Beta Lừa Hôn Rồi Ôm Con Bỏ Trốn
Lời uy hiếp và kỳ dịch cảm
Beta Lừa Hôn Rồi Ôm Con Bỏ Trốn thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đào Trĩ ngước mắt lên, thấy sóng ngầm cuồn cuộn trong mắt Ivan. Cậu giống như bị điện giật, vội vàng nhìn đi chỗ khác. Họ rõ ràng đã từng làm những điều thân mật hơn thế, vậy mà chỉ vì một nụ hôn, Ivan lại có vẻ mặt như vậy.
Hiện tại cậu có lẽ nên cảm kích vì chỉ cần một nụ hôn đã có thể khiến Ivan thỏa mãn. Sự đơn thuần của anh khiến cậu vô cùng hổ thẹn. Nếu sau này Ivan phát hiện cậu lừa dối anh ấy, không biết mọi chuyện sẽ ra sao.
Sau khi dỗ dành xong, Đào Trĩ được thả về ký túc xá. Nhưng khi cậu chuẩn bị quét thẻ phòng thì giọng Bối Duy vang lên sau lưng.
“Đào Trĩ.”
Đào Trĩ cứng đờ người, quay đầu nhìn Bối Duy. Cả hai đều hiểu rõ vấn đề: “Sáng nay anh đã đến lấy kết quả kiểm tra của tôi.”
Bối Duy không phủ nhận. Hôm nay hắn mặc một chiếc áo sơ mi cài kín cúc cổ, cố ý che đi vết tích trên cổ mình. Nhưng Đào Trĩ vẫn có thể nhìn thấy vết bầm tím nhạt do bị bóp chặt.
Bối Duy nhận ra ánh mắt của cậu, mất tự nhiên kéo cao cổ áo lên chút nữa, biểu cảm có chút xấu hổ, nhưng rất nhanh khôi phục giọng điệu thường ngày, khiêu khích Đào Trĩ: “Nếu để Ivan biết cậu lừa anh ta, kết cục của cậu cũng chẳng khá hơn tôi là bao.”
Đào Trĩ vô thức sờ lên cổ mình, chợt nhớ đến vẻ mặt u ám của Ivan ban nãy. Bối Duy nói đúng.
“Vậy thì anh nên đi tìm điện hạ để nói cho ngài ấy biết chân tướng, tìm tôi làm gì?” Đào Trĩ nghi ngờ hỏi.
“Không phải tôi tìm cậu, là hoàng đế bệ hạ tìm cậu.” Bối Duy liếc nhìn, giục: “Đi thôi.”
Đào Trĩ cau mày: “Có ý gì?”
Thấy cậu cảnh giác, không muốn đi, Bối Duy nói: “Yên tâm, bệ hạ sẽ không thể áp giải cậu rời khỏi căn cứ này, nhưng nếu cậu không đi, tôi không dám chắc bệ hạ sẽ làm ra chuyện gì.”
Đào Trĩ do dự, cuối cùng vẫn đi theo Bối Duy.
Họ đến một phòng họp nhỏ ở tầng trên cùng của căn cứ. Lính canh và trạm gác đều được phân công ở bên ngoài, không sinh viên nào được phép đi lại ở tầng này.
Bối Duy đẩy cửa ra. Đập vào mắt Đào Trĩ là lưng phụ thân Ivan đang ngồi trên chiếc ghế da mềm mại. Nghe thấy có tiếng động, ông chậm rãi quay đầu lại. Ngũ quan của ông vốn thâm thúy, khi cau mày càng dễ khiến người đối diện cảm thấy bị uy hiếp. Ông dựa vào thành ghế, đầu ngón tay xoay chiếc nhẫn gia tộc trên ngón cái, nhìn chằm chằm vào Đào Trĩ.
Đào Trĩ biết phụ thân Ivan đến tìm cậu vì chuyện gì. Mặc dù trong lòng thấp thỏm không yên, nhưng vẫn cố gắng giả vờ bình tĩnh, cúi đầu, quỳ một chân hành lễ: “Bệ hạ.”
Hoàng đế bệ hạ nhìn cậu, giọng nói bình tĩnh nhưng uy nghiêm: “Nếu ta nói cho Ivan biết, hoàng phi của nó thực chất là một Beta, vì muốn trốn nghĩa vụ quân sự mà nói dối mình là Omega phân hóa lần hai để lừa hôn, ngươi đoán xem nó sẽ làm gì ngươi?”
Đào Trĩ siết chặt tay, sau lưng đã toát mồ hôi lạnh.
Phụ thân của Ivan đứng dậy khỏi ghế, từng bước một đi về phía Đào Trĩ, đổi giọng nói: “Nhưng ta sẽ không nói cho nó biết. Ta muốn ngươi hoàn toàn biến mất khỏi cuộc đời nó, khiến nó căm hận ngươi.”
“Dù ngươi có muốn hay không, ngươi cũng bắt buộc phải chấp nhận. Ngươi có thể không quan tâm đến an toàn của bản thân, nhưng không thể mặc kệ bà nội của mình đúng chứ? Ta nghe nói bà ấy mới phẫu thuật xong đêm qua.”
Đào Trĩ vừa nghe nhắc đến bà nội, lập tức ngẩng phắt đầu lên nhìn phụ thân Ivan. Cậu không ngờ ông ta lại vô liêm sỉ đến mức mang người nhà ra uy hiếp mình.
“Ngài muốn làm gì?” Đào Trĩ cảnh giác nhìn ông ta.
Phụ thân Ivan cúi mắt nhìn cậu: “Nếu không có trận chung kết thi đấu, ngươi đã sớm bị ta tống vào tù vì tội danh lừa hôn hoàng tộc. Đào Trĩ, ngươi nên cảm thấy may mắn vì hiện tại mình là hoa tiêu Beta, Ivan tạm thời cần người. Nếu không, ta đã không giữ ngươi lại lâu đến thế.”
Ông tiếp tục nói: “Chỉ cần ngươi phối hợp với ta, ta có thể thả ngươi và bà nội ngươi.”
Đào Trĩ nhăn mày nhìn ông: “Ngài muốn tôi làm gì?”
“Hiện tại ngươi chỉ cần an phận huấn luyện cùng Ivan, nhưng sau khi giải đấu kết thúc, ngươi sẽ chết trong một tai nạn ngoài ý muốn. Ta sẽ cho ngươi biến mất hoàn toàn ở tinh cầu Snow, sau này hộ tịch công dân của ngươi trong hệ thống thông tin của đế quốc sẽ chỉ còn hai chữ “qua đời”.”
Đào Trĩ nghe vậy thì im lặng: “Ngài muốn tôi giả chết trước mặt Ivan?”
“Một vụ nổ hoặc một đám cháy, miễn sao thi thể bị hủy hoại hoàn toàn, không thể nhận dạng được. Sau đó, ta sẽ sai người thả ngươi và bà của ngươi đi.”
Phụ thân của Ivan muốn cậu hoàn toàn biến mất khỏi cuộc đời của Ivan, đầu tiên là chết, sau đó từ từ quên đi cậu, rồi kết hôn với một Omega cấp S.
Đào Trĩ căn bản không còn lựa chọn nào khác. Tính mạng của bà nội đang bị đe dọa, ngay cả bản thân cậu cũng không thể tự bảo vệ mình.
Cậu chỉ có thể vâng lời.
Sau khi trở về, Đào Trĩ mất ngủ. Mơ mơ màng màng tỉnh dậy lúc nửa đêm, tinh thần hoảng loạn, có tiếng gõ cửa bên ngoài ký túc xá. Huấn luyện viên thông báo rằng vì lần kiểm tra sức khỏe trước có vấn đề, hôm nay cậu phải đi kiểm tra lại một lần nữa.
Mấy ngày nay cậu đã nghe theo lời dặn dò của bác sĩ, ngừng tiêm progesterone và thuốc ức chế tin tức tố. Cậu cầm tờ kết quả xét nghiệm đi tìm vị bác sĩ kia.
Khi bác sĩ nhìn thấy chỉ số progesterone trên tờ báo cáo, vẻ mặt ông ấy cứng lại, nhưng nhanh chóng trở lại bình thường. Ông ấy cất báo cáo đi, bình tĩnh nói: “Không có vấn đề gì lớn, chỉ là hơi suy dinh dưỡng một chút thôi.”
“Gần đây cậu không dùng loại thuốc progesterone nào đúng không?” Bác sĩ xác nhận lại.
Đào Trĩ lắc đầu. Bác sĩ nhắc nhở cậu, loại thuốc đã dùng trước đó ở bệnh viện cũng không cần nữa. Khi quay lại ký túc xá, cậu lấy hộp thuốc ra.
Ném thuốc vào thùng rác.
Đúng lúc này, đột nhiên có tiếng gõ cửa. Đào Trĩ đi tới mở cửa. Là Ivan. “Điện hạ, sao ngài lại đến đây…”
Cậu nhớ không phải ký túc xá không được đi lại sao?
“Sáng nay tôi không thấy em đâu.”
Ivan bình tĩnh bước vào, dùng đôi tay ấm áp đặt lên trán Đào Trĩ: “Tôi thấy tối qua em không ổn lắm, đến xem một chút. Em bị ốm sao?”
Đào Trĩ biết sự khác thường của mình đã bị Ivan nhận ra, vội vàng giả vờ bình thường, nhìn anh cười nói: “Báo cáo khám sức khỏe lần trước có vấn đề. Sáng nay em đi khám lại rồi.”
“Để em rót cho ngài một cốc nước.” Đào Trĩ không dám đối mặt với Ivan quá lâu, liền kiếm cớ xoay người cầm ấm nước lên.
Ivan đi theo cậu, ánh mắt thoáng nhìn thấy hộp thuốc quen thuộc trong thùng rác.
Tối hôm đó khi vào phòng tắm, anh đã thấy loại thuốc Đào Trĩ dùng có bao bì giống hệt loại này, nhưng bây giờ lại bị vứt vào thùng rác dù bao bì còn mới tinh.
Ivan cúi xuống nhặt hộp thuốc lên.
Đào Trĩ đang cầm cốc nước, vừa quay người lại đã thấy Ivan đang cầm hộp thuốc progesterone mà mình đã vứt đi. Chiếc cốc trong tay cậu đột nhiên trượt xuống, rơi xuống đất vỡ thành từng mảnh.
Cậu thấy Ivan nắm chặt hộp thuốc trong tay, vừa nghe thấy âm thanh đó thì quay mặt lại, không rõ trong mắt Ivan có cảm xúc gì, anh nhẹ nhàng mím môi, cuối cùng chỉ hỏi: “Em không muốn có con với tôi sao?”
Đào Trĩ bị anh nhìn chằm chằm, không nói nên lời.
“Không.” Cậu trả lời cộc lốc: “Chắc là vừa nãy dọn đồ không cẩn thận nên rơi vào thùng rác.”
Cậu vừa nói vừa lấy lại hộp thuốc, cẩn thận cất vào tủ.
“Thật sao?” Ivan khẽ cau mày, cảm thấy cái cớ này có chút khiên cưỡng.
Đào Trĩ thấy anh không tin, lại tiến tới chuyển hướng sự chú ý của anh, kiễng chân lên hôn anh một cái, mỉm cười nói: “Hôn chào buổi chiều.”
Nụ hôn này quả nhiên cắt đứt dòng suy nghĩ của Ivan. Anh nhìn chằm chằm vào mắt Đào Trĩ càng sâu, sớm đã gạt bỏ chuyện vừa rồi sang một bên. Anh cố gắng hết sức để kiềm chế bản thân: “Thật ra, lần này tôi đến đây còn có một chuyện muốn nói với em.”
“Chuyện gì?”
Hai người đang sát vào nhau, Ivan ngửi thấy mùi thơm trên người Đào Trĩ, nhẹ nhàng nói: “Tôi sắp đến kỳ dịch cảm rồi.”