Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau
Chương 4: Phu Quân Minh Giới: Quyền Lực Tối Thượng
Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đêm đó, sau khi Lục Bỉnh Văn biến mất, Hạ Diễm lên cơn sốt nhẹ.
Cơ thể cậu vốn yếu ớt, mỗi lần gặp phải chuyện không may hay thứ ô uế đều ốm mất hai ba ngày.
Sáng hôm sau, cả lớp 12 lên xe buýt trở về. Hạ Diễm tinh thần uể oải, tựa lưng vào ghế ho khan vài tiếng.
Trần Đồng ngồi cạnh cậu, vốn dĩ cơ thể cường tráng, hiếm khi ốm vặt, vậy mà hôm nay cũng sốt cao, trông vô cùng mệt mỏi.
Trần Đồng thở hổn hển nói với Hạ Diễm: “Nhóc Hạ này, tôi kể cho cậu nghe chuyện này, cậu đừng sợ nhé.”
Hạ Diễm gật đầu, thầm nghĩ tối qua mình đã sợ đủ rồi, cho dù hôm nay Trần Đồng có nói là quỷ đi nữa thì cậu cũng chẳng sợ.
“Đêm qua, lúc nửa tỉnh nửa mê, tôi thấy một người phụ nữ tóc dài mặc đồ đỏ đứng trước giường cậu, móng tay vừa dài vừa nhọn, còn đi một đôi giày cao gót màu đỏ. Tôi sợ chết khiếp, cố gắng hét lên gọi cậu nhưng không tài nào phát ra tiếng, cơ thể cũng cứng đờ không thể nhúc nhích được.” Trần Đồng vẫn còn sợ hãi nói tiếp: “Sau đó không hiểu sao tôi lại ngủ thiếp đi. Tôi cũng không biết rốt cuộc đó là mơ hay là thật nữa…”
“Có thể là ác mộng thôi.” Hạ Diễm nhẹ giọng nói, “Hôm qua cậu uống nhiều quá mà.”
Tưởng Nhược Nhược nhìn Trần Đồng và Hạ Diễm, hôm qua còn vui vẻ mà hôm nay sắc mặt đều kém, bèn hỏi: “Có phải tối qua mở điều hòa thấp quá không?”
“Cũng không có.” Trần Đồng gãi đầu: “Tôi nhớ chỉ mở 25 độ thôi mà.”
“Có lẽ là không hợp khí hậu ở đó, sáng nay sắc mặt của rất nhiều bạn học cũng không tốt.” Nhậm Hiểu Bình nói, “Tối qua tôi cũng nghe thấy âm thanh kỳ lạ, có phải là Tiểu Điệp Tiên đến không?”
Nhìn qua thì Tưởng Nhược Nhược là người có giấc ngủ ngon nhất trong số mọi người, cô tò mò hỏi: “Điệp Tiên gì cơ?”
“Tối qua mấy cậu về trước, sau khi các cậu đi rồi, tôi và mấy bạn học nữa chơi Tiểu Điệp Tiên, nhưng lúc đó cũng không triệu hoán được gì. Ngược lại, sau khi tắt đèn, tôi nghe thấy tiếng giày cao gót vọng đến từ hành lang.” Nhậm Hiểu Bình nói, “Nhưng chưa được bao lâu thì tôi đã ngủ thiếp đi rồi.”
Hạ Diễm kinh ngạc mở to hai mắt, cậu hoàn toàn không ngờ các bạn học của mình lại cùng nhau tìm đường chết đúng vào ngày rằm âm lịch, dám chơi trò chơi nguy hiểm như vậy giữa rừng sâu núi thẳm.
“Ừm.” Nhậm Hiểu Bình nói, “Bây giờ nghĩ lại thì… Thầy chủ nhiệm có nói với tôi là, tối qua lúc tập hợp, lần đầu tiên thầy ấy đếm số người, đếm ra ba mươi tám người. Có phải lúc đó Tiểu Điệp Tiên đã được triệu hoán ra rồi không?”
“Điệp Tiên còn mang giày cao gót à? Chắc chắn là nữ sinh nào đó nửa đêm không ngủ mà mộng du thôi.” Tư Kiến Không với quầng thâm dưới mắt, vẻ mặt tiều tụy ngồi xuống, “Tối qua tôi cũng nghe thấy, bà nó, ầm ĩ đến mức tôi không ngủ ngon được.”
Nói đến đây, Hàn Tranh vốn luôn trầm mặc cũng không nhịn được lên tiếng: “Tôi cũng nghe thấy.”
“Các cậu đều nghe thấy sao?” Tưởng Nhược Nhược nhíu mày: “Sao tôi không nghe thấy gì hết vậy? Hơn nữa nữ sinh lớp chúng ta không ai mang giày cao gót cả.”
Sáng nay Hàn Tranh cũng có chút mệt mỏi, cậu ta nói: “Sau khi nghe thấy âm thanh đó, tôi đứng dậy nhìn qua mắt mèo trên cửa, vừa lúc thấy một người phụ nữ mặc váy đỏ lảo đảo đi tới. Lúc ấy đã cảm thấy có chút kỳ quái, tôi muốn nhìn lại lần nữa thì cô ta đã biến mất.”
“Á…!!! Các cậu đừng nói nữa, sao càng nói càng kinh dị vậy hả?!” Tưởng Nhược Nhược bịt tai lại: “Đó chẳng phải là giống người Trần Đồng mơ thấy sao?”
“Tôi còn nghe thấy âm thanh kỳ lạ bên ngoài cửa sổ.” Một người bạn cùng lớp ở tầng hai nói, “Tiếng động đó như rít gào, giống như gió, nhưng nửa đêm qua lại không hề có gió.”
“Ừ, nghe cậu nói vậy, hình như tôi cũng có nghe thấy.”
Một đám học sinh theo chủ nghĩa Mác đang bàn tán xoay quanh đề tài ma ám tối qua, càng nói càng đáng sợ. Đúng lúc này thì Bành Hạo – người cũng tham gia trò chơi Điệp Tiên hôm qua – nhảy lên xe, bước nhanh về phía mọi người.
“Bà nó, sáng nay tôi gặp một người bạn học cũ, nghe được một tin đồn này. Khu nghỉ dưỡng thác nước này của chúng ta đẹp như tiên cảnh trên phim truyền hình, nhưng mà trước đây đã có người chết ở đây!”
“Hả?”
“Chết người? Sao lại chết?”
Bành Hạo ngồi xuống, trầm giọng nói: “Ngay từ đầu, ngọn núi này vốn là một bãi tha ma, thôn dân thường an táng người nhà ở đây. Về sau, vì có thác nước nên người ta đã xây thành khu nghỉ dưỡng. Những năm đầu đi vào hoạt động, việc kinh doanh vẫn rất sôi động, rất nhiều người đến rồi đi.”
Tưởng Nhược Nhược nói: “À, thì ra là vậy, trách không được tối qua khi tôi trở về đã nhìn thấy một mảnh đất toàn mồ mả.”
“Đại khái là khoảng ba năm trước, có một đôi tình nhân đến khu nghỉ dưỡng này. Người con trai nghi ngờ cô gái ngoại tình, vậy nên đã bóp cổ cô ấy đến chết ngay tại đây. Hôm đó trùng hợp là sinh nhật của cô gái, cô ấy cứ nghĩ bạn trai sẽ tạo bất ngờ, như cầu hôn chẳng hạn, thế nên đã ăn mặc và trang điểm rất đẹp, mang một đôi giày cao gót màu đỏ và váy dài màu đỏ, không ngờ cuối cùng lại chết oan uổng như vậy.”
“Bà nó, đó không phải là cô gái tối qua tôi mơ thấy sao?!” Trần Đồng hoảng sợ nói: “Cô ta cũng thật thảm.”
“À? Nói như vậy cũng có lý, trên thế giới này chẳng lẽ thật sự có quỷ sao?!”
“Đúng vậy. Sau đó thỉnh thoảng sẽ có người nhìn thấy cô ta lang thang gần khu nghỉ dưỡng này, nam sinh đến chơi thường xuyên gặp phải chuyện lạ như vậy.” Bành Hạo nói, “Đại khái là vì âm khí quá nặng, người đến khu nghỉ dưỡng chơi cũng càng ngày càng ít, mắt thấy sắp đóng cửa. Thầy giáo của chúng ta mới dẫn chúng ta tới, thầy ấy cảm thấy chúng ta đều là học sinh trung học, dương khí tràn đầy, cũng không có gì đáng ngại.”
“E hèm, chuyện này… Giáo viên chủ nhiệm của chúng ta đúng là…” Trần Đồng ho khan một tiếng, “Là án mạng đó.”
Hạ Diễm nghe vậy gật đầu, thầm nghĩ đâu chỉ là vụ án mạng thôi, lệ quỷ mặc váy đỏ kia oán khí ngút trời, ngay cả Phật châu của cao tăng cũng không trấn được.
Nếu không phải tối qua Lục Bỉnh Văn xuất hiện, chắc vị lệ quỷ váy đỏ kia đã làm thịt hết cả lớp rồi.
Nghĩ tới đây, Hạ Diễm lại lặng lẽ nhìn chuỗi bạch ngọc châu trên cổ tay mình.
Vì mẹ cậu thích ngọc nên Hạ Diễm cũng có chút hiểu biết. Chuỗi ngọc trên tay cậu có giá trị liên thành, tổng cộng có mười tám viên ngọc châu, mỗi viên đều được mài giũa đến mức trong suốt, nhẵn bóng.
Đây là lễ vật lệ quỷ tặng cậu, vậy chắc cũng không phải ngọc châu tầm thường, đúng không?
“Khụ, khụ khụ…”
Hạ Diễm lại ho khan vài tiếng, khóe mắt hơi ửng hồng. Cậu lấy áo sơ mi ra đắp lên người, chuẩn bị ngủ một lát, nhưng lại không ngờ mấy bạn học gần đó đồng thời nhìn về phía cậu với vẻ mặt quan tâm.
“Hạ Diễm, cậu không sao chứ?” Tưởng Nhược Nhược nói: “Có muốn uống nước nóng không? Tôi có cốc giữ nhiệt đây.”
“Tôi không sao, chắc là tối qua bị cảm lạnh.” Hạ Diễm chớp chớp hàng mi dài, ân cần nhắc nhở: “Nhưng mà, có một số thứ thà tin là có còn hơn là không tin. Về sau các cậu đừng nên đến nơi hoang vu chơi mấy trò thông linh như vậy nữa.”
“Nhóc Hạ nói rất đúng, hai… lần sau không dám nữa.”
Sau khi về nhà, Hạ Diễm từ sốt nhẹ chuyển thành sốt cao.
Cậu nằm liệt giường ba ngày, cơ thể mới dần dần tốt lên. Trong thời gian đó, cậu cũng nghe nói giáo viên chủ nhiệm của mình đi xe đạp bị ngã gãy xương, phải nhập viện.
Lúc cậu sốt đến mơ hồ, không biết có phải là ảo giác hay không, hình như cậu cảm nhận được một đôi tay lạnh băng chạm vào trán cậu để hạ nhiệt. Sau đó cậu hạ sốt thật, nhưng cảm giác đó lại không xuất hiện thêm lần nào nữa.
Sau khi bị bệnh, cậu kể cho cha mẹ nghe những gì đã xảy ra trong chuyến du lịch, cũng cho cha mẹ thấy chuỗi bạch ngọc châu trên cổ tay mình.
Lần này, cha mẹ Hạ Diễm lại tìm Lưu đạo sĩ quen biết, sau đó lập bài vị thờ cúng cho Lục Bỉnh Văn tại nhà.
Lục Bỉnh Văn là thần thánh phương nào, ngay cả Lưu đạo sĩ uy chấn một phương cũng không tài nào tính ra.
Lưu đạo sĩ chỉ nói đạo hạnh của vị lệ quỷ này cực kỳ cao, đã tồn tại mấy ngàn năm, tu luyện đến trình độ gần như đã thành thần, là một tồn tại chấn động ở Minh giới, hoàn toàn không giống với loại cô hồn dã quỷ rải rác trên nhân gian.
Ông còn nói, lúc trước quý tử đốt thư đã khiến cho lệ quỷ kia không vui. Chuyến đi du lịch lần này đã xoa dịu được cơn giận của nó, cho nên nó mới đưa chuỗi bạch ngọc châu này. Có lẽ sau này quý tử sẽ được lệ quỷ che chở.
Sau khi hết kinh sợ, người trong nhà hình như cũng hiểu ra rằng, kết âm thân với Lục Bỉnh Văn cũng không phải là chuyện xấu.
Lưu đạo sĩ nói trong mệnh Hạ Diễm có quý nhân, có lẽ người đó chính là Lục Bỉnh Văn.
Đối với Hạ Diễm, người trời sinh đã bị lệ quỷ xem như mỹ thực, thì khi có Lục Bỉnh Văn che chở, ít nhất cũng sẽ không chết bất đắc kỳ tử.
“A Diễm, ba mẹ đã mua cho con một căn hộ gần trường rồi, trong căn hộ cũng có thờ cúng bài vị của Lục tiên sinh. Mẹ biết con muốn ở ký túc xá với các bạn cùng lớp, nhưng cuối tuần có thời gian cũng nên đến thắp nén hương cho Lục tiên sinh.” Cố Liên thở dài, “Hy vọng vị Lục tiên sinh này có thể che chở con chu toàn, đối xử với con tốt hơn một chút, đừng ăn tươi nuốt sống con.”
Hạ Diễm gật đầu, ngoan ngoãn nói: “Hẳn là sẽ không sao. Nếu anh ta muốn ăn thì con đã bị ăn từ lâu rồi.”
Hạ Triều không rõ tình huống nên cau mày hỏi Lưu đạo sĩ: “Lưu đạo sĩ, người và quỷ kết âm thân, ngoại trừ lập bài vị thờ cúng ra thì còn cần phải làm những gì nữa?”
“Cái này…” Lưu đạo sĩ hàm súc nói, “Đương nhiên là con người kết hôn làm gì thì lệ quỷ kết hôn cũng làm cái đó.”
Ông đã nói vô cùng uyển chuyển, nhưng Hạ Triều nhìn Hạ Diễm một lúc rồi lại thở dài.
Hạ Diễm im lặng ngồi trước bàn, cậu mới khỏi bệnh, trên người khoác một tấm chăn màu nâu. Dung mạo dù bệnh tật vẫn dịu dàng xinh đẹp như cũ, đẹp như một bức họa vậy.
Hạ Triều lại hỏi Lưu đạo sĩ: “Vậy Hạ Diễm không còn cách nào khác để sống thọ sao?”
Lưu đạo sĩ trầm tư rất lâu rồi mới nói: “Bần đạo tạm thời không có cách nào khác. Từ quẻ tượng hôm nay xem ra, quý tử kết thân với vị Lục tiên sinh kia cũng vô cùng có lợi, đường sinh mệnh cũng theo đó kéo dài. Tôi nghĩ, vị Lục tiên sinh này đại khái chính là quý nhân trong sinh mệnh quý tử. Hơn nữa…”
Lưu lão đạo thần bí ghé vào tai Hạ Triều nói: “Lục tiên sinh ở Minh giới chắc chắn là người có địa vị cao!”
Hạ Triều: …
“Nhưng mà, người và lệ quỷ kết thân cũng không có lợi cho việc tích lũy công đức, thậm chí còn ảnh hưởng đến việc luân hồi chuyển thế. Ngày thường quý tử phải chú ý tích góp công đức nhiều hơn nữa.” Lưu đạo sĩ nói, “Mặc dù như vậy nhưng lệ quỷ có thể bảo vệ quý tử sống an ổn còn hơn là phải bó tay chờ chết.”
“Luân hồi chuyển thế?” Cố Liên kinh ngạc nói, “Vậy là có ý gì?”
“Chính là… Quý tử có thể chuyển thế thành một con sâu, cây cỏ.” Lưu đạo sĩ nói, “Hoặc là căn bản hoàn toàn không chuyển thế, trở thành một cô hồn dã quỷ trên thế gian.”
Hạ Diễm khẽ mở to hai mắt, cậu có chút kinh sợ.
Nhưng cuối cùng cậu lại nhẹ giọng nói: “Tôi đã biết, chắc chắn sẽ tích góp công đức nhiều hơn.”
Hạ Diễm đã thông suốt, trước sinh tử không có chuyện gì lớn hơn nữa. Cậu chỉ muốn đời này được sống sót, kiếp sau tạm thời không quản được.
Cố Liên lại than thở rất lâu, sau đó yên lặng gọt cho Hạ Diễm một quả táo, rồi kiên nhẫn cắt táo thành từng miếng nhỏ, đặt cái nĩa nhỏ lên, dặn dò Hạ Diễm ăn thêm chút hoa quả để bổ sung vitamin. Sau đó bà vội vàng xách túi đi đến yến hội từ thiện tối nay.
Những năm qua, ba mẹ Hạ Diễm đã làm rất nhiều việc từ thiện để cầu phúc cho con trai.
Đương nhiên Hạ Diễm cũng hiểu được dụng tâm của ba mẹ. Cậu nghịch chuỗi hạt châu trên tay, nhẹ giọng trêu chọc ba mình: “Ít nhất tướng mạo của vị Lục tiên sinh này rất đoan chính, không đáng sợ như những lệ quỷ khác.”
Hạ Triều bất đắc dĩ nói: “Ừm, phỏng chừng cũng không thiếu vàng bạc châu báu, sính lễ cũng đã đưa cho con một chuỗi hạt trị giá hơn bốn mươi tám triệu.”
Hạ Diễm cong mắt cười, cậu nói: “Ba, nếu nói cách khác thì anh ấy cũng là ân nhân cứu mạng của con.”
Hạ Triều gật đầu, lại đi thắp cho Lục Bỉnh Văn ba nén hương, tại từ đường xin lỗi vị con rể tương lai này.
“Lục tiên sinh, chuyện tìm người trừ quỷ là do tôi hồ đồ, ngài đừng trách tội Hạ Diễm.” Hạ Triều cắm ba nén hương vào lư hương, “Hạ Diễm còn nhỏ, mong ngài bao dung nó nhiều hơn.”
Hạ Diễm cũng thắp hương cho Lục Bỉnh Văn. Cậu khẽ ho khan vài tiếng rồi lại hướng về phía bài vị Lục Bỉnh Văn cầu nguyện cho mình có thể bình an vượt qua sinh nhật lần thứ mười chín, sau mười chín tuổi, tốt nhất là có thể sống lâu hơn một chút.
Lúc rời khỏi từ đường, không hiểu sao cậu lại cảm thấy thật lạnh, lạnh đến mức cơ thể cậu cũng phát run.
Cậu vừa mới rời đi không lâu, khói hương vừa thắp lên uốn lượn mấy vòng. Tiếp đó, làn khói kia tựa hồ như biến thành một bóng người mảnh khảnh. Sau đó từ đường lại yên tĩnh như lúc ban đầu.
Lục Bỉnh Văn đứng ở từ đường nhìn Hạ Diễm đi xa, hắn lại cầm ô lên, rồi dịch chuyển về Minh giới.
Thành Vạn Quỷ ở Minh giới phủ đầy mây đỏ, Minh Vương điện được trang trí bởi từng mảng lớn hoa Mạn Châu Sa. Nơi đây giống như sắp có hỉ sự, đám quỷ sai tới lui bài trí trong điện, các loại châu ngọc có thể thấy ở khắp mọi nơi.
Minh phủ thời đại mới thực hiện quản lý số hóa, nhân viên Minh phủ chia làm ba tổ lớn là Tổ Câu Hồn, Tổ Đầu Thai, Tổ Tra Tấn Địa Ngục. Bọn họ xử lý mọi chuyện sau khi nhân loại chết đi dưới sự dẫn dắt của Minh chủ.
Lục Bỉnh Văn đã tồn tại trên thế gian này mấy ngàn năm, ở Minh giới là người có quyền lực tối cao vô thượng.
Nhưng tu quỷ đạo cũng sẽ gặp phải bình cảnh. Tìm một nhân loại có bát tự hợp nhau để kết hôn, vừa vặn có thể hóa giải được việc này. Vậy cho nên hắn đã chọn Hạ Diễm.
Bên bờ sông Vong Xuyên, có vô số quỷ hồn xếp hàng dài dằng dặc, bọn họ đang chờ đi đầu thai.
Những hồn ma này đã lấy được số luân hồi, bọn họ theo thứ tự đến nhận trà sữa và bánh pudding của Mạnh bà. Ăn uống xong hết mới nhảy xuống “Mỹ tỉnh nhân gian” đi đầu thai dưới sự hướng dẫn của nhân viên Minh phủ.
Chỉ cần nhảy vào là có thể chuyển kiếp.
Nhưng không phải hồn ma nào cũng có tư cách đầu thai. Ở Minh phủ, số đầu thai có thể nói là khó cầu nhất. Có hồn ma công đức không đủ, cần phải chờ hai trăm năm mới có thể đầu thai, bọn họ phải ở trong tòa nhà cao tầng Vạn Quỷ Thành để chờ cơ hội đầu thai. Nếu có kẻ dám chạy trốn thì tất nhiên sẽ bị quỷ sai bắt trở về.
Mà với những quỷ hồn khi còn sống làm nhiều điều ác, vì công đức không đủ nên bọn chúng sẽ biến thành cô hồn dã quỷ hồn phi phách tán, hoặc bị đánh vào mười tám tầng địa ngục chịu mọi tra tấn. Vô luận là loại nào cũng đều không thể tiến vào luân hồi.
Mà chuyện vui lớn nhất của Minh giới gần đây chính là Minh Vương điện hạ sắp cưới vợ. Số đầu thai mỗi ngày tăng thêm 150 số, thật sự là khiến chúng quỷ vô cùng vui mừng.