Chương 82: Mỹ Nhân Bệnh Tật Lần Đầu Lộ Tài

Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau

Chương 82: Mỹ Nhân Bệnh Tật Lần Đầu Lộ Tài

Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau thuộc thể loại Linh Dị, chương 82 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đám mây đen cuồn cuộn sát khí dần biến thành một mặt quỷ khổng lồ, miệng quỷ há ra như một hố đen với lực hút cực mạnh, gào thét về phía khán giả ngồi trên khán đài phía Bắc. Cả đấu trường vang lên không ngớt những tiếng la hét chói tai.
Hôm nay, các đệ tử Huyền môn đến xem thi đấu đủ mọi lứa tuổi, từ tám đến ba mươi tám. Những đệ tử nhỏ tuổi vẫn chưa có khả năng tự vệ, trong khi các trưởng lão Huyền môn đứng chắn trước mặt họ đang đồng loạt dùng huyền thuật tấn công mặt quỷ, nhưng hiệu quả chẳng đáng kể.
Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, một con phượng hoàng thần sứ màu vàng lao ra từ hư không. Phượng hoàng vỗ cánh, phun ra một quả cầu lửa khổng lồ, buộc lệ quỷ phải lộ nguyên hình. Ba con thần long màu bạc siết chặt lấy thân thể lệ quỷ, khiến nó liên tục phát ra những tiếng kêu gào đau đớn.
Đám người trên khán đài đồng loạt kinh hô: “Là Hội trưởng Nguyễn, Hội trưởng Nguyễn và Tổ trưởng Lý tới rồi!”
Nguyễn Phong Trần đã năm mươi tuổi nhưng thân thể vẫn còn rất cường tráng. Nguyễn Tri Xuân với vóc dáng nhỏ nhắn đi theo bên cạnh cha mình, chiếc boomerang xoay vòng trong tay, sẵn sàng phóng đi bất cứ lúc nào.
Nguyễn Phong Trần nói: “Tri Xuân, lệ quỷ này là con chọn, tự mình gây ra thì tự mình giải quyết đi. Nếu không khống chế được nó thì cứ tiêu diệt đi.”
Nguyễn Tri Xuân gật đầu, nhưng Triệu đạo trưởng mặc đạo bào màu lam bên cạnh cô lại ngăn cản hai người, ông nói: “Chờ một chút! Ma quỷ cũng có quyền của ma quỷ, để lão đạo xem thử trước đã!”
Ông nhắm mắt lại, cầm pháp khí trông như một cái mõ gỗ, hình như trong miệng còn lẩm bẩm điều gì đó, như thể ông muốn siêu độ lệ quỷ này vậy.
Vầng sáng màu vàng ấm áp bao quanh bộ xương, nhưng năm giây trôi qua, lệ quỷ kia vẫn không ngừng gào thét dưới sự bao vây của thần sứ, hoàn toàn không có bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy nó được siêu độ.
“Thứ này đã cắn nuốt vô số lệ quỷ, oán khí ngút trời.” Nguyễn Phong Trần thản nhiên nói, “Triệu đạo trưởng, chuyện đã đến nước này, ông đừng lãng phí công sức nữa. Tôi bảo con gái tiêu diệt thứ này là xong.”
“Chờ một chút, chờ một chút.” Triệu đạo trưởng nói, “Các người đừng nóng vội, trong bụng bộ xương này giam giữ hàng trăm oán linh. Những oán linh kia bị lệ quỷ hại chết cũng rất vô tội, nếu bị tiêu diệt, ngay cả cơ hội chuyển thế cũng không còn.”
“Quỷ là quỷ, chỉ cần gây hại cho người khác thì phải bị tiêu diệt.” Hội trưởng Nguyễn nói, “Tri Xuân, con tiêu diệt lệ quỷ này đi.” Khán giả ngồi trên khán đài không ngừng ồn ào bàn tán, có người còn lớn tiếng nói: “Triệu đạo trưởng, vinh quang đã qua rồi, ông vẫn nên trở về buôn bán thì hơn!”
“Siêu độ lệ quỷ sao có thể nhanh bằng boomerang được chứ! Giết quỷ! Giết quỷ!”
“Nguyễn hội trưởng năm mươi lăm tuổi mà bản lĩnh và thân thủ vẫn còn như vậy, thật đúng là bảo đao chưa cùn! Con gái của Hội trưởng Nguyễn cũng ưu tú như vậy, thật sự là quá tốt!”
………..
Một chiếc boomerang bay lên không trung, tiếng cổ vũ không ngừng vang lên từ trung tâm đấu trường. Nhưng ngay vào thời điểm hỗn loạn ấy, một con mèo thần sứ màu vàng khổng lồ đập vỡ tấm kính, tung người vọt lên không trung. Nó linh hoạt né tránh chiếc boomerang, sau đó há miệng thật to, nuốt gọn bộ xương đã được Hạ Diễm thu nhỏ vào trong bụng.
Ban đầu, bộ xương còn muốn giãy giụa, liên tục phát ra những tiếng kêu gào thảm thiết. Trong lúc hỗn loạn, bộ xương kia còn kéo rụng một mảng lông mèo. Toàn bộ đấu trường như có tuyết rơi, lông mèo bay tán loạn khắp nơi.
Điều này đã làm cho Mao Tiểu Quất vốn dĩ đã có chút nóng nảy lại càng thêm tức giận. Nó dùng móng vuốt mềm mại đè chặt con lệ quỷ đang làm loạn, nói: “Mày kêu gào cái gì? La hét cái gì hả?”
Bộ xương kia nhận ra sự cường đại của vị thần sứ này, nó không kêu nữa. Người dẫn chương trình bị dọa cho choáng váng, hoàn toàn không nhận ra mình chưa tắt micrô. Cô đứng rất gần Mao Tiểu Quất và lệ quỷ, vì micrô vẫn chưa tắt nên tiếng Mao Tiểu Quất vang vọng khắp đấu trường.
Cả hội trường ai cũng nghe được lời tuyên bố đầy khí phách của Mao Tiểu Quất: “Mày kêu gào cái gì? La hét cái gì hả?”
Sau đó là tiếng mèo nhai thức ăn. Lệ quỷ đáng sợ kia dường như đã trở thành bữa ăn vô cùng mỹ vị dưới răng nanh của con mèo.
Sau đó nữa là tiếng gầm giận dữ tột độ của Hội trưởng Nguyễn qua chiếc micrô vẫn chưa tắt: “Con mèo này là của ai?!”
Hạ Diễm giật mình, vội vàng đi về phía cầu thang dẫn xuống tầng dưới trong phòng. Cậu muốn xuống đó để đón mèo.
Lục Bỉnh Văn cũng đi theo sau cậu, hai người cùng đi xuống. Khi cửa thang máy mở ra, Hạ Diễm cảm thấy vô số ánh sáng chiếu thẳng vào mặt. Cuộc thi này có hàng ngàn người xem, còn đang phát sóng trực tiếp trên diễn đàn Thiên Sư, trước mắt đã có hàng vạn người xem. Lúc này, bọn họ đều nhìn thấy lông mèo bay đầy trời, cùng với khuôn mặt nhỏ nhắn có chút bối rối nhưng tinh xảo, thanh tú của Hạ Diễm.
Trong hoàn cảnh ồn ào hỗn loạn ấy, Hạ Diễm vẫn giống như một tiểu vương tử không vướng bụi trần.
Ống kính có độ phân giải cao kéo cận cảnh khuôn mặt Hạ Diễm. Cho dù ở khoảng cách gần như vậy, gương mặt cậu cũng không có chút tỳ vết nào, khiến người ta liên tưởng đến vẻ nho nhã lịch thiệp vô ngần. Đôi mắt màu nâu nhạt như một khối hổ phách tuyệt đẹp, khí chất trên người cậu mỏng manh, lạnh lùng như một món đồ sứ tinh xảo dễ vỡ.
Nhưng cậu không phải là đồ sứ dễ vỡ, cậu là một tân binh thiên sư vĩ đại.
Trong đám người liên tục vang lên tiếng thán phục...
“Thật là một thiếu niên đẹp trai, cậu ấy là ai?!”
“Thần sứ của cậu ấy có năng lực siêu độ kìa, đây là một loại độc nhất vô nhị trên đời này đúng không? Thế mà lại là thần sứ siêu độ.”
“Linh lực thật lợi hại, chẳng lẽ đó chính là Hạ Diễm nổi tiếng trên diễn đàn hai tháng nay sao?! Không phải cậu ta không tham gia cuộc thi sao? Tôi nghe nói cậu ta ngay cả chứng chỉ thiên sư cấp A cũng chưa thi, lợi hại như vậy, đúng là không cần tham gia thi cử làm gì.”
“Thì ra đây chính là Hạ Diễm, trăm nghe không bằng một thấy, đúng là tuổi trẻ tài cao, tiền đồ vô lượng!”
Tiếng nhai nuốt lạo xạo kéo dài chưa tới nửa phút, Mao Tiểu Quất đã ợ một cái.
Nhưng chỉ có một nửa số người có thể nhìn thấy hình ảnh con mèo, nửa số đệ tử nhập môn còn lại thì chỉ có thể nghe được âm thanh thần sứ phát ra. Nhưng ngay khoảnh khắc Mao Tiểu Quất ợ kia, tất cả mọi người đều thấy được một vầng sáng trắng, ngay sau đó, con mèo phun ra vô số chấm trắng từ trong miệng.
“Chủ nhân, em no muốn chết, meo.” Mao Tiểu Quất nằm lăn lộn làm nũng Hạ Diễm, “Em có giỏi không?!”
“Em tuyệt lắm.” Hạ Diễm vội vàng đi tới ôm lấy con mèo nhà mình, còn xoa xoa bụng cho nó, “Em không ăn đến hỏng bụng đấy chứ?”
Lúc này, sau một hồi choáng váng, cuối cùng người dẫn chương trình cũng nhận ra mình chưa tắt micrô. Nhưng bây giờ tắt mic cũng đã muộn, cô lấy lại bình tĩnh, nói: “Chuyện nhỏ vừa rồi đã được các trưởng lão của Hiệp hội Thiên sư và các Thiên sư tại hiện trường giải quyết xong, ha ha….. Mọi người hãy yên lòng, chớ nóng nảy, trận đấu sẽ trở lại với một con lệ quỷ khác…..”
Thiên sư vừa rồi bị lệ quỷ làm bị thương đã được đưa ra ngoài cho vu y cứu chữa. Trong hội trường ồn ào huyên náo, dường như mọi người đều đang thảo luận về chuyện vừa xảy ra.
Hạ Diễm đã siêu độ được lệ quỷ mà ngay cả Triệu đạo trưởng của Tứ Đại Huyền Môn cũng không siêu độ được, nhưng điều đó cũng không ảnh hưởng đến tâm tình của Triệu đạo trưởng chút nào.
Lúc này, Triệu đạo trưởng lại mang vẻ mặt vui mừng, ông vô cùng kích động hỏi: “Cậu trai này là ai? Chẳng lẽ đệ tử yêu quý của ta đã xuất hiện?!”
Lý Hải Triều thu ba con rồng thần sứ của mình lại, anh ta nhìn về phía Hạ Diễm đang ôm mèo cách đó không xa, nói với Triệu đạo trưởng: “Triệu đạo trưởng, trong khoảng thời gian ông bế quan tu luyện mà không lên mạng à? Gần ba tháng nay trong giới Huyền Học đột nhiên xuất hiện một vị tân binh, cậu ấy tên là Hạ Diễm, chính là cậu thiếu niên tóc đen mặc đồ trắng kia.”
Lúc này, Úc Chi vội vàng chạy tới, trong mắt hắn ta ngập tràn sự tán thưởng dành cho Hạ Diễm. Đại sư huynh Trương Thị Huyền Môn bên cạnh hắn trầm giọng, nói: “Thần sứ thật lợi hại, thì ra những gì trên diễn đàn nói đều là sự thật, năng lực này của Hạ Diễm đúng là độc nhất vô nhị.”
Nguyễn Tri Xuân vốn định cùng cha mình giữ thể diện cho Nguyễn Thị Huyền Môn, nhưng không ngờ lại bị Hạ Diễm cướp mất sự chú ý.
Cô nghe giọng điệu hưng phấn của Lý Hải Triều thì không vui nhíu mày, hung hăng trừng mắt nhìn Lý Hải Triều một cái. Sau đó nhìn Úc Chi đang nhìn chằm chằm Hạ Diễm, tức đến mức xoay người bỏ đi.
Úc Chi thấy cô rời đi nhưng cũng không đuổi theo.
Lý Hải Triều trưng ra vẻ mặt ngây thơ vô tội, anh ta nói với Úc Chi: “Mọi người ai cũng nói cậu và Tri Xuân là kim đồng ngọc nữ, trời sinh một cặp, chẳng lẽ…… Con bé Tri Xuân kia thật sự coi trọng cậu sao?”
Úc Chi nghe Lý Hải Triều nói vậy thì thản nhiên nói: “Vậy thì không thể nào, đại tiểu thư sao có thể để ý đến độc nhãn long như tôi, mà tôi cũng không có ý định trở thành con rể nhà này.”
Lý Hải Triều bật cười thành tiếng, nói: “Úc Chi, ân sư của cậu đâu?”
“Ân sư bị bệnh nằm liệt giường, hôm nay không tới được.” Úc Chi nói, “Nên tôi và đại sư huynh mới mang theo mọi người tham gia cuộc thi, không ngờ, ngay trận đầu tiên đã xảy ra chuyện như vậy.”
Mao Tiểu Quất đã biến trở về kích thước bình thường, nó nằm trong lòng Hạ Diễm vui vẻ vẫy đuôi, nói với Ti Ti đang bò cách đó không xa: “Ti Ti, cậu nhìn xem, chủ nhân của ta đang vuốt lông tôi nè….”
Nhưng khác với trước kia, Ti Ti chỉ phun ra nuốt vào chiếc lưỡi rắn. Nó dùng đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm Mao Tiểu Quất, con rắn cong lưng, trông cực kỳ hung dữ.
Mao Tiểu Quất có chút mơ hồ mở to hai mắt, nói: “Chủ nhân, sao Ti Ti không chơi với em? Trước kia em chọc nó thế nào nó cũng đâu có tức giận, em chọc nó giận sao?”
“Không phải…… Có thể là Ti Ti đang bị bệnh.”
Hạ Diễm xoa xoa đầu mèo con, trong lòng cũng cảm thấy thật đáng tiếc. Cậu tạo ra một quả cầu linh khí nhỏ, thừa dịp Úc Chi không chú ý, điều khiển quả cầu linh khí kia lặng lẽ bay đến đỉnh đầu Ti Ti, cố gắng đánh thức thần trí của nó.
Nhưng đúng lúc này, Nguyễn Phong Trần và Lý Hải Triều cách đó không xa đang sải bước đi về phía Hạ Diễm.
Hạ Diễm ra hiệu cho Mao Tiểu Quất, sau đó vô cùng lễ phép nói: “Hội trưởng Nguyễn, Tổ trưởng Lý, xin lỗi vì đã làm vỡ kính của quý vị, chờ xong việc tôi sẽ bồi thường cho ngài.”
Nguyễn Phong Trần đánh giá Hạ Diễm từ trên xuống dưới, lại nhìn Lục Bỉnh Văn bên cạnh Hạ Diễm. Ông nói: “Chuyện hôm nay là sai sót trong công tác tổ chức của Hiệp Hội Thiên Sư chúng ta, có hai vị đã giúp đỡ, làm sao có thể nói bồi thường được. Sức khỏe của tôi không được tốt lắm, tối nay sau khi thi xong, để Hải Triều mời hai vị dùng bữa.”
Không đợi Hạ Diễm trả lời, Lục Bỉnh Văn đã nhếch khóe môi cười khẽ một tiếng, trong tiếng cười còn có vài phần khinh miệt. Lục Bỉnh Văn trầm giọng, nói: “Không cần làm phiền Lý Tổ trưởng, thân làm thiên sư, làm việc thiện tích đức là chuyện đương nhiên.”
Hạ Diễm len lén kéo tay Lục Bỉnh Văn, sau đó nhẹ nhàng cong mắt cười với hai người trước mặt, cậu nói: “Tôi nghe nói Hội trưởng Nguyễn cũng thành lập Quỹ Hỗ Trợ Thiên Sư. Nếu là quỹ hỗ trợ giúp đỡ, vậy tôi đại diện cho công ty Bỉ Ngạn cũng góp một phần. Sau khi trận thi đấu kết thúc, tôi sẽ liên lạc với Tổ trưởng Lý để quyên góp.”
Nói xong thì Hạ Diễm cũng ôm mèo rời đi cùng Lục Bỉnh Văn.
Lúc này, các đệ tử Huyền Môn đang xem livestream đã dùng bình luận che khuất mặt Hạ Diễm trong phòng livestream.
[Tôi muốn gia nhập môn phái Diễm Diễm! Môn phái Diễm Diễm thật uy vũ!]
【Sao lại hung dữ như vậy? Đây là lệ quỷ thi đấu cấp S1 sao? Lão Nguyễn không giải thích một chút sao?】
【Lời giải thích của ông ấy đại khái là: Trình độ của các cậu không đạt đến năng lực của cuộc thi này. Dù sao thì quả thật ông ta cũng có thực lực, thần sứ của ông ta thật sự ngầu, lúc Phượng Hoàng giương cánh thật đẹp.】
[Nói về Hạ Diễm và Lục tiên sinh, ở đây có ai thấy hai người đó vừa len lén nắm tay nhau không?]
【Quả thật là đẹp trai quá trời quá đất, anh ấy và Hạ Diễm thật sự rất xứng đôi.】
[Chuyện hôm nay vốn là Lý Hải Triều và Hội trưởng Nguyễn khống chế lệ quỷ mà, cũng nhờ vậy Hạ Diễm mới mượn cơ hội siêu độ cho lệ quỷ. Năng lực siêu độ của cậu ta tuy lợi hại đó, nhưng lệ quỷ là do Nguyễn Thị Huyền Môn khống chế, Nguyễn hội trưởng vẫn lợi hại hơn.]
【Đúng vậy, cũng không hiểu vì sao mọi người cứ tâng bốc Hạ Diễm. Không phải là bộ dáng đẹp hơn người thường một chút sao? Con rồng bạc của Lý Hải Triều cũng đẹp vậy!】
Sau khi vào bên trong khán đài, Lục Bỉnh Văn thấp giọng mắng: “Lão già ngạo mạn.”
Hạ Diễm gật đầu, nói: “Đúng vậy, xem ra ông ta quyền cao chức trọng nhiều năm nên đã quen thói ngạo mạn. Trong mắt ông ta không cho phép bất kỳ một dị chủng nào.”
Lục Bỉnh Văn nói: “Diễm Diễm, em quyên góp cho ông ta làm gì?”
“Em chỉ định trả lại tiền cửa kính bị vỡ cho ông ta thôi.” Hạ Diễm ngoan ngoãn nhìn về phía Lục Bỉnh Văn, “Em không thích nợ người khác. Ngoại trừ người đàn ông tốt của em.”
Hạ Diễm kéo hắn đi vào thang máy tối đen, cậu ngẩng đầu lên nhìn Lục Bỉnh Văn cao hơn mình nửa cái đầu, nói: “Em cũng không tán thành phương thức thi chứng chỉ như thế này của Hiệp Hội Thiên Sư, chuyện này quá nguy hiểm. Nhưng em biết vì sao Hội trưởng Nguyễn lại dùng phương thức như vậy, bởi vì phương thức này tương tự như đánh hắc quyền dưới lòng đất, chi phí tổ chức thấp, thời gian nhanh, vơ vét được nhiều tiền bạc thông qua những cuộc thi như thế này, cũng có thể thông qua kỳ thi để đạt được quyền lực lớn hơn. Còn về phần các thí sinh, bọn họ có chết hay không, chắc Hội trưởng Nguyễn cũng không để ý.”
“Đúng là như vậy.”
“Tất cả con cháu Huyền Môn trong hội trường đều là khán giả và giám khảo. Theo một nghĩa nào đó, mọi người sẽ tận mắt chứng kiến mọi kỳ thi, cũng lầm tưởng rằng điều đó là công bằng. Nhưng kỳ thật, khi kỳ thi hàng năm diễn ra suôn sẻ, vô hình chung đã tăng cường củng cố thế lực của Hiệp Hội Thiên Sư do Hội trưởng Nguyễn cầm đầu.” Hạ Diễm nói, “Không biết chuyện hôm nay rốt cuộc có phải là ngẫu nhiên hay không, hay là…… Hội trưởng Nguyễn muốn dùng thực lực của mình để thị uy với những người không muốn tham gia thi cử?!”
Lục Bỉnh Văn cười khẽ xoa đầu Hạ Diễm, hắn nói: “Vừa rồi đó là em thị uy ông ta.”
“Hình như Hội trưởng Nguyễn là một người rất coi trọng thể diện, có lẽ hôm nay em đã thật sự chọc cho ông ấy không vui.” Hạ Diễm xoa xoa cái bụng mềm mại của Mao Tiểu Quất, nhẹ nhàng cong cong đôi mắt cười, cậu nói: “Thanh danh, quyền lực và tiền tài….. Em thậm chí còn không thèm quan tâm.”
Thang máy chậm rãi đi lên, quay trở lại khán đài trên tầng ba.
Lúc này, trận đấu cấp S1 lại bắt đầu sau một thời gian ngắn trì hoãn. Lý Hải Triều thay một con lệ quỷ mới, Hạ Diễm chỉ mơ hồ nhìn thoáng qua đã biết con lệ quỷ này yếu hơn con vừa nãy rất nhiều.
Lục Bỉnh Văn ghé sát vào người Hạ Diễm, nói: “Anh thật sự rất muốn biết, bảo bối của anh quan tâm nhất đến điều gì?”
“Em hả? Em muốn trở thành một người tốt bụng.” Ánh mắt Hạ Diễm nhìn Lục Bỉnh Văn rất dịu dàng, “Có lẽ em là một người theo chủ nghĩa duy tâm, em quan tâm đến lý tưởng và nhiệt huyết của bản thân, cũng quan tâm đến chúng sinh trên thế giới này, quan tâm đến những linh hồn đang cố gắng sống sót, em còn quan tâm…..”
Cậu mỉm cười nhẹ nhàng, lúm đồng tiền gợn sóng trên má, cậu nói: “Em còn quan tâm đến ánh mắt người yêu em nhìn mình có ấm áp và tươi sáng hay không.”
Đột nhiên, Lục Bỉnh Văn cảm giác như bị Hạ Diễm chạm vào nơi mềm mại nhất trong lòng. Hắn kìm lòng không được cúi người xuống hôn lên khóe môi cậu, sau đó lại thấp giọng hỏi: “Ngày mai có muốn tiếp tục xem thi đấu không?”
“Muốn chứ.” Hạ Diễm gật đầu, nhẹ giọng nói: “Em rất tò mò, không biết các đồng nghiệp của mình đã giữ vững niềm tin như thế nào khi hành tẩu ở nhân gian. Mới vừa rồi hình như em nhìn thấy linh lực của Úc Chi khống chế Ti Ti không giống trước kia. Tuy nói hắn ta đã có tiến bộ vượt bậc, nhưng em cảm thấy có chút kỳ quái. Ngày mai là trận thi đấu cấp S2, em muốn xem rốt cuộc thì Úc Chi đã tu luyện đạo pháp gì mà lại biến thần sứ của mình thành cái xác biết đi như vậy.”
Hạ Diễm và Lục Bỉnh Văn trở lại phòng VIP không còn cửa kính nữa, Lưu lão đạo thở phào nhẹ nhõm, nói: “Vừa rồi đúng là mạo hiểm thật!”
Hạ Diễm ôm con mèo ngồi xuống, nhẹ giọng nói: “Không sao đâu.”
Đúng lúc này, một người đàn ông trung niên mập mạp từ thang máy đuổi tới. Nhìn thấy Hạ Diễm và Lưu lão đạo ngồi nói chuyện với nhau, ánh mắt ông lóe sáng, nói: “Ôi, lão Lưu!”
Lưu lão đạo nói: “Ồ? Đây không phải là lão Triệu sao?”
Hạ Diễm khẽ gật đầu với Triệu lão đạo. Lưu đạo sĩ giải thích với Hạ Diễm: “Đây là huynh đệ tốt của tôi. Mấy thế gia công tử bọn họ ngày ngày đánh đánh giết giết, chỉ có tôi và lão Triệu cứu người, một người chuyên siêu độ, một người chuyên bói toán. Hai người bọn tôi tạo thành một liên minh học sinh cá biệt. Cách đây không lâu lão Triệu còn ở Anh, ông về nước khi nào vậy?”
Hạ Diễm dở khóc dở cười, nói: “Còn có chuyện như vậy.”
Triệu đạo trưởng bước lên trước nói với Hạ Diễm: “Lão Lưu, đây là đồ đệ của ông sao?”
“Không, không, không, đây là sếp của tôi đó.” Lưu đạo sĩ nói, “Sao vậy, ông coi trọng ông chủ của tôi sao, muốn thu đồ đệ phải không?”
“Thiên phú của cậu là thiên tài trăm năm có một, nhưng mà mới vừa rồi tôi nhìn cậu thi pháp khí tức còn chưa ổn định, không biết cậu có cân nhắc đến Triệu môn chúng tôi học thêm không?” Triệu đạo trưởng nói, “Mặc dù linh lực của tôi còn lâu mới mạnh bằng cậu, nhưng kinh nghiệm thì vẫn có một chút.”
Hạ Diễm và Lục Bỉnh Văn đưa mắt nhìn nhau, sau đó cậu cong mắt cười nhìn Triệu đạo trưởng, nói: “Cảm ơn Triệu đạo trưởng đã khen tôi.”
Cậu ngẩng đầu lên nhìn Lục Bỉnh Văn đứng bên cạnh, nói: “Nhưng mà tôi đã có sư phụ rồi.”
Triệu đạo sĩ có chút kinh ngạc, ông nói: “Tôi thấy cậu đeo nhẫn, còn tưởng vị tiên sinh bên cạnh này chỉ là bạn đời của cậu thôi, không nghĩ tới…..”
“Đúng vậy, anh ấy là người yêu của tôi.” Hạ Diễm khẽ cười, nói: “Cũng là ân sư của tôi.”