Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau
Chương 76: Hẹn Hò Mùa Đông
Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau thuộc thể loại Linh Dị, chương 76 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mùa đông ở thành phố B là lúc cả đất trời được băng tuyết bao phủ. Sáng sớm, những bông tuyết lại rơi ngoài cửa sổ.
Trong phòng đã bắt đầu dùng hệ thống sưởi ấm. Hạ Diễm, một người miền Nam, lần đầu tiên cảm nhận được sự tuyệt vời của hệ thống này. Trong không gian ấm áp như vậy, cậu được khối băng khổng lồ có đuôi ôm lấy từ phía sau, ngược lại còn cảm thấy mát mẻ, thoải mái đến không ngờ. Mặc dù đã tỉnh, nhưng cậu chỉ nhàn nhã vẫy đuôi mèo rồi yên lặng nằm đó, không muốn rời khỏi ổ chăn chút nào.
Nhưng rất nhanh sau đó cậu đã muốn rời đi, bởi vì nam nhân quỷ đang ôm cậu đã bắt đầu cựa quậy.
Hạ Diễm thu pháp thuật lại, chui ra khỏi lồng ngực Lục Bỉnh Văn, nhẹ giọng nói: “Được rồi, anh à, không được hôn nữa, em muốn rời giường để ôn bài!”
Lục Bỉnh Văn như keo dính di chuyển ra phía sau Hạ Diễm, nhiệt tình ôm lấy eo cậu, nói: “Ừm, em học bài của em, anh ôm em học, không quấy rầy em.”
Hạ Diễm mặt đỏ tai đỏ nói: “….. Anh …… Có quấy rầy hay không thì trong lòng anh rõ nhất.”
Lục Bỉnh Văn dùng cái đuôi sói của mình quấn qua đùi Hạ Diễm, ánh mắt hắn cũng thẳng thừng nhìn chằm chằm người đẹp trong ngực. Bàn tay hắn lúc đầu đặt lên eo Hạ Diễm, nhưng sau đó lại khẽ nhéo một cái lên vòng eo mảnh khảnh của cậu, hắn nói: “Tối hôm qua em còn nói tùy anh muốn làm thế nào cũng được, sao hôm nay vừa xuống giường đã trở mặt không nhận chồng rồi?”
Hạ Diễm bị nhéo có chút mềm chân, cậu khẽ hừ một tiếng, ngã vào lòng chồng quỷ của mình.
Chẳng bao lâu sau, cậu đã bị hôn đến hai mắt ứa lệ, cậu mơ hồ nói: “Anh…. Không phải là anh có rất nhiều việc phải làm sao….. Em…. Em muốn tố cáo Phong Đô đại đế lười biếng trốn việc!”
Lục Bỉnh Văn vẫn chưa thỏa mãn buông tay ra, thấy đã trêu chọc cậu đủ rồi, hắn hôn lên môi Hạ Diễm, rồi vuốt ve tóc cậu, trầm giọng nói: “Được rồi, anh đi làm bữa sáng.”
Hạ Diễm xoa xoa eo mình, ngồi phịch xuống ghế sofa nhỏ trong phòng ngủ, thầm nghĩ, nếu có cuộc thi song tu, chắc chắn Lục Bỉnh Văn có thể giành vị trí đầu tiên.
Cậu lấy điện thoại ra kiểm tra tin nhắn. Sáng sớm, Tiểu Kiều đã gửi cho cậu một video nam idol đang nhảy, với vũ đạo vô cùng sôi động. Tiểu Kiều biểu hiện sự yêu thích của mình bằng cách gửi ba dấu chấm than.
Tiểu Kiều: Đẹp trai quá trời quá đất, ôi mẹ ơi, nước mắt không kìm được chảy ra từ khóe miệng!!!
Hạ Diễm xem chưa tới nửa phút thì Lục Bỉnh Văn đeo tạp dề đã xuất hiện bên cạnh cậu. Hai người cùng thưởng thức hình ảnh nóng bỏng trong video, hắn nhướng mày, nói: “Uốn éo cũng không tệ.”
Không hiểu sao Hạ Diễm lại có cảm giác mình bị bắt gặp, cậu yên lặng tắt video, sau đó nâng mặt Lục Bỉnh Văn lên nghiêm túc nói: “Anh à, em vẫn cảm thấy hoa nhà mình thơm hơn.”
“Tốt nhất là em nên như vậy.” Lục Bỉnh Văn nắm tay Hạ Diễm đứng lên, “Bữa sáng được rồi, ăn nhiều một chút để bồi bổ sức khỏe.”
Rất nhanh sau đó Hạ Diễm đã phát hiện, muốn yên ổn học ở nhà thì độ khó vẫn rất cao.
Chồng quỷ của cậu lúc thì muốn hôn, lúc thì muốn ôm, còn chốc nữa muốn làm gì thì cậu cũng chẳng biết.
Tóm lại, lúc cậu rời nhà đến thư viện, Lục Bỉnh Văn nói phải làm việc, vậy nên đã nướng một mẻ bánh quy sô cô la hình mèo con cho cậu, còn cho cậu ăn thử trước một miếng. Ban đầu cảnh tượng vốn rất ấm áp, nhưng không hiểu sao lại biến thành một màn hôn nhau say đắm, khiến Hạ Diễm phải mau chóng thu dọn sách vở vội vã rời khỏi nhà.
Trước khi rời đi, Lục Bỉnh Văn còn hôn tạm biệt cậu, cuối cùng hắn cũng bắt đầu nghiêm túc làm việc.
Hạ Diễm một mình bước ra ngoài trên nền tuyết, lại bất ngờ nhìn thấy con mèo trong khu dân cư ngồi chồm hổm trước tòa nhà nơi cậu ở, bên cạnh còn có bốn con mèo con có hình dạng rất giống nhau.
Con mèo kia thấy Hạ Diễm từ xa đã ‘Meo’ lên một tiếng như chào hỏi, giống như muốn cảm ơn cậu đã làm cho nó một cái tổ che gió che mưa, còn mang con mình tới cho Hạ Diễm nhìn một chút.
Hạ Diễm yên lặng đeo khẩu trang lên, sau đó triệu hồi Mao Tiểu Quất ra rồi nói: “Tiểu Quất à, em đến hỏi nó xem có còn cần thứ gì nữa không?”
Mao Tiểu Quất ung dung đi tới trước mặt con mèo mẹ kia, hai con mèo kêu meo meo một hồi, sau đó Mao Tiểu Quất trở về bên cạnh Hạ Diễm, nói với cậu: “Chủ nhân, nó nói nó không cần gì nữa, chỉ muốn mang theo mấy đứa nhỏ đến cảm ơn người, meo meo….. ”
Hạ Diễm mắt cong cong cười với mấy con mèo nhỏ đang nghịch tuyết cách đó không xa, sau đó bỏ Mao Tiểu Quất vào trong túi đi tới thư viện. Khi học kỳ sắp kết thúc, tất cả các sinh viên đều tập trung ở thư viện tự học.
Hạ Diễm vùi mình trong thư viện bốn ngày liên tiếp, say mê tiếp thu kiến thức trong sách giáo khoa và ppt.
Đến đêm thứ tư, cuối cùng Hạ Diễm cũng đọc xong tất cả tài liệu cần học. Cậu đến nhà ăn gọi một nồi lẩu nóng hổi, sau đó chụp một bức ảnh thức ăn cho Lục Bỉnh Văn xem: Anh ơi, em sắp ăn tối rồi, anh vẫn còn bận việc sao? Kèm theo một biểu tượng mèo con nghiêng đầu.
Lục Bỉnh Văn xuất hiện ở nhà ăn lớn của T đại. Trong nhà ăn, chỗ nào cũng thấy những đôi tình nhân trẻ cùng nhau ăn cơm. Hôm nay Hạ Diễm mặc một chiếc áo khoác màu nâu nhạt, họa tiết áo khoác rất đẹp, khiến cậu trông thanh lịch, cao quý như đỉnh núi tuyết trắng khó chạm tới.
Xung quanh vẫn có bạn học đi ngang qua lén lút nhìn cậu, nhưng Hạ Diễm vẫn bình thản cúi đầu ăn phần của mình, hoàn toàn không ngẩng đầu lên, ngay cả khi Lục Bỉnh Văn ngồi xuống bên cạnh cậu cũng không phát hiện.
“Lao động trí óc quả thực rất hao tổn tinh thần.” Lục Bỉnh Văn trầm giọng nói, “Xem ra bảo bối của anh thật sự đói bụng.” Hạ Diễm ngẩng đầu, thấy Lục Bỉnh Văn ngồi đối diện mình cũng không bị giật mình, trong mắt chỉ có vui mừng và hạnh phúc. Cậu cười mắt cong cong, nói: “Em có chút đói.”
Hạ Diễm rũ mắt, nhẹ nhàng cong khóe miệng, nói: “Thật ra vừa rồi em có chút nhớ anh, nhưng anh đã xuất hiện rất nhanh. Anh à, chẳng lẽ anh có thể nghe được điều ước của em sao?”
Trái tim không đập của Lục Bỉnh Văn thiếu chút nữa vì người đẹp trước mắt mà nhảy nhót, hắn nhìn qua vẫn anh tuấn, nho nhã như mọi khi, nhưng tâm trạng so với vừa rồi ở Minh giới tốt hơn không chỉ một chút.
“Ừ.” Lục Bỉnh Văn mang tai nghe mới đến cho Hạ Diễm, “Tai nghe hình tai mèo của em bị hỏng rồi phải không?”
“Sao anh lại biết việc này.” Hạ Diễm có chút kinh ngạc, hôm qua lúc cậu dùng tai nghe thì phát hiện nó đã bị hỏng, cậu vẫn chưa nói với Lục Bỉnh Văn.
“À, đúng rồi, em vốn định mang đi sửa rồi dùng tiếp, dù sao thì đó cũng là quà của bạn em tặng.” Hạ Diễm nói, “Chẳng trách tối hôm qua em cảm thấy bên cạnh mình thật lạnh. Anh à, sao đến thăm em mà không nói cho em biết?”
“Tai nghe không thể sửa được.” Lục Bỉnh Văn nói, “Anh đã thử rồi, các bộ phận bên trong đều đã bị cháy, mua linh kiện còn tốn kém hơn mua tai nghe mới.”
Hạ Diễm khẽ giật mình, cậu mở hộp ra, đeo tai nghe hình tai mèo màu vàng sữa mới toanh lên đầu, sau đó mắt cong cong cười, nói: “Sao lại là tai mèo?”
Lục Bỉnh Văn ấn một nút bên cạnh tai nghe, tai mèo bắt đầu phát ra ánh sáng. Trong phòng ăn vốn có chút tối, khi tai mèo phát sáng, tất cả mọi người đều nhìn về phía tai mèo phát sáng ấy.
Hạ Diễm vội vàng tháo tai nghe xuống, cậu khẽ cười, nói: “Cám ơn anh, người bạn trước đó tặng tai nghe hình tai mèo cho em đã hy vọng em dùng nó để tìm người yêu trên mạng, nhưng bây giờ….. Em không cần phải tìm người yêu nữa.”
Mỹ nhân nở nụ cười, khiến cho cả nhà ăn không thể rời mắt.
Tất cả mọi người đều đang nhìn trộm cặp đôi này. Trên diễn đàn trường xuất hiện một bài đăng hot về các cặp đôi trong trường: [Cuối năm rồi! Mọi người đến bình chọn cho cặp đôi nào mà các bạn cảm thấy là ngọt ngào nhất nhé! 】
Những cặp đôi được đăng trên diễn đàn này đều là những người khá nổi tiếng trong trường. Hạ Diễm và Lục Bỉnh Văn không chỉ có tên trong danh sách bình chọn, mà hai người còn leo lên vị trí số 1, kèm theo lời giới thiệu: [Cặp đôi này cực kỳ thu hút, bạn trai của mỹ nhân cũng rất chu đáo, cứ bình chọn cho họ là xong!]
[Tôi nói mấy cậu nghe này, vừa rồi bạn trai của Hạ Diễm đến nhà ăn trường chúng ta gặp cậu ấy, còn đem theo quà tặng nữa, Hạ Diễm của chúng ta đeo tai nghe hình tai mèo thật sự rất đáng yêu nha! 】
【Người ở nhà ăn sắp ngất đi vì ngọt ngào đến mức này, hai người này yêu nhau còn ngọt hơn cả phim thần tượng.】
[Mỹ nhân và anh chàng lạnh lùng rất có sức hấp dẫn… Tôi thật sự rất muốn nhìn hai người bọn họ làm…. Chuyện đó!】
[Người ở trên, cậu nói chuyện nguy hiểm quá, nhưng mà tôi cũng muốn xem! 】
【Đúng thật, tôi cũng cảm thấy hai người bọn họ rất có sức hút, mặc dù Hạ Diễm rất ngoan ngoãn, nhưng khi trêu chọc cậu ấy chắc chắn rất thú vị đi. (Tâm hồn tăm tối, vặn vẹo)】
[Bạn trai của cậu ấy lúc nào cũng mặc vest, những người thích đồng phục, thích đàn ông gọn gàng, sạch sẽ dần dần ngất xỉu, nhưng mà bạn trai cậu ấy làm gì vậy? 】
【Người ở trên, tôi nghe nói bạn trai cậu ấy làm kinh doanh, hình như là làm trong lĩnh vực Huyền học thì phải. 】
【 Huyền học? Thật đúng là một nghề đặc biệt, đó chẳng phải lừa đảo sao? 】
【Đừng quản nữa, đó là việc của người ta, người mà đại thiếu gia chọn chắc chắn là môn đăng hộ đối, không sai được.】
Đêm trước ngày thi, Hạ Diễm về nhà ăn bữa đêm, Lục Bỉnh Văn cũng không quấy rầy cậu, chỉ im lặng cùng cậu học bài.
Độ khó của các kỳ thi ở T đại vẫn rất cao, mỗi năm vào cuối kỳ có khoảng 20% sinh viên thi trượt các môn. Hạ Diễm lật bài tập, quay đầu nhìn về phía Lục Bỉnh Văn, nói: “Anh ơi, em có đề này không biết làm.”
Kỳ thật đề này cậu biết, nhưng cậu nhớ tới lời Tiểu Kiều nói: “Bạn trai cậu giống kiểu học bá lạnh lùng, chắc sẽ không bao giờ chỉ bài cho người khác đâu.” Nghe vậy thì trong lòng cậu cũng có chút tò mò, không biết Lục Bỉnh Văn có thể giảng bài cho người khác hay không.
Lục Bỉnh Văn mặc một bộ đồ ngủ bằng lụa, vốn đang ngồi ở đầu giường đọc tiểu thuyết tình cảm của con người, thấy Hạ Diễm cần mình, hắn đi tới bên cạnh cậu, chăm chú đọc đề bài.
Hắn cũng không ngờ có ngày vợ mình cần mình giảng bài. Dù sao thì theo quan sát của hắn, vợ hắn là một học bá rất khiêm tốn, thứ gì đọc qua cũng không bao giờ quên, cũng rất ít bài cậu không biết giải.
Lục Bỉnh Văn nhìn nửa phút, sau đó ngồi xuống bên cạnh Hạ Diễm giảng giải cho cậu. Giọng nói của hắn giống như tiếng đàn cello trầm ấm, giọng điệu hết sức dịu dàng, giống như đang kể cho cậu một câu chuyện tình nhẹ nhàng vậy.
Hạ Diễm chớp mắt, tâm tư của cậu đã sớm không còn tập trung vào đề bài nữa, vốn lúc đầu còn cố làm ra vẻ đang lắng nghe, nhưng không được bao lâu cậu đã không thể giả vờ được nữa, mà lén nhìn khuôn mặt tuấn tú của Lục Bỉnh Văn.
Lúc này Lục Bỉnh Văn mới phát hiện bạn nhỏ nhà mình còn có dụng ý khác, hắn nhìn về phía Hạ Diễm, khẽ nhếch khóe miệng lên trầm giọng nói: “Bạn nhỏ, em mất tập trung rồi?”
Hạ Diễm ngẩng đầu lên, giả vờ đóng sách lại, nói: “Cảm ơn anh đã chỉ em làm bài.”
Sau đó, cậu ngẩng đầu hôn lên yết hầu Lục Bỉnh Văn, khẽ mút một cái, lưu lại dấu hôn mờ nhạt trên cổ hắn. Rõ ràng có nhiều chỗ có thể hôn, nhưng hết lần này tới lần khác lại chọn chỗ ‘dễ gây hiểu lầm’ nhất. Hơi thở ấm áp của cậu phả vào cổ Lục Bỉnh Văn, làm cho hắn có chút nhột nhạt, cuối cùng, nụ hôn của Lục Bỉnh Văn cũng rơi vào môi cậu.
Hai người ôm nhau, ngã xuống sofa bên cạnh. Nhiệt độ xung quanh đột nhiên tăng lên mấy độ, cho dù Lục Bỉnh Văn đã cố gắng kiềm chế, nhưng vẫn không kìm được xúc động.
Hắn nhìn Hạ Diễm, trầm giọng nói: “Bảo bối, chờ đến khi em nghỉ đông, theo anh đến Minh giới ở vài ngày nhé, được không?”
Hạ Diễm gật đầu, ngoan ngoãn vâng lời.
Lục Bỉnh Văn ôm Hạ Diễm đến bên giường giống như ôm búp bê lớn, hắn cúi người đặt một nụ hôn thật sâu và nồng nàn lên môi cậu, sau đó nói: “Sao anh cảm thấy em lại gầy đi một chút vậy?”
Hạ Diễm bị hôn cho choáng váng, trong lúc bâng khuâng, cậu cảm thấy mùa đông rất thích hợp để yêu đương hẹn hò. Tất cả những gì cậu có bây giờ là sự ấm áp mà mình chưa từng nghĩ tới vào thời điểm này năm ngoái.
Lục Bỉnh Văn ghé sát tai Hạ Diễm nhẹ giọng hỏi: “Thời gian này năm ngoái em đang làm gì?”
“Thời gian này năm ngoái…..” Hạ Diễm nhìn về phía Lục Bỉnh Văn, “Mấy cặp đôi trong lớp đều đang chuẩn bị đón Giáng sinh. “
“Còn em thì sao?” Lục Bỉnh Văn nói, “Diễm Diễm của anh đang làm gì?” Hạ Diễm nhẹ giọng nói: “Em hả? Để xem…. Học bù sau khoảng thời gian bị bệnh.”
So với năm ngoái thì năm nay sức khỏe Hạ Diễm đã tốt hơn rất nhiều.
Thời điểm lạnh nhất năm ngoái, về cơ bản thì Hạ Diễm toàn nằm trên giường bệnh, hết tiêm rồi lại truyền dịch. Là học sinh lớp 12, nhưng cậu thường xuyên xin về sớm, xin nghỉ học. Giáo viên chủ nhiệm cũng đã từng tiếc nuối cho tương lai của cậu, nhưng lúc thi thì Hạ Diễm đã xuất hiện, còn đứng đầu.
Sau đó người ta đồn đãi, bọn họ nói Hạ Diễm là thiên tài, cơ bản không cần học hành gì.
Nhưng trong lòng Hạ Diễm biết rất rõ, cho dù cậu có thật sự là thiên tài, vậy cũng phải mở sách giáo khoa ra để tiếp thu kiến thức, bằng không sẽ lãng phí thiên phú, cuối cùng sẽ trở thành một ngôi sao băng rơi rụng, không còn tỏa sáng được nữa.
Lục Bỉnh Văn buông cậu ra, nhẹ nhàng vuốt ve má Hạ Diễm, trong mắt vẫn còn chút xót xa.
“Ngày mai còn phải dậy sớm, nghỉ ngơi sớm một chút.” Lục Bỉnh Văn điều chỉnh đèn, sau đó lại thấp giọng nói, “Chuyên ngành của em còn phải học rất nhiều.”
“Không sao.” Hạ Diễm nghiêng đầu tựa lên cánh tay Lục Bỉnh Văn, “Học những thứ mình thích cũng rất thú vị.”
Bốn năm ngày tiếp theo, ngày nào Hạ Diễm cũng đều có môn thi, vậy cho nên cậu đã trực tiếp ở ký túc xá, nhưng hàng ngày Lục Bỉnh Văn vẫn lén lút đến tìm cậu, cậu cũng sẽ lén nắm tay Lục Bỉnh Văn.
Vào ngày thi cuối cùng, thành phố B lại có tuyết rơi.
Bữa ăn với thầy giáo và các đàn anh, đàn chị được sắp xếp vào tối nay, giáo sư Ngụy mời mọi người, ông bảo Hạ Diễm đến nhà hàng Hoa Khê dùng bữa.
Lục Bỉnh Văn đưa Hạ Diễm đến trước cửa nhà hàng rồi nói, “Bảo bối, em đi ăn đi, lát nữa anh sẽ đến đón em.”
Hạ Diễm gật đầu, vừa xuống xe đã gặp Cố Hội. Cố Hội vẫy tay với cậu, nói: “Tiểu sư đệ, chúng ta ở chỗ này!”
Hạ Diễm chạy mấy bước mới bắt kịp, hai mắt Cố Hội sáng bừng, cô nói: “Oa, sư đệ, cậu mặc màu trắng thật sự rất đẹp, cái khăn quàng cổ màu xanh xám này cũng rất đẹp.”
Hạ Diễm có chút ngượng nghịu nói: “Bạn trai em chọn đó.”
Cố Hội kinh ngạc nói: “Em rể thật là giỏi.”
Hạ Diễm cười mắt cong cong, nói: “Em vẫn còn chưa gặp các đàn anh, đàn chị khác.”
“Ừ, thầy chúng ta nhận rất ít học trò, mỗi năm nhiều nhất cũng chỉ nhận một hoặc hai người, tính cả em nữa thì tối nay tổng cộng có sáu người.” Cố Hội nói, “Bạn cùng khóa với Lưu Chấn là Trịnh Tây Trạch, còn có Vương Lộ – bạn cùng khóa với chị, và một tiểu sư đệ nghiên cứu sinh năm nhất nữa tên là Lam Cảnh Thâm, cậu ấy là một trạch nam, rất ít khi ra ngoài.”
Hạ Diễm cười, nói: “Quả thật không nhiều lắm.”
“Ừ, không khí trong sư môn chúng ta cũng khá tốt, mọi người cũng rất thích em.” Cố Hội nói, “A, mỗi lần nhìn thấy em sẽ cảm giác như mắt mình được rửa sạch vậy. Không biết nên ghen tị với em hay với bạn trai em nữa!”
Gần đến cuối năm, càng ngày càng có nhiều người tụ tập ăn uống trong nhà hàng, bãi đậu xe chật kín xe của khách. Lúc Hạ Diễm vào cửa đã thấy các đàn anh, đàn chị đến rồi.
Bên ngoài căn phòng bên cạnh bọn họ rất náo nhiệt, nhân viên phục vụ đang cãi vã với một đại ca xăm trổ đầy mình, vị đại ca kia còn hung hăng nói: “Tôi sờ một cái thì có sao chứ?!”
Hạ Diễm khẽ nhíu mày, thầm nghĩ kẻ lưu manh này từ đâu ra vậy?
“Sư đệ tới rồi!” Cố Hội cười rạng rỡ, nói: “Tiểu sư đệ, chúng ta đã chuẩn bị một bất ngờ cho cậu!”
Lưu Chấn và Trịnh Tây Trạch cùng nhau kéo ra một tấm băng rôn màu đỏ, trên đó viết: Chúc mừng tiểu sư đệ Hạ Diễm giành huy chương vàng!
“Vì thời gian gần đây phải thi, chúng ta còn chưa kịp chúc mừng chiến thắng của em.” Lưu Chấn nói, “Hôm nay chúng ta cùng nhau ăn mừng.”
Hai sư tỷ kéo dải ruy băng ra, những dải màu rơi xuống người Hạ Diễm, cậu có chút bối rối đứng yên tại chỗ, ngoan ngoãn đáp: “Cám ơn sư huynh sư tỷ.”
“A, đáng yêu quá.” Vương Lộ nói với Cố Hội, “Quả nhiên đáng yêu như lời cậu kể!”
Rượu đã qua ba tuần, giáo sư Ngụy bắt đầu kể cho mọi người nghe chuyện mình gặp ma. Vương Lộ và Lam Cảnh Thâm mở to mắt, rõ ràng đã bị chuyện ma thầy kể dọa sợ.
“Làm gì có ma quỷ chứ.” Vương Lộ nói, “Thầy à, xin thầy đừng kể nữa, sợ quá.”
“Không không không, sư tỷ, trên đời này thật sự có ma đó.” Lam Cảnh Thâm nói, “Tôi cũng từng gặp phải, hơn nữa còn gặp ngay ở trường học.”
“Hả? Thật hay đùa vậy?”
Hạ Diễm tò mò nhìn về phía Lam Cảnh Thâm.
“Hồi học cấp ba tôi có một bạn học vì áp lực quá lớn nên đã nhảy lầu tự tử. Lúc ấy….. Sau khi nhảy xuống thì cậu ấy lại hối hận, vì vậy đã đưa tay nắm lấy lan can trên ban công.” Lam Cảnh Thâm nói, “Lúc đó cũng là mùa đông, trời cực kỳ lạnh, cậu ấy đã tìm một nơi vắng người để nhảy xuống. Nhưng lúc đó tôi và bạn cùng bàn của mình đến thư viện nên đi ngang qua, chúng tôi đã vội vàng nắm lấy tay cậu ấy.”
“A?” Cố Hội kinh ngạc hỏi lại, “Sau đó thì sao?”
“Cậu ấy nặng hơn 90 cân, hồi trung học tôi là một người gầy gò, lúc ấy tôi chỉ nặng có 60 cân, bạn ngồi cùng bàn của tôi thì nặng khoảng 65 cân. Hai người chúng tôi kéo cậu ấy chừng năm phút thì không còn sức nữa.” Lam Cảnh Thâm nói, “Cậu bạn ấy nói, ‘Thôi bỏ đi, tôi tự đạp lên là được.’ Thế là cậu ta bắt đầu vùng vẫy, tôi và bạn cùng bàn của mình không thể giữ được nữa nên đành buông tay, cậu ấy rơi từ tầng sáu. Lúc được đưa lên xe cứu thương thì đã không còn sự sống.”
“A, cái này…” Vương Lộ nói, “Tầng sáu, đúng là…. Muốn cứu cũng khó, các cậu đã cố gắng hết sức rồi.”
“Trường cấp ba tôi học ở huyện, lúc ấy không biết nhà trường nghĩ gì mà lại trồng rất nhiều cây hòe ở gần khu ký túc xá.” Lam Cảnh Thâm nói, “Chuyện đó đã qua một thời gian, phải hơn ba tháng sau tôi mới dần dần thoát khỏi ám ảnh của chuyện đó, nhưng có một tối, tôi cảm thấy bên cạnh mình đột nhiên lạnh toát. Đó là một cái lạnh…… rất đặc biệt, cái lạnh bất thường ấy.”
Hạ Diễm gật đầu, đồng tình nói: “Đúng là như vậy, nơi ma quỷ lui tới sẽ hơi lạnh. Mà cây hòe lại rất âm khí, có thể thu hút ma quỷ.”
“Đúng vậy, tôi vừa mở mắt ra thì thấy người bạn học đã mất kia ngồi chồm hổm ở đầu giường mình.” Lam Cảnh Thâm nói, “Cậu ta cứ ngồi bất động nhìn chằm chằm vào tôi, tôi sợ tới mức chui tọt vào trong chăn luôn, còn tưởng mình đang mơ ngủ. Kết quả, tôi vừa thò đầu ra thì lại thấy cậu ấy lơ lửng ngay phía trên, ngay phía trên đó.”
Hạ Diễm tưởng tượng ra cảnh tượng đó, toàn thân nổi da gà, mấy người bên cạnh ai cũng ngây người ra. Lam Cảnh Thâm lại tiếp tục nói: “Nhưng người bạn kia cũng không hề có ác ý, cậu ấy chỉ nói với tôi một câu, ‘Cậu gầy quá, ăn nhiều vào một chút.’ Rồi biến mất.”
“À, thì ra là một con ma tốt bụng lo lắng cho sức khỏe của cậu.” Mấy sư tỷ cười khúc khích trêu chọc, “Bây giờ cậu đã không phụ lòng mong đợi của mọi người, đã lớn thành một tráng sĩ 90 cân rồi, kết quả này cũng có một phần công lao của cậu ấy.”
Lưu Chấn và Cố Hội lại tranh nhau kể lại câu chuyện bị ma gõ cửa khi đi thi đấu. Hạ Diễm nhấp một ngụm rượu vang, chăm chú lắng nghe những câu chuyện ma quỷ kỳ lạ, nhưng bỗng nhiên cậu cảm thấy căn phòng này bắt đầu trở nên lạnh lẽo.
Ngay sau đó, toàn bộ nhà hàng đột ngột mất điện.
Phòng của Hạ Diễm đang mở cửa, từ vị trí của Hạ Diễm, vừa lúc có thể nhìn thấy phòng đối diện cũng tối đen như mực.
Cố Hội vội vàng mở đèn pin trên điện thoại lên: “Trời ơi, không phải chứ, trước đây tôi đã nghe người ta nói, ma quỷ cũng thích nghe chuyện ma, không phải là có con ma nào đó ở gần đây đang nghe chuyện ma đó chứ?”
Hạ Diễm cũng bật đèn pin lên, không biết Lưu Chấn đã chạy đến ôm cánh tay cậu từ lúc nào, hắn nói: “Sư đệ cứu mạng!”
Vương Lộ không rõ tình hình lắm, cô nói: “Lưu Chấn, cậu ôm sư đệ làm cái gì, cậu to lớn như vậy, đừng có đè bẹp sư đệ chứ!”
Sau khi có kinh nghiệm gặp ma, giáo sư Ngụy lấy điện thoại ra chiếu đèn pin khắp xung quanh, sau khi xác nhận trong phòng không có thêm người thứ tám, lúc này ông mới thở phào nhẹ nhõm, nói: “Xem ra chỉ là nhà hàng bị mất điện thôi.”
Trong tầm nhìn của Hạ Diễm bỗng có một bóng trắng vụt qua, cậu vội vàng nói: “Đừng lên tiếng!”
Cả căn phòng nhất thời tĩnh lặng đến lạ thường, trong lúc hoảng hốt, hình như Hạ Diễm nghe được tiếng nước “tí tách” rơi.
Đèn trong phòng lại sáng lên trở lại, Cố Hội thở phào nhẹ nhõm, nói: “Hình như chỉ là mất điện thôi.”
Ngay sau đó, phòng bên cạnh bỗng truyền đến một tiếng thét chói tai: “A a a….. Trời ơi, có người chết!”
Ngoài cửa vô cùng hỗn loạn, mấy sinh viên trong phòng cũng hoảng sợ đến mức không thốt nên lời.
Hạ Diễm vội vàng chạy ra ngoài, phát hiện người chết chính là gã thanh niên vừa sờ mông nhân viên phục vụ ở phòng bên cạnh, trên cánh tay còn có hình xăm Kỳ Lân.
Người đàn ông kia bị đóng băng đến chết trong toilet, toàn thân anh ta đã cứng đờ, thậm chí trên lông mi còn có những tinh thể băng trắng phủ kín.
Trước khi chết, hình như anh ta nhìn thấy thứ gì đó cực kỳ kinh khủng, vậy cho nên miệng và mắt mới mở to như vậy, trông anh ta giống hệt một bức tượng kinh hãi.