Bệnh Nan Y - Lộng Giản Tiểu Hào
Chương 11: Mùa Thu Ấm Áp Và Lạnh Giá
Bệnh Nan Y - Lộng Giản Tiểu Hào thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Biên tập: Gấu Gầy
Ngày cưới rơi vào một buổi thứ Năm yên ả. Sáng sớm, mưa phùn lất phất rồi nhanh chóng tạnh, mặt đất ẩm nhưng không đọng nước.
Nhà họ Sở nằm khuất trong một con phố nhỏ được bao quanh bởi kiến trúc Gothic, lặng lẽ giữa lòng thành phố ồn ào. Mùa thu, cảnh sắc trong và ngoài khu nhà đẹp như tranh vẽ, khí trời dễ chịu đến lạ.
Đứng trước cửa sổ kính hình vuông, sơn trắng, đậm chất kiến trúc Anh, Sở Thu Bạch – thức trắng đêm – nhẹ nhàng kéo tấm rèm. Khu vườn xanh mướt điểm xuyết những chiếc lá cam rực hay vàng óng, thoáng khiến y nhớ về một mùa thu rất xa.
Hôm ấy lạnh hơn hôm nay nhiều.
Báo đài liên tục đưa tin đợt không khí lạnh tràn về Giang Hỗ, mưa rơi suốt đêm, đến sáng vẫn không ngớt.
Đêm đó, Sở Giang Lai tròn mười lăm tuổi, lấy cớ sợ sấm sét nên nán lại phòng anh trai, nhất quyết không chịu về.
Lúc ấy, Sở Thu Bạch hai mươi tuổi – còn rất trẻ, tuổi trẻ mà tưởng mình hiểu đời, hiểu hết những hiểm ác trần gian.
Trong mơ, điều tồi tệ nhất với y chỉ là buổi bảo vệ luận văn, khi tài liệu chuẩn bị kỹ càng bỗng dưng biến mất.
Lúc ấy, y chưa thể ngờ rằng, vài năm sau, những cơn ác mộng như thế lại trở thành giấc mơ đẹp nhất trong đời.
Năm mười bốn tuổi, Sở Giang Lai bỗng cao lớn nhanh chóng, không chỉ vươn mình về chiều cao mà khuôn mặt thanh tú cũng bắt đầu toát lên vẻ thiếu niên rạng rỡ. Dù rõ ràng đang “trưởng thành”, nhưng thói quen tìm trăm lý do để nằn nì ở lại phòng anh trai thì chưa từng thay đổi.
Hôm đó, khi Sở Thu Bạch tỉnh dậy, Sở Giang Lai vẫn đang ngủ. Hắn ngủ rất ngoan, một tay nắm lấy cánh tay anh, tay kia đặt nhẹ trên bụng, nhưng nét mặt lại lạnh lùng, cứng nhắc hơn nhiều so với lúc tỉnh. Sở Thu Bạch vừa nhúc nhích, hắn lập tức tỉnh. Đôi mắt mở bừng nhanh chóng, không một chút mơ màng, ánh nhìn tỉnh táo, lạnh lùng khiến Sở Thu Bạch – người vẫn luôn tò mò quan sát khuôn mặt ngủ của em trai – phải giật mình.
Thấy vẻ mặt hơi ngạc nhiên của anh, Sở Giang Lai chậm rãi cong mắt, giọng khàn khàn mới ngủ dậy, nhẹ nhàng nói: “Chào buổi sáng, anh Thu Bạch.”
“Chào buổi sáng.” Sở Thu Bạch vừa đáp, vừa rút tay ra khỏi tay em: “Ngủ ngon không?”
“Không ngon.” Sở Giang Lai mới qua tuổi dậy thì, giọng trầm ấm dễ nghe. Khác hẳn với thanh âm trong trẻo ngày xưa, nhưng vẫn còn nguyên vẻ ngây thơ, muốn làm nũng với anh trai.
Mỗi lần vừa thức dậy, tóc mái hắn đều rối tung, để lộ vầng trán rộng và đôi mắt sáng trong vô tội.
“Sao lại không ngon?” Sở Thu Bạch đưa tay vuốt lại mái tóc rối: “Vì sấm sét nên ác mộng à?”
Sở Giang Lai tự nhiên dựa vào người y, vùi mặt vào ngực, ừ một tiếng rồi khẽ nói: “Em mơ thấy… anh không cần em nữa.”
“Sao lại thế được.” Sở Thu Bạch cười nhẹ: “Bỏ rơi trẻ vị thành niên là phạm pháp đó.”
“Vậy sau khi em trưởng thành thì sao?” Sở Giang Lai ngẩng đầu. Cổ áo ngủ hơi hở, lộ ra xương quai xanh thanh tú. Ánh mắt Sở Thu Bạch dừng lại ở hõm vai hơi lõm của hắn một vài giây, rồi nhẹ nhàng kéo cổ áo lại cho kín.
Sở Giang Lai dường như chẳng hay biết dáng vẻ mình lúc này gợi cảm đến mức nào, vẫn ngây thơ ngẩng mặt: “Đợi em lớn rồi, anh không cần em… thì không phạm pháp nữa mà.”
“Vậy anh được lợi gì?” Sở Thu Bạch quay mắt đi: “Dù sao cũng hơn trăm cân thịt, anh tốn bao công sức nuôi em béo thế này, sao nói không cần là không cần được?”
Sở Giang Lai khẽ cười: “Cũng đúng.”
“Thôi, đừng ngẩn ngơ nữa, mau đi rửa mặt.” Sở Thu Bạch kéo hắn dậy khỏi giường như nhổ củ cải: “Tám giờ rưỡi anh có buổi thảo luận nhóm, chắc mất nửa tiếng. Xong việc, anh em mình cùng ăn sáng. Hoặc nếu em đói thì ăn trước cũng được.”
“Em không đói.” Sở Giang Lai nói: “Em muốn ăn cùng anh.”
Hôm đó cách thời điểm Sở Thu Bạch nhận được lời phàn nàn từ giáo viên rằng Sở Giang Lai lạnh lùng với bạn học, hành xử tùy tiện chỉ đúng ba ngày.
Sở Thu Bạch hai mươi tuổi nghĩ rằng chắc chắn vị giáo viên kia đã nhầm. Sở Giang Lai – đứa trẻ ngay cả bữa sáng cũng muốn đợi anh – làm sao có thể là người máu lạnh, coi thường luật lệ, cực kỳ thiếu tinh thần đoàn kết như lời mô tả?
Rửa mặt qua loa, Sở Thu Bạch lên thư phòng. Nhưng buổi thảo luận nhóm kết thúc nhanh đến bất ngờ. Cuộc họp năm người, hai thành viên vắng mặt đột xuất, đành hoãn lại.
Sở Thu Bạch bất lực tắt máy, lê dép xuống lầu. Nhưng Sở Giang Lai không ở phòng khách, cũng không thấy trong phòng sinh hoạt chung.
Điện thoại để quên trên thư phòng, y lười đi lấy, đành tự đi tìm em trai quanh nhà.
Ba Sở Chấn Thiên bận rộn sự nghiệp, lâu lâu mới về nhà. Mẹ Hàn Thuỵ Cầm cũng có vòng bạn bè riêng, tối mới về nhà ngủ một giấc.
Để tiện thường xuyên về nhà chăm sóc Sở Giang Lai – đang học vượt cấp lên lớp mười hai – Sở Thu Bạch đã chọn trường đại học trong thành phố, học ngành Y gần nhà.
Tìm mãi không thấy, cuối cùng người giúp việc nói: “Cậu nhỏ ra vườn hoa, hình như có khách đến tìm.”
Sở Thu Bạch lập tức thay giày, đi ra vườn phía trước.
Mưa đã tạnh, trời vẫn se lạnh. Dưới ánh sáng mờ, y khoanh tay bước trên con đường nhỏ dẫn đến khu vườn. Y hơi hối hận vì không khoác thêm áo khoác, đang do dự có nên quay lại lấy không thì bỗng nhìn thấy Sở Giang Lai.
Sở Giang Lai đứng trên con đường rợp bóng cây nối biệt thự chính với cổng lớn, cách vườn hoa nhỏ chừng năm phút đi bộ. Bên cạnh hắn là một cô gái mặc đồng phục váy mùa thu, tóc dài ngang vai.
Không hiểu sao, Sở Thu Bạch theo bản năng dừng bước, đứng im cách họ khoảng hai trăm mét. Cô gái da trắng, dáng cao, chắc hẳn rất chú trọng ăn mặc – trời lạnh mà không mặc quần tất, dưới váy xếp ly xám đậm là đôi chân thon dài, trắng nõn.
Sở Thu Bạch không nhìn rõ mặt, nhưng y biết chắc cô là một mỹ nhân.
Cô gái hình như nói không ngừng, vừa nói vừa đưa tay định nắm lấy tay Sở Giang Lai. Nhưng hắn đút hai tay vào túi, lùi một bước – cô nắm hụt.
Là anh trai, Sở Thu Bạch muốn nhắc nhở: đút tay vào túi, mặt lạnh tanh nói chuyện với con gái là bất lịch sự. Nhưng là Sở Thu Bạch, y lại không muốn nhắc em trai chút nào.
Tiến thêm vài bước, y cuối cùng nhìn rõ khuôn mặt cô gái – quả thật rất xinh. Khuôn mặt trái xoan, tóc đen dày hơi xoăn, trên má còn vương nước mắt.
Dù bị từ chối rõ ràng, cô vẫn kiên quyết đuổi theo: “Thật sự không thể thử quen nhau một lần sao?”
Dưới bầu trời thu xám xịt, Sở Thu Bạch đứng xa nhìn, bỗng dưng cảm thấy chua xót khó hiểu.
Y biết, đây không phải cảm xúc bình thường một người anh trai nên có khi thấy em trai được con gái tỏ tình. Nhưng y không kiểm soát được.
Y mong mình có thể bình tĩnh bước tới, dạy Sở Giang Lai cách xử lý khéo léo trước lời tỏ tình, hoặc im lặng rời đi, để lại khoảng không riêng cho tuổi trẻ vừa chớm nở.
Nhưng Sở Thu Bạch không làm vậy. Y đứng im một mình, như một “anh hùng” bị đạo đức ép buộc, không tình nguyện, nhưng buộc phải hy sinh tất cả để giữ trật tự thế giới.
“Thử quen à?”
“Ừm!”
“Tại sao?” Sở Giang Lai hỏi.
“Vì…”
“Vì cậu thích tôi?”
Mặt cô đỏ ửng, im lặng lâu rồi gật lia lịa trong nước mắt.
“Nhưng, chuyện đó liên quan gì đến tôi?” Khuôn mặt Sở Giang Lai hiện lên vẻ khó chịu, chán ghét: “Cậu thích tôi, thì liên quan gì đến tôi? Chỉ vì cậu thích tôi, tôi phải thử quen cậu sao? Vậy ngày nào tôi còn việc gì khác để làm không? Dù sao,” hắn lạnh lùng nhìn xuống, “những kẻ phiền phức, đáng ghét như cậu, còn nhiều hơn cả gián trong bếp nhà hàng nhỏ.”
Cô gái – bị ví như con gián – sững người, gần như không tin Sở Giang Lai có thể nói ra những lời này.
“Sao cậu có thể…”
“Sao không thể?” Sở Giang Lai vẫn không rút tay ra khỏi túi, cằm hất lên, lạnh lùng đuổi: “Đi đi, đừng ở đây nữa. Rời khỏi nhà tôi.”
Cô gái bị đả kích nặng nề, khóc to hơn. Ngay cả Sở Thu Bạch – người không hề muốn em trai chấp nhận – cũng thấy cô thật đáng thương.
“Sở Giang Lai!” Cô vừa khóc vừa hét: “Vì cậu, tớ bị mọi bạn nữ cô lập! Vì cậu, không ai trong trường chịu nói chuyện với tớ! Cậu có biết họ gọi tớ là gì không? Cậu có biết tớ…”
“Được rồi.” Sở Giang Lai lạnh lùng cắt ngang: “Họ thế nào cũng không liên quan đến tôi. Bạn học, còn gì nữa không? Không thì mau đi.”
Nói xong, hắn lùi hai bước. Trước khi quay người, cô gái bỗng lao tới, túm chặt vạt áo hắn, khóc nức nở: “Tớ sắp chết rồi, Giang Lai! Nếu ngay cả cậu cũng đối xử với tớ như vậy… tớ thật sự không muốn sống nữa! Tớ sẽ chết mất!”
Sở Giang Lai – nghe xong “lời than khóc về cái chết” – vẫn không lay động. Hắn ghét bỏ giật vạt áo ra như tránh vi khuẩn, lạnh lùng cúi mắt: “Rời xa tôi ra. Đừng gọi tên tôi như vậy… ghê tởm.”
...
Không lâu sau, cô gái chuyển trường vì bị bắt nạt liên tục. Rồi cô lại đến nhà tìm Sở Giang Lai vài lần, nhưng hắn từ chối gặp. Vài năm sau, Sở Thu Bạch mới biết, cô chỉ học được một tháng ngắn ngủi ở trường mới.
Bạn bè nói với y: “Cô bé họ Tông, đứa đeo bám Giang Lai đó… cuối cùng không vào được đại học.” Ánh mắt tò mò pha tiếc nuối, anh ta nói tiếp: “Cô bé chết rồi.”
“Chết… chết thật à?”
“Ừ, nghe nói nhảy lầu. Vài ngày sau khi chuyển trường, từ tầng bảy. Cảnh sát kết luận là tự sát.”
...
Hôm ấy, Sở Thu Bạch đứng một mình trên con đường nhỏ nơi cô gái từng tỏ tình với Sở Giang Lai.
Y không ngừng nhớ lại đôi mắt ngấn lệ, câu nói “Tớ sẽ chết mất.”
Trong cõi mê, y thầm niệm hàng trăm lần cuốn *Tâm Kinh tiêu trừ nghiệp chướng*:
*Quán Tự Tại Bồ Tát, hành thâm Bát Nhã Ba La Mật Đa thời, chiếu kiến ngũ uẩn giai không, độ nhất thiết khổ ách. Xá Lợi Tử! Sắc bất dị không, không bất dị sắc; sắc tức thị không, không tức thị sắc…*
Sở Thu Bạch hoàn toàn không nhớ mình đã trở về nhà với tâm trạng phức tạp thế nào. Chỉ nhớ đêm đó, vì mặc mỏng, đứng ngoài trời lâu, y bị cảm, nửa đêm sốt cao.
Hàn Thuỵ Cầm đi mua sắm ở Paris với bạn bè, không có nhà. Sở Giang Lai ngồi cạnh giường y, cầm túi chườm đá chăm sóc anh suốt đêm.
Trong một thời gian dài sau đó, Sở Thu Bạch vẫn tin: dù Sở Giang Lai có thật sự là một con quái vật vô tình, thì mỗi khi quay về bên y, hắn sẽ cẩn thận cất đi móng vuốt của mình.
Nghĩ vậy, cho dù có người mô tả Sở Giang Lai như hổ báo sài lang, cũng khó lay chuyển hình ảnh đáng yêu của hắn trong lòng Sở Thu Bạch.
Phật dạy: Người biết mình có tội, nghiệp chướng khó tiêu; nhân quả tuần hoàn, báo ứng không sai.
Sở Giang Lai ích kỷ, lạnh lùng, thiếu sợi dây liên kết thiết yếu với thế giới. Hắn gây ra biết bao nghiệp chướng, vô tình hay cố ý. Nhưng hắn sẽ không bao giờ bị báo ứng.
Bởi vì – vực sâu nghiệp chướng của hắn, Sở Thu Bạch nguyện dùng cả công đức đời mình để lấp đầy.