Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau
Chương 69: Lục Bỉnh Văn Đến Tìm Vợ
Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau thuộc thể loại Linh Dị, chương 69 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lưu Chấn hoảng sợ đến tái mét mặt mày, anh ta ngồi phịch xuống ghế, suốt một lúc lâu không nói nên lời. Bốn người trong đoàn cũng có chút bối rối, không biết phải làm sao. Mãi một lúc sau, Lưu Chấn mới lắp bắp hỏi: “Nó… nó có phải đang nhắm vào tôi không?”
Vẻ mặt Hạ Diễm rất nghiêm trọng, cậu nói: “Đúng vậy.”
Giáo sư Ngụy cũng chẳng còn tâm trạng ăn gà rán. Trong mắt ông, Hạ Diễm là một thiên sư cực kỳ lợi hại, nếu đến cả Hạ Diễm cũng không giải quyết được thì Lưu Chấn chẳng phải lành ít dữ nhiều sao?
“Làm thế nào bây giờ?” Giáo sư Ngụy nói, “Nếu không, lần này Lưu Chấn không tham gia cuộc thi nữa, cậu về thành phố B trốn một thời gian?”
Lưu Chấn đã bỏ ra rất nhiều nỗ lực, thời gian và công sức cho cuộc thi lần này. Nghe giáo sư nói vậy, vẻ mặt anh ta lộ rõ sự khó xử và không cam lòng.
Hạ Diễm lắc đầu, nói: “Thưa thầy, thứ này đã bám riết lấy sư huynh rồi. Nếu không giải quyết triệt để, dù anh ấy có về thành phố B hay đi đến bất cứ đâu cũng sẽ gặp nguy hiểm.”
“Như vậy…..” Giáo sư Ngụy nói, “Con lệ quỷ này ngay cả phù chú của thiên sư cũng không sợ, chẳng phải là đạo hạnh rất cao sao?”
“Đúng vậy, con lệ quỷ này chắc hẳn đã tồn tại hơn một ngàn năm, oán khí cực kỳ nặng. Tuy nhiên, sư huynh cũng đừng lo lắng quá, tôi có quen một vị cao nhân, cho dù tôi không giải quyết được thì hắn cũng sẽ có cách giúp anh.”
Lúc này Lưu Chấn mới thận trọng gật đầu, nói: “Sư đệ à, vậy…. Tiếp theo tôi nên làm gì bây giờ?”
Hạ Diễm nghiêm túc suy nghĩ một lát rồi mới nói: “Hình như con lệ quỷ này không sợ phù chú đuổi quỷ, vậy tôi sẽ vẽ cho anh một lá Kim Cương Hộ Thể Phù. Dù lá bùa này không thể xua đuổi ma quỷ, nhưng có thể đảm bảo anh được bình an.”
“Được.”
“Mấy ngày này anh phải đến những nơi đông người, tuyệt đối không được đi đâu một mình. Ban đêm, anh ngủ cùng với giáo sư Ngụy, hoặc với tôi, không được ngủ trong phòng riêng.” Hạ Diễm nói, “Bây giờ là thời điểm dương khí thịnh nhất trong ngày, tôi đoán nó sẽ không dễ dàng hiện thân. Đợi đến buổi tối, tôi sẽ thiết lập kết giới bảo vệ bên ngoài chỗ anh ở, anh cũng không nên ra khỏi kết giới.”
Lần đầu tiên Cố Hội gặp phải loại chuyện linh dị như thế này, cô nói: “Chẳng lẽ…… Căn phòng ở cuối hành lang không thể ở thật à?”
“Chỉ là chuyện có xác suất gặp phải rất nhỏ thôi, việc có thu hút những thứ đó hay không còn tùy vào thể chất của từng người nữa.” Hạ Diễm nói, “Khi còn bé tôi cũng từng ở trong một căn phòng cuối hành lang. Lúc đó tôi mới mười một, mười hai tuổi thì phải? Tôi đứng bên cạnh bồn rửa mặt, đột nhiên không hiểu sao lại cảm thấy vô cùng sợ hãi, cứ như có ai đó đang lén lút nhìn mình. Lúc ấy tôi đang rửa mặt bằng sữa rửa mặt, vậy nên đã giả vờ duỗi tay ra lén nhìn vào gương một cái, khi ấy tôi đã thấy…..”
Giáo sư Ngụy và Cố Hội nín thở lắng nghe, sau đó đồng thời nói: “Thấy cái gì?”
“Thấy một người phụ nữ tóc dài đứng sau lưng tôi, nhưng cũng may là cô ta không phát hiện ra tôi đã nhìn thấy. Không bao lâu sau thì cô ta đi mất.” Hạ Diễm nói, “Đôi khi lệ quỷ cũng rất kỳ quái. Nếu biết chúng ta sợ nó, nó sẽ cảm thấy đặc biệt hứng thú. Ngược lại, nếu chúng ta làm bộ như không nhận ra nó, nó sẽ cảm thấy không có gì thú vị rồi bỏ đi.”
Lưu Chấn nghe Hạ Diễm miêu tả như vậy thì cảm thấy cực kỳ khó chịu trong người.
“Mẹ kiếp, sáng nay khi tôi rời khỏi khách sạn cũng có cảm giác đó. Tôi cứ tưởng là do mình quá lo lắng chứ.” Lưu Chấn nhíu mày nói, “Lúc ấy tôi là người đầu tiên đi xuống, tôi nhìn vào kính ở cửa khách sạn để soi xem bộ dạng mình có ổn không. Bỗng nhiên tôi cảm thấy một cơn gió lạnh lẽo thổi qua sau lưng, ngay sau đó cả người tôi nổi da gà. Khi ấy tôi còn nghĩ là do thời tiết quá lạnh… Có phải lúc đó lệ quỷ kia đã dùng xiên rạch vào lưng tôi không?”
Hạ Diễm thấy Lưu Chấn sợ hãi như vậy nên không nói cho anh ta biết rằng, lệ quỷ dám khiêu khích con người như thế thì tám chín phần là cực kỳ hung hiểm. Nếu bóng ma trong mộng của cậu là thật, thì con lệ quỷ kia đã mọc ra bộ lông xanh biếc, đó chính là quỷ sát muốn hút khô dương khí của anh ta.
“Tóm lại, bây giờ nó cũng không có ở xung quanh anh.” Hạ Diễm nói, “Nhưng tôi cũng không biết nó có đi theo chúng ta đến khách sạn mới này không, dù sao con lệ quỷ này cũng rất giảo hoạt.”
Vì chuyện của Lưu Chấn, bốn người đã ở lại KFC đông đúc cho đến giữa trưa, chứ không đi tham quan các danh lam thắng cảnh như dự định. Đến buổi chiều, bốn người cùng nhau trở về khách sạn mới, lại tụ tập trong một phòng làm việc.
Hạ Diễm biết Lục Bỉnh Văn rất bận, vậy nên trước tiên cậu vẽ mấy tấm phù chú, dán lên cửa sổ các phòng.
Đến ba giờ chiều mới gửi cho Lục Bỉnh Văn một tin nhắn, cậu nói: “Buổi tối anh có thể đến chỗ em không? Hình như con ma đó đang theo dõi tụi em… Em không giải quyết được, cũng không rõ rốt cuộc có chuyện gì đang xảy ra.”
Sau đó còn gửi kèm một icon mèo nhỏ đang lăn lộn.
Lục Bỉnh Văn nhanh chóng trả lời cậu: “Nếu làm nũng thì phải gọi ‘anh trai’.”
Lục Bỉnh Văn: “Còn phải gửi tin nhắn thoại gọi ‘anh trai’ nữa.”
Hạ Diễm cũng không biết cách xưng hô “anh trai” này rốt cuộc đã đánh trúng điểm nào của Lục lão cẩu. Thực ra, lúc xem mắt cậu đã gọi Lục Bỉnh Văn là anh trai, đó chỉ là một cách xưng hô lễ phép, lịch sự mà thôi. Nhưng bây giờ cậu rất hoài nghi, chính vì điều đó nên Lục Bỉnh Văn mới bám riết lấy cậu như thế này.
Lão quỷ cực kỳ thích xưng hô như thế, lúc ngủ hắn cũng thích nghe cậu gọi là “anh trai”. Nhưng…. Ở đây còn có đầy người.
Đột nhiên Hạ Diễm có chút thẹn thùng, cậu quay đầu lại nhìn Lưu Chấn kinh hoảng thất thố nhưng vẫn ngồi trước PPT chơi trò chơi nông trại, lại nhìn về phía sư tỷ đang chăm chú điều chỉnh định dạng PPT của mình, còn thầy Ngụy thì đang nằm trên giường xem luận văn của sinh viên….
Cậu mở điện thoại lên rồi thì thầm, ghi lại một đoạn video ngắn. Cậu làm khẩu hình miệng như đang gọi “anh trai”, ở cuối video, Hạ Diễm còn cười cong cong hai mắt, sau đó lặng lẽ hôn hắn một cái.
Mặc dù cậu không phát ra bất cứ âm thanh nào, nhưng ba vị thầy giáo, đàn anh đàn chị trong phòng vốn đang vô cùng chăm chú làm việc của mình, giờ đây lại đồng thời buông mọi thứ trong tay xuống, dựng tai lên, hơn nữa còn không hẹn mà cùng nhau nhìn về phía Hạ Diễm.
Hạ Diễm:…… Câm nín.
Lục Bỉnh Văn nhận được video của vợ, lập tức trả lời lại ngay: “Bảo bối, tối nay anh sẽ đến tìm em.”
Năm giờ chiều, mặt trời chuyển về phía Tây.
Hoàng hôn buông xuống, ánh nắng vàng óng phủ lên đường phố bên ngoài cửa sổ. Khách sạn lại đón thêm một đợt khách mới.
Hạ Diễm thu hồi tầm mắt đang nhìn ra ngoài cửa sổ, sau đó đóng laptop rồi nói: “Thầy, sư huynh, sư tỷ, em hơi đói bụng, chúng ta gọi đồ ăn đến nhé?”
Lưu Chấn gật đầu lia lịa. Mặc dù không biết lệ quỷ kia đang ẩn nấp ở đâu, nhưng anh ta cũng cảm thấy đói bụng.
Cả ngày nay anh ta đã vô cùng sợ hãi, cũng may giáo sư và bạn học đều rất đáng tin, luôn ở bên cạnh anh ta. Tuy mọi người ở trong một phòng có chút chật chội, nhưng cả ngày nay cũng không có chuyện kỳ lạ gì xảy ra.
Chỉ chốc lát sau, đồ ăn đã được mang đến. Trong khách sạn không có robot hỗ trợ mang đồ ăn, vậy nên lễ tân đã bảo Hạ Diễm xuống lầu lấy. Hạ Diễm khoác áo định đi xuống lầu, nhưng đã bị Lưu Chấn gọi lại, anh ta nói: “Tiểu sư đệ! Tôi đi với cậu!”
Hạ Diễm bật cười thành tiếng, Lưu Chấn quả thực một giây cũng không muốn rời khỏi cậu.
Cậu gật đầu, nói: “Được, một mình tôi cũng không thể xách nhiều đồ như vậy. Sư tỷ và thầy không cần phải đi, hai tụi em sẽ mang đồ lên.”
Cố Hội vừa mới phát hiện tài liệu của mình bị sai một số chỗ, lúc này đang liều mạng sửa. Giáo sư Ngụy ở một bên chỉ cô cách khắc phục lỗi sai. Thấy Hạ Diễm và Lưu Chấn cùng nhau ra ngoài thì nhẹ nhàng gật đầu.
Khách sạn không có hệ thống sưởi, chỉ có một chiếc điều hòa cũ kỹ đang thổi gió. Vì máy đã cũ nên tiếng ồn khá lớn.
Bây giờ đang là đầu đông, điều hòa không ngừng thổi ù ù. Cố Hội mặc áo choàng len rất dày, nhưng cô lại đột nhiên rùng mình một cái, sau đó nói với thầy Ngụy: “Thầy có cảm thấy hơi lạnh không? Hình như điều hòa đang thổi gió lạnh.”
“Đúng là có chút lạnh.” Giáo sư Ngụy bất đắc dĩ nói, “Lần này chúng ta đúng là gặp đủ thứ chuyện, chẳng lẽ điều hòa cũng hỏng rồi sao?”
Giáo sư Ngụy và Cố Hội đứng trước điều hòa, cầm điều khiển từ xa chỉnh tới chỉnh lui một lúc lâu. Chiếc điều hòa mới vừa rồi còn thổi ra gió lạnh, giờ đây rốt cục cũng thổi ra hơi nóng.
“May mà sư đệ không có ở đây, bây giờ một chút gió thổi cỏ lay cũng có thể khiến cho cậu ấy hoảng sợ.” Cố Hội nói, “Nhưng mà chuyện này đúng thật là tà môn, điều kỳ quái hơn nữa là Hạ Diễm sư đệ còn biết bí thuật huyền học…”
Giáo sư Ngụy gật đầu, nói: “Trên thế giới này có rất nhiều chuyện kỳ lạ, vậy nên đối với quỷ thần cũng phải có vài phần kính sợ.”
Đúng lúc này, hai người không hẹn mà cùng nghe thấy tiếng động vang lên bên ngoài cửa, sau đó còn có tiếng gõ cửa nhẹ nhàng.
Ngoài cửa truyền đến giọng nói của Lưu Chấn: “Sư tỷ, mở cửa đi.”
“Hai người không mang thẻ phòng sao?” Cố Hội nghi hoặc nói, “Lúc nãy rõ ràng tôi có thấy Hạ Diễm lấy thẻ phòng mà.”
Cố Hội đứng dậy định ra mở cửa, nhưng lại bị giáo sư Ngụy nắm lấy cánh tay kéo lại. Trong mắt ông hiện lên sự sợ hãi. Ông chỉ vào lá bùa dán trên cửa, sau đó dùng khẩu hình nói với Cố Hội…
“Là quỷ.”
Lá phù chú vừa rồi còn dán rất chặt trên cửa, giờ đây giống như bị thứ gì đó đốt cháy, bốn phía xung quanh đã bắt đầu chuyển sang màu đen.
Cố Hội dựng tóc gáy, cô chớp mắt thật nhanh, sau đó lui về phía sau một bước, trốn đến bên cạnh giáo sư Ngụy.
Thứ ngoài cửa đột nhiên trở nên mất kiên nhẫn, nó không ngừng gõ mạnh vào cửa, hơn nữa còn gào lên: “Giáo sư Ngụy, mở cửa đi!”
“Sư tỷ, mở cửa đi!”
“Giáo sư Ngụy, mở cửa đi! Chúng tôi cầm đồ rất nặng!”
Thứ này không chỉ bắt chước giọng nói của Lưu Chấn, mà còn có thể bắt chước giọng của Hạ Diễm.
Giáo sư Ngụy uống một ngụm nước, ông thầm nghĩ, chắc chắn vừa rồi thứ này cũng ở gần bọn họ. Nó không chỉ biết bốn người bọn họ xưng hô với nhau như thế nào, mà còn biết Hạ Diễm và Lưu Chấn xuống quầy lễ tân lấy đồ ăn.
Thứ kia không chỉ để mắt tới Lưu Chấn, mà nó còn theo dõi tất cả những người còn lại. Thấy không có ai mở cửa, thứ ngoài cửa cũng trở nên hung dữ hơn: “Mở cửa!”
Cố Hội nhìn giáo sư Ngụy, ngón tay cô run rẩy chỉ về phía lá phù chú dán trên cửa.
Lá phù chú vừa rồi còn dán chặt trên cửa, giờ đây không biết đã rơi xuống đất từ lúc nào, nhìn qua đã hoàn toàn không còn công hiệu. Mà lúc này, rõ ràng bọn họ vừa nghe thấy cánh cửa phát ra tiếng “tích tích”, đây là âm thanh thông báo cửa đã được mở. Nói cách khác, có thứ gì đó đang tiến vào.
Giáo sư Ngụy chắn trước mặt Cố Hội, cả người ông vô cùng căng thẳng, sợ hãi tột độ, lông tơ toàn thân đều dựng đứng. Hạ Diễm từ bên ngoài đẩy cửa bước vào, Cố Hội hét to một tiếng: “A a a… Đừng tới đây!”
Hạ Diễm giật mình, hỏi: “Sư tỷ làm sao vậy?”
Cậu và Lưu Chấn đặt đồ ăn lên bàn, Hạ Diễm nhìn về phía lá bùa rơi ra chỗ cửa, lúc này mới nhận ra vừa rồi lại có quỷ tới.
Con lệ quỷ đó không chỉ che giấu quỷ khí của mình, mà còn chạy cực kỳ nhanh.
Cậu nhặt lá bùa trên mặt đất lên, ngón tay vừa chạm vào đã cảm nhận được nhiệt độ nóng rực trên đó. Oán khí và quỷ khí của con lệ quỷ này cực kỳ hung ác, mạnh đến mức Hạ Diễm chưa từng thấy. Cậu yên lặng đóng cửa lại, nói: “Thầy, sư tỷ, là em.”
“Vừa rồi….. Vừa rồi ngoài cửa có thứ gì đó bắt chước giọng nói của cậu và Lưu Chấn!” Giáo sư Ngụy cũng sợ đến mức không còn khẩu vị nữa: “Trời ạ… Chúng ta có nên đổi khách sạn khác không?”
Hạ Diễm thầm nghĩ, tình huống bây giờ có chạy cũng vô dụng, chi bằng đối đầu trực diện để tìm đường sống.
Cậu đang định nói chuyện thì lại thấy Lưu Chấn yên lặng lấy ra một hộp cơm gà nóng hổi. Anh ta ngồi trước bàn ăn vài miếng, nhưng khóe mắt lại bất giác rơi lệ vì sợ hãi.
“Lưu Chấn, cậu còn tâm trạng ăn được à?” Cố Hội mím môi, “Mau thu dọn đồ đạc đi, chúng ta phải rời khỏi nơi này.”
“Chị còn không hiểu sao, sư tỷ. Dù chúng ta có chạy đến đâu thì thứ này cũng có thể tìm được.” Mắt Lưu Chấn đã ngập nước, “Mọi người cứ cùng nhau ăn đi, qua thế giới bên kia rồi có lẽ không có nhiều đồ ăn ngon như vậy đâu, hu hu hu…”
Nói đến đây, Lưu Chấn với thân hình cường tráng bắt đầu nức nở, trông anh ta chẳng khác nào một đứa trẻ nặng chín mươi ký.
Hạ Diễm có chút dở khóc dở cười, cậu nói: “Sư huynh, sợ cái gì chứ, tôi vừa trở lại thì thứ kia liền chạy mất, điều đó chứng minh nó cũng sợ tôi. Cứ ăn thì ăn, cứ uống thì uống đi, đêm nay nói không chừng còn phải thức cả đêm để chiến đấu với lệ quỷ đó.”
Lưu Chấn nước mắt rưng rưng gật đầu, nhưng vẫn là bộ dạng ăn mà không biết mình đang ăn gì.
Đúng lúc này, lại có thứ gì đó gõ cửa. Lưu Chấn sợ đến mức không dám nhai cơm, Cố Hội cũng không nhịn được mà hoảng sợ nhìn về phía Hạ Diễm.
Hạ Diễm cảm nhận được khí tức của người đến, cậu nhẹ nhàng cong khóe môi, nói: “Là bạn trai tôi, anh ấy là một thiên sư rất lợi hại, mọi người có thể yên tâm rồi.”
Vừa dứt lời, cậu đi tới mở cửa cho Lục Bỉnh Văn.
Hôm nay Lục Bỉnh Văn mặc một chiếc áo khoác lông cừu đen sẫm, tướng mạo vô cùng anh tuấn, dáng người cao lớn. Tuy rằng khí chất có chút u ám, nhưng lại vô cùng cao quý, hoàn toàn không tầm thường.
Là một người đàn ông lạnh lùng xa cách như vậy, nhưng lần nào gặp mặt cũng không quên mang quà cho bạn trai.
Hạ Diễm nhận lấy hộp bánh ngọt đẹp đẽ trong tay Lục Bỉnh Văn, lại nhẹ giọng hỏi anh: “Bên ngoài có lạnh không?”
Lục Bỉnh Văn xoa đầu Hạ Diễm, nói: “Không lạnh.”
Cố Hội cũng không còn sợ ma nữa, cô nhỏ giọng “Mẹ kiếp” một tiếng rồi nói: “Đến rồi.”
Lục Bỉnh Văn không nghĩ tới bốn người đều ở trong một phòng, hắn nói: “Có phải tôi đến không đúng lúc không? Mọi người đang thảo luận bài thi sao?”
Giáo sư Ngụy đã gặp qua Lục Bỉnh Văn, giống như gặp được vị cứu tinh, ông thở phào nhẹ nhõm nói: “Không, không, không… Đến rất đúng lúc.”
Ông quay qua vỗ vai Lưu Chấn, nhỏ giọng nói: “Lưu Chấn, đây là bạn trai của Hạ Diễm, bắt quỷ rất giỏi.”
Hạ Diễm thấy giáo sư Ngụy len lén giơ ngón tay cái lên với Lưu Chấn, cậu có chút thẹn thùng đỏ mặt, nhưng rồi lại cảm thấy tự hào vì Lục Bỉnh Văn.
Trên người Lục Bỉnh Văn có một năng lực khiến người ta rất an tâm. Vẻ mặt mấy người vừa rồi còn kinh hoảng, giờ đây đã bình tĩnh hơn, rồi lại tranh nhau kể về chuyện kỳ lạ vừa rồi.
Lục Bỉnh Văn kiên nhẫn lắng nghe, sau đó nhẹ nhàng đưa tay ra, mọi lá phù chú của Hạ Diễm trong phòng bỗng trở nên vô hiệu.
“Mọi người yên tâm, có tôi và Hạ Diễm ở đây thì sẽ không để bất cứ ai gặp chuyện gì cả.” Lục Bỉnh Văn nói, “Hạ Diễm, em đi theo anh ra ngoài trước.”
Trước khi đi, hắn dặn ba người trong phòng tuyệt đối không được ra khỏi phòng.
Hạ Diễm và Lục Bỉnh Văn đi ra ngoài cửa phòng, còn chưa đứng vững đã bị Lục Bỉnh Văn đè lên tường hành lang mà hôn.
Lục Bỉnh Văn ôm eo nhỏ của Hạ Diễm, nhẹ giọng nói: “Bạn nhỏ, video bị tắt tiếng à? Anh xem đi xem lại nhiều lần mà vẫn không nghe được điều anh muốn nghe.”
Hạ Diễm bị hắn hôn có chút bối rối. Cậu thầm nghĩ, lão quỷ này đúng là xấu xa mà, không cho sư huynh, sư tỷ và thầy giáo ra ngoài, cứ tưởng làm gì, thì ra là muốn ra hành lang để hôn cậu.
Cậu nhẹ nhàng nói, “Anh ơi, anh đè lên cổ tay em rồi.”
Giọng Hạ Diễm trong trẻo dễ nghe, Lục Bỉnh Văn vì giọng cậu gọi mà đôi mắt sâu thêm mấy phần, trong đầu lập tức tưởng tượng ra mấy tư thế. Hắn yên lặng xoa cổ tay cho Hạ Diễm, thấp giọng nói: “Làm đau em à?”
Hạ Diễm nhẹ nhàng lắc đầu, hỏi hắn: “Đây rốt cuộc là lệ quỷ gì, ngay cả phù chú nó cũng không sợ?”
“Lệ quỷ này tuổi cũng gần bằng anh.” Lục Bỉnh Văn nhìn về phía cái bình lăn lóc ở góc hành lang, “Diễm Diễm, em có từng nghe qua chuyện tế sống người thời xưa chưa?”
Hạ Diễm giật mình, cậu gật đầu lia lịa, nói: “Anh đang nói đến triều đại nhà Thương hơn ba ngàn năm trước? Khi đó các bộ lạc liên miên chinh chiến, quả thật có chuyện người sống bị mang đi nấu chín rồi hiến tế. Lúc ấy mọi người đều cho rằng thịt người chính là lễ vật tốt nhất để dâng lên cho trời, vậy nên tù binh bại trận hoặc quý tộc của quốc gia chiến bại đều không tránh khỏi cảnh bị cắt đầu, bỏ vào…”
Cậu vừa dứt lời thì toàn bộ đèn trên hành lang từ Tây sang Đông bắt đầu lần lượt tắt.
Cái bình bí ẩn xuất hiện ở góc tường, đột nhiên nó dùng tốc độ cực nhanh lăn về phía Hạ Diễm và Lục Bỉnh Văn.
“Lộc cà lộc cộc…..”
“Lộc cà lộc cộc…..”
Tiếng lộc cộc đêm qua hóa ra là từ cái bình này!