Beta Vạn Người Ngại Là Bánh Ngọt Nhỏ
Chương 16
Beta Vạn Người Ngại Là Bánh Ngọt Nhỏ thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nghe hắn nói vậy, Diệp Nịnh liền yên tâm: "Được."
Kết quả kiểm tra cho thấy mèo con khoảng ba tháng tuổi, cơ thể hoàn toàn bình thường, rất khỏe mạnh. Toàn thân nó lông trắng như tuyết, đôi mắt xanh thẳm, tràn đầy sức sống. Có thể hình dung, sau khi lớn lên sẽ xinh đẹp đến mức nào.
Nó vẫn luôn kêu meo meo, chắc là đói bụng, bác sĩ bèn cho uống sữa dê. Ăn uống no đủ xong, chẳng mấy chốc đã cuộn tròn ngủ say trong lòng Diệp Nịnh.
Nhìn sinh linh nhỏ bé lông xù xì trong ngực, lòng Diệp Nịnh mềm đi, ánh mắt trở nên dịu dàng.
Thấy vậy, Phó Dư Sí không kìm được mà hạ giọng: "Cậu tính xử lý con mèo này thế nào?"
Quả nhiên, Diệp Nịnh đáp đúng như dự đoán: "Tôi muốn nuôi nó."
Hiện tại cậu sống một mình, thường ngày ở nhà cũng dễ cảm thấy buồn chán. Trước đây từng có ý định nuôi thú cưng, thậm chí còn tìm hiểu cách chăm sóc mèo, chỉ là vẫn chưa thực sự bắt tay vào làm.
Hôm nay mèo con đột nhiên xuất hiện, có lẽ cũng là duyên phận.
Thấy Diệp Nịnh không hề do dự liền đưa ra đáp án, trong lòng Phó Dư Sí mơ hồ nảy ra một suy đoán: "Cậu... sống một mình sao?"
Diệp Nịnh gật đầu: "Ừ."
Vì sao?
Là ra ở riêng để tự lập, hay giống hắn, thích tự do, an nhàn nên dọn ra ở riêng... hay là, không có người thân?
Trong lòng vô cùng tò mò, nhưng Phó Dư Sí không tiện hỏi lúc này, sợ đối phương cảm thấy bị xúc phạm.
Nói cho cùng, tuy rằng trước đây cùng nhau chơi game, trò chuyện đôi chút nên biết được vài chuyện của Diệp Nịnh, nhưng đó tựa hồ chỉ là phần nổi của tảng băng chìm.
Hắn còn muốn hiểu nhiều hơn nữa.
Sau này tìm cơ hội hỏi cũng được, tương lai còn dài, hắn muốn ở bên Diệp Nịnh thêm thật lâu.
Nghĩ tới đây, khóe môi Phó Dư Sí không kìm được khẽ cong lên.
Mang theo mèo con, sau đó hai người lại đi cửa hàng thú cưng chọn mua một vài món đồ thiết yếu.
Tiếp theo Diệp Nịnh báo địa chỉ nhà, Phó Dư Sí lái xe đưa một người và một mèo về nhà.
Mèo con ngủ say, cuộn tròn trên đùi Diệp Nịnh. Cậu cúi đầu nhìn nó, bàn tay khẽ vuốt ve chiếc lưng mềm mại. Ánh sáng trong xe phản chiếu lên gương mặt cậu, khiến cả người nhìn qua vừa ấm áp vừa đẹp đẽ.
Phó Dư Sí thu hồi tầm mắt, nhìn thẳng về phía trước, mím môi không nói gì.
Tới địa chỉ Diệp Nịnh vừa báo, Phó Dư Sí mới phát hiện đây là một khu dân cư đã cũ.
Những ngôi nhà thoạt nhìn đã có vẻ cổ kính. Trời đã tối, bên ngoài hầu như chẳng có ai. Dưới ngọn đèn đường u tối, gió đêm thổi qua, không hiểu sao lại khiến người ta có cảm giác hơi rờn rợn.
Diệp Nịnh ôm mèo con xuống xe, đang phân vân không biết có nên mời Phó Dư Sí vào nhà ngồi không. Nhưng ngẫm lại hoàn cảnh ở đây không được tốt, mà đối phương vừa nhìn đã biết xuất thân từ gia đình có điều kiện sống rất tốt, liệu có cảm thấy không quen không?
Đang do dự, Phó Dư Sí đã xuống xe.
"Là tòa nhà này sao?"
Hắn hỏi. Thấy thiếu niên ngơ ngác gật đầu, hắn lại nói: "Đi thôi, để tôi giúp cậu mang đồ lên."
Nói rồi đi đến phía sau xe, mở cốp lấy đồ đạc.
Diệp Nịnh vội vàng đi theo.
Lấy xong đồ, Phó Dư Sí bắt gặp ánh mắt do dự của Diệp Nịnh, đoán được cậu đang băn khoăn điều gì, liền cười hỏi: "Sao thế, không định cho tôi vào nhà cậu à?"
"Không phải không phải." Diệp Nịnh vội xua tay, đầu lắc lia lịa, cuống quýt giải thích: "Chỉ là nhà tôi hơi nhỏ..."
Phó Dư Sí nhướng mày: "Nhỏ đến mức không chứa nổi hai người sao?"
Diệp Nịnh sững sờ, ngây ngốc đáp: "Vào được ạ."
"Ừ, vậy thì cậu đi trước dẫn đường đi."
Nói xong, hắn lại thấy ánh mắt Diệp Nịnh lại rơi xuống mấy túi đồ lớn trong tay mình, có vẻ hơi ngại ngùng.
Trong lòng hắn bật cười, nhẹ nhàng nhấc tay ước lượng, nói: "Tôi là một Alpha trưởng thành."
Chút trọng lượng này, chẳng đáng kể gì đâu.
Diệp Nịnh lúc này mới gật đầu, xoay người đi trước dẫn đường.
Trong tiểu khu không có thang máy, chỉ có thể đi thang lầu. Đèn cầu thang thậm chí còn tối hơn cả đèn đường bên ngoài.
Cũng may Diệp Nịnh ở tầng không cao lắm, chỉ tầng 3, nên rất nhanh đã lên tới nơi.
Diệp Nịnh cẩn thận ôm mèo con trong một tay, tay kia móc chìa khóa từ túi áo ra mở cửa.
Phó Dư Sí đứng phía sau cậu, bất động thanh sắc nhíu mày.
Vừa nhìn là có thể đoán được nơi này an ninh không tốt, hoàn cảnh cũng không quá ổn. Cửa nhà Diệp Nịnh chỉ là một cánh cửa gỗ mỏng manh, nếu bị kẻ trộm có ý đồ xấu theo dõi thì sao?
Đang nghĩ, Diệp Nịnh đã mở cửa, vươn một tay bật đèn.
Phó Dư Sí thăm dò nhìn qua, quả nhiên rất nhỏ.
"Vào đi, Sí ca." Diệp Nịnh mời hắn, "Đồ đạc cứ đặt tạm ở đây cũng được."
"Được."
Bước vào phòng, Phó Dư Sí lúc này mới tỉ mỉ đánh giá căn nhà một lượt.
Tuy rằng không lớn, nhưng được chủ nhân dọn dẹp rất sạch sẽ. Trang trí và bố cục tông màu nhạt, mỗi một món đồ nhỏ đều được sắp xếp gọn gàng, ngăn nắp, khiến người ta vừa nhìn đã cảm thấy rất thoải mái.
Không khí tổng thể của căn nhà ấm cúng, rất hợp với khí chất an tĩnh của Diệp Nịnh.
Phó Dư Sí đặt đồ xuống, theo ý Diệp Nịnh ngồi vào ghế sofa màu trắng.
Sau đó, cậu đưa mèo con trong tay cho hắn.
"Sí ca, anh xem nó một chút đi."
Không đợi hắn trả lời đã đi vào phòng bếp.
Phó Dư Sí nhìn bóng dáng vội vã của cậu, lại cúi đầu nhìn chú mèo nhỏ lông xù y hệt cậu, khẽ cười một tiếng.
Vào bếp rửa tay, nghĩ đến điều gì đó, Diệp Nịnh lại quay ra cửa, thò đầu hỏi Phó Dư Sí: "Sí ca, anh muốn uống gì?"
"Có sữa bò, sữa chua, và... nước lọc."
Cậu ngày thường không thích uống trà hay đồ uống có ga, trong nhà cũng không chuẩn bị sẵn. Hiện tại ngược lại thành ra không chu đáo với khách.
"Sữa chua đi." Phó Dư Sí không suy nghĩ nhiều, nghĩ đến cảnh tượng lần đầu tiên gặp Diệp Nịnh, ma xui quỷ khiến mà thêm một câu: "Có vị chanh leo không?"
"Có!"
Diệp Nịnh cong mắt gật đầu, vừa vặn đây là hương vị cậu thích uống nhất, trong nhà trữ rất nhiều.
Cậu từ tủ lạnh lấy ra hai hộp sữa chua vị chanh leo, một đĩa trái cây. Mang ra phòng khách đặt lên bàn trà, lại lạch bạch chạy tới quầy đựng đồ lấy hai túi khoai tây chiên và bánh quy.
Tất cả đều đặt trước mặt Phó Dư Sí, mở to đôi mắt trong veo nhìn hắn.
"Sí ca, anh ăn đi."
Ngoài những thứ này ra, trong nhà chẳng có gì ngon nữa, Diệp Nịnh thực sự không nghĩ ra còn có thể lấy gì ra để đãi khách.
Như một con vật nhỏ thích tích trữ lương thực, lúc này lại thoải mái hào phóng đem hết những thứ mình "cất giữ" ra, chất đầy trước mặt hắn.
Phó Dư Sí lướt mắt nhìn đống đồ ăn vặt trước mặt, thầm ghi nhớ những món cậu thích.
Đối diện với đôi mắt sáng lấp lánh đầy mong đợi của Diệp Nịnh, lòng hắn mềm nhũn, gật đầu: "Được."
Tuy nhiên, không ăn được bao nhiêu, hai người đã bắt đầu "xây nhà" cho mèo con.
Vì là chọn tạm, lồng sắt không lớn lắm, nhưng cũng đủ cho một chú mèo con ba tháng tuổi ở.
Phó Dư Sí ngồi xổm xuống, chẳng cần xem hướng dẫn, tay đã bắt đầu lắp ráp, mỗi bộ phận đều được lắp vào đúng vị trí một cách chuẩn xác, cực kỳ thuần thục.
Thế là Diệp Nịnh liền ngồi xổm bên cạnh hắn, đưa từng linh kiện nhỏ.
Chẳng bao lâu, chiếc lồng sắt đã được Phó Dư Sí lắp ráp xong một cách thành thạo.
Đặt một tấm đệm vào bên trong, Diệp Nịnh cẩn thận đặt mèo con vào.
Mèo con đầu tiên "meo meo" kêu vài tiếng, sau khi vào "nhà" liền tò mò nhìn quanh, quan sát một lát rồi an tĩnh lại, tìm một chỗ thoải mái cuộn tròn tiếp tục ngủ.
Thấy nó không bài xích, Diệp Nịnh trong lòng khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Phó Dư Sí móc di động ra nhìn thời gian, 9 rưỡi.
Đã tối rồi, không đi nữa thì sẽ không phải phép.
Thế là hắn đứng dậy, vặn vặn cổ tay: "Tôi đi đây, cậu cũng nghỉ ngơi sớm một chút."
Diệp Nịnh cũng đứng lên, sắc trời quả thật đã khuya. Nói ra thì, hôm nay Phó Dư Sí thực sự giúp cậu rất nhiều, nếu không phải hắn, không biết mình có thể mang mèo con về được không nữa.
Nhưng mà điều kiện nhà mình thế này... cũng không có cách nào giữ Phó Dư Sí ở lại.
Thế là Diệp Nịnh áy náy nhìn hắn: "Được, tôi tiễn anh."
Đi theo hắn ra đến cửa, vừa định bước ra, lại bị Phó Dư Sí ngăn lại.
"Được rồi, đưa đến đây thôi."
Diệp Nịnh: "Tôi và anh cùng đi xuống."
Phó Dư Sí nhướng mày: "Rồi tôi lại đưa cậu lên sao?"
"Đợi cậu xuống lầu xong, tôi mới về."
Đêm hôm, trong khu nhà đèn đóm lại tối tăm như vậy, tiềm ẩn rất nhiều yếu tố nguy hiểm. Hắn chỉ cần tưởng tượng đến thiếu niên một mình đi trong hành lang u ám, liền không kìm được lo lắng.
Hắn không khỏi dặn dò: "Về sau buổi tối cậu cũng cố gắng đừng ra ngoài."
Diệp Nịnh không hiểu sao lại nói đến chuyện buổi tối không nên ra ngoài, nghe vậy vẫn nghiêm túc trả lời: "Tôi ngày thường không thích ra ngoài lắm, nếu không có việc gì thì thường sẽ không ra ngoài vào buổi tối."
"Ừ, tôi đi đây, đóng cửa vào đi." Phó Dư Sí lúc này mới hài lòng gật đầu, "Ngủ ngon."
Mặc dù trước đây mỗi đêm khi phát sóng trực tiếp hai người đều chúc nhau ngủ ngon, nhưng đây vẫn là lần đầu tiên hai người trực tiếp đối mặt nói ngủ ngon.
Diệp Nịnh tựa ở cửa, khẽ ngẩng đầu nhìn gương mặt tuấn tú của người đàn ông, đột nhiên cảm thấy tim đập hơi nhanh.
Cậu nhìn bóng dáng Phó Dư Sí biến mất khỏi tầm mắt, lúc này mới đóng cửa lại rồi trở vào phòng.
Phó Dư Sí đi xuống lầu, mở cửa xe ngồi vào. Hắn không vội rời đi ngay, mà ngẩng đầu, nhìn vị trí căn hộ của Diệp Nịnh.
Đèn vẫn còn sáng, cũng không biết đối phương đang làm gì.
Hắn bình tĩnh nhìn vài phút, lúc này mới khởi động xe rồi lái đi.
Sau khi Phó Dư Sí rời đi, Diệp Nịnh ở trong nhà, trước tiên dọn dẹp đồ dùng cho thú cưng vừa mua.
Bộ đồ ăn, chậu cát mèo được rửa sạch một lần, lau khô rồi đặt gọn gàng. Nhưng mèo con nhỏ như vậy, hiện tại vẫn chưa ăn được thức ăn hạt, chỉ có thể tự tay cho uống sữa. Mèo con hiện tại đã ngủ rồi, vừa rồi ở bệnh viện cũng đã được cho uống sữa dê, không biết buổi tối có đói nữa không.
Thế là Diệp Nịnh sau khi rửa mặt xong, liền ôm mèo vào phòng mình, để nếu buổi tối nó đói bụng tỉnh dậy kêu meo meo, mình có thể nghe thấy rồi dậy cho nó ăn.
Quay đầu nhìn thoáng qua chú mèo nhỏ đang ngủ say, Diệp Nịnh nằm xuống, mở điện thoại.
Đã nửa giờ kể từ khi Phó Dư Sí rời khỏi nhà cậu, không biết hắn đã về đến nhà chưa.
Đang suy nghĩ, WeChat nhận được một tin nhắn.
Đúng là Phó Dư Sí gửi tới: 【 Tôi về đến nhà rồi, cậu cũng nghỉ ngơi sớm một chút nhé.】
Khi tiễn hắn, Diệp Nịnh có dặn hắn trên đường cẩn thận, và về đến nhà thì nhắn tin báo cho mình biết.
Diệp Nịnh cũng nhắn lại 【 Vâng, anh cũng vậy ạ 】, rồi ôm điện thoại lăn mình.
Trong đầu hồi tưởng lại cảnh tượng hai người gặp mặt hôm nay, lòng cậu dâng lên một niềm vui. Đối phương vừa chu đáo lại hào phóng, luôn luôn chăm sóc cậu, còn giúp cứu mèo con.
Có thể gặp được ông chủ tốt như vậy, thật là quá may mắn.
Bỗng nhiên, Diệp Nịnh cảm thấy sau gáy mình hơi ngứa, dường như còn đang nóng lên. Cậu nghi hoặc nhíu mày, đưa tay chạm vào. Đầu ngón tay lạnh lẽo tạm thời xoa dịu cảm giác nóng bừng đột ngột.
Cũng giống như trước đây, sau gáy thường xuyên có cảm giác này. Điều này rất bình thường, dù sao cậu là một Beta, không giống Omega và Alpha có tuyến thể và tin tức tố.
Chỉ là bây giờ tại sao nơi này lại có cảm giác nóng ngứa vậy nhỉ?
Diệp Nịnh nhăn mũi, không nghĩ ra.
Nhân tiện, cậu chợt nhớ ra một chuyện, hôm nay khi Phó Dư Sí túm chặt cổ áo sau gáy mình, tay hắn cũng đã chạm vào sau gáy mình...
Diệp Nịnh rụt tay lại, cảm giác nóng và ngứa sau gáy dần dần biến mất. Cơn buồn ngủ ập đến, Diệp Nịnh mơ mơ màng màng nghĩ, chắc là không sao đâu, có thể chỉ là bị muỗi đốt một chút.
Hôm sau, Diệp Nịnh dậy rất sớm. Cậu trước tiên cho mèo con ăn, sắp xếp ổn thỏa cho nó. Tiếp theo đi làm bữa sáng.
Có lẽ là do hôm qua ăn nhiều hơn bình thường, dù sao quán ăn mà Phó Dư Sí dẫn cậu đi thực sự rất ngon, nên sáng nay Diệp Nịnh không có gì khẩu vị.
Chiên một quả trứng, cộng thêm một ly sữa bò là xong bữa sáng.
Ăn uống xong, Diệp Nịnh mở máy tính, tính toán bắt đầu công việc hôm nay.
Phát hiện mình nhận được một email, là do trợ lý chương trình gửi tới, đại ý là chúc mừng tác phẩm cắt ghép của cậu đã lọt vào vòng chung kết, thứ hạng sẽ được công bố trong vòng 3 ngày, mong cậu chú ý theo dõi hộp thư.
À, là cuộc thi cắt ghép video cường điệu mà cậu đã tham gia trước đó, lúc ấy sau khi cắt xong Diệp Nịnh liền gửi tác phẩm tới hộp thư chỉ định, không ngờ lại được chọn.
Diệp Nịnh rất vui, động lực để cắt các video khác cũng tăng lên không ít.