Chương 68: Tiếng Lăn Lộc Cộc...

Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau

Chương 68: Tiếng Lăn Lộc Cộc...

Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau thuộc thể loại Linh Dị, chương 68 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sáng sớm, khi Hạ Diễm tỉnh lại thì Lục Bỉnh Văn vẫn còn nhắm mắt nằm bên cạnh.
Hạ Diễm cứ ngỡ Lục Bỉnh Văn đang nghỉ ngơi, ngẩn ngơ một lát mới phát hiện trên tủ đầu giường cạnh bên có đặt một hộp quà màu lam xinh đẹp.
Trong hộp là một bộ đồ ngủ tinh xảo làm bằng voan mỏng màu lam, vì trọng lượng quá nhẹ nên khi Hạ Diễm khoác lên người, bộ đồ nhẹ nhàng bay bổng, màu sắc của nó vô cùng đặc biệt, giống như màu cánh bướm, khẽ lay động là lấp lánh sáng.
Quần áo mỏng như vậy nên hoàn toàn không che được những dấu hôn chằng chịt trên người Hạ Diễm, nhưng lại làm nổi bật làn da trắng nõn mịn màng của cậu. Hạ Diễm nhìn mình trong gương, cậu có chút ngượng ngùng cụp mắt xuống, sau đó lặng lẽ cởi chiếc áo ngủ mỏng như cánh ve này ra.
“Đừng cởi ra.” Lục Bỉnh Văn nói, “Bảo bối, lại đây, để anh ôm một cái.” Hạ Diễm bị giọng nói của Lục Bỉnh Văn làm cho giật mình, nhất thời không biết nên cởi ra hay mặc vào.
Lão quỷ này, lại còn giả vờ ngủ...
Cậu nhìn thân hình vạm vỡ của Lục Bỉnh Văn trong gương, nhẹ giọng thì thầm: “Em không qua được đâu. Lão quỷ anh chẳng lúc nào thật thà cả, vào lúc sáng sớm như thế này thì chắc chắn không có ý tốt.”
Lục Bỉnh Văn khẽ bật cười, tiếng cười mang theo chút lười biếng và quyến rũ.
“Bảo bối à.” Lục Bỉnh Văn nói, “Lại đây, để anh làm em mỗi ngày.”
Hạ Diễm chưa bao giờ nghe Lục Bỉnh Văn nói ra những lời trần trụi như vậy, nhất thời chỉ biết mở to đôi mắt đẹp nhìn hắn, có chút khó tin. Một giây sau, cậu bị lệ quỷ ôm chầm lấy từ phía sau.
Lục Bỉnh Văn tựa cằm lên bờ vai gầy của Hạ Diễm, nói: “Áo ngủ hồ điệp là cống phẩm của thần giới, quả nhiên rất thích hợp với em.”
Hạ Diễm nhẹ giọng hỏi: “Áo ngủ hồ điệp? Nó có chức năng gì không?”
“Đẹp mắt là chức năng lớn nhất.” Lục Bỉnh Văn ôm Hạ Diễm trở lại giường, “Tuần này em phải đi công tác, tiểu biệt thắng tân hôn mà, sao anh chịu nổi đây?”
“À... Tiểu biệt thắng tân hôn là sau khi chia tay mới gặp lại chứ, ai lại dùng nó trước khi chia tay chứ, á...”
Những lời còn lại của Hạ Diễm đã bị nụ hôn nồng cháy thay thế, nhưng cậu cũng không ghét làm chuyện khiến cả hai đều thoải mái này với Lục Bỉnh Văn, chỉ là, lúc nào cũng bị làm cho khóc, cậu thật mất mặt.
Sau khi ăn cơm trưa xong, Lục Bỉnh Văn đưa Hạ Diễm đến trường gặp giáo sư Ngụy.
Hắn lái xe đưa Hạ Diễm đến nơi, trước khi Hạ Diễm xuống xe, hắn kiên nhẫn buộc lại chiếc khăn len màu kaki cho cậu, nói: “Có quên mang theo đồ gì không? Chứng minh thư? Sổ ghi chép? Em đã mang theo hết chưa?”
Hạ Diễm gật gật đầu, nói: “Em đã mang theo rồi.”
Lục Bỉnh Văn nâng mặt Hạ Diễm lên hôn một cái, hắn nói: “Anh xem dự báo thời tiết thấy bên kia lạnh hơn thành phố B một chút, em tự mình chú ý thêm quần áo nhé.”
Hạ Diễm ngoan ngoãn đáp một tiếng, có đôi khi cậu cảm thấy Lục Bỉnh Văn thật sự rất giống một người anh trưởng thành đáng tin cậy, nhưng cảm giác Lục Bỉnh Văn mang lại cho cậu còn tuyệt vời hơn.
Cậu ngước mắt lên nhìn hắn rồi nói, “Anh ơi, anh có đến thăm em không?”
“Đương nhiên là có rồi.” Lục Bỉnh Văn nói, “Sau khi làm xong chuyện nhà máy hoa Bỉ Ngạn tại Vạn Quỷ thành, anh sẽ đi tìm em.”
Hoa Bỉ Ngạn là loài hoa phổ biến ở Minh giới, mọc khắp nơi, đi đâu cũng thấy, mà nước ép hoa Bỉ Ngạn ở nhân gian lại vô cùng hiếm, nó có tác dụng rất thần kỳ trong việc hỗ trợ người sống xua ma trừ quỷ.
Vì để kiếm thêm công đức cho phu nhân mình, Lục Bỉnh Văn dự định trở về Minh phủ mở nhà máy ở Vạn Quỷ thành, để những quỷ hồn tạm thời chưa đầu thai vắt nước ép hoa Bỉ Ngạn và hoàn thành công việc lắp ráp dây chuyền. Việc sản xuất hàng loạt nước ép hoa Bỉ Ngạn không chỉ có thể làm hàng hóa bán tại cửa hàng của công ty Bỉ Ngạn, mà còn có thể làm nhà cung cấp cho các cửa hàng Huyền Học khác. Còn những quỷ hồn làm việc trong nhà máy cũng có thể tích lũy công đức sau khi chết, từ đó giúp quá trình đầu thai nhanh hơn.
Lợi nhuận là thứ yếu, điều Lục Bỉnh Văn muốn kiếm chỉ là công đức.
“Được.” Hạ Diễm xuống xe, vẫy vẫy tay với Lục Bỉnh Văn, “Vậy em đi đây, tạm biệt.”
Lần này giáo sư Ngụy dẫn ba sinh viên đến Giang Tây tham gia cuộc thi thiết kế quốc gia, ngoại trừ Hạ Diễm thì còn có một nam một nữ nghiên cứu sinh nữa. Hôm nay Hạ Diễm mặc một chiếc áo khoác màu trắng, cả người trắng như tuyết, sau khi bước xuống xe, sinh viên đi ngang qua đều ngoái đầu nhìn cậu.
“Da thật trắng, chân thật dài, đẹp trai ghê!” Đàn chị của Hạ Diễm, Cố Hội, nói, “Tiểu sư đệ đáng yêu quá.”
“Thật sự rất bắt mắt. Rõ ràng có thể dựa vào nhan sắc, nhưng lần nào cũng dựa vào tài năng của mình, chậc chậc...” Lưu Chấn nói, “Người vừa lái xe đi kia là bạn trai của sư đệ à?”
“Không biết là ai, chắc là đúng vậy.” Cố Hội nói, “Thật chu đáo, đi làm rồi mà vẫn đưa bạn trai nhỏ đến trường, chậc chậc...”
Giáo sư Ngụy thấy Hạ Diễm đến thì gọi học trò của mình lên xe để ra sân bay.
Hạ Diễm chào hỏi đàn anh đàn chị, sau khi lên xe thì ngoan ngoãn bắt đầu ngủ bù, trên máy bay cậu cũng ngủ li bì, sau khi xuống máy bay thì mấy người cùng nhau thưởng thức đồ ăn địa phương, Hạ Diễm không quen ăn đồ quá cay nóng, vậy nên đã tự rót một tách trà, sau đó chậm rãi uống, nghĩ thầm, chờ về khách sạn thì ăn thêm chút đồ ăn vặt là được.
Giáo sư Ngụy thấy Hạ Diễm uống trà thì biết cậu không hợp với đồ cay, vậy nên đã gọi thêm chút điểm tâm và cơm chiên cho học trò. Hạ Diễm ăn không nhiều, nhưng sư huynh lại là một người to lớn, anh ấy ăn sạch đồ ăn trên đĩa.
Chờ đến khi bọn họ đến khách sạn do ban tổ chức cuộc thi sắp xếp thì đã hơn tám rưỡi tối.
Vì thời gian cũng đã muộn nên giáo sư Ngụy chỉ đặt bốn phòng gần nhau, trong đó có một phòng ở cuối hành lang. “Sư tỷ, chị ở gian giữa này đi.” Hạ Diễm nói, “Như vậy hai bên trái phải của chị đều là người quen, sẽ an toàn hơn một chút.” Cố Hội gật gật đầu, cười nói: “Được, vậy tôi đi trước nhé.”
Còn lại ba gian phòng, ba người tùy tiện chọn một chiếc thẻ phòng, Lưu Chấn cầm trúng thẻ phòng của căn ở cuối hành lang, anh ta kéo vali đi vào, vừa đi vừa nói: “Ôi... Trước đây đọc truyện ma nhiều quá, tôi chưa bao giờ dám ngủ ở những căn phòng cuối hành lang như thế này.”
Hạ Diễm ngủ ở phòng bên cạnh anh ta, trước khi đi vào phòng, cậu còn nhìn lướt qua căn phòng cuối hành lang.
Dân gian đồn rằng, căn phòng ở cuối hành lang thường có dương khí yếu, dễ thu hút những thứ tà uế.
Mặc dù sư huynh cao lớn cường tráng, dương khí rất thịnh vượng, nhưng sau khi Hạ Diễm đi vào phòng vẫn vẽ một lá bùa xua ma trừ quỷ, sau đó ra ngoài dán lên cửa phòng sư huynh để đề phòng.
Hôm nay cậu rất mệt, vậy nên sau khi tắm xong thì lên giường đi ngủ.
Khi thay đồ ngủ, Hạ Diễm phát hiện mình vô tình bỏ bộ đồ ngủ của lão quỷ Lục Bỉnh Văn vào vali.
Cậu sửng sốt, sau đó ôm bộ đồ ngủ lụa của Lục Bỉnh Văn vào lòng rồi cuộn mình trong chăn, trên bộ đồ ngủ vẫn còn mùi gỗ thông thoang thoảng.
Hạ Diễm tắt đèn, không bao lâu sau đã ngủ thiếp đi, nhưng lại mơ thấy một giấc mộng kỳ quái.
Trong giấc mơ, ý thức của cậu vẫn rất rõ ràng, cậu biết mình đang nằm mơ, cũng biết mình đang ở trong phòng khách sạn, nhưng không thể tỉnh lại.
Cậu nghe tiếng vặn tay nắm cửa bên ngoài rất rõ ràng, nhưng tay nắm cửa bị vặn không phải ở phòng cậu, tiếng động đó có chút xa.
Vì không quẹt thẻ nên cửa phòng phát ra tiếng “Bíp Bíp” báo hiệu mở cửa sai cách.
Sau ba bốn lần như thế, thứ đó dường như đã bắt đầu tức giận, nó không ngừng vặn tay nắm cửa, tiếng động thô bạo đó khiến Hạ Diễm có chút sợ hãi trong lòng.
Lúc này, cậu lại nghe có tiếng thứ gì đó đang lăn “Lộc cộc lộc cộc”.
Giống như có thứ gì đó lăn qua cửa phòng cậu, không bao lâu sau thì bên ngoài lại trở nên yên tĩnh.
Hạ Diễm mở mắt ra, cả người cậu toát đầy mồ hôi lạnh, trong bóng tối, cậu cầm điện thoại của mình lên, định nhìn thời gian một chút, lại thấy trên màn hình khóa điện thoại tối đen chợt lóe lên một thứ gì đó.
Cậu hoảng sợ, bàn tay cầm điện thoại cũng bắt đầu run rẩy, đúng lúc này, một cái đầu người phát ra ánh sáng xanh lè chợt lóe lên trước mặt cậu, nó treo lơ lửng trước mặt cậu, còn nhếch mép cười với cậu.
Trái tim Hạ Diễm thắt chặt, cậu bật dậy khỏi giường, lúc này mới phát hiện đây chỉ là một giấc mơ lồng trong mơ.
Đèn ngủ trong phòng vẫn còn tỏa ra ánh sáng vàng nhàn nhạt, Hạ Diễm cầm điện thoại bên cạnh gối lên, thấy bây giờ đã là 2 giờ 40 phút sáng. Trong nhóm chat của cậu và các đàn anh đàn chị, Lưu Chấn vừa đăng vô số bức ảnh tự sướng, trông vừa quỷ dị vừa mờ ảo. Nhưng tấm nào mắt anh ta cũng trắng bệch, môi khẽ mở, giống như anh ta chụp lúc mình hoàn toàn không có ý thức.
“A...”
Đột nhiên, cậu nghe thấy tiếng hét của Lưu Chấn bên ngoài cửa: “Cứu, cứu mạng, có ma! Có ma!”
Hạ Diễm vội vàng mặc quần áo rồi đẩy cửa phòng ra, lại nhìn thấy cảnh tượng khiến da đầu cậu tê rần. Lá bùa trừ quỷ cậu dán trước cửa Lưu Chấn đã bị một vết rạch đỏ tươi, máu từ vết rách chảy ra đầm đìa. Cửa sổ ở hành lang đã bị mở ra, vào một đêm khuya cuối thu đầu đông như thế này, gió lạnh từ ngoài cửa sổ gào thét ập vào, tiếng gió nghe thật đáng sợ.
Lưu Chấn chỉ mặc quần lót đứng ở cửa, trên tay còn đang cầm điện thoại, vẻ mặt hoảng sợ vô cùng, anh ta run giọng nói: “Sư đệ, có ma, có ma!”
Hạ Diễm bước tới an ủi anh ta, trên cửa vẫn còn quỷ khí lưu lại, nhưng lệ quỷ kia thì đã không còn bóng dáng. “Đừng sợ, vừa rồi anh có nhìn thấy thứ gì không?”
“Tôi vừa mới ngủ thiếp đi một chút, còn mơ thấy một cái đầu người xanh lè trôi nổi giữa không trung! Trên đầu người nọ mọc đầy lông lá, trông vô cùng đáng sợ. Chờ tôi tỉnh dậy mới phát hiện mình đã gửi rất nhiều ảnh kỳ quái ở trong nhóm chat!”
Lưu Chấn trong ảnh rõ ràng là đang ngủ, đúng là anh ta đã gặp phải chuyện linh dị rồi.
“Làm sao vậy?” Giáo sư Ngụy đẩy cửa bước ra, “Vừa rồi tôi nghe thấy có người hét lên, Đại Lưu, sao cậu chưa mặc quần áo đã chạy ra ngoài rồi?”
“Thầy ơi, có quỷ, có quỷ đó!”
Lưu Chấn cao to vạm vỡ là thế nhưng lúc này giọng nói lại có chút nghẹn ngào, khi anh ta kể lại cho giáo sư Ngụy nghe chuyện mình vừa gặp phải, cũng có nhắc tới tiếng “Lộc cộc lộc cộc.”
Giáo sư Ngụy rùng mình, nói: “Hình như vừa rồi tôi cũng nghe thấy có tiếng lộc cộc đó, cái này...”
Cách đây không lâu giáo sư Ngụy vừa trải qua chuyện siêu nhiên, ông cũng đã từng gặp quỷ, tất nhiên cũng có vài phần kính sợ đối với quỷ thần trên thế gian này. Ông nhìn về phía Hạ Diễm, nói: “Hạ Diễm, con xem thử...”
Hồn vía Lưu Chấn vẫn chưa hoàn hồn, anh ta hỏi: “Sư đệ, cậu nhìn xem, cửa phòng tôi còn có một tấm phù chú kỳ lạ, cậu biết những bí thuật huyền học này sao?”
“Biết một chút.” Hạ Diễm nói, “Người ta thường nói căn phòng cuối hành lang có thể không được sạch sẽ, trước khi tôi đi ngủ đã lấy một lá bùa xua ma trừ quỷ dán lên cửa phòng anh, nhưng mà...”
“Thứ này có chút đạo hạnh, nó không sợ phù chú của tôi.” Hạ Diễm nói, “Nhưng nếu không phải lá bùa này làm suy yếu sức mạnh của nó thì nói không chừng vừa rồi anh đã mất mạng.”
Trong phòng Lưu Chấn là một đống hỗn độn, đồ đạc lộn xộn nằm rải rác khắp nơi, giống như vừa gặp phải lốc xoáy. Anh ta bất giác vén áo ngủ của mình lên, lúc này mới phát hiện trên cổ còn có dấu ngón tay rất rõ ràng, giống như bị ai đó dùng cả hai tay bóp thật mạnh.
Mắt Lưu Chấn trợn trừng, suýt chút nữa ngất xỉu.
Đúng lúc này, Cố Hội vẫn đang ngủ trong phòng, sau khi thấy những người tụ tập trong hành lang đều là người quen thì cũng rón rén đi ra, cô nói: “Lưu Chấn, sao cậu lại đăng những hình ảnh kinh dị như vậy lên nhóm?”
“Sư tỷ à, tôi gặp ma.” Lưu Chấn vừa khóc lóc vừa nói, “Bây giờ chúng ta đổi phòng khác đi, hay đổi khách sạn khác cũng được? Mọi người đừng đi, đừng bỏ tôi lại đây một mình, mặc dù tôi rất muốn đi vệ sinh, nhưng sợ quá ngay cả nhà vệ sinh cũng không dám vào.”
“Cái này...” Cố Hội nhíu mày, “Không phải có ai đó trêu chọc cậu chứ? Đây là thành phố lớn mà, đâu phải vùng quê hẻo lánh, cậu đừng tự dọa mình. Có phải tối qua uống nhiều bia quá không?”
“Không phải, thật sự không phải mà.” Lưu Chấn nói, “Tôi mà nói dối thì không phải người, mà là chó.”
Giáo sư Ngụy thở dài, nói: “Sợ cái gì, cậu đến phòng tôi, tôi sẽ giữ cửa cho cậu, nhiều người như vậy, chắc chắn dương khí sẽ nhiều hơn một người...”
Nói đến đây, giáo sư Ngụy có chút bất an hỏi, “Hạ Diễm, cậu ấy có thể đi vệ sinh chứ?”
Hạ Diễm gật gật đầu, lại nói: “Sư huynh, lại đây.”
Lưu Chấn chậm rãi đi đến bên cạnh Hạ Diễm. Hạ Diễm lấy ra một cây bút carbon màu đen, trực tiếp vẽ bùa lên lưng đàn anh, cậu nói: “Phù chú của tôi vẫn có chút tác dụng, nhưng điều kiện tiên quyết là không được hủy phù chú, ít nhất thì chữ viết phải rõ ràng, có thể đọc được. Phòng anh đừng ở nữa, bây giờ cũng đã muộn, xung quanh đây là trung tâm thành phố, chắc khách sạn cũng đã kín phòng. Tối nay anh ở với tôi hoặc với thầy Ngụy gì cũng được.”
Lưu Chấn gật gật đầu, đi vào toilet với giáo sư Ngụy. Giáo sư Ngụy cười, mắng anh ta một tiếng, “Đi vệ sinh còn phải có thầy giáo đi cùng à?”
Lưu Chấn lắc đầu, đã lớn như vậy rồi, tất nhiên anh ta cũng ngại khi để người khác nhìn mình đi vệ sinh.
Giáo sư Ngụy chờ ở cửa toilet, Lưu Chấn vui vẻ đi vệ sinh, vì vừa rồi quá sợ hãi nên mắt anh ta chỉ dám nhìn chằm chằm vào bồn cầu.
Cũng may, mãi cho đến khi anh ta vệ sinh xong cũng không có việc gì xảy ra, chỉ là, cảm thấy đêm nay thật lạnh, chỗ nào cũng có âm phong thổi qua.
Đối với chuyện quỷ thần Cố Hội có chút bán tín bán nghi, thấy Lưu Chấn đi vào phòng giáo sư Ngụy ngủ nhờ, cô cũng đóng cửa lại, trước khi đi còn nói với Hạ Diễm: “Cách đây không lâu, lúc mấy nghiên cứu sinh chúng tôi cùng đi chơi, Lưu Chấn còn giả quỷ lừa gạt mọi người, không phải cậu ta đang đùa giỡn đó chứ?!”
Không đợi Hạ Diễm trả lời, Cố Hội ngáp một cái rồi đóng cửa lại.
Đợi mấy người về phòng rồi, Hạ Diễm mới niệm pháp quyết, đặt kết giới bảo vệ ở cửa ba căn phòng. Đây là phương pháp bảo vệ vững chắc hơn cả phù chú, cậu nhìn xung quanh, đóng cửa phòng lại, nằm trở lại giường.
“Ầm ầm...”
Có tiếng ầm ầm vang lên, ngoài cửa sổ đột nhiên nổi giông bão.
Hạ Diễm trằn trọc một hồi vẫn không ngủ được, đành phải gửi tin nhắn cho Lục Bỉnh Văn, cậu nói: Anh ơi, anh làm xong việc chưa?
Đêm nay, trong lòng cậu thật sự rất sợ, cũng may Lục Bỉnh Văn đã trả lời cậu rất nhanh, hắn hỏi: Sao Diễm Diễm của anh còn chưa ngủ?
Hạ Diễm nói: Lại gặp quỷ, lệ quỷ kia rất lợi hại, nó không sợ phù chú xua ma trừ quỷ của em, còn rạch một đường trên phù chú nữa... Em muốn bắt con ma này, nhưng nó đã biến mất.
Hạ Diễm: Là một cái đầu xanh lè đó, anh ơi, em có chút sợ.
Ngay sau đó, Lục Bỉnh Văn mặc quan bào đỏ rực xuất hiện trong phòng Hạ Diễm, hắn trầm giọng, nói: “Phu nhân anh đang làm nũng à?”
Hạ Diễm gật gật đầu, nói: “Có lẽ... là cầu cứu đó.”
“Anh đến ngủ cùng em.” Lục Bỉnh Văn thu ô lại, “Đừng sợ.”
Không có gì khiến người ta an tâm hơn người chồng quỷ của mình, Hạ Diễm ngoan ngoãn vén chăn lên, sau đó vỗ vỗ vị trí bên cạnh, Lục Bỉnh Văn nằm xuống đó.
Hắn vừa lên giường thì Hạ Diễm đã ôm eo hắn, nhắm mắt lại rồi nhẹ giọng nói: “Anh ngủ ngon.”
Lục Bỉnh Văn lại sờ thấy thứ gì đó trong chăn. Hắn lôi áo ngủ của mình từ trong chăn ra, dưới ánh đèn mờ nhạt trong phòng, một người một quỷ đồng thời rơi vào trầm mặc. Vài giây sau, Hạ Diễm mới nhỏ giọng nói: “Em... Em vô tình mang theo.”
Lục Bỉnh Văn cười khẽ: “Chẳng lẽ vừa rồi phu nhân vẫn ôm quần áo của anh mà ngủ?”
Hạ Diễm không trả lời hắn, chỉ dùng đầu cọ cọ vào ngực Lục Bỉnh Văn, dường như đang nói cho hắn biết mình đang thẹn thùng. Lục Bỉnh Văn tắt đèn ngủ, hắn khẽ cười, nói: “... Sao em lại đáng yêu như vậy chứ!”
Lục Bỉnh Văn vươn bàn tay lạnh lẽo vỗ nhè nhẹ lên lưng Hạ Diễm, hắn nói: “Ngủ ngon, bảo bối của anh, con quỷ lợi hại nhất thế gian này đang ở trong chăn em rồi, hắn có thể giúp em ngủ ngon mơ đẹp.”
Sáng sớm hôm sau, vị trí bên cạnh Hạ Diễm đã trống không.
Lão quỷ Lục Bỉnh Văn không biết đã trở về Minh phủ làm việc từ lúc nào, trước khi đi còn lập kết giới cho phòng của cậu và những người đi cùng.
Hình như Lưu Chấn ở trong phòng giáo sư Ngụy ngủ rất ngon, dù gì cũng là người trẻ tuổi, gặp phải chuyện như vậy nhưng hôm sau vẫn tràn đầy sức sống.
Cuộc thi chính thức bắt đầu vào ngày mai, sau khi ăn sáng xong, đoàn người Hạ Diễm quyết định đổi khách sạn, họ đổi sang một khách sạn cao tầng gần đó.
Lúc này, bọn họ đã không chọn căn phòng nào ở cuối hành lang nữa.
“Ôi mẹ ơi, dọa chết tôi rồi, hôm nay tôi nhất định phải ăn nhiều một chút để bớt sợ hãi.” Lưu Chấn nói, “Tôi không biết đêm qua đã xảy ra chuyện gì nữa.”
Sau khi đặt hành lý xuống, mấy người ăn gà rán KFC, tâm trạng đã không còn tồi tệ như đêm qua. Hạ Diễm gật gật đầu, nhẹ giọng hỏi: “Tối qua anh có gặp ác mộng nữa không?” Lưu Chấn nói: “Không có, dưới ánh sáng học thuật của giáo sư Ngụy, tôi ngủ rất say.”
Lưu Chấn mặc một chiếc áo sơ mi trắng dưới áo khoác, chiếc áo sơ mi đó hơi mỏng, giáo sư Ngụy vốn đang cười, lại đột nhiên ngừng lại, ông giơ ngón tay chỉ vào lưng Lưu Chấn...
“Hôm qua không phải Hạ Diễm đã vẽ bùa trên lưng cậu sao?” Giọng nói của giáo sư Ngụy đã bắt đầu run rẩy, “Sáng nay thức dậy, tôi có cố ý nhìn qua, lá bùa kia vẫn còn nguyên vẹn...”
Mọi người không hẹn mà cùng nhìn về phía lưng Lưu Chấn. Lưu Chấn trực tiếp vén áo lên, nói: “Sao vậy thầy, thầy đừng dọa em chứ?”
Lá bùa do bút carbon màu đen vẽ ra vẫn còn, nhưng trên lá bùa đã bị một vết rạch lớn, máu chảy đầm đìa. Vết rạch đỏ tươi kia giống như răng nanh của lệ quỷ, lại giống như sự khiêu khích của lệ quỷ, khiến cho tất cả mọi người đều dựng tóc gáy.