Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau
Chương 51: Mỹ nhân và lão quỷ phong lưu
Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau thuộc thể loại Linh Dị, chương 51 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Những bản vẽ của sinh viên năm nhất ngành kiến trúc thường khá đơn giản, chủ yếu là thiết kế nội thất. Tuy nhiên, việc dung hòa giữa tính thực tiễn và yếu tố thẩm mỹ chưa bao giờ là điều dễ dàng.
Lục Bỉnh Văn đã vẽ dựa trên những thói quen của Hạ Diễm, tạo ra một tác phẩm hoàn mỹ đến không ngờ. Hạ Diễm cẩn thận kiểm tra lại một lượt, thấy không có bất cứ chi tiết nào cần chỉnh sửa, liền nhờ Lục Bỉnh Văn nộp bài giúp.
Cậu nằm trên giường, nhìn Lục Bỉnh Văn dùng email nộp bài tập về nhà giúp mình, trong lòng luôn có cảm giác như đang sai khiến Phong Đô đại đế làm việc vặt vậy.
Cậu tựa vào gối, chăm chú nhìn bóng lưng Lục Bỉnh Văn. Đúng lúc ấy, Lục Bỉnh Văn quay đầu lại, vừa vặn bắt gặp ánh mắt của Hạ Diễm. Hắn tiến đến bên cạnh cậu, trêu ghẹo: “Thì ra phu nhân cũng thường lén nhìn chồng mình sao?”
Hạ Diễm từ tốn đáp: “Em đây là nhìn một cách quang minh chính đại mà.”
Lục Bỉnh Văn nằm xuống bên cạnh Hạ Diễm. Cậu gối đầu lên cánh tay hắn, dùng giọng khàn khàn, đầy băn khoăn hỏi một câu mà mình đã muốn hỏi từ rất lâu.
“Anh ơi!” Hạ Diễm hỏi, “Sinh nhật của anh là mùng 9 tháng 9 âm lịch phải không?”
Sắp đến mùng 9 tháng 9 âm lịch, đây là một ngày lễ khá quan trọng trong Đạo giáo. Tương truyền, rất nhiều thần tiên đã phi thăng vào ngày này, và Bắc Âm Phong Đô đại đế cũng được sinh ra vào ngày này. Đồng thời, đây cũng là Tết Trùng Dương, ngày dành cho người già ở nhân gian.
Lục Bỉnh Văn từng nói với Hạ Diễm rằng mình chưa từng làm người, nhưng Hạ Diễm thầm nghĩ, chỉ cần tồn tại trên thế gian này thì nhất định sẽ có một ngày được sinh ra, và ngày đó cũng có thể coi là sinh nhật.
“Không phải.” Lục Bỉnh Văn nhếch khóe miệng, “Đó chẳng qua chỉ là ngày nhân loại tế bái anh thôi, chứ không phải ngày anh thật sự chào đời. Sinh nhật thật sự của anh là ngày 29 tháng 9 âm lịch, vào 3135 năm trước, tức ngày 20 tháng 11 dương lịch.”
Hạ Diễm giật mình, không ngờ lão lưu manh này đã ba ngàn một trăm ba mươi lăm tuổi?
Cậu theo bản năng thốt lên: “...Hóa ra anh thuộc cung Bọ Cạp.”
Lục Bỉnh Văn hỏi: “Phu nhân còn tin vào chòm sao sao?”
Hạ Diễm trầm mặc vài giây, dùng ánh mắt có chút oán trách nhìn về phía Lục Bỉnh Văn, thầm nghĩ mình vốn không tin, nhưng lão lưu manh Lục Bỉnh Văn này lại rất giống kiểu người thuộc cung Bọ Cạp.
Năng lực mạnh mẽ, dục vọng chiếm hữu cao, ham muốn cũng rất mãnh liệt.
Lục Bỉnh Văn bình thường phong độ nhẹ nhàng, nhưng trong chuyện cưới vợ thì lại vô cùng bá đạo. Hắn đã để mắt đến Hạ Diễm, và chưa bao giờ nghĩ sẽ cho cậu cơ hội từ chối mình, bởi lẽ sự chênh lệch sức mạnh quá lớn khiến Hạ Diễm hoàn toàn không thể thoát khỏi hắn.
Ngay cả khi Lục Bỉnh Văn chỉ lấy một phần tuổi của mình để so với một sinh viên mười chín tuổi, hắn cũng đã có thể được gọi là lão lưu manh rồi.
“Vậy là anh đã cấm dục hơn ba ngàn năm rồi.” Hạ Diễm tròn mắt nhìn Lục Bỉnh Văn, có chút khó tin mà cảm thán, “Thế mà sao anh vừa kết hôn đã biến thành cái bộ dạng này chứ…”
Lục Bỉnh Văn khẽ nhếch khóe miệng, hỏi: “Kết hôn thì biến thành bộ dạng gì?”
“...Bộ dạng lưu manh.” Hạ Diễm gạt tay Lục Bỉnh Văn ra khỏi eo mình, “Anh đã hơn ba ngàn tuổi rồi, sao vẫn chưa đứng đắn vậy chứ?”
Lục Bỉnh Văn nhẹ nhàng nâng cằm Hạ Diễm, nghiêm túc nhìn khuôn mặt xinh đẹp của cậu, như thể đang quan sát kỹ lưỡng, lại như đang thưởng thức. “Bởi vì phu nhân quá mức xinh đẹp, vừa nhìn là đã muốn ôm vào lòng.”
Hạ Diễm chỉ cảm thấy những nơi bị Lục Bỉnh Văn nhìn qua như bốc lửa nóng rực, hàng mi dài khẽ run. Ngay khoảnh khắc đối diện với ánh mắt hắn, cậu bị một nụ hôn sâu chặn lại mọi oán giận, và chỉ có thể vụng về đáp lại nam quỷ xấu xa này.
Nụ hôn của Lục Bỉnh Văn tuy hung hăng nhưng lại hết sức gợi cảm.
Cách hôn ấy vừa hoang dại vừa trêu ngươi, khiến Hạ Diễm rất thích. Đợi đến khi nụ hôn chấm dứt, Hạ Diễm mới nhẹ giọng hỏi: “...Em đang bị cảm lạnh, liệu anh có bị em lây bệnh không?”
“Quỷ làm sao mà bị cảm được?” Lục Bỉnh Văn lại hôn lên khóe môi Hạ Diễm, “Nghỉ ngơi sớm một chút đi.”
Dứt lời, hắn đốt một nén an hồn hương thơm mùi mộc tùng trong phòng ngủ, sau đó đi ra phòng khách xử lý công việc của Minh phủ, không nói chuyện với Hạ Diễm nữa.
Nhân gian bốn mùa, thời tiết phân hóa rất rõ ràng.
Là một thành phố nằm ở phía Bắc, thời tiết ở thành phố B thường mát mẻ hơn, nhưng cũng dần trở nên khô hanh. Hạ Diễm nhìn ly nước mật ong lớn đặt ở đầu giường, lặng lẽ uống một chút, chỉ cảm thấy trong lòng mình cũng ngọt ngào vô cùng.
Ba ngày sau, Hạ Diễm hoàn toàn khỏi bệnh. Lục Bỉnh Văn cũng có việc khá quan trọng nên phải trở về Minh giới.
Hạ Diễm đeo túi xách, đi từ căn hộ của mình thẳng đến tòa nhà Tinh Thể. Vừa lúc cậu gặp Tiểu Kiều đang từ trong ký túc xá đi ra.
Tiểu Kiều nhìn thấy bạn cùng phòng mình từ xa thì hai mắt sáng bừng, cậu ta chạy tới nắm tay Hạ Diễm, hỏi: “Diễm Diễm, cậu khỏi cảm chưa?”
Hạ Diễm gật đầu, giọng nói cũng đã khôi phục như bình thường. Cậu đáp: “Khỏi rồi.”
Bị bệnh liên tiếp mấy ngày, Hạ Diễm gầy đi trông thấy. Vốn dĩ đã mảnh khảnh, giờ cậu càng trở nên đặc biệt thanh thoát hơn, khí chất trong trẻo, lạnh lùng tựa tuyết trên người cậu càng thêm đậm nét, khiến người khác khó mà chạm tới.
Cậu ngồi vào chỗ, mở sách ra bắt đầu tự học. Tiết học này cậu chỉ thỉnh thoảng nghe giáo viên giảng, bởi vì tốc độ giảng bài của thầy cô chậm hơn tốc độ đọc của mình, nên cậu ưu tiên tự học.
Mãi cho đến khi lớp học sắp kết thúc, cậu mới nghe giáo viên nói: “Tuần trước các bạn đã nộp bài tập về nhà cho tôi. Có một số bạn thực sự nghĩ có thể lừa được tôi, nhưng các cậu nói xem, dù có lừa được tôi thì cũng có ý nghĩa gì đâu? Các cậu vẫn không thể lừa dối bản thân mình được. Tuy nhiên, cũng có những bạn học làm rất tốt, tôi sẽ cho các cậu xem bài của bạn Hạ Diễm vẽ.”
Hạ Diễm nhìn về phía bản vẽ quen thuộc trên màn hình lớn, có chút ngượng ngùng đỏ mặt.
“Bản vẽ này có thể nói là hoàn mỹ không tì vết, thể hiện thái độ nghiêm túc và khối lượng công việc vừa đủ.” Giáo viên nói tiếp, “Các nhà thiết kế kiến trúc trong tương lai, bản vẽ của các em rồi sẽ thực sự trở thành một tòa nhà cao tầng. Khi làm bài tập về nhà, hãy suy nghĩ xem mình vẽ thế nào để khách hàng có thể chấp nhận? Mặc dù chỉ là bài tập, nhưng cũng phải có tiêu chuẩn cao và yêu cầu nghiêm ngặt.”
Tiểu Kiều “chậc chậc” vài tiếng, cảm thán: “Không hổ là học thần, bị bệnh mà vẫn giỏi như vậy.”
Hạ Diễm đành phải nhỏ giọng nói: “Thật ra bản vẽ đó là bạn trai tôi vẽ giúp tôi...”
Tiểu Kiều kinh ngạc thốt lên: “Wao, bạn trai của cậu thật toàn năng! Vừa biết bắt quỷ lại vừa biết vẽ tranh. Anh ấy còn có người anh hay cậu em đẹp trai nào không? Giới thiệu cho tôi một người đi! Không hổ là học thần mà, ngay cả bạn trai cũng là học thần luôn.”
Hạ Diễm: ...Cạn lời.
Chờ tan học, Tiểu Kiều lại dùng khuỷu tay nhẹ nhàng đẩy cậu một cái, nói: “Cậu bạn cấp ba của cậu đã đứng ở cửa nửa ngày rồi, tôi thấy chắc là cậu ta đến tìm cậu đó.”
Lúc này Hạ Diễm mới phát hiện Wechat có tin nhắn của Hàn Tranh. Vừa rồi cậu đọc sách nên không chú ý tới. Hàn Tranh bảo cậu bây giờ ra ngoài một chút. Vì vừa mới ốm dậy, Hạ Diễm không đến văn phòng xử lý công việc như những lần trước. Hàn Tranh và Tư Kiến Không đã được Hạ Diễm cứu một mạng, vì muốn cảm ơn cậu nên cả hai đã mua một ít đồ dinh dưỡng tặng cho Hạ Diễm.
Thấy Hạ Diễm đi ra, Tư Kiến Không và Hàn Tranh mới chầm chậm đi tới từ trong góc. Trong tay hai người còn mang theo một lá cờ màu đỏ có dòng chữ: “Tặng Hạ thiên sư: Diệu thủ bắt quỷ, công đức vô lượng”.
Tư Kiến Không nói: “Diễm Diễm, tụi tớ cảm thấy cậu cũng không thiếu gì cả, mạng hai chúng tớ cho cậu hết.”
Hạ Diễm bị dòng chữ trên lá cờ này chọc cười, cậu hỏi: “Đây là cái gì thế?”
Hàn Tranh nâng hai thùng nước kỷ tử trong tay lên, nói: “Hai chúng tôi có đưa tiền thì cậu cũng không nhận. Nghe nói cậu bị bệnh, hai chúng tôi đã cùng nhau đi mua cho cậu một ít thuốc bổ khí huyết, hy vọng cậu sớm bình phục.”
Hạ Diễm nhận lấy hai thùng nước kỷ tử. Trên thùng còn dùng bút màu đen viết mấy chữ: “Chúng tôi thật tâm cảm tạ ân nhân cứu mạng. Lục ca, anh đừng đánh chúng tôi.”
Hạ Diễm nhịn không được bật cười. Cậu cảm ơn Hàn Tranh và Tư Kiến Không, nói: “Các cậu đừng khách sáo.”
Hai thùng nước ép này khá nặng. Thấy Hạ Diễm xách có vẻ vất vả, Hàn Tranh và Tư Kiến Không nói hai người bọn họ có thể giúp đưa đến ký túc xá cho cậu. Ai ngờ, vừa lúc hai người bọn họ xách thùng lên thì Lục Bỉnh Văn, một thân âu phục xám đậm, đã cầm ô xuất hiện cách đó không xa.
Hắn bước tới bên cạnh Hạ Diễm, nói: “Không cần làm phiền hai cậu, để tôi tự làm là được rồi.”
Vẻ mặt Hàn Tranh hỗn loạn, hỏi: “Anh... Anh xuất hiện từ khi nào vậy?”
Tư Kiến Không cũng có chút mê man: “Bên ngoài trời mưa sao? Sao anh lại cầm ô?”
Lục Bỉnh Văn thản nhiên đáp: “Che nắng.”
Dứt lời, một tay hắn dắt Hạ Diễm, tay kia thì xách hai thùng nước kỷ tử nặng trịch, cùng Hạ Diễm về nhà ăn cơm.
Hạ Diễm đi được mấy bước, sau đó lại quay đầu nhìn về phía Tư Kiến Không và Hàn Tranh, thấy vẻ mặt hai người kia vẫn còn hỗn loạn. Cậu ngước mắt nhìn về phía Lục Bỉnh Văn, nhẹ giọng cười hỏi: “Anh à, anh đến từ khi nào vậy?”
“Đến lúc sáu giờ. Giáo viên môn này lúc nào cũng kéo dài thời gian, nên anh đã đến muộn hơn một chút.” Lục Bỉnh Văn trầm giọng hỏi: “Cổ họng em còn đau không?”
Hạ Diễm lắc đầu, trong lòng lại có chút thỏa mãn, thầm nghĩ, hình như Lục Bỉnh Văn biết rất rõ từng tiết học của cậu, cứ như hắn đã hoàn toàn dung nhập vào cuộc sống của cậu vậy.
Đúng lúc này, Lục Bỉnh Văn nhìn về phía dòng chữ “Bổ thận cho đàn ông” trên thùng nước kỷ tử, có chút xem thường, nói: “Anh cũng không cần thứ này.”
Hạ Diễm trầm mặc vài giây, tai cậu đỏ bừng, nói: “...Anh thì không cần, nhưng có khi em cũng cần nó mà.”
Một đêm làm nhiều lần như vậy mà vẫn tràn đầy năng lượng như thế, e rằng chỉ có phi nhân loại mới làm được.
Nhưng bị làm cũng rất vất vả, vậy nên Diễm Diễm cũng thật sự rất cần nước kỷ tử.
Lục Bỉnh Văn bất ngờ bị sự đáng yêu của Hạ Diễm làm cho vui vẻ, hắn nói: “Vậy phu nhân có thể rắc một chút bột phấn bảo châu vào nước kỷ tử, hiệu quả sẽ càng tốt hơn.”
Hạ Diễm buông tay Lục Bỉnh Văn ra, bộ dạng như thể không muốn tiếp tục trao đổi về vấn đề này với hắn. Hai người cùng nhau đi về phía căn hộ. Chưa đi được mấy bước, Lục Bỉnh Văn lại bước tới gần, nắm lấy tay Hạ Diễm.
Bên cạnh còn có rất nhiều sinh viên. Mọi người ở phía sau nhìn đôi phu phu này lúc thì nắm tay, lúc thì buông ra, cuối cùng không biết chuyện gì xảy ra, túi xách trên vai Hạ Diễm cũng được Lục Bỉnh Văn đeo trên người.
Lục Bỉnh Văn đeo chiếc ba lô không hề phù hợp với bộ âu phục của mình chút nào, một tay xách hai thùng nước kỷ tử, một tay nắm tay bạn trai. Hắn biết có rất nhiều người đang nhìn mình và Hạ Diễm, nhưng hắn cũng không thèm để ý.
“Trời đất ơi, ngọt ngào quá đi mất!” Đám người thì thầm bàn tán xôn xao: “Bạn trai của Hạ Diễm tốt thật, chẳng trách hắn có thể trở thành bạn trai của đại mỹ nhân.”
“Giống như mèo con xinh đẹp và chú chó lớn vậy, mèo con có làm thế nào cũng không thoát được chú chó lớn. Trông thật đẹp đôi.”
“Tôi tuyên bố, Hạ Diễm là người giỏi nhất trong việc tìm kiếm đối tượng. Trong tất cả các mỹ nhân của trường chúng ta, mấy người trong học viện nghệ thuật đang tìm kiếm cái gì chứ, ma quỷ hay quái vật? Bạn trai của Hạ Diễm thoạt nhìn vẫn đáng tin hơn nhiều. Huhu...”
Lục Bỉnh Văn nhẹ giọng thì thầm với Hạ Diễm: “Bạn học của em đang nhìn chúng ta.”
Hạ Diễm thản nhiên đáp: “Bọn họ đã sớm biết chuyện em với anh rồi...”
Lục Bỉnh Văn bật cười thành tiếng, dường như cảm thấy cách hình dung này của Hạ Diễm rất thú vị.
Chờ Hạ Diễm về đến nhà mới phát hiện, trong bình hoa trên bàn phòng khách không biết đã được cắm một bó hoa hồng đỏ rực từ lúc nào. Những bông hồng xinh đẹp, kiều diễm, trên những cánh hoa còn đang ngậm nước.
Đây là bó hoa hồng đầu tiên Lục Bỉnh Văn tặng cho cậu.
Hạ Diễm bất giác nhận ra, hình như Lục Bỉnh Văn vẫn luôn theo đuổi cậu. Chẳng qua, phương thức theo đuổi của hắn đã hòa vào cuộc sống của cậu, giống như hắn đã lặng lẽ gieo một hạt giống trong cuộc sống của cậu. Hạt giống ấy chậm rãi bén rễ, nảy mầm, và giờ đây đã nở ra những đóa hoa hồng đỏ rực.
Trên thế giới vốn không có cái gì gọi là “nên” cả.
Tất cả những gì Lục Bỉnh Văn làm cho cậu đều không phải là những chuyện một người chồng “nên” làm cho vợ.
Nhưng lão quỷ ngàn năm, người tặng hoa hồng cho vợ, dường như đã quên mất chuyện đó. Hắn không những không nhắc tới bó hoa hồng này, mà còn bưng cho Hạ Diễm một chén canh cá trắng sữa.
Lục Bỉnh Văn múc một muỗng canh cá đút cho Hạ Diễm uống, hắn hỏi: “Em nếm thử xem hương vị có ngon không?”
“...Rất ngon.” Hạ Diễm ngoan ngoãn uống hết, rồi hỏi: “Sao hôm nay anh lại làm nhiều đồ ăn ngon như vậy?”
“Phu nhân mới ốm nặng dậy, cần phải bồi bổ sức khỏe.”
Lục Bỉnh Văn thay một bộ đồ ngủ bằng lụa, rồi ngồi lại ăn cơm với Hạ Diễm. Hắn còn chu đáo gắp thức ăn cho cậu. Một người một quỷ ngồi đối mặt với nhau, ở chính giữa là bó hoa hồng kiều diễm xinh đẹp tỏa hương thơm ngát, khiến Hạ Diễm cảm động vô cùng.
Hạ Diễm chỉ cảm thấy trái tim mình đập càng ngày càng nhanh. Cậu ngẩn người nhìn bát canh cá, nghĩ thầm, trên thế giới này, ngoài cha mẹ mình ra, hình như cậu còn có thêm một người bạn đời biết yêu thương mình, hơn nữa, bạn đời của cậu còn rất lãng mạn.
Cậu nhẹ nhàng hỏi: “Anh ơi, sắp đến sinh nhật của anh rồi, anh có muốn món quà nào không?”
Lục Bỉnh Văn đã tồn tại hơn 3.000 năm, nhưng hắn chưa bao giờ tổ chức sinh nhật. Hắn đã tồn tại quá lâu, vậy nên ngày tháng đối với hắn chẳng có ý nghĩa gì trong cuộc đời dài đằng đẵng của mình. Cứ như chẳng có gì là quan trọng, càng đừng nói gì đến sinh nhật.
Nhưng năm nay thì khác, năm nay rất đáng nhớ, bởi vì hắn đã cưới một người vợ rất đáng yêu, mà vợ hắn cũng muốn tổ chức sinh nhật cho hắn. Lục Bỉnh Văn nhướng mày, nói: “Tất nhiên phu nhân biết anh thích cái gì mà.”
Mặt Hạ Diễm lập tức đỏ bừng, cậu hỏi: “...Làm sao em biết anh muốn gì?”
Lục Bỉnh Văn đi tới trước tủ quần áo, từ trong đó tìm được bộ đồ ngủ ren trắng phối với tai mèo. Hắn nói với Hạ Diễm: “Anh hả? Anh muốn Diễm Diễm biến thành mèo.”
Hạ Diễm đỏ mặt, lặng lẽ bưng chén đi rửa.
Nhưng Lục Bỉnh Văn không cho cậu rửa, còn cười, hôn cậu một cái, rồi nói: “Em đi nghỉ ngơi đi, để anh rửa.”
Nói xong, Phong Đô đại đế đã thuần thục rửa chén. Hắn không ngờ lại nhìn thấy Diễm Diễm bên cạnh phòng ngủ đột nhiên mọc ra hai tai mèo.
Lúc này Hạ Diễm trốn ở bên cửa phòng ngủ, lặng lẽ nhìn lão quỷ nhà mình rửa chén, đôi tai mèo giấu đi mất một nửa.
Biểu cảm của Hạ Diễm có chút kiêu ngạo, cũng có chút thẹn thùng. Thấy Lục Bỉnh Văn đang nhìn mình, cậu đỡ đôi tai mèo trắng như nhung từ trong phòng ngủ đi ra, cả người cũng nhẹ nhàng giống như một con mèo vậy.
“Quần áo em không muốn mặc, nhưng nguyện vọng của anh cũng không thể tính là ước muốn trong ngày sinh nhật. Bởi vì bây giờ em có thể đáp ứng nguyện vọng của anh.”
Hạ Diễm cong mắt nhìn về phía Lục Bỉnh Văn. Con ngươi Lục Bỉnh Văn trầm xuống, hắn buông bát trong tay, chậm rãi lau khô tay rồi tiến lại gần, ôm Hạ Diễm lên và ném cậu lên giường.
Hắn cởi bỏ một nút trên cổ áo sơ mi của mình, trầm giọng nói: “Nếu em không mặc, vậy để anh giúp em.” Dứt lời, hắn cởi bỏ một chiếc cúc trên áo sơ mi của Hạ Diễm.
Hạ Diễm nghiêng mặt, vùi đầu vào gối, dường như vẫn còn đang rất thẹn thùng, nhưng cũng không phản kháng.
Lục Bỉnh Văn bất giác phát hiện, mặc dù Hạ Diễm mới mười chín tuổi, nhưng hình như cậu rất biết cách nắm bắt sở thích của hắn, cứ như đã sớm ở chỗ này chờ hắn mắc câu.
Hắn chậm rãi từng chút một mặc bộ đồ ngủ bằng ren màu trắng kia cho Hạ Diễm, thưởng thức đôi chân dài trắng nõn của cậu, hắn nói: “Quả nhiên rất xinh đẹp.”
Lục Bỉnh Văn ôm thân thể mềm mại của Hạ Diễm vào trong ngực, còn nhẹ nhàng chạm vào tai mèo của cậu. Hạ Diễm tròn mắt nhìn hắn, hai má đã hoàn toàn biến thành màu hồng phấn.
Cậu cảm thấy Lục Bỉnh Văn nhìn mình như vậy còn xấu hổ hơn so với lúc hắn thật sự làm gì. Vậy nên cậu đã chủ động hôn lên môi Lục Bỉnh Văn, xoay người ngồi lên bụng hắn, nói: “Được rồi được rồi, anh đừng nhìn nữa.”
Tay phải Lục Bỉnh Văn cầm lấy thắt lưng Hạ Diễm, kéo cậu ngã vào trong ngực mình, lại sờ cái đuôi mèo bông xù sau lưng cậu.
Khi hắn chạm vào, Hạ Diễm càng xấu hổ hơn. Cậu vùi đầu vào trong ngực Lục Bỉnh Văn, nhưng tay thì lại không thành thật sờ lên người hắn.
Lục Bỉnh Văn chỉ cảm thấy lửa từ bụng mình sắp bốc lên đến đỉnh đầu rồi, rốt cuộc cũng nhịn không được, xoay người đè cậu xuống dưới thân.
.
Chờ Hạ Diễm xuất hiện lại ở công ty lần nữa, cậu đã treo lá cờ của Hàn Tranh và Tư Kiến Không lên tường văn phòng.
Hai tên độc thân Đại Kim và Tiểu Kim tò mò hỏi: “Ông chủ, cổ cậu bị muỗi đốt à? Sao sắp đến tháng mười một rồi mà vẫn còn muỗi vậy?”
Hạ Diễm vội vàng cài nút áo sơ mi vào, nói: “...Phải, muỗi bây giờ rất độc.”
Hôm nay Lục Bỉnh Văn đến Minh Giới họp. Hạ Diễm vừa mới ngồi xuống uống nửa tách cà phê thì trong cửa hàng đã xuất hiện một khách hàng mới. Người tới là một cô gái xinh đẹp, nhìn qua cũng tầm tuổi của Hạ Diễm, nhưng hai mắt lại thâm quầng.
Cô gái chậm rãi đi vào cửa văn phòng công ty Bỉ Ngạn, nhẹ giọng hỏi: “Xin hỏi... Chỗ này có thể hỗ trợ bắt quỷ trong mơ không?”
Hạ Diễm có chút kinh ngạc, nhưng cũng cười mời vị khách hàng này vào, rót cho cô một ly trà sữa, nhẹ giọng hỏi: “Có thể, nhưng cô có thể kể tỉ mỉ hơn một chút không?”
Cô gái ngồi trong văn phòng, nói: “Tên tôi là Vu Tuyết. Gần đây, vì chuẩn bị cho kỳ thi nghiên cứu sinh mà tôi đã chuyển ra khỏi trường học. Để tiết kiệm tiền, tôi đã thuê một căn hộ khá cũ ở gần trường, nhưng kể từ khi tôi chuyển đến đó thì ngày nào cũng gặp ác mộng.”
Đối với Lệ quỷ mà nói, giấc mộng của người sống cũng là một loại phương tiện. Khi dương khí của con người yếu ớt, một số lệ quỷ sẽ lợi dụng kẽ hở đó để tiến vào mộng cảnh của con người.
Hạ Diễm gật đầu, hỏi: “Ừ, vậy trong mơ cô đã thấy gì?”
“Đó là... Một người phụ nữ đầy máu.”
Vu Tuyết có chút khẩn trương, gõ gõ ngón tay lên bàn. Cô nhấp một ngụm trà sữa nóng, sau đó mới tiếp tục nói: “Tôi chuyển vào căn hộ này vào tuần trước. Người thuê cuối cùng ở đây cũng là một cô gái. Lúc tôi chọn nhà, cảm thấy căn hộ này vệ sinh rất sạch sẽ, bài trí cũng rất ấm áp, vậy nên tôi đã dọn vào ở.”
“Nhưng tôi không ngờ, đêm đầu tiên ở lại tôi đã mơ thấy chuyện kỳ quái.”
“Trong giấc mơ, tôi vẫn nằm trên chiếc giường của căn hộ nhỏ đó. Căn phòng được trang trí giống hệt như trong cuộc sống thực, chỉ có điều, tôi thức dậy trong mơ và nhìn thấy một người phụ nữ với mái tóc ướt sũng đứng ở cửa căn hộ. Dáng người của người phụ nữ kia rất gầy, trong tay còn cầm một ống nước rất dài, toàn thân cô ta ướt đẫm, nhưng cô ta không nói với tôi bất cứ điều gì. Lúc đó tôi đã bị đánh thức, thời gian có lẽ là... hơn 2 giờ đêm.”
“Tôi vì chuyện ôn thi nghiên cứu sinh mà áp lực rất nhiều, vốn tưởng rằng mơ thấy những thứ như vậy là do tôi áp lực quá lớn. Vậy nên cũng không suy nghĩ nhiều mà ngồi trong phòng học bài.”
“Nhưng đến tối hôm sau, tôi lại tiếp tục mơ. Lần này, bài trí trong mộng cũng giống hệt như đêm hôm trước, vẫn là căn hộ mới thuê của tôi. Nữ quỷ kia thì đã đi qua cửa, chậm rãi tiến tới chỗ giường tôi, cô ta... cô ta đang đứng trước giường tôi, nhìn chằm chằm vào tôi.”
Cô gái hít một hơi thật sâu rồi nói: “Từ trong mơ tỉnh dậy, tôi thấy thời gian lúc đó là 2 giờ 40 phút sáng. Liên tục mơ thấy lệ quỷ hai lần, tôi có chút lo lắng. Buổi tối tôi học bài đến hơn mười hai giờ cũng không dám ngủ, nhưng vì quá mệt mà tôi vẫn ngủ thiếp đi...”
“Nhưng tôi ngủ không bao lâu thì đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân truyền đến từ ngoài cửa.”
“Tôi thuê loại căn hộ dành cho giới trẻ, tầng một có ba hộ, hai hộ còn lại đều là người già. Tiếng bước chân của người đó rất nhẹ nhàng, không giống của ông già. Tôi nghe người nọ xoay tay nắm cửa phòng tôi rồi cắm chìa khóa vào. Lúc đó tôi đã bị dọa đến phát điên, vội vàng lấy tay che miệng, không dám phát ra tiếng động. Không bao lâu sau thì tiếng bước chân và âm thanh kỳ quái đó cũng biến mất.”
Hạ Diễm giật mình, hỏi: “Lúc cô thuê nhà có đổi khóa cửa không?”
“Có đổi rồi.” Vu Tuyết nói, “Chỉ có chủ nhà mới có chìa khóa. Chủ nhà là một người dì mập mạp, nhìn qua cũng không phải là người xấu.”
Hạ Diễm ra hiệu cho cô ấy tiếp tục, nhưng lại nhíu mày.
“Tôi đứng lên nhìn ra ngoài từ mắt mèo, cũng không thấy có bất kỳ dị thường nào. Tôi cho rằng gần đây thần kinh mình suy nhược nên đã sinh ra ảo giác, vậy nên đã khóa cửa lại, còn đặt một cái bàn gỗ lớn chặn ở cửa.” Vu Tuyết nói, “Sau đó tôi lại ngủ thiếp đi. Lúc ấy tôi chỉ có thể nói là giống như mình chưa ngủ. Ban đêm rất yên tĩnh, tôi nghe thấy trong phòng tắm truyền đến tiếng nước nhỏ giọt trên mặt đất. Tôi còn đang nghĩ phải đi tắt vòi nước, nhưng thân thể lại không nhúc nhích được.”
“Nhưng ngay lúc tôi nửa tỉnh nửa mê thì đột nhiên cảm thấy có giọt nước nhỏ trên mặt mình.” Vu Tuyết nói, “Tôi ngẩng đầu nhìn lên trần nhà thì phát hiện người phụ nữ giống như con nhện bám vào trần nhà đối diện giường của tôi. Tư thế vặn vẹo đó vừa nhìn là đã biết không phải người sống. Nước trên ngọn tóc cô ta nhỏ từng giọt từng giọt xuống mặt tôi.”
“Cô ta... Miệng cô ta không ngừng phát ra âm thanh ẩn dụ, sau đó mở to miệng nhìn tôi.” Vu Tuyết nói, “Lúc này tôi mới hoảng sợ phát hiện, cô ta không có lưỡi. Tôi đã cố gắng hét lên, nhưng rồi đột nhiên ngồi dậy khỏi giường. Đó là một giấc mơ rất thật.”