Váy Cưới, Mỹ Nhân và Biến Cố Đầu Năm

Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau

Váy Cưới, Mỹ Nhân và Biến Cố Đầu Năm

Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau thuộc thể loại Linh Dị, chương 93 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khi Hạ Diễm rời khỏi mật thất, trời đã nhá nhem tối. Ngắm nhìn sắc trời tím mộng mơ đặc trưng của thành phố Tân Hải, tâm hồn mọi người, vốn vừa trải qua một phen kinh hãi, dường như cũng được xoa dịu.
Vu Hiêu đã uống một ly nước hoa bỉ ngạn, triệu chứng chóng mặt sau khi bị quỷ nhập đã giảm đi hơn nửa, nhưng sắc mặt cậu vẫn còn hơi nhợt nhạt. Trước khi rời đi, Hạ Diễm để lại nửa bình nước ép hoa bỉ ngạn cho cậu và dặn dò: “Vu Hiêu, nếu ngày mai cậu vẫn cảm thấy không khỏe thì uống thêm chút nữa nhé.”
Vu Hiêu nhận lấy nửa bình nước ép hoa bỉ ngạn, vô cùng cảm kích nói: “Cảm ơn Diễm Diễm, lần này nhờ có cậu mà tôi mới thoát nạn. Từ nay về sau, tôi sẽ không dám tự mãn trước những chuyện siêu nhiên nữa.”
“Cậu nhớ được bài học này là tốt rồi.” Hạ Diễm khẽ cười nói, “Cha mẹ tôi đang chờ tôi và bạn trai về ăn cơm, chúng tôi đi trước đây, hôm khác lại tụ tập nhé.”
Nhà Hạ Diễm và các bạn cùng lớp không cùng đường, bởi khu nhà giàu cậu sống ngược hướng với phần lớn bạn học, nên cậu không thể đi cùng mọi người.
Trong kỳ thi tuyển sinh đại học, cậu từng đứng trong top 50 toàn tỉnh, tên treo cao trên bảng vàng. Dường như trên con đường học vấn, người có thể sánh bước cùng cậu cũng không nhiều.
Nhưng dù là thời trung học hay bây giờ, cậu vẫn luôn trân trọng tình cảm với những người bạn cùng lớp. Bởi vậy, dù hoàn cảnh gia đình của họ hoàn toàn khác nhau, nhưng bạn bè cậu vẫn luôn quan tâm cậu và chưa bao giờ tỏ ra ghen tị.
Lục Bỉnh Văn gật đầu chào các bạn rồi cùng Hạ Diễm khuất dạng ở cuối đường.
Đợi hai người họ đi rồi, Mã Tiểu Đồng mới khẽ nói: “Ôi, hai người này ngầu thật. Diễm Diễm vẫn tốt như vậy, mỗi lần gặp đều thấy cậu ấy thật dịu dàng. Hy vọng cậu ấy đừng bị bệnh nữa, nhất định phải sống lâu trăm tuổi mới được.”
“Diễm Diễm chính là cục cưng của lớp chúng ta mà, nhất định sẽ sống lâu trăm tuổi!” Tưởng Nhược Nhược nhảy cẫng lên: “Tôi cảm thấy lần này trở về sắc mặt Hạ Diễm tốt hơn trước rất nhiều, xem ra Lục tiên sinh rất biết cách chăm sóc người khác.”
Trần Đồng cười hì hì nói: “Đúng vậy, tôi nghe con trai tôi kể, lúc Lục tiên sinh ở thành phố B thường xuyên nấu cơm cho cậu ấy ăn, còn nuôi cho cậu ấy tăng mấy cân.”
“A, thật sao?” Vu Hiêu nói, “Trông Lục tiên sinh lạnh lùng vậy mà, hoàn toàn không ngờ còn có thể xuống bếp nấu cơm….”
“A a a, chẳng lẽ vấn đề chính không phải là hai người đó đang sống chung sao?” Tưởng Nhược Nhược nói: “Tôi có cảm giác Diễm Diễm còn đáng yêu hơn cả hồi học lớp 12. Bàn về cách nuôi vợ thì Lục tổng vẫn là nhất!”
Gió mùa đông ở thành phố Tân Hải có vẻ dịu dàng hơn thành phố B vài phần. Lục Bỉnh Văn và Hạ Diễm cùng nhau tản bộ trên phố biển lúc hoàng hôn, ngắm nhìn những đôi tình nhân chậm rãi bước đi trên đường, Lục Bỉnh Văn nói: “Hạ Diễm, quê hương của em rất thích hợp để yêu đương hẹn hò.”
Hạ Diễm gật đầu, nửa đùa nửa thật nói: “Anh à, sao trong đầu anh toàn chuyện yêu đương vậy?!”
Một người một quỷ tình cờ đi ngang qua quán cà phê nơi họ gặp nhau lần đầu. Lục Bỉnh Văn nhìn vào quán, nhớ lại dáng vẻ vừa dè dặt vừa ngượng ngùng của Hạ Diễm, hắn trầm giọng nói: “Anh rất thích em.”
Hạ Diễm giật mình, ánh mắt cậu sáng lấp lánh thật xinh đẹp.
Cậu nói: “Cha mẹ em rất thích bánh việt quất phô mai ở đây, em muốn vào mua một ít bánh.” Hạ Diễm một bên chọn bánh mì mới ra lò, Lục Bỉnh Văn thì dùng tờ rơi nhân viên bán hàng đưa cho hắn gấp thành một người giấy nhỏ.
Lúc này, ở trên kệ bánh không ai chú ý, người giấy nhỏ nhảy nhót làm động tác hình trái tim với Hạ Diễm.
Hạ Diễm bật cười, rồi bất ngờ bị người lạ vỗ vào vai.
“Tôi có thể kết bạn WeChat với cậu không?” Chàng thanh niên lạ mặt nói với Hạ Diễm, “Tôi muốn làm quen với cậu.”
Không đợi Hạ Diễm trả lời, Lục Bỉnh Văn đang đứng ở quầy thanh toán cho cậu đã nhàn nhã nói: “Bảo bối à, đi thôi em.”
Mặt Hạ Diễm hơi nóng, vội vàng nắm lấy tay Lục Bỉnh Văn. Khi lướt qua người thanh niên kia, ánh mắt lạnh lùng của hắn đảo qua cậu ta. Bỗng ý nghĩ muốn nhốt Hạ Diễm trong tẩm cung của mình ba ngày ba đêm càng trở nên mãnh liệt.
Khi Hạ Diễm về đến nhà, trời đã tối muộn. Trong nhà vang lên tiếng ồn ào, dì út đã lâu không gặp đang ôm đùi Cố Liên khóc lóc kể lể.
Mấy tháng không gặp, Cố Quý vốn ăn mặc hết sức cầu kỳ giờ lại một thân chật vật, túi xách cũng thay bằng một chiếc túi giả. Lần trước sau khi chia tay, cô sống không tốt, thậm chí còn bán hết đồ xa xỉ của mình để đổi lấy tiền. Hôm nay, cô ta lại đến xin tiền một lần nữa.
Cố Quý khóc đến mặt đầy nước mắt, nhưng Cố Liên vẫn không hề lay động.
Cố Quý nói: “Chị ơi, bạn trai em thật sự rất có tài, nửa năm nay làm ăn cũng không dễ dàng gì, cần chút vốn để xoay vòng. Anh ấy thực sự muốn kết hôn với em, nếu em không giúp anh ấy lúc này thì sao anh ấy có thể cưới em được?! Chị cho em mượn ba triệu đi, em đã bỏ cờ bạc rồi, sang năm em sẽ đi tìm việc làm, em sẽ trả lại cho chị mà!”
Hạ Triều kéo Cố Quý ra, nói: “Cố Quý, tôi đã nói với cô rồi, bạn trai của cô không phải người làm ăn đàng hoàng. Tôi không biết cô đã bỏ cờ bạc hay chưa, nhưng cái việc làm ăn đàng hoàng mà hắn ta nói chính là mở sòng bài! Cô sớm nên chia tay với hắn ta đi.”
“Anh ấy thật sự không phải người xấu, anh ấy yêu em, anh ấy rất thương em!” Cố Quý nói, “Ba triệu đối với các người mà nói căn bản không đáng là gì, vì sao ngay cả một chút các người cũng không chịu giúp tôi? Chúng ta là chị em ruột mà!”
Cố Liên đẩy cô ta ra, hận sắt không thành thép, nói: “Hắn ta yêu em? Hắn ta chỉ xem em là cái máy ATM, chỉ lợi dụng em thôi!”
Cố Quý thấy Cố Liên mềm cứng đều không lay chuyển được, liền chuyển đề tài. Cô ta lạnh lùng nói: “Chị à, nếu chị đã tàn nhẫn như vậy thì đừng trách tôi ác độc. Yến hội đêm giao thừa ở thành phố Tân Hải đã mời tôi, trong yến hội đó toàn là người quyền quý. Đến lúc đó tôi sẽ nói cho bọn họ biết, Hạ Diễm không chỉ thích đàn ông, mà người đàn ông kia còn không phải là người, hắn là một lệ quỷ!”
Hạ Diễm và Lục Bỉnh Văn đứng ở cửa, yên lặng lắng nghe Cố Quý gào khóc. Đây là lần đầu tiên trong đời cậu có cảm giác xấu hổ thay cho người khác.
“Được, cô cứ nói đi.” Cố Liên không thể nhịn được nữa, bà giận dữ nói: “Con tôi thích người hay quỷ, thích nam hay nữ thì có liên quan gì tới cô? Còn bây giờ, mau cút đi cho tôi!”
Cố Quý không ngờ ngay cả chiêu này cũng không có hiệu quả. Cô ta còn định tiếp tục nói nữa thì lại nghe thấy phía sau truyền đến tiếng bước chân.
Hạ Diễm và Lục Bỉnh Văn đang sóng vai nhau bước vào hoa viên nhà mình. Cậu khẽ nói: “Nghe ý dì út nói thì hình như chồng tôi không thể để người khác biết?”
Cố Quý thấy Lục Bỉnh Văn vẻ mặt âm trầm bước vào, không ngờ mình vừa đến đã đụng phải đôi phu phu này.
Cô ta vừa lăn vừa bò trên mặt đất, sau đó đứng lên. Vì kiêng kỵ năng lực của Lục Bỉnh Văn nên lùi về phía sau vài bước, lại ỷ vào mình là dì ruột của Hạ Diễm nên chắc chắn Lục Bỉnh Văn không dám làm hại mình. Bởi vậy, cô ta kiêu ngạo nói: “Đến vừa lúc. Đúng vậy, cậu cảm thấy bạn trai mình có thể gặp người sao?!”
“Ngược lại thì khác, con cảm thấy dì út mới là người không thể ra ngoài gặp người khác.” Hạ Diễm nói, “Bữa tiệc đêm giao thừa người ta mời dì vì mẹ con là chị ruột của dì. Trong bữa tiệc đó, một bộ phận vì kiêng kỵ thực lực của Hạ gia mới liếc mắt nhìn dì một cái, còn một bộ phận khác là đặc biệt đến xem dì bị chê cười. Vậy dì cảm thấy ai trong số bọn họ sẽ nghiêm túc nghe dì nói lung tung?”
“Mày…..”
Ánh mắt Hạ Diễm lãnh đạm đảo qua Cố Quý, cậu nói: “Dì út à, rõ ràng dì biết người mẹ tôi để ý nhất chính là tôi, nên lần nào đến cũng phải lấy tôi ra để uy hiếp mẹ tôi. Dì nói mẹ tôi tàn nhẫn, vậy còn dì thì sao, có lúc nào dì coi bà ấy là chị của mình không?”
Những lời này của Hạ Diễm khiến Cố Quý á khẩu không nói lại được câu nào. Cô ta thấy không nói lại được Hạ Diễm thì bắt đầu nổi điên: “Bây giờ tôi sẽ bán chuyện cậu kết hôn với Lệ Quỷ cho paparazzi! Bán một tin nhắn cũng có thể đổi được năm trăm ngàn, cậu đừng ép tôi.”
Cô ta vừa nói xong thì muốn gọi điện cho paparazzi, nhưng tay vừa mới nâng lên đã đột nhiên bị một sức mạnh kỳ dị nào đó khống chế, treo lơ lửng giữa không trung. Lục Bỉnh Văn nhếch khóe miệng nói: “Cố tiểu thư, sao cô không dám nhìn tôi?”
Cố Quý ép mình ngẩng mặt lên, nhưng ngay khoảnh khắc cô ta đối diện với đôi mắt Lục Bỉnh Văn lại vội vàng rũ mắt xuống, không dám tiếp tục nhìn hắn nữa.
Nguồn sức mạnh kia cơ hồ như muốn bẻ gãy cổ tay cô ta. Cố Quý đau đớn kêu lên, sau đó quỳ rạp trên mặt đất, cô ta vặn vẹo thân thể nói: “Buông tôi ra, a….. Tôi sai rồi, tha mạng, tha mạng!”
Hạ Diễm thương hại nhìn Cố Quý, nói: “Bữa tiệc ngày mai con cũng nhận được thiệp mời, con cũng định sẽ tham gia cùng chồng mình. Nếu dì út muốn đi, con cũng hoàn toàn không có ý kiến gì.”
Lục Bỉnh Văn khẽ cười, hắn cúi người xuống nói với Cố Quý: “Cố tiểu thư, cẩn thận lời nói và hành động của mình. Nếu không…… Nửa đêm quỷ sẽ đến gõ cửa đấy.”
Quỷ khí ngập trời trên người hắn khiến toàn thân Cố Quý run rẩy. Cô ta vốn rất sợ sức mạnh của Lục Bỉnh Văn, hôm nay chỉ muốn đến tống tiền chị gái, lúc này, cô ta sợ hãi đến mức phải lăn ra khỏi Hạ gia.
Hạ Diễm cùng mẹ vào nhà, cậu khẽ nói: “Mẹ, mẹ đừng để ý đến dì ấy, cũng đừng tức giận mà làm mình khó chịu.”
“Không sao.” Cố Liên nói, “Mẹ….. Mẹ còn lo lắng con không vui.” Từ khi Hạ Diễm sinh ra, kỳ vọng duy nhất của hai vợ chồng đối với cậu là bình an lớn lên.
Từ khi sinh ra đến giờ, đứa trẻ đã được nuôi dưỡng trong sự yêu thương. Từ một đứa trẻ ốm yếu, hiện tại Hạ Diễm đã trưởng thành, đó là phần thưởng ngoài sức tưởng tượng cậu mang đến cho cha mẹ.
Hạ Triều ngồi trên sô pha khẽ nói: “Năm nay chúng ta không đi dự tiệc nữa.”
“Hả?” Cố Liên nói, “Vì sao lại không đi?”
“Chúng ta tự tổ chức một bữa tiệc ở nhà, mời bạn bè ở thành phố Tân Hải đến nhà chúng ta cùng nhau vui vẻ đón chào năm mới.” Hạ Triều nói, “Lục tiên sinh là quý nhân trong đời Diễm Diễm. Chúng ta chưa tổ chức hôn lễ cho con, vậy nhân cơ hội này giới thiệu bạn đời của Hạ Diễm với bạn bè chúng ta.”
Hạ Diễm giật mình, sau đó cười cong cong hai mắt. Nụ cười của cậu sáng ngời xinh đẹp, giống như ẩn giấu bên trong đó vô vàn ngôi sao vậy.
Cậu khẽ nói: “Dạ được, Lục tiên sinh cũng sẽ rất vui vẻ.”
Ngày 31 tháng 12, Hạ gia đèn đuốc sáng trưng, đèn lồng cá chép và đèn lồng thỏ treo khắp nơi.
Hạ Diễm và Lục Bỉnh Văn mặc trang phục trang trọng, đứng ở cửa chào đón khách. Mao Tiểu Quất ở phía sau Hạ Diễm nhảy nhót đuổi bắt đèn cá chép, khiến đèn cá chép cứ lung lay giữa không trung dù trời không có gió.
Hầu hết khách đến đây hôm nay là những người đã tham gia tiệc sinh nhật lần thứ 19 của Hạ Diễm. Khi đó Hạ Diễm vẫn còn một mình, còn bây giờ đã dẫn bạn trai về nhà.
Mấy phu nhân đến dự tiệc thấy Lục Bỉnh Văn anh tuấn như vậy đều vỗ vai Cố Liên nói: “A Liên à, cậu thật có phúc! Tôi nghe nói Lục tiên sinh là đại sư huyền học, còn phụ giúp Hạ Diễm làm kinh doanh Huyền học nữa?”
“Đúng vậy.” Cố Liên dịu dàng cười cong mắt, “Chúng ta đừng nói đến chuyện làm ăn, mấy đứa nhỏ chỉ tùy tiện chơi đùa thôi mà.”
Thật ra Hạ Diễm biết, khách mời đến dự tiệc rất khó tán thành chuyện tình cảm của hai người đàn ông. Nhưng bữa tiệc này chính là sự ủng hộ mà cha mẹ dành cho cậu.
Cha mẹ cậu ủng hộ tình cảm của cậu và Lục Bỉnh Văn, cũng công nhận Lục Bỉnh Văn là một nam quỷ tốt. Hai người đã dùng bữa tiệc này để nói cho Hạ Diễm biết, bọn họ sẽ mãi mãi đứng về phía cậu.
Trong sân bắn pháo hoa, Hạ Diễm cho mỗi thần sứ cầm một cây pháo hoa để chúng tự chơi.
Cố Liên nhìn pháo hoa bay khắp nơi, khẽ nói với chồng mình: “Em có cảm giác…… Hình như Diễm Diễm và Lục tiên sinh đang nuôi thú cưng nào đó mà chúng ta không thể nhìn thấy được.”
“Thú cưng?”
“Lần trước lúc ăn cơm, em thấy Diễm Diễm lén thả cục sườn xuống sàn nhà, sau đó miếng sườn kia nhanh chóng biến mất.” Cố Liên nói, “Diễm Diễm còn sờ sờ đầu nó nữa.”
Mặc dù đã gần năm mươi tuổi, nhưng dáng người Cố Liên vẫn thướt tha như trước. Nghĩ đến năm mới đã cận kề, bà mặc sườn xám từ từ ngồi xuống, để một ít trái cây và thịt vào những chiếc bát nhỏ rồi đặt trên mặt đất.
Chỉ chốc lát sau, một cây pháo hoa đã lao thẳng về phía chiếc bát đựng đồ ăn. Con rắn nhỏ vùi đầu vào thức ăn, rất nhanh đã ăn hết nửa chén cơm.
Hạ Triều: “… Đúng là như vậy thật.”
Cố Liên cười cong mắt: “Ừ, như vậy cũng tốt. Khi còn bé, Diễm Diễm vẫn luôn muốn nuôi thú cưng, đáng tiếc là lúc đó không thể nuôi. Lục tiên sinh đã giúp nó đạt được tâm nguyện rồi.”
Hạ Triều nhìn Hạ Diễm cao lớn dịu dàng như ngọc đứng cách đó không xa, chỉ cần nhìn cậu thôi ông đã cảm thấy vô cùng hạnh phúc.
Đột nhiên ông mỉm cười nói: “Sao mới ngày nào còn bé tí mà giờ đã lớn như vậy rồi, còn trở nên thông minh như thế nữa chứ.” Hai vợ chồng cầm hai bao lì xì đi tới chỗ Hạ Diễm và Lục Bỉnh Văn.
“Chúc các con năm mới vui vẻ.” Cố Liên nhẹ nhàng ôm Hạ Diễm vào lòng, “Năm mới khỏe mạnh và vui vẻ nhé con.”
Hạ Diễm nhận lì xì của mẹ, cậu cũng cười nói: “Chúc cha mẹ năm mới vui vẻ.”
Cố Liên lại nhét bao lì xì vào tay Lục Bỉnh Văn: “Lục tiên sinh, năm mới vui vẻ. Sau này còn phải nhờ cậu chăm sóc Diễm Diễm.”
“Mẹ vợ yên tâm.” Lục Bỉnh Văn nhìn về phía Hạ Diễm, “Con sẽ đối xử thật tốt với Diễm Diễm.”
Khi đồng hồ điểm mười hai giờ, pháo hoa hình hoa hồng đỏ rực nở rộ trong màn đêm tăm tối, tựa như có cây bút thần vẽ lên bầu trời, khiến đêm nay càng thêm lãng mạn.
Ca sĩ được mời đến bữa tiệc đang hát một bài tình ca dịu dàng trên sân khấu giữa mùa đông, còn Hạ Diễm và Lục Bỉnh Văn thì trốn sau gốc cây, vụng trộm trao nhau nụ hôn thật dài.
Đây là năm đầu tiên bọn họ cùng nhau đón năm mới. Kể từ khi lão quỷ này sinh ra đến giờ, đây cũng là lần đầu tiên Lục Bỉnh Văn đón Tết.
Sau khi quen biết Hạ Diễm, thời gian bỗng trở nên có ý nghĩa hơn đối với hắn. Cứ mỗi năm trôi qua, dường như Hạ Diễm sẽ thân thiết với hắn hơn một chút, lại dường như cách hắn xa hơn một chút.
“Ừm….. Hẳn là cao đến một mét tám rồi.”
Lục Bỉnh Văn trầm mặc vài giây rồi nói: “….. Phu nhân còn có nguyện vọng gì khác nữa không?”
Tiếng cười của Hạ Diễm mang theo cảm giác vừa trẻ trung nhẹ nhàng lại vừa đáng yêu. Cậu nói: “Hy vọng linh lực của em càng ngày càng mạnh, để em có thể giúp nhiều người thoát khỏi khốn cảnh. Và…. Sớm ngày phi thăng?”
Lục Bỉnh Văn gật đầu, dưới pháo hoa rực rỡ, vẻ mặt hắn không chút biểu cảm. Hắn lấy quyển sổ công đức từ hư không ra nói: “Bây giờ công đức của em có 666666 điểm, chờ xây xong đạo quán chắc chắn sẽ kiếm thêm khoảng mười vạn nữa.”
Hạ Diễm gật đầu nói: “Wao, em có nhiều điểm công đức như vậy à? Xem ra vẫn nên chiêu mộ thêm nhiều hiền tài để phát triển thêm nữa mới được.”
Lục Bỉnh Văn đáp lại một tiếng. Ngay sau đó Hạ Diễm đã bị Lục Bỉnh Văn đưa về phòng ngủ. Hắn trầm giọng nói: “Thật đáng mừng, đáng giá ở trong phòng tân hôn ba ngày.”
Tiểu mỹ nhân thanh lãnh giãy dụa hồi lâu trong lòng hắn, cuối cùng vẫn bại trận, bị Lục Bỉnh Văn mặc cho một chiếc váy cưới ren màu trắng tinh khôi, thậm chí còn khoác cho cậu một tấm voan che đầu màu trắng.
Hạ Diễm được voan trắng bao quanh, trông cậu giống như một con thiên nga xinh đẹp, trên mặt lại có vài phần hồn nhiên cuốn hút. Voan trắng làm cho ngũ quan thanh tú của cậu như ẩn như hiện, càng làm cho cậu thêm quyến rũ.
Lục Bỉnh Văn đứng cách đó không xa nghiêm túc thưởng thức vẻ đẹp của vợ. Hạ Diễm bị nhìn có chút xấu hổ, cậu khẽ nói: “Thật khó chịu, rốt cuộc thì anh có bao nhiêu chấp niệm đối với chuyện động phòng vậy chứ……”
Lục Bỉnh Văn ôm eo Hạ Diễm nâng cậu lên cao, hắn cười mà như không cười nói: “Phu nhân, có phải bên trong váy cưới không mặc gì, đúng không?”
Hạ Diễm:…..
Váy cưới đã nhanh chóng bị bẩn và rách nát. Hạ Diễm bị đè lên tấm thảm nhung, hoảng hốt nghĩ: Vào những giây phút đầu tiên của năm mới, làm sao có thể làm chuyện đó ở nơi mình lớn lên từ nhỏ chứ…..
Nhưng chẳng bao lâu sau cậu lại cam tâm tình nguyện đắm chìm trong đó.
Ngày hôm sau, Hạ Diễm bị điện thoại của Lý Hải Triều đánh thức.
Cậu mơ mơ màng màng cầm lấy điện thoại. Lục Bỉnh Văn vội đỡ cậu dậy, tránh cho Hạ Diễm rơi xuống khỏi giường, sau đó mới nhận điện thoại.
“A lô, Hạ Diễm. Thành phố B đã xảy ra vụ án mạng rất lớn, đêm qua có năm đệ tử Huyền Môn đã tử vong ở ga tàu điện ngầm, máu trên người bọn họ đã bị rút khô. Bước đầu khi chúng tôi khám nghiệm hiện trường đã phát hiện dấu vết của ma vật.” Lý Hải Triều nói, “Hiệp hội Thiên sư đã phát hành lệnh triệu tập tất cả các thiên sư, nếu cậu có thời gian thì đến giúp đỡ nhé?”
Thỉnh thoảng vẫn có chuyện ma vật hại chết người xảy ra, nhưng một lần giết đến năm người thì quả thật rất hiếm gặp, huống chi người bị hại lại là đệ tử Huyền Môn.
Hạ Diễm và Lục Bỉnh Văn đưa mắt nhìn nhau, nhận đơn hàng làm ăn đầu tiên của năm mới. Cậu khẽ nói: “Được, tôi sẽ đến ngay.”