Bệnh Nan Y - Lộng Giản Tiểu Hào
Chương 67: Dòng Máu Và Lệ
Bệnh Nan Y - Lộng Giản Tiểu Hào thuộc thể loại Linh Dị, chương 67 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Editor: Gấu Gầy
Máu từ vết thương ở vai trào ra, dòng chất lỏng ấm nóng theo cánh tay trượt xuống lòng bàn tay, nhớp nháp và trơn trượt, gây khó khăn không nhỏ cho việc mở khóa của Sở Thu Bạch.
May mắn thay, hai nhát dao đâm thẳng đều không chạm vào dây thần kinh và mạch máu quan trọng. Sở Thu Bạch tưởng tượng phần cơ bị cắt đứt, bình tĩnh đánh giá lượng máu đã mất.
Nếu không cầm máu, chắc còn sống được hai tiếng nữa. Chỉ cần tên điên Tông Minh không phát điên thêm, thời gian này đủ để mở chiếc còng tay chết tiệt này ra!
Do mất máu và đau đớn, ngón tay Sở Thu Bạch run rẩy không ngừng. Y tốn chút sức đưa đoạn dây thép vào lỗ khóa, rồi c*m v**, dây thép khó khăn xoay chuyển. Sau hồi loay hoay thử nghiệm, chỗ uốn cong cuối cùng cũng móc được vào một điểm quan trọng nhỏ xíu.
Sở Thu Bạch vui mừng khôn xiết, nhưng chưa kịp tận hưởng niềm vui thì Tông Minh đã đứng lên, nắm chặt dao găm, mắt đỏ ngầu như quỷ dữ lao thẳng về phía Sở Giang Lai.
"Ê— đừng đi mà!"
Đừng đi tự chuốc cái chết!
Sở Thu Bạch định ngăn Tông Minh nhưng đã quá muộn. Tông Minh tay trái cầm dao lao tới như mũi tên, tay phải đấm thẳng vào mặt Sở Giang Lai.
Sở Giang lùi một bước, dễ dàng tránh được, vẻ tức giận hiện rõ trên khuôn mặt tuấn mỹ. Trước đây hắn còn kiêng dè, nhưng giờ——
Tông Minh dốc toàn lực tung một đấm nhưng trượt, cổ tay hắn như bị kìm sắt kẹp chặt, xương gần như vỡ vụn. Nhưng nhìn kỹ, đó là bàn tay phải trắng trẻo thon dài, khớp xương hơi nhô của Sở Giang Lai.
Sở Giang Lai đeo còng tay, nhanh nhẹn tránh cú đấm, lập tức nắm lấy tay Tông Minh đang cầm dao găm, lực mạnh đến mức như muốn ấn ngón tay vào xương đối phương.
Tông Minh đau đớn hét lớn, nhưng tiếng hét nhanh chóng bị ngắt quãng, chuyển thành tiếng kêu thảm thiết hơn, như tiếng gào của kẻ sắp chết. Sở Giang Lai nhấc chân dẫm mạnh vào khoeo chân Tông Minh. Bạo lực tàn nhẫn khiến cẳng chân bị ép cong thành một đường đáng sợ không thể tin nổi.
Tông Minh đau đến mức gân xanh nổi lên, tay cầm dao găm vung loạn xạ. Dù Sở Giang Lai chỉ đeo một chiếc còng tay, Tông Minh vẫn như châu chấu đá xe trước sức mạnh tuyệt đối.
Sở Thu Bạch bất lực thở dài, khàn giọng: "Đã bảo anh đừng đi mà." Tay vẫn không ngừng móc sợi dây thép vào khóa, xoay ở các góc độ khác nhau. Thành công đã gần kề.
Sở Giang Lai tàn nhẫn giẫm gãy ống chân của Tông Minh, rồi đến mắt cá. Tông Minh bị gãy chân, theo bản năng dùng tay trái liều mạng bẻ ngón tay hắn, nhưng chẳng hề lay chuyển.
Thanh niên tuấn mỹ này có sức mạnh phi thường, Tông Minh dốc sức cũng chỉ cào được vài vệt máu trên tay hắn.
Sở Giang Lai "chậc" một tiếng, vẻ như đang thắc mắc tại sao con gián có thể cắn rách da thịt con voi. Đôi mày thanh tú nhướng lên, chân dùng sức, không chút lưu tình bẻ gãy mắt cá chân đối thủ.
Tông Minh kêu thảm thiết, cơn đau do gãy chân khiến anh ta không thể đứng vững, ngã quỵ nhưng bị Sở Giang Lai túm lấy.
Sở Thu Bạch bận mở khóa, không có thời gian ngăn cản hành động trả thù "không gây thương tích nghiêm trọng" của Sở Giang Lai.
Tên ngu Tông Minh đó đâm y hai nhát dao. Bẻ gãy một chân của hắn, đưa hắn đi khám chỉnh hình là còn nhẹ đấy!
Nhưng Sở Giang Lai không có ý định dừng lại. Hắn đột nhiên buông tay, để Tông Minh ngã xuống như đống thịt nát. Chiếc còng tay kim loại trên cổ tay căng ra kêu "cạch cạch". Trước khi Tông Minh ngã, Sở Giang Lai đột nhiên đưa tay ra, dùng còng tay siết chặt cổ anh ta.
Tiếng kêu đau đớn của Tông Minh đột ngột dừng lại, gân xanh trên trán nổi lên dữ dội. Mắt ngay lập tức bị siết đến chảy máu, các mao mạch vỡ ra như mạng nhện trên nhãn cầu. Mặt tím tái vì thiếu oxy nghiêm trọng, miệng há to nhưng vẫn không thể hít nổi hơi.
Sở Giang Lai muốn siết cổ anh ta đến chết! Như vậy không tính là tự vệ chính đáng!
Sở Thu Bạch xoay sợi dây thép trong tay, lòng nóng nảy gấp gáp hơn cả khi bị dao đâm, gào lên: "Sở Giang Lai! Đánh vài trận, đạp vài cái là được rồi! Đừng gây án mạng!"
Lý trí của Sở Giang Lai đã chết từ khi lưỡi dao đâm vào vai Sở Thu Bạch.
Với mọi âm thanh bên ngoài, hắn hoàn toàn làm ngơ, mím chặt môi, mặt không biểu cảm dùng sức kéo về phía sau, chuyên tâm hành hạ.
Hắn muốn g**t ch*t tên không biết lượng sức, dám đâm dao vào tim gan hắn.
Tông Minh bị siết đến mức đầu ngón chân rời khỏi mặt đất, hai chân đạp loạn xạ theo phản xạ, như cá sắp chết. Miệng phát ra tiếng "hộc hộc" khó nhọc, mắt trợn ngược, như thây ma mới vào nghề sắp biến dị trong phim zombie.
Cạch——
Ổ khóa phát ra tiếng động nhỏ. Sở Thu Bạch hoảng hốt mở khóa còng tay, không kịp cử động cánh tay tê dại, theo bản năng nhào về phía trước: "Sở Giang Lai! Buông tay! Mau buông tay ra!"
Một cơn đau dữ dội truyền đến từ bẹn. Y vừa sốt ruột vừa tức giận, quên mất trên chân còn có xiềng xích trói buộc. Do dùng sức quá mạnh, hai vòng sắt cùng lúc cứa vào da thịt, Sở Thu Bạch buộc phải dừng động tác, nghiến răng chịu đựng, tức giận vươn tay giật mạnh sợi dây xích. Lực đạo mạnh mẽ khiến ống thép không gỉ rung lên bần bật, nhà xưởng rung chuyển, vô số bụi bặm trút xuống đầu, phát ra tiếng xào xạc.
"Sở Giang Lai! Đừng giết hắn ta! ĐM! Giết người là phạm pháp! Mẹ kiếp, em muốn đi tù à!"
"——Bí Đao Nhỏ! Bí Đao Nhỏ! Buông tay ra!"
Biệt danh lâu không nghe khiến Sở Giang Lai sững người, vẻ hung bạo trên mặt dần tan đi trước tiếng quát lớn của Sở Thu Bạch. Hắn buông lỏng sức lực, quay đầu nhìn khuôn mặt lo lắng của Sở Thu Bạch.
Thấy hắn khó khăn lắm mới khôi phục lý trí, Sở Thu Bạch giọng khản đặc lập tức bảo hắn tránh xa Tông Minh, sợ hắn đổi ý.
"—— Mẹ kiếp, đừng đứng đó giết người nữa! Mau lăn qua đây, giúp anh mở cái này ra!" Cánh tay vì dùng sức quá độ trào ra nhiều máu hơn, Sở Thu Bạch đau đến nghiến răng: "ĐM! Đau quá!"
"Anh Thu Bạch, đừng gấp, em—"
Sở Thu Bạch nhìn hắn, vẻ mặt chịu đựng đau đớn đột nhiên khựng lại, mắt mở to: "Không! ——"
Phía sau Sở Giang Lai, Tông Minh vừa thoát chết vẫn chưa hoàn toàn mất khả năng, thở hổn hển, dùng chân lành chống đỡ, thấy Sở Giang Lai quay người, trừng mắt đỏ ngầu hung hăng chém tới.
Sở Giang không kịp tránh, dao găm xé gió, lưỡi dao cắt qua da cổ, rạch sâu trên cần cổ trắng ngần của hắn.
"Đừng mà— Giang Lai! Sở Giang Lai!"
Theo tiếng gào thét khản đặc của Sở Thu Bạch, máu "phụt--" bắn ra, nhuộm đỏ ánh đèn trắng sáng, tạo thành màn sương máu rực rỡ và thảm thiết trong không khí xám xịt nhà kho.
......
Hai cậu chủ không coi trọng những thứ đó! Hơn nữa, cậu chủ nhỏ từ nhỏ đã thích anh trai nhất rồi, chỉ cần anh trai vui vẻ, cậu có thể từ bỏ mọi thứ, đúng không?
Ừ, đúng rồi.
Vì Sở Thu Bạch, Sở Giang Lai có thể không cần mọi thứ.
Truyền thuyết kể rằng, khi Chúa tạo ra con người, ngài đã đặc biệt tạo một điểm yếu cho mỗi người. Chỉ cần nắm giữ điểm yếu của con người, có thể chi phối cơ thể và điều khiển ý chí của họ.
Ai cũng có điểm yếu, Sở Giang Lai cũng vậy. Nhưng ban đầu, ngay cả hắn cũng nghĩ mình không có. Cho đến năm bảy tuổi, vượt biển ra nước ngoài, từ đó, Sở Giang Lai khiếm khuyết đã có được điểm yếu yêu thích của mình.
Y ở bên ngoài cơ thể hắn, nhưng lại kết nối với xương sườn, là người duy nhất trên thế giới chỉ bằng biểu cảm cũng có thể ảnh hưởng đến nhịp tim và hơi thở của Sở Giang Lai.
Hắn yêu những gì y yêu, ghét những gì y ghét, nghĩ những gì y nghĩ.
Khi Sở Thu Bạch vui vẻ, tim Sở Giang Lai sẽ đập nhanh hơn. Khi y buồn, hô hấp của hắn chậm lại. Khi y đau khổ rơi nước mắt, Sở Giang sẽ cảm thấy cáu kỉnh vô cớ vì trái tim tê liệt.
Sở Thu Bạch dường như có thể điều khiển dòng điện, y dùng nước mắt điều khiển những cơn đau nhỏ không gây chết người nhưng khắc cốt ghi tâm, khiến chúng lan dọc cột sống đến toàn thân Sở Giang Lai.
Ống thép không gỉ chịu tác động đột ngột của lực lớn, cuối cùng bị uốn cong và gãy. Một nửa trần nhà sập xuống, phát ra tiếng động lớn.
Nhưng Sở Thu Bạch dường như không nghe thấy. Y nhào tới Tông Minh, giữ chặt con dao hắn vung về phía Sở Giang Lai, nắm đấm như mưa giáng xuống khuôn mặt hiền lành của Tông Minh. Chỉ vài cái đã đánh gãy sống mũi và hốc mắt.
Đối mặt với Sở Thu Bạch đang nổi cơn thịnh nộ, Tông Minh không có sức phản kháng, nhanh chóng hôn mê như đống thịt chết.
Sở Giang Lai dùng tay bịt chặt vết thương, nhưng vết thương quá sâu, tổn thương mạch máu cổ, máu không ngừng phun ra do áp lực, nhanh chóng thấm ướt quần áo.
Tổng lượng máu trong cơ thể người thường vào khoảng năm lít. Mất quá hai lít, có thể bị sốc, thậm chí tử vong.
Sắc mặt tái mét, Sở Thu Bạch cởi áo sơ mi, run rẩy xé áo thành mảnh. Điều kiện tại hiện trường hạn chế, dù y là bác sĩ phẫu thuật nổi tiếng nhất Giang Hỗ cũng chỉ sơ cứu cơ bản.
Tốc độ mất máu quá nhanh, Sở Giang Lai rất nhanh cảm thấy lạnh. Hắn dựa vào đùi Sở Thu Bạch đang ngồi nửa người, đầu gối lên đùi y, ngửa mặt nhìn máu từ vai Sở Thu Bạch chảy xuống. Trong lúc mơ màng, hắn nhớ lại lời độc thề mà mình không chịu đáp ứng.
"——Nếu em nói dối, em sẽ mất đi người em quan tâm nhất, người đó sẽ chết thảm trước mặt em, tất cả đều không thể cứu vãn."
Gần như...... sắp ứng nghiệm rồi.
Cũng thay, Sở Giang Lai ban đầu đã không ứng thệ, nên đổi thành hắn chết.
Hắn không tin đạo Phật, chỉ yêu một vị Bồ Tát.
Báo ứng là điều tất yếu. Ai bảo hắn giả bộ thành kính bái Phật......chẳng qua là để hôn Bồ Tát.
Sở Giang Lai sinh ra đã lãnh đạm, đối với cha mẹ ruột cũng không hề lưu luyến.
Báo thù cho cha cũng giống như Lưu Bị khôi phục nhà Hán, đều chỉ là cái cớ.
Nhưng nhìn người anh trai bê bết máu, hắn đột nhiên nhận ra rõ ràng lý do thực sự khiến mình thích bắt nạt và làm tổn thương Sở Thu Bạch. —— Đau khổ là một sự dao động cảm xúc mạnh mẽ hơn niềm vui.
Sở Giang Lai từng mê mẩn khuôn mặt đẫm nước mắt của Sở Thu Bạch, bởi vì chỉ có nỗi đau của Sở Thu Bạch mới khiến hắn đồng cảm, trong lồng ngực dâng lên một cảm xúc xa lạ và sống động, khiến người ta run rẩy.
Bây giờ, Sở Giang Lai đã hiểu.
Cảm giác sống động chưa từng có này được gọi là... đau lòng.
Hắn đã sớm biết, dù cuộc đời mình có ra sao, nếu không có Sở Thu Bạch thì sẽ không trọn vẹn. Sở Giang Lai lạnh lùng và khó đồng cảm, có thể nói là bình tĩnh thờ ơ, nhưng đúng hơn là cách biệt với thế giới. Còn Sở Thu Bạch là ngọn hải đăng duy nhất của hắn trên thế gian này.
Y là mỏ neo của hắn, trói buộc mọi hỉ nộ ái ố của hắn.
Hắn không thể mất y.
Không thể mất.
Mất neo, bánh lái khổng lồ sẽ đâm vào tảng băng trôi, gây ra thảm kịch không thể cứu vãn.
Hắn không thể.
Cơn đau dữ dội khi bị cắt cổ và cái lạnh do mất máu gây ra, đều không bằng việc nhìn thẳng vào vết thương chảy máu và khuôn mặt đang khóc của Sở Thu Bạch. Nỗi dày vò kinh hoàng này là điều mà Sở Giang Lai chưa từng trải qua trong đời.
Người anh này quả thực là vị Bồ Tát đến độ hắn. Y đã mở ra cánh cửa ái dục cho hắn, còn mở ra một cánh cửa sổ để hắn nhìn trộm sự ấm áp của thế gian.
"Anh Thu Bạch, xin lỗi ......" Sở Giang nói.
Giọng hắn rất khàn, hơi thở yếu ớt, gần như không nghe thấy.
"......Đã làm tổn thương anh, lừa dối anh trong suốt thời gian qua...... Em biết...... Em không bình thường, nên không biết cách yêu, đối với anh có lẽ không thể tốt như người khác, tình yêu em dành cho anh cũng không đủ nhiều——"
"—Nhưng những gì em có, em đều đã cho anh rồi, em xin lỗi, anh Thu Bạch..."
Sở Thu Bạch ấn chặt vết thương của hắn như chiếc kẹp cầm máu, không nhúc nhích, nhưng vai run lên bần bật, những giọt nước mắt không ngừng rơi xuống từ đôi mắt đỏ hoe.
Rõ ràng trước đây rất thích nhìn Sở Thu Bạch khóc, nhưng gần đây không biết tại sao, mỗi lần nhìn thấy y rơi nước mắt, Sở Giang Lai đều có cảm giác khó chịu nghẹt thở.
"Anh Thu Bạch...... anh đừng khóc." Hắn có chút hoảng hốt, dùng bàn tay dính đầy máu vụng về lau nước mắt cho Sở Thu Bạch, nhưng càng lau càng nhiều.
Một cảm giác chua xót trúc trắc và vụng về lấp đầy lồng ngực trống rỗng của Sở Giang Lai. Những cảm xúc mãnh liệt không có nơi nào để đặt, hóa thành thực thể trào ra từ hốc mắt, theo gò má chảy xuống.
Lần đầu tiên, Sở Giang rơi nước mắt vì nỗi đau thật sự.
"Đồ ngốc." Sở Thu Bạch nói.
Âm thanh đó mờ mịt xa xôi, như cách trăm ngàn ngọn núi dày nặng vô hình, cứu rỗi Sở Giang Lai.
Anh...... Em đã từng lang thang như linh hồn mất trí, còn anh là nhịp tim em đánh rơi ở nhân gian.
—---