngẩng đầu lên của cậu trông có chút yếu ớt, xương quai xanh tinh xảo thật quyến rũ, tựa một con thiên nga ẩn mình trong bong bóng tuyết trắng.
Đôi mắt Lục Bỉnh Văn trầm xuống, hắn ôm lấy Hạ Diễm, rồi nắm tay Hạ Diễm đặt vào một nơi nào đó dưới nước.
Phản ứng đầu tiên của Hạ Diễm là có chút khó hiểu, đến khi cậu kịp phản ứng, hai má đã nóng bừng.
Một lúc sau, trong phòng tắm chỉ còn nghe thấy hơi thở nặng nề của Lục Bỉnh Văn.
Hạ Diễm nhỏ giọng nói: “...Tay đau.”
Cậu ngước mắt nhìn Lục Bỉnh Văn, nhỏ giọng thì thầm: “...Em cảm thấy hành động này rất không lành mạnh đối với trẻ em.”
Lục Bỉnh Văn lại nắm cằm Hạ Diễm, hôn sâu một lần nữa, sau đó ôm chặt eo nhỏ của cậu, nhìn vào đôi mắt Hạ Diễm, hắn nói: “Bảo bối, em đừng nhúc nhích.”
Hạ Diễm chỉ cảm thấy cảnh tượng tiếp theo còn kích thích hơn so với tiểu thuyết Tiểu Kiều từng viết. Cậu lấy tay che mắt, nói: “...Sắc quỷ.”
Ngày hôm sau, Hạ Diễm ngủ đến khi mặt trời lên cao mới thức dậy. Lúc cậu tỉnh lại, Lục Bỉnh Văn đã không còn ở trong phòng ngủ. Chờ Hạ Diễm xuống lầu mới phát hiện Lục Bỉnh Văn đang ở trong bếp nấu cơm, còn mẹ cậu thì đang cảm thán tay nghề nấu ăn của Lục Bỉnh Văn thật giỏi.
“Mẹ vợ, Diễm Diễm có dị ứng với thức ăn gì không?” Lục Bỉnh Văn cười hỏi: “Cậu ấy chưa từng nói với con về chuyện này.”
“Diễm Diễm ngoại trừ dị ứng lông động vật ra thì mọi thứ khác đều ổn,” Cố Liên nói. “Khi còn bé nó bị hen suyễn rất nặng, đôi khi cũng bị bệnh sau khi vận động mạnh. Nhưng sau khi lớn lên thì đỡ hơn rất nhiều, có thể coi là may mắn trong bất hạnh.”
Lục Bỉnh Văn và Cố Liên nhận ra có tiếng bước chân đang tiến đến từ phía sau, cả hai cùng quay đầu nhìn về phía Hạ Diễm, cùng cong khóe môi mỉm cười với cậu.
“Sắp đến bữa trưa rồi, con uống tạm một ly nước trái cây hoặc sữa trước nhé?” Cố Liên dịu dàng nói. “Lục tiên sinh làm thịt kho tàu, mẹ vừa nếm thử một miếng, ăn rất ngon.”
Nhìn qua, mẹ và chồng ma quỷ của cậu ở chung cũng rất hòa hợp. Hạ Diễm tiến lên nhìn một chút, nói: “Thật là phong phú.”
“Ăn cơm xong chúng ta sẽ đi câu cá, không đi vịnh Vân Hải,” Cố Liên nói. “Nghe nói đêm qua người ta vớt được bộ xương người bên vịnh Vân Hải, nghe nói giống như bị thứ gì đó gặm nát, rất đáng sợ.”
Hạ Diễm giật mình kinh hãi, cậu bắt đầu hoài nghi, có phải vùng biển này thật sự bị yêu ma quỷ quái quấy nhiễu không?
Đúng lúc này, cậu nhận được đơn đặt hàng từ một công ty thủy sản ở thành phố Tân Hải, trong đó nói rằng, một số thuyền viên của công ty sau khi trở về từ vịnh Vân Hải vào tuần trước đã rơi vào trạng thái đờ đẫn. Họ ăn ngủ đều bình thường nhưng tinh thần lại cứ như người ngốc, nên muốn tìm một đại sư đến trừ tà cho họ.
Hạ Diễm không ngờ về quê cũng có thể nhận được đơn hàng. Vừa lúc cậu ở nhà rảnh rỗi không có việc gì làm, dự định lát nữa sẽ cùng Lục Bỉnh Văn đến đó xem xét tình hình.
“Tiểu Lục à, nhìn đồ câu mới của ba kìa.” Buổi sáng Hạ Triều lại đi sắm dụng cụ câu cá mới. “Ba có dự cảm, hôm nay chắc chắn có thể câu được cá lớn!”
Nói vậy, nhưng đợi đến hơn năm giờ chiều, Hạ Diễm và mẹ mình đứng bên hồ nhìn một người một quỷ trên chiếc thuyền gỗ giữa hồ, đồng thời chìm vào trầm tư.
“Ba thậm chí còn không nhúc nhích,” Hạ Diễm nói. “Mẹ, mẹ nói xem bọn họ có câu được cá không?”
“Có lẽ là tới để ngắm cảnh,” Cố Liên lặng lẽ gọi điện thoại cho chồng. “Nổi gió rồi, hai người mau về đi.”
Giữa hồ, Hạ Triều thu cần, lại câu được một con cá giả. Trên mình con cá còn treo một thỏi vàng nặng trịch.
Lục Bỉnh Văn nhìn thoáng qua, lập tức chặt đứt dây câu, bỏ thỏi vàng đó vào trong giỏ của mình.
Hạ Triều mơ màng nói: “Tiểu Lục, vừa rồi ba không thấy rõ, đó là cái gì vậy?”
“Ba, ba đã bao giờ nghe nói đến việc có người nhặt được tờ một trăm tệ, sau đó lại đột nhiên lâm bệnh nặng không rõ nguyên do không?” Lục Bỉnh Văn nói. “Chuyện này cũng giống vậy. Con cá giả và thỏi vàng này là có người cố ý chôn trong hồ, dùng tiền để mua mạng của người câu cá. Người này rất âm độc, trên đường nhìn thấy tiền thì chúng ta có thể không nhặt, nhưng câu cá thì căn bản không biết mình câu được thứ gì. Nếu lần sau ba gặp chuyện như thế này thì phải nhanh chóng ném thỏi vàng xuống hồ.”
Lục Bỉnh Văn dùng linh lực nghiền nát thỏi vàng đó rồi ném vào trong hồ, lại cắt bụng con cá giả ra, quả nhiên trong đó có một tờ giấy, trên đó viết: Mượn mạng mười năm.
Điều này đã làm cho Hạ Triều sợ hãi, ông không ngờ lại có chuyện kinh khủng như vậy. Lục Bỉnh Văn lại nói: “Không sao, chuyện hôm nay sẽ không ảnh hưởng đến ba. Về sau cẩn thận hơn là được, trên đời này thứ khó dò nhất chính là lòng người, chuyện gì cũng có thể xảy ra.”
Hai người chèo thuyền trở lại bờ. Hạ Diễm tò mò nhìn vào giỏ, Hạ Triều câu được hai con cá trắm cỏ chỉ bằng lòng bàn tay, còn giỏ của Lục Bỉnh Văn thì chỉ có mấy con tôm nhỏ.
Cố Liên không nhịn được cười phá lên, bà nói: “Tối nay chiên mấy con tôm và cá nhỏ này ăn đi.”
Hạ Triều vẫn chưa hết bàng hoàng, ông nói với vợ mình: “Vừa rồi Tiểu Lục đã cứu anh một mạng. Anh câu được một con cá giả có buộc theo một thỏi vàng từ trong lòng hồ, trong bụng con cá còn viết: Mượn mạng mười năm!”
Cố Liên kinh hãi tột độ, khuôn mặt bà trắng bệch. Bà nhìn về phía Lục Bỉnh Văn, nói: “Cảm ơn Lục tiên sinh, cảm ơn con đã cứu ông ấy, sao lại có loại chuyện này chứ!”
Bà lại thu lại cần câu của Hạ Triều, nhẹ giọng nói: “Sắp tới anh cũng đừng đi câu cá nữa, em sẽ lo lắng.”
Hạ Diễm giật mình, ngước mắt nhìn về phía Lục Bỉnh Văn, nói: “Vậy mà còn có loại người như vậy... Thật độc ác.”
Lục Bỉnh Văn gật đầu, nói: “Mấy trăm năm trước đã có người làm như vậy. Lấy tiền mua mạng là phép thuật quen thuộc nhất của đám Hắc thiên sư. Tóm lại, lòng người hiểm ác, phải cẩn trọng khắp nơi.”
Hạ Diễm cười cong vành mắt với hắn, sau đó kéo tay Lục Bỉnh Văn, nói: “Ừm, nhưng may mắn có anh ở đây rồi.”
Hạ Triều và Cố Liên ăn ý quay lưng đi, Hạ Triều nói: “Hai chúng ta về trước đi, để cho hai đứa nó tự do đi dạo bên ngoài.”
“Cũng đúng, đừng làm kỳ đà cản mũi tụi nó.” Cố Liên cười tủm tỉm quay người, bà lớn tiếng nói: “Hạ Diễm, mẹ và ba con về nhà trước, con dẫn Lục tiên sinh đi dạo một chút, về trễ cũng không sao!”
Hai má Hạ Diễm ửng hồng, nhẹ giọng nói: “Dạ được.”
Trước sinh nhật lần thứ 19 của mình, mẹ luôn bảo cậu phải về nhà thật sớm. Như vậy không chỉ tránh gặp phải người xấu, mà cũng sẽ không gặp phải những thứ không sạch sẽ.
Nhưng từ khi Lục Bỉnh Văn xuất hiện, Cố Liên cũng không còn lo lắng việc con trai về nhà muộn nữa. Bà nghĩ thầm, có một người chồng quỷ có thể bảo vệ an toàn tính mạng cho Hạ Diễm, đối với gia đình bọn họ mà nói, đó là một chuyện may mắn.
Hạ Diễm nắm bàn tay lạnh lẽo của Lục Bỉnh Văn, chậm rãi đi dọc bờ hồ, cậu nói: “Nếu không, tối nay chúng ta giải quyết đơn hàng đó đi?”
Lục Bỉnh Văn gật đầu, thấy ven đường có người bán kẹo bông hình mèo con thì bước nhanh tới trước, mua cho Hạ Diễm một cây kẹo bông.
Hạ Diễm cầm kẹo bông như một đám mây, cậu tự xé một chút, lại đút cho Lục Bỉnh Văn nếm thử. Lục Bỉnh Văn tùy ý nếm thử một miếng, hắn bị ngọt đến nhíu mày.
Lại cúi đầu nhìn con mèo nhỏ mình nuôi, rồi lại giãn đôi mày ra, cảm thấy cậu đáng yêu vô cùng. Khi hai người đến Công ty Thủy sản Nhân Thịnh thì trời đã chạng vạng.
Bầu trời ở thành phố ven biển xanh hơn thành phố B một chút. Ánh hoàng hôn rực rỡ và những đám mây màu tím nhạt đã biến bầu trời thành một bức tranh tuyệt đẹp.
Một số thuyền viên hiện đang ở trong ký túc xá của công ty, các thuyền viên lớn tuổi hơn thì chịu trách nhiệm chăm sóc họ. Thấy Hạ Diễm và Lục Bỉnh Văn tới, ông lão mặc áo vest trắng vội vàng nói: “Hai vị đại sư, các người mau qua nhìn họ thử xem thế nào. Cách đây không lâu chúng tôi vừa từ vịnh Vân Hải về, mấy người họ cứ như vậy. Họ... bị mất hồn phải không?”
Bà nội của ông lão cũng biết một chút bí thuật huyền học, cho nên ông ta cũng biết đôi chút, nhưng lại không có linh lực gì.
Hạ Diễm đưa mắt nhìn mấy người trung niên đang nằm trên giường, quỷ khí màu đen bao phủ quanh người họ, năng lượng trên người cũng rất yếu ớt, biểu cảm trên mặt đờ đẫn, nhìn qua quả thật giống như bị mất hồn.
Cậu nhớ lại khẩu quyết chiêu hồn thuật, nói: “Bác ơi, bác cho cháu biết chính xác tên của mấy người này, để cháu gọi hồn họ về.”
Cậu lấy lọ nước ép hoa bỉ ngạn luôn mang theo bên người ra, bôi chất lỏng này lên mi tâm của mấy người đó, sau đó đứng bên giường họ niệm pháp quyết: “Nhâm Viễn, hồn về hồn về...”
Cậu vừa dứt lời thì thuyền viên tên Nhâm Viễn đó hít sâu một hơi, từ trên giường ngồi dậy, hắn ta lớn tiếng thét chói tai: “Trên chiếc thuyền kia có quỷ, có quỷ!”
Hạ Diễm không bị quỷ dọa sợ, lại bị tiếng hét decibel cao của người này làm cho hoảng sợ. Cậu theo bản năng lùi về phía sau một bước, nhưng đã được Lục Bỉnh Văn ôm eo giữ lại.
“Diễm Diễm, tiếp tục đi,” Lục Bỉnh Văn nói. “Anh ở đây, đừng sợ.”
Hạ Diễm tiếp tục gọi tên bốn người còn lại. Phản ứng của họ khi tỉnh dậy giống nhau đến kỳ lạ, ai cũng hoảng sợ nhìn bốn phía xung quanh, cũng nói trên chiếc du thuyền xa hoa đó toàn là lệ quỷ, không có ai là người!
“Thật đúng là gặp ma. Tối hôm đó trên biển có sương mù dày đặc, mấy người chúng tôi đang chuẩn bị về, lúc đó lại nhìn thấy một luồng sáng vàng chói mắt.” Cuối cùng Nhâm Viễn cũng khôi phục lại thần trí, hắn ta uống một ngụm nước rồi tiếp tục kể: “Chúng tôi thấy trên chiếc thuyền đó cực kỳ náo nhiệt, có người đang tấu nhạc, có người đang khiêu vũ, còn có đủ loại rượu ngon, thức ăn ngon.”
“Vì ở rất gần nên chúng tôi đã tò mò tụ lại một chỗ, đứng trên boong tàu nhìn về phía chiếc thuyền đó. Vừa nhìn đã thấy mấy cô gái xinh đẹp vẫy tay chào chúng tôi, mấy cô gái đó ai cũng đẹp như minh tinh, như thể đang mời chúng tôi qua chơi cùng vậy.”
“Lúc ấy tôi đã mê mẩn, đặc biệt muốn sang đó. Người đẹp nhìn tôi cười, tôi cũng nhìn cô ấy đến ngơ ngác. Không lâu sau thì cảm thấy có điều gì đó không ổn, tôi có cảm giác như cơ thể mình đang bay lên. Sau khi hoàn hồn lại thì tôi đã xuất hiện trên con tàu đó rồi. Cô gái đó đột nhiên biến thành một bộ mặt kinh khủng, nắm lấy cổ áo tôi, hút thứ gì đó ra khỏi cơ thể tôi... Giống như từng luồng khí vậy!”
“Dương khí,” Lục Bỉnh Văn nói. “Vậy làm sao các người trở về được?”
Thuyền viên lớn tuổi nói: “Tôi đã lái tàu đưa họ trở về! Lúc tôi ở trong buồng lái thì thấy mọi người đều chạy hết ra ngoài. Tôi cũng liếc mắt nhìn thoáng qua, cũng thấy được chiếc du thuyền xa hoa đó. Nhưng trên radar lại không có bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy có tàu thuyền nào đến gần chúng tôi, tôi cảm thấy rất lạ.”
“Đúng lúc này, tôi nhìn thấy cá trong biển đang điên cuồng bơi ngược lại. Tôi nhận ra có điều không ổn, nên đã lập tức quay về. Nhưng mãi cho đến khi thuyền cập bờ, mấy người họ vẫn luôn trong trạng thái đờ đẫn như vậy.”
“Anh đã cứu họ một mạng,” Lục Bỉnh Văn nói. “Nếu các người không kịp thời rời đi, thứ trên biển đó không chỉ hút hồn phách của mấy người, mà còn có thể ăn sạch cơ thể của các người.”
Họ ai cũng sợ hãi đến mặt mũi trắng bệch, Lục Bỉnh Văn lại cảm thấy rất có hứng thú với con thuyền này.
“Đó là thuyền gì vậy? Trên thuyền có rất nhiều lệ quỷ sao?”
“Ít nhất cũng có hai mươi người,” Nhâm Viễn nhớ lại. “Trên cánh buồm có vẽ một con phượng hoàng màu vàng, tôi nhớ là như vậy. Chiếc du thuyền đó cực kỳ xa hoa, còn những cô gái xinh đẹp đó... Tất cả đều mặc sườn xám, búi tóc, đàn ông thì mặc áo dài, trông không giống như người ở thời đại này.”
“Mấy người chúng ta cũng là phúc lớn mệnh lớn, gần đây trên biển cũng đã chết không ít người, thiếu chút nữa chúng ta cũng không sống nổi.” Một thuyền viên lớn tuổi nói: “Nếu hai vị đại sư có thể giải quyết được việc này, vậy tôi thay mặt tất cả thuyền viên ở thành phố Tân Hải tạ ơn hai vị.”
Lục Bỉnh Văn nghiêng người nhìn về phía Hạ Diễm, nhỏ giọng nói: “Diễm Diễm, có muốn đi xem không?” Giải quyết đơn hàng này xong lại có thể thêm chút công đức.
Hạ Diễm gật đầu lia lịa: “Đi xem một chút đi, nếu không sau này sẽ có thêm nhiều nạn nhân hơn.”
Thuyền viên lớn tuổi đó lại nói thêm: “Nếu hai người có thể giải quyết vấn đề này, tôi có thể lái thuyền đưa hai người đến vùng biển đó, tôi biết vị trí của con tàu kỳ lạ đó.”
Hạ Diễm cười khẽ, nói: “Vừa lúc nhà tôi cũng có một chiếc du thuyền nhỏ đang neo đậu ở vịnh Vân Hải, nếu thuận tiện thì bác lái chiếc thuyền của chúng tôi là được rồi.”
Ông lão gật đầu lia lịa, đi theo Hạ Diễm và Lục Bỉnh Văn đến vịnh Vân Hải.
Trong bóng đêm dày đặc, ánh đèn vừa mới bật lên, le lói trong đêm.
Khu vực du thuyền ở vịnh Vân Hải vô cùng náo nhiệt, có mấy chiếc thuyền đậu quanh năm trên bờ để mọi người uống rượu vui chơi, có không ít trai đẹp gái xinh đang chạy nhảy trên bãi biển.
Ông lão ngẩng đầu lên nhìn về phía một trong những chiếc du thuyền xa hoa nhất ở vịnh, hỏi: “...Du thuyền nhỏ mà cậu nói không phải là chiếc có cánh buồm màu vàng đó chứ?”
Hạ Diễm gật đầu lia lịa, nói: “Đúng vậy, chính là chiếc này.”
Ông lão: ...Câm nín.
Lục Bỉnh Văn nắm tay Hạ Diễm bước lên chiếc du thuyền dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người. Trên du thuyền đã sớm có người làm chờ sẵn, thấy Hạ Diễm thì đồng loạt cúi đầu, nói: “Thiếu gia, cậu đến rồi.”
Hạ Diễm mặc áo khoác denim rộng rãi. Thường ngày cậu trông rất thư sinh, nhưng khi xuất hiện trên chiếc thuyền này thì khí chất lập tức thêm vài phần trưởng thành và cao quý.
“Tối nay mọi người nghỉ ngơi đi,” Hạ Diễm nói. “Ngoại trừ thuyền trưởng và thủy thủ đoàn bắt buộc phải có mặt, những người khác thì không cần phải ra biển cùng chúng tôi đâu.”
Mấy thanh niên còn đang vui chơi trên bãi biển không hẹn mà cùng dừng việc đang làm lại, nhìn về phía chiếc du thuyền đang sáng đèn cách đó không xa. “Đó là du thuyền của Hạ gia phải không, thuyền của người giàu nhất thành phố Tân Hải đó, hôm nay sao lại đột nhiên bật đèn vậy?”
“Người đứng ở mũi thuyền là tiểu thiếu gia nhà họ Hạ sao? Nhưng có tới hai người lận, người nào mới là...”
“Oa, hai người này thật xứng đôi. Hâm mộ chết đi được, diện mạo đẹp không nói, còn có tiền nữa chứ...”
“Đèn trên thuyền này sáng thật đó, tôi cũng rất muốn đi lên đó chơi. Mặc dù tôi bị cận đến năm độ lận, nhưng chỉ cần liếc mắt một cái là đã thấy trai đẹp, chậc chậc!”
Trên boong tàu, Hạ Diễm rót cho Lục Bỉnh Văn một ly sâm banh. Cậu quay đầu nhìn về phía Lục Bỉnh Văn, nói: “Cảm giác giống như đang phiêu lưu mạo hiểm trên biển cùng với anh vậy.”
Lục Bỉnh Văn nhận lấy ly sâm banh, hắn nhìn Hạ Diễm, nói: “Anh nghĩ, cũng có thể tính là buổi hẹn hò đặc biệt.”
Tai Hạ Diễm đỏ bừng, cậu nói: “Phải không?”
Lục Bỉnh Văn cúi người, nhẹ nhàng chạm ly với Hạ Diễm, lại hôn lên môi cậu một cái, hắn cười khẽ, nói: “Hôn vợ cũng có thể coi như đang hẹn hò.”
Chiếc du thuyền hú còi, chậm rãi rời khỏi bến. Hạ Diễm ngẩng đầu nhìn lên mặt trăng, cảm thấy ánh trăng đêm nay thật đẹp.