Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau
Chương 41: Hạ Diễm Trong Sườn Xám Và Lục Bỉnh Văn Trêu Chọc
Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau thuộc thể loại Linh Dị, chương 41 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lục Bỉnh Văn và Hạ Diễm dùng thuật ẩn thân. Khi họ đi ngang qua nữ quỷ xinh đẹp kia, Hạ Diễm thậm chí còn ngửi thấy mùi son phấn từ cô ta.
Những nữ quỷ khác đang xì xào bàn tán, một trong số họ nói: “A Liên, nếu không dụ dỗ được người sống, lão đại sẽ nổi giận.”
Một nữ quỷ khác lo lắng thở dài, nói: “Vừa rồi có một chiếc du thuyền rất lớn, sao bỗng dưng lại biến mất vậy?”
Trên người mấy nữ quỷ này đều có vết thương bị bỏng. Từ xa thì không thấy do bị quỷ che mắt, nhưng nhìn gần thì có thể thấy rõ ràng hình dáng khi chết của các cô.
Lục Bỉnh Văn thì thầm với Hạ Diễm: “Chắc là khi chiếc thuyền đến bãi đá ngầm này thì không may bị lật, sau đó bị nổ tung. Những hồn ma này không phải chết đuối, mà là bị thiêu cháy.”
Hạ Diễm gật gật đầu, nói: “Thì ra là như thế.”
Chờ đến khi bọn họ đi vào khoang thuyền trên tàu Kim Phượng Hoàng, lúc này Hạ Diễm mới phát hiện, thật ra trên chiếc thuyền này còn có một động thiên khác. Ở tầng cao nhất trong khoang thuyền có mười mấy hồn ma hải tặc đang chơi mạt chược, khói bếp không ngừng bốc lên từ phòng bếp. Thậm chí có thể dùng từ thoải mái để miêu tả cuộc sống của những hồn ma này.
“Sao đêm nay một người sống cũng không tìm được vậy sao?” Tên cướp biển cầm đầu nói, “Bảo các cô ấy cố gắng hát đi, sao ngay cả một người cũng không kéo đến được? Nếu không tìm được ai thì đêm nay ta sẽ cho các cô hồn phi phách tán luôn… A, tôi thắng rồi!”
“Thật may mắn, chúc mừng chúc mừng!”
Mấy tên hải tặc ma còn lại lập tức hùa theo thủ lĩnh. Đúng lúc này, một hồn ma thuyền viên cầm lái vội vàng đẩy cửa chạy vào.
“Thuyền trưởng, bên ngoài mới có một chiếc du thuyền rất lớn xuất hiện, nhưng lại biến mất chỉ trong nháy mắt, chúng tôi cũng không biết chuyện gì xảy ra. Con tàu kia trông có rất nhiều thứ đáng giá, lại còn có không ít người sống.”
“Đuổi theo!” Thuyền trưởng cướp biển nói, “Dù sương mù có dày đặc đến đâu đi nữa, chỉ cần thật sự có thuyền thì chắc chắn sẽ để lại dấu vết để lần theo.”
Một con ngươi từ trên sàn nhà lăn đến cửa khoang thuyền. Hạ Diễm bị tròng mắt đó làm cho hoảng sợ, cậu ngẩng đầu lên nhìn. Mơ hồ, cậu có thể thấy đầu bếp đang xử lý thi thể người, có ngư dân còn chưa chết phát ra vài tiếng thét chói tai rồi sau đó không còn động đậy nữa.
Hạ Diễm nhìn thấy cảnh này thì cơ thể không ngừng run rẩy, nôn khan mấy lần.
Lục Bỉnh Văn an ủi vỗ lưng Hạ Diễm, sau đó cầm tay cậu, nói: “Chúng ta đã đến trễ, nơi này đã không còn người sống nữa.”
Hóa ra, Kim Phượng Hoàng là một con tàu cướp biển cải trang thành tàu buôn.
Những ngư dân mất tích kia là bị mỹ nữ và thương nhân trên boong tàu hấp dẫn tới. Những lệ quỷ này sau khi hút hết dương khí của bọn họ, còn để hồn ma đầu bếp trên thuyền ma xử lý thi thể thành thức ăn cho chúng.
“Đi thôi, chúng ta đi cầu phúc!”
Những tên hải tặc này quanh năm lênh đênh trên biển, tất cả đều tin vào sức mạnh của đại dương. Thủ lĩnh hải tặc mang theo mấy người vội vàng đi về phía một cánh cửa nhỏ. Hạ Diễm và Lục Bỉnh Văn cũng đi theo mấy người bọn họ, còn lẻn vào khoang thuyền tầng dưới.
Trong khoang thuyền tầng này lại có một động thiên khác, không chỉ thắp mấy ngọn đèn dầu làm từ mỡ giao nhân, mà còn có một đống tài sản vàng bạc như một ngọn núi nhỏ. Những chiếc đèn dầu này có hình thù rất kỳ dị, phần thân trên là người, nửa thân dưới là đuôi cá.
Mà ở giữa tầng hầm lại đặt một ngọn đèn giao nhân có kích thước khổng lồ nhất, khuôn mặt cực kỳ dữ tợn, giống như đã phải chịu đau đớn tột cùng trước khi chết. Mà trong miệng hắn ta phun ra một viên bảo châu màu trắng sáng, bảo châu được hai tay hắn ta kéo ra, phát ra ánh sáng trắng yếu ớt.
“Bảo Châu, xin hãy ban cho tôi sức mạnh để tạo ra sóng lớn!” Thủ lĩnh hải tặc quỳ gối trước viên bảo châu thành kính cầu nguyện, “Tôi muốn chiếc thuyền lớn đối diện kia chìm xuống biển rộng mênh mông, tài sản và linh hồn trên chiếc thuyền đó đều thuộc về tôi, xin hãy thỏa mãn nguyện vọng của tôi.”
Thấy thế, Lục Bỉnh Văn thì thầm với Hạ Diễm: “Viên bảo châu của giao nhân chỉ đi theo kẻ đã giết chủ nhân trước đó của nó. Nhưng chủ nhân hiện tại của bảo châu này lại là quỷ. Nói cách khác, nếu muốn viên bảo châu có hiệu lực thì không chỉ phải lấy được nó, mà còn phải tiêu diệt tên quỷ này, khiến nó hồn phi phách tán.”
Nhưng đúng lúc này, viên bảo châu kia đột nhiên chuyển từ màu trắng sang màu đen, rồi lại phát ra một luồng ánh sáng tím nhàn nhạt.
Sau đó, viên bảo châu phát ra âm thanh, giống như giọng nói của một lão già từng trải qua nhiều thăng trầm, “Muốn làm cho biển cả nổi lên sóng lớn, cũng sẽ khiến cho con tàu của ngươi rơi vào nguy hiểm. Ngươi có chắc mình muốn điều đó không?”
Tên hải tặc nói: “Tất nhiên!”
Có tiếng thở dài truyền đến, giọng nói của viên bảo châu đột nhiên trở nên trẻ trung hơn rất nhiều, nó nói: “Ngươi quá tham lam. Nếu không phải ngươi sử dụng sức mạnh bảo châu nhiều lần như vậy, ta cũng không phát hiện ra con thuyền này…”
Hạ Diễm chỉ cảm thấy giọng nói này có chút quen, nhưng trong lúc nhất thời lại nhớ không ra đó là giọng nói của người nào.
Hồn ma tên hải tặc cũng nhận ra điều gì đó không ổn. Nó lui về phía sau vài bước. Một giây sau, chiếc thuyền vừa rồi còn vững vàng bỗng nhiên bắt đầu lắc lư kịch liệt. Ngay sau đó, vô số giao nhân từ bốn phương tám hướng bơi về phía con tàu Kim Phượng Hoàng.
Hạ Diễm đưa mắt nhìn ra biển, cậu bị đôi mắt bi thương của sinh vật xinh đẹp và nguy hiểm này hấp dẫn thật lâu.
Người cá hát những bài hát có giai điệu du dương, trầm bổng, êm tai vô cùng. Nhưng chỉ có họ mới có thể hiểu được rằng, giọng hát của họ vô cùng bi thương, giống như đang tiếc thương cho người bạn đã chết của mình.
Theo tiếng hát của bọn họ, trên biển bỗng xuất hiện một vòng xoáy sâu thẳm. Vòng xoáy này khiến Kim Phượng Hoàng lắc lư chao đảo kịch liệt, tựa hồ như sắp bị hút vào trong đó bất cứ lúc nào. Những quỷ hồn trên thuyền đã từng chết một lần dưới biển cũng cảm thấy sợ hãi cái chết lần thứ hai.
Trong lúc nhất thời, tiếng thét chói tai và tiếng đồ vật va chạm vỡ vụn vang lên không ngớt. Mấy nữ quỷ khác thậm chí còn nhảy thẳng xuống biển và biến mất trong nháy mắt.
Lục Bỉnh Văn nhíu mày, hắn bay đến bên cạnh viên bảo châu nhanh như một cơn gió. Nhưng ngay lúc hắn định cầm lấy bảo châu thì bên cạnh viên bảo châu lại bất ngờ xuất hiện một chàng trai trẻ với áo trắng và tóc bạc.
Chàng trai mặc áo trắng cầm viên bảo châu, nửa cười nửa không nhìn Lục Bỉnh Văn, nói: “Lục huynh, chúng ta lại gặp nhau rồi.” Vừa dứt lời, Bạch Tư Dã giơ tay lên, một luồng ánh sáng trắng hóa thành mũi nhọn đâm về phía thủ lĩnh hải tặc.
Nói thì chậm mà mọi thứ diễn ra rất nhanh. Hạ Diễm trong lúc vội vàng liền nhanh trí, cậu niệm pháp quyết tạo kết giới mà Lục Bỉnh Văn đã dạy, tạo thành một kết giới nhỏ bảo vệ thủ lĩnh hải tặc đang đứng cạnh, thay hồn ma kia đỡ đòn công kích. Ngay sau đó, chủy thủ của Lục Bỉnh Văn bay về phía trái tim tên hải tặc, biến thành lệ quỷ giết chết hồn ma kia.
Ngay khi hồn ma tên hải tặc kia tiêu tán giữa không trung, viên bảo châu từ trong tay Bạch Tư Dã bay về bên cạnh Lục Bỉnh Văn.
Bạch Tư Dã tà mị nhếch khóe miệng, hắn dịch chuyển đến sau lưng Hạ Diễm, nói: “Mỹ nhân, tôi rất thích bộ quần áo này của cậu, rất phù hợp với khí chất của cậu.”
Bây giờ Hạ Diễm đang ở trạng thái hồn thể, chỉ có Lục Bỉnh Văn thi triển phép thuật mới có thể sờ được vào thân thể cậu, còn Bạch Tư Dã thì không thể.
Cậu nhanh chóng bay về bên cạnh Lục Bỉnh Văn. Lục Bỉnh Văn nhìn Bạch Tư Dã cười nhạo nói: “Bạch huynh, không ngờ tôi đi biển chơi với vợ lại có thể gặp được huynh. Nhân tiện, bộ quần áo này của phu nhân là tôi chọn, thấy mắt thẩm mỹ của tôi thế nào?”
Lúc này Bạch Tư Dã mới phát hiện Hạ Diễm đang ở trạng thái hồn thể, đi theo bên cạnh Lục Bỉnh Văn. Hắn cười thành tiếng, nói: “Lục Bỉnh Văn, huynh đã giết cậu ấy rồi à, để cậu ấy vĩnh viễn làm quỷ cùng mình sao?”
“Diễm Diễm tự do, nhưng mạng của em ấy cũng là mạng của tôi.” Lục Bỉnh Văn nhếch khóe miệng. “Tôi là một người đàn ông tốt rất thương vợ, sao lại làm ra chuyện tàn nhẫn như vậy chứ?”
Nghe Lục Bỉnh Văn nói vậy, Hạ Diễm hơi sửng sốt, tim cậu lại rung động.
Ánh trăng từ ô cửa sổ chiếu vào khoang thuyền, chiếu lên khuôn mặt tuấn mỹ của Lục Bỉnh Văn.
Đột nhiên Hạ Diễm phát hiện, lão quỷ Lục Bỉnh Văn này quan tâm đến cậu nhiều hơn những gì cậu nghĩ.
Cho dù sức mạnh của Lục Bỉnh Văn cường đại hơn cậu gấp ngàn lần vạn lần, nhưng Lục Bỉnh Văn chưa bao giờ nghĩ đến việc bắt cậu phải phục tùng sức mạnh, mà cho rằng linh hồn của cậu cũng là một tồn tại tự do không bị ràng buộc.
Ngón tay Lục Bỉnh Văn chạm vào mi tâm Hạ Diễm, cơ thể cậu cũng lập tức trở lại như cũ.
“Diễm Diễm, thuyền sắp lật, tranh thủ thời gian siêu độ cho những lệ quỷ này, nếu không bọn họ sẽ biến mất cùng với chiếc thuyền.”
Lục Bỉnh Văn vừa dứt lời, Bạch Tư Dã cuộn lên một cột nước như một con rồng lớn hướng về phía Lục Bỉnh Văn. Lục Bỉnh Văn ưu nhã cầm ô đen lên, thân ô hướng về phía trước, ngăn cản đòn tấn công của cột nước, lại khống chế cột nước đó đóng băng, biến nó thành vô số đao băng đâm về phía Bạch Tư Dã.
Hạ Diễm thừa dịp hai người đánh nhau, cậu niệm tâm pháp siêu độ: “Thái thượng sắc lệnh, siêu độ cô hồn, hết thảy quỷ mị, nhanh chóng siêu sinh, nhanh chóng siêu sinh!”
Khoang thuyền vốn còn đang sáng ngời bỗng nhiên tối sầm lại. Hạ Diễm còn tưởng có biến cố gì đó, nhưng khi ngẩng đầu nhìn thì lại thấy Mao Tiểu Quất đã biến thành một con mèo khổng lồ có thể che kín cả thân thuyền, che khuất ánh trăng sáng ngời, khiến cho xung quanh tối thui.
Vì cơ thể nó quá lớn, đám giao nhân vốn đang bơi xung quanh chiếc thuyền khi thấy Mao Tiểu Quất cũng sợ tới mức quên cả hát, cả đám vẫy đuôi nhanh chóng bơi đi thật nhanh, tựa hồ như bọn chúng rất kiêng kỵ con mèo to lớn này…
“Meo….”
Mao Tiểu Quất liếm lưỡi, nuốt hơn mười linh hồn trên boong tàu vào trong bụng.
Những chấm trắng nhỏ bay ra từ miệng con mèo. Mao Tiểu Quất liếm liếm môi, rồi nhìn về phía Bạch Tư Dã vừa bị đao băng làm bị thương bả vai, nó hung hăng gầm gừ một tiếng.
Mao Tiểu Hắc khiếp sợ nói: “Oa, huynh đệ, sao cậu có thể lớn như vậy chứ?”
Hạ Diễm cũng không nghĩ tới thần sứ của mình có thể lớn như vậy, nhưng năng lực siêu độ của Mao Tiểu Quất cũng được cải thiện khi nó lớn hơn. Bây giờ Tiểu Quất giống như một linh miêu anh tuấn, vô cùng khí phách.
Vòng xoáy trên biển khiến cho chiếc thuyền lắc lư càng ngày càng kịch liệt. Hạ Diễm nhảy lên lưng con mèo khổng lồ lông xù mềm như nhung. Mao Tiểu Quất bơi trên mặt nước, trở thành một chiếc thuyền hình mèo, dẫn họ đi về phía chiếc du thuyền trên biển.
Dường như Bạch Tư Dã rất có hứng thú với năng lực của Hạ Diễm, hắn không tranh giành viên bảo châu với Lục Bỉnh Văn nữa. Hắn nói: “Lục huynh, tôi cướp viên bảo châu này là vì phu nhân của huynh đó. À, dù sao huynh cũng không nỡ giết cậu ấy, lại sợ cậu ấy chết sớm rồi tiến vào luân hồi sao?”
Lục Bỉnh Văn đâm một nhát dao vào vết thương cũ trên người Bạch Tư Dã, đau đớn kịch liệt khiến Bạch Tư Dã kêu lên thành tiếng.
Con dao xoay quanh bả vai Bạch Tư Dã một vòng rồi mới được rút ra. Lục Bỉnh Văn thản nhiên nói: “Nếu không nói được lời tử tế thì cắt đầu lưỡi đi.”
Lần trước sau khi Bạch Tư Dã giao thủ với Lục Bỉnh Văn đã đại thương nguyên khí, hắn rất cần viên bảo châu này để gia tăng linh lực. Lại không nghĩ tới hôm nay bị thương còn nặng hơn lần trước. Dưới tình thế cấp bách, hắn tung người nhảy lên, lao vào vòng xoáy kia để rời đi.
Lục Bỉnh Văn mang theo Mao Tiểu Hắc bay đến bên cạnh Hạ Diễm, nhìn Kim Phượng Hoàng chìm xuống biển với tốc độ cực kỳ nhanh.
“Hắn ta có chết không?”
Hạ Diễm nhìn về phía vòng xoáy đang dần dần biến mất, thầm nghĩ, nếu người mà rơi vào trong đó chắc sẽ không sống nổi.
“Hắn ta không dễ chết như vậy.” Lục Bỉnh Văn nói, “Trái tim của người này rất ngoan cường, chỉ cần trái tim hắn ta còn đập, thậm chí hắn ta còn có thể trở về từ cõi chết.
Cùng với sự biến mất của Bạch Tư Dã, giao nhân trên mặt biển cũng không còn thấy bóng dáng đâu nữa. Kho báu nặng nề cũng chìm sâu xuống đáy biển cùng con thuyền, chỉ có quần áo trôi nổi trên mặt biển. Rất nhiều chiếc sườn xám nằm rải rác khắp nơi, được ánh trăng chiếu lên, cũng không nhìn rõ được chúng màu gì: đỏ, xanh, vàng, tím…? Hay là hồng…?
Toàn thân Hạ Diễm đã ướt sũng. Lục Bỉnh Văn liếc nhìn chiếc áo sơ mi trắng dán sát vào cơ thể Hạ Diễm. Bất giác, hắn thưởng thức dáng người xinh đẹp của Hạ Diễm vài giây, nghĩ thầm, Hạ Diễm mặc sườn xám chắc cũng sẽ rất đẹp.
Hắn mang theo mọi người dịch chuyển trở về du thuyền của Hạ gia. Chiếc du thuyền vẫn vững vàng chạy trên biển, thuyền trưởng và ông Lưu cũng không biết chuyện gì đã xảy ra, chỉ cảm thấy sương mù dày đặc đã tản đi, mưa to cũng ngớt, giống như mọi chuyện đều đã qua.
Hạ Diễm khẽ ho khan vài tiếng, cậu nói: “Chúng ta có thể trở về rồi.”
Nói xong, cậu tùy tiện chọn một khoang hành khách rồi đi vào tắm rửa. Lục Bỉnh Văn cũng theo cậu vào phòng, lo lắng Hạ Diễm sẽ bị cảm vì chuyện tối nay. Hắn mượn phòng bếp trên khoang thuyền nấu canh gừng cho cậu, rồi dùng linh lực nghiền viên bảo châu kia thành bột phấn, trộn một chút vào chén canh gừng.
Hạ Diễm ngoan ngoãn uống canh gừng. Uống xong, cậu mới hỏi Lục Bỉnh Văn: “Anh à, viên bảo châu vừa rồi đâu? Chúng ta có nên mua một cái giá đỡ để đặt viên bảo châu này không?”
Lục Bỉnh Văn trầm mặc trong chốc lát, rồi cầm một túi bột bảo châu nhỏ đưa cho Hạ Diễm xem, hắn nói: “Em dùng bình đựng muối trong nhà là được rồi.”
Hạ Diễm vô cùng sửng sốt.
“Đây không phải là một đại pháp khí sao? Làm sao mà… nó biến thành gia vị rồi?”
“Đó là thứ tốt, rất bổ dưỡng cho cơ thể con người, vốn định cướp về hầm canh cho em uống mà.” Lục Bỉnh Văn cười nói: “Phu nhân, sau khi uống xong thân thể có ấm lên không?”
Vốn dĩ cơ thể Hạ Diễm vừa nãy còn rất lạnh, nhưng bây giờ đã ấm áp hơn rất nhiều, thậm chí còn có xu hướng càng ngày càng nóng.
Chờ lúc cậu và Lục Bỉnh Văn trở lại nhà họ Hạ thì Cố Liên ở trong phòng khách cười, nói: “Đã về rồi à? Hai đứa có mệt không, ngồi đây uống chút canh đông trùng hạ thảo đi, bồi bổ cơ thể!”
Lục Bỉnh Văn nhìn Hạ Diễm một chút, nhẹ giọng thì thầm: “Còn uống được không?”
Hạ Diễm rất tôn trọng thức ăn người khác nấu một cách nghiêm túc, cậu gật đầu, bưng chén canh bổ dưỡng mẹ nấu cho mình uống một nửa. Nửa còn lại, Lục Bỉnh Văn thừa dịp mẹ Hạ không chú ý mà uống giúp cậu.
Hạ Diễm khó hiểu nhìn Lục Bỉnh Văn, nhưng Lục Bỉnh Văn không nói gì.
Lúc này Cố Liên gọt hoa quả xong, bà xoay người trở lại phòng khách. Lục Bỉnh Văn cầm một miếng dưa hấu nhét vào miệng Hạ Diễm để hạ hỏa. Hạ Diễm ngoan ngoãn ăn miếng dưa, bạn nhỏ thông minh hình như đã nhận ra điều gì đó không đúng lắm.
“Mẹ nghe ba con nói hai đứa ra biển câu cá đêm. Mẹ không tin, mẹ nói hai đứa chắc là đến vịnh Vân Hải giải quyết phiền phức, đúng không?” Cố Liên che miệng cười, “Thế nào, đã giải quyết xong vấn đề chưa?”
Hạ Diễm giật mình, thầm nghĩ quả nhiên mẹ cái gì cũng biết.
“Dạ, giải quyết xong rồi.” Hạ Diễm cong cong hai mắt nói: “Về sau sẽ không còn phiền phức gì nữa.”
Hạ Diễm liên tục uống hai chén canh bổ. Lúc lên lầu, cậu còn cảm thấy cả người khô nóng khó chịu, nhưng khi đến phòng ngủ thì đột nhiên cảm thấy cơ thể mình bắt đầu trở nên cực kỳ không ổn.
Hơn nữa, đó còn là thứ khiến cậu mặt đỏ tai hồng.
Cậu thừa dịp Lục Bỉnh Văn thay quần áo, đã tự mình đi vào phòng tắm tắm rửa trước. Lúc tắm rửa, cậu thậm chí còn cảm thấy trên người mình có rất nhiều khí lực, hẳn là phải lập tức đi làm chuyện gì đó. Ngay cả linh lực cũng dồi dào hơn trước rất nhiều.
Nhưng cậu rất ít khi tự xử. Cậu nhắm mắt lại, nước lạnh khiến cậu cũng dần dần trở nên trấn tĩnh hơn, cố gắng kìm nén ham muốn được chạm vào thân thể mình.
Nhưng mà, sau khi nếm trải mùi vị, cậu thực tủy biết vị, giờ phút này trong đầu hiện lên bộ dáng Lục Bỉnh Văn cưng chiều cậu, ôm cậu vào lòng.
Lục Bỉnh Văn thấy Hạ Diễm mặc đồ ngủ từ phòng tắm đi ra thì nhẹ giọng nói: “Vừa rồi không phải đã tắm rồi sao? Sao em lại tắm một lần nữa?”
Hạ Diễm yên lặng lấy mấy quyển sách liên quan đến kiến trúc ra, cậu nói: “… Em nóng, muốn tắm cho mát.”
Nhiệt độ trên người cậu vẫn nóng rực như trước. Lục Bỉnh Văn còn có thể ngửi thấy mùi cam quýt trên người Hạ Diễm. Nhiệt độ và hương thơm đó khiến hắn dần dần mất tập trung.
Nhưng hình như Hạ Diễm còn nhịn giỏi hơn cả hắn, vẫn yên lặng ngồi trước bàn học, giống như nhiệt độ này không đến từ cơ thể cậu, khiến khí chất của cậu thêm vài phần cấm dục, kiêu ngạo và cao quý.
Điều Lục Bỉnh Văn chịu không nổi chính là bộ dáng bây giờ của Hạ Diễm. Hắn tiến đến thì thầm bên tai cậu: “Bạn nhỏ, vừa rồi anh định nói, một đêm không thể uống nhiều thuốc bổ như vậy.”
Hắn nhẹ nhàng ấn vào bụng dưới Hạ Diễm, nói: “Hơn nữa đây là lần đầu tiên em uống, có lẽ thân thể sẽ xuất hiện một chút… phản ứng bất thường.”
Tai Hạ Diễm đỏ bừng, cậu không nói gì, chỉ dùng đôi mắt ngấn nước nhìn về phía Lục Bỉnh Văn, giống như đang cầu xin sự giúp đỡ, lại giống như đang làm nũng.
Lục Bỉnh Văn ôm cậu lên giường, hắn cười khẽ nói: “Trong tình huống này… chồng em đang ở bên cạnh mà em lại đi học?”
Lông mi Hạ Diễm khẽ run rẩy như cánh bướm đen, vẻ mặt cậu vừa ngây ngô vừa thẹn thùng, lại khiến Lục Bỉnh Văn càng muốn chạm vào cậu, chiếm hữu cậu nhiều hơn.
“Nếu em không ngoan thì sẽ bị trừng phạt.”
Hạ Diễm nghe được hai chữ “trừng phạt” thì đôi mắt xinh đẹp lại mở to, cậu nói thầm: “… Canh gừng là anh cho em uống, anh phải chịu trách nhiệm.”
Lục Bỉnh Văn giơ tay lên, mặc một bộ sườn xám đỏ rực lên người Hạ Diễm.
Hạ Diễm giật mình, cúi đầu nhìn xuống cặp đùi trắng nõn lộ ra từ chiếc sườn xám. Cậu dường như không thể tin được mình lại bị bắt mặc sườn xám.
Cậu cũng không có vẻ thướt tha hay đường cong duyên dáng, nhưng thân thể đơn bạc khi mặc bộ sườn xám này vào lại có một sức hút rất đặc biệt.
Có lẽ là do cậu quá ngoan, cũng quá mức thanh thuần, đột nhiên bộ dáng lại trở nên tươi đẹp diễm lệ như thế, chỉ làm nổi bật thêm mái tóc đen mềm mại, làn da trắng hơn tuyết và khuôn mặt tinh xảo như tranh vẽ, cũng khiến hô hấp của Lục Bỉnh Văn càng ngày càng trở nên nặng nề.
“Anh ơi…” Hạ Diễm đứng thẳng người, nhẹ giọng nói: “Nếu không, vẫn là cởi… cởi ra đi.”
“Được, cởi ra.”
Bàn tay mảnh khảnh xinh đẹp của Hạ Diễm đang muốn cởi nút áo thì đã bị Lục Bỉnh Văn đặt lên tường từ phía sau.
Lục Bỉnh Văn xé sườn xám của Hạ Diễm từ chỗ xẻ tà, hắn thản nhiên nói: “Cởi như vậy được không?”
Hạ Diễm vốn đang rất nóng, bị Lục Bỉnh Văn xé như vậy khiến cơ thể cậu càng nóng hơn.
Ba mẹ cậu ở tầng dưới vẫn còn chưa ngủ. Căn phòng này là thiên đường nơi cậu sống từ nhỏ đến lớn, nhưng bây giờ, nơi đây lại biến thành thiên đường của cậu và Lục Bỉnh Văn.
Cậu nhìn về phía Lục Bỉnh Văn qua khóe mắt, chỉ vừa dùng lực một chút đã đẩy Lục Bỉnh Văn ngã xuống thảm lông cừu mềm mại. Chiếc sườn xám đỏ rực càng làm nổi bật thêm làn da trắng như tuyết của cậu, còn hai má cậu lại giống như một quả mật đào chín.
Hạ Diễm ngồi trên bụng Lục Bỉnh Văn, cậu cúi người nhìn Lục Bỉnh Văn, nhẹ giọng nói: “Em… Em không thích quay lưng lại với anh. Em muốn nhìn anh.”
Lục Bỉnh Văn chỉ cảm thấy cơ thể mình như bị châm lửa. Bây giờ, ngọn lửa kia đang hừng hực thiêu đốt hắn.