Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau
Chương 52: Hạ Diễm Triệu Hồi Quỷ Vương
Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau thuộc thể loại Linh Dị, chương 52 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nghe Vu Tuyết kể xong, mọi người trong công ty đều há hốc mồm kinh ngạc.
Hạ Diễm trầm tư một lát rồi hỏi: “Mỗi ngày cô đều mơ thấy cô ta, nhưng cô ta không làm tổn thương cô, đúng không?”
Vu Tuyết gật đầu. Cô quả thực đã rất sợ hãi, nhưng ngoài việc tinh thần suy sụp thì không hề bị thương tích gì.
“Vậy nếu cô không ngủ trong căn hộ đó thì có mơ thấy cô ta không?” Hạ Diễm tò mò hỏi, “Mấy ngày nay cô nghỉ ngơi ở đâu?”
“Nghe cậu nói vậy…” Vu Tuyết đáp, “Tối qua tôi thực sự quá sợ hãi nên đã chạy đến nhà bạn ở lại một đêm. Không biết có phải vì nhiều người dương khí thịnh hay không, nhưng mà đêm qua tôi không hề mơ thấy cô ta nữa. Tuy nhiên, mấy ngày ngủ ở căn hộ của mình thì tôi luôn mơ thấy cô ta.”
Hôm nay Lục Bỉnh Văn không có mặt, đây là lần đầu tiên Hạ Diễm một mình xử lý chuyện linh dị cho khách hàng.
Cậu khẽ mở sổ tay, nói với Vu Tuyết: “Trong trường hợp bình thường, lệ quỷ báo mộng thường có hai ý nghĩa. Một là tâm nguyện chưa được thực hiện, nếu là tình huống này thì chúng sẽ báo mộng cho người nhà để họ hoàn thành tâm nguyện còn dang dở. Còn loại thứ hai là uy hiếp, lệ quỷ dùng giấc mơ để uy hiếp người khác nhằm đạt được một mục đích nào đó của mình.”
Vu Tuyết vỗ ngực, nói: “Vậy thì cô ta quả thật đã làm tôi sợ. Tôi hoàn toàn không biết cô ta, cũng không hề chọc ghẹo gì cô ta cả.”
“Ừm… Có rất nhiều trường hợp uy hiếp. Nữ quỷ này báo mộng, hù dọa cô một tuần nhưng không làm hại cô. Vậy chắc chắn cô ta và cô không có ân oán gì, hơn nữa còn chưa hoàn toàn mất đi ý thức. Vậy có lẽ… cô ta đang cảnh báo cô?” Hạ Diễm nói, “Cô nói trong mơ thấy cô gái kia không có đầu lưỡi, vậy phỏng chừng là không thể nói chuyện, chỉ có thể dùng cách này để truyền đạt tin tức. Có khi nào cô ta cảnh báo cô phải rời khỏi ngôi nhà này không?”
Vu Tuyết nghi hoặc hỏi: “Tôi vừa mới dọn vào ở, còn chưa cảm thấy căn nhà này có vấn đề gì. Vậy chẳng lẽ trước kia cô ấy cũng từng ở căn hộ này? Tôi nghe thấy tiếng mở cửa trong mộng, là cô ấy muốn mở cửa về nhà sao?”
Trời đã chạng vạng, ánh sáng yếu ớt từ ngoài cửa sổ văn phòng chiếu vào, khiến cả căn phòng bỗng trở nên ấm áp. Mái tóc Hạ Diễm được ánh nắng rọi lên sáng rực. Mặc dù cậu còn trẻ, nhưng lại khiến Vu Tuyết cảm thấy vô cùng an toàn, rất đáng tin cậy.
“Cô có thông tin liên lạc của người thuê nhà trước đó không?”
Vu Tuyết lắc đầu: “Tôi chỉ nghe chủ nhà nói cô ấy ra nước ngoài, tôi cũng không có cách nào liên lạc được với cô ấy.”
Hạ Diễm khép sổ ghi chép lại, khẽ nói: “Bây giờ tôi cũng không đoán được nữ quỷ kia có mục đích gì, chỉ có thể đến tận nơi kiểm tra mới biết được. Vậy thế này, lát nữa tôi sẽ theo cô trở về căn hộ đó xem sao. Nếu cô ta chỉ có thể báo mộng cho cô khi cô ở trong phòng, vậy rất có thể cô ấy chính là một trấn linh.”
Vu Tuyết gật đầu: “Làm phiền cậu rồi, Hạ Thiên Sư.”
Giác quan thứ sáu của Hạ Diễm từ nhỏ đã rất mạnh. Cậu luôn cảm thấy chuyện nữ quỷ này báo mộng không đơn giản như vậy, để đảm bảo an toàn, cậu quyết định gọi Đại Kim và Tiểu Kim đi cùng mình.
“Đại Kim, Tiểu Kim, hôm nay Lục tiên sinh không có ở đây, hai huynh đệ đi theo tôi được không?”
Hạ Diễm quay đầu nhìn về phía hai huynh đệ Snoopy ở quầy bar. Hai huynh đệ đáp lời: “Không thành vấn đề, ông chủ! Nhưng Lục tiên sinh đi đâu rồi?”
Hạ Diễm khẽ nói: “Hôm nay anh ấy phải đi họp, có lẽ sẽ mất rất nhiều thời gian. Vừa rồi anh ấy còn nói với tôi có thể đêm nay sẽ về.”
Đại Kim và Tiểu Kim rất ngạc nhiên. Tiểu Kim hỏi: “Ồ? Lục tiên sinh còn có công việc khác sao?”
Hạ Diễm trầm tư vài giây rồi nói: “Anh ấy là một công chức.”
Đại Kim và Tiểu Kim cùng lộ vẻ sửng sốt. Đại Kim chậm rãi mở miệng: “Thật không thể tin được. Tôi cảm thấy Lục tiên sinh không có chút khí chất công chức nào cả.”
Lưu lão đạo chỉ cười mà không nói gì. Ông lấy cây gãi ngứa của mình gõ vào lưng Đại Kim, nói: “Lại đây, gãi ngứa cho sư phụ. Hai đứa đã học bắt quỷ lâu như vậy, bây giờ cũng nên đi thực chiến một chút để tích lũy kinh nghiệm.”
Hạ Diễm cười cong mắt, rồi nói với Vu Tuyết: “Cô Vu, chúng tôi đang chuẩn bị đi ăn cơm, cô cũng dùng bữa cùng chúng tôi rồi hẵng đi.”
Vu Tuyết liên tục xua tay: “Không cần đâu.”
“Không sao đâu, thêm một đôi đũa với cái chén thôi mà. Ăn no mới không bị sợ.”
Hạ Diễm gọi đồ ăn từ một nhà hàng Michelin gần đó. Mấy người cùng nhau ăn tối trong văn phòng công ty. Hạ Diễm vừa ăn được hai miếng thì thấy Lục Bỉnh Văn nhắn tin cho mình.
Lục Bỉnh Văn: Vợ yêu của anh đâu rồi?
Hạ Diễm nhìn thấy tin nhắn Lục Bỉnh Văn gửi tới thì trong lòng ấm áp vô cùng. Cậu khẽ cười cong đôi mắt, gửi cho hắn một biểu tượng mèo nhỏ đang lăn lộn, rồi nói với Lục Bỉnh Văn: “Vợ anh chuẩn bị ăn cơm rồi, sao anh họp mà còn làm việc riêng?”
Lục Bỉnh Văn trả lời bằng một biểu tượng U Linh nhỏ trôi nổi giữa không trung. Phong cách biểu cảm này hoàn toàn trái ngược với khí chất lạnh lùng của hắn, giống như hắn đã cố ý tìm rất nhiều biểu tượng đáng yêu như vậy để dỗ dành vợ.
Lục Bỉnh Văn: Bữa tối ăn gì? Anh sẽ kiểm tra xem em có ăn uống đàng hoàng không.
Hạ Diễm rất nghe lời, cậu chụp ảnh một bàn đầy thức ăn rồi nhắn: Em gọi món Thái….
Lục Bỉnh Văn: Sao trễ như vậy mà em vẫn còn ở văn phòng?
Hạ Diễm: Vừa rồi có một khách hàng đến, buổi tối em có việc phải làm.
Lục Bỉnh Văn: Ừm, có cần anh giúp không?
Hạ Diễm: Nghe có vẻ cũng không khó khăn lắm, em có thể đối phó được.
Lục Bỉnh Văn: Bảo bối, em phải ăn nhiều một chút rồi mới đi làm.
Gần đây, lão lưu manh Lục Bỉnh Văn rất thích gọi Hạ Diễm là “Bảo Bối” lúc ở trên giường. Có lẽ chồng người khác gọi như vậy chỉ là một cách xưng hô thân mật, nhưng mỗi lần Lục Bỉnh Văn gọi như vậy, hắn lại càng hung hăng hơn. Cách xưng hô “Bảo bối” từ miệng hắn thốt ra, không hiểu sao lại khiến Hạ Diễm cảm thấy rất gợi cảm.
Hạ Diễm khẽ phản đối: Lần nào anh gọi em là bảo bối, em cũng cảm giác như anh rất muốn bắt nạt em.
Lục Bỉnh Văn lại gửi tới một tin nhắn thoại: “Em đã đoán đúng rồi, bảo bối ngoan.”
Giọng Lục Bỉnh Văn trầm thấp gợi cảm. Hạ Diễm khẽ thở dài, trong đầu lại xuất hiện một vài hình ảnh kiều diễm không đúng lúc, vành tai cũng khẽ ửng hồng.
Đến khi cậu tháo tai nghe ngẩng đầu lên, lúc này mới phát hiện Đại Kim và Tiểu Kim đang cười hì hì nhìn cậu bấm điện thoại.
“Tôi cũng muốn yêu.” Đại Kim nói, “Nhưng không có ai để tôi nói chuyện như vậy cả.”
“Tôi cũng muốn yêu đương ngọt ngào.” Tiểu Kim nói, “Tôi thấy ông chủ yêu đương rất vui vẻ, hì hì, ông chủ, làm sao cậu quen biết Lục tiên sinh vậy?”
Hạ Diễm khẽ nói: “….. Xem mắt.”
Đại Kim và Tiểu Kim lại kinh ngạc. Đại Kim nói: “Vậy xem ra, từ xem mắt đến yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên cũng không phải là không có khả năng. Ông chủ của chúng ta lại đẹp như vậy, ai nhìn mà không động tâm chứ!”
Hạ Diễm giật mình. Cậu chưa bao giờ nghĩ tới chuyện này, vì thế mới khẽ giọng lặp đi lặp lại: “Yêu từ cái nhìn đầu tiên?”
“Phải, phải…” Tiểu Kim nói, “Không phải trong phim truyền hình đều diễn như vậy sao?”
Vành tai Hạ Diễm lại càng đỏ hơn, nhưng ngoài việc âm thầm thẹn thùng ra thì cậu vẫn duy trì vẻ lạnh lùng và tao nhã của một đại mỹ nhân. Mặc dù nhìn qua khí chất của cậu có chút giống như tiên nhân không nhiễm khói bụi trần gian, nhưng trên người cậu vẫn có một sức hút gợi cảm khó tả. Vậy nên, dù cậu mặc áo sơ mi kín mít, nhưng vẫn khiến người ta có khao khát được chạm vào cậu.
Sắc trời dần tối, những ngọn đèn trên phố cũng đã thắp sáng.
Khi Hạ Diễm đi theo Vu Tuyết đến căn hộ dành cho giới trẻ trong khu phố cổ thành phố B thì trời đã tám giờ tối. Mãi cho đến khi đi tới cửa căn hộ, Hạ Diễm vẫn không cảm nhận được chút quỷ khí nào.
Đại Kim và Tiểu Kim cũng đang nghi hoặc. Tiểu Kim lẩm bẩm: “Nữ quỷ này không có ở nhà sao?”
“Không phải là địa phược linh sao?” Đại Kim nói, “Địa phược linh sao có thể không ở nhà được.”
Ngôi nhà mà Vu Tuyết thuê là một tòa nhà được xây từ những năm 1980. Tầng một có ba hộ gia đình, căn hộ cô thuê nằm ở tầng trệt. Toàn bộ căn hộ chỉ rộng năm mươi mét vuông, cách bố trí trong phòng cũng không được tốt lắm. Vừa bước vào cửa là một phòng khách rất dài, cuối phòng khách là ban công và bếp.
Trước khi cô chuyển đến, căn phòng này đã được sửa sang lại, vì vậy hầu hết các trang thiết bị ở đây đều là đồ mới.
Hạ Diễm vừa vào cửa đã ngửi thấy mùi hóa chất thoang thoảng. Cậu đeo khẩu trang, Vu Tuyết khẩn trương hỏi cậu: “Cô ấy có ở đây không?”
Hạ Diễm lắc đầu: “Không có ở đây, cô đừng sợ.”
Cậu nhìn xung quanh một chút, cảm thấy người thuê nhà trước đây ít nhất cũng phải chuyển đi hơn nửa năm trước. Vách tường cũng đã được sơn lại. Xem ra… căn hộ này chỉ mới hoàn thành việc cải tạo trong vòng chưa đầy ba tháng.
“Chị gái à, căn nhà này thuê bao nhiêu một tháng vậy?” Đại Kim tò mò hỏi, “Thật ra tôi muốn nói, mùi sơn vẫn còn chưa tan hết đâu, chị dọn đến ở có hơi vội vàng.”
Vu Tuyết gật đầu, có chút ngượng ngùng nói: “Tôi thuê năm trăm lẻ năm tệ một tháng. Nếu so với khu vực xung quanh đây thì có thể xem là cực kỳ rẻ. Tôi thấy cơ sở vật chất tương đối mới, giá cả lại hời như vậy, thế nên đã trả nửa năm tiền thuê nhà và đặt cọc rồi chuyển đến. Hơn nữa, tôi cũng không phải thông qua trung gian mà là được một bạn nữ cùng lớp giới thiệu. Cô ấy nói với tôi bên này có nhà giá rẻ có thể vào ở, thế là tôi vội vàng thuê ngay.”
Năm nay Vu Tuyết mới học năm ba, chưa có nhiều kinh nghiệm sống. Vừa thấy cái giá hời như vậy là cô nhanh chóng đóng tiền đặt cọc và tiền thuê nhà nửa năm. Lúc đến, bà chủ nhà còn tặng cô một giỏ trứng và dâu tây, khiến cô cảm thấy bà ta rất tốt bụng.
“Bạn cùng lớp?” Hạ Diễm hỏi, “Là bạn của cô sao?”
“Ừ, chính là bạn cùng phòng của tôi.”
Hạ Diễm gật đầu: “Tôi có thể vào phòng ngủ của cô xem một chút được không?”
“Có thể, các huynh đệ cứ tự nhiên.”
Trang trí trong phòng ngủ của Vu Tuyết không giống với phòng khách. Phòng khách đã được tân trang lại, nhưng phong cách trang trí phòng ngủ thì vẫn còn rất cũ.
Hạ Diễm ngồi xổm xuống, từ góc tường kéo xuống một mảnh giấy dán tường đã nứt ra. Trên giấy dán tường đầy những hình vẽ nguệch ngoạc lộn xộn, nhìn có vẻ cần phải cải tạo lại nhiều hơn, nhưng chủ nhà lại không làm như vậy.
Hạ Diễm dạo một vòng rồi nói: “Ý tưởng trang trí của chủ nhà rất kỳ quái.”
Tiểu Kim gật đầu: “Tôi cũng cảm thấy như vậy. Toilet cũng bị rò rỉ nhưng lại không sửa, chỉ tập trung làm phòng khách. Chỗ nên sửa thì không sửa, chỗ không cần sửa thì lại lôi ra sửa.”
Lông tơ sau lưng Vu Tuyết dựng thẳng đứng. Cô chỉ vào chiếc giường trước mặt Hạ Diễm, nói: “Mỗi lần tôi nằm mơ đều mơ thấy mình nằm trên chiếc giường này không thể nhúc nhích, mỗi lần bị bóng đè đều là ngủ ở chỗ này.”
Đây là một chiếc giường được làm bằng tấm composite, nhìn qua rất rẻ tiền, gầm giường sát với sàn gỗ. Hạ Diễm nhẹ nhàng gõ vào giường, phát hiện bên trong giường trống rỗng.
Đột nhiên, cậu cảm thấy ngôi nhà này chỗ nào cũng kỳ lạ, nhưng không phải vì nơi này bị ma ám, mà là một số chỗ bố trí vô cùng kỳ quái. Hạ Diễm nhìn về phía mấy chậu hoa giả ở góc phòng ngủ, càng cảm thấy mấy chậu hoa này đặt ở đó quỷ dị khó nói thành lời.
“Cái này hình như có thể tháo rời.” Hạ Diễm gõ tấm ván composite dưới gầm giường, “Đại Kim, Tiểu Kim, chúng ta tháo cái giường này ra đi.”
Thân thể Đại Kim và Tiểu Kim rất cường tráng, rất nhanh đã nhấc được ván giường lên. Nhưng trong nháy mắt ván giường được nhấc lên, bọn họ đã kinh hãi vô cùng.
Dưới gầm giường, nơi vốn chỉ có bụi bặm, lại có một khu vực hình người sạch sẽ. Bên cạnh khu vực đó còn có hai ngôi sao sáu cánh màu máu đã khô. Giữa ngôi sao sáu cánh có một mũi tên nối liền với nhau, bên cạnh còn đặt ảnh của Vu Tuyết.
Tiểu Kim cầm bức ảnh lên xem. Phía sau bức ảnh còn viết tên và ngày tháng năm sinh của Vu Tuyết.
Khi Vu Tuyết nhìn thấy ảnh chụp của mình thì sợ tới mức không nói nên lời. Đại Kim cũng có chút khiếp sợ, huynh đệ ấy nói: “Đồ án lục mang tinh này trông giống như đồ đằng dùng cho nghi thức hiến tế tà ác nào đó. Nhưng người này biết rõ ngày tháng năm sinh của Vu Tuyết, có lẽ là người rất quen thuộc với Vu Tuyết. Cho dù cô có đến đăng ký và đưa chứng minh thư cho chủ nhà xem, thì bà ta cũng không thể biết chi tiết như vậy.”
Tiểu Kim cũng gật đầu, nhìn về phía Hạ Diễm, hỏi: “Ông chủ, cậu nhìn kìa?”
“Đồ án lục mang tinh này chỉ khi thực hiện nghi thức hiến tế mới có thể dùng. Hiện nay có một số tổ chức tà ác vì sùng bái một số tà thần mà thường xuyên hiến tế người sống. Phòng cô Vu mấy ngày nay có người vào, hơn nữa còn nằm sấp dưới gầm giường của cô, hẳn là một người đàn ông không quá cao.” Hạ Diễm nhìn về phía Vu Tuyết, “Nhà của cô… bị ma ám cũng không phải là vấn đề lớn, nhưng có lẽ còn có một người sống đang theo dõi cô.”
Vu Tuyết sợ tới mức ngã ngồi trên mặt đất. Cô kinh ngạc nhìn khu vực hình người cao khoảng một mét bảy này, nói: “Sao lại như vậy.”
“Trước đây cô có nói, ngoại trừ cô thì chỉ có chủ nhà là có chìa khóa, phải không?” Hạ Diễm nhìn về phía tai nghe giảm tiếng ồn trên bàn Vu Tuyết, “Có phải cô thường xuyên đeo tai nghe khi học bài không, hơn nữa lúc đi ra ngoài cũng vậy sao?”
Vu Tuyết gật đầu: “Tôi thích yên tĩnh, cho nên khi học bài thường đeo tai nghe, lúc ra ngoài chạy bộ cũng sẽ đeo.”
“Vậy nên bọn họ mới cảm thấy cô sống một mình rất dễ tấn công.” Hạ Diễm nói, “Tôi nghĩ, nữ quỷ này đang dùng cách báo mộng để đuổi cô đi. Có lẽ cô ấy biết điều gì đó, cũng có lẽ cô ấy chính là nạn nhân trước đó. Tóm lại là cô ấy không phải muốn hại cô, người thật sự muốn hại cô là người khác. Cô cẩn thận nghĩ lại xem gần đây có người đàn ông khả nghi nào không?”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Vu Tuyết trắng bệch, rõ ràng là bị dọa không ít. Hạ Diễm rót cho cô một ly nước nóng, để cô ngồi xuống chậm rãi suy nghĩ.
Cô suy nghĩ cẩn thận một hồi lâu mới nói: “Tôi là kẻ độc thân từ trong bụng mẹ, cơ bản không biết người đàn ông nào. Người duy nhất biết chi tiết ngày tháng năm sinh của tôi chỉ có cô bạn cùng phòng.”
Hạ Diễm trầm mặc vài giây, hỏi: “Bạn cùng phòng của cô có bạn trai không?”
Vu Tuyết giật mình, gật đầu: “Nghe cậu nói vậy… Mặc dù cô ấy ở nơi khác, nhưng cô ấy nói là mình có một người bạn trai ở đây. Bạn trai cô ấy còn có nhà ở thành phố B, nhưng vóc dáng người đó không cao lắm.”
Cô vừa dứt lời thì điện thoại di động đột nhiên reo lên.
… Đó là số điện thoại của bà chủ nhà.
Hạ Diễm khẽ nói với cô: “Nhận đi. Nếu bà ấy hỏi cô đang ở đâu thì nói cô đang trong phòng tự học ở trường.”
Vu Tuyết nhận điện thoại. Quả nhiên, đầu dây bên kia truyền đến giọng nói dịu dàng của người phụ nữ trung niên: “Tiểu Tuyết à, cháu ăn cơm chưa? Dì vừa làm một ít bánh trứng, định mang tới cho con mấy cái.”
“A, cháu đang trong phòng tự học ở trường.” Vu Tuyết khẽ nói, “Cảm ơn dì, trễ như vậy còn nhớ đến cháu.”
“Không sao đâu, tối nay cháu có về nhà không? Dì giữ lại cho cháu.”
“Dạ không về đâu ạ.” Vu Tuyết nói, “Dì cứ để ở nhà ăn đi.”
Cô vừa cúp điện thoại không bao lâu thì trên lầu liền truyền đến tiếng bước chân. Ngay sau đó, từ khe hở của cánh cửa nhỏ kia truyền đến tiếng nói chuyện của một nam một nữ.
“Vật tế cuối cùng của đại nhân Địa Ngục đã sẵn sàng.” Người phụ nữ trung niên nói, “Con trai, lần này nhờ bạn gái con tìm một cô gái ngu ngốc như vậy đến đây, nhưng tối nay cô ta không về nhà. Chúng ta chuẩn bị một chút đồ tiễn cô ta lên đường đi.”
“Con nghe nói gần đây cô ta không thường xuyên đến ở, cô ta còn nói với bạn gái con là mình bị ma ám.” Người thanh niên kia cười lạnh, “Con đã bảo bạn gái con khuyên cô ta trở về. Cô gái ngu ngốc đó một chút cảnh giác cũng không có, còn bị ma ám. Đây chính là nghi thức triệu hồi ma vật, làm gì có quỷ ở đây?”
Đột nhiên, cánh cửa nhỏ đang đóng chặt tự mở ra.
Ngay sau đó, hai mẹ con từ trên trời rơi xuống, vừa lúc rơi vào chính giữa lục mang tinh.
Một giây sau, lệ quỷ áo trắng vặn vẹo cổ, dùng một tư thế cực kỳ vặn vẹo bò từ cửa sổ nhỏ kia vào, hơn nữa còn di chuyển trên trần tầng hầm rất nhanh.
“A a a…!”
Hai mẹ con sợ hãi nhìn những người trong phòng, vẻ mặt vô cùng kinh hoàng. Một giây sau, người phụ nữ trung niên bị nữ quỷ ám, khiến bà không ngừng đập đầu vào vách tường tầng hầm.
Người con trai muốn cứu mẹ mình, nhưng lại bị nắm cổ áo và đập vào tường.
Phương thức vừa đơn giản vừa thô bạo này đã làm đầu hai người chảy máu không ngừng, cuối cùng hôn mê bất tỉnh. Nhưng lệ quỷ kia vẫn tiếp tục báo thù, cô muốn hai người này phải chết.
Hạ Diễm vội vàng niệm pháp quyết triệu hồi Mao Tiểu Quất ra. Nhưng khi Mao Tiểu Quất vừa mới xuất hiện, lục mang tinh đặt đầy tế phẩm này vì sự xuất hiện của hai người sống mà đột nhiên tuôn ra đầy hắc khí.
Ngay sau đó, một sinh vật hắc ám giống như chó săn chậm rãi bò ra. Con chó săn há to miệng, nuốt người phụ nữ trung niên xuống trước, sau đó lại nuốt người thanh niên trẻ tuổi kia. Giống như cảm thấy hai người này còn chưa đủ nhét kẽ răng, nó đưa đôi mắt màu xanh nhìn về phía đám người Hạ Diễm.
Hạ Diễm chưa từng thấy qua loại sinh vật này. Đại Kim và Tiểu Kim mỗi người cầm một thanh kiếm gỗ đào, hỏi: “Ông chủ à, đào mộc kiếm này có thể dùng được không?! A a a…!”
Kiếm gỗ đào đâm về phía con chó săn màu đen, nhưng lại giống như cây kim châm vào thịt. Con chó săn không đau không ngứa đứng lên, nhanh chóng lao về phía Hạ Diễm. Mao Tiểu Quất muốn thay chủ nhân ngăn đòn tấn công này, nhưng nó cũng không phải là đối thủ của con chó săn, còn bị nó tát bay ra ngoài.
Giữa lúc ngàn cân treo sợi tóc, Hạ Diễm dùng nhẫn của mình triệu hồi Quỷ Vương. Cậu lớn tiếng nói: “Linh Bảo Thiên Tôn, an ủi sinh mệnh. Hồn phách tứ phương, ngũ tạng huyền minh. Thanh Long Bạch Hổ, đội trượng phân vân. Chu Tước Huyền Vũ, thân hình thị vệ. Quỷ Vương ngũ phương, lập tức tuân lệnh!”
Quan ấn của Phong Đô Đại Đế phát ra ánh sáng màu lam dưới tầng hầm. Ngay sau đó, năm quan ấn quỷ vương hội tụ cùng một chỗ, phát ra ánh sáng đủ màu sắc.
Năm Quỷ Vương vừa mới họp xong, trên người còn mặc tây trang.
Khi bọn họ xuất hiện, con chó săn vừa rồi còn rất kiêu ngạo thì bây giờ lại im lặng. Nó đổi hướng muốn chạy ra khỏi cánh cửa tầng hầm, trông chẳng khác gì chó con bình thường.
Lục Bỉnh Văn mặc áo bào đỏ rực phe phẩy quạt xuất hiện sau lưng Hạ Diễm, hắn nói: “Bảo bối, em làm tốt lắm.”
Thấy Lục Bỉnh Văn đã tới, Hạ Diễm thở phào nhẹ nhõm. Cậu nhẹ nhàng kéo tay Lục Bỉnh Văn.
Chiếc ô đen trong tay Lục Bỉnh Văn hóa thành một thanh trường kiếm. Hắn làm giống như ném con mồi, cắm một kiếm vào thân thể con chó săn. Trong nháy mắt con chó đã biến thành tro bụi. Thanh kiếm kia lại bay trở lại trong tay hắn, hắn cầm kiếm cắm vào chính giữa lục mang tinh.
Lục mang tinh vừa rồi còn bốc lên hắc khí, bây giờ lại khôi phục như bình thường, giống như lỗ hổng đột nhiên bị rách ra bây giờ được vá lại hết sức thần kỳ.
Lục Bỉnh Văn nói: “Vừa rồi anh vẫn luôn ở bên cạnh em.”
Hạ Diễm có chút u oán nhìn hắn một cái, nói: “Em vừa rồi… vừa rồi còn cho là mình sẽ chết nữa đó.”
Lục Bỉnh Văn nhẹ nhàng cười, vươn tay xoa đầu Hạ Diễm, nói: “Em đã trưởng thành, sau này nếu gặp phải những tình huống nguy hiểm như thế này thì cứ triệu hồi năm vị Quỷ Vương. Em là Vương Phi của Minh giới, em gặp nạn triệu hồi bọn họ là lẽ đương nhiên.”