Bệnh Nan Y - Lộng Giản Tiểu Hào
Giấc ngủ bị cướp
Bệnh Nan Y - Lộng Giản Tiểu Hào thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Editor: Gấu Gầy
Trước khi ngủ, sau cuộc tranh cãi với mẹ, lòng nặng trĩu buồn bã và lo lắng khiến giấc ngủ vốn đã chập chờn càng thêm tồi tệ. Sở Thu Bạch buộc phải uống vài viên thuốc ngủ mới có thể chợp mắt.
Giấc ngủ vốn ngắn ngủi bỗng chốc bị kẻ không mời mà đến cướp mất giữa chừng.
Sở Thu Bạch mơ màng tỉnh dậy, mất vài giây mới nhận ra trên giường còn có người khác. Bộ đồ ngủ vốn kín đáo giờ bị mở tung, từng chiếc cúc áo từ eo xuống ngực đều bị cởi bỏ, thậm chí vạt áo còn xộc xệch hơn cả những sợi tóc dính trên trán.
Sau thoáng ngỡ ngàng, cơn giận bùng lên như lửa.
"Sở Giang Lai!" Sở Thu Bạch gầm lên như sư tử tức giận, cố đẩy kẻ xâm phạm khỏi giường.
"Có!"
Sở Giang Lai hoàn toàn không nao núng trước sự hung hăng của Sở Thu Bạch. Ngược lại, hắn còn lợi dụng cơ hội, áp sát vào Sở Thu Bạch, như con sói đói gian xảo bám vào nồi canh thịt nóng, không chịu rời đi dù có ngàn phương ngàn kế.
"Em không ngủ được, phát điên cái gì vậy!"
"Em không phải không ngủ, chẳng phải em định ngủ sao."
Để chứng minh lời mình, con sói đói cười toe toét, cởi tiếp hai cúc áo sơ mi.
"Anh Thu Bạch, em ngoan lắm. Anh xem, em đang cởi áo rồi, sắp ngủ đây."
Mãi đến lúc này, Sở Thu Bạch mới nhận ra hắn đang say. Hơi thở nóng bỏng, giọng nói trầm khàn nhưng dịu dàng: "Trước khi hiệp sĩ của anh đi ngủ, có gì dặn dò không? Anh Thu Bạch thân yêu của em?"
"Buông anh ra!"
"Không buông..." Sở Giang Lai cười khẽ, giọng khàn mang chút ngây thơ: "Hiệp sĩ của anh có thể đáp ứng mọi yêu cầu, riêng điều này thì không được."
Sở Thu Bạch không nói nên lời, cố gắng giãy giụa.
Từ khi Sở Giang Lai tiếp quản sự nghiệp gia đình, giới kinh doanh đều khen hắn quyết đoán, tài năng thiên bẩm. Kẻ cũ của Sở Chấn Thiên cũng thường than thở: "Nhà họ Sở sinh hổ tử, Sở Chấn Thiên có người nối dõi."
Nhưng trước mặt Sở Thu Bạch, vị trùm kinh doanh được kỳ vọng ấy lại như chẳng bao giờ lớn lên.
Sở Thu Bạch không có tâm trạng đùa giỡn, y dùng hết sức đẩy hắn ra, bật đèn.
Ánh sáng trưng chiếu sáng khiến mọi thứ ám muội biến mất không còn chỗ ẩn nấp.
Sở Giang Lai quỳ một gối trên giường, khuôn mặt tuấn mỹ hơi say. So với hiệp sĩ, hắn trông như vị thái tử sau tiệc say vô tình bước vào cung điện lạ.
Đối mặt với kẻ say, Sở Thu Bạch bị kéo tụt quần ngủ xuống một nửa, trông vô cùng chật vật.
Chú cún vô tội không hề xấu hổ hay lùi bước khi đèn sáng. Hắn cho rằng mình không sai, tất cả chỉ là muốn gần gũi người anh trai yêu quý.
"Anh Thu Bạch..."
Với hơi men, Sở Giang Lai tiếp tục dính lấy y, khiến sự kiên nhẫn của Sở Thu Bạch cạn kiệt, giọng lạnh lùng hơn: "Rốt cuộc em còn muốn làm loạn đến bao giờ?"
"Chưa đủ!" Sở Giang Lai bị đẩy ra nhiều lần, giọng cao hơn, đôi mắt áp bức lửa giận âm u khiến Sở Thu Bạch nghi ngờ hắn chẳng hề say.
"Đến lúc rồi! Chẳng lẽ anh còn ảo tưởng em sẽ bình tĩnh, chân thành chúc phúc anh và người phụ nữ kia trăm năm hạnh phúc, sớm sinh quý tử sao?!"
Nói đến "sớm sinh quý tử", Sở Giang Lai nhíu mày, vẻ lạnh lùng biến mất, thay vào đó là nỗi tổn thương sâu sắc. Hắn cười tự giễu: "Nhưng anh cũng không cần lời chúc phúc của em..."
"Dù sao, người phụ nữ kia cũng đã mang thai hai tháng rồi..." Nói xong, đôi mắt vừa hung hăng bỗng ươn ướt, hốc mắt dần đỏ lên.
Hắn thật sự biết khóc.
Mỗi lần khóc đều chân tình tha thiết, khiến người khác đau lòng.
Cảm giác méo mó ấy khiến Sở Thu Bạch khó chịu suốt thời gian qua lại dâng lên. Y trở nên bối rối, bất lực, chỉ có thể thờ ơ nhìn đối phương.
Sự im lặng thờ ơ ấy khiến Sở Giang Lai đau khổ hơn.
Hắn nắm chặt vạt áo Sở Thu Bạch không buông, giọng nghèn nghẹn: "Từ khi trở về từ Kinh Thị, em vẫn nghĩ tại sao anh lại chọn Văn Nhân..."
Vạt áo ấy như đuôi giọt nước mắt Rupert, bị hắn nắm chặt, Sở Thu Bạch giả vờ mạnh mẽ lập tức sụp đổ, không thể tránh khỏi cảm giác chua xót.
Trái tim như quả chanh bị vắt kiệt, nước chua không ngừng tuôn ra, thấm đẫm nghi ngờ, oán hận, sợ hãi, rồi hỗn loạn tan vào nhau.
Sở Thu Bạch biết Sở Giang Lai không tốt từ lâu, cũng từng nghĩ hắn có vấn đề tâm lý. Cách thể hiện tình cảm của hắn quá mãnh liệt, cực đoan, đầy diễn xuất khoa trương, khác hẳn khi đối mặt người khác.
Sở Thu Bạch không ngốc, y nhìn ra được. Nhưng vẫn tự lừa dối bản thân: nếu những biểu hiện ấy hắn chỉ muốn diễn cho mình xem, cũng chẳng có gì xấu.
Sở Giang Lai là diễn viên mới vào nghề, Sở Thu Bạch sẵn sàng làm khán giả, sân khấu duy nhất của hắn, miễn là hắn cần.
Có chút rối loạn nhận thức cảm xúc nhẹ thì sao?
Bản thân Sở Thu Bạch cũng không hoàn hảo. Ôn hòa, không có chí tiến thủ, thiếu tinh thần mạo hiểm.
Còn Sở Giang Lai là cơ hội mạo hiểm hiếm hoi mà Sở Thu Bạch muốn tranh giành. Giống mặt trăng duy nhất trên đời, dù có lồi lõm cũng không ảnh hưởng đến sự tỏa sáng độc nhất vô nhị của nó.
"Em cũng đã tự kiểm điểm xem mình đã làm sai điều gì..." Chóp mũi Sở Giang Lai đỏ au, tóc rối bời phủ trên trán, hắn như đứa trẻ bị anh trai phạt đứng một mình vì không làm bài tập.
Sở Thu Bạch vẫn thờ ơ nhìn hắn, nhưng vẻ lạnh lùng dần tan chảy như cột băng trước gió xuân.
Y nghĩ, nỗi đau khổ ấy sao có thể giả được?
Dù biểu hiện có phần khoa trương, nhưng nỗi buồn của Sở Giang Lai lại rất chân thật.
Nhưng nếu nỗi đau khổ này là thật, vậy thì Sở Giang Lai buồn đến mức rơi nước mắt vì y sắp kết hôn, thật sự có thể nhẫn tâm gây tổn thương tàn nhẫn đó sao?
Nhiều dấu hiệu cho thấy, Sở Giang Lai không chỉ đơn giản có vấn đề về cảm xúc.
Hắn rất có thể là người lạnh lùng, ích kỷ, tàn nhẫn, nói dối thành quen, nghiện diễn xuất.
Nhưng không biết tại sao, đối với hắn, Sở Thu Bạch luôn có sự mềm lòng: "Không đâm đầu vào sông Hoàng Hà thì không chết tâm, không đụng phải tường Nam thì không quay đầu lại."
"Rồi sao? Em đã nghĩ thông rồi sao?" Sở Thu Bạch hỏi.
"Ừm." Sở Giang Lai mắt đỏ hoe khẽ dựa vào người y, như con mèo rình mồi, dừng một chút mới nói: "Lúc đầu, em nghĩ ra đủ lý do, nhưng lại luôn né tránh nguyên nhân thực sự..."
"Vậy bây giờ thì sao?"
"Xin lỗi." Hắn tựa đầu vào vai y, nịnh nọt: "Anh Thu Bạch, em sai rồi..."
Hắn đã xin lỗi.
Tim Sở Thu Bạch đập mạnh, như đột nhiên mắc chứng nhịp tim nhanh trên thất, tim đột ngột nóng lên nhưng lòng bàn tay lại lạnh toát. Y vẫn bình thản, song không nói nên lời như bị trật khớp hàm, đợi lâu mới hỏi: "Sai ở đâu?"
"Em không nên giấu anh đi gặp những cô gái khác..."
Sở Thu Bạch cứng đờ tại chỗ, mặc cho Sở Giang Lai nhẹ nhàng dựa vào mình, chân thành nói: "Nhưng em và họ thật sự không có gì."
Ồ, thì ra là xin lỗi vì chuyện này.
Nhưng đó chỉ là phần nổi của tảng băng chìm trong vô số điều che giấu.
"Em còn tưởng, anh sẽ không biết." Sở Giang Lai nói xong, lập tức hỏi: "Ai nói cho anh biết? Sở Dung sao?"
Mối quan hệ của Sở Thu Bạch rất đơn giản. Trong số người thân thiết, Sở Dung quả thực là người có khả năng lan truyền tin đồn nhất. Hơn nữa, cô ấy từng sống ở New York khá lâu, dù không ở đó, nhưng quen biết vài người làm tai mắt cũng không lạ.
Thấy Sở Thu Bạch không nói gì, Sở Giang Lai lạnh lùng nhận xét: "Bà cô này đúng là xem náo nhiệt không sợ chuyện lớn."
"Chuyện này liên quan gì đến cô ấy?" Sở Thu Bạch ghét cách Sở Giang Lai né tránh trọng tâm, càng ghét việc đổ lỗi cho người khác.
Y tránh cằm đối phương muốn đặt lên vai mình, giọng nghiêm khắc hơn: "Em không phải không có xương sống, không thể tự ngồi thẳng được sao?"
"Sở Dung nói xấu em trước mặt anh, anh còn bênh vực cô ấy mắng em."
"Ý em là, Sở Dung ép em đi hẹn hò với những cô gái đó à?"
"Cô ấy không ép em, nhưng việc cô ấy cố tình xuyên tạc bữa tối xã giao của em trước mặt anh còn nghiêm trọng hơn gấp vạn lần!"
Sở Giang Lai nói năng hùng hồn: "Em biết ngay là cô ấy mà! Lớn như vậy rồi! Không lo yêu đương kết hôn, còn phá hoại chuyện của người khác!"
"Sở Giang Lai!"
Sở Giang Lai bị gọi tên lập tức im bặt, nhưng vẫn đỏ hoe mắt, vẻ không cam lòng.
"Lỗi của em đừng đổ lên đầu người khác! Hơn nữa, anh nói Sở Dung nói cho anh biết hồi nào!"
"Không phải cô ấy thì còn ai vào đây?"
"Muốn người ta không biết, trừ khi mình đừng làm." Sắc mặt Sở Thu Bạch lạnh xuống: "Sở Giang Lai, không phải em không nghĩ thông, mà vốn dĩ em không cho rằng mình có lỗi."
Những bức ảnh đó quả thực do Sở Dung chia sẻ như câu chuyện phiếm, nhưng cô ấy không hề có ác ý.
Sở Giang Lai chưa từng công khai bạn gái trong nước, nhưng khi đến châu Âu và Mỹ lại cởi mở làm quen với không ít cô gái. Cô ấy chỉ coi đây như chuyện phiếm trong gia đình mà kể lại.
Dù sao, với tư cách cô nhỏ, Sở Dung tuyệt đối không biết rằng, việc Sở Giang Lai giấu gia đình dẫn các cô gái vào khách sạn, đối với Sở Thu Bạch mà nói có ý nghĩa gì.
Từ khi trở về Giang Hỗ từ Kinh Thị, Sở Giang Lai chắc đã suy nghĩ rất nhiều, nên mới có màn kịch "đánh lạc hướng" vụng về này.
Sở Thu Bạch lại cảm thấy chán chường và lạnh lẽo.
"Thôi, bây giờ nói những chuyện này cũng không còn ý nghĩa gì nữa."
Y lại đuổi khách: "Đi ngủ đi, muộn rồi."
Nhưng vị khách không mời mà đến không có ý định rời đi, ngược lại nắm chặt tay y, lập tức cầu xin tha thứ: "Đừng đuổi em đi, anh Thu Bạch, anh nói đúng, dù là ai nói cho anh biết, lỗi đều là ở em."
Sở Giang Lai như con chó trung thành làm sai, cụp đầu xuống, thiếu điều muốn vẫy đuôi bày tỏ lòng trung thành: "Nhưng em thề! Em không hề có bất kỳ quan hệ thực chất nào với những người đó!"
"Chỉ là bạn bè trêu chọc, em không từ chối được nên mới thỉnh thoảng gặp họ..."
Sở Thu Bạch không biết kiểu trêu chọc gì mà lại không thể từ chối đến mức phải vào khách sạn. Nhưng đó không phải trọng tâm. Trọng tâm là...
Y cố gắng nhớ lại nỗi đau thầm kín, nhưng một khi chạm đến vùng ký ức bị phong ấn, đầu óc y như cỗ máy gỉ sét vận hành khó khăn. Trước mắt tối sầm, thậm chí trong tai còn vang tiếng gầm rú chói tai như khi thiếu dầu nhớt, bánh răng bị mài khô ma sát.
Trọng tâm là...
Đầu óc như tivi vệ tinh cũ kỹ, những điều đáng ghê tởm không thể chịu đựng được lờ mờ hiện lên, mang theo méo mó và nhiễu do tín hiệu kém. Từng khung hình mờ ảo như mảnh thủy tinh vỡ sắc nhọn, cứa vô số vết thương trên trái tim đang đập loạn nhịp.
Sở Thu Bạch cảm thấy cơn đau vừa chân thực vừa hư ảo, như tứ chi bị chặt thành tám khúc rồi lại khâu lại. Mỗi vết nối đều rỉ máu không ngừng, để lại vết sẹo không bao giờ lành.
Y lại không thể tránh khỏi nghĩ đến chiếc đèn tên "Vết nứt ẩn" trong phòng ngủ. Hai bên thái dương giật giật, y hoảng loạn đến mức thở gấp, thậm chí chóng mặt buồn nôn.
Ga trải giường trơn trượt như lưỡi con quái vật đang tiết nhờn, còn Sở Thu Bạch là vật tế bị cuốn vào miệng quái vật, không thể thoát ra, đã bị vấy bẩn.
Về việc Sở Giang Lai rốt cuộc đã làm gì. Y thật sự không muốn nhớ lại nữa.
Hồi ức sẽ khiến việc sống sót trở nên khó khăn, không có lợi cho ai cả, chi bằng dừng lại ở đây, cứ như vậy quên đi.
"Anh Thu Bạch, em thật sự không làm gì có lỗi với anh..."
"Anh tha thứ cho em được không? Em thật sự... thật sự không thể mất anh."
Sở Giang Lai không thể mất Sở Thu Bạch là người đáng thương nhất trên đời. Còn Sở Thu Bạch có thể dễ dàng đẩy hắn ra mới là nhân vật phản diện xấu xa tàn ác.
Nhưng tự coi mình là kẻ xấu, sẽ dễ dàng thoát khỏi nỗi đau khổ của nạn nhân.
Ignorance is bliss.
So với chân tướng tàn khốc, sự thành thật phiến diện cũng không tệ.
Không nhiều cũng không ít, vừa đủ để y kết thúc mối tình ngang trái này một cách đàng hoàng. Dù sao, y cũng không còn khả năng đối mặt nhiều hơn nữa.