Chương 90: Duyên Xưa Nối Lại

Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau thuộc thể loại Linh Dị, chương 90 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hạ Diễm thắp cho Hồ Tây Hựu một nén hương an hồn. Anh ta đang nằm ngất lịm trên ghế sofa. Hồn ma Diệp Vân Khê lặng lẽ canh giữ bên cạnh, nắm chặt tay anh ta.
Diệp Vân Khê khẽ hỏi Hạ Diễm: “Hạ thiên sư, anh ấy… có thật là Hồ Tĩnh Dương chuyển thế không?”
Hạ Diễm gật đầu. Diệp Vân Khê lén nhìn Lục Bỉnh Văn, rồi thì thầm hỏi Hạ Diễm: “Vị đại nhân này là thần tiên sao?”
Lục Bỉnh Văn có tướng mạo nho nhã, anh tuấn, nhưng toát ra khí chất tự có uy thế. Diệp Vân Khê không dám đến gần, chỉ dám nói chuyện với Hạ Diễm.
“Anh ấy là quỷ sai ở Phong Đô, cũng là người yêu của tôi,” Hạ Diễm nói. “Anh đừng lo lắng, Hồ Tây Hựu chỉ ngất xỉu vì ký ức bị xáo trộn thôi, sẽ không nguy hiểm đến tính mạng đâu.”
Diệp Vân Khê gật đầu. Lục Bỉnh Văn đang nghịch chiếc khóa cửu liên hoàn của Hồ Tây Hựu đặt trên bàn làm việc. Hắn trầm giọng hỏi: “Cậu vì anh ta mà bị nhốt trong ảo cảnh lâu như vậy, không hận anh ta sao?”
Diệp Vân Khê mím môi. Rõ ràng có bao nhiêu oán hận như vậy, nhưng giờ phút này hắn lại chẳng nhớ chút nào, chỉ thấy vô cùng mệt mỏi. Hắn cau mày nói: “Chuyện đã xảy ra lâu lắm rồi, tôi… tôi cũng không nhớ nữa.”
Theo tiếng xích sắt va vào nhau leng keng, khóa cửu liên hoàn đã được tháo gỡ. Đúng lúc này, Hồ Tây Hựu cũng mở mắt.
Diệp Vân Khê vẫn còn lơ lửng trên ghế sofa chưa kịp phản ứng thì đã bị Hồ Tây Hựu kéo vào lòng.
“Vân Khê.” Hồ Tây Hựu ôm chặt lấy hồn ma Vân Khê. “Cuối cùng tôi cũng gặp lại em rồi! Xin lỗi, xin lỗi, là tôi không tốt, đã không chăm sóc được cho em, xin lỗi…”
Diệp Vân Khê không còn khóc nữa, hắn đẩy Hồ Tây Hựu ra, hỏi: “Anh là ai?”
“Tôi là Hồ Tây Hựu, kiếp trước tôi là Hồ Tĩnh Dương, người tôi yêu tên là Diệp Vân Khê,” Hồ Tây Hựu nâng hai má Diệp Vân Khê lên. “Tôi vừa mới… có một giấc mơ dài, tôi đã nhớ hết mọi thứ. Lá thư đó đúng là do tôi viết.”
Diệp Vân Khê thoát khỏi vòng tay anh ta, nước mắt chảy dài trên má, nói: “Anh là tên lừa đảo!”
“Là tôi không tốt, Vân Khê, em nghe tôi giải thích. Khi đó tôi bị cha mẹ ép kết hôn, tôi bị nhốt trong phòng củi suốt mười ngày. Cha tôi vô cùng tức giận, bất chấp sự ngăn cản của mẹ tôi, dùng đủ mọi cách ép buộc tôi. Họ cho rằng tôi bị điên, còn nghĩ việc tôi thích đàn ông là một căn bệnh. Họ đánh đập, bỏ đói, ép tôi uống thuốc. Dù bị tra tấn đến suýt chết, tôi vẫn không tiết lộ địa chỉ của em. Đến ngày thứ mười một, tên sai vặt Phạm Phương bên cạnh tôi trèo tường vào, nói cho tôi biết mai là ngày cúng tế tổ tiên, cha mẹ tôi sẽ đi tảo mộ, trong nhà không có ai trông coi, là thời cơ tốt để tôi chạy trốn.” Hồ Tây Hựu đau đớn nói. “Lúc đó tôi quá yếu, lại tin tưởng tên sai vặt bên cạnh mình. Nghe gã nói có cơ hội trốn thoát, tôi còn nghĩ ông trời thương xót cho tôi và em được đoàn tụ, vậy nên đã viết phong thư hẹn em bỏ trốn. Sau đó tôi ăn thức ăn Phạm Phương mang đến, không ngờ trong đó lại trộn thuốc mê. Tôi ngủ thẳng đến hoàng hôn ngày hôm sau mới tỉnh. Vừa tỉnh lại thì nghe được tin em chết. Lúc đó tôi mới biết đây là mưu kế của cha mình. Ông hận tôi, cũng hận em, ông muốn phá hủy ý chí của tôi, sau đó tận dụng cơ hội tìm em.” Hồ Tây Hựu bật khóc, tiếng khóc vừa oán giận vừa hối hận. “Xin lỗi, là do tôi quá ngu xuẩn. Nếu em muốn hận tôi thì cứ hận đi, là tôi có lỗi với em.”
Trong khoảnh khắc, Diệp Vân Khê không nói nên lời, hắn chỉ cảm thấy trời đất thật trêu ngươi. Nước mắt hắn rơi xuống làm ướt cả chiếc áo sơ mi của Hồ Tây Hựu, hắn chỉ biết lắc đầu nhìn anh ta.
Lúc này, Hạ Diễm cũng đang lật mở cuốn sách kia. Thấy câu chuyện “Hạ tân lang” trong sách, cậu khẽ nói: “Hồ Tây Hựu, câu chuyện ‘Hạ tân lang’ này là anh viết sao?”
Hồ Tây Hựu gật đầu, nói: “Sau khi Vân Khê mất, tôi đổ bệnh nặng một trận, sau đó cũng không tham gia bất cứ chuyện lớn nhỏ nào trong gia tộc nữa, cả ngày lang thang trong rạp hát, thỉnh thoảng còn xuất hiện ảo giác. Tôi quá nhớ em ấy, vì vậy đã viết chuyện tình yêu của chúng tôi thành một câu chuyện. Lần đầu tiên tôi gặp Vân Khê khi em ấy chỉ mới mười sáu tuổi, năm đó em ấy đã hát ‘Hạ tân lang’. Sau khi em ấy mất, tôi đã đến rạp hát nghe ‘Hạ tân lang’ rất nhiều lần, chỉ là, lúc ấy tôi mới nhận ra rằng, mình không thật sự thích nghe hát đến vậy, tôi chỉ thích Diệp Vân Khê mà thôi.” Hồ Tây Hựu kéo tay Diệp Vân Khê. “Xin lỗi, nếu không phải vì tôi thì em cũng sẽ không qua đời sớm như vậy.”
Diệp Vân Khê giật mình, đứng dậy mở cuốn sách cổ đã giam giữ mình bấy lâu nay ra.
Nhân vật chính trong câu chuyện “Hạ tân lang” bị bệnh nặng sau khi người yêu qua đời, vết thương lòng càng thêm sâu sắc. Anh ta cả ngày chìm đắm trong cảm giác tội lỗi với người yêu, giống như bị nhấn chìm xuống một vùng biển sâu không thấy đáy, ở đó ngoài sự cô đơn thì chẳng còn gì nữa. Anh ta dần dần không thở nổi dưới lòng biển sâu tăm tối ấy.
Kết thúc câu chuyện, anh ta đã viết rằng, từ sau khi Vân Khê mất, cậu ấy chưa bao giờ về báo mộng cho mình. Anh ta nói, chắc là Vân Khê rất hận mình, vậy nên mới không chịu về báo mộng.
Anh ta bất lực viết lại kết cục của bọn họ, chỉ cầu mong kiếp sau Vân Khê có thể gặp được một người đối xử tốt với cậu ấy trọn đời. Còn anh ta cũng vì nhớ nhung mà thành bệnh, ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ. Mãi cho đến trước khi chết, trong lòng anh ta vẫn tràn ngập cảm giác tội lỗi với Diệp Vân Khê.
Diệp Vân Khê buông sách xuống, nhìn khuôn mặt vừa xa lạ vừa quen thuộc đứng trước mặt mình, mắng anh ta: “Đồ khốn!”
Hồ Tây Hựu cúi đầu, khẽ nói: “Ừ, tôi là một tên khốn.”
“Sao anh lại có thể vô dụng như vậy chứ? Sao anh có thể cứ thế mà chết vì bệnh? Không phải anh nói muốn trở thành tài tử phong lưu bậc nhất kinh thành sao?” Diệp Vân Khê nhìn Hồ Tây Hựu. “Cũng không phải anh tìm người đến hại chết tôi, việc gì anh phải áy náy? Anh cứ như vậy chết đi, tôi có làm quỷ cũng sẽ… cũng sẽ…”
Hồ Tây Hựu cúi đầu. Diệp Vân Khê cố kìm nén nước mắt một hồi lâu, cuối cùng vẫn không nhịn được bật khóc, hắn nói: “Anh cũng không nghĩ tới, anh chết đi rồi tôi sẽ đau lòng sao? Anh là đồ không có lương tâm!”
“Em… em không hận tôi sao?”
Hồ Tây Hựu rụt rè bước tới gần Diệp Vân Khê, kéo kéo tay hắn. Lần này, Diệp Vân Khê không từ chối mà chủ động hôn lên môi Hồ Tây Hựu.
Hạ Diễm nhìn đôi tình nhân trước mặt mình hôn nhau, đột nhiên cậu hơi ngượng ngùng quay người đi, lại nghe Lục Bỉnh Văn bên cạnh bình tĩnh nói: “Nếu phu nhân muốn hôn, lúc nào anh cũng sẵn sàng.”
Hạ Diễm khẽ “Hừ” một tiếng. Lục Bỉnh Văn lại nói: “Anh biết Diễm Diễm không thích hôn ở bên ngoài, vậy chúng ta về nhà hôn sau nhé.”
Hai má Hạ Diễm ửng hồng. Thấy đôi tình nhân đã làm lành với nhau như lúc ban đầu, cậu lại hỏi: “Anh ơi, tại sao Diệp Vân Khê lại bị nhốt trong sách vậy?”
Lục Bỉnh Văn khép cuốn sách lại, nói với đôi tình nhân nhỏ vừa mới kết thúc nụ hôn: “Hồ Tây Hựu, sau khi cha cậu sai người sát hại Diệp Vân Khê, ông ta cũng tự biết mình đã làm chuyện thất đức, sợ oan hồn Diệp Vân Khê quay về trả thù. Vậy nên, vào ngày cậu qua đời, ông ta đã tìm một lão đạo sĩ để xử lý việc này. Lão đạo sĩ kia đã phong ấn linh hồn cậu ta vào trong cuốn sách. Bản thân ông ta cũng vì công đức quá ít mà chết bất đắc kỳ tử trong thời loạn. Về sau, dòng dõi gia tộc cậu cũng chỉ còn lại đệ đệ ruột lưu lạc bên ngoài, rồi cũng nhanh chóng suy bại. Diệp Vân Khê không về báo mộng cho cậu là bởi vì cuốn sách kia sau mấy lần xoay chuyển, bị trấn giữ dưới pháp ấn của đạo quán, không thể động đậy được.”
“Sau đó chiến tranh bùng nổ, đạo quán kia cũng biến mất trong chiến loạn. Cuốn sách này lại lưu lạc nhân gian, cuối cùng được cậu mua về. Mặc dù cậu và Diệp Vân Khê duyên tiền kiếp chưa dứt, nhưng cũng đã là người và quỷ cách biệt.”
Hồ Tây Hựu thở dài nói: “Tôi đã tìm được tình yêu của đời mình, cuộc sống này cũng không có gì hối tiếc. Nếu Vân Khê muốn đi, tôi cũng nguyện ý đi cùng em ấy.”
Diệp Vân Khê giơ cao tay, mắng: “Tên khốn này, anh mà dám chết, tôi sẽ không bao giờ, không bao giờ…”
Để tránh căn hộ này bị nước mắt của hồn ma đang khóc làm ngập, Hạ Diễm vội vàng ngăn cản hai người. Cậu nói: “Được rồi được rồi, chúng ta cũng đâu phải đến chia cắt hai người. Tôi và chồng mình cũng là người và quỷ yêu nhau, không phải tôi vẫn sống tốt sao? Chỉ là, có một chuyện các người phải biết. Nếu kiếp này các người muốn tiếp tục sống như vậy thì công đức của Hồ Tây Hựu có thể bị hao hụt, kiếp sau rất có thể sẽ đầu thai thành… à, ừm… sâu bọ, cỏ cây gì đó chẳng hạn.”
Lục Bỉnh Văn rút sổ công đức từ hư không ra, lật đến trang Hồ Tây Hựu rồi nói: “Ừ, nếu cậu gần gũi với quỷ một lần sẽ bị trừ mười điểm công đức. Mười điểm này cậu tự mình làm nhiều việc tốt một chút là có thể kiếm lại rất nhanh.”
“Ừm, đúng là như vậy… Hả?” Đột nhiên Hạ Diễm phát hiện ra chuyện không thể tưởng tượng được, cậu kinh ngạc hỏi lại: “Vì sao anh ta chỉ bị trừ có mười điểm?!”
“Tiểu quỷ như Diệp Vân Khê rất ít ảnh hưởng đến nhân loại,” Lục Bỉnh Văn chỉ chỉ nhà vệ sinh. “Ngay cả việc khống chế bồn cầu chảy máu cũng không biết, quỷ khí chỉ có một chút như vậy. Ngày ngày thân mật với Hồ Tây Hựu mà cũng chỉ làm cho vận khí của cậu ta trở nên kém một chút thôi, cũng không ảnh hưởng gì đến tính mạng.”
Diệp Vân Khê thẫn thờ ngồi bên cạnh Hồ Tây Hựu, nói: “… Xin lỗi, tôi không có ý đó, tôi chỉ nhớ anh quá thôi.”
Hồ Tây Hựu mỉm cười với hồn ma đáng thương bên cạnh, anh ta nắm lấy tay Diệp Vân Khê, nói: “Chết dưới hoa mẫu đơn, làm quỷ cũng phong lưu. Vân Khê, tôi không thèm để ý đến điểm số công đức gì đó, cũng không thèm để ý đến kiếp sau mình sẽ biến thành dạng gì. Tôi chỉ muốn quý trọng khoảnh khắc hiện tại.”
Lục Bỉnh Văn nói: “Một người một quỷ này muốn ở cùng một chỗ với nhau cũng được, nhưng vấn đề lớn nhất ở đây là, theo thời gian trôi qua, Diệp Vân Khê có tan thành mây khói hay không?”
Hạ Diễm suy tư gật đầu, thầm nghĩ, còn tưởng trong sổ công đức này có cái gì, hóa ra chỉ có điểm và cách tùy chỉnh công đức.
Mỗi lần cậu gần gũi với Lục Bỉnh Văn là bị trừ cả một ngàn công đức, chỉ vì… Lục Bỉnh Văn là lệ quỷ cực mạnh, có quỷ khí ngút trời? Thật là vô lý mà!
“Đại sư, đại sư, cậu có biện pháp gì giữ Vân Khê ở lại không?!” Hồ Tây Hựu nghe Lục Bỉnh Văn nói vậy thì sốt ruột thay cho Diệp Vân Khê. “Nếu tan thành mây khói, vậy chẳng phải sẽ biến mất vĩnh viễn không còn gì nữa sao? Không được, Vân Khê, em không nên bị tôi trói buộc. Nếu em đầu thai chuyển kiếp làm người, nhất định sẽ hạnh phúc. Hay là em đi luân hồi đi!”
Diệp Vân Khê lắc đầu, ôm chặt lấy cánh tay Hồ Tây Hựu. Trông hắn ta giống như một vật nhỏ đang bám víu, không muốn rời xa Hồ Tây Hựu, nhưng lúc này cũng không biết nói gì.
“Tôi có một cách, à, ừm… Mặc dù cách này có chút không chính đáng…” Hạ Diễm nói. “Chắc là mọi người đã từng nghe nói chuyện nuôi tiểu quỷ rồi chứ? Chỉ cần anh nuôi tốt thì sẽ không bị quỷ vật phản phệ. Hồ Tây Hựu, anh thích Diệp Vân Khê như vậy, chắc chắn cũng sẽ không phụ anh ta, vậy thì cũng có thể thử một lần.”
“Cách gì?” Hồ Tây Hựu vội vàng hỏi. “Trả giá nào tôi cũng đồng ý! Nuôi tiểu quỷ, chẳng lẽ mỗi ngày tôi phải cho Vân Khê uống một chén máu giống như trong phim ma? Nếu lỡ Vân Khê uống xong nôn ra thì phải làm sao?!”
Diệp Vân Khê trừng anh ta một cái, nói: “Đại sư đang nói chuyện, anh chen vào làm gì!”
Hạ Diễm bị cách họ ở bên nhau của đôi tình nhân này chọc cho bật cười, cậu khẽ nói: “Không phải, là dùng pháp thuật tìm ra mộ của Diệp Vân Khê, sau đó đào xương anh ta lên hỏa táng, bỏ vào trong một chiếc bình, cả ngày đeo trên cổ. Việc cấp bách nhất bây giờ là phải tìm ra mộ của Diệp Vân Khê đang ở đâu. Anh à, anh thấy thế nào?”
Lục Bỉnh Văn gật đầu, nói: “Có thể thử một lần, chỉ sợ mộ của Diệp Vân Khê lâu ngày bị hư hỏng, hoặc cũng có thể hoàn toàn không tìm được.”
Hạ Diễm nhíu mày trầm tư một hồi lâu, bàn tay lại một lần nữa lướt qua cuốn sách cổ. Cậu nói: “Lúc ấy lão đạo kia đã dùng huyết chú nguyền rủa anh, chắc chắn cũng sẽ biết mộ của anh ở nơi nào. Ông ta đã làm chuyện tổn hại âm đức như vậy, phỏng chừng cũng sẽ có một vài biện pháp cứu vãn.”
Lúc này, Hạ Diễm đột nhiên phát hiện, trong cuốn sách cổ này, ngoại trừ trang tiêu đề, trên các trang sách còn lại cũng có vết máu của đạo sĩ, mà trang cuối cùng có vết máu lại trống rỗng.
Hạ Diễm nhìn trang sách không có chữ này ngẩn người, cậu nói: “Vậy mà không có chữ sao?”
Lục Bỉnh Văn liếc mắt một cái, hắn khẽ cười nói: “À? Thì ra là như vậy.”
Bàn tay hắn vuốt qua cuốn sách, trên trang sách bỗng hiện lên những dòng chữ của lão đạo sĩ năm đó viết. Ông ta đã dùng phép thuật viết lên trang giấy trắng đó rằng: Hồ đại quan triệu tập thiên sư có danh vọng nhất kinh thành, lấy sinh tử ra uy hiếp, muốn cho con hát số khổ này hồn phi phách tán. Tôi là thiên sư đầu tiên được triệu tập đến đây. Lão đạo không nhận việc này thì không chỉ người nhà gặp bất hạnh, mà Hồ đại quan cũng sẽ có cách bắt những đạo hữu khác làm phép, khiến cho con hát phải tan thành mây khói. Gia tộc lão đạo có một bí thuật, vậy nên đã nghĩ ra một phương pháp, tạm thời nhốt linh hồn Diệp Vân Khê trong sách, lại mang một luồng khí tức của Hồ công tử lưu lại ở đây. Nếu một ngày nào đó Hồ công tử phát hiện ra cuốn sách này, có thể đến dưới gốc cây hòe đầu tiên bên trái hồ Tượng Sơn tìm hài cốt của con hát. Đợi cậu đào được hài cốt của hắn ta, lời nguyền sẽ được hóa giải. Mong người có tình rồi sẽ gặp lại được nhau, thật xin lỗi.
Hạ Diễm không ngờ thì ra chuyện lại là như vậy, nhưng chỉ tiếc là cuốn sách này sau đó lại bị người ta mang đi trấn giữ ở đạo quán, vậy cho nên đôi tình nhân này mới bỏ lỡ cơ hội gặp lại nhau.
Hạ Diễm nhìn Lục Bỉnh Văn, hỏi: “Anh ơi, vậy cây hòe này có còn sống không?”
Lục Bỉnh Văn nhắm mắt rồi vuốt qua cuốn sách một lần nữa, sau đó nói: “Chỗ này cũng không khó tìm, tôi dẫn các cậu đi.”
Dứt lời, Lục Bỉnh Văn đã cầm ô đen lên. Hai người hai quỷ trong phòng bỗng cùng nhau biến mất tại chỗ. Trong căn hộ trống rỗng chỉ còn lại những trang sách bị gió thổi bay bay.
Vài giây sau, Hạ Diễm đã xuất hiện ở gần thư viện thành phố B. Lục Bỉnh Văn chỉ vào khu vườn phía sau thư viện, chỗ đó có một cây hòe lớn thật to.
Hồ Tây Hựu vẫn còn choáng váng sau khi dịch chuyển, anh ta xoa xoa huyệt thái dương, nói: “Chúng ta… không phải vừa rồi vẫn còn ở trong căn hộ sao?”
“Quỷ lợi hại đều có thể dịch chuyển tức thời.” Diệp Vân Khê ủ rũ cúi đầu. “Còn tôi chỉ biết hát hí khúc, không biết dịch chuyển. Hic… Tôi làm quỷ cũng thật ngốc. Hu hu hu…”
“Mỗi lần anh song tu với người yêu chỉ bị trừ có mười điểm công đức.” Hạ Diễm đột nhiên vỗ vỗ bả vai Diệp Vân Khê, nghiêm túc an ủi hắn: “Anh mới là nam quỷ tốt.”
Lục Bỉnh Văn mím môi cười, bàn tay đeo nhẫn của hắn khẽ nhấc lên. Mao Tiểu Hắc liền xuất hiện đi đào ngôi mộ dưới gốc cây.
Vào một đêm trăng lạnh lẽo gió lớn như thế này, ngôi mộ dưới gốc cây hòe đã được đào lên.
Mao Tiểu Quất, Ti Ti và Mao Tiểu Bạch cũng tiến lại gần thi triển linh lực hỗ trợ. Đã bao năm trôi qua, ngôi mộ đã biến mất giữa những công trình kiến trúc hiện đại, nhưng cũng không phải không còn dấu vết nào.
Không bao lâu sau, Mao Tiểu Hắc đã nói: “Tìm được rồi.”
Hồ Tây Hựu mơ hồ nhìn thoáng qua, sau đó lại thở dài, nước mắt chảy dài trên mặt. Anh ta lấy tay che mắt Diệp Vân Khê lại, nói: “Vân Khê, đừng nhìn.”
“Những việc còn lại anh hãy tự mình làm,” Hạ Diễm nói. “Anh chọn hai khúc xương mang đi hỏa táng, lại tìm một cái bình sứ nhỏ, đem tro cốt đó bỏ vào trong, ngày ngày đeo ở trước ngực, lấy nhịp tim anh nuôi dưỡng người mình yêu, để cho anh ấy ở bên cạnh cho đến khi hai người về thế giới bên kia.”
Hồ Tây Hựu muốn quỳ xuống để cảm ơn Hạ Diễm và Lục Bỉnh Văn, nhưng Hạ Diễm đã vội vàng đỡ anh ta dậy, nói: “Duyên phận khó cầu, hai người cứ sống tốt là được.”
Chờ một người một quỷ đi rồi, Lục Bỉnh Văn mới kéo Hạ Diễm đứng bên cạnh mình vào trong ngực, hắn nói: “Phu nhân, mới kết nối một mối nhân duyên hiếm có, dù là người hay quỷ gì cũng đều được thưởng hai ngàn điểm công đức. Giúp quỷ bị nguyền rủa hóa giải lời nguyền, lại được thưởng một ngàn điểm công đức. Giúp cậu thanh niên bị quỷ quấy phá hóa giải ác mộng cũng được thưởng một ngàn công đức. Đơn ủy thác này có giá trị bốn ngàn điểm công đức.”
“Bốn lần.” Diễm Diễm thông minh đã nhanh chóng đáp lại. “… Bốn lần, nói không chừng chừng đó còn không đủ cho ông chồng quỷ của em dùng trong một đêm.”