Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau
Chương 40: Phép Màu Của Hạ Diễm Và Người Chồng Ma
Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau thuộc thể loại Linh Dị, chương 40 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Du thuyền nhà họ Hạ có ba tầng, căn phòng trên cùng có thể nhìn bao quát toàn bộ boong tàu. Mỗi căn phòng ở đây đều cực kỳ xa hoa, đầy đủ tiện nghi sang trọng.
H
Hạ Diễm bước vào khoang thuyền, nói với các thuyền viên đang nghỉ ngơi: “Các vị, lát nữa dù có thấy hình ảnh hay nghe âm thanh gì kỳ lạ thì cũng phải ở yên trong khoang, tuyệt đối không được ra ngoài.”
Các thuyền viên trẻ tuổi thấy Hạ Diễm và Lục Bỉnh Văn có vẻ rất thân mật, nghiêm túc đáp: “Thiếu gia yên tâm, chúng tôi cũng là người có hiểu biết, tuyệt đối sẽ không tùy tiện nhìn ngó lung tung!”
Hạ Diễm biết đối phương nghĩ nhiều rồi, hai má cậu ửng hồng. Đang định giải thích thì Lục Bỉnh Văn từ phía sau ôm lấy eo cậu, đút cho cậu một miếng dâu tây, hắn khẽ cười hỏi: “Thế giới rộng lớn này có gì mà anh chưa từng thấy?”
Hạ Diễm nhai dâu tây không nói gì, thầm nghĩ, bọn họ mà nhìn thấy lão quỷ như anh thì đó cũng là chuyện kỳ lạ hiếm thấy lắm rồi.
Thấy mấy thuyền viên đều đang nhìn mình, Lục Bỉnh Văn nói: “Chuyến đi tối nay không phải chuyến bình thường. Nếu ai nhát gan thì nên đi thuyền nhỏ về sớm một chút. Đêm nay sóng to gió lớn, trên biển có vài thứ, chắc chắn thuyền sẽ rất chòng chành.”
Các thuyền viên này đều là người có kinh nghiệm và trình độ cao được nhà họ Hạ thuê. Một thuyền viên đứng lên vỗ ngực cam đoan với Lục Bỉnh Văn: “Chúng tôi gan dạ lắm, lấy tiền làm việc, không thành vấn đề!”
“Có điều, chuyến ra biển lần này chỉ người can đảm mới có thể làm được.”
Sau khi rời khỏi phòng thuyền viên, Lục Bỉnh Văn thấy hai má Hạ Diễm vẫn ửng hồng, liền tiếp tục trêu chọc cậu: “Anh nghe nói, mấy phú hào nhân loại hay tổ chức tiệc tùng ăn chơi xa hoa với người tình trên du thuyền. Diễm Diễm nhà chúng ta cũng có thể xem là một tiểu phú hào nhỏ chứ?”
Hạ Diễm khẽ nói: “Diễm Diễm nhà anh là người đứng đắn có học thức, chỉ có anh là không giống, trong đầu toàn những chuyện không đứng đắn đã hơn ngàn năm.”
Nhưng khi cậu nghĩ đến những hình ảnh trong phòng tắm hôm qua thì lại đỏ mặt thở dài và nói: “Thôi quên đi, sau khi quen anh thì em cũng trở nên không đứng đắn nữa rồi.”
Lục Bỉnh Văn nhẹ nhàng gãi cằm nhỏ của Hạ Diễm, nói: “Anh không đứng đắn, trên thuyền hình như cũng rất thú vị, có muốn thử…”
Hạ Diễm vội vàng đặt ngón tay lên môi Lục Bỉnh Văn, rồi khẽ nói: “Không, anh là một nam quỷ tốt, anh không muốn.”
Gió đêm thổi tóc Hạ Diễm, dưới ánh đèn, đôi mắt màu lưu ly xinh đẹp của cậu càng thêm trong suốt và động lòng người.
Lục Bỉnh Văn và Hạ Diễm cùng đứng trên boong tàu, nhìn du thuyền cách bờ càng ngày càng xa. Giờ phút này, cả đất trời dường như chỉ có hai người bọn họ.
Hạ Diễm thanh thuần xinh đẹp đến cực điểm, chỉ cần nhìn cậu đứng đó là Lục Bỉnh Văn đã muốn bảo vệ, trân trọng cậu, sau đó dâng tặng tất cả những gì cậu muốn.
Mấy ngàn năm qua, Lục Bỉnh Văn đã gặp qua rất nhiều con cháu nhà quyền quý. Hắn nhìn những thứ xa hoa ngập tràn vàng son trên thuyền, hỏi Hạ Diễm: “Diễm Diễm, em đã có tài phú mà rất nhiều người trên thế gian này không có, vì sao vẫn phải cố gắng học hành?”
Sương mù dày đặc dần lan ra khắp nơi. Hạ Diễm nhìn chằm chằm mặt biển tĩnh lặng một lúc rồi mới nói: “Bởi vì em muốn biết quy tắc vận hành của thế giới này, nhưng hình như sau khi quen biết anh thì lại học thêm được nhiều kiến thức mới về vật lý.”
Nói xong, Hạ Diễm quả thật đang nghĩ về những kiến thức không gian, ví dụ như cầu nối giữa Minh giới và nhân gian có được tính là một lỗ sâu không? Khoa học hiện đại hình như vẫn chưa có cách nào giải thích về những hiện tượng siêu nhiên này.
Lúc này, ông Lưu và thuyền trưởng Ngô đã cùng điều khiển du thuyền đi đến vùng biển sâu.
Hạ Diễm và Lục Bỉnh Văn đẩy cửa vào khoang thuyền, hỏi: “Hai vị, chúng ta còn phải đi bao lâu nữa mới đến nơi?”
“Khoảng một giờ nữa.” Ông Lưu chỉ vào một vùng hải vực nhỏ trên bản đồ: “Tôi nhớ là ở gần khu vực này, chỗ đó có một cái rãnh hẹp, không chỉ có đá ngầm mà còn có dòng nước ngầm. Ngư dân ở đây đều gọi nơi đó là Tiên Nhân Câu, bên đó cũng có không ít cá lớn bán được giá rất cao.”
Thuyền trưởng Ngô trầm tư một lát, lo lắng hỏi Hạ Diễm: “Thiếu gia, chúng ta nhất định phải đến đó sao? Gần đây có rất nhiều tàu thuyền gặp tai nạn ở chỗ này, về mặt kỹ thuật thì chúng ta không có vấn đề gì… Nhưng tôi vẫn luôn cảm thấy rất tà môn.”
Ông Lưu nói: “Trước đây bà tôi gọi loại thuyền đột nhiên xuất hiện ở vùng biển sâu này là thuyền ma. Tôi nghĩ, chiếc thuyền gần đây hay xuất hiện ở Tiên Nhân Câu cũng là một con thuyền ma.”
Thuyền trưởng Ngô kinh hãi: “Thuyền ma?”
“Khi tàu thuyền gặp tai nạn trên biển, mọi người trên thuyền thường trải qua một thời gian dài lo lắng. Dù sao thì từ khi con tàu gặp nạn đến khi chìm hẳn xuống đáy biển cũng phải mất một thời gian. Trong thời gian đó, những người còn sống sẽ nghĩ có lẽ còn có cách nào đó để sống sót. Nhưng cuối cùng thì phần lớn đều có kết cục rất thảm, và thường thì toàn bộ người trên thuyền sẽ chết cùng nhau. Những vong hồn này sau khi chết, oán khí hội tụ lại một chỗ, từ đó sẽ xuất hiện nhiều chuyện kỳ quái.” Ông Lưu nói: “Vậy cho nên hôm nay tôi mới mời hai vị cao nhân này đến xem thế nào.”
Thuyền trưởng Ngô kinh hãi lắp bắp, không ngờ thiếu gia nhà họ Hạ còn biết bí thuật huyền học.
Hạ Diễm nói với thuyền trưởng Ngô: “Đúng vậy, thuyền trưởng, tối nay cho thuyền chạy chậm một chút cũng không sao, an toàn là trên hết.”
Khi thuyền đi đến khu vực biển sâu, gió biển lạnh hơn mấy phần đã đành, sương mù ở đây cũng càng lúc càng dày đặc.
Đêm nay không có sao, bầu trời âm u tối đen như mực, vô cùng ngột ngạt. Gió biển thổi lên những cánh buồm, thỉnh thoảng còn nhìn thấy bóng những con cá lớn lướt qua dưới nước.
“Lát nữa có thể sẽ có mưa to.” Ông Lưu nói: “Gặp bão trên biển là chuyện bình thường, nhưng mấy lần ra khơi gần đây tôi đều gặp phải mưa lớn ở Tiên Nhân Câu này.”
Hạ Diễm gật đầu. Vẫn còn hơn một giờ, cậu quyết định dẫn Lục Bỉnh Văn dạo quanh thuyền một chút. Cậu niệm pháp quyết triệu hoán Mao Tiểu Quất, Lục Bỉnh Văn cũng gọi Mao Tiểu Hắc ra. Hai tiểu thần sứ đi theo hai người dạo khắp nơi, thuận tiện phát hiện ra những biến hóa xung quanh.
Ở cuối tầng một có một phòng khiêu vũ. Hạ Diễm đẩy cửa ra, đèn thủy tinh lập tức sáng lên.
Trong phòng khiêu vũ có đặt một cây đàn dương cầm lớn màu trắng. Hạ Diễm mở nắp đàn, nhìn về phía Lục Bỉnh Văn, nói: “Anh ơi, còn một lát nữa chúng ta mới đến nơi, vậy… em sẽ đàn một bản nhạc cho anh nghe.”
Lục Bỉnh Văn nhướng mày: “Ồ? Phu nhân của anh còn biết chơi đàn sao?”
Hạ Diễm nói: “Thật ra khi còn bé em cũng có học đàn dương cầm một thời gian, nhưng khi đó em vừa gầy vừa nhỏ, giáo viên dạy nhạc thường nói em đánh đàn không có chút khí lực nào. Sau đó mẹ em tự mình dạy luôn, mặc dù em đánh đàn không chuyên nghiệp lắm, nhưng cũng rất vui vẻ.”
Hạ Diễm cởi áo khoác, chỉ mặc một chiếc áo sơ mi trắng ngồi trước đàn dương cầm. Thấy Lục Bỉnh Văn nhìn mình không chớp mắt, trái tim cậu đập càng nhanh hơn.
Lục Bỉnh Văn còn chưa nghe tiếng đàn mà tâm thần đã nhộn nhạo.
Hắn nghĩ thầm, khí chất của Hạ Diễm rất đặc biệt, dường như tất cả những điều thơ tình họa ý dịu dàng trên thế gian này đều in sâu vào tâm hồn Hạ Diễm. Trước khi kết hôn, hắn cũng không nghĩ tới mình có vận khí tốt như vậy, có thể gặp được lão bà phong tình đến thế.
Mao Tiểu Quất vô cùng hứng thú với việc chủ nhân chơi đàn dương cầm. Nó phi thân nhảy lên cây đàn, tìm một vị trí thoải mái nằm sấp xuống, thả cái đuôi lớn màu cam rủ xuống, dựng thẳng hai tai, kêu meo meo mấy tiếng.
Một giây sau, ngón tay mảnh khảnh của Hạ Diễm lướt trên phím đàn đen trắng, nhạc khúc trong trẻo dễ nghe như tuôn ra dưới những ngón tay xinh đẹp ấy. Hạ Diễm đàn bản An Hồn Khúc của Mozart, Lục Bỉnh Văn cũng rất thích Mozart.
Sau khi đàn được hơn nửa bài, Lục Bỉnh Văn cũng tham gia cùng Hạ Diễm, hai người cùng nhau chơi đàn.
Hạ Diễm không nghĩ tới Lục Bỉnh Văn lại gia nhập cùng mình, cậu chỉ sửng sốt một lát rồi cùng diễn tấu với Lục Bỉnh Văn. Tiếng đàn êm tai chảy xuôi trong vũ trường trống rỗng, mỗi nốt nhạc như được tẩm mật ngọt, rơi vào lòng Hạ Diễm.
Hạ Diễm từng đọc một quyển sách, trong đó nói, thường xuyên gần gũi nhau sẽ khiến con người ta có ảo giác mình được yêu. Nhưng cậu chắc chắn trong tiếng nhạc dịu êm lúc này, cậu đã cảm nhận được rung động bay bổng tựa như giẫm lên bông gòn vậy.
Khi hai người đang diễn tấu, bên ngoài khoang thuyền có mấy chấm trắng nhỏ từ trong biển bay về phía bầu trời đêm đen kịt.
Mao Tiểu Quất chú ý tới điều này. Nó từ trên đàn dương cầm nhảy xuống, chạy về phía boong tàu, lại phát hiện tiếng đàn đã thu hút rất nhiều cá lớn bơi đến. Những con cá kia đang bơi quanh du thuyền, nhìn qua tất cả đều tràn đầy sức sống.
“Meo meo…” Mao Tiểu Quất thiếu chút nữa cho rằng bữa tối đã chuẩn bị xong: “Có thể ăn được không?”
Mao Tiểu Hắc xuất hiện bên cạnh ngăn nó lại, nói: “Cậu không nên ăn lung tung, cẩn thận ngộ độc thực phẩm đấy.” Theo tiếng nhạc dịu êm, những chấm trắng nhỏ từ dưới biển bay lên càng lúc càng nhiều, giống như mặt biển đang phủ một tầng tuyết trắng vậy.
Lục Bỉnh Văn có chút kinh ngạc, hắn phát hiện, theo thời gian trôi qua, hình như năng lực siêu độ trên người Hạ Diễm càng ngày càng mạnh.
Đợi đến khi khúc nhạc kết thúc, Hạ Diễm chậm rãi mở mắt, cậu khẽ nói: “Thì ra anh cũng thích Mozart.”
“Trong lòng có thần giao cách cảm.” Lục Bỉnh Văn nhìn về phía Hạ Diễm: “Vừa rồi em nghĩ đến những vong linh đang lưu lạc trong biển sao?”
Hạ Diễm lúc này mới phát giác ra những chấm trắng ngoài cửa sổ, cậu đáp một tiếng, nói: “Vừa rồi em nghĩ, những linh hồn bị lạc trên biển vừa lạnh lẽo vừa cô đơn, bọn họ thật bất hạnh, bọn họ nên sớm được siêu thoát và đầu thai, như vậy sẽ tốt hơn.”
Trên boong tàu, Mao Tiểu Quất đột nhiên kêu to một tiếng. Mao Tiểu Hắc theo tầm mắt Mao Tiểu Quất nhìn qua, nó thấy đàn cá mới vừa rồi còn bơi quanh thuyền bây giờ lại đột ngột quay đầu thay đổi phương hướng bơi đi.
Mao Tiểu Hắc lập tức chạy trở lại khoang thuyền, nói: “Chủ nhân, bên ngoài hình như có thứ gì đó không ổn.”
Ngay tức khắc, một tia chớp màu tím xẹt qua bầu trời, tiếp theo đó là tiếng sấm nổ vang trời.
Biển lớn vừa rồi còn vô cùng yên tĩnh bỗng nổi sóng dữ, vô số đàn cá lớn nhỏ vội vàng bơi theo hướng ngược lại với con thuyền, giống như đang rút lui khẩn cấp vậy.
Tiếng mưa đập vào boong tàu nghe lộp độp, khiến Hạ Diễm có chút hoảng hốt.
Gần du thuyền của họ, ngư dân trên chiếc thuyền đánh cá đang cố gắng giữ thăng bằng cho thuyền, nhưng thuyền của ông đã sắp bị lật. Hạ Diễm thấy vậy liền gọi mấy thuyền viên ra giúp đỡ, dùng dây an toàn kéo ngư dân lên.
“Xong rồi, thuyền của tôi sắp xong đời rồi.” Ngư dân nói: “Hai… cả năm cũng không kiếm được mấy đồng, bây giờ thuyền cũng không còn!”
“Còn sống là có thể kiếm lại được mà!” Các thủy thủ đoàn nói: “Vừa rồi nếu ông tiếp tục ở lại trên thuyền thì đã chết rồi! Ông đừng nghĩ nhiều, vào trong ăn chút gì đó đi.”
Vùng biển gần đây có rất nhiều cua hoàng đế và các loại cá lớn quý hiếm, vậy nên những ngư dân này mới liều mạng đến đây đánh bắt.
Trên đường đi, Hạ Diễm đã nhìn thấy ba chiếc thuyền đánh cá sắp lật. Trong đó có một ngư dân sau khi được cứu lên đã nói, vừa rồi ông mơ hồ thấy loáng thoáng trong sương mù có một chiếc du thuyền, trên cánh buồm có hình Phượng Hoàng màu vàng. Sau đó, xung quanh thuyền đánh cá của ông đột nhiên trở nên hỗn loạn và chao đảo, một giây sau thì chiếc thuyền bị sóng đánh chìm.
“Mau vào trong đi.” Hạ Diễm bảo mấy ngư dân không được ở lại trên boong tàu: “Mọi người mau vào tầng hầm khoang thuyền, dù cho có nghe hay nhìn thấy bất cứ thứ gì cũng không được ra ngoài.”
Lúc này, mưa càng lúc càng nặng hạt, gió cũng bắt đầu thổi mạnh. Lục Bỉnh Văn cởi âu phục của mình khoác lên vai Hạ Diễm, nói: “Diễm Diễm, cẩn thận bị cảm.”
Hạ Diễm khoác chiếc áo âu phục màu đen rộng thùng thình, cậu quay đầu lại nhìn Lục Bỉnh Văn. Khuôn mặt cậu càng thêm nhỏ nhắn và tinh xảo hơn. Cậu cong mắt nhìn Lục Bỉnh Văn, nói: “Lâu như vậy rồi mà sao chúng ta vẫn chưa nhìn thấy con thuyền kia nhỉ?!”
Cậu vừa dứt lời thì đột nhiên nghe thấy tiếng đàn tỳ bà truyền đến từ phía xa, ngay sau đó là tiếng sáo trong trẻo du dương lúc gần lúc xa.
“Bước lên thềm đá, đi trong làn mưa”
“Sương rơi ướt tâm tư, mưa rơi ướt những muộn phiền, mây mù khóa hồn hương.” Mưa lớn đột nhiên ngừng lại, sương mù cũng tan đi.
Hạ Diễm nhìn thấy trên chiếc du thuyền phía đối diện có mấy cô gái duyên dáng uyển chuyển trong bộ sườn xám, bọn họ đang biểu diễn Bình đàn Tô Châu.
(Chú thích: Bình đàn là một hình thức văn nghệ dân gian, vừa kể chuyện, vừa hát, vừa đàn.)
Vì mẹ cậu thích nghe bình đàn nên Hạ Diễm cũng nghe qua mấy bài theo mẹ mình, đây chính là bài “Cô Tô Hành”.
Cậu nhìn về phía chiếc thuyền đối diện, phát hiện trên chiếc thuyền kia có không dưới hai mươi “người”. Trên thuyền treo đèn lồng đỏ thẫm, hình như vô cùng náo nhiệt. Trên chiếc bàn gỗ lim trên boong tàu còn có đồ ăn nóng hổi, mấy người đàn ông ăn mặc như thương nhân đang ngồi trước bàn uống rượu nói chuyện vui vẻ.
Thấy Hạ Diễm đang nhìn mình, cô gái mặc sườn xám màu tím nhạt kia dẫn đầu phất tay với cậu. Cô ta dịu dàng cười, nói: “Em trai, lên thuyền nghe bình đàn không? Chị sẽ lấy rượu ngon chiêu đãi em.”
Nhìn cô gái kia vẫy tay với mình, trong lòng Hạ Diễm thầm nghĩ mình không được đi qua, nhưng cậu lại không tự chủ được chậm rãi tiến lên một bước. Đúng lúc này, Lục Bỉnh Văn nắm lấy tay cậu.
Lục Bỉnh Văn mỉm cười nhìn cậu, nói: “Thế nào, chị gái xinh đẹp kia chỉ hát vài câu mà đã lừa được Diễm Diễm đi rồi sao?”
Hạ Diễm tỉnh táo lại thêm vài phần, nhìn luồng khí đen trên chiếc thuyền trước mắt, cậu nói: “…Quỷ khí thật lợi hại.”
“Quỷ hồn trên thuyền này tồn tại ít nhất cũng hơn trăm năm.” Lục Bỉnh Văn nói: “Yêu ma quỷ quái hơn trăm năm thì tất nhiên là cũng có chút đạo hạnh rồi. Chỉ là, không biết sức mạnh nào đã khiến những cô hồn dã quỷ này tồn tại ở trong biển lâu như vậy. Anh đoán, trên chiếc thuyền kia chắc là có bảo vật gì đó.”
“Bảo vật?” Hạ Diễm khó hiểu hỏi: “Bảo vật gì?”
“Trước đây, người ta thường hay cầu xin một ít đồ vật nhỏ phù hộ cho chiếc thuyền, để họ có thể ra khơi thuận lợi, trong đó có… đèn dầu được làm bằng giao nhân sống.” Lục Bỉnh Văn nói: “Mà đèn dầu làm bằng giao nhân thật ra cũng rất bình thường, nhưng trong bụng của giao nhân vương lại có một viên bảo châu. Nghe đồn viên bảo châu đó có khả năng khởi tử hồi sinh, cũng có thể làm cho yêu ma quỷ quái trở nên cường đại, giúp bọn chúng hấp thu dương khí của người sống, còn có thể làm nhiên liệu cho chiếc thuyền ma này, để cho chiếc thuyền không bị chìm, có thể tiếp tục đi trên biển.”
“Ý của anh là, có thể trên con thuyền này có viên bảo châu kia?” Hạ Diễm khẽ nói: “Oa, thật sự là đi tìm bảo vật nha…”
Lục Bỉnh Văn nhìn biểu tình đáng yêu hết mức trên mặt Hạ Diễm, hắn nghĩ thầm, nhất định phải lấy được hạt châu kia, đem về xay thành bột cho vợ uống, như thế có thể làm cho cơ thể vợ trở nên khỏe mạnh hơn.
Hắn dùng ngón tay điểm vào mi tâm Hạ Diễm một chút. Trong nháy mắt, Hạ Diễm cảm thấy cơ thể mình bỗng trở nên nhẹ bẫng, nếu không phải Lục Bỉnh Văn nắm tay cậu thì chắc cậu đã thật sự bay lên rồi.
“Nếu mạo hiểm công kích những quỷ hồn này thì chiếc thuyền ma đó sẽ bị chìm, viên bảo châu kia cũng sẽ bị biển lớn nuốt chửng. Vậy nên trước tiên em phải ngụy trang thành một hồn ma, trà trộn vào con thuyền đó tìm kho báu với anh.” Lục Bỉnh Văn nói: “Chờ khi chúng ta lấy viên bảo châu kia đi thì những hồn ma nọ cũng sẽ lập tức hóa thành nguyên hình, đến lúc đó lại siêu độ là được rồi.”
Hạ Diễm gật đầu lia lịa, không nghĩ tới mình còn có thể trải nghiệm cảm giác làm hồn ma khi còn sống. Vì thế cậu đã vui vẻ bay hai vòng trước, sau đó mới bay về bên cạnh Lục Bỉnh Văn, nắm lấy tay hắn.
“Ngoan một chút.” Lục Bỉnh Văn cười nói: “Đừng bay lung tung.”
Hạ Diễm ngoan ngoãn gật đầu: “Dạ, em biết rồi.”
Cậu luôn cảm thấy ánh mắt Lục Bỉnh Văn thật nóng. Lại cúi đầu nhìn, không biết quần áo trên người cậu đã được Lục Bỉnh Văn đổi thành một bộ trường sam vẽ thủy mặc mà các công tử thời dân quốc hay mặc từ lúc nào.
Bộ quần áo màu xanh nhạt trên người cậu càng làm nổi bật làn da trắng nõn bóng loáng của Hạ Diễm, khuôn mặt xinh đẹp càng trở nên tinh xảo hơn, cũng làm cho khí chất trong trẻo lạnh lùng của cậu càng thêm xuất trần, khiến Lục Bỉnh Văn không dời mắt được.
Hai má Hạ Diễm đột nhiên ửng hồng, cậu nói: “Còn phải thay trang phục sao?”
Lục Bỉnh Văn nghiêm túc nói: “Vào thuyền phải tùy tục, phu nhân mặc bộ này rất đẹp.” Nói xong, hắn dùng thủ thuật che mắt, giấu chiếc thuyền buồm vàng của Hạ gia vào trong sương mù, sau đó mang theo Hạ Diễm bay về phía chiếc thuyền có hình chim Phượng Hoàng màu vàng trên cánh buồm.