Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau
Chương 64: Đêm Xuống, Tình Yêu Bắt Đầu
Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau thuộc thể loại Linh Dị, chương 64 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hạ Diễm nhíu mày. Dù họ được người ta ủy thác đến xua ma diệt quỷ, nhưng đôi khi cậu cảm thấy lòng người còn hiểm ác hơn cả ma quỷ. Lệ quỷ làm hại người sống là sai, nhưng Trịnh Hiểu Nhạc này lại là một kẻ giết người, tội nghiệt của ông ta rất nặng. Sống gần hai mươi năm mà vẫn không đi tự thú, việc lệ quỷ nảy sinh lòng oán hận và muốn báo thù ông ta cũng chẳng có gì khó hiểu.
Cô gái này trông có vẻ gầy gò, nhưng chiếc boomerang cầm trong tay lại vô cùng sắc bén. Trên bề mặt boomerang còn tỏa ra ánh sáng huyết sắc nhàn nhạt, nếu bị nó đâm trúng, lệ quỷ sẽ lập tức hồn phi phách tán.
Đầu tiên, cô nhìn Lục Bỉnh Văn với linh lực cường đại đến mức không thể lường được đang đứng cạnh Hạ Diễm, rồi lại nhìn Hạ Diễm nhíu mày không nói gì bên cạnh Lục Bỉnh Văn. Cuối cùng, cô mở miệng nói: “Tôi là đệ tử của Nguyễn thị Huyền môn Nguyễn Tri Xuân, hai vị là ai? Thân là thiên sư, không thể khoanh tay đứng nhìn lệ quỷ làm hại con người được. Vì sao các người lại che chở cho lệ quỷ này?”
Nguyễn Tri Xuân? Cái tên này nghe thật quen tai.
Hạ Diễm suy nghĩ một hồi lâu, cuối cùng cũng nhớ ra chuyện phiếm mà Lưu đạo sĩ đã kể cho mình nghe. Hội trưởng đương nhiệm của Hiệp hội Thiên Sư Nguyễn Phong Trần là người đứng đầu một phái có thực lực hùng hậu nhất trong tứ đại gia tộc. Ông ta chỉ có một đứa con, đến tuổi trung niên mới sinh được một cô con gái, vô cùng cưng chiều cô bé đó, và cô bé đó chính là Nguyễn Tri Xuân.
“Tôi là Hạ Diễm của công ty Bỉ Ngạn,” Hạ Diễm nói. “Cô nương à, đừng nóng vội. Chúng ta có nhiều người như vậy, tất nhiên lệ quỷ không thể gây thương tổn cho con người được. Tôi muốn cố gắng siêu độ nó, nếu cô khiến nó hồn phi phách tán, nó sẽ không thể luân hồi chuyển kiếp được, sẽ hoàn toàn biến mất khỏi thế giới này. Tôi nghĩ tội của hắn ta chưa đến mức đó, chi bằng cho hắn một cơ hội?”
Cô gái kia dường như không đồng tình với quan điểm của Hạ Diễm, cô nhíu mày nói: “Cậu chính là Hạ Diễm?” Không đợi Hạ Diễm trả lời, Lục Bỉnh Văn đã kéo cậu về phía mình, hắn lên tiếng trước cậu một bước.
“Người sống chỉ lo chuyện trần gian, người chết tự nhiên thuộc quyền quản lý của Minh giới. Cho dù sau khi chết người đó có bị đày xuống chảo dầu ở mười tám tầng địa ngục, hay kiếp sau đầu thai làm cỏ cây, hoặc tội ác tày trời đến mức hồn phi phách tán, thì đó cũng không phải là chuyện cô nên quản,” Lục Bỉnh Văn thản nhiên nói. “Nếu ai cũng giống như cô giết quỷ bừa bãi như thế, vậy còn cần đến phán quan Minh phủ để làm gì nữa?!”
Dứt lời, Lục Bỉnh Văn và Hạ Diễm liếc nhìn nhau. Hạ Diễm lập tức hiểu ý hắn, cậu triệu hồi Mao Tiểu Quất. Con mèo lớn phát ra kim quang, lăn một vòng đến bên cạnh cậu, cái đuôi mềm mại cuốn lấy Hà Lương Ngọc. Thân thể Hà Lương Ngọc bị đuôi mèo giam giữ, hắn ta vẫn còn đang gào thét: “Tôi dù có tan thành tro bụi cũng phải lôi tên khốn ăn thịt người này theo, buông tôi ra, buông ra!”
Hạ Diễm thấy thế thì niệm pháp quyết vừa học được. Pháp quyết này là nội dung cập nhật mới nhất từ lớp học siêu độ trực tuyến, Hạ Diễm chưa từng thử bao giờ, nhưng không ngờ lần đầu tiên đã có tác dụng. Mấy luồng linh lực tràn vào thân thể Trịnh Hiểu Nhạc đang hoảng hốt bò đi. Ngay sau đó, Trịnh Hiểu Nhạc cứng đờ người, ngồi thẳng dậy trên giường bệnh, ông ta như một cái máy gọi điện thoại báo cảnh sát, nói: “A lô, đồng chí cảnh sát, tôi tên là Trịnh Hiểu Nhạc, tôi muốn tự thú. Ngày 15 tháng 6 năm 2001, tôi và các bạn cùng lớp là Vương Sảng, Hà Lương Ngọc và Vu Khinh cùng nhau leo lên núi tuyết Mạc Ly, không ngờ gặp phải một trận tuyết lở. Hai cô gái vì thể lực không chống đỡ nổi nên ngất đi trong tuyết. Tôi và Hà Lương Ngọc vì muốn giữ mạng nên đã ăn thân thể của các cô ấy… Sau đó, vì muốn sống tiếp, tôi đã dùng đá vụn cắt đứt động mạch cổ Hà Lương Ngọc trong lúc cậu ấy không chú ý. Vì mất máu quá nhiều mà cậu ấy đã chết vào đêm trước khi cứu hộ đến. Tôi đã giết chết người anh em Hà Lương Ngọc của mình, ăn thân thể cậu ấy và sống tiếp hai mươi năm qua. Bây giờ tôi muốn tự thú.”
Tất nhiên, cảnh sát ở đầu dây bên kia cũng bị những lời Trịnh Hiểu Nhạc nói làm cho sửng sốt, anh ta hỏi lại: “Trịnh tiên sinh, ông nói thật sao? Nếu ông thật sự muốn đầu thú, vậy xin ông hãy ở yên tại chỗ chờ cảnh sát đến. Bây giờ ông đang ở đâu?”
“Tôi đang ở khoa Tiêu hóa, Bệnh viện Nhân dân số 1 thành phố B, phòng 309, tầng 3,” Trịnh Hiểu Nhạc nói. “Tôi muốn tự thú, tôi thật sự rất muốn tự thú, xin hãy đến bắt tôi ngay lập tức, nếu không tôi sẽ bỏ trốn ngay.”
Hạ Diễm rút lại mấy luồng linh lực, Trịnh Hiểu Nhạc liền quỳ gối trước mặt Hạ Diễm.
Ông ta là kiểu người bắt nạt kẻ yếu, sợ kẻ mạnh. Mới vừa rồi còn hùng hổ muốn mời hai thiên sư đến diệt quỷ, từ nãy đến giờ lại chưa hề liếc mắt nhìn Hà Lương Ngọc, người bị mình giết chết, một lần nào. Thế mà bây giờ lại quỳ gối trước mặt Hạ Diễm, không ngừng xoa tay cầu xin tha thứ, ông ta nói: “Hạ Thiên Sư, lúc ấy tôi đi trong tuyết quá lâu, tinh thần suy sụp nên đã xuất hiện rất nhiều ảo giác. Tôi không biết đó là Hà Lương Ngọc. Tôi còn cho rằng trước mắt mình xuất hiện một con gà nướng, đó là tôi đang gặm gà nướng, chứ không phải tôi muốn hại cậu ấy…”
Nghe ông ta nói xong, Hà Lương Ngọc cười nhạo một tiếng, huyết lệ từ gò má hắn ta chậm rãi chảy xuống, hắn ta nói: “Hai mươi năm rồi mà mày vẫn còn cố bào chữa cho mình sao? Một chút sám hối cũng không có sao?”
Hạ Diễm thấy oán khí của Hà Lương Ngọc lại tăng lên, cậu liền nảy ra một ý tưởng. Cậu lấy bản đồ mười tám tầng địa ngục mà Lục Bỉnh Văn đã gửi cho mình lúc trước từ trong điện thoại ra, đưa cho lệ quỷ kia xem.
“À… Huynh đừng lo lắng, chắc chắn công đức của ông ta rất kém, sau khi chết cũng chỉ có thể giãy giụa ở tầng mười tám địa ngục. Còn huynh, nếu bây giờ được siêu độ thì kiếp sau vẫn có cơ hội sống tốt, chờ huynh uống canh Mạnh Bà rồi sẽ quên đi hết thảy, vậy nên tôi nói trước với huynh một chút,” Hạ Diễm nói. “Ông ta đã ‘tự thú’ rồi, vậy nên sẽ bị pháp luật trừng trị. Huynh yên tâm, chết rồi ông ta vẫn sẽ tiếp tục bị trừng phạt!”
“Ha ha ha… Được lắm, tên thối nát này nên ném vào chảo dầu mà nấu lên mới được, để cho hắn ta phải ngày ngày gào khóc, đêm đêm đau đớn rên rỉ!” Lệ quỷ kích động nói. “Trịnh Hiểu Nhạc, tao rất chờ mong đến ngày mày chết, mày phải sống thật tốt vào, bởi vì khi chết mày sẽ rất đau đớn, rất đau đớn!”
Trịnh Hiểu Nhạc liếc mắt nhìn thoáng qua thảm trạng ở mười tám tầng địa ngục thì hoảng sợ nói: “Sẽ không, sẽ không đâu, làm sao có thể như vậy được chứ?!”
Thừa cơ này, Hạ Diễm niệm pháp quyết: “Thái thượng sắc lệnh, siêu nhữ cô hồn, quỷ mị hết thảy, mau chóng siêu sinh, sắc lệnh đang chờ, mau chóng siêu sinh!” Mao Tiểu Quất vung đuôi, ném lệ quỷ vào miệng. Sau một lúc thì bụng nó nổi lên ánh sáng vàng, một chấm trắng nhỏ bay đi về phương xa…
Nguyễn Tri Xuân chưa từng thấy qua thần sứ siêu độ theo cách này. Linh lực của cô tuy có mạnh, nhưng phần lớn các thần sứ mà cô từng gặp đều có tính công kích. Lúc này, quanh người Hạ Diễm còn tỏa ra ánh sáng trắng. Bởi vì cậu ta quá xinh đẹp nên đã khiến người ta bỏ qua những món trang sức bằng ngọc giá trị liên thành trên người. Dường như trời sinh cậu ta đã hợp với những bảo vật như vậy, khí chất phú quý trời sinh, cho dù là siêu độ lệ quỷ cũng đẹp như cảnh phim ngôn tình.
“Bộp.” Điện thoại di động từ tay cậu rơi xuống. Hạ Diễm giật mình, cậu nhặt điện thoại lên rồi nói: “… Nó bị hỏng rồi.”
Lục Bỉnh Văn đưa mắt nhìn màn hình điện thoại đã vỡ vụn của cậu, hắn trầm giọng nói: “Không sao, anh sẽ mua cho em cái mới.”
Hạ Diễm cười cong cong khóe mắt, nói: “Vậy ảnh chụp bên trong thì làm sao bây giờ? Em…” Cậu nuốt ngược những lời mình muốn nói, nhưng Lục Bỉnh Văn lại là một lão quỷ tinh ranh. Hắn nhướng mày, nói: “Vợ à, em có chụp lén anh không?”
Hạ Diễm đỏ mặt nói: “Làm gì có, em đâu có thích chụp lén như anh chứ, ngay cả bộ dáng lúc em ngủ anh cũng chụp.”
Bây giờ không chỉ có Hạ Diễm đau lòng vì trong điện thoại còn có ảnh cậu chưa kịp tải lên lưu trữ đám mây, mà Lục Bỉnh Văn còn tò mò hơn cả Hạ Diễm. Hắn vỗ nhẹ bàn tay nhỏ bé của phu nhân mình, nói: “Anh đâu có chụp bộ dáng song tu của phu nhân, nói thật, khi đó phu nhân là đáng yêu nhất.”
Hạ Diễm vỗ nhẹ vào tay lão quỷ háo sắc này, nói: “Lão lưu manh.”
Giờ khắc này, Trịnh Hiểu Nhạc đang hoảng sợ ngã xuống đất. Vợ ông đã nhìn thấy hết thảy mọi chuyện vừa xảy ra, bà hoàn toàn không thể tin được người chồng tốt của mình lại là người như vậy.
Mãi cho đến khi cảnh sát dẫn Trịnh Hiểu Nhạc đi điều tra, ông ta vẫn không ngừng phủ nhận chuyện mình đã làm.
Lục Bỉnh Văn đang định dẫn Hạ Diễm đi ăn cơm. Lúc đi lướt qua Trịnh Hiểu Nhạc, hắn đã truyền mấy luồng quỷ khí vào cơ thể ông ta. Trịnh Hiểu Nhạc đột nhiên thay đổi ánh mắt, âm trầm nói: “Đúng vậy, chính tôi đã giết cậu ta! Cậu ta cái gì cũng tốt hơn tôi, học hành cũng giỏi hơn tôi, ngoại hình đẹp hơn tôi, bạn gái cũng xinh đẹp hơn bạn gái tôi. Nếu tôi chết sớm hơn cậu ta, vậy chẳng phải đời này của tôi sống uổng sao? Để tưởng nhớ điều vĩ đại nhất mà tôi đã làm trong đời, hòn đá đẫm máu đó đã được tôi niêm phong bằng sáp dầu, ha ha, ha ha ha… Tôi đã đặt nó trong két sắt phòng làm việc…”
Nguyễn Tri Xuân ở một bên khiếp sợ nhìn về phía Lục Bỉnh Văn. Ngay cả linh lực của cô cũng không thể cảm nhận được, rốt cuộc Lục Bỉnh Văn là thần thánh phương nào, nhưng loại cảm giác áp bách này gần như khiến cả phòng không thể thở được.
Hạ Diễm kinh ngạc nói: “Nghe nói có rất nhiều tội phạm đều giữ lại công cụ gây án hoặc vật kỷ niệm của người bị hại, thế mà ông ta thật sự làm như vậy sao?!”
“Bão tuyết đã che đi tất cả dấu vết, nhưng không thể che được dấu vết trong lòng người.” Lục Bỉnh Văn nắm lấy tay Hạ Diễm, hắn nhướng mày nói với Nguyễn Tri Xuân vẫn đang nhìn mình: “Nguyễn tiểu thư, vậy tôi và người yêu đi trước một bước.”
Hạ Diễm bị lão lưu manh ôm đi, trong tay vẫn còn cầm chiếc điện thoại di động nát bét đáng thương. Cậu xoa trán mình, vụ hôm nay chẳng những không có tiền, mà còn mất thêm một chiếc điện thoại di động. Nhưng cậu vẫn cảm thấy thật xứng đáng.
Người hay quỷ cũng đều là cát bụi trên đời, dù là thay người hoàn thành tâm nguyện, hay thay quỷ hóa giải oán khí, tất cả đều có thể làm cho cậu đạt được những phần thưởng nhất định.
“Diễm Diễm, về nhà ăn cơm hay là ra ngoài?”
Hạ Diễm nhớ tới hình ảnh ăn thịt người vừa rồi trong ký ức của Trịnh Hiểu Nhạc thì hơi buồn nôn. Cậu mệt mỏi, lắc đầu nói: “Hay là mình đừng ăn gì cả, em có chút buồn nôn.”
“Ừm.” Bàn tay lạnh như băng của Lục Bỉnh Văn đặt lên bụng Hạ Diễm, “Anh cố gắng lâu như vậy, cuối cùng phu nhân cũng mang thai rồi.”
Hạ Diễm lại một lần nữa bị sự lưu manh của lão quỷ này làm cho câm nín. Cậu mở to đôi mắt xinh đẹp nhìn lão lưu manh kia khoảng ba giây, sau đó nói: “… Vậy nếu em có thai, thời gian tới anh không được chạm vào em, anh phải là người chồng tốt, phải chăm sóc tốt cho em và đứa con trong bụng đấy nhé.”
Lục Bỉnh Văn đưa viên kẹo chanh trong tay cho Hạ Diễm, hắn nói: “Như vậy sao được chứ, dù phu nhân có mang thai đi nữa cũng phải giao lưu tình cảm với chồng mình chứ.”
Hạ Diễm: … Nghẹn.
Bây giờ đã là chập choạng tối, Hạ Diễm và lão quỷ Lục Bỉnh Văn cùng sóng vai đi dưới ánh hoàng hôn.
Thế gian này đúng là đắng cay mặn ngọt đủ cả. Có lẽ vì cậu có năng lực đồng cảm quá mạnh, vậy nên làm kinh doanh Huyền học bấy lâu nay, Hạ Diễm không cảm thấy thân thể mình mệt mỏi bao nhiêu, chỉ là cảm thấy tâm mình rất mệt.
Ánh mặt trời kéo dài bóng một người một quỷ. Hạ Diễm nắm tay Lục Bỉnh Văn cùng nhau bước trên con đường lớn, đột nhiên cảm thấy những bi thương và buồn bã trong lòng mình cũng đã tiêu tan đi mấy phần.
Cậu vụng trộm nhìn Lục Bỉnh Văn, sau đó lại cúi đầu nhìn bóng hai người in trên mặt đất, đột nhiên cậu lại nghĩ đến bài thơ của Hải Tử: "Khi đến với thế gian, ngắm nhìn mặt trời mọc. Yêu thương người trong lòng, đi bộ trên hè phố."
“Anh ơi!” Hạ Diễm nhẹ nhàng nói: “Em muốn nhìn thấy biển.”
“Được.”
Lão quỷ hành động rất nhanh chóng và dứt khoát, không chút do dự. Một giây sau, hắn đã cùng Hạ Diễm xuất hiện trên bãi biển thành phố Tân Hải. Hiện tại đã là cuối thu, chỉ có lác đác vài người đi bộ trên bãi biển.
Hạ Diễm mặc một chiếc áo gió màu kaki, mái tóc đen nhánh mềm mại bay tung trong gió, nhưng cậu không cảm thấy lạnh. Nhắm mắt lại, dang rộng cánh tay ôm lấy gió biển, cậu chỉ cảm thấy cảm giác áp bách trong lòng vừa rồi đã tan biến.
Lục Bỉnh Văn đứng bên cạnh cậu, hắn đang sử dụng ứng dụng của xã hội loài người để tìm kiếm nhà hàng được đánh giá cao, chuẩn bị dẫn Hạ Diễm đi ăn no bụng.
Hạ Diễm ngẩn người nhìn mặt biển lấp lánh trước mặt. Một lúc lâu sau, cậu mới quay đầu lại nhìn Lục Bỉnh Văn, nói: “Anh ơi, mới nãy anh nói với Nguyễn tiểu thư rằng em là gì của anh?”
Lục Bỉnh Văn đi tới bên cạnh cậu, nói: “Người yêu.” Hạ Diễm khẽ cong khóe môi, cậu rất thích cách xưng hô này.
Lục Bỉnh Văn kéo Hạ Diễm lại gần, ôm cậu vào vòng tay lạnh như băng của mình. Hạ Diễm trong lòng hắn vừa mềm mại vừa đáng yêu, trong mắt còn mang theo vài phần ngây ngô hồn nhiên của thiếu niên.
Lục Bỉnh Văn ghé sát vào tai Hạ Diễm nhẹ giọng nói: “Lại trôi qua gần nửa tháng rồi.”
Hạ Diễm ngẩng đầu lên: “Hả? Cái gì nửa tháng?”
Lục Bỉnh Văn cúi đầu, khẽ chạm vào môi Hạ Diễm. Gió biển lạnh lẽo lướt qua bên cạnh hai người. Hạ Diễm nhắm hai mắt lại, mặc cho lão quỷ này dùng kỹ thuật hôn thành thạo của mình mà hôn lấy. Sau đó, cậu mới chợt nhớ tới, từ khi Lục Bỉnh Văn nói thích cậu đến bây giờ, hình như đã được nửa tháng.
Đây là một nụ hôn vừa dịu dàng vừa mang ý trấn an. Ngón tay Lục Bỉnh Văn lướt qua môi Hạ Diễm, nói: “Hôm nay bảo bối của anh sợ à?”
“Ừm, có một chút.” Hạ Diễm chớp mắt, “Nhưng… May mà anh vẫn luôn ở bên cạnh em.”
Lục Bỉnh Văn nhìn ánh mắt Hạ Diễm, nghiêm túc nói: “Diễm Diễm, anh sẽ luôn ở bên em.”
Hạ Diễm cúi đầu, khẽ gật đầu rồi lại nói: “Em cũng sẽ cố gắng làm một người lương thiện.”
Lục Bỉnh Văn nắm lấy tay trái Hạ Diễm, chuỗi ngọc châu trong suốt xinh đẹp kia vẫn còn đeo trên cổ tay mảnh khảnh của cậu.
Lục Bỉnh Văn nói: “Hạ Diễm.”
“Hả?” Hạ Diễm ngước mắt lên nhìn Lục Bỉnh Văn.
“Còn phải mất bao lâu nữa mới có thể theo đuổi được em,” Lục Bỉnh Văn trầm giọng nói. “Anh muốn yêu em.”
Hạ Diễm giật mình, sau đó lại khẽ cười thành tiếng. Cậu thầm nghĩ, lão quỷ Lục Bỉnh Văn này tuy lợi hại, nhưng lại hiểu biết rất ít về tình yêu của con người.
“Không phải đã nói với anh rồi sao?” Hạ Diễm nhìn hắn rồi lẩm bẩm. “Đã để cho anh ôm, để cho anh ngủ cùng, để cho anh hôn, nếu không phải yêu đương thì đó là gì? Sao… vẫn chưa phải là người yêu của nhau sao?”
Lục Bỉnh Văn hơi sửng sốt, sau đó lại bật cười, hắn nói: “Anh chỉ muốn nghe chính miệng em nói thôi.”
Lúc này, Hạ Diễm mới ý thức được, cách trêu chọc của lão lưu manh này tinh quái hơn một thanh niên mới mười chín tuổi không ít. Tai cậu đỏ bừng, hai má cũng hơi nóng.
Lúc này mặt trời đã lặn, màn đêm đã buông xuống, nhân gian đã lên đèn.
“Đúng vậy, chúng ta đang yêu nhau.” Hạ Diễm cầm tay Lục Bỉnh Văn, “Em hy vọng anh có thể vẫn thích em như bây giờ, bất kể lúc nào cũng phải nắm tay em. Chúng ta sẽ yêu nhau thật lâu, thật lâu, được chứ?”