Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau
Chương 81: Đấu Trường Cấp S1
Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau thuộc thể loại Linh Dị, chương 81 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi chạng vạng tối, Hạ Diễm và Lục Bỉnh Văn đến văn phòng gặp Đại Kim, Tiểu Kim và Lưu đạo sĩ. Sau đó, cả đoàn người theo địa chỉ trên thư mời đến một bãi đỗ xe ở ngoại ô thành phố B.
Năm nay, Đại Kim và Tiểu Kim đã quyết định tham gia kỳ thi lấy chứng chỉ thiên sư cấp A1. Hách Đa Tình là dược sư nên không cần dự thi. Cậu ta nói tối nay có hẹn gặp mặt bạn bè quen qua mạng, vì vậy không đi cùng mọi người.
Đây là lần đầu tiên Đại Kim và Tiểu Kim đi thi, suốt đường đi hai người cứ thở dài thườn thượt. Hạ Diễm thấy hai người lo lắng như vậy thì cười an ủi: “Sao hai cậu căng thẳng thế? Ngay cả ông chủ đây còn chưa có chứng chỉ. Dù hai cậu thi không đậu, tôi cũng sẽ không làm khó gì đâu.”
“Nhưng ai mà không sợ thi cử chứ?” Đại Kim nói, “Hôm nay đã miệt mài học thuộc tâm pháp khẩu quyết cả ngày nay rồi.”
Lục Bỉnh Văn nói: “Ồ? Còn có thi viết à?”
“Đúng vậy, đây là kỳ thi nhập môn mà. Thi lấy chứng chỉ A1 là cấp bậc thấp nhất, chỉ có thi viết, nhưng phần thi viết lại rất khó nhằn.”
Tiểu Kim khẽ thở dài: “Nếu tôi có đầu óc thông minh như ông chủ thì tốt rồi. Lần trước thấy ông chủ ngồi lật sách xem tâm pháp khẩu quyết trong cửa hàng, chỉ trong một phút đã đọc xong một trang, thậm chí còn nhớ kỹ từng chữ. Tiểu Hạ à, cậu nói thật đi, chỉ số IQ của cậu có phải là 180 không?”
Hạ Diễm cong mắt cười, nhẹ giọng nói: “Thật ra quyển sách kia tôi đã xem qua một lần rồi, làm sao tôi có thể nhớ nhanh đến thế được.”
Lục Bỉnh Văn ở một bên trầm giọng nói: “Đúng vậy, Diễm Diễm một khi đã đọc qua thì sẽ không quên.”
Đại Kim và Tiểu Kim cùng nhau quay qua nhìn Lục Bỉnh Văn. Bọn họ luôn cảm thấy, trong khoản khoe bạn trai thì Lục tiên sinh lạnh lùng cao ngạo này chẳng tiếc công sức chút nào.
Tiểu Kim thì thầm: “Lục tiên sinh, có phải anh sinh ra đã là đại thần cấp tối đa rồi không? Tại sao tôi chưa bao giờ nhìn thấy anh học những thứ này. Tiểu Hạ ít nhất còn nằm trong phạm trù nhân loại bình thường, còn anh... Có đôi khi tôi cảm thấy... anh không phải là con người.”
Lục Bỉnh Văn bật cười thành tiếng, hắn hỏi: “Đây là cậu đang khen tôi hay là mắng tôi?”
“Là thần.” Đại Kim thần bí nói, “Đúng, là thần!”
Hạ Diễm tò mò nói: “Lưu đạo trưởng, tôi nhớ hình như là ông đã vượt qua kỳ thi cấp A3 rồi, đúng không?”
“Đúng vậy, lão đạo này đã thông qua kỳ thi cấp A3 vào năm 38 tuổi.” Lưu đạo trưởng vuốt râu, nói: “Năm thứ hai sau khi lấy được chứng chỉ, công việc làm ăn của tôi đã vô cùng phát đạt.”
Hạ Diễm gật đầu, nói: “Thật ra tôi có một thắc mắc... Nhiều người đi thi như vậy, ban tổ chức có chuẩn bị đủ yêu ma quỷ quái để dùng không?”
“À, đương nhiên là đủ rồi. Tôi đã tham gia kỳ thi này hơn mười lần rồi, thi đến năm mươi tuổi vẫn không thi qua được cấp S. Có một số quỷ quái nhất định chỉ bị một số ít người khống chế, phòng thi S3 tổng cộng cũng chẳng có mấy người. Những ma quỷ kia nếu năm nay không siêu độ được, Hội trưởng Nguyễn sẽ tìm cách nhốt nó lại để sang năm tiếp tục sử dụng.”
Hạ Diễm nói: “Hội trưởng Nguyễn nghe có vẻ lợi hại.”
“Lúc chúng tôi đi học nghe nói ông ấy là một trong những thiên tài, một người là Trương đạo trưởng, sư phụ của Úc Chi, người còn lại chính là Hội trưởng Nguyễn.” Lưu đạo sĩ nói, “Người thừa kế Tứ đại Huyền Môn phần lớn đều có quan hệ huyết thống với người kế nhiệm trước. Gia tộc Nguyễn thị làm thiên sư ít nhất cũng đã hơn hai trăm năm. Nguyễn Phong Trần xuất thân là một công tử thế gia, từ lúc mới biết nói đã được dạy huyền học, nói như thế nào cũng là một đứa trẻ thông minh tài giỏi. Nghe nói lúc bảy tám tuổi đã có thể đánh cho lệ quỷ khóc oa oa, lúc trẻ bộ dạng còn rất anh tuấn. Vô số Huyền học sư theo đuổi hắn ta.”
Hạ Diễm có chút kinh ngạc, không nghĩ tới ngành huyền học cũng có nhiều giai thoại như vậy.
“Tứ đại Huyền Môn cùng nhau thành lập Hiệp hội Thiên sư. Đệ tử Trương Thị Huyền Môn và Nguyễn Thị Huyền Môn chuyên về xua quỷ, Nhạc Thị Huyền Môn chuyên về trị bệnh và bói toán. Triệu đạo trưởng của Triệu Thị Huyền Môn thì có năng lực siêu độ lệ quỷ, nhưng con trai ông ta lại không kế thừa năng lực của ông, mấy năm gần đây cũng không tìm được đệ tử nào ưng ý, vậy nên đã bắt đầu điều hành một nhà máy chuyên sản xuất vật phẩm Huyền Học. Vòng tay công ty chúng ta bán chính là sản phẩm của Triệu lão bản.”
“Vòng tay… Sản xuất hàng loạt rồi bán cho các ngôi chùa nên rất có lợi nhuận.” Hạ Diễm nói, “Theo lời ông nói thì, hình như năng lực siêu độ quả thật rất hiếm có.”
“Đúng vậy, nghề này cần nhất là thiên phú. Rất ít người có thiên phú siêu độ. Không có đệ tử, đạo quán muốn phát triển thì phải tìm cách khác.” Lưu đạo sĩ nói, “Mấy năm nay sức khỏe Trương đạo trưởng không tốt, Trương thị Huyền Môn không còn mạnh mẽ như Nguyễn thị nhất tộc. Năm xưa vợ của Hội trưởng Nguyễn bị lệ quỷ giết, sau đó hắn ta cứ gặp quỷ là ra tay sát phạt, cũng rất nghiêm khắc với con gái và đệ tử. Tục ngữ nói: Nghiêm sư xuất cao đồ, sư môn Nguyễn thị lại có mấy đệ tử liên tiếp thi qua chứng chỉ cấp S3. Cứ mùa thu hàng năm là có vô số phụ huynh dẫn theo con cái của mình đến Huyền Môn Nguyễn thị bái ông ta làm thầy.”
Hạ Diễm trầm ngâm gật đầu, nói: “Thì ra là vậy.”
“Đây cũng là một nghề có tính rủi ro cao.” Lưu đạo sĩ cười hì hì, vỗ đầu Đại Kim và Tiểu Kim: “Vậy cho nên hai đứa không cần lo lắng căng thẳng, có lo lắng cũng vô ích. Nếu không đánh lại thì cứ chạy, đối với sư môn chúng ta mà nói, mạng là quan trọng nhất.”
“Vâng!” Đại Kim nói, “Cảm ơn sư phụ đã động viên! Con nhất định sẽ làm được!”
“Sẽ làm được!”
Hạ Diễm bị hai huynh đệ này chọc cười, cậu dựa vào bả vai Lục Bỉnh Văn, thầm nghĩ, chẳng trách Nguyễn Tri Xuân vừa gặp quỷ đã muốn giết, chắc hẳn cũng chịu ảnh hưởng từ cái chết của mẹ mình.
Lục Bỉnh Văn rũ mắt nhìn Hạ Diễm đang nằm sấp trên vai mình, hắn nhẹ nhàng cầm tay cậu, đan mười ngón tay hai người lại với nhau, dùng tay còn lại nghịch chiếc nhẫn ngọc trên ngón áp út của Hạ Diễm.
Hạ Diễm khẽ sờ bắp đùi rắn chắc của Lục Bỉnh Văn, đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ xe, cậu nói: “Ồ, chúng ta sắp tới rồi, người đang đợi bên đường này là... Lý Hải Triều phải không?”
Lý Hải Triều mặc một bộ vest đen, bên ngoài khoác một chiếc áo khoác màu xám.
Anh ta rất cao, ngũ quan cương trực, trông có vẻ là một người tài năng. Ở chỗ huyệt thái dương có một vết bớt hình rồng rất nhỏ. Vì vết bớt đó mà lần đầu tiên Hạ Diễm gặp anh ta đã ghi nhớ vị đệ tử của Nguyễn Thị Huyền Môn tên Lý Hải Triều này.
“Ồ, Tổ trưởng Lý.” Lưu đạo sĩ xuống xe chào hỏi, “Tổ trưởng Lý thật tuổi trẻ tài cao! Lúc nãy ở trên xe tôi còn bảo Đại Kim và Tiểu Kim phải lấy cậu làm gương đó.”
Lý Hải Triều lớn hơn Úc Chi và Hạ Diễm vài tuổi. Trong kỳ thi mấy năm trước, anh ta cũng là thần tượng của giới thiên sư trẻ tuổi bấy giờ, nhưng sau khi nhậm chức tại Hiệp hội Thiên Sư thì rất ít khi lộ diện.
“Lưu đạo trưởng quang lâm là vinh hạnh của Hiệp hội Thiên Sư chúng ta.” Lý Hải Triều cười nói, “Ân sư đã chuẩn bị bữa tối và đồ ăn nhẹ cho chư vị, còn giữ lại vị trí quan sát tốt nhất cho mọi người. Tôi cố ý đến để đón và đưa mọi người đi tham quan một chút.”
Dứt lời, anh ta nhìn về phía Hạ Diễm hôm nay mặc một thân đồ trắng, còn Lục Bỉnh Văn thì mặc áo khoác màu nâu.
Hạ Diễm đứng bên cạnh Lục Bỉnh Văn, một người một quỷ không hề nắm tay, hai người cách nhau khoảng chừng mười centimet, nhưng không khí quanh họ lại vô cùng ấm áp, vừa nhìn đã biết là một đôi tình nhân. Trong tay Lục Bỉnh Văn còn xách theo một túi đồ ăn vặt, trông chẳng hợp với hình tượng của hắn chút nào, có lẽ là mang cho phu nhân.
“Hạ tiên sinh, Lục tiên sinh, mời đi bên này.”
Hạ Diễm cũng gật đầu với Lý Hải Triều, nói: “Cảm ơn Tổ trưởng Lý, bận rộn như vậy còn đích thân ra đón chúng tôi.”
“À, không có gì.” Lý Hải Triều nói: “Đi làm cũng rất chán, ra đón mọi người còn có thể trốn việc.”
Ở cuối bãi đậu xe ở tầng hai có một đường hầm tối tăm, quanh co khúc khuỷu dẫn xuống phía dưới. Lý Hải Triều dùng linh lực thắp nến thơm trong tay, chiếu sáng con đường phía trước. Đại Kim khàn giọng hỏi Tiểu Kim, nhưng đủ lớn để mọi người đều nghe thấy: “Vì sao anh ta không dùng đèn pin?”
Tiểu Kim lắc đầu ra hiệu với huynh trưởng của mình, ý muốn huynh đừng nói lớn tiếng như vậy. Nhưng Lý Hải Triều cũng không ngại, anh ta quay đầu lại nói: “Đây là một con đường nhỏ nối thẳng đến chỗ ngồi VIP. Vì để đảm bảo an toàn nên sư phụ đã thiết lập kết giới ở chỗ này, nhất định phải dùng ánh sáng từ nến thơm để hóa giải.”
Hạ Diễm cảm thấy rất thú vị, lại nhìn về phía cây nến thơm trong tay Lý Hải Triều, nhìn ngọn lửa màu lam đang nhảy nhót trên cây nến, trông vừa thần bí vừa xinh đẹp.
Mọi người đi khoảng năm phút, cuối cùng cũng xuất hiện một cánh cửa đá trước mặt Hạ Diễm.
Lý Hải Triều đẩy cánh cửa đá ra rồi nói: “Đến rồi.”
“Wao…”
Đại Kim và Tiểu Kim kêu lên: “Ôi mẹ ơi! Chỗ này lớn thật đó!”
Tòa nhà trước mắt mọi người trông giống như một sân vận động lớn, có thể chứa khoảng năm ngàn người. Cuộc thi tối nay chỉ dành cho thí sinh cấp S1, sáng mai thí sinh cấp A1 mới bắt đầu thi trắc nghiệm. Còn địa điểm lớn bên ngoài này chính là đấu trường chuẩn bị cho thí sinh cấp S. Đấu trường có ba tầng khán đài, lúc này, trên khán đài đã ngồi đầy đệ tử các gia tộc Huyền Môn, trông vô cùng náo nhiệt.
Hạ Diễm đi vào căn phòng kính có vị trí quan sát tốt nhất, cậu nhẹ giọng nói: “Không nghĩ tới thành phố B còn có tòa nhà ngầm hoành tráng như vậy, thiết kế rất tinh xảo.”
“Ừ, phải mất hơn ba năm mới xây xong, đây là lần đầu tiên được đưa vào sử dụng.” Lý Hải Triều bảo nhân viên phục vụ bưng rượu, nước và đồ ăn thịnh soạn. Anh ta nói: “Chư vị cứ tự nhiên, tối nay tôi còn phải đến phòng thi giám sát. Năm nào thi cử cũng xảy ra vài rắc rối, tôi xin phép đi trước.”
Hạ Diễm gật đầu, nói: “Được, cám ơn anh.”
Chờ Lý Hải Triều đi rồi, Lục Bỉnh Văn mới thì thầm bên tai Hạ Diễm: “Gã nhóc vừa rồi cũng có chút bản lĩnh, Thần sứ của cậu ta là ba con rồng.”
Hạ Diễm khẽ “Wao” một tiếng, cậu nói: “Rồng? Nghe có vẻ rất mạnh.”
“Ừ, cậu ta rất có thiên phú, linh lực cũng dồi dào.” Lục Bỉnh Văn nói, “Đúng là người nổi bật trong số các thiên sư nhân loại.”
Hạ Diễm ngồi ở vị trí gần cửa sổ nhìn về phía hội trường bên ngoài. Lúc này, người chủ trì hội trường lên tiếng phát biểu: “Cảm ơn các đệ tử Huyền Môn từ xa đến đây. Cuộc thi cấp S1 hôm nay sẽ chính thức bắt đầu vào lúc tám giờ tối. Thí sinh tham gia thi đấu hôm nay có Vương Tây, Hà Lộ Lộ, Phương Ngọc Trạch….”
Người dẫn chương trình đọc tên của mười thí sinh. Tối nay chỉ có mười người tham gia kỳ thi này.
Đèn trong hội trường đột ngột tối sầm. Lưu lão đạo nhìn những vật trong sân đang bị phủ vải đen từ bốn phía, ông nhíu mày, nói: “Quỷ khí thật nồng nặc, đây là thứ gì vậy?”
“Trên tấm vải đen kia hình như còn có pháp ấn trấn hồn nào đó.” Hạ Diễm mở to hai mắt nhìn xuống dưới đài, “Nhìn có vẻ là ác quỷ cực hung dữ, chẳng lẽ... Đó là lồng sắt nhốt lệ quỷ sao?”
“Không phải, đó là một chiếc xe buýt.” Lục Bỉnh Văn nói, “Các người đã nghe nói qua về Hồn Xa chưa?”
Hạ Diễm lắc đầu. Lưu đạo sĩ vuốt chòm râu trắng của mình, nói: “Hồn Xa, thường dùng để chỉ những chiếc xe cũ đã khiến nhiều người bỏ mạng. Khi tai nạn xe hơi xảy ra, người chết quá nhanh sẽ mang theo oán khí cực lớn, thậm chí còn không nhận ra mình đã chết. Lâu dần, linh hồn đó bị trói buộc với chiếc xe, ai điều khiển nó cũng sẽ phải chết.”
Lúc này, thí sinh tham gia thi đấu đầu tiên đã vào vị trí, anh ta đứng cách Hồn Xa khoảng năm thước, ra hiệu cho giám khảo có thể bắt đầu. Bên ngoài khu vực yêu ma quỷ quái và thí sinh còn có một kết giới phòng hộ màu bạc hình bán nguyệt, đó là kết giới do các thiên sư của Hiệp hội Thiên Sư dựng lên để bảo vệ khán giả.
Người chủ trì hội trường búng ngón tay một cái, tấm vải đen có ấn pháp chậm rãi được vén lên. Một chiếc xe buýt rỉ sét xuất hiện trước mắt khán giả, một luồng hắc khí lượn lờ phía trên Hồn Xa, tựa như một đám mây đen.
Trong nháy mắt đó, hội trường vang lên những tiếng thán phục và cảm khái không ngớt. Người dẫn chương trình giải thích với mọi người: “Đây là một chiếc Hồn Xa gặp tai nạn bất hạnh cách đây 20 năm. Sau khi chiếc xe này xảy ra tai nạn, nó đã bị đại lý xe hơi mua đi bán lại ba lần, lần nào bán lại cũng kết thúc bằng một thảm kịch. Thì ra là lệ quỷ trong chiếc xe này đã thôn phệ các tiểu quỷ đồng loại, hơn hai mươi năm qua, quỷ khí càng ngày càng nặng nề.”
“Ôi trời, đám mây đen kia biến đổi rồi!” Đại Kim mở to hai mắt, “Trời đất ơi, cái quái gì thế này!”
Hạ Diễm nhìn về phía đám mây màu đen lơ lửng ban đầu. Chỉ trong chớp mắt, đám mây kia đã biến thành một bộ xương cao khoảng ba thước. Không đợi thí sinh kịp phản ứng, bộ xương khổng lồ kia đã lao thẳng về phía thí sinh.
“A!”
Mọi người chỉ thấy một luồng hắc khí bao phủ thân thể thí sinh kia. Một giây sau, thí sinh vừa đứng đó đã phun máu tươi, hôn mê bất tỉnh. Anh ta được nhân viên y tế đưa đi. Thấy tình huống đó, thí sinh thứ hai và thứ ba đã trực tiếp bỏ thi.
Thí sinh thứ tư là một cô bé cột tóc đuôi ngựa, tên là Từ Tư Bắc.
Bộ xương chậm rãi chuyển động thân thể, với tốc độ chớp nhoáng mà bay về phía cô bé kia. Máu và nước bọt từ miệng chảy ròng ròng xuống đất. Trong lúc nhất thời, mùi hôi thối gay mũi khiến mọi người trong diễn đàn Thiên Sư không ngừng nguyền rủa.
【Kỳ thi cấp S1 đêm nay kích thích vậy à?! Nhưng hôi thối thật đấy...】
[Mùi tanh hôi kinh hoàng thật đấy... Nếu là năm ngoái, con này có thể làm linh vật của kỳ thi cấp S2 luôn ấy chứ.]
[Người tiếp theo lên sân khấu chính là đệ tử của Nguyễn thị, tôi rất chờ mong rất chờ mong.]
[Xem thử rốt cuộc học trò của Hội trưởng Nguyễn giỏi giang đến mức nào...]
Cô bé vung roi lên, quất vào người bộ xương, dùng cái roi màu vàng quấn chặt bộ xương, không cho nó cử động.
“Mười, chín, tám, bảy, sáu…..”
Người dẫn chương trình trên sân khấu đang đếm ngược. Chỉ cần khống chế được bộ xương này trong vòng hai mươi giây là có thể vượt qua kỳ thi. Nhưng đúng lúc này, bộ xương khổng lồ kia lại thoát khỏi sợi roi của cô bé, từ bộ xương cao ba thước biến thành bộ xương cao sáu thước. Hình như nó đã hút thêm mấy tiểu quỷ khác trong đấu trường, càng lúc càng bành trướng.
Bộ xương há cái miệng thật to về phía cô bé, một quả cầu lửa màu lam từ trong miệng nó phun ra. Ánh mắt trống rỗng của nó nhìn về phía cô gái trước mặt, nó đảo một vòng quanh người cô rồi lại liếc nhìn về phía khán giả đang ngồi.
Vừa rồi Từ Tư Bắc còn có thể ứng phó, nhưng giờ lại không cách nào chống đỡ nổi. Cô bé phun ra một ngụm máu, còn bộ xương kia thì đang từng bước từng bước tiến về phía cô.
“Mau ra khỏi kết giới đi.” Người chủ trì nhắc nhở Từ Tư Bắc, “Nếu không ra ngoài sẽ nguy hiểm!”
Dường như cô bé kia không đành lòng từ bỏ cơ hội này. Vào thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, cô bé đã lăn ra khỏi kết giới kịp thời. Mà lệ quỷ vốn có hình bộ xương kia lại hóa thành một đám mây đen.
“Sao lại biến thành sương mù rồi?” Đại Kim tò mò nói, “Với khí thế vừa rồi... Tôi còn tưởng là con quỷ này sẽ ăn thịt người chứ.”
Đúng lúc này, Lục Bỉnh Văn lại nhíu mày, nói: “Không ổn.”
Hắn vừa dứt lời, đám mây màu đen kia đã tông mạnh vào kết giới phòng hộ hình bán nguyệt.
“Rầm….”
“Rầm….”
Toàn bộ đấu trường đều nghe rõ tiếng va chạm kịch liệt đó. Kết giới màu bạc vốn vô cùng chắc chắn giờ đây lại xuất hiện những vết nứt nhỏ. Một giây sau, đám mây màu đen kia đã từ chỗ vết nứt đó phi thân bay ra ngoài, chậm rãi bay lên không trung rồi biến mất không dấu vết.
“Chạy rồi?” Lưu đạo sĩ đứng lên, “Cái này……”
“Không.” Hạ Diễm chỉ tay về phía khán đài bên trái, nói, “Thứ này đang đói bụng, nó muốn ăn thịt người trên khán đài!”