Chương 50: Mỹ Nhân Bệnh Tật Và Phu Quân Ma

Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau

Chương 50: Mỹ Nhân Bệnh Tật Và Phu Quân Ma

Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau thuộc thể loại Linh Dị, chương 50 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lục Bỉnh Văn mang theo mùi gỗ thông dễ chịu. Hạ Diễm cọ cọ vào cổ hắn, như chú mèo con tìm một tư thế thoải mái, sau đó tự đặt tay lão quỷ lên eo mình.
Cậu rất thích được Lục Bỉnh Văn ôm. Thân hình hắn lớn hơn cậu một chút, nên trong vòng tay hắn, cậu cảm thấy hoàn toàn thả lỏng và một sự an toàn tuyệt đối.
“Khụ khụ……” Hạ Diễm ho khan vài tiếng. Sau mùa thu, dù cậu được chăm sóc rất tốt, những bệnh vặt tiềm ẩn trong cơ thể cậu lại lần lượt bùng phát.
Hôm nay cậu đã dùng linh lực quá mức, hơn nữa còn để ma khí xâm nhập cơ thể, nên lại cảm thấy không khỏe. Lục Bỉnh Văn thấy Hạ Diễm mệt mỏi như vậy liền hỏi: “Em có muốn ăn chút gì đó trước khi ngủ không?”
“Em có chút mệt.” Sắc mặt Hạ Diễm trắng bệch, “Ngủ dậy rồi ăn cũng được.”
Lúc này trời đã hoàng hôn, Lục Bỉnh Văn kéo rèm cửa sổ trong phòng ngủ lại, khiến căn phòng tối hơn một chút. Cơ thể mệt mỏi rã rời của Hạ Diễm cuối cùng cũng có thể thả lỏng, chẳng mấy chốc đã ngủ thiếp đi trong vòng tay Lục Bỉnh Văn.
Cậu mơ màng ngủ, Lục Bỉnh Văn cảm thấy người Hạ Diễm hơi nóng, hắn đặt tay lên trán cậu. Quả nhiên, Hạ Diễm lại bắt đầu sốt, hơn nữa nhiệt độ không hề thấp.
Lục Bỉnh Văn đến hộp thuốc trong nhà lấy thuốc hạ sốt, lại nhớ ra phu nhân không thích uống thuốc đắng, vậy nên hắn chỉ lấy viên nang và nước nóng trở lại phòng ngủ. Lúc này toàn thân Hạ Diễm run rẩy vì ớn lạnh, cậu rụt người lại như một con tôm nhỏ, hai má cũng đỏ bừng.
Lục Bỉnh Văn biết cơ thể mình rất lạnh giá, không dám ôm cậu, sợ lại khiến Hạ Diễm cảm lạnh nặng hơn.
“Ngoan, há miệng nào.” Lục Bỉnh Văn trầm giọng nói, “Uống hết viên thuốc này đi.”
Hạ Diễm không uống, cậu tủi thân rúc người lại, nhắm mắt khẽ nói: “….. Huynh ơi, huynh ôm em đi.”
Lục Bỉnh Văn thấy lòng đau xót cho Hạ Diễm, hắn tiến lại gần cậu, nói: “Em uống thuốc rồi huynh ôm em.”
Hạ Diễm nhanh chóng uống thuốc, cậu cố gắng mở mắt ra, bàn tay gầy gò đặt trên tay Lục Bỉnh Văn, như thúc giục hắn nhanh chóng ôm cậu vào lòng.
Lục Bỉnh Văn ôm Hạ Diễm nằm trên giường, hắn dùng linh lực để cơ thể mình có được nhiệt độ như người thường. Nhưng phép thuật nghịch thiên như vậy không duy trì được bao lâu, chẳng mấy chốc, cơ thể hắn lại trở nên lạnh lẽo.
Mặc dù hắn càng ngày càng giống người, nhưng dù thế nào vẫn là quỷ chứ không phải người. Những thứ mà một người phàm yêu người khác có thể cho Hạ Diễm, hắn cũng không thể hoàn toàn ban tặng cho Hạ Diễm.
Nhưng đúng lúc này, Hạ Diễm lại áp trán mình lên tay Lục Bỉnh Văn, như thể đang dùng cơ thể lạnh lẽo của hắn để hạ nhiệt cho mình.
“Không sao đâu.” Hạ Diễm hơi mở mắt ra, đôi mắt lưu ly của cậu phản chiếu gương mặt anh tuấn của Lục Bỉnh Văn, “Huynh à, hơi ấm mà em cảm nhận được không chỉ đến từ nhiệt độ cơ thể.”
Lục Bỉnh Văn sửng sốt, trong lúc nhất thời lại bị thiếu niên trong lòng làm cho tâm thần mê đắm.
Tuy cơ thể hắn lạnh, nhưng Hạ Diễm lại thích được hắn ôm, cậu vẫn cảm thấy được sự ấm áp.
Trời đã tối, Hạ Diễm cũng ngủ say, Lục Bỉnh Văn mới lén rút cánh tay mình ra. Thấy thời gian cũng đã đến lúc, hắn cầm ô đen lên dịch chuyển đến một con hẻm cổ vắng vẻ.
Trên nhẫn của hắn, quan ấn Phong Đô đại đế khắc họa đồ đằng bách quỷ triều bái đại đế vào ngày rằm tháng bảy. Lúc này, quan ấn đang tỏa ra luồng ánh sáng xanh nhạt, bao trùm lên con đường tối đen như mực, khung cảnh bốn phía xung quanh như được tắm trong thánh quang.
Lục Bỉnh Văn mặc một bộ âu phục đen cắt may tinh xảo. Khuôn mặt không chút cảm xúc, hắn đứng dưới ô, trong tay lại xuất hiện một luồng ma khí màu đỏ còn sót lại.
Lúc đổi thân thể, đó chính là thời điểm sức mạnh của ma vật yếu nhất.
Sương mù đen từ bốn phương tám hướng nổi lên, trong phút chốc trời đất biến sắc. Lục Bỉnh Văn tìm kiếm ma khí của Bạch Tư Dã, thì thấy nó xuất hiện trên cầu vượt ở một thành phố vùng Tây Bắc.
Hắn đứng ở điểm cao nhất trên cầu vượt, như một vị phán quan, chậm rãi nhìn chăm chú vào từng chiếc xe, từng người đi bộ trên đường vào ban đêm.
Hắn là đế vương cao quý lạnh lùng nhất tam giới này. Tuy hắn không phải thần, nhưng so với vô số thần minh còn cường đại hơn nhiều.
Hắn không bái thiên, không bái địa. Hiện giờ, thứ duy nhất hắn để ý nhất chỉ có người phu nhân ngoan ngoãn đã bái đường thành thân cùng hắn.
Tên nghiệp chướng họ Bạch kia dám trói phu nhân của hắn?
Lúc này, ở một con hẻm sâu hút trong thành phố, có một người đàn ông trung niên quần áo rách nát đang bới móc thùng rác.
Có mấy luồng ma khí bay đến giữa trán người đàn ông, ông ta mở to đôi mắt trắng dã rồi ngã thẳng xuống đất.
Mấy con ma vật xấu xí nói: “Cuối cùng cũng tìm được rồi, bát tự sinh thần của thân thể này rất phù hợp với yêu cầu của Bạch đại nhân, chỉ có điều hơi bẩn một chút mà thôi.”
“Thời gian sắp đến rồi, trước tiên cứ dùng thân thể này cho đại nhân sống lại rồi tính sau. Đại nhân nói, chỉ cần hắn ta có thể sống lại thì sẽ ban cho chúng ta vinh hoa phú quý!”
Mấy con ma vật thì thào bàn tán, ầm ĩ rút chủy thủ ra. Mỗi đứa đều cắt một ngón tay út của mình, rồi đặt thi thể người đàn ông kia vào chính giữa đồ đằng quỷ dị, hơn nữa còn nhét mấy ngón tay đứt lìa vào trong miệng người đàn ông.
Thân thể người đàn ông kia chỉ còn một chút hơi thở yếu ớt, như thể sẽ tắt thở ngay lập tức, trong mắt chỉ có sự hoảng sợ.
Đám ma vật kia nhỏ máu đen của mình xuống đồ hình ngôi sao sáu cánh, sau đó thành kính quỳ lạy, nói: “Ta lấy máu mình, triệu hoán địa ngục chi ma Bạch Tư Dã trở về nhân gian!”
Trong phút chốc, người đàn ông sắp chết kia đứng bật dậy với một tư thế vô cùng kỳ dị, và nở một nụ cười âm hiểm. Hắn ta nói: “Các tín đồ của ta, cảm ơn sự cống hiến của các ngươi.”
Dứt lời, hắn ta nuốt hết toàn bộ mấy con ma vật kia vào trong bụng để tăng cường ma khí cho mình.
“Lục Bỉnh Văn, chắc chắn ngươi sẽ không bao giờ tưởng tượng được ta lại có bản lĩnh bày mưu tính kế như thế này, đúng chứ?!” Bạch Tư Dã cười lớn, “Ha ha…..”
Thân thể rách nát kia ta đã sớm muốn vứt bỏ. Ta đã trở về, Phong Đô sớm muộn gì cũng là của ta! Phụ thân, ta lại trở về!”
Hắn ta lòng đầy tham vọng vừa mới từ trong ngõ nhỏ đi ra, thì gặp Phong Đô đại đế cầm ô đen đi tới.
Lục Bỉnh Văn thoáng cái dịch chuyển đến bên cạnh Bạch Tư Dã, nói: “Bạch huynh, nửa ngày không gặp, sao đột nhiên lại trở nên già đi nhiều như vậy, điều này thật sự khiến ta không thoải mái chút nào.”
Năng lượng của ma vật vừa mới thay đổi thân thể sẽ vô cùng yếu ớt. Lục Bỉnh Văn đã dùng phương thức nguyên thủy nhất, đấm một quyền đã đánh gãy ba cái răng của Bạch Tư Dã.
Mấy cái răng còn dính máu, bay lên không trung. Trong lúc nhất thời, nụ cười của Bạch Tư Dã cũng cứng đờ trên mặt.
“Ngươi …… Làm thế nào mà ngươi có thể tìm ra ta?” Bạch Tư Dã vẻ mặt phẫn hận, nửa mặt hắn ta sưng vù, hàm hồ nói không rõ lời: “Lục Bỉnh Văn, ngươi đừng quá ngông cuồng…..”
Lục Bỉnh Văn lặng lẽ tháo đồng hồ bỏ vào túi âu phục, sau đó hung hăng đá Bạch Tư Dã một cước nữa, rồi lại đánh Bạch Tư Dã mấy quyền giống như đánh bao cát.
Mấy quyền này đã trực tiếp đánh Bạch Tư Dã đến hộc máu mồm, gần như muốn ngất đi. Hắn ta cũng hoàn toàn không còn cuồng vọng như vừa rồi, chỉ còn lại sự sợ hãi và không cam lòng.
“Ngươi muốn tìm thân thể thích hợp, không chỉ phải thích hợp về sinh thần bát tự, mà còn phải là người sắp chết. Mỗi lần thay đổi thân thể ma khí cũng sẽ theo đó mà suy yếu. Những điều này, ngươi biết, chẳng lẽ ta lại không biết?” Lục Bỉnh Văn cười khẽ, “Ngươi cũng quá tự tin rồi.”
Tranh chấp giữa ma vật và Phong Đô đã tồn tại từ rất xa xưa. Hơn tám trăm năm trước, một nhóm ma vật vốn thuộc về Phong Đô vẫn luôn mưu toan cướp ngai vàng của Phong Đô đại đế, nhưng đã bị Lục Bỉnh Văn trực tiếp tiêu diệt cả một ổ.
Tám trăm năm trước, lão Ma Tôn cũng chết dưới kiếm của Lục Bỉnh Văn. Và tám trăm năm trước nữa, phụ thân của lão Ma Tôn cũng chết dưới kiếm của Lục Bỉnh Văn.
Phong Đô đệ nhất kiếm đã nhiều lần chặt đứt tận gốc rễ ma vật, nhưng những sinh vật bẩn thỉu này vẫn muốn làm điều ác ở nhân gian như trước. Hơn nữa, bọn chúng giống như cỏ dại, gió thu thổi qua lại tái sinh, nảy nở không ngừng, lúc nào cũng có kẻ kế thừa.
Bạch Tư Dã chỉ có thể để Lục Bỉnh Văn đánh đập, hắn ta giận dữ quát: “Ngươi cho rằng mình làm như thế là có thể hủy diệt được ta? Linh hồn của ta là bất tử bất diệt. Thứ duy nhất có thể giết chết ta chỉ có Dẫn Hồn Cung siêu độ hết thảy hồn phách trong thiên hạ. Nhưng thật đáng tiếc, trăm ngàn năm qua vẫn không ai có thể nhấc nổi Dẫn Hồn Cung, ha ha ha…..”
Lục Bỉnh Văn nghe đến đây thì đột nhiên bật cười thành tiếng. Điều này không phải là quá trùng hợp sao?
Phu nhân bảo bối của hắn vừa vặn có thể nâng được Dẫn Hồn Cung lên.
Bạch Tư Dã không ngờ Lục Bỉnh Văn lại cười vui vẻ đến thế, hắn ta nhíu mày, hỏi: “Ngươi…. ngươi cười cái gì?”
“Không có gì.” Lục Bỉnh Văn nói, “Chỉ là cảm thấy ngươi rất đáng thương.” Hắn lại hung hăng đạp Bạch Tư Dã một cước nữa, trong phút chốc, lại phát hiện ra khí tức của Hạ Diễm.
Hắn quay đầu lại nhìn, Hạ Diễm đứng trên vỉa hè cách đó không xa. Cậu mặc đồ ngủ, trên người còn khoác một chiếc áo len màu nâu dày cộm, vạt áo len bị gió thổi bay một góc, khiến cơ thể cậu trông càng thêm gầy gò.
Cậu đứng bên cạnh Môn Linh, cũng không biết đã đứng đó nhìn phu quân nhà mình đánh Bạch Tư Dã bao lâu rồi. Lúc này cậu có chút mê man nhìn Lục Bỉnh Văn.
Bóng đêm sâu thẳm, gió thổi tung mái tóc đen mềm mại của Hạ Diễm. Rõ ràng cậu đang bệnh, nhưng nhìn cậu như thế dường như lại càng đẹp hơn. Lục Bỉnh Văn cảm thấy vẻ yếu ớt kỳ dị đó khiến hắn ngứa ngáy khó nhịn.
“Diễm Diễm?” Lục Bỉnh Văn thoáng cái đã đến bên cạnh Hạ Diễm, nói: “Em còn đang sốt, chạy tới đây làm gì?”
Hạ Diễm nhẹ giọng nói: “Em vừa gặp ác mộng, mơ thấy rất nhiều ma vật tấn công Phong Đô. Sau khi thức dậy thì không thấy huynh ở bên cạnh, em nghĩ chắc huynh trở lại Phong Đô làm việc rồi, chỉ là…… muốn gặp huynh một chút.”
Hạ Diễm nói xong thì cảm thấy xấu hổ vô cùng. Gặp ác mộng rồi chạy đi tìm phu quân gì đó… Thật mất mặt.
“Quả nhiên, giấc mơ trái ngược với thực tế, huynh đang ở đây đánh người khác.” Hạ Diễm bắt được một luồng ma khí còn sót lại trong không khí, “Đây là… Thân thể mới của Bạch Tư Dã à?”
“Đúng vậy.” Lục Bỉnh Văn nói, “Vừa rồi huynh cố ý cho hắn ta chút thời gian để tìm thân thể mới. Linh thể hắn ta không dễ bắt, nhưng chỉ cần có thực thể thì mọi thứ đều dễ làm.”
Hạ Diễm gật gật đầu, lại vươn tay về phía Lục Bỉnh Văn, nói: “Huynh ơi, em giúp huynh cầm áo.” Lục Bỉnh Văn giật mình, lúc này mới ý thức được Hạ Diễm là bảo hắn cởi âu phục ra, tiếp tục đi đánh Bạch Tư Dã.
Hắn lặng lẽ cởi áo khoác âu phục ra đưa cho Hạ Diễm cầm, hắn nắm lấy cổ áo Bạch Tư Dã, kéo hắn ta đến bên cạnh thùng rác rồi đá thêm vài cước nữa.
“Ngươi có bản lĩnh thì đánh chết ta đi?” Bạch Tư Dã gần như phát điên, hắn ta mở to đôi mắt đỏ như máu nói: “Ngươi đánh chết thân thể này thì ta sẽ đi tìm thân thể khác.”
Lục Bỉnh Văn cười lạnh, hắn lấy quan ấn của Phong Đô đại đế ra triệu hồi ngũ phương Quỷ Vương, nói: “Ngươi nghĩ hay thật đấy. Để ta mang ngươi đi đến một nơi thật tốt, để cho ngươi muốn sống không được mà chết cũng không xong.”
Năm vị Quỷ Vương mặc áo kẻ sọc đồng thời xuất hiện ở con hẻm nhỏ tối đen này. Họ quay đầu nhìn về phía Hạ Diễm đang đứng cách đó không xa, đồng thanh nói: “Xin chào phu nhân!”
Hạ Diễm có chút ngượng ngùng, cậu khẽ ho khan vài tiếng, nói: “Xin chào mọi người.”
Lục Bỉnh Văn lo lắng cho thân thể phu nhân mình, vội vàng dặn dò thủ hạ: “Đưa hắn ta về núi lao Địa Ngục, trói lại rồi ngày ngày tra tấn cho ta, nhưng đừng để hắn ta chết.”
“Tuân lệnh!”
Lục Bỉnh Văn quay lại nhìn Bạch Tư Dã như nhìn một đống rác rưởi, hắn cười lạnh, nói: “Nhưng mà, thân thể này của Bạch huynh thật xấu xí, đúng là rất hợp với linh hồn ngươi.”
Bạch Tư Dã mất hết mặt mũi, hắn ta cuồng vọng la lớn: “Ma vật chúng ta có hàng ngàn hàng vạn, Lục Bỉnh Văn ngươi giết không hết, tiêu diệt không xuể! Thế giới này sớm muộn gì cũng là của chúng ta! Bây giờ ngươi bắt được ta, nhưng đồng bọn của ta sẽ đến cứu ta sớm thôi!”
Quỷ Vương Phương Tây không nói nên lời: “Có phải ngươi xem phim hoạt hình nhiều quá không? Sao đầu óc lại giống như mấy đứa bị rối loạn tuổi dậy thì vậy?”
Ngay sau đó, Bạch Tư Dã bị năm Quỷ Vương cùng nhau vây đánh.
Bọn họ không ai dùng linh lực, chỉ dùng loại phương thức ẩu đả nguyên thủy nhất diệt sạch nhuệ khí của Bạch Tư Dã. Không đến một phút sau, hắn ta rên rỉ: “A a….. Đừng đánh, đừng đánh nữa!”
Qua một phút sau, ma đầu này đã bất tỉnh nhân sự, hắn ta bị năm Quỷ Vương mang về Minh giới.
Gió đêm rất lạnh, Hạ Diễm không ngừng run rẩy.
Lục Bỉnh Văn đi đến bên cạnh cậu, hắn cảm giác được trên người Hạ Diễm vẫn còn hơi nóng, sờ trán cậu, phát hiện Hạ Diễm sốt càng ngày càng cao.
Lục Bỉnh Văn lập tức mang theo phu nhân mình dịch chuyển trở về phòng ngủ.
Hắn đặt Hạ Diễm lên giường, nắm tay cậu, nói: “Sau này bị bệnh không được chạy lung tung nữa, em càng ngày càng sốt cao.”
Hạ Diễm gật gật đầu, khẽ nói: “Chỉ là, em có chút lo lắng cho huynh.”
Lục Bỉnh Văn cười khẽ, nói: “Có đói không, có muốn ăn chút gì không?”
Hạ Diễm lắc đầu, mỗi lần cậu bị bệnh, khẩu vị cũng không tốt lắm, chẳng muốn ăn gì cả.
Nhưng cả đêm cậu không ăn gì, Lục Bỉnh Văn xoay người đi vào nhà bếp hâm cho Hạ Diễm một ly sữa nóng, hắn nói: “Vẫn phải ăn một chút mới được.”
Hạ Diễm chậm rãi đi theo vào phòng bếp, ôm lấy Lục Bỉnh Văn từ phía sau, cậu gọi: “Huynh ơi!”
Lục Bỉnh Văn: “Hả?”
“Huynh vừa mới đánh nhau……” Hạ Diễm khẽ cười cong cong hai mắt, “Còn rất đẹp trai.”
Lục Bỉnh Văn ngẩn người, quay đầu nhìn Hạ Diễm đang ôm mình. Sau khi Hạ Diễm bị bệnh, không chỉ thích làm nũng, còn có chút dính người. Cậu mới mười chín tuổi, làm nũng thực sự rất đáng yêu.
Mùi sữa thơm từ lò vi sóng tỏa ra. Lục Bỉnh Văn lấy sữa ra, tự mình bưng ly lên cho phu nhân uống, hắn nói: “Em đến uống sữa đi.”
Hạ Diễm ngoan ngoãn cúi đầu uống hết nửa ly, cậu nghiêng đầu, lại tựa vào vai Lục Bỉnh Văn, nói: “Còn lại không muốn uống.”
“Ừ.” Lục Bỉnh Văn uống hết nửa ly sữa còn lại của Hạ Diễm, rồi nói: “Em muốn đi ngủ nữa không?”
“Muốn ngủ, nhưng huynh không được đi nữa.” Hạ Diễm tròn mắt nhìn Lục Bỉnh Văn, “Ngủ với em, được không?”
Đừng nói chỉ là ngủ cùng, Lục Bỉnh Văn cảm thấy giờ này mà Hạ Diễm bảo hắn đến Thần giới trộm bảo vật chắc hắn cũng sẽ làm theo.
“Được.” Lục Bỉnh Văn đắp chăn cho Hạ Diễm, “Huynh đi ngủ cùng em.”
Vì sốt cao nên cả người Hạ Diễm đều đau nhức, cậu vẫn cau mày không ngủ được. Nhưng cậu cũng không kêu đau, chỉ mệt mỏi tựa vào người Lục Bỉnh Văn, thỉnh thoảng còn chớp chớp đôi mắt xinh đẹp.
Lục Bỉnh Văn nhẹ nhàng xoa huyệt thái dương cho Hạ Diễm, linh lực cuồn cuộn không ngừng từ huyệt thái dương truyền vào cơ thể cậu.
“Diễm Diễm, nhắm mắt lại ngủ đi, chỉ chốc lát nữa sẽ không còn đau.”
Là người có quyền lực cao nhất của Minh giới, ngàn năm qua Lục Bỉnh Văn đã chưởng quản sinh tử của con người, hắn chưa bao giờ có bất kỳ nguyện vọng nào. Nhưng giờ khắc này, lần đầu tiên trong đời hắn có một mong muốn thật sự……
Hắn hy vọng Hạ Diễm không còn bị bệnh nữa, muốn cậu có một cuộc sống khỏe mạnh.
Cũng không biết đã xoa bao lâu, cuối cùng Hạ Diễm cũng thả lỏng và ngủ thiếp đi. Lúc ngủ còn rất ngoan ngoãn ôm lấy cánh tay Lục Bỉnh Văn. Trước kia Lục Bỉnh Văn cũng sẽ không thương tiếc bất kỳ nhân loại nhỏ bé nào, nhưng hôm nay hắn lại cảm thấy được người mình yêu ỷ lại là một chuyện hạnh phúc. Hắn phát hiện mình đã đắm chìm trong sự dịu dàng này của Hạ Diễm, hơn nữa còn càng ngày càng lún sâu.
Nhưng có lẽ vì thời tiết lạnh nên virus cũng thừa dịp đó mà phát triển mạnh hơn, Hạ Diễm đã bị bệnh liên tục mấy ngày.
Sau khi hạ sốt, cậu vẫn còn ho khan, cả người cũng không có tinh thần, đến buổi tối có khi còn bị sốt nhẹ.
Lục Bỉnh Văn đã thay cậu xin giáo viên cho nghỉ hai ngày, cẩn thận chăm sóc cậu bệnh nhân nhỏ Hạ Diễm.
Mấy ngày nay Hạ Diễm chủ yếu là ngủ, ăn rất ít.
Nhưng cậu lại rất ngoan, Lục Bỉnh Văn cho cậu ăn cơm hay uống thuốc gì cũng đều ngoan ngoãn ăn hết.
Bởi vì cổ họng còn đau nên giọng nói của cậu cũng trở nên khàn đặc, bất đắc dĩ trở thành mỹ nhân bệnh tật nằm liệt giường, cậu hoàn toàn bị virus đánh gục.
Lục Bỉnh Văn bưng nước mật ong tới cho Hạ Diễm uống để làm dịu cổ họng, hắn ôm Hạ Diễm như ôm búp bê, hỏi: “Hôm nay có đỡ hơn chút nào chưa?”
Hạ Diễm gật gật đầu, khẽ nói: “Tốt hơn nhiều rồi.”
Lục Bỉnh Văn nghe cậu nói giọng mũi nặng như vậy thì cầm khăn giấy lên, đặt dưới mũi Hạ Diễm, cậu cũng không chút khách khí xì mũi.
“Xin lỗi huynh, hình như lúc nào em cũng làm phiền huynh hết.” Hạ Diễm có chút bất đắc dĩ, “Thật ra, người như em trong thế giới con người được coi là loại phiền phức nhất. Huynh cũng thật biết cách chọn phu nhân.”
Lục Bỉnh Văn không nhịn được bật cười, chỉ cảm thấy Hạ Diễm rất đáng yêu.
Hắn nhẹ nhàng vỗ nhẹ tấm lưng gầy của Hạ Diễm, nói: “Vì sao phải nói xin lỗi? Huynh chiếu cố phu nhân mình không phải là điều nên làm sao?”
Hai má Hạ Diễm ửng hồng, lại gối đầu lên chân Lục Bỉnh Văn nghỉ ngơi.
Kể từ khi kết hôn, về cơ bản thì một tuần ít nhất cũng hai hoặc ba lần. Gần đây thì đặc biệt thường xuyên, có khi tới năm lần một tuần.
Nhưng vì gần đây cậu bị bệnh nên cả tuần Lục Bỉnh Văn cũng không chạm vào cậu lần nào, chỉ cùng cậu làm rất nhiều chuyện nhàm chán. Điều này khiến cho Hạ Diễm lại một lần nữa ý thức được rằng, hình như những hứng thú của Lục Bỉnh Văn đối với cậu cũng không phải đều xuất phát từ thân thể.
Trong lớp còn có một môn có bài tập về nhà, hơn nữa còn phải nộp bài trước ngày mai. Hạ Diễm chậm rãi di chuyển đến trước máy tính, khó nhọc mở phần mềm CAD ra.
“Đừng vẽ nữa.” Lục Bỉnh Văn ôm Hạ Diễm trở lại giường, “Đã bệnh thành như vậy rồi còn làm bài tập gì nữa?”
Hạ Diễm thở dài, nói: “Nhưng mà ngày mai phải nộp bài rồi.”
Lục Bỉnh Văn nhìn yêu cầu của bài tập về nhà, nói: “Vậy để huynh vẽ thay em.”
Hắn sống mấy ngàn năm, thông thạo vô số tri thức cổ kim đông tây. Chỉ là bài tập của sinh viên đại học thôi mà, hoàn toàn không thành vấn đề.
Từ nhỏ đến lớn Hạ Diễm đã cho người khác mượn vở chép bài tập về nhà vô số lần, không ngờ bây giờ lại có một nam quỷ làm bài tập về nhà giúp cậu.
“Như vậy được không?” Hạ Diễm khẽ nói, “Huynh là Phong Đô đại đế mà, để huynh làm những thứ này……”
Nhưng Lục Bỉnh Văn đã ngồi trước máy tính của Hạ Diễm, nói: “Không sao, đợi ta vẽ xong, nếu cảm thấy có chỗ nào không hài lòng thì sửa lại là được.”
Hạ Diễm nửa tin nửa ngờ, cậu mơ màng ngủ thiếp đi. Lúc tỉnh lại, thấy phu quân ma quỷ nhà mình vẫn còn đang vẽ bài tập về nhà cho cậu.
Hạ Diễm quấn chăn dịch chuyển đến bên cạnh Lục Bỉnh Văn, lúc này mới kinh ngạc phát hiện Lục Bỉnh Văn vẽ khá đẹp.
“Huynh ơi!” Ánh mắt trong suốt của Hạ Diễm nhìn về phía Lục Bỉnh Văn, “Huynh thật lợi hại.”
Trước kia Hạ Diễm chỉ cảm thấy Lục Bỉnh Văn bắt quỷ lợi hại, nhưng bây giờ cậu cảm thấy phu quân ma quỷ nhà mình làm bất cứ chuyện gì cũng rất lợi hại.
Lục Bỉnh Văn nhướng mày, nói: “Chỉ là bài tập về nhà mà thôi, phu nhân không cần lo lắng.”
Hạ Diễm nghiêng đầu khẽ hôn lên môi Lục Bỉnh Văn, lại tựa vào vai hắn, như thể đang cảm ơn phu quân ma của mình.
Lục Bỉnh Văn cúi đầu nhìn Hạ Diễm, nói: “Huynh có thể yêu cầu đổi phần thưởng khác được không?”
Hạ Diễm gật gật đầu.
Lục Bỉnh Văn cười khẽ: “Gọi chồng đi.”
Hạ Diễm nhất thời đỏ mặt, lại chậm rãi trườn trở lại giường. Mặc dù trước kia cậu cũng đã từng nửa đùa nửa thật gọi Lục Bỉnh Văn là “phu quân ma quỷ” nhưng bây giờ lại có chút xấu hổ.
Cậu nói: “Em bị đau họng, không thể nói chuyện được.”
Lục Bỉnh Văn cúi người đè Hạ Diễm dưới thân, cúi người hôn lên môi cậu, hắn cười khẽ nói với Hạ Diễm: “Em đúng là không ngoan chút nào.”
Bệnh nhân nhỏ bị hắn hôn cho sắp thở không nổi, Hạ Diễm khẽ đẩy hắn ra, cậu đỏ mặt khẽ nói: “…… Chồng à, huynh đừng bắt nạt em mà.”
Giọng điệu nhẹ nhàng của cậu thật sự rất đáng yêu. Một giây sau, Hạ Diễm lại một lần nữa được Lục Bỉnh Văn ôm vào lòng.
“Ừ.” Lục Bỉnh Văn buông cậu ra, “Hôm nay không bắt nạt em, tương lai còn dài, phu nhân ngoan.”