Chương 65: Hồ sơ luân hồi 404

Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau thuộc thể loại Linh Dị, chương 65 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khi màn đêm buông xuống, bầu trời mang sắc xám trắng, những con sóng biển dập dềnh vỗ nhẹ. Vừa mới tối hẳn, vài ngôi sao đã lấp lánh trên nền trời.
“Hạ Diễm, anh sẽ luôn ở bên cạnh em.” Lục Bỉnh Văn nói, “Anh yêu em.”
Lục Bỉnh Văn vẫn đắm đuối nhìn Hạ Diễm, ánh mắt hắn chất chứa tình yêu mãnh liệt như thủy triều, nhưng cũng ẩn chứa vài phần cô tịch mà Hạ Diễm không tài nào hiểu được.
Hạ Diễm nhẹ nhàng chớp chớp mắt, cậu vòng tay qua vai Lục Bỉnh Văn, kiễng chân hôn lên môi hắn. Lúc nụ hôn trở nên cuồng nhiệt, cậu đã ôm lấy cổ Lục Bỉnh Văn, hô hấp cũng nặng thêm vài phần.
Mặt trăng lúc ẩn lúc hiện giữa tầng mây thật dày. Mặc dù đêm nay trăng không sáng lắm, nhưng Hạ Diễm lại cảm thấy đêm nay thật đẹp.
Bên cạnh bọn họ, có một đôi tình nhân mặc đồng phục học sinh vội vàng đi ngang qua. Một người nhảy lên lưng người kia, hai người chạy qua bên cạnh Hạ Diễm và Lục Bỉnh Văn mà như đang bay.
Hạ Diễm giật mình, chăm chú nhìn đôi tình nhân kia đi xa, rồi ngước mắt nhìn Lục Bỉnh Văn. Hắn cúi người xuống, nói: “Muốn lên không?”
Hạ Diễm nhảy lên lưng hắn. Cậu không biết cát trên giày của mình có làm bẩn chiếc quần tây chưa từng dính hạt bụi nào của Lục Bỉnh Văn không, cậu chỉ biết lúc này mình đang ôm cổ Lục Bỉnh Văn và vui vẻ nở nụ cười.
Cậu nhẹ nhàng như một chú mèo, nhưng trong lòng Lục Bỉnh Văn lại trĩu nặng suy tư.
“Mặt trăng cách chúng ta thật xa.” Hạ Diễm vừa dứt lời thì Lục Bỉnh Văn đã cõng cậu chạy thật nhanh về phía mặt trăng cách đó không xa trên bãi biển. Giờ khắc này không liên quan gì đến tuổi tác, không liên quan gì đến thời gian, chỉ có sự lãng mạn.
Lục Bỉnh Văn cõng bảo bối yêu dấu của mình chạy theo mặt trăng, hắn cũng có cảm giác như mình đang sống lại. Một lát sau, hắn dừng lại rồi nói với Hạ Diễm: “Nhưng mặt trăng của anh thì ở rất gần.”
Hạ Diễm nhẹ nhàng nở nụ cười, thầm nghĩ, ông chồng ma quỷ này vốn vô sỉ lắm mà, sao lúc này lại tình tứ đến vậy.
Cậu đưa tay trái của mình ra cho Lục Bỉnh Văn nhìn chiếc nhẫn và vòng tay bằng ngọc mình đeo. Lúc bọn họ chưa kết hôn, cậu đã nhận được sính lễ của Lệ quỷ. Sau đám cưới, cậu lại nhận được một chiếc nhẫn thật đẹp nữa.
“Có phải ông chồng ma quỷ của em đã đưa hết gia sản đáng giá cho em rồi phải không?”
Lục Bỉnh Văn khẽ cười trầm thấp, nói: “Người anh cưới là một đại mỹ nhân, không có chút thành ý thì sao mà được?”
“Em nghĩ là anh thật lòng……” Hạ Diễm ghé sát tai Lục Bỉnh Văn thì thầm: “Còn quý giá hơn cả châu báu giá trị liên thành ấy chứ.”
Vì dịch chuyển quá nhanh, Hạ Diễm và Lục Bỉnh Văn cùng ngã xuống tấm thảm trong phòng ngủ.
Lục Bỉnh Văn ngả lưng trên thảm, vừa vặn ôm trọn Hạ Diễm vào lòng. Hạ Diễm giữ nguyên tư thế cúi người, khẽ hôn lên yết hầu Lục Bỉnh Văn.
Cậu không mạnh không nhẹ dùng răng khẽ cắn một vết nhỏ, sau đó lại dùng ngón tay nhẹ nhàng vén vạt áo sơ mi của Lục Bỉnh Văn lên.
Lục Bỉnh Văn chưa từng thấy Hạ Diễm nhiệt tình như vậy, tựa như tuyết mùa đông tan chảy khi xuân về, mang theo chút tình xuân rực rỡ, đẹp đến mức khó có thể hình dung.
Lục Bỉnh Văn xoay người, nhẹ nhàng đè Hạ Diễm xuống sàn rồi cúi xuống hôn cậu. Sau đó hắn khẽ nâng cằm Hạ Diễm, nói: “Hôm nay không được khóc đâu đấy.”
Lời này nghe có chút bá đạo quá, Hạ Diễm thầm nghĩ, khóc hay không khóc đâu phải là chuyện anh có thể quyết định được.
Chờ Hạ Diễm tỉnh lại thì Lục Bỉnh Văn đã không còn ở bên cạnh.
Cậu khoác áo ngủ đi khắp nhà tìm một lượt, cuối cùng cũng tìm thấy Lục Bỉnh Văn đang cầm bút lông viết chữ trong thư phòng.
Nét chữ của Lục Bỉnh Văn phiêu dật phóng khoáng trên giấy Tuyên Thành. Hạ Diễm đứng phía sau hắn, nghiêng đầu nhìn một lát. Một người một quỷ đều tĩnh lặng, trong phòng yên ắng đến mức có thể nghe rõ tiếng gió xào xạc ngoài cửa sổ.
Hạ Diễm nhẹ giọng đọc câu thơ Lục Bỉnh Văn viết trên giấy: “Kế phát vi phu thê, ân ái nhi bất nhi. Sinh đương phục lai quy, tử đương trường tương tư.”
(Chú thích: Kế phát vi phu thê, ân ái nhi bất nhi. Sinh đương phục lai quy, tử đương trường tương tư. Đây là hai câu thơ nằm trong bài thơ Xa Vợ của Tô Vũ……)
Lục Bỉnh Văn quay đầu nhìn Hạ Diễm. Hôm nay Hạ Diễm mặc bộ đồ ngủ lụa màu xanh da trời, làn da trắng như tuyết còn tinh tế hơn cả tơ lụa. Chỉ cần cậu đứng đó thôi cũng đã là một cảnh đẹp mê hồn.
“Diễm Diễm.” Lục Bỉnh Văn thả bút xuống, “Lại đây, để anh ôm một cái.”
Hạ Diễm không chút chần chừ, ngoan ngoãn đi đến bên cạnh Lục Bỉnh Văn để hắn ôm. Mặc dù nhìn qua cậu có vẻ gầy gò, nhưng người lại rất ấm áp và mềm mại, ôm vào vô cùng thoải mái.
Lục Bỉnh Văn ôm cậu ngồi lên ghế trong phòng ăn. Nghe thấy Hạ Diễm ho nhẹ vài tiếng, hắn hỏi: “Có phải trời lạnh quá không? Để anh bật lò sưởi.”
Trời cuối thu ở phương Bắc đã bắt đầu âm u và lạnh lẽo. Dù nhà nằm ở hướng mặt trời mọc, nhưng khi giao mùa, phổi Hạ Diễm bẩm sinh đã yếu nên cậu vẫn cảm nhận được cái lạnh.
Hạ Diễm nói: “Không sao đâu, bệnh cũ thôi mà.”
Lục Bỉnh Văn đã bật lò sưởi.
Hạ Diễm ngoan ngoãn ngồi trên ghế, nhìn chiếc bánh nướng vị chanh trước mặt mà nở nụ cười. Cậu nói: “Em nghe nói thành phố B có hệ thống sưởi vào mùa đông, nghe bảo còn ấm hơn cả điều hòa, thậm chí còn có thể mặc quần áo mùa hè trong nhà.”
Lục Bỉnh Văn đưa cho cậu một ly sữa, hắn nói: “Vậy cũng phải cẩn thận một chút, đừng để bị cảm.”
Hạ Diễm gật gật đầu. Lúc cậu rũ mắt, Lục Bỉnh Văn đã đặt lên môi cậu một nụ hôn, giống như nụ hôn chào buổi sáng vậy.
Hạ Diễm cầm lấy dao nĩa, từ góc độ của cậu nhìn ra ngoài cửa sổ, vừa vặn nhìn thấy những đám mây màu vàng trôi nổi ở phía chân trời, còn có chiếc máy bay đang bay vào tầng mây.
Đôi tình nhân dịu dàng trìu mến. Ngoài cửa sổ, vạn vật như được bao phủ bởi ánh sáng vàng, cảnh sắc cuối thu đẹp đến nao lòng.
Lúc Hạ Diễm đang ngẩn ngơ, Lục Bỉnh Văn đưa cho cậu một chiếc điện thoại mới màu xám bạc, hắn nói: “Anh tự chọn màu cho em, cũng không biết em có thích không.”
Hạ Diễm sửng sốt, không nghĩ tới ông chồng ma quỷ này thật đúng là mua điện thoại mới cho cậu, hơn nữa còn ân cần mua cả ốp điện thoại mới cho cậu. Ốp điện thoại cũ của Hạ Diễm trước kia không có bất kỳ hoa văn trang trí nào, nó chỉ là một chiếc ốp nhựa mềm. Nhưng trên chiếc ốp Lục Bỉnh Văn mua cho cậu lại vẽ một con U Linh nhỏ đang bay lượn, Tiểu U Linh còn có đôi mắt rất đáng yêu.
Hạ Diễm khen ông chồng ma quỷ của mình hết lời: “Anh à, anh đúng là nam quỷ tốt nhất thế gian này, thật đấy.”
Sắc mặt Lục Bỉnh Văn không có gì thay đổi, nhưng hắn lại nói: “Em còn muốn cái gì nữa, anh sẽ mua hết cho em.”
Hạ Diễm nhịn không được khẽ bật cười, ánh sáng trong mắt cậu còn đẹp hơn cả bảo thạch lấp lánh. Cậu nâng cằm nhìn Lục Bỉnh Văn, nói: “Nếu anh mà làm hoàng đế thời cổ đại thì chắc chắn em sẽ bị người đời mắng chết.”
Lục Bỉnh Văn trầm mặc vài giây rồi đột nhiên nghiêm túc nói: “Với tính cách của Diễm Diễm, ngày nào em cũng học hành hoặc làm việc, thời gian dành cho anh chắc chắn cũng không nhiều lắm. Ngày ngày anh lo việc triều chính mười tiếng, sao có thể biến thành hôn quân được?”
Hạ Diễm bị hắn nói cho có chút ngượng ngùng, vành tai cũng từ từ ửng đỏ. Cậu thầm nghĩ, hình như Lục Bỉnh Văn nói cũng có lý.
Sau khi ăn sáng xong, cậu bắt đầu cài đặt điện thoại mới của mình và nhận được cuộc gọi đầu tiên từ bộ phận chăm sóc khách hàng của trò chơi.
“Chào anh, Ác Ma Miêu Miêu Mua Mặt Nạ, tôi có thể hỏi lý do vì sao gần đây anh không tiếp tục chơi trò chơi của chúng tôi nữa không?” Chị gái chăm sóc khách hàng nói, “Chúng tôi sẽ cố gắng để cải thiện ạ.”
Vì gần đây cậu có chút bận rộn, Hạ Diễm cũng không còn tâm trí chơi game hay mua skin nữa. Đã lâu rồi cậu không vào game tiêu tiền.
Hạ Diễm nghĩ bộ phận chăm sóc khách hàng cũng không dễ dàng gì, vậy nên cậu nói: “Gần đây tôi bận quá, hôm nay tôi sẽ để bạn trai mình chơi một chút.”
Giọng nói của cô nhân viên chăm sóc khách hàng lập tức vui vẻ trở lại: “Dạ vâng, vậy chúng tôi sẽ gửi một gói quà tặng mừng anh trở lại, hy vọng anh sẽ tiếp tục ủng hộ game của chúng tôi.”
Hạ Diễm buông điện thoại xuống rồi mở máy tính lên. Lần trước đã hứa với giáo sư Ngụy phải vẽ bản thiết kế thuyết trình PPT, nhưng vẫn còn một trang nữa chưa vẽ. Tuần sau cậu sẽ đến tỉnh khác tham gia cuộc thi, nhiệm vụ chơi game cứ giao cho ông chồng ma quỷ nhà mình là được.
Hạ Diễm đeo tai nghe hình mèo lên. Lục Bỉnh Văn ngồi ở vị trí bên cạnh cậu, vừa chơi game vừa xem Hạ Diễm vẽ PPT, thỉnh thoảng còn rót cho vợ một ly nước.
Đến khi Hạ Diễm làm xong PPT đã là hai tiếng sau. Nhưng sau khi uống ly nước, Hạ Diễm lại tiếp tục lấy cuốn sách cổ của Thần Bốn Mùa ra, chăm chú nghiên cứu phương pháp triệu hồi chìa khóa để mở cánh cửa đến nhà ông chồng ma quỷ của mình.
Lục Bỉnh Văn đợi hai tiếng đồng hồ, nhưng lại thấy Hạ Diễm đổi sang cuốn sách khác và bắt đầu học.
“Anh ơi, anh đến giúp em làm bài tập đi?” Hạ Diễm ngước mắt lên nhìn ông chồng ma quỷ đang tỏa ra khí tức u ám bên cạnh, cậu kinh ngạc hỏi: “Anh làm sao vậy?”
Lục Bỉnh Văn thản nhiên nói: “Không có gì.”
Hạ Diễm lại ôm lấy eo hắn, nhắm mắt cọ cọ, nhẹ giọng nói: “Mùi hương trên người anh vẫn rất dễ chịu, em rất thích.”
Khí tức u ám tỏa ra quanh người Lục Bỉnh Văn lập tức biến mất không còn dấu vết.
Hạ Diễm buông tay ra, cầm sách lại, tập trung linh lực bắt đầu đọc pháp quyết trên cuốn sách. Nhưng… vẫn không có chuyện gì xảy ra.
“Có phải cần vật dẫn không?” Lục Bỉnh Văn nói: “Cuốn sách này bị thiếu mất một trang, có lẽ trên trang đó có viết về vật dẫn.”
Hạ Diễm gật gật đầu. Giữa cuốn sách cổ có một trang bị xé rách, có lẽ trang sách đó mới là thứ quan trọng.
“Để em triệu hoán Môn linh ra hỏi thử.” Hạ Diễm nói: “Dù sao cũng là chìa khóa để mở nó ra, có lẽ nó biết cái gì đó.”
Cậu triệu hoán Môn linh ra. Môn linh vẫn câu nệ, chắp chặt hai tay ngồi xổm trước mặt Hạ Diễm, nói: “Chủ nhân, có chuyện gì sao ạ?”
Hạ Diễm hỏi: “Mi có biết nội dung trên trang sách bị thiếu này là gì không? Hoặc… Đã từng có người nào mở ra con đường tới Minh giới thông qua mi chưa?”
“Có, thưa chủ nhân.” Môn linh nói: “Một nghìn năm trước, vị thiên sư vĩ đại nhất loài người tên là An Dương đã tạo ra ta. Thỉnh thoảng An thiên sư sẽ đến Minh giới hái một ít hoa Bỉ ngạn về ép lấy nước, đem về nhân gian để xua đuổi ma quỷ.”
Hạ Diễm tò mò nói: “An Dương? Là chủ nhân của Dẫn Hồn Cung sao?”
“Đúng vậy.” Môn linh nói: “Nhưng An thiên sư vì bệnh tật mà mất sớm. Trước khi qua đời, ngài ấy sợ thế nhân tùy tiện mở cửa Minh giới, vậy nên mấy tháng cuối đời đã làm ra một chiếc chìa khóa và một ổ khóa, khóa ta lại.”
Hạ Diễm kinh ngạc nói: “Thì ra là vậy! Anh à, xem ra anh cũng không biết chuyện này sao?”
“Quả thật anh không biết việc này.” Lục Bỉnh Văn trầm giọng nói: “Một nghìn năm trước, anh bị thương vì giao chiến với trưởng lão của Ma tộc. Đó là thời điểm linh lực của anh yếu ớt nhất, vậy nên anh đã chọn một nơi yên tĩnh trong sơn mạch để bế quan tu luyện, dưỡng thương dưỡng linh. Trong khoảng năm mươi năm anh không bước chân ra ngoài. Năm mươi năm đối với anh cũng chỉ tương đương như năm mươi ngày của con người. Vị An thiên sư kia chỉ sống có hai mươi lăm năm, chưa từng cưới vợ sinh con đã qua đời rồi. Anh chưa từng gặp qua cậu ta. Trước khi bế quan, anh bận rộn ứng phó với chuyện ma vật, chỉ biết nhân gian có một vị thiên sư giúp đỡ người khác, làm rất nhiều chuyện tốt. Chờ đến khi anh xuất quan thì cậu ta đã không còn trên nhân thế nữa, mà đã luân hồi chuyển kiếp.”
Hạ Diễm gật gật đầu, thầm nghĩ An thiên sư ra đi khi còn trẻ như vậy thật đáng tiếc. Nhưng vì sao cậu lại có thể cầm được vũ khí Dẫn Hồn Cung của An thiên sư?
Đúng lúc này, Hạ Diễm lại nghe được Môn linh thì thầm, nói: “Chủ nhân, mặc dù linh lực của ngài không mạnh bằng An thiên sư, nhưng có đôi khi ta lại cảm thấy linh lực của hai người rất giống nhau.”
Hạ Diễm chớp chớp mắt, nói: “Hả?”
Môn linh thở dài, nói: “Không có gì, có lẽ là ta đã suy nghĩ nhiều, hu hu hu… Ta thật sự rất sợ… Trước khi An thiên sư qua đời đã nói nhất định phải để ta lại cho người thiện tâm. Sau khi ngài ấy qua đời, ta đã trầm mặc giữa hư không suốt hàng nghìn năm. Ta đã nghĩ mình sẽ không bao giờ được triệu hoán lần nữa. Linh lực của ngài cũng ấm áp như ngài ấy.”
Hạ Diễm suy tư trong chốc lát, lại vào phòng thờ mang cây Dẫn Hồn Cung bụi bặm nằm trong kết giới bảo vệ đã lâu không động đến. Cậu cầm cây cung ra đặt ở cửa, nhắm mắt lại niệm pháp quyết trên sách cổ.
Giây tiếp theo, điều kỳ diệu đã xảy ra.
Dẫn Hồn Cung tỏa ra luồng ánh sáng trắng bao phủ cả gian phòng thờ. Không biết qua bao lâu, trên tay nắm cửa của Môn linh xuất hiện một chiếc chìa khóa màu đồng cổ.
Hạ Diễm nhẹ nhàng rút chìa khóa ra, đưa tay vặn một cái, thế mà thật sự đã mở ra được cánh cửa này.
Bên kia cánh cửa là một bụi hoa dại nằm phía sau tẩm cung của Phong Đô Đại Đế. Nơi đó có vô số hoa Mạn Châu Sa của Minh Phủ đang nở rộ, gió thổi qua, những cành hoa ngả nghiêng phát ra tiếng xào xạc.
Hạ Diễm quay đầu nhìn về phía Lục Bỉnh Văn vẫn luôn đi theo bên cạnh mình. Cậu nói: “Trên pháp khí của vị An thiên sư này hình như còn sót lại một ít linh lực của cậu ta. Anh nghĩ cậu ta cũng không bài xích mình, nhưng những linh lực này chỉ đủ để làm phương tiện triệu hoán ra chìa khóa.”
Hạ Diễm vui vẻ cầm chìa khóa, cậu cười cong cong hai mắt, nói: “Anh ơi, anh có vật gì nhỏ nhỏ như ngọc bội không? Em muốn làm một chiếc móc khóa.”
Lục Bỉnh Văn gật đầu, đưa Hạ Diễm đi vào tẩm cung của mình. Hắn vừa lục lọi đồ trang sức vừa nghĩ về những gì Môn linh đã nói.
Có nhiều sự trùng hợp ngẫu nhiên như vậy trên đời sao?
An thiên sư sống cách đây một nghìn năm, khi đó hắn và cậu ta chỉ là hai người xa lạ.
Nhưng dựa theo cách tính một trăm năm luân hồi một lần thì vị An thiên sư đã chết đó phỏng chừng cũng đã luân hồi gần mười lần rồi. Thiên Đạo chú ý đến những người có công đức viên mãn phi thăng trong vòng luân hồi. Lại nhớ tới “Tiên căn chi nhân” mà vị trưởng lão Nhạc thị kia đã nhắc tới, có lẽ….
Lục Bỉnh Văn đưa cho Hạ Diễm một chiếc ngọc bội hình mặt trăng. Hạ Diễm vui vẻ treo ngọc bội lên chìa khóa của mình, nói: “Oa, mặt trăng này thật đẹp!”
Lúc cậu cười rộ lên vừa ngọt ngào vừa mềm mại, khiến Lục Bỉnh Văn lại cảm thấy tâm thần nhộn nhạo.
Lục Bỉnh Văn đưa Hạ Diễm vào trong phòng mình, hắn nói: “Phu nhân, em muốn về nhà hay ở lại đây chơi thêm một lát nữa?”
Hạ Diễm thấy hình như Lục Bỉnh Văn còn có việc phải làm, vậy nên cậu nói: “Vậy em về nhà sửa bản vẽ trước đi. Anh cứ làm việc của mình, về nhà sớm một chút nhé.”
Nói xong, Hạ Diễm kiễng chân lên hôn Lục Bỉnh Văn một cái, sau đó mở cửa trở về phòng thờ trong căn hộ.
An thiên sư chế tạo cánh cửa nối hai giới âm dương này vốn là để hái hoa phục vụ nhân gian. Bây giờ, nó lại trở thành công cụ để cậu và Lục Bỉnh Văn yêu đương.
Sau khi Hạ Diễm về đến nhà, cậu chắp hai tay lại cảm tạ An thiên sư đã chế tạo ra cánh cửa. Nhưng cậu cũng không biết Lục Bỉnh Văn đột nhiên vội vàng như vậy là đi làm gì.
Đầu tiên, Lục Bỉnh Văn đi tới Cục Quản lý Lưu trữ Nhân loại ở đại sảnh Minh Phủ. Nếu là người bình thường thì có thể tìm được hồ sơ của mỗi một đời ở nơi này.
Quỷ Sai gõ hai chữ “Hạ Diễm” vào thanh tìm kiếm. Xuất hiện hồ sơ kiếp này của Hạ Diễm và hồ sơ đề xuất cho kiếp sau. Hồ sơ đề xuất là một tệp lưu trữ không xác định, nó có thể thay đổi khi điểm công đức của con người thay đổi, chính vì vậy nên không thể sử dụng làm tài liệu tham khảo.
“Tìm hồ sơ của kiếp trước và kiếp trước nữa đưa ta xem.” Lục Bỉnh Văn nói: “Tất cả hồ sơ của cậu ấy trong vòng luân hồi, đều tìm hết cho ta xem.”
Quỷ Sai gật gật đầu, nói: “Vâng! Đại Đế.” Quỷ Sai vừa dứt lời thì nhấn phím Enter ngay, nhưng trên màn hình lại hiển thị: Not Found 404.
“Ách…” Quỷ Sai có chút xấu hổ: “Có thể là bị lỗi ở đâu đó rồi, Đại Đế, xin ngài chờ một chút.”
Quỷ Sai lại thao tác một lần nữa, nhưng hình ảnh xuất hiện vẫn là: Not Found 404.
“À…..”
Quỷ Sai có chút lo lắng, đây chẳng phải là phạm lỗi trước mặt lãnh đạo thì là gì? Hắn ta lại vội vàng gõ bàn phím, tốc độ nói cũng nhanh hơn không ít: “À, có thể tôi cần phải sửa lại mã một chút, xin ngài hãy kiên nhẫn.”
Lục Bỉnh Văn lại nói: “Đừng tìm nữa.”
Lục Bỉnh Văn chỉ cảm thấy đáp án mình muốn có sắp lộ ra rồi. Khi hắn đã chuẩn bị tốt tinh thần để chịu đựng sự cô độc nếu Hạ Diễm không còn tồn tại nữa, thì vấn đề nan giải này lại đột nhiên có đáp án, chẳng khác nào hắn bỗng tìm được lối ra thênh thang phía trước trong hoàn cảnh khốn khó.
Hắn thay quan bào Phong Đô Đại Đế, vội vàng đi tới chỗ Thần sự ở Thần giới, tìm được HR Hoắc Viên, người phụ trách việc nhân loại phi thăng.
Công việc này của Hoắc Viên còn nhàn nhã hơn cả Thần Bốn Mùa. Bởi vì từ thời Bàn Cổ khai thiên lập địa cho đến nay cũng không có mấy người được phi thăng. Vậy nên phần lớn thời gian của ông là xem phim và chơi game, vì vậy quan hệ giữa ông và Thần Bốn Mùa cũng khá tốt.
Ngoại trừ nhân loại phi thăng, tiểu thần phi thăng, thượng thần phi thăng cũng do ông chưởng quản và lưu trữ hồ sơ.
Lúc Lục Bỉnh Văn bước vào, Hoắc Viên đang ngủ gật ở chỗ cửa phòng lưu trữ. Ông thấy hắn đến thì nói: “Lục huynh, nghe nói gần đây huynh cứ bồi hồi ở nhân giới? Huynh làm chuyện thú vị gì ở nhân gian vậy?”
“Ừm.” Lục Bỉnh Văn cười khẽ đáp: “Tôi đang hẹn hò yêu đương.”