Beta Vạn Người Ngại Là Bánh Ngọt Nhỏ
Chương 43
Beta Vạn Người Ngại Là Bánh Ngọt Nhỏ thuộc thể loại Linh Dị, chương 43 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đôi mắt trong veo của Diệp Nịnh mở to, phản chiếu hình bóng Phó Dư Sí.
Âm thanh ồn ào xung quanh như đột nhiên biến mất, tai cậu giờ phút này chỉ nghe thấy giọng nói của Phó Dư Sí.
Sí ca nói thích cậu.
Hắn hỏi cậu có muốn yêu đương không.
Pháo hoa, nắm tay, tỏ tình......
Tất cả, tất cả, đều như một giấc mộng đẹp đến không chân thật.
Trong lúc thất thần, Phó Dư Sí nhéo nhéo tay Diệp Nịnh, kéo cậu về thực tại.
Sau đó, hắn mỉm cười trong mắt, tiếp tục nói:
"Anh không muốn chỉ làm ADC của em."
"Anh muốn trở thành người yêu của em, Alpha của em."
"Được không?"
Diệp Nịnh chỉ cảm thấy cả người như chìm đắm trong biển hạnh phúc ngọt ngào, đến nỗi ngọn gió thổi qua cũng mang theo hương vị vui sướng.
Cậu cong khóe môi, mở miệng đáp lại: "Dạ."
Ngực nóng lên.
Phó Dư Sí bỗng nhiên cúi người, qua lớp khẩu trang, nhẹ nhàng hôn lên môi cậu.
Hai người đều đeo khẩu trang, nhưng vẫn cảm nhận rõ ràng được đối phương.
Một nụ hôn đơn giản trôi qua, Phó Dư Sí lại siết chặt ôm lấy cậu.
Nếu không phải xung quanh có nhiều người, hắn đã muốn ôm người xoay vài vòng.
Một chùm pháo hoa tím nhạt vừa vút lên không trung, nở tung thành những sắc màu rực rỡ lãng mạn.
Dường như là đang ăn mừng cho màn tỏ tình chỉ có hai người biết đến này.
Có người dường như chú ý tới bọn họ.
Nhìn về phía này thì thầm:
"Các cậu xem hai anh chàng kia."
"Dáng người thật đẹp, rất xứng đôi."
"Bọn họ là một đôi đi? Tuyệt đối là!"
"Trời ạ, nhìn kỹ thì người kia hình như là cái anh gì đó......"
"Mãnh Liệt??"
Phó Dư Sí nắm tay Diệp Nịnh rồi kéo đi, hai người xuyên qua đám đông náo nhiệt.
Hôm nay là Chủ Nhật, không livestream.
Ra khỏi công viên giải trí, bọn họ lại đi ăn một bữa khuya, về đến nhà thì đã là đêm muộn.
Diệp Nịnh mang về nhà rất nhiều thú nhồi bông đáng yêu từ công viên giải trí, còn mang về cho Kem một cái thích hợp để bầu bạn với nó.
Hai người về phòng rửa mặt, chuẩn bị ngủ.
Diệp Nịnh rửa mặt xong từ phòng tắm đi ra, vẫn cảm thấy lâng lâng, trái tim vui sướng nhảy múa.
Trong đầu không ngừng hồi tưởng lại cảnh cùng Phó Dư Sí xem pháo hoa trước lâu đài, màn tỏ tình của đối phương, cái ôm, nụ hôn qua lớp khẩu trang......
Bọn họ thật sự ở bên nhau rồi.
Phó Dư Sí hiện tại là Alpha của em.
Khóe môi Diệp Nịnh cong lên một nụ cười, đang định lên giường ngủ thì đột nhiên nghe thấy tiếng gõ cửa có nhịp điệu.
Vì thế đi qua mở cửa.
Đúng như dự đoán, ngoài cửa là Phó Dư Sí.
Thấy đối phương ánh mắt sáng rực nhìn chằm chằm mình, Diệp Nịnh khẽ chớp hàng mi, nghi hoặc hỏi: "Sao vậy, Sí ca?"
"Muốn một nụ hôn chúc ngủ ngon."
Yết hầu Phó Dư Sí khẽ động, giọng khàn khàn: "Được chứ? Bạn trai."
Ngây người một giây, Diệp Nịnh ngượng ngùng gật đầu: "Dạ."
Lời vừa thốt ra, hắn liền áp sát tới, một tay đặt lên eo Diệp Nịnh, đẩy cậu vào tường rồi cúi đầu hôn xuống.
Ban đầu chỉ là môi chạm môi, nhưng sau đó không thỏa mãn với sự thăm dò hời hợt, Phó Dư Sí cạy mở môi cậu, hôn sâu vào.
Môi răng quấn quýt, hơi thở hòa quyện.
So với trong tưởng tượng còn mềm hơn, còn ngọt hơn.
Đây là ý nghĩ đầu tiên trong đầu Phó Dư Sí.
Mùi chanh thoang thoảng chui vào chóp mũi, đôi mắt Phó Dư Sí hơi lóe lên. Đây là mùi hương tin tức tố của Diệp Nịnh.
Rất nhạt, nhạt đến mức có thể bỏ qua, nhưng hắn thật sự đã bắt được nó.
Thơm quá, hắn rất thích.
Nụ hôn đầu tiên đã kịch liệt như vậy, Diệp Nịnh không chịu nổi, cảm thấy cả người mềm nhũn, suýt nữa không đứng vững.
"Ưm......"
Diệp Nịnh khẽ rên lên một tiếng, một tay theo bản năng đẩy nhẹ bờ vai Phó Dư Sí.
Đối phương cuối cùng cũng "rủ lòng thương" mà buông ra.
Nhưng rất nhanh, còn chưa đợi Diệp Nịnh kịp thở vài hơi, Phó Dư Sí đã vòng tay ôm lấy eo cậu, gần như nhấc bổng cậu lên.
Anh cúi đầu tiếp tục hôn.
Toàn thân Diệp Nịnh căng cứng, khắp nơi đều là hơi thở của hắn, cậu chỉ có thể vòng tay ôm chặt lấy bờ vai hắn, ngửa đầu đón nhận.
Không biết qua bao lâu, đến khi Diệp Nịnh gần như thở không nổi nữa, Phó Dư Sí mới dừng lại.
Phó Dư Sí khẽ lui đầu về sau, vẻ mặt vẫn chưa thỏa mãn.
Trước mắt là đôi mắt đỏ hồng, hơi ướt nước, cậu tựa vào vai hắn mà thở dốc nhẹ nhàng. Tim hắn đập loạn, suýt nữa lại muốn hôn xuống lần nữa.
Nhưng bị Diệp Nịnh kịp thời đưa tay ngăn môi hắn lại.
"Đừng, đừng hôn nữa......"
Đôi mắt cậu đỏ hoe, phủ một tầng hơi nước.
"Anh hôn quá......" Đầu óc chậm rãi xoay chuyển, mấy giây sau, cậu cuối cùng cũng nghĩ ra một từ thích hợp: "Quá hung."
Nói xong, cậu như trách móc mà "trừng" anh một cái, rồi lập tức cúi gằm mặt xuống, không dám nhìn nữa.
Diệp Nịnh mặt mỏng, nghĩ thôi cũng biết bây giờ mặt cậu đỏ đến mức nào.
"Anh sai rồi, Tiểu Nịnh."
Phó Dư Sí vừa nhìn xoáy tóc cậu vừa xin lỗi, nhưng lại chẳng có mấy thành ý.
Bàn tay to vẫn siết chặt lấy eo Diệp Nịnh, hắn cúi đầu đến bên tai cậu, giọng khàn khàn dụ dỗ:
"Anh thích em quá, nhịn không được."
Mấy lời trắng trợn như vậy khiến Diệp Nịnh không biết phải đáp lại thế nào.
Cậu hít sâu một hơi, ngẩng đầu nhanh chóng liếc Phó Dư Sí một cái, đồng thời nhỏ giọng nói "Ngủ ngon", rồi lùi vào phòng đóng cửa lại.
Bị nhốt ở ngoài cửa, Phó Dư Sí cũng không tức giận, từ khi trở về đến giờ, khóe miệng hắn vẫn chưa cụp xuống.
Tiểu Nịnh vẫn còn quá dễ thẹn thùng, xem ra về sau phải thân mật nhiều hơn nữa.
Vào lúc ban đêm nằm ở trên giường, Phó Dư Sí không chút buồn ngủ.
Hắn lật xem những bức ảnh chụp ở công viên giải trí hôm nay trong điện thoại, đặc biệt là những tấm chụp chung của hai người, xem đi xem lại mãi không chán.
Sau đó lại hồi tưởng vừa rồi xúc cảm mềm mại khi hôn, hơi thở tươi mát ấm áp, trong lòng nóng như lửa đốt, mãi không thể nguôi ngoai.
Hắn cảm thấy hôm nay chính mình quả thực là người hạnh phúc nhất trên thế giới.
Đột nhiên, hắn nghĩ đến cái gì, xoay người ngồi dậy, mở album ảnh trên đầu giường để chọn ảnh.
Hiện tại hắn cũng đã có người yêu rồi, vậy thì chắc chắn phải tuyên bố công khai chứ!
Chọn lựa nửa ngày, Phó Dư Sí cuối cùng chọn ra một tấm ảnh ưng ý.
Trong ảnh, hắn nâng điện thoại, góc nhìn đối diện với chính hắn, còn ở bên cạnh hắn, Diệp Nịnh không chú ý nhìn màn hình, trong tay cầm món thú nhồi bông vừa mua, đôi mắt sáng ngời trong veo, hàng mi dài đổ bóng xuống khóe mắt.
Thoạt nhìn vừa ngoan vừa tuấn tú.
Đeo khẩu trang cũng không che được khí chất tự nhiên của cậu.
Hắn đầu tiên hỏi ý kiến Diệp Nịnh, sau khi nhận được câu trả lời khẳng định, liền vui vẻ đăng lên vòng bạn bè.
【 Ấp ủ đã lâu, nay toại nguyện. 】
Kèm theo là bức ảnh chụp chung vừa chọn.
Vòng bạn bè vừa đăng chưa đầy một phút, lập tức có hàng chục lượt thích.
Nhưng Phó Dư Sí thế mà không nhìn thấy bình luận mình muốn.
Toàn bộ đều là những lời nghi hoặc chất vấn.
【? 】
【? 】
【 Thua trò mạo hiểm? 】
【 Cậu bé này là ai vậy, đeo khẩu trang mà vẫn thấy đẹp trai tuyệt vời 】
【 Đạt được điều gì, ước nguyện gì? Đây là thần tượng của anh sao 】
【 Đi chơi không rủ anh em 】
......
Phó Dư Sí cạn lời.
Không phải chứ? Đám ngốc này đang làm gì thế, tuyên bố rõ ràng như vậy mà không ai nhận ra sao? Toàn nói mấy chuyện đâu đâu.
Để thể hiện sự sâu sắc của mình, hắn còn thay đổi phong cách thường ngày, đăng một dòng trạng thái ngắn gọn, rõ ràng, vậy mà không ai nhận ra sao??
Hắn thầm cắn môi.
Lại đăng một bài nữa lên vòng bạn bè, vẫn ảnh đó nhưng caption khác.
【 Cùng người yêu ra ngoài chơi nè ~】
Không ngờ vừa đăng không lâu, vẫn có một đống người đồng loạt gửi một loạt dấu chấm hỏi và nghi ngờ.
【 Mày á? 】
【 Mày á? 】
【 Mày á? 】
......
【 Không phải anh em, nhưng còn lâu mới đến Cá Tháng Tư nha 】
【 Tin mày có người yêu còn dễ hơn tin tao vô địch thế giới 】
【 Lừa đâu ra cậu nhóc này chụp chung vậy 】
【 Game thành tinh đi yêu đương với mày à? 】
Phó Dư Sí tức giận đến gân xanh thái dương giật giật.
Không phải, chuyện này khó tin đến vậy sao?
Hắn đường đường là một người đẹp trai, phong độ, anh dũng tiêu sái thế này, tìm được người yêu chẳng phải quá bình thường sao?!
Tức giận, hắn liền đăng một bình luận công khai:
【 Ai, ghen tị nhiều quá rồi. Anh em lo mà tranh thủ tìm người yêu đi, đừng để đến tuổi này vẫn độc thân. Tao đi trước nếm thử vị ngọt tình yêu đây. 】
Cuối câu còn thêm mấy biểu tượng cười gian.
Đám bạn thân tức đến mức chỉ muốn đập màn hình để lôi hắn ra solo một trận.
Tên khốn này thật sự tìm được người yêu rồi! Còn khó chịu hơn bị hạ gục trong game.
Phải biết, bấy lâu nay, họ luôn tin chắc anh chỉ có thể sống với game, không bao giờ có người yêu. Vậy mà giờ, không một tiếng động, lại tung ra "át chủ bài"!
【 Huynh đệ, xóa vòng bạn bè đi, tao thấy hơi tổn thương đấy...... 】
【 Thằng nhóc này đúng là đáng ăn đòn 】
【 Đây quả là vòng bạn bè không hề thân thiện chút nào 】
......
Mỗi lần làm mới, vòng bạn bè lại xuất hiện thêm rất nhiều tin tức mới.
Dù ồn ào là thế, nhưng sau khi Nam Diệc Sâm bình luận "chúc mừng" đầu tiên, mọi người cũng nhao nhao gửi lời chúc phúc.
Chỉ là ít nhiều có chút nghiến răng nghiến lợi mà thôi.
Không còn cách nào khác, thật sự là ghen tị quá mà.
Phó Dư Sí thoải mái, kiên nhẫn trả lời từng bình luận một.
Kích động đến mức rạng sáng vẫn chưa ngủ được.
Chưa đợi được cơn buồn ngủ, trái lại lại đợi được cú điện thoại từ mẹ ở nước ngoài.
Cố nữ sĩ phấn khởi hỏi anh có thật sự tìm được bạn trai không. Sau khi được xác nhận, bà kích động đến mức hét toáng lên, làm Phó Dư Sí giật mình.
Trong điện thoại bà tám chuyện một hồi lâu về việc hai người quen nhau ra sao, cuối cùng Cố nữ sĩ nghiêm túc "cảnh cáo" Phó Dư Sí:
"Chờ cha con bận xong, chúng ta sẽ về nước."
"Con nhất định phải đối xử tốt với người ta đó, đừng để chúng ta chưa kịp gặp mặt đã làm cậu ấy chạy mất."
Phó Dư Sí bất đắc dĩ: "Tình cảm bọn con rất tốt."
"Nói đi nói lại thì chính mẹ mới có khả năng dọa cậu ấy chạy mất nhiều hơn một chút."
Cúp điện thoại xong, Cố nữ sĩ lập tức thông báo trong nhóm gia tộc rằng Phó Dư Sí đã thành công thoát kiếp độc thân. Nhóm vốn yên tĩnh lập tức trở nên náo nhiệt hẳn lên.
Từ bậc lớn đến bậc nhỏ trong nhà, mọi người thi nhau gửi lời chúc mừng.
Trận thế lớn đến mức, nếu người ngoài nhìn vào còn tưởng rằng bọn họ sắp kết hôn ngay.
Đêm đó, Phó Dư Sí thành công... mất ngủ.
Kích động vô cùng.
Trời vừa tảng sáng, anh đã tràn đầy mong đợi được dậy sớm để hôn chào buổi sáng Diệp Nịnh.
Ngày chính thức yêu nhau đầu tiên, Diệp Nịnh vẫn chưa kịp thích ứng, biểu hiện cực kỳ rụt rè.
Phó Dư Sí thì khác, hoàn toàn nhập vai bạn trai, ôm ấp, thân mật cứ gọi là vô cùng tự nhiên.
Thế nên, dưới sự kiên trì "chăm chỉ" của anh, Diệp Nịnh cũng nhanh chóng quen với việc thân mật của cả hai.
Ví dụ như hiện tại:
Cậu ôm sách ngồi trên ghế nằm ngoài ban công, vừa tắm nắng vừa đọc sách.
Một lúc sau, Phó Dư Sí bưng một khay trái cây đã cắt sẵn đi đến, lấy một miếng đưa đến trước miệng Diệp Nịnh.
"Tiểu Nịnh, ăn trái cây."
Diệp Nịnh đang mải mê đọc, nghe vậy liền ngoan ngoãn hé miệng, ăn miếng quýt anh đưa tới.
Phó Dư Sí thấy cậu bị quyển sách thu hút hết sự chú ý, ngay cả một ánh nhìn cũng chẳng thèm cho anh, trong lòng lập tức dâng lên một trận tủi thân.
Ngay sau đó, nảy ra ý xấu, anh cắn một quả dâu tây, cúi xuống áp sát bên khóe môi Diệp Nịnh.
Tầm mắt bất ngờ bị che khuất, Diệp Nịnh ngẩng đầu, liền thấy gương mặt tuấn tú của Phó Dư Sí phóng đại trước mắt.
Đối phương ngậm một quả dâu trong miệng, trong mắt tràn đầy ý cười, nhướng mày ra vẻ "ngầm ám chỉ".
Diệp Nịnh nhanh chóng hiểu ý anh.
Cậu hơi thẹn thùng, nhưng cũng không nỡ từ chối.
Do dự một lúc, cuối cùng vẫn thỏa hiệp, ngẩng đầu cắn lấy đầu quả dâu đỏ mọng.
Hai đôi môi không tránh được mà khẽ chạm vào nhau.
Cho dù đã thân mật vô số lần, mặt Diệp Nịnh vẫn đỏ bừng.
Bọn họ bằng một cách ái muội vô cùng cùng nhau ăn hết quả dâu tây kia.
Cảm giác rất tuyệt, Phó Dư Sí còn muốn thử lại lần nữa, nhưng bị Diệp Nịnh ngăn lại:
"Em... em tự ăn được."
"Được thôi."
Phó Dư Sí nuối tiếc rút tay về. Rất nhanh lại hứng thú trêu chọc Diệp Nịnh:
"Tiểu Nịnh, sao em cứ nhìn sách mà không nhìn anh? Chẳng lẽ anh xấu trai lắm sao?"
Diệp Nịnh: "......"
Diệp Nịnh nhìn gương mặt tủi thân đầy tổn thương của Phó Dư Sí, tuy biết anh cố tình làm bộ đáng thương, nhưng cậu vẫn mềm lòng.
"Anh cũng đẹp." – Diệp Nịnh khẽ nói, rồi nghĩ nghĩ lại bổ sung: – "Anh đẹp nhất."