Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau
Chương 89: Nghiệt Duyên Quỷ
Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau thuộc thể loại Linh Dị, chương 89 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Căn hộ rộng khoảng tám mươi mét vuông của Hồ Tây Hựu giờ đây hoàn toàn chìm trong quỷ khí, biến thành ảo cảnh do lệ quỷ tạo ra. Mặt hồ nước phẳng lặng không gợn sóng, xung quanh tĩnh mịch đến lạ thường. Cảnh đẹp thì có đẹp đấy, nhưng lại thiếu hẳn hơi người.
Hồ Tây Hựu túm tay áo Hạ Diễm, khẽ nói: “Hai người, lệ quỷ xuất hiện trong giấc mộng của tôi… Hình như chính là vị quỷ tỷ tỷ này, à không… Quỷ ca ca này. Tôi nằm mơ tỉnh lại thường quên hết nội dung, nhưng giờ nghe anh ấy hát giai điệu này, tôi thấy cũng hơi quen tai… Bài này chắc là “Hạ tân lang” của Tô Thức.”
Tiếng hát của kép hát áo trắng uyển chuyển, dễ nghe, dù là nam giả nữ cũng vô cùng xinh đẹp. Hắn hát xong một khúc, phất tay áo quay đầu lại, ánh mắt dừng trên Hồ Tây Hựu đang ngơ ngác đứng cạnh Hạ Diễm và Lục Bỉnh Văn.
Hạ Diễm cũng khẽ nói với Hồ Tây Hựu: “Anh đúng là có phúc phận đấy, nhưng bản thân anh thật sự không phân biệt được đây là nam quỷ hay nữ quỷ sao?” Hồ Tây Hựu đỏ mặt đáp: “Tôi tỉnh dậy thì quên hết mọi thứ, thật sự không nhớ rõ.”
Lúc này, kép hát áo trắng trên sân khấu dường như đã phát hiện ra linh lực trên người Hạ Diễm và Lục Bỉnh Văn. Ánh mắt hắn ta nhìn Hồ Tây Hựu tràn đầy phẫn hận và ấm ức.
“Ồ? Ngươi mời thiên sư.” Kép hát áo trắng hơi nhếch khóe môi, nụ cười đó mang vài phần tự giễu: “Hồ Tĩnh Dương, ngươi đã giết ta một lần, giờ lại muốn giết ta lần thứ hai, ngay cả khi ta đã thành quỷ cũng không định buông tha sao? Năm đó mắt ta bị mù mới coi trọng một kẻ vô tâm vô phế như ngươi!”
Hắn ta “vèo” một cái bay thẳng đến bên Hồ Tây Hựu, hai bàn tay tái nhợt bóp lấy cổ anh, nói: “Nếu đã vậy, không bằng chúng ta cùng chết đi!”
Hạ Diễm vội vàng niệm chú trấn áp. Hồ Tây Hựu được cậu cứu liền ho khan mấy tiếng, nói: “Vị Quỷ ca ca này, Hồ… Hồ Tĩnh Dương là ai? Tôi là Hồ Tây Hựu, có phải anh nhận nhầm người rồi không? Khụ khụ… khụ khụ… Anh có điều gì muốn nói, hãy nói cho tôi biết nguyện vọng nào chưa hoàn thành, tôi sẽ cố gắng thực hiện giúp anh.”
“Ngươi không phải Hồ Tĩnh Dương? Sao có thể chứ, trông ngươi giống hệt hắn ta, ngay cả vết bớt cũng y hệt.” Giọng nói của nam quỷ càng lúc càng thê lương, mái tóc bay tán loạn và lớp trang điểm trên mặt cũng không thể che đi dung mạo thanh tú của hắn. Hắn lại bóp cổ Hồ Tây Hựu, tức giận nói: “Ngươi dám lừa ta! Ta sẽ không bao giờ tha thứ cho ngươi?!”
Hạ Diễm định can ngăn, nhưng Lục Bỉnh Văn lại giữ cậu lại, khẽ nói bên tai: “Không sao, lệ quỷ này sẽ không làm hại tính mạng cậu ta, đây chỉ là nghiệt duyên chưa dứt mà thôi.”
Hạ Diễm có chút hoang mang, nhưng nhìn qua thì sức mạnh của lệ quỷ này quả thật không lớn lắm, hơn nữa cậu còn mơ hồ cảm thấy đây chỉ là ảo cảnh.
Lục Bỉnh Văn lại nói: “Thậm chí hắn ta còn không hút sinh khí của cậu ta, chỉ khiến cậu ta mộng du và vận khí sa sút một chút mà thôi, có lẽ là một nam quỷ rất yếu lòng.”
Lúc này, Hồ Tây Hựu lấy giấy tờ tùy thân của mình ra, chỉ vào ngày sinh và tên trên đó, nói với nam quỷ: “Tôi thật sự không lừa anh, anh nhìn xem, tất cả những gì tôi nói đều là sự thật.”
“Ngày 21 tháng 10 năm 2021… Năm 2021.” Nam quỷ áo trắng khó tin lùi lại mấy bước: “Bây giờ là… Trăm năm sau rồi ư?”
Hồ Tây Hựu gật đầu lia lịa. Thấy nam quỷ cứ nheo mắt như bị cận, anh liền đeo kính của mình lên mắt hắn rồi nói: “…À, ừ… Nếu không thì anh nhìn kỹ lại thử xem?”
Nam quỷ áo trắng đeo kính, lúc này mới phát hiện vị Hồ Tây Hựu trước mặt này tuy có bảy tám phần giống Hồ Tĩnh Dương, nhưng cũng không hoàn toàn y hệt. Dù vị trí vết bớt không sai khác là bao, nhưng hai người lại không giống nhau hoàn toàn. Hồ Tây Hựu này còn trẻ hơn Hồ Tĩnh Dương mấy tuổi, mũi cũng không cao bằng Hồ Tĩnh Dương.
“Ngươi là con cháu của hắn ta ư? Chẳng trách lúc trong mơ ta gọi tên mà ngươi lại không để ý đến ta.” Nam quỷ có chút khó tin nói tiếp: “Cuối cùng hắn ta vẫn cưới vợ sinh con, vẫn phụ bạc ta, vậy mà ta vẫn còn đang chờ đợi.”
Dứt lời, nam quỷ liền ngồi sụp xuống đất khóc thảm thiết.
Hồ Tây Hựu lúng túng, cuối cùng lấy chiếc khăn tay trong túi ra đưa cho nam quỷ, nói: “À… ừm, quỷ ca ca này, anh đừng khóc…”
Nam quỷ hất tay Hồ Tây Hựu ra, thất vọng nói: “Đừng chạm vào ta.”
Hồ Tây Hựu thở dài, lại đi rót cho nam quỷ một ly nước nóng, nói: “Đừng khóc nữa, đừng khóc nữa. Nếu anh thật sự có duyên với tổ tiên tôi, vậy anh nói cho tôi biết tên là gì, tôi sẽ đốt thêm tiền giấy cho anh.”
Nam quỷ áo trắng đã khóc trôi hết lớp trang điểm trên mặt, gương mặt thanh tú dần dần hiện ra. Hồ Tây Hựu nhìn hắn, chẳng biết có phải vì thường xuyên gặp trong mộng hay không, anh cảm thấy dáng vẻ của nam quỷ này trông rất quen mắt.
“Quỷ không cần uống nước.” Nam quỷ đẩy ly nước của anh ra, ngồi cách xa một chút rồi tiếp tục vừa khóc vừa nói: “Năm đó thề non hẹn biển làm cái gì? Đồ bạc tình lang, chỉ vì ta không phải nữ nhân nên mới vứt bỏ ta phải không? Còn nói gì mà muốn làm bạn với ta cả đời, tất cả chỉ là lời nói lúc ái ân thôi…”
Hồ Tây Hựu cũng không biết mình đang thay vị tổ tiên nào nghe mắng nữa. Lúc này trông anh có chút ngơ ngác, yên lặng ngồi bên cạnh lệ quỷ, ánh mắt cũng có chút hỗn loạn. Anh thầm nghĩ, về sau lệ quỷ này sẽ không còn quấn lấy mình nữa, nhưng trong lòng lại cảm thấy vừa buồn vừa vui, thậm chí còn có chút luyến tiếc nam quỷ này.
Mà nam quỷ áo trắng cũng cảm thấy mình đã quấn lấy nhầm người, vô tình lại đi ngủ với hậu duệ của người mình yêu, trong lòng cũng cực kỳ khó chịu. Nỗi phiền muộn khiến hắn tràn ngập oán hận, nước mắt tuôn rơi làm ướt đẫm cả cặp kính Hồ Tây Hựu đã đeo cho hắn.
Lúc này Hạ Diễm mới ý thức được lệ quỷ này quả thật đúng như lời Lục Bỉnh Văn nói, là một nam quỷ rất yếu lòng. Hắn ta chỉ nhận nhầm Hồ Tây Hựu thành người mình yêu, lại vì quá nhớ nhung đối phương nên mới quấn lấy anh.
Nhưng cậu đã nắm bắt được một điểm quan trọng. Cậu liếc mắt nhìn Lục Bỉnh Văn đang đứng cạnh, rồi nói: “Những lời lúc ái ân đều là nhảm nhí sao?” Lục Bỉnh Văn trầm giọng đáp: “Đương nhiên là không phải.”
“…Anh… Chuyện này có chút khó xử, nhưng không phải là không thể làm.” Hồ Tây Hựu nhìn xung quanh, khẽ nói với nam quỷ: “Nếu anh không muốn bị siêu thoát thì… Hay là tôi che chắn cho anh trốn thoát?”
Nói xong, Hồ Tây Hựu định chạy đến mở cửa sổ để nam quỷ bay đi, nhưng nam quỷ xinh đẹp kia lại khóc càng thương tâm hơn, nói: “Trốn cái gì mà trốn? Sau khi chết ta vẫn còn ý thức nên cũng chỉ có thể ở trong quyển sách này. Ngày đó ngươi mua quyển sách này về, ta còn tưởng rằng cuối cùng ngươi cũng tới tìm ta rồi, hu hu…”
Đúng lúc này, Mao Tiểu Bạch tìm được quyển truyện cổ dân gian mà Hồ Tây Hựu đã mua về, nó mang cuốn sách cổ đến cho Hạ Diễm.
Quả thật cuốn sách đã bị đạo sĩ nguyền rủa và phong ấn linh hồn. Trên trang đầu quyển sách có một chuỗi bùa chú, tên người bị nguyền rủa “Diệp Vân Khê” được viết bằng máu tươi.
Hồn ma kép hát trong bộ đồ trắng trước mắt này cũng không phải là lệ quỷ, mà là một linh hồn đáng thương ôm mối hận chưa dứt với nhân gian, lại bị phong ấn trong sách.
“Chẳng trách anh không biết đã qua một trăm năm…” Hạ Diễm nhẹ giọng nói: “Trong một trăm năm đó, Diệp Vân Khê, anh đã bị vây trong ảo cảnh của quyển sách, vậy nên cảnh tượng anh báo mộng cho Hồ Tây Hựu cũng chính là sân khấu này. Thế thì… một khi đã như vậy, để tôi đến giúp anh nhé.”
Diệp Vân Khê cho rằng Hạ Diễm muốn thu phục mình, nhưng hắn cũng không giãy giụa nữa, chỉ khóc nức nở nhìn Hạ Diễm niệm pháp quyết.
Thân thể con thỏ nhỏ phát ra ánh sáng màu trắng. Cuốn sách cổ ố vàng kia là truyện cổ từ thời xa xưa, trên một số trang sách đã có vài lỗ thủng nhỏ.
Ánh sáng trắng đầu tiên rơi vào quyển sách, sau đó thân thể Diệp Vân Khê cũng bắt đầu phát sáng. Hắn rơi nước mắt, nói: “Nếu thời gian quay ngược lại, ta không muốn gặp hắn ta nữa. Nếu có kiếp sau, ta cũng không muốn làm người.”
Nhưng điều hắn nghĩ đã không xảy ra. Đình đài lầu các trong căn hộ này cũng theo nước mắt hắn chậm rãi biến mất. Khung cảnh xuất hiện trước mắt hắn chính là sản phẩm của hiện đại hóa trăm năm sau: TV, tủ lạnh… Đây là những thứ hắn chưa từng thấy qua.
Hắn ngạc nhiên bay quanh phòng mấy vòng rồi nói: “Đây là chỗ nào?”
“Là nhà tôi.” Hồ Tây Hựu nói thêm: “…Hóa ra anh cũng không biết mình ở đâu à?”
Tuy nói đã giải trừ lời nguyền, nhưng Diệp Vân Khê cũng không biến mất, mà lau cặp kính Hồ Tây Hựu đưa cho mình, sau đó trả lại kính cho anh.
Hồ Tây Hựu đeo kính vào, ngước mắt nhìn Diệp Vân Khê trắng trẻo xinh đẹp trước mặt.
Diệp Vân Khê bay ra xa một chút, nhẹ giọng nói: “Nói ta tự lừa mình dối người cũng được… Nhưng ta vẫn cảm thấy ngươi rất giống hắn ta.”
Đột nhiên hắn nở một nụ cười rất nhẹ, nụ cười đó không khác gì khóc. Nhưng trong nháy mắt ấy, Hồ Tây Hựu như bị điện giật. Sau đó, sân khấu vừa rồi lại hiện lên trong đầu anh, Diệp Vân Khê đứng bên cạnh hồ cầm quạt phe phẩy, nhẹ giọng cười nói với mình.
Hồ Tây Hựu có chút hoang mang nhìn hắn, sau đó nói: “Diệp tiền bối… Anh, làm sao anh biết được vị Hồ Tĩnh Dương kia?”
“Vào cuối triều nhà Thanh, khi cha mẹ ta mất, ta bị bán vào rạp hát để học nghệ từ nhỏ. Vì dung mạo ta thanh tú nên sư phụ cảm thấy ta rất thích hợp làm nhân vật chính, vì vậy ông ấy đã bồi dưỡng ta làm nam chính trong vở kịch này.” Diệp Vân Khê khẽ thở dài: “Năm mười sáu tuổi ta bắt đầu lên sân khấu biểu diễn. Khi đó ta hát không hay lắm, còn thường bị quên lời. Nhưng cũng chỉ có đại công tử Hồ gia cùng tuổi với ta là không tỏ ra ghét bỏ vì ta hát kém. Hắn không chỉ thường xuyên đến cổ vũ ta, mà còn bảo sư phụ không được đánh mắng ta, còn cho ta rất nhiều tiền thưởng.”
Hồ Tây Hựu khẽ nhíu mày. Diệp Vân Khê tiếp tục nói: “Bốn năm liên tục, năm nào hắn ta cũng đến ủng hộ sân khấu của ta. Mãi cho đến khi ta hai mươi tuổi thì nổi tiếng, hắn ta cũng chưa vắng mặt buổi nào, chỉ ngồi trong đám người nhìn ta hát. Kỳ thật ta đã sớm thích hắn ta rồi, nhưng ta lại không dám nói. Trước không nói đến việc hắn ta là con nhà quyền quý có xuất thân danh môn, mà chuyện hai người đàn ông yêu nhau cũng không được thế tục chấp nhận. Ta chỉ dám vụng trộm thích mà thôi, thỉnh thoảng có cùng hắn ta ra ngoài ăn cơm.”
“Sau nửa năm như thế, có một ngày ta uống hơi nhiều rượu, loạng choạng ngã vào lòng hắn ta. Sau ngày đó, quan hệ giữa hai chúng ta không còn giống như trước nữa. Lúc đó ta mới biết được, tình cảm hắn ta dành cho ta cũng như ta dành cho hắn ta, chỉ là cả hai chúng ta đều không dám nói.” Diệp Vân Khê nhớ tới đủ loại chuyện trong quá khứ, khẽ nở nụ cười: “Hắn ta rất tốt với ta. Ba năm sau, danh tiếng của ta càng lúc càng lớn, người đến nghe ta hát cũng nhiều hơn, nhưng ta cũng không quan tâm. Ta chỉ quan tâm hắn ta có đến tìm ta hay không. Cha mẹ hắn ta đã từng nhiều lần bắt hắn ta đi xem mắt, tìm không ít tiểu thư khuê các môn đăng hộ đối của gia đình quyền quý, nhưng tất cả đều bị hắn ta từ chối. Hắn ta nói chỉ yêu mình ta.”
“Nhưng khi chúng ta hai mươi ba tuổi, phụ thân Hồ Tĩnh Dương muốn làm thông gia với trọng thần triều đình, mà Hồ Tĩnh Dương lại một lần nữa từ chối. Lần đó, hắn ta không chỉ dẫn ta chạy trốn khỏi đoàn hát, mà còn khiến cha mẹ hắn ta cũng ý thức được tình cảm hắn ta dành cho ta là nghiêm túc. Cha mẹ hắn ta không thể chịu đựng được mình có một đứa con trai yêu người đồng giới, vậy nên ông đã bắt hắn ta từ tổ ấm tình yêu của hai người về nhà.” Diệp Vân Khê nói: “Ta nhớ hắn ta đến sinh bệnh. Không bao lâu sau, ta nhận được thư của hắn ta. Trong thư là thời gian và địa điểm chúng ta sẽ cùng nhau bỏ trốn, hắn ta muốn ta nhanh chóng đến gánh hát để gặp mặt. Tất nhiên là ta đồng ý! Ta đã nhanh chóng thu dọn hành lý chạy tới đó, nhưng không ngờ thứ chờ đợi ta sau bao ngày nhung nhớ lại là một con dao đâm xuyên tim.”
“Lúc hấp hối ta vẫn không thể tin được, người ta yêu bao nhiêu năm qua lại làm tổn thương ta, lại lừa gạt ta.” Nước mắt Diệp Vân Khê lại chảy xuống: “Lúc nhìn thấy Hồ Tây Hựu ta đã hiểu, vì hắn ta muốn cưới vợ sinh con nên mới vứt bỏ ta, là ta tự mình đa tình.”
Câu chuyện của hắn khiến Hạ Diễm có chút buồn. Cậu nói: “Nhưng mà… Chữ viết tay cũng có thể giả mạo, có thể là hiểu lầm gì đó thì sao?”
“Không phải, đó thật sự là chữ viết của hắn ta, ta nhận ra được mà.” Diệp Vân Khê lắc đầu: “Thiên sư, cảm ơn cậu đã cứu ta ra khỏi cuốn sách. Trò đùa này đến đây cũng nên kết thúc rồi.”
Diệp Vân Khê lại nhìn Hồ Tây Hựu một lúc, sau đó nói: “…Thật kỳ lạ, ngươi cho ta cảm giác thật sự rất giống hắn ta. Lúc ngươi ôm ta, ta còn tưởng rằng… Thôi quên đi, xin lỗi đã làm phiền ngươi. Thiên sư, xin cậu hãy siêu thoát cho ta đi.”
Hạ Diễm không siêu thoát cũng không được, mà siêu thoát cũng không phải. Nhưng cứ tiếp tục như vậy thì chỉ sợ hồn ma xinh đẹp trước mắt này sẽ khóc đến kiếp sau.
Trong lúc nhất thời cậu cũng có chút bối rối, chỉ đành nhẹ giọng nói với Lục Bỉnh Văn: “Anh ơi, người đàn ông tên Hồ Tĩnh Dương kia thật sự là kẻ bạc tình sao?”
Lục Bỉnh Văn nhìn Hạ Diễm sắp rơi lệ vì Diệp Vân Khê, hắn trầm giọng nói: “Được rồi, để anh ngoại lệ giúp hồn ma này một lần.”
Hắn rút ra một danh sách từ hư không, tìm được tên Hồ Tây Hựu, cũng kiểm tra gia phả của cậu ta, rốt cục cũng tìm được ba chữ Hồ Tĩnh Dương.
Vị Hồ Tĩnh Dương này chính là anh trai ruột của ông nội Hồ Tây Hựu, mới hai mươi bốn tuổi đã ra đi vì bệnh trong lòng. Trăm năm sau rốt cục cũng được chuyển kiếp, lại đầu thai vào chính gia tộc mình, đời này chính là Hồ Tây Hựu.
“Diệp Vân Khê, đừng khóc, người yêu của ngươi không phải kẻ bạc tình. Hắn hai mươi bốn tuổi đã qua đời vì bệnh trong lòng, trước khi chết vẫn luôn buồn bực không vui, nhớ nhung đến sinh bệnh, vẫn chưa cưới vợ sinh con.” Lục Bỉnh Văn nói: “Người trước mắt này là cháu của em ruột Hồ Tĩnh Dương.”
“Em trai ruột? Hắn ta có em trai sao?” Diệp Vân Khê kinh ngạc nói: “Ta không biết hắn ta có em trai.”
“Cậu ta có một người em ruột từ nhỏ đã lưu lạc bên ngoài, sau khi cậu ta qua đời mới tìm được em trai về.” Lục Bỉnh Văn nói: “Ngươi cũng không tìm nhầm người. Vị trước mắt này chính là Hồ Tĩnh Dương chuyển kiếp, chỉ tiếc là cậu ta đã uống canh Mạnh Bà, vì vậy nên không nhớ ngươi nữa. Chỉ tiếc chuyện của ngươi không được ghi lại trong sách, vậy nên không có cách nào biết được.”
Nghe Lục Bỉnh Văn nói như vậy, ánh mắt Diệp Vân Khê từ hoang mang chuyển thành bi thương. Hắn nói: “…Không nhớ, không nhớ cũng tốt.”
Lúc này, Hồ Tây Hựu vỗ vỗ đầu mình. Đầu anh đau như búa bổ, vô số ký ức như thủy triều ùa về trong đầu. Anh choáng váng phải vịn vào tường, đột nhiên vội vàng nói: “Không phải, ta không có hại ngươi, Vân Khê.”
Dứt lời, thanh niên cao hơn một mét tám ngã khuỵu xuống đất.
Hạ Diễm vội vàng đỡ anh dậy, cậu ngẩng đầu hỏi Lục Bỉnh Văn: “Anh ơi, anh ta làm sao vậy?”
“Ồ? Thỉnh thoảng cũng có những tình huống như vậy.” Lục Bỉnh Văn nói: “Nếu chấp niệm kiếp trước quá sâu đậm, cho dù có uống canh Mạnh Bà cũng vẫn có thể nhớ lại ký ức của kiếp đó.”