Chương 9: Đêm tân hôn

Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hạ Diễm mở mắt lần nữa, đã thấy mình mặc hỉ phục đỏ thẫm. Cậu không biết có phải mình hoa mắt không, nhưng những hoa văn tinh xảo trên bộ hỉ phục dường như đang nhẹ nhàng bay lượn.
Cậu nhìn quanh, phát hiện mình đang ngồi đung đưa trong một chiếc kiệu hoa, tiếng hò hét bên ngoài kiệu không ngừng vang vọng bên tai.
Cảnh tượng này quả thực giống hệt như một giấc mộng, Hạ Diễm không biết mình đang bị đưa đi đâu. Cậu cẩn thận nhấc nhẹ một góc rèm nhìn ra ngoài, nhưng chỉ thấy một biển hoa bỉ ngạn đỏ rực và một dòng sông trong vắt. Bên bờ sông, những quỷ hồn mặt mày xám xịt dường như đang xếp hàng chờ đợi điều gì đó.
Chẳng lẽ đây là Vong Xuyên Hà trong truyền thuyết?
Không lẽ cậu đã… chết rồi sao?
Hạ Diễm hoảng hốt. Đúng lúc này, chiếc kiệu đột nhiên dừng lại.
Một giây sau, ngón tay thon dài của Lục Bỉnh Văn nhấc rèm kiệu lên. Ánh mắt sâu thẳm, u ám của hắn nhìn Hạ Diễm, hỏi: “Tỉnh rồi?”
Hạ Diễm gật đầu.
“Vừa rồi lúc vượt qua ranh giới em đã ngất,” Lục Bỉnh Văn vươn tay về phía cậu, trầm giọng nói, “Chúng ta đến rồi, xuống thôi.”
Hạ Diễm không hiểu vượt qua ranh giới có ý nghĩa gì. Cậu do dự mấy giây rồi đặt tay mình vào lòng bàn tay Lục Bỉnh Văn, để hắn dắt mình ra ngoài.
Cậu đứng bên cạnh Lục Bỉnh Văn, nhìn khung cảnh xa lạ trước mặt, thận trọng hỏi: “Anh… Đây là đâu vậy?”
“Nơi này là Minh giới.”
Nước mắt Hạ Diễm trào đầy hốc mắt. Cậu thầm nghĩ, quả nhiên là mình đã chết, còn chết bất đắc kỳ tử, ngay cả lời tạm biệt cũng chưa kịp nói với người nhà và bạn bè. Sau khi chết, lại còn phải sống cùng một người chồng quỷ trông vô cùng lạnh lùng.
Thấy Hạ Diễm dường như sắp khóc, Lục Bỉnh Văn khó hiểu nhìn cậu, hỏi: “Làm sao vậy?”
“Có phải tôi đã chết rồi không?” Hạ Diễm nhỏ giọng hỏi, “Là anh giết tôi ư?”
“Em không chết,” Lục Bỉnh Văn nắm lấy tay trái của Hạ Diễm. “Đây là nơi tôi thường ngày sinh sống, em gả cho tôi thì đến Minh giới cũng không có gì là lạ.”
Hạ Diễm nghe nói mình chưa chết thì lập tức ngừng khóc ngay lập tức.
Nhưng rất nhanh sau đó cậu lại nghĩ đến một vấn đề khác: yêu ma quỷ quái thông thường có thể tự do mang con người vào Minh giới sao?
Cậu lại mạnh dạn hỏi: “Anh ơi… Anh… anh là yêu quái phương nào vậy ạ?”
Lục Bỉnh Văn dẫn Hạ Diễm đi vào một tứ hợp viện treo đèn lồng đỏ thẫm. Những tòa nhà ở đây đều được xây theo hình vuông, tất cả cửa sổ đều được dán chữ hỉ.
Sân nhà được đèn lồng đỏ chiếu rực một màu. Một cơn gió thoảng qua, những cánh hoa bỉ ngạn xào xạc lay động, phấn hoa màu vàng theo gió bay lên, bay đi xa.
“Tôi?” Đôi mắt đen kịt sâu thẳm của Lục Bỉnh Văn không lộ ra bất kỳ cảm xúc nào: “Tôi ở Minh phủ cũng có thể xem là một dạng quan chức, thỉnh thoảng nhặt vài cô hồn dã quỷ về ăn, nhưng chưa từng ăn thịt người.”
Hạ Diễm hơi nghi hoặc, run giọng hỏi: “Anh… anh là quan ở Minh phủ… Anh là Quỷ Sai ư?”
Lục Bỉnh Văn khẽ nhếch khóe môi, bỗng dưng hắn lại nổi ý trêu chọc Hạ Diễm, nói: “Phu nhân đã nói thế thì chắc là đúng như vậy.”
Hạ Diễm thầm nghĩ, Lưu lão đạo đúng là có đạo hạnh thật, thật sự nói đúng chồng mình làm ở Minh giới, thảo nào lại lợi hại đến thế.
“Giờ lành đã đến!” Người hầu trong viện hô to. “Tân nhân bái thiên địa!”
“Nhất bái thiên địa!”
“Nhị bái cao đường!”
“Phu thê giao bái!”
Lục Bỉnh Văn không bái thiên địa, không bái cao đường. Hắn buông tay Hạ Diễm ra, đứng đối diện cậu, trầm mặc nhìn người vợ nhân loại của mình.
Hạ Diễm ngơ ngác, khuôn mặt thanh tú xinh đẹp. Hỉ phục đỏ rực càng tôn lên vòng eo mảnh khảnh của cậu. Tơ lụa đỏ thẫm càng làm nổi bật làn da trắng như tuyết, mái tóc đen nhánh như mực.
Hạ Diễm cũng không biết nên làm gì, vừa mới định cúi đầu trước Lục Bỉnh Văn thì hắn đã đỡ lấy cậu.
Lục Bỉnh Văn nói: “Khoan đã.”
Hạ Diễm bối rối nhìn Lục Bỉnh Văn.
“Tôi đã nói bảo vệ em một đời thì nhất định sẽ che chở em một đời, nhưng tôi có một điều kiện,” Lục Bỉnh Văn nói. “Em phải trung trinh với tôi.”
Giọng điệu của Lục Bỉnh Văn khi nói những lời này rất bình thường, nhưng Hạ Diễm vẫn cảm giác được sự uy hiếp trong đó.
Cậu biết rõ, nếu mình không được Lục Bỉnh Văn bảo vệ thì chắc đã chết oan uổng từ lâu rồi. Mặc dù không biết vì sao Lục Bỉnh Văn lại muốn kết hôn với cậu, nhưng coi như là vì mạng sống, cậu nhất định phải chọn cuộc hôn nhân này.
Cậu ngoan ngoãn gật đầu, nói: “Tôi biết.”
“Phu thê giao bái!”
Lần này, Lục Bỉnh Văn và Hạ Diễm vô cùng ăn ý cúi đầu bái lạy, cũng có thể nói là tương kính như tân.
Lục Bỉnh Văn nho nhã lễ độ, dáng vẻ thư thái, nhìn bề ngoài thì không khác gì người thường, chỉ là nhiệt độ cơ thể có chút lạnh.
Lúc nào hắn cũng có bộ dạng của một thượng vị giả, vừa cao cao tại thượng vừa xa cách, khiến Hạ Diễm không đoán được hắn đang suy nghĩ gì, làm cậu lúc nào cũng cảm thấy khẩn trương.
Sau khi bái đường, Lục Bỉnh Văn dắt Hạ Diễm bước vào phòng ngủ có dán chữ hỷ ở giữa trạch viện.
Lục Bỉnh Văn đóng cửa phòng lại, ra hiệu Hạ Diễm ngồi xuống.
Thấy Hạ Diễm vẫn còn thất thần, hắn nói: “Em có muốn uống chút nước không?”
Hạ Diễm ngồi ở bên giường, ngước mắt nhìn hắn, nói: “Ừ.”
Lục Bỉnh Văn rót cho cậu một tách trà. Hạ Diễm nhận lấy, nhẹ giọng nói: “Cám ơn.”
Lục Bỉnh Văn cầm bình rượu trên bàn, rót rượu vào hai chén sứ trắng ngọc.
Ngoài cửa không còn tiếng kèn trống, trong phòng yên tĩnh đến đáng sợ, tựa hồ như tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy.
Hạ Diễm cầm chén trà, uống một ngụm trà nóng, cuối cùng cũng cảm thấy mình bình tĩnh lại một chút.
Cậu nghĩ thầm, bước tiếp theo sau bái đường… Chẳng lẽ là vào động phòng?
Người và ma cũng có thể động phòng được sao?
Hạ Diễm cầm chén trà, ngẩng đầu nhìn Lục Bỉnh Văn đang uống rượu.
Lục Bỉnh Văn cởi nút áo trên cùng của hỉ phục, nói: “Hình như tửu lượng của em không tốt lắm.”
Đúng vậy, hôm sinh nhật, Hạ Diễm chỉ uống chút bia đã say. Khi say, cậu rất ngoan, tự mình tìm một chỗ yên tĩnh để ngủ.
Hạ Diễm không biết vì sao Lục Bỉnh Văn lại biết những thứ này, nhưng một giây sau, Lục Bỉnh Văn uống cạn một ly rượu, rồi nắm lấy cằm Hạ Diễm, đổ vào miệng cậu một ngụm rượu mạnh.
Rượu trắng thơm nồng như muốn nổ tung trong khoang miệng Hạ Diễm. Rượu mạnh khiến cậu bị sặc, Hạ Diễm ho khan mấy tiếng, khóe mắt ửng đỏ, rưng rưng ngấn nước.
“Nhưng tối nay em vẫn nên uống một chút sẽ tốt hơn.”
Mặc dù Lục Bỉnh Văn vẫn lạnh lùng xa cách như cũ, nhưng Hạ Diễm luôn cảm thấy ánh mắt hắn nhìn mình mang theo một chút dục niệm mà cậu không thể hiểu nổi.
“Tôi có thể hỏi…. Tại sao lại là tôi?” Hạ Diễm nhìn về phía người đàn ông đang đứng trước mặt, “Vì sao anh lại kết hôn với tôi?”
“Bát tự của em và tôi rất hợp để kết hôn,” Lục Bỉnh Văn thản nhiên nói. “Song tu với em có lợi cho tu vi của tôi.”
Song tu… Có nghĩa là làm chuyện đó sao?
Hạ Diễm ngẩn ra, nhỏ giọng nói thầm: “Không thể, không thể được.”
Bộ dạng không thể tin nổi của cậu trông có chút đáng yêu. Lục Bỉnh Văn khẽ nhếch khóe môi, nhẹ nhàng nắm lấy cằm Hạ Diễm, nói: “Phu nhân, giờ lành đã đến, chúng ta viên phòng đi.”
Hạ Diễm kinh ngạc: “Hả?”
Tấm rèm đỏ thẫm chậm rãi buông xuống. Lục Bỉnh Văn cũng không thổi tắt nến, mà nương theo ánh nến mờ nhạt trong phòng nhìn vào đôi mắt mờ mịt của Hạ Diễm.
Hắn nhẹ nhàng đẩy Hạ Diễm ngã xuống giường.
Hạ Diễm muốn ngồi dậy, nhưng cổ tay lại bị giữ chặt, không cách nào nhúc nhích. Hàng mi dài khẽ run rẩy, giống như đôi cánh bướm nhỏ đen đang sợ hãi, cậu nói: “Chờ một chút. Nếu không… Chúng ta hãy chờ đến đêm mười lăm trăng tròn, lúc đó sẽ lãng mạn hơn!”
Lục Bỉnh Văn nói: “Tôi cho rằng mình chờ đến đêm tân hôn thì đã xem như bảo thủ như trong xã hội loài người rồi.”
“Con trai ở trong xã hội loài người 22 tuổi mới có thể kết hôn… Này!”
Quả nhiên, thiên hạ không có bữa cơm nào miễn phí. Lệ quỷ đã cứu mạng cậu, tất nhiên cậu cũng phải trả thù lao. Chỉ là cậu không ngờ, thù lao kia lại chính là bản thân cậu.
Lục Bỉnh Văn nhướng mày hỏi cậu: “Không muốn sao?”
Hạ Diễm lắc đầu, trong lòng cậu hiểu rõ, đã kết hôn rồi thì đây là chuyện sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra.
Cậu vươn tay nhẹ nhàng nắm lấy vạt áo trước ngực Lục Bỉnh Văn, nhẹ giọng nói: “…. Anh ơi, anh phải dịu dàng với tôi một chút đó.”
Đêm nay, Hạ Diễm như một chú chim bị nhốt trong màn trướng. Nước mắt cậu rơi trên chiếc gối mềm, trên ga trải giường ẩm ướt, còn rơi cả trên cánh tay Lục Bỉnh Văn.
Lục Bỉnh Văn hôn lên khóe mắt đẫm lệ của Hạ Diễm, ghé sát vào tai cậu hỏi: “Hạ Diễm, sao em lại thích khóc như vậy?”
Cậu không biết rốt cuộc mình đang vui hay buồn, chỉ nhớ rõ cơ thể ôm lấy mình thật lạnh, còn cơ thể cậu lại chưa bao giờ nóng đến như vậy.
Còn Lục tiên sinh nho nhã lễ độ ấy chỉ có nụ hôn là dịu dàng. Sau đó, hắn lại lộ ra một mặt hung hãn, cho dù nước mắt Hạ Diễm có rơi trên vai hắn thì Lục Bỉnh Văn cũng không buông tha cho cậu.
Trước khi ngất đi, Hạ Diễm còn đang suy nghĩ, rốt cuộc là chết trên giường Lục Bỉnh Văn có thể diện hơn, hay là bị những lệ quỷ khác hại chết có thể diện hơn.
Lục Bỉnh Văn chăm chú nhìn Hạ Diễm đang mê man nằm bên cạnh. Hắn kéo chăn mỏng đắp lên cho cậu, vẫn chưa thỏa mãn, hắn chơi đùa với chuỗi hạt châu trên cổ tay Hạ Diễm.
Hạ Diễm cũng giống như một món ngọc khí quý giá, vừa mỏng manh vừa quý giá. Có vẻ như chỉ cần hơi dùng sức một chút cũng có thể bị phá hỏng.
Lục Bỉnh Văn đeo một chiếc nhẫn ngọc lên ngón áp út bàn tay trái của Hạ Diễm, sau đó đan mười ngón tay vào với cậu.
Lúc Hạ Diễm tỉnh lại thì đã là buổi chiều nắng đẹp.
Toàn thân cậu đau nhức rã rời, mà thủ phạm gây ra chuyện này đã biến mất không thấy tăm hơi.
Hạ Diễm vô cùng mệt mỏi, cậu tủi thân ôm lấy gối đầu, muốn đổi tư thế để ngủ thêm một giấc nữa.
Đúng lúc này, Hạ Diễm nhận được tin nhắn của Tiểu Kiều gửi cho mình: “Diễm Diễm, cậu đang ở đâu vậy? Môn học này có điểm danh đó! Tòa nhà Tinh thể, phòng 201, mau đến đây!”
Lúc này Hạ Diễm mới nhớ chiều nay cậu có tiết học đầu tiên của học kỳ này — môn toán cao cấp của thầy hiệu trưởng.
Bây giờ đã 1 giờ, 2 giờ vào học.
Hạ Diễm nhanh chóng xuống giường tắm rửa, lại phát hiện cơ thể mình đã được tắm rửa sạch sẽ.
Hai má cậu ửng hồng, cũng không biết có phải Lục Bỉnh Văn giúp cậu tắm rửa hay không.
Lúc này cậu mới phát hiện ngón áp út của mình có thêm một chiếc nhẫn. Cậu tháo chiếc nhẫn ngọc xuống nhìn kỹ, mặt chính của chiếc nhẫn khắc hoa bỉ ngạn của Minh giới, mặt sau khắc hai chữ “Bỉnh Văn”.
Đeo chiếc nhẫn này lên, Hạ Diễm mới có chút cảm giác mình đã thật sự kết hôn.
Để che đi những vết hôn loang lổ trên cổ, Hạ Diễm đành phải mặc một chiếc áo sơ mi dài tay vào một ngày nắng nóng như thế này, nhưng vì cậu đang sốt nhẹ nên cũng không cảm thấy quá nóng.
Khi cậu đến lớp học, giáo sư đã bắt đầu giảng bài.
Hạ Diễm lặng lẽ ngồi vào bàn ở hàng cuối, mở sách ra, cố gắng bỏ qua cảm giác khó chịu trong người, nghiêm túc lắng nghe bài giảng và làm mấy bài tập.
Nhưng eo và lưng cậu thật sự rất đau, còn buồn ngủ, người cậu cũng càng lúc càng nóng.
Kiên trì không được bao lâu thì cậu đã nghiêng đầu nằm sấp trên bàn, nhắm mắt lại.
Cậu không biết, ngay giờ khắc này Lục Bỉnh Văn đang ngồi ở vị trí bên cạnh mình.
Thấy Hạ Diễm khó chịu nhíu mày, Lục Bỉnh Văn vươn tay sờ lên trán Hạ Diễm, thấy cậu đang sốt.
Hạ Diễm mơ mơ màng màng cảm thấy trên trán có một bàn tay lành lạnh đang vỗ về mình, giúp cơ thể cậu dễ chịu hơn, giảm bớt cơn sốt. Cậu vô thức cọ vào bàn tay kia, lại nghe thấy có tiếng người gọi mình.
“Hạ Diễm, lên bảng giải đề này cho thầy đi.”
Vị giáo sư già thấy Hạ Diễm ngủ trong tiết học đầu tiên nên không có ấn tượng tốt. Cả phòng học bỗng yên tĩnh lại, các bạn học ở hàng đầu đều mang tâm trạng hóng chuyện nhìn ra phía sau.
Hạ Diễm đứng lên, cũng không biết phải giải đề nào lên bảng.
Nhưng đúng lúc này, một ngón tay nhẹ nhàng chỉ vào đề thứ tư trong sách giáo khoa. Trên ngón tay đó còn đeo một chiếc nhẫn ngọc giống hệt của cậu.
Hạ Diễm sửng sốt, cậu nhớ rõ ràng là vừa rồi bên phải mình không hề có ai.
Cậu đưa mắt liếc về phía bên phải mình, thấy Lục Bỉnh Văn mặc âu phục ngồi ngay ngắn bên cạnh, như thể hắn đang cùng cậu đi học vậy. Nhưng ngoài cậu ra thì không ai có thể nhìn thấy người chồng chu đáo này của cậu.