Beta Lừa Hôn Rồi Ôm Con Bỏ Trốn
Kỳ Dịch Cảm Và Liên Kết Định Mệnh
Beta Lừa Hôn Rồi Ôm Con Bỏ Trốn thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nghe thấy ba chữ “kỳ dịch cảm”, Đào Trĩ vô thức chạm vào tuyến thể phía sau gáy. Nơi đó vẫn còn vương vấn một vết đau âm ỉ, dấu vết Ivan đã đánh dấu tạm thời cách đây không lâu nay đã mờ đi.
Lần trước chỉ là một dấu ấn tạm thời, nhưng lần này lại là kỳ dịch cảm. Nếu cậu không thể tiết ra tin tức tố trong quá trình đánh dấu, Ivan chắc chắn sẽ sinh nghi.
“Kỳ dịch cảm của tôi có lẽ hơi… bất thường,” Ivan ngập ngừng nói, đôi môi mím chặt. “Tôi sẽ cố gắng hết sức để kiềm chế bản thân.”
Đào Trĩ nghe vậy thì ngẩn người, vẻ mặt như muốn nói điều gì đó rồi lại thôi. Cuối cùng, cậu không nhịn được hỏi: “Là tốt hơn hay tệ hơn so với bình thường?”
Cậu từng đọc tài liệu cho biết kỳ dịch cảm của mỗi Alpha đều khác nhau. Có người trở nên nhạy cảm và dễ xúc động. Đào Trĩ rất tò mò, bởi thường ngày Ivan khá điềm tĩnh, không biết khi vào kỳ dịch cảm anh sẽ ra sao.
Vành tai Ivan đỏ bừng, anh không muốn trả lời.
Thấy anh như vậy, Đào Trĩ trong lòng ngứa ngáy, định hỏi thêm. Nhưng đúng lúc đó, chuông báo hiệu kết thúc huấn luyện vang lên, Ivan đành phải rời đi.
Đào Trĩ cuối cùng không hỏi được, nhưng trong lòng cậu vẫn có chút lo lắng. Bởi lẽ, dù Ivan có trở nên thế nào khi vào kỳ dịch cảm, một Beta như cậu chắc chắn sẽ lành ít dữ nhiều.
Cậu tranh thủ buổi chiều gọi cho An Khả, nhận tin tức tố Omega từ cậu ta. Mỗi ngày trước khi kỳ dịch cảm của Ivan bắt đầu, cậu đều tiêm tin tức tố Omega vào tuyến thể của mình.
Việc huấn luyện vẫn diễn ra như thường lệ, nhưng sang ngày hôm sau, Ivan không còn xuất hiện ở căn cứ nữa. Một vài nhân viên hậu cần đeo khẩu trang đến tìm Đào Trĩ. Họ lật xem thông tin đăng ký kết hôn của sinh viên, nhìn vào mục giới tính ghi ‘Omega đã phân hóa lần hai’ rồi hỏi: “Ngài là bạn đời của thái tử Ivan?”
“Là tôi,” Đào Trĩ khẽ chạm vào tuyến thể đang nóng lên của mình.
“Trước đây ngài đã có kinh nghiệm xoa dịu kỳ dịch cảm của bạn đời chưa?” Nhân viên hậu cần vừa hỏi vừa đánh dấu lên bảng thông tin.
Đào Trĩ lắc đầu.
Thấy vậy, sắc mặt nhân viên hậu cần có chút nghiêm nghị: “Bình thường ngài có thể tiết ra bao nhiêu tin tức tố?”
Đào Trĩ chột dạ đáp: “Có lẽ… không nhiều lắm?”
Một người không có kinh nghiệm xoa dịu kỳ dịch cảm của Alpha, khả năng tiết ra tin tức tố cũng không cao. Rốt cuộc làm thế nào mà lại kết hôn với một Alpha cấp S được? Các nhân viên hậu cần nhìn nhau, không tìm ra chút manh mối nào.
Vì sự an toàn của các sinh viên trong căn cứ, họ đưa cho Đào Trĩ một hộp thuốc an thần: “Nếu Alpha có dấu hiệu mất kiểm soát, ngài có thể dùng hộp thuốc này để xoa dịu cảm xúc của anh ấy.”
“Alpha tiêu tốn rất nhiều năng lượng và có ý thức lãnh thổ mãnh liệt. Vì vậy, trong khoảng thời gian này, đồ ăn chỉ có thể dựa vào lượng lương thực dự trữ mà ngài đã mang vào.”
Nhân viên hậu cần đưa cho cậu một hộp đồ dùng, sau đó dặn dò thêm một hồi rồi mới dẫn Đào Trĩ vào khu cách ly của Alpha.
Vừa ra khỏi cổng sân huấn luyện, Bối Duy đã chặn cậu lại.
“Tôi và học viên Đào có chuyện muốn nói.” Nhân viên hậu cần thấy đối phương là huấn luyện viên, liền tự giác tránh sang một bên.
“Chuyện gì?” Đào Trĩ ôm hộp đồ dùng, khó khăn ngẩng đầu nhìn Bối Duy.
Bối Duy đưa cho cậu hai tấm vé tàu bay liên tinh hệ, thấy Đào Trĩ đang ôm một hộp đồ lớn thì nhét thẳng hai tấm vé vào túi áo đồng phục của cậu: “Vé tàu bay của cậu và bà cậu, thời gian bay là đêm ngày thi đấu.”
Nói xong, hắn nhìn tài liệu trong tay Đào Trĩ, ánh mắt lộ ra một tia đồng cảm: “Để một Omega phải chịu đựng kỳ dịch cảm của Alpha cấp S, Đào Trĩ, cậu thật đáng thương.”
Đào Trĩ nghe vậy, lòng bàn tay đổ mồ hôi lạnh. Hôm nay, ai cũng nhìn cậu với ánh mắt như thế.
“Tôi có lòng tốt nhắc nhở cậu, đừng bao giờ để Ivan thành kết, nếu không…”
Bối Duy nói lấp lửng đầy bí ẩn, ánh mắt thâm ý. Đưa đồ xong, hắn liền rời đi. Đào Trĩ đi theo nhân viên hậu cần, trong lòng cảm thấy bồn chồn không ngớt.
“Đến rồi.” Nhân viên hậu cần dừng lại. Họ không thể đến gần hơn vì mùi tin tức tố nồng đậm tỏa ra.
Nghe vậy, Đào Trĩ siết chặt chiếc hộp trong tay, đi theo chỉ dẫn của nhân viên hậu cần vào một căn phòng. Bên trong tối om, cửa đóng chặt, không khí có chút âm u, trên bàn ăn có mấy túi đồ ăn đóng hộp.
“…Điện hạ.”
Đào Trĩ vừa bước vào, chân cậu lập tức bị một lực mạnh kéo ngã nhào xuống đất. Hộp đồ dùng rơi xuống, đồ đạc bên trong vương vãi khắp nơi.
Toàn thân Ivan nóng bừng, anh ôm chặt lấy cậu, hơi thở dồn dập.
“Đào Trĩ… Đào Trĩ… Đào Trĩ…”
Giọng nói của anh trầm khàn, như thể đã nhiều ngày không chạm vào một giọt nước. Anh liên tục gọi tên cậu. Mái tóc vàng xõa xuống cổ, Ivan háo hức vùi mặt vào cổ Đào Trĩ, hít hà mùi hương trên người cậu, sau đó dễ như trở bàn tay lật cậu lại, đè cậu từ phía sau.
Động tác thô bạo làm cậu đau đớn, Đào Trĩ khẽ rên lên. Lần đầu tiên bị áp chế từ phía sau khiến cậu hoảng loạn. Điều này hoàn toàn khác với đêm đó cậu chủ động quyến rũ anh. Giờ đây, cậu đang phải đối mặt với một con dã thú thực sự. Cổ họng cậu phát ra tiếng phản kháng yếu ớt, cậu giãy giụa: “Không muốn… điện hạ… từ từ… đau quá!”
Hai tấm vé tàu bay rơi ra khỏi túi đồng phục khi cậu vùng vẫy.
Nhận ra giọng của Đào Trĩ, động tác của Ivan dừng lại, giống như anh đã khôi phục lại sự tỉnh táo trong chốc lát, nhưng vẫn khao khát mùi hương của cậu. Anh vỗ mạnh vào đầu mình, hầu kết nhấp nhô, khó khăn chống tay rời khỏi cơ thể Đào Trĩ. Sau đó, anh lấy ra một chiếc còng tay, đưa cho cậu và khàn giọng nói: “Giúp tôi.”
Đào Trĩ như vừa thoát chết sau một trận thảm họa. Cậu nhận lấy còng tay Ivan đưa, sau đó cẩn thận trói anh vào đầu giường.
Ivan dựa vào mép giường, lồng ngực phập phồng kịch liệt. Mượn ánh sáng yếu ớt trong phòng, anh chú ý đến hai tấm vé trên mặt đất: “Đây là… cái gì?”
Đào Trĩ nghe vậy cúi đầu, trong lòng giật thót. Cậu tranh thủ thời gian nhặt đồ nhét vào túi quần, sau đó thu dọn quần áo đồng phục lại thật gọn gàng rồi qua loa giải thích: “An Khả nhờ em mua hai vé tàu bay cho cậu ấy và Tuấn Hạo ra ngoài chơi.”
Mặc dù Ivan đang không mấy tỉnh táo, nhưng trong tiềm thức anh vẫn cảm thấy có gì đó không ổn: “An Khả và Tuấn Hạo?”
Đào Trĩ nuốt nước miếng. Không phải người ta nói Alpha trong kỳ dịch cảm không có lý trí sao? Vậy mà sao Ivan vẫn có thể đặt nghi vấn với cậu?
Khi Ivan chuẩn bị hỏi tiếp, cậu dốc toàn lực, xoay người ngồi lên đùi anh. Khuôn mặt Đào Trĩ không kìm được nóng bừng, cậu run rẩy kéo tay Ivan đặt lên chiếc bụng mềm mại của mình, ghé sát vào vai anh thầm thì: “Điện hạ… em muốn có một đứa con.”
Hơi thở của Ivan lập tức trở nên nặng nề hơn, anh nào còn tâm trí để ý đến mấy tấm vé kia nữa. Theo bản năng, anh muốn đè lên người Đào Trĩ một lần nữa. Hơi dùng sức một chút, “lạch cạch”, chiếc còng tay đã đứt gãy.
Trong đầu Đào Trĩ chỉ còn hai chữ: Xong rồi.
Ivan bị cậu khiêu khích đến mức hoàn toàn mất hết lý trí.
Đào Trĩ gieo gió gặt bão, cậu không ngừng rên rỉ.
Ivan cắn vào tuyến thể của cậu, khàn giọng nói: “Tôi muốn thành kết.”
“Đừng…”
Đào Trĩ không thể nói thêm một lời nào, bị anh cưỡng hôn.
Thành kết.
Bọn họ sẽ bị ràng buộc với nhau cả đời.