Bệnh Thê - Phù Thuyết
Chương 6: Lời hứa
Bệnh Thê - Phù Thuyết thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thương Tòng Thư thích trêu chọc Phong Hân đến nàng đỏ mặt. Trước mặt người khác, nàng lạnh lùng như nữ thần nhưng trước mặt Phong Hân, nàng trở nên như đứa trẻ nghịch ngợm, ương bướng.
Phong Hân không biết rằng lần đầu gặp mặt hai người không phải ở trường học. Lúc đó, Thương Tòng Thư cùng nhóm bạn tới quán trà sữa gần trường thì bắt gặp Phong Hân không xa. Có bạn nói với Thương Tòng Thư: "Người đó chính là les, chẳng biết có xinh đẹp không."
Thương Tòng Thư tò mò không hiểu làm thế nào có thể nhận ra người ấy là les. Khi vừa nhìn thấy, nàng lập tức thích Phong Hân. Lúc đó, Phong Hân bỏ mũ xuống, mái tóc đen dài buông xõa tới hông, dây buộc tóc hồng nhạt rơi xuống đất. Phong Hân nhặt lên và đeo vào cổ tay.
Gương mặt kia xinh đẹp đến mức gây ám ảnh, nhưng cổ tay mang dây buộc tóc thoáng hiện những đường gân xanh, thoáng nhìn có chút không khỏe.
Thương Tòng Thư nhìn đến đỏ mặt, tim đập loạn nhịp.
Nàng nghĩ khi nào khai giảng sẽ qua thăm Phong Hân, nhưng chưa kịp thực hiện thì nhận được thư tình từ cô. Biểu cảm ngại ngùng, khẩn trương cùng gương mặt xinh đẹp có chút không hợp nhau.
Phong Hân ngây thơ, ngây ngô... Tất cả đều khiến Thương Tòng Thư rung động.
Khi bắt đầu yêu, nàng yêu Phong Hân bởi sự mềm mại và ấm áp ấy. Tình yêu của nàng chỉ tăng lên chứ không hề giảm đi.
*
Sau khi kết thúc, Thương Tòng Thư ngồi dậy, ngực ôm gối, ngón chân nhún nhảy trên sofa thành một cục. Nắm tay cầm ly sữa bò còn ấm vừa mới pha. Nàng uống chậm vài ngụm, nhìn Phong Hân đang thu dọn quần áo trên đầu giường, đột nhiên nói: "Em biết chị có người khác trong lòng." Giọng nói rất chắc chắn.
Nghe thấy Thương Tòng Thư nhắc lại chuyện này, Phong Hân vừa mang quần áo đi chưa kịp giặt, đành đặt lên máy giặt rồi quay trở vào phòng khách.
Phong Hân nhẹ nhàng giải thích: "Nghe chị nói, em bị tai nạn xe cộ tuy không nặng nhưng tinh thần hỗn loạn. Hiện tại, trong đầu em tưởng tượng nhiều việc không phải sự thật."
Thậm chí, sự việc chưa xảy ra nhưng Thương Tòng Thư nhất định rằng nó là sự thật.
Hiện tại, tình trạng bệnh của Thương Tòng Thư vẫn còn nhẹ, hầu như tỉnh táo suốt thời gian. Lâu dần, bệnh nặng hơn, phát bệnh lên còn coi Phong Hân thành kẻ tội phạm giết người. Đến lúc đó, trong thế giới của Thương Tòng Thư, Phong Hân không còn là Phong Hân nữa.
"Đúng không?" Thương Tòng Thư hỏi lại, đặt ly sữa xuống, quỳ trên sofa chui rúc vào lòng Phong Hân, đôi mắt dán sát vào cô, giọng lạnh lùng: "Vậy hiện tại chị có đảm bảo với em rằng đời này chỉ yêu em thôi."
Thương Tòng Thư vẫn luôn nghĩ mình là nữ sinh thích cùng Phong Hân hứa hẹn này nọ, suốt ngày cùng cô nói những lời âu yếm.
Phong Hân cũng sẵn lòng cùng nàng nói những lời đó, muốn nghe bất cứ điều gì cô nói. Nhưng giờ đây, Phong Hân hoàn toàn thay đổi. Cô biết rõ điều gì nên nói, điều gì cần giữ lại, như thể tự mình mở ra một lối thoát, bởi cô nghĩ sau này sẽ rời xa nàng.
Phong Hân quay mặt đi, không dám nhìn thẳng Thương Tòng Thư, mi mắt nhìn xuống, bất đắc dĩ nói: "Tòng Thư, một đời còn rất dài..."
"Không dài!" Thương Tòng Thư ôn nhu, mắt tràn đầy sự nóng nảy: "Mặt trời mọc ở đông, lặn ở tây, đời người trôi qua nhanh chóng. Yêu một người sao lại cảm thấy thời gian trôi qua nhanh như vậy? Em cảm thấy một đời không đủ, muốn ở bên cạnh chị tới khi già, cùng nhau nắm tay nhắm mắt."
Lời này có lẽ nói quá sớm, nhưng thái độ của Phong Hân khiến nàng lo sợ sẽ mất cô. Phong Hân đang nghĩ gì? Cô định rời bỏ nàng sao? Bằng không, sao lại keo kiệt, không chịu hứa hẹn với nàng? Những lời hứa âu yếm như gông xiềng, khiến nàng cảm thấy Phong Hân vẫn còn chút chân tình.
"Tòng Thư..." Phong Hân gọi tên nàng, bất đắc dĩ thở dài.
"Bắt đầu từ khi nào?" Thương Tòng Thư khăng khăng muốn một câu trả lời. Rõ ràng hai người đang trong giai đoạn yêu nhau cuồng nhiệt, nhưng từ khi nào Phong Hân bắt đầu thay đổi?
Phong Hân đem nàng đặt ở vị trí quan trọng nhất rồi gạt đi. Nàng đối xử với cô như thế, sao cô có thể như vậy?
Nhưng tiếng thở dài đó khiến Thương Tòng Thư hoàn toàn sụp đổ. Nàng ngồi trên sofa chờ đợi một hồi lâu, nhưng không thấy Phong Hân giải thích. Trái tim nàng bỗng nặng trĩu, đau đơn.
Nàng đẩy Phong Hân ra, chân trần chạy vào phòng ngủ, đóng cửa mạnh một tiếng.
"Tòng Thư..."
Phong Hân thật sự vô trách nhiệm. Cô biết mình không tốt, nhưng không thể chắc chắn sẽ hứa hẹn được. Cuối cùng, cô sẽ khiến Thương Tòng Thư thất vọng. Kiếp trước, vẻ lạnh nhạt xa cách của Thương Tòng Thư vẫn còn rõ trước mắt.
Cô không muốn lặp lại vết xe đổ kiếp trước. Cách duy nhất cô có thể nghĩ đến là rời xa nàng.
Phong Hân suy nghĩ cân nhắc, tìm phương án tốt nhất để Thương Tòng Thư ít tổn thương nhất. Cửa vừa đóng không lâu, giờ phút này lại mở ra.
Đôi mắt Thương Tòng Thư sưng đỏ, chạy tới liền ôm chầm lấy Phong Hân, giọng mũi dày nặng, đầy nước mắt: "Vì sao không yêu em? Bắt đầu từ khi nào? Em có chỗ nào không tốt sao? Vì sao lại có người khác trong lòng?"
Nàng chất vấn như bao cặp tình nhân khác khi cãi nhau. Nàng sợ bị bỏ rơi. Nàng dán chặt vào ngực Phong Hân mà khóc nức nở, trước mắt toàn là màu xám. Nàng không nhìn thấy Phong Hân, cũng không cảm nhận được sự ôn nhu của cô. Không hiểu sao Phong Hân không còn yêu nàng nữa.
Thương Tòng Thư khóc nức nở, ủy khuất tới tận cùng: "Em không khóa cửa, sao chị không vào dỗ dành em? Dỗ dành nàng cũng không muốn sao?"