Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau
Chương 75: Tai Sói Và Tai Mèo
Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau thuộc thể loại Linh Dị, chương 75 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mặc dù thời gian Hạ Diễm tiếp xúc với giới thiên sư còn ngắn ngủi, nhưng cậu cũng đã có những định hướng riêng cho con đường mình theo đuổi.
Ban đầu, cậu kết hôn với Lục Bỉnh Văn đúng là chỉ vì muốn sống sót, sau đó bất ngờ có được dị năng, lại bắt đầu mở cửa hàng tích góp công đức, cứ như thể có một bàn tay vô hình của vận mệnh đang đẩy cậu tiến về phía trước.
Bây giờ cậu đã nổi tiếng hơn trước rất nhiều, nhưng cậu vẫn là một người theo chủ nghĩa lãng mạn, không quá màng đến lợi ích thực tế. Chỉ cần có thể giúp người xua ma đuổi quỷ, giúp họ xoa dịu nỗi đau khi bị ma quỷ quấy nhiễu, thì dù năng lực mạnh hay yếu, cậu đều xem họ là những thiên sư ưu tú. Hơn nữa, hiện tại việc kinh doanh trong cửa hàng của cậu cũng rất tốt, dù không có giấy chứng nhận thiên sư chính thức, cửa hàng vẫn có thể nhận được đơn hàng.
Hạ Diễm nhìn về phía Nguyễn Tri Xuân, nhã nhặn, lịch sự nói: “Nguyễn tiểu thư, cảm ơn cô đã mời tôi. Nhưng mà tạm thời tôi vẫn chưa có ý định tham gia thi để lấy chứng chỉ thiên sư, vậy nên lần này sẽ không tham gia.”
Nguyễn Tri Xuân không ngờ Hạ Diễm lại từ chối thư mời của mình, lúc này, trên mặt cô không giấu nổi vẻ kinh ngạc.
Cô lại nhìn về phía Lục Bỉnh Văn bên cạnh Hạ Diễm, nhẹ giọng nói: “Lục tiên sinh lợi hại như vậy, cũng không muốn đến đấu trường thiên sư thử xem sao?”
Lục Bỉnh Văn thản nhiên nói: “Chỉ là người vô danh tiểu tốt trong giới giang hồ thôi, không cần thiết phải tham gia.”
Giọng điệu của đôi tình nhân này tuy rất lễ phép, nhưng khí chất toát ra từ họ lại lạnh lùng như băng, khiến người khác khó lòng tiếp cận.
Trong lúc nhất thời, bầu không khí trở nên lúng túng, đúng lúc này, Lý Hải Triều đứng bên cạnh Nguyễn Tri Xuân nói: “À, vậy nếu hai vị có thời gian cũng có thể đến xem các trận đấu. Mỗi năm cuộc thi sẽ xuất hiện một nhóm tân binh, quá trình thi cử cũng rất thú vị. Đây là vé tham quan, hai người cứ giữ lấy.”
Hạ Diễm càng nhìn gần càng thấy tinh tế và sống động hơn cả khi nhìn từ xa. Lý Hải Triều và mấy người bên cạnh anh ta đều nhìn chằm chằm Hạ Diễm không chớp mắt, nhưng từ nhỏ đến lớn Hạ Diễm đã là tâm điểm của sự chú ý, cậu cũng chẳng bận tâm đến những ánh mắt thiện chí hay ác ý từ người khác.
Để hóa giải sự ngượng ngùng, Hạ Diễm đã nhận mấy tấm vé Lý Hải Triều đưa cho mình.
Cậu mỉm cười, nhẹ nhàng nói: “Cảm ơn anh đã cho vé, có thời gian tôi và người yêu sẽ đi xem. Không biết mọi người tình cờ đi ngang qua viện phúc lợi, hay là cố ý tìm đến chúng tôi?”
“Chúng tôi chỉ đi ngang qua thôi, nhưng lại tình cờ nhìn thấy nơi này có một luồng linh lực mạnh mẽ xuất hiện, vậy nên đã tới xem thử, không ngờ lại gặp được Hạ tiên sinh ở đây.” Nguyễn Tri Xuân nói, “Cha tôi thường khen ngợi Hạ tiên sinh, ông ấy thường nói với tôi là Hạ tiên sinh tuổi trẻ tài năng, nếu có thể gia nhập Hiệp hội Thiên Sư, chắc chắn sẽ trở thành cánh tay đắc lực của ông ấy. Nhưng bất kỳ chức vụ nào trong Hiệp hội Thiên Sư cũng đều yêu cầu có chứng chỉ thiên sư, nếu Hạ tiên sinh không có chứng chỉ, chuyện này có chút khó khăn……”
Vẻ mặt cô gái nhỏ hơi buồn rầu, như thể đang tiếc nuối thay cho Hạ Diễm, nhưng khóe mắt vẫn lén lút quan sát phản ứng của cậu.
Nghe đến đây, Hạ Diễm cũng coi như hiểu được ý đồ thực sự của mấy người này.
Hội trưởng Nguyễn có nghe nói về những chuyện của Hạ Diễm, ông ta cảm thấy Hạ Diễm là một nhân tài tiềm năng có thể trọng dụng, nhưng lại chưa từng tận mắt chứng kiến Hạ Diễm thi triển linh lực, vậy nên mới muốn Hạ Diễm đến tham gia cuộc tỷ thí giữa các thiên sư, để có thể tận mắt nhìn thấy năng lực thực sự của Hạ Diễm.
Nhưng Hạ Diễm vốn quen với cuộc sống tự do tự tại, quyền lợi hay tiền bạc đều không khiến cậu hứng thú. Ở một góc độ nào đó cũng có thể nói cậu là kiểu người chẳng màng danh lợi.
“Cảm ơn hội trưởng Nguyễn đã có ý tốt, nhưng tôi không có năng lực phi thường như vậy, tôi vẫn còn đang học khẩu quyết và tâm pháp, việc thi cử như vậy thực sự quá khó với tôi.” Hạ Diễm cười cong cong hai mắt, “Thời gian không còn sớm, tối nay chúng tôi còn có chút việc riêng, xin phép đi trước một bước.”
Lục Bỉnh Văn khẽ nhếch khóe môi, hắn đưa tay nhẹ nhàng ôm ngang eo Hạ Diễm, thản nhiên nói: “Xin lỗi không thể nán lại tiếp chuyện được.”
Lý Hải Triều nói: “Được, hai vị đi đường cẩn thận.”
So với lời nói của Nguyễn Tri Xuân, ánh mắt Lý Hải Triều nhìn Hạ Diễm thẳng thắn hơn nhiều, cứ như thể đang ngây ngất trước vẻ đẹp của cậu. Chờ Hạ Diễm rời đi, Lưu Uyên bên cạnh Lý Hải Triều mới cảm thán nói: “Không phải cậu ta mới mười chín tuổi à? Sao lại hờ hững với danh lợi đến thế?”
Lý Hải Triều nhướng mày, nói: “Nếu cậu từ nhỏ đã không thiếu thốn bất cứ thứ gì, vậy chắc cũng sẽ như vậy. Người ta không muốn tham gia thì không tham gia thôi.”
Lưu Uyên cười hì hì vỗ vai Lý Hải Triều, nói: “Thật là, đầu chữ sắc có một con dao, anh Lý à, sao anh lại bênh người ngoài ra mặt thế? Người ta có người yêu rồi đó, người yêu người ta nhìn qua cũng là một người lợi hại.”
“Tôi chỉ rất coi trọng cậu ấy thôi. Tôi nghĩ những người như cậu ấy thực sự không cần một tờ giấy chứng nhận để chứng minh bản thân.” Lý Hải Triều đá văng một hòn đá nhỏ, “Nhưng mà, Úc Chi nói người đàn ông bên cạnh Hạ Diễm là một lệ quỷ hung ác. Thằng nhóc đó có phải tương tư đơn phương đến mức sinh bệnh rồi không? Hôm nay đứng gần như vậy, nhưng trên người anh ta hoàn toàn không có chút quỷ khí nào, làm sao có thể là lệ quỷ được?”
Lưu Uyên nói: “Chuyện này….. Trên diễn đàn quả thật có tin đồn, nói Hạ Diễm từng là một người bình thường, nhưng có thể sau đó đã kết âm hôn, sau đó cậu ta mới bắt đầu hành nghề thiên sư. Mới vừa rồi tôi nhìn trên ngón áp út của cậu ta và Lục tiên sinh đều đeo nhẫn ngọc, chẳng lẽ, thật sự là nhờ cuộc hôn nhân đó mà được lệ quỷ che chở sao?”
Những lời hắn ta vừa nói khiến mấy người đang cười đùa lập tức thu lại nụ cười trên mặt. Trên người Lục Bỉnh Văn một chút quỷ khí cũng không có, mà bọn họ thân là thiên sư cấp S nên ai cũng đều biết, một lệ quỷ có thể che giấu hoàn toàn quỷ khí trên người mình thì rốt cuộc nó mạnh đến mức nào.
“Dù hắn là người hay quỷ gì cũng được, cha tôi đã nói, nếu có thể dùng được hai người này cho mình thì họ là bạn.” Nguyễn Tri Xuân thản nhiên nói, “Nếu không thể dùng được thì chính là địch. Anh Lưu, anh Lý, đi thôi, bữa tiệc mừng của các anh sắp bắt đầu rồi, đồ ăn để lâu sẽ nguội mất.”
Lưu Uyên vừa ngâm nga một bài hát vừa lên xe, Lý Hải Triều có chút bối rối suy nghĩ về những lời Nguyễn Tri Xuân vừa nói, sau đó mới cùng Lưu Uyên ngồi ở hàng ghế sau của xe.
Bữa tiệc mừng hôm nay của Hiệp hội Thiên Sư tổ chức là để chúc mừng đám người Lý Hải Triều lần trước đã bắt sống Phương Hạc kẻ chuyên buôn bán bùa chiêu quỷ.
Nhưng với tư cách là một trong những công thần, Lý Hải Triều cũng không biết rốt cuộc Phương Hạc đã xảy ra chuyện gì, nhưng anh ta vẫn phải tham gia bữa tiệc chúc mừng của chính mình.
Trời càng lúc càng tối, đêm nay trên bầu trời chỉ lác đác vài ngôi sao.
Sau khi lên chiếc xe buýt nhỏ, Đại Kim và Tiểu Kim tò mò hỏi: “Ông chủ, cậu và Lục tiên sinh lợi hại như vậy, sao không tham gia cuộc thi lấy chứng chỉ thiên sư?”
Hạ Diễm nhẹ nhàng cười, nói: “Nếu hai người muốn đi, tôi và Lục tiên sinh sẽ đi cổ vũ cho hai anh.”
Hạ Diễm có vẻ hơi mệt, cậu nghiêng cái đầu nhỏ bông xù qua, nhẹ nhàng tựa vào vai Lục Bỉnh Văn, cậu khẽ ngáp một cái rồi nhắm mắt nghỉ ngơi.
Hai thanh niên độc thân phía trước liền ôm ngực, đúng là ngọt thật!
Xe chạy xóc nảy cả chặng đường, nhưng bờ vai Lục Bỉnh Văn vẫn vững chãi và đáng tin cậy. Hôm nay Hạ Diễm đã tiêu hao quá nhiều linh lực, vậy nên đã dựa vào Lục Bỉnh Văn ngủ suốt đường về nhà, ngay cả tư thế của Lục Bỉnh Văn cũng không hề thay đổi.
Chờ đến khi xe chạy đến dưới lầu nhà Hạ Diễm mà cậu vẫn không tỉnh dậy vì ngủ quá ngon. Đại Kim và Tiểu Kim có chút bối rối, thấy Hạ Diễm ngủ ngon lành như vậy, nhất thời không biết có nên đánh thức ông chủ dậy hay không.
Lục Bỉnh Văn nhìn Hạ Diễm dựa trên vai mình, hắn dùng tư thế thuận tiện nhất bế Hạ Diễm lên, nhẹ giọng nói: “Cảm ơn, hai người về đi.”
Cằm Hạ Diễm tựa vào vai Lục Bỉnh Văn, cậu nhắm mắt khẽ “hừ” một tiếng, lại nhẹ nhàng cọ cọ cổ hắn, giống như đang làm nũng với người yêu lớn tuổi của mình.
Ngày thường, Hạ Diễm rất ít khi thể hiện sự ỷ lại vào Lục Bỉnh Văn trước mặt người khác. Đại Kim và Tiểu Kim khẽ “Oa” lên một tiếng, nhưng dường như Lục Bỉnh Văn không muốn để ai khác thấy bộ dạng này của Hạ Diễm, vậy nên đã nhẹ nhàng đội mũ lên cho cậu, sau đó biến mất ở cuối hành lang.
Hắn dịch chuyển đến phòng ngủ, đặt Hạ Diễm lên chiếc giường lớn trong phòng. Lúc này Hạ Diễm mới từ từ tỉnh dậy, nói: “Ưm….. Ngủ thật thoải mái.”
Lục Bỉnh Văn thấy cậu tỉnh lại thì hỏi: “Anh đánh thức em à?”
“Không có.” Hạ Diễm nói, “Vừa rồi em có chút mệt mỏi, bây giờ thì đã ổn rồi.”
Lục Bỉnh Văn đi vào nhà bếp nấu một bát mì trứng gà thanh đạm cho cậu. Hạ Diễm cũng đói bụng, cậu ngoan ngoãn bưng bát mì ngồi trước mặt Lục Bỉnh Văn ăn hết sạch, còn uống cạn cả nước canh.
Lục Bỉnh Văn cắt táo thành hình thỏ, sau đó lấy hai tấm vé Lý Hải Triều đưa cho ra cầm trong tay đùa nghịch, hắn hỏi: “Bảo bối, em có muốn đi xem không?”
“Vâng, em cũng muốn đi xem một chút.” Hạ Diễm nói, “Làm khán giả đi xem người khác thi đấu, chắc là cũng có thể biết thêm thông tin về các môn phái lớn. Nhưng mà, cô bé Nguyễn Tri Xuân kia nói chuyện cứ thích vòng vo, em không thích lắm.”
Lục Bỉnh Văn gật đầu, nói: “Anh cũng thấy vậy. Cuộc thi này sẽ bắt đầu vào thứ Tư tới, mà ngày đó em cũng hoàn thành môn thi cuối cùng.”
Hạ Diễm kinh ngạc nói: “Ồ, anh nhớ cả lịch thi của em sao?”
Lục Bỉnh Văn vươn tay khẽ nhéo má Hạ Diễm, trong mắt hắn ngập tràn sự cưng chiều, nhưng Hạ Diễm lại vỗ tay hắn, nói: “Không được nhéo em.”
Lời nói của cậu như có ma lực, mỗi lần cậu nói “Không được”, “Không cho phép”, Lục Bỉnh Văn lại càng muốn làm ngược lại, càng muốn chạm vào làn da mịn màng của cậu hơn.
Lục Bỉnh Văn trầm giọng nói: “Phu nhân, hôm nay anh rất thích tạo hình của em lúc ở ma vực, anh tái hiện lại một chút, được không?”
Hạ Diễm đang ăn táo thì giật mình, còn chưa kịp phản ứng thì trên đỉnh đầu đã mọc ra một đôi tai mèo trắng nõn, bông xù mềm mại, còn phía sau thì mọc ra cái đuôi mèo thật to, đung đưa bồng bềnh.
Lục Bỉnh Văn bế cậu đi vào phòng ngủ: “Vợ à, em ăn no rồi, lại ngủ đủ rồi, bây giờ nên ‘ăn khuya’ thôi.”
Hạ Diễm giãy giụa nói: “….. Sau bữa ăn không được vận động mạnh!”
Lục Bỉnh Văn nhẹ nhàng hôn lên môi Hạ Diễm, sau đó áp cậu vào tường tiếp tục hôn, hắn nói: “Anh nghĩ khuyết điểm duy nhất của em chính là khiến người ta quá yêu thích.”
Hắn vuốt ve cái đuôi mèo của Hạ Diễm. Hạ Diễm vô cùng kinh ngạc vì cái đuôi của mình lại có cảm giác. Bị Lục Bỉnh Văn chạm vào, cậu vừa có chút ngứa ngáy vừa có chút hưng phấn.
Cậu nhịn không được khẽ hừ một tiếng, nhưng chất giọng trong trẻo, lạnh lùng của thiếu niên lại khơi dậy dục vọng chinh phục của lệ quỷ. Lục Bỉnh Văn nhìn Hạ Diễm nói: “Mấy người đàn ông hôm nay vẫn luôn nhìn em chằm chằm.”
“Vậy thì sao?” Hạ Diễm dùng đầu gối nhẹ nhàng ngăn cản thế tiến công của Lục Bỉnh Văn, cậu nhìn về phía hắn, nói: “Không phải em… vẫn luôn nhìn anh sao?”
Lục Bỉnh Văn khẽ nhếch khóe môi, nói: “Thì ra phu nhân vẫn luôn nhìn trộm anh.”
Hạ Diễm có chút ngượng ngùng, cậu sao chép pháp thuật của Lục Bỉnh Văn, nói: “Vậy anh cũng phải biến ra tai và đuôi giống em mới được.”
Một giây sau, trên đỉnh đầu và phía sau Lục Bỉnh Văn lại mọc ra một đôi tai sói và một cái đuôi sói.
Lục Bỉnh Văn liếc mắt nhìn cái đuôi sói ở phía sau, nhẹ nhàng kéo áo sơ mi của mình ra, cúc áo rơi xuống sàn nhà phát ra tiếng leng keng.
Hắn chậm rãi đè Hạ Diễm xuống dưới thân. Mỹ nhân nằm bên dưới vừa thanh thuần vừa quyến rũ, hai tai mèo trên đỉnh đầu khẽ run lên theo nhịp thở của cậu, tựa hồ như đang hưng phấn, lại tựa hồ như có chút khẩn trương.
“Sói xám sẽ đến ‘ăn’ em.” Lục Bỉnh Văn nhẹ nhàng nắm cằm Hạ Diễm, “Không được trốn.”
Hạ Diễm nhẹ nhàng cười cong cong hai mắt, không những không chạy trốn, mà còn nắm lấy vạt áo sơ mi của Lục Bỉnh Văn kéo xuống, nhiệt tình hôn hắn.
Cậu ghé sát vào lỗ tai sói của Lục Bỉnh Văn nhẹ giọng nói: “Em thích anh, cho nên anh muốn thế nào cũng được.”