Beta Vạn Người Ngại Là Bánh Ngọt Nhỏ
Chương 15: Chú mèo con và lời hẹn hò
Beta Vạn Người Ngại Là Bánh Ngọt Nhỏ thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dựa vào kinh nghiệm trước đây, Phó Dư Sí đội mũ lưỡi trai và đeo khẩu trang.
Tuy rằng khi livestream hắn không lộ mặt, nhưng fan sớm đã truyền tay nhau xem đi xem lại ảnh chụp hắn tham gia hoạt động, nhớ kỹ dáng vẻ của hắn. Ở nơi ít người thì còn đỡ, nhưng trước kia khi đi đến nơi đông người mà bị fan nhận ra, hắn lập tức bị vây lại đòi ký tên, chụp ảnh chung. Cảnh tượng lúc đó không thua gì một ngôi sao lớn xuất hiện, người đông đến mức trong vòng trăm mét chật như nêm cối, khiến mấy nhân viên bảo an chưa kịp chuẩn bị phải hoảng hốt, suýt nữa thì đòi bỏ việc.
Đeo “trang bị” xong, thấy ánh mắt nghi hoặc của Diệp Nịnh, hắn giải thích:
“Tính cách tôi vốn hướng nội, sẽ không bị nhận ra đâu.”
Diệp Nịnh: “……”
— Rõ ràng không phải.
Nhưng Diệp Nịnh cũng đoán được nguyên nhân, cậu nghiêm túc gật đầu:
“Tôi biết mà, Sí ca quá nổi tiếng, sẽ bị nhận ra ngay.”
Phó Dư Sí khẽ cười, không nói thêm.
Ở quầy lấy vé rạp chiếu phim, còn một chút thời gian nữa mới đến giờ chiếu, hai người ngồi trên ghế chờ bên ngoài.
Một thiếu niên da trắng, gương mặt tinh xảo đến mức như không thật, ngồi cạnh một người đàn ông dù đeo khẩu trang và mũ lưỡi trai vẫn toát lên vẻ đẹp trai và khí chất hơn người. Hai người ngồi chung đương nhiên thu hút không ít ánh mắt.
Thậm chí phía sau còn có mấy người thì thầm:
“Alpha kia đẹp trai quá, dù đeo khẩu trang vẫn ngầu chết được!”
“Trông cao ghê.”
“Muốn xin cách liên lạc quá……”
“Đi đi đi!”
“Người ngồi cạnh hắn là ai vậy? Nhìn cũng xinh ghê.”
“Là người yêu sao? Nhưng một Alpha ưu tú thế này chắc sẽ không tìm Beta đâu.”
……
Diệp Nịnh không quen bị nhiều người nhìn chằm chằm, cậu liền hơi nghiêng người, quay lưng về phía đám đông.
Còn Phó Dư Sí chỉ cần một ánh mắt liếc sang, tiếng bàn tán phía sau lập tức im bặt.
Khi hắn đứng thẳng người, ánh mắt sâu kia càng thêm lạnh lẽo, không cần giải phóng tin tức tố, khí thế của một Alpha cấp cao cũng đủ khiến người khác phải câm nín.
Thấy Diệp Nịnh khó chịu, Phó Dư Sí lấy trong túi ra một chiếc khẩu trang mới, đưa cho cậu.
“Cho cậu.” — Ánh mắt hắn quay lại nhìn Diệp Nịnh, vẻ lạnh lùng phút chốc tan biến.
Cậu nhận lấy, mỉm cười với hắn:
“Cảm ơn Sí ca.”
Thấy Diệp Nịnh đeo cùng kiểu khẩu trang với mình, khóe mắt hắn cong lên:
“Không còn cách nào, người đẹp trai thì thường có những phiền toái như vậy.”
Đến giờ chiếu, Phó Dư Sí đi mua một phần bỏng ngô và hai ly Coca mang về.
Thấy hắn tay xách nách mang đồ đạc lỉnh kỉnh, cậu vội vàng đón lấy một ly Coca.
Bộ phim rất hấp dẫn, những cảnh quay hoành tráng nối tiếp nhau.
Trong ánh sáng chập chờn từ màn hình, Phó Dư Sí lơ đãng nghiêng đầu, nhìn thấy gương mặt trắng trẻo, tinh xảo của Diệp Nịnh. Lúc này, cậu tập trung xem phim đến mức yên tĩnh như một bức tranh.
Hắn chợt phát hiện bộ phim dường như không còn hấp dẫn đến thế nữa.
Sợ bị phát hiện, hắn vội quay đầu, giả vờ chăm chú xem.
Diệp Nịnh mải mê xem, bỏng ngô cũng không động đến.
Thế là Phó Dư Sí lấy một ít bỏng ngô, đưa đến trước mặt cậu.
Cậu cúi mắt, vươn tay nhận, rồi nghiêng mặt mỉm cười với hắn, khẽ nói:
“Cảm ơn.”
Giọng cậu bị tiếng phim át đi, nhưng nụ cười kia khắc sâu vào lòng hắn.
Phó Dư Sí quay đầu, cũng không thể tập trung lại được.
Xem xong phim, Diệp Nịnh vẫn còn chút luyến tiếc. Nghĩ kỹ, hình như đã lâu cậu không ra rạp xem phim.
Cảm giác bị cuốn vào thế giới rộng lớn trên màn ảnh, thỉnh thoảng trải nghiệm một lần cũng không tồi.
Thấy tâm trạng cậu không tồi, hắn càng vui.
Phó Dư Sí hỏi:
“Phim hay không?”
Cậu gật đầu: “Hay.”
“Vậy……” — Giọng hắn trầm xuống, mang theo chút ý dụ dỗ:
“Lần sau chúng ta lại đi cùng nhau nhé?”
Diệp Nịnh ngơ ngác gật gật đầu.
Phó Dư Sí quay mặt đi nín cười, gần như không kìm được.
“Đi thôi, đi ăn cơm.”
Ăn xong cơm thì đã gần 6 giờ chiều.
Diệp Nịnh nhìn đồng hồ, đây có lẽ là lần cậu ở ngoài lâu nhất gần đây.
Thời gian cũng không còn sớm, chắc nên về rồi?
Đang định nói lời tạm biệt, thì nghe hắn lên tiếng:
“Đi dạo công viên gần đây một chút nhé? Đi dạo cho dễ tiêu cơm.”
Diệp Nịnh do dự, lần đầu tiên từ chối hắn:
“Nhưng mà… cũng muộn rồi, lát nữa tôi còn phải livestream……”
“Không sao, lát nữa tôi đưa cậu về, chắc chắn kịp.”
Cậu vừa định nói phiền phức, Phó Dư Sí đã nói tiếp:
“Dù gì cũng là tôi rủ cậu ra ngoài, để cậu tự về tôi không yên tâm.”
Diệp Nịnh: “……”
— Nói cứ như cậu là trẻ con vậy.
Nhưng nghe giọng điệu kiên quyết của hắn, Diệp Nịnh đành gật đầu đồng ý.
Vào mùa thu, gió chiều mang theo chút se lạnh, khiến cậu khẽ rùng mình.
Diệp Nịnh nhét tay vào túi áo khoác, đi sóng vai cùng Phó Dư Sí trên lối nhỏ ven hồ.
Hoàng hôn buông xuống, ráng chiều nhuộm đỏ cả bầu trời, phản chiếu rực rỡ xuống mặt hồ phẳng lặng. Lá vàng theo gió bay, chạm vào mặt hồ gợn sóng lăn tăn.
Cảnh tượng khiến lòng người dễ dàng bình yên trở lại.
Khóe mắt hắn thoáng thấy một người chạy bộ từ phía sau, đầu cúi gằm, dường như sắp va phải Diệp Nịnh.
Hắn liền đưa tay nắm lấy cánh tay cậu, kéo cậu sát vào lòng.
“Cẩn thận.”
Ngay sau đó, Diệp Nịnh cảm thấy có người lướt vội qua bên cạnh.
Diệp Nịnh ngước mắt nhìn Phó Dư Sí, đối phương cũng vừa lúc cúi đầu nhìn cậu.
Như bị giật mình một chút, Diệp Nịnh thu lại ánh mắt, đồng thời nói: “Cảm ơn anh, Sí ca.”
“Không có gì.”
Đi thêm một lát, Phó Dư Sí chợt nhận ra điều gì đó, dừng bước, nói với thiếu niên đang cúi đầu bên cạnh: “Tôi đi mua chút đồ, cậu đợi tôi ở đây nhé.”
Diệp Nịnh gật đầu: “Ừ.”
Vừa hay ở đây có một chiếc ghế, cậu ngồi xuống lặng lẽ ngắm nhìn mặt hồ như đang ngẩn người, chờ Phó Dư Sí.
Bỗng nhiên, tai cậu nghe thấy tiếng kêu như có như không.
Rất nhỏ, rất yếu ớt, như tiếng của một con vật nhỏ nào đó.
Ánh mắt Diệp Nịnh lóe lên, cậu nín thở lắng nghe thật kỹ, cho đến khi xác định mình thật sự nghe thấy tiếng kêu.
“Meo, meo, meo……”
Tựa hồ là mèo con?
Cậu đứng dậy, theo tiếng động từng bước một đi tới, muốn tìm được nơi phát ra tiếng kêu.
Càng đi gần hồ, Diệp Nịnh càng bất giác nhíu mày, chẳng lẽ nó rơi xuống hồ?
Vì thế cậu bước nhanh đi qua, vươn người nhìn xuống mặt hồ.
Trong hồ không có.
Lại vừa nghe, tiếng kêu quả nhiên càng ngày càng rõ ràng, cậu quay đầu, thấy được chú tiểu động vật đang phát ra tiếng kêu ——
Ngay trên một bệ đá dưới chân cầu, là một chú mèo con trông còn chưa đầy một tháng tuổi.
[...]
Đồng tử cậu giãn lớn, tiếng kêu kinh ngạc còn chưa kịp thoát ra.
Cậu liền cảm giác mình rơi vào một vòng tay ấm áp và vững chãi.
Một bàn tay giữ lấy gáy cậu, một tay khác ôm lấy eo, kéo cậu vào lòng.
“Cậu làm cái gì vậy? Sao mới một chốc không thấy đã muốn nhảy xuống hồ.” Giọng nói của người đàn ông vang lên bên tai cậu, mang theo một chút kinh hãi: “Quá nguy hiểm.”
Mùi hương lạnh nhạt như có như không quẩn quanh chóp mũi, Diệp Nịnh gần như lập tức xác nhận người này là Phó Dư Sí.
Cậu quay đầu, khuôn mặt tuấn tú của Phó Dư Sí ở gần trong gang tấc, khiến Diệp Nịnh có chút không tự nhiên.
Đối phương nhíu mày nhìn cậu, vẻ mặt không đồng tình.
Diệp Nịnh bỗng nhiên thấy hơi chột dạ.
Diệp Nịnh dời ánh mắt đi, nhỏ giọng giải thích: “Dưới cầu có một chú mèo con bị kẹt, tôi muốn đi cứu nó.”
[...]
Phó Dư Sí vẫn ôm cậu không buông. Diệp Nịnh ngượng ngùng, đứng vững rồi lùi ra khỏi vòng tay hắn.
Người trong lòng rời đi, Phó Dư Sí buông tay, vô thức xoa xoa đầu ngón tay còn vương vấn xúc cảm.
[...]
Bị Phó Dư Sí nhìn chằm chằm một hồi lâu, Diệp Nịnh thắc mắc: “Sao vậy Sí ca?”
[...]
Phó Dư Sí hoàn hồn, nghĩ đến chú mèo con, đưa thứ trong tay cho Diệp Nịnh: “Cậu đứng đây, tôi đi vớt nó lên.”
Diệp Nịnh tiếp nhận hắn đưa qua đồ vật, cúi đầu nhìn, là hai ly trà sữa nóng hổi.
Vừa mới làm xong, vẫn còn nóng hổi.
Cầm trong tay, rất nhanh xua đi cái lạnh nơi lòng bàn tay.
Đang định nói gì đó, liền thấy Phó Dư Sí đã dứt khoát, nhanh nhẹn lật người qua.
Nhìn thoáng qua khoảng cách, Phó Dư Sí cảm thấy không thành vấn đề, dù sao hắn cao đến 1m87.
Vì vậy cánh tay dài duỗi ra, định vươn tới ôm chú mèo con lên.
Đúng lúc này, hắn cảm giác có một bàn tay đặt trên cánh tay mình, nắm chặt lấy.
Chỉ nghe Diệp Nịnh căng thẳng xen lẫn lo lắng nói: “Sí ca, anh cẩn thận một chút.”
Phó Dư Sí suýt nữa thì trượt chân ngã thẳng xuống hồ.
Hắn kiềm chế trái tim đang đập loạn xạ, chỉ bình tĩnh “Ừ” một tiếng.
Chú mèo con kia chắc là ngốc thật, đối mặt với “bàn tay to” đang vươn tới cũng không hề phản ứng, chỉ ngơ ngác co tròn tại chỗ, kêu “meo meo” không ngừng.
Phó Dư Sí chẳng tốn chút sức lực nào đã tóm gọn nó vào trong tay.
Bị người nắm lấy, chú mèo con kêu càng to hơn, chẳng có chút uy hiếp nào mà còn nhe răng “hà” một tiếng.
Cho đến khi Phó Dư Sí lật người đứng vững, Diệp Nịnh mới buông tay. Cậu lại gần xem chú mèo con trong tay Phó Dư Sí, thấy nó vẫn cứ run bần bật.
Thân hình cao lớn của thiếu niên đang nâng trong tay một chú mèo con, trông có vẻ hơi lúng túng. Nhỏ xíu, mềm mại, cái xúc cảm này... lại mơ hồ giống như khi nãy hắn vừa ôm lấy eo của ai đó.
Thấy Phó Dư Sí có vẻ lúng túng, Diệp Nịnh liền đưa tay ôm chú mèo con vào lòng. Phó Dư Sí nhận lại ly trà sữa, để cậu rảnh tay vuốt ve, trấn an chú mèo con đang run rẩy trong ngực.
Diệp Nịnh đảo mắt nhìn quanh bốn phía, xác nhận gần đây không còn chú mèo nào khác. Cậu cũng không biết mèo mẹ là làm mất nó, hay là bỏ rơi nó. Nhưng một chú mèo con nhỏ như vậy, nếu cứ để mặc ở đây thì chắc chắn không sống được bao lâu. Hai người nhìn nhau.
Diệp Nịnh chớp mắt, nói: “Tôi muốn đưa nó đến bệnh viện thú y để kiểm tra.”
Bị đôi mắt trong trẻo như vậy nhìn chằm chằm, Phó Dư Sí đương nhiên không thể từ chối: “Ừ, đi thôi, tôi đi với cậu.”
Thế là Phó Dư Sí lái xe đưa Diệp Nịnh đến bệnh viện thú y gần nhất.
Diệp Nịnh ngồi ở ghế phụ, dáng vẻ ngay ngắn, đoan trang. Một tay cậu vuốt ve chú mèo con trên đùi đã không còn run rẩy nữa, một tay khác thì nhấp từng ngụm trà sữa nóng.
Ánh mắt Phó Dư Sí không rời khỏi cậu dù chỉ một khắc.
Đến bệnh viện, họ sắp xếp cho mèo con làm một loạt kiểm tra sức khỏe cơ bản. Trong lúc chờ đợi, Diệp Nịnh phát hiện đã hơn bảy giờ tối.
“Sí ca, cảm ơn anh đưa tôi tới bệnh viện.”
Diệp Nịnh nói tiếp: “Nếu không thì anh cứ về trước đi, lát nữa tôi sẽ tự về. Còn nữa... tối nay tôi có thể xin nghỉ livestream được không?”
Nghe vậy, Phó Dư Sí trả lời: “Đương nhiên có thể.”
Giọng hắn vừa chuyển: “Vừa hay hôm nay tôi cũng muốn lười một bữa, không livestream. Hôm khác bù lại là được.”