Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau
Chương 42: Họa sĩ nhỏ và người chồng ma
Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau thuộc thể loại Linh Dị, chương 42 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hạ Diễm bị tiếng mưa lộp bộp đánh thức. Lúc cậu tỉnh lại, Lục Bỉnh Văn đang đứng trước cửa sổ nhìn cơn mưa bên ngoài. Đống hỗn độn trên đất đã được dọn dẹp sạch sẽ, thân thể cậu cũng rất khô ráo.
Hạ Diễm lơ mơ nhìn bóng lưng Lục Bỉnh Văn, cậu khẽ chớp chớp mắt rồi nhắm lại lần nữa.
Lục Bỉnh Văn quay đầu lại, tiến đến gần hôn lên khóe môi cậu, hắn nói: “Em có thấy chỗ nào không thoải mái không?”
Tối hôm qua Hạ Diễm quá trêu chọc, trong lúc nhất thời Lục Bỉnh Văn không nhịn được, không khống chế bản thân, ôm người làm cho có chút quá đáng.
Hắn là một thân sĩ mạnh mẽ, nhưng Hạ Diễm vẫn có thể chịu đựng và bao dung cho sự lạnh lùng, cuồng nhiệt của hắn. Dù cho ánh mắt cậu có nổi lên sương mù thì vẫn ngoan ngoãn dịu dàng nhìn hắn, khiến hắn càng thêm say đắm.
Hạ Diễm trở mình trong chăn, khàn giọng nói: “Đau thắt lưng, anh à, anh xoa eo cho em đi.”
Lục Bỉnh Văn mang theo vài phần áy náy sau khi thỏa mãn, nghiêm túc xoa thắt lưng cho Hạ Diễm. Hắn cũng nói: “Việc hôm qua kiếm được không ít công đức. Anh vừa lật sổ công đức của em ra xem, công đức đã đến mức kiếp sau có ‘số phú quý’. Nhưng mà, số phú quý cũng không nhất thiết là con người, cũng có thể là mèo, ví dụ như mèo sinh ra trong nhà giàu có thì cũng coi như là số phú quý.”
Hạ Diễm nhỏ giọng nói thầm: “Chỉ cần không làm loài sâu bọ cây cỏ phú quý là được rồi.”
Lục Bỉnh Văn cười, lại hỏi: “Anh dùng lực như vậy có đau không?”
Hạ Diễm nằm sấp trên gối, nhắm mắt nghỉ ngơi, cả người nhìn qua vô cùng gầy, giống như một chú mèo con mềm mại.
“……Chỉ là đau thôi.” Hạ Diễm nhẹ giọng nói, “Mặc dù có chút đau, nhưng rất thoải mái.”
Tay Lục Bỉnh Văn đang xoa eo Hạ Diễm bỗng dừng lại. Hạ Diễm lại nhẹ nhàng cười nói: “Anh à, anh đang suy nghĩ lung tung cái gì đó?”
Lục Bỉnh Văn không nhẹ không nặng ấn xuống thắt lưng Hạ Diễm, nói: “Đang suy nghĩ, Diễm Diễm không ngoan, hình như học hư rồi.”
Hạ Diễm nhẹ nhàng thở hổn hển một hơi, mở một con mắt ra, lén lút nhìn về phía Lục Bỉnh Văn đang chậm rãi xoa eo cho cậu.
“Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng mà. Gần lưu manh….. Thì tất nhiên phải học lưu manh rồi.”
Hạ Diễm nhìn đường nét gương mặt Lục Bỉnh Văn, đột nhiên cảm thấy tỷ lệ gương mặt gần như hoàn mỹ của Lục Bỉnh Văn rất thích hợp để làm người mẫu cho cậu. “Anh ơi, anh làm người mẫu cho em được không?” Hạ Diễm nói, “Trong trường có một cuộc thi vẽ chân dung nhân vật, em muốn tham gia.”
“Ồ?” Lục Bỉnh Văn cười hỏi, “Là kiểu người mẫu nào, kiểu có mặc quần áo hay là không mặc quần áo?”
Hạ Diễm thật sự là chịu không nổi người chồng lưu manh này, cậu xoay người ngồi dậy, hai tay nâng khuôn mặt anh tuấn của Lục Bỉnh Văn lên, sau đó nhẹ giọng nói với Lục Bỉnh Văn: “Đương nhiên là người mẫu có mặc quần áo, bởi vì vợ anh chỉ mới mười chín tuổi, anh phải suy nghĩ cho tâm hồn trong sáng của vợ mình, phải làm một nam quỷ tốt, được chứ?”
Lục Bỉnh Văn nhướng mày: “Được, bảo bối.”
Hạ Diễm đỏ mặt, không để ý tới lão quỷ này nữa, tự mình chạy xuống giường chui vào phòng tắm rửa mặt, còn mang theo một làn gió thoang thoảng mùi hương cam quýt.
Bây giờ đã là buổi chiều, Trần Đồng gửi tin nhắn cho Hạ Diễm: [Ảnh] Nhóc Hạ, đây là cậu hả?
Hạ Diễm vừa đánh răng vừa xem điện thoại di động, phát hiện bức ảnh này là tối hôm qua lúc cậu và Lục Bỉnh Văn ở trên du thuyền bị người trên bờ chụp lén. Cậu trả lời bằng một icon mèo nhỏ gật gật đầu.
Trần Đồng: Bà nó, con rể thật đẹp trai! Đáng tiếc là tôi và Nhược Nhược đang đi du lịch, nếu không có thể đến thăm hai người rồi.
Hạ Diễm: Nhất định lần sau sẽ gặp!
Trần Đồng:… Bạn gái tôi đang hét ầm ĩ trong quán cà phê, nói rằng kiếp trước con rể của tôi đã cứu cả dải ngân hà mới yêu được cậu. Lại nói, một sinh viên đại học trong sáng như cậu lại để cho một thanh niên lớn tuổi lừa đi, người làm mẹ nuôi như cô ấy có chút tiếc nuối.
Hạ Diễm bị nói như vậy có hơi đỏ mặt, Trần Đồng còn ghi âm lại một đoạn Tưởng Nhược Nhược đang thét chói tai gửi tới.
Trong đoạn ghi âm có giọng nói và tiếng cười vô cùng vui vẻ của Tưởng Nhược Nhược, cô nói: “A a a, Trần Đồng, anh mau nhìn ánh mắt bạn trai Diễm Diễm nhìn cậu ấy kìa, thật dịu dàng mà! A, anh đang ghi âm à? Diễm Diễm, bạn trai cậu và cậu rất có cảm giác cặp đôi!”
Hạ Diễm vội vàng tắt đoạn ghi âm, cậu đi ra khỏi toilet, phát hiện Lục Bỉnh Văn lại thay một bộ âu phục trắng vô cùng lộng lẫy.
Lục Bỉnh Văn đeo một chiếc đồng hồ kim cương đắt tiền, khí chất ma mị của quỷ cũng vì bộ âu phục trắng này mà trở nên càng thêm thân sĩ. Thấy Hạ Diễm đang nhìn mình, hắn cũng ngẩng đầu nhìn Hạ Diễm.
Hạ Diễm chớp chớp mắt, nói: “Anh à, anh muốn đi đâu?” Lục Bỉnh Văn ngạc nhiên hỏi: “Không phải phu nhân nói muốn vẽ sao?”
Hạ Diễm sửng sốt, không ngờ Lục Bỉnh Văn cố ý ăn mặc như vậy để làm người mẫu cho cậu. Cậu cong cong mắt cười ngọt ngào, nói: “Anh mặc bộ đồ trắng này rất đẹp.”
Cậu tiện tay lấy một bông hoa hồng từ lọ hoa trong phòng ngủ, cắm vào túi áo vest của Lục Bỉnh Văn, nói: “Như vậy càng đẹp hơn.”
Lục Bỉnh Văn cảm thấy hình như Hạ Diễm vốn dĩ đã rất biết trêu chọc người khác. Cậu tùy ý cắm một bông hồng vào túi áo khoác âu phục của hắn, không ngờ bông hồng đó lại nở rộ trong trái tim lạnh giá của ma vương.
Lục Bỉnh Văn cúi người nâng cằm Hạ Diễm lên, hôn xuống môi cậu. Hạ Diễm ngước mắt lên nhìn hắn, nói: “Đến phòng khách đi, ở đó có một nhà kính nhỏ trồng hoa, tất cả hoa hồng trong đó đều do mẹ em trồng.”
Sự lãng mạn của Hạ Diễm hết sức tự nhiên, Lục Bỉnh Văn cam tâm tình nguyện làm người truyền bá sự lãng mạn.
Buổi chiều, trời cũng tạnh mưa.
Hạ Diễm khoác áo len mỏng màu nâu, đeo tạp dề màu trắng, cậu ngồi trước mặt Lục Bỉnh Văn vẽ tranh.
Cậu không ngước mắt lên nhìn Lục Bỉnh Văn ngay, mà ngón tay mảnh khảnh cầm bút vẽ chậm rãi phác họa, tai nghe hình mèo trên đầu còn đang nhấp nháy ánh sáng màu xanh thẳm.
Hạ Diễm là người rất kiên nhẫn, cậu vẽ rất say mê, không biết cảnh tượng mình đang vẽ cũng là một bức tranh trong mắt người khác. Mà Lục Bỉnh Văn chính là một người mẫu tận tâm tận lực nhất, vợ không cho động thì sẽ không nhúc nhích, trông hắn giống như một bức tượng đẹp trai vậy.
Mặc dù thân thể không được nhúc nhích, nhưng ánh mắt Lục Bỉnh Văn vẫn thường xuyên lén lút nhìn Hạ Diễm.
Vợ chồng Cố Liên và Hạ Triều bưng cà phê trốn ở cửa phòng khách nhìn con trai vẽ con rể. Cố Liên nhịn không được nhẹ nhàng cười, nói: “Cuộc sống của hai đứa nó còn rất lãng mạn.”
“Không phải vợ chồng trẻ đều như vậy à?” Hạ Triều nói, “Tiểu Lục rất quan tâm đến Diễm Diễm.”
Bức tranh này của Hạ Diễm vẽ suốt ba ngày. Ngày hôm sau khi bức tranh hoàn thành, cậu sẽ trở về thành phố B tiếp tục đi học.
Hạ Triều nói một bức tranh lớn như vậy, gửi bằng máy bay bất tiện, vậy nên phải dùng chuyên cơ riêng của mình đưa hai người trở về. Hạ Diễm liên tục xua tay, nói: “Ba, không cần phiền phức như vậy đâu, Lục tiên sinh sẽ đưa con về.”
Lục Bỉnh Văn chính là chuyên cơ riêng của cậu.
Hạ Triều nhìn về phía bức tranh, nói: “Bức tranh rất đẹp.”
Khi Hạ Diễm vẽ đã chú ý đến từng chi tiết. Lục Bỉnh Văn trong tranh cũng đẹp trai và cao quý như người thật, ngay cả khí chất u tối và thần bí cũng được thể hiện một cách hoàn hảo, vừa nhìn là đã biết cậu dồn hết tâm huyết như thế nào lúc vẽ.
Trong bức tranh đó, bên chân Lục Bỉnh Văn còn có một con mèo đen mắt xanh đang ngồi. Cố Liên ngắm con mèo cả buổi, vẫn thắc mắc không biết con mèo này từ đâu ra.
Bà nhịn không được hỏi Hạ Diễm: “Diễm Diễm, con mèo này là con tự mình tưởng tượng ra à?”
Hạ Diễm nhẹ nhàng cong mắt, nói: “Cũng có thể xem là như vậy.”
Lục Bỉnh Văn ở một bên chụp ảnh bức tranh, lại gửi vào nhóm chat bạn bè: [Ảnh] Tác phẩm của vợ.
Hắn gửi hai tấm ảnh, tấm thứ nhất là Hạ Diễm đang giơ bảng vẽ lên cười với hắn, tấm thứ hai mới là bức tranh.
【Mạnh bà】: Rõ ràng là bệ hạ đang khoe vợ. Bất quá lão Lục rất biết chụp ảnh! Vợ ngài rất đẹp, bây giờ cậu ấy là vợ tôi!
【Tam Thái tử Đông Hải Long Cung】: Ồ, chị dâu vẽ đẹp ghê, Lục huynh, trong túi huynh có đặt một đóa hoa hồng không?
【Quỷ Vương phương Nam】: Vẽ rất đẹp!
【Cửu Thiên Huyền Nữ】: Nhìn qua Diễm Diễm rất dịu dàng, a, chỗ cổ áo Diễm Diễm là dấu hôn à?
Hạ Diễm ngồi trên sofa tùy ý lướt điện thoại, đầu tiên là đôi tình nhân Trần Đồng đi du lịch cùng nhau trong kỳ nghỉ dài, lại lướt đến nhật ký hàng ngày của Tiểu Kiều.
Ngay sau đó, cậu lướt tới…. bức tranh của mình.
Hạ Diễm giật mình, cậu không chú ý tới Lục Bỉnh Văn đã âm thầm mở danh sách bạn bè. Trong ấn tượng của cậu, tài khoản của Lục Bỉnh Văn trước đây không có bạn bè.
Cậu mở danh sách bạn bè của Lục Bỉnh Văn ra xem, phát hiện Lục Bỉnh Văn đã chụp một tấm ảnh cậu chơi pháo hoa bên bờ biển từ mấy ngày trước, ảnh nền của nhóm chat cũng đổi thành ảnh của Hạ Diễm, tên hắn trong nhóm chat bạn bè là: Một nam quỷ tốt.
Tai Hạ Diễm lại đỏ lên, cậu lặng lẽ theo dõi hai nhóm bạn của Lục Bỉnh Văn.
Cậu không còn cảm thấy Lục Bỉnh Văn giống tình nhân lạnh lùng nữa, mà không tự chủ được bắt đầu ỷ lại vào lão quỷ này. Nếu nghĩ theo một khía cạnh nào đó thì, hình như Lục Bỉnh Văn là một người chồng không có gì để chê trách được.
Đúng lúc này, Lưu lão đạo gửi một bài viết đến cho Hạ Diễm xem, ông nói: Gần đây trên diễn đàn xuất hiện một vấn đề rất khó giải quyết, người xin giúp đỡ là một bí thư thôn. Nhưng đây lại là một việc công ích không công, cậu chủ Tiểu Hạ à, tôi cảm thấy rất có lợi cho công đức của cậu, cậu có hứng thú không?
Hạ Diễm mở đường dẫn ra xem, nội dung trong đường dẫn là một thư cầu cứu từ Trịnh gia thôn.
Trong thư viết, ngôi làng nhỏ tên là Trịnh Gia, cách thị trấn gần nhất, cách ba ngọn núi lớn. Giao thông trong thôn cực kỳ bất tiện, kinh tế lạc hậu. Đa số dân làng ở đây đều làm nông, chỉ dựa vào thanh niên trong thôn thỉnh thoảng lái xe đến thị trấn mua một ít nhu yếu phẩm thiết yếu, hơn nữa đa số người trong thôn đều là họ Trịnh.
Trong những năm gần đây, chuyện kỳ lạ thường xuyên xảy ra trong làng.
Đầu tiên là lão thủ thôn đã chết ba năm trước, sau đó, vị thủ thôn trẻ mới cũng chết.
Thủ thôn là một công việc lâu đời nhất trong làng, đa số bọn họ đều chọn những người ngốc nghếch bẩm sinh trong làng. Bà đồng trong thôn tin rằng những đứa nhỏ ngốc nghếch sẽ mang đến vận may tốt cho thôn làng, nhưng hai vị thủ thôn liên tiếp qua đời đã khiến cho bầu không khí trong thôn lập tức trở nên nặng nề.
Cách đây không lâu, thanh niên trong làng đến thị trấn mua hàng đã bị những sinh vật lạ tấn công trên đường trở về vào ban đêm. Sau khi hắn trở về thì bắt đầu sợ ánh nắng mặt trời, chỉ ăn thịt sống và uống máu động vật vào ban đêm, người cũng trở nên ngốc nghếch giống như những thủ thôn. Các triệu chứng này kéo dài khoảng mười ngày. Mười ngày sau, vào một đêm nọ, hắn đã cắn cổ người cha đến đưa cơm cho mình, sau đó, cha hắn cũng xuất hiện triệu chứng y hệt.
Người đó cũng ngốc nghếch, cũng ra ngoài vào ban đêm, cũng ăn thịt sống và uống máu tươi.
Khi đói, hắn không phải tấn công bất kỳ ai, hắn không tấn công những người đang ngủ say, chỉ tấn công những người còn thức và gây ra tiếng động.
Cũng chính vì thế mà khi màn đêm buông xuống, ngôi làng trở nên tĩnh lặng đáng sợ, không một tiếng động. Nhưng ngay cả khi mọi người chú ý như vậy thì vẫn có những trường hợp không thể tránh khỏi. Bởi vì em bé mới sinh thường khóc vào ban đêm, tuần trước có một em bé khóc và bà nội thức dậy dỗ dành đứa trẻ cũng gặp nạn.
Đứa bé bị hút sạch máu chết ngay tại chỗ, còn bà nội cũng biến thành loại ác ma sống về đêm đó.
Cả thôn làng chìm trong sợ hãi tột cùng, có vài người cùng nhau chạy ra ngoài thôn, nhưng lại không ngờ gặp nạn ở trên núi. Bà đồng nói, thôn làng bọn họ bị trời phạt vì người thủ thôn đã chết.
Ngôi làng lạc hậu sống trong sợ hãi lo âu, ngày nào bà đồng cũng đến cửa thôn làm lễ cúng bái, nhưng cái này cũng không có tác dụng, thầy thuốc trong thôn cũng đành bó tay với triệu chứng này.
Cuối cùng, con gái của bí thư thôn và bí thư thôn đã viết thư cầu cứu này, hy vọng có thể nhận được sự trợ giúp của diễn đàn Thiên Sư. Có thể bọn họ không có nhiều tiền thù lao, nhưng vẫn mang tâm lý thử vận may, vậy nên đã gửi bài viết lên, hy vọng có thể gặp được người tốt giúp đỡ.
Dưới bài viết trên diễn đàn là những bình luận của các vị thiên sư:
【Sợ mặt trời, hơn nữa còn uống máu người, thoạt nhìn có chút giống Hạn Bạt? Hạn Bạt rất khó đối phó, bình thường cho tôi năm triệu tôi cũng không nhận việc này, huống hồ là cả một thôn.】
【Loại chuyện này tiểu thiên sư cũng không tiếp được, đạo trưởng của Tứ đại Huyền Môn có thể giúp họ một tay không?】
【Đây là khu vực Nhạc Thị Huyền Môn quản lý, người phụ trách Nhạc Thị Huyền Môn có thể giúp đỡ bọn họ không?】
【Này, các người đừng có vô đạo đức như vậy chứ, Tứ đại Huyền Môn bình thường đã đủ bận rộn rồi, những việc không công như thế này làm gì có thời gian mà nhận?】
Hạ Diễm suy nghĩ một lúc, nhớ đến bài học online mình học gần đây, cậu trả lời: 【Đây không phải là Hạn Bạt bình thường, mọi người có chú ý tới chi tiết bọn họ không tấn công người đang ngủ không? Trong sách cổ ghi lại, đây là một loại quỷ dạ hành tương tự như Hạn Bạt, tính công kích của nó cũng mạnh hơn Hạn Bạt, vậy cho nên tỏi và ngân kiếm dùng để đối phó với Hạn Bạt bình thường không có tác dụng với loại này.】
【Miêu Miêu Ác Ma Mua Mặt Nạ? Tài khoản này quen quá, đây không phải là tài khoản của giám đốc Văn phòng siêu nhiên Bỉ Ngạn sao?】
【Miêu Miêu Ác Ma Mua Mặt Nạ】: 【Công ty Bỉ Ngạn chúng tôi nhận đơn hàng không thù lao này!】
【Chà, Hạ thiên sư thật là tốt bụng, nghe nói vụ tàu ma trên biển thành phố Tân Hải gần đây là do Công ty Bỉ Ngạn giải quyết! Còn có người chụp được ảnh Hạ thiên sư ra biển, đây là [ảnh] đại mỹ nhân nè.】Kèm theo đó là một đường link.
【Bạn ở trên, người bên cạnh hình như là bạn trai của cậu ấy.】
【???… Thì ra Hạ Diễm là thiếu gia ngậm thìa vàng từ nhỏ, tôi thấy cậu ấy cố gắng như vậy, vừa thi đại học, vừa làm thiên sư, hoàn toàn không nghĩ gia cảnh lại tốt đến thế! Tại sao trên đời lại có người hoàn hảo đến vậy chứ, có thể nằm dài hưởng phúc mà vẫn không ngừng nỗ lực như thế?!】
Hạ Diễm ngẩng đầu nhìn Lục Bỉnh Văn đang đóng khung tranh trong phòng ngủ, nói: “Anh ơi, cuối tuần anh có rảnh không, có thể cùng em đến ngôi làng hẻo lánh giải quyết vụ quỷ dạ hành này không?”
Lục Bỉnh Văn quay đầu lại, nói: “Đương nhiên là có thể. Diễm Diễm, em nhìn xem, bức tranh treo ở đây được không?”
“Không không không, hay là vẫn nên treo ở phòng khách đi.”
Lúc này Hạ Diễm mới phát hiện, khung tranh vừa vặn đối diện giường, mà điều cậu nghĩ đến trước tiên đó chính là, vào những lúc nào đó, cậu vừa ngước mắt lên đã có thể nhìn thấy chân dung Lục Bỉnh Văn, có vẻ….. không ổn lắm.
Lục Bỉnh Văn lấy bức tranh xuống, hỏi: “Vì sao?”
“Trong phòng ngủ có một anh là đủ rồi.” Hạ Diễm nói, “Bằng không, lúc…. Lúc song tu, em vừa nhìn anh ở ngoài vừa nhìn anh trong tranh, cảm giác có chút…. Có chút quái dị.”
Lục Bỉnh Văn nhướng mày: “Ồ?”
Hạ Diễm lại nói: “Dù sao anh cũng là một chủ nhân khác của ngôi nhà này, chân dung của chủ nhân thì nên treo ở phòng khách.”
Sau khi Lục Bỉnh Văn nghe Hạ Diễm nói những lời này, trong lòng không hiểu sao lại thấy vui vẻ.
Hạ Diễm chậm rãi mang tranh đi về phía phòng khách. Lục Bỉnh Văn vui vẻ ôm eo Hạ Diễm từ phía sau, hắn nói: “Vậy đặt một cái gương ở vị trí này, em thấy sao?”
Tai Hạ Diễm lại đỏ bừng: “Anh…. Nếu anh dám đặt gương ở đây thì trong thời gian tới không được làm chuyện đó.”
“Được được, không đặt ở đây nữa.”
Lục Bỉnh Văn giơ tay lên, trên trần phòng ngủ xuất hiện một chiếc gương đồng đối diện giường.
“Vậy để ở đây, được không?”