Bị Kẻ Thù Truyền Kiếp Phát Hiện Mặc Đồ Nữ
Chương 47: Tần Việt: Tôi luôn ở bên em
Bị Kẻ Thù Truyền Kiếp Phát Hiện Mặc Đồ Nữ thuộc thể loại Linh Dị, chương 47 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cố Kỳ An mím môi im lặng, những ngón tay quấn quanh cà vạt lại siết chặt hơn một chút.
“Việc em biến mất một tuần không phải vì sợ người khác tìm ra, mà thực chất là để cho Thịnh Thái có thời gian thở dốc.” Tần Việt nhìn chằm chằm vào đôi mắt màu hổ phách có vẻ lạnh lùng kia, “Nếu không, với thủ đoạn của em, ngay từ đầu đã có thể khiến họ không thể gượng dậy nổi rồi.”
Cố Kỳ An buông tay, một tay đẩy nhẹ anh: “Anh thật sự nghĩ mình đã nhìn thấu tôi rồi sao?”
Tần Việt thuận thế ngả người ra sau ghế sofa, cười đáp: “Đây không phải là nhìn thấu, mà là kinh nghiệm và bài học tôi có được sau rất nhiều lần đối đầu với em.”
Cố Kỳ An khẽ hừ một tiếng: “Tôi thấy anh vẫn chưa thua đủ đâu.”
“Có câu nói thế nào nhỉ, người hiểu bạn nhất thường là đối thủ của bạn.” Giọng Tần Việt trầm khàn và chắc chắn, “Thất Thất, tôi hiểu em, giống như em hiểu tôi vậy.”
Cố Kỳ An im lặng vài giây, hỏi: “Vậy anh nghĩ, tiếp theo tôi nên làm gì?”
“Em muốn làm gì, thì cứ làm cái đó thôi.” Tần Việt lén lút đưa một tay ra, đặt lên mu bàn tay của cậu, “Tôi sẽ đứng về phía em vô điều kiện.”
Lần này Cố Kỳ An không những không rút tay về, ngược lại còn nắm lấy những ngón tay có khớp xương rõ ràng của anh: “Hỏi anh cũng bằng không hỏi.”
“Em nói cho tôi biết trước, em đang do dự điều gì?” Tần Việt lại nhích gần đến cậu, “Là mềm lòng với nhà họ Mạnh, hay còn có lo lắng nào khác?”
Giọng Cố Kỳ An lạnh hẳn đi: “Làm sao tôi có thể mềm lòng với Mạnh Nghiệp được chứ?”
Tần Việt nhìn chằm chằm vào mặt cậu: “Vậy là em đang lo lắng việc phá sản của Thịnh Thái sẽ gây ra một loạt phản ứng dây chuyền.”
Cố Kỳ An nhắm mắt lại, coi như ngầm thừa nhận câu trả lời này.
Một khi tập đoàn lớn như Thịnh Thái phá sản, không chỉ sẽ dẫn đến hàng loạt nhân viên mất việc làm, mà còn có khả năng gây ra sự phá sản dây chuyền cho các nhà cung cấp và các doanh nghiệp nhỏ hơn.
Dẫu sao đây cũng là ân oán cá nhân giữa cậu và Mạnh Nghiệp, nhưng nếu cậu muốn hủy diệt Thịnh Thái hoàn toàn, phạm vi ảnh hưởng sẽ quá lớn, đây cũng là lý do khiến cậu mãi vẫn chưa ra tay.
“Vậy thì… thay đổi một cách khác thì sao?” Tần Việt nắm lấy lòng bàn tay cậu, dò hỏi đưa ra đề xuất: “Mặc dù tôi biết chắc chắn em không phải vì tranh giành tài sản, nhưng nếu em muốn tranh, em hoàn toàn có thể nắm Thịnh Thái trong tay để uy hiếp Mạnh Nghiệp.”
Cố Kỳ An nhướng mày: “Tiếc là, tôi không có chút hứng thú nào với Thịnh Thái.”
“Vậy tôi nói thật nhé, nếu không có em, Thịnh Thái đã sớm rối như một mớ bòng bong từ hai năm rưỡi trước rồi.” Tần Việt ôm cậu vào lòng: “Cho dù em không ra tay, Thịnh Thái thiếu em cũng chỉ có thể thoi thóp mà thôi.”
Cố Kỳ An tựa lưng vào người đàn ông, ánh mắt suy tư: “Điểm này anh nói không sai, đám người trong hội đồng quản trị đã nhăm nhe từ lâu rồi, một khi Mạnh Nghiệp tắt thở, Mạnh Tư Diệu sẽ bị bọn họ nuốt sống không còn xương.”
“Đúng vậy, bây giờ em hoàn toàn có thể tọa sơn quan hổ đấu, chờ cục diện sáng tỏ hơn.” Tần Việt cúi đầu cọ cọ vào tóc mai của cậu, “Tôi tin rằng những thứ em đang nắm giữ, bất cứ phe nào trong hội đồng quản trị cũng đều muốn có được.”
Cố Kỳ An cười nhạo một tiếng: “Vậy tôi hy vọng Mạnh Nghiệp sẽ chống cự được lâu hơn một chút, ít nhất phải tận mắt nhìn thấy tập đoàn Thịnh Thái đổi chủ.”
“Thất Thất…” Tần Việt khẽ gọi, “Những gì tôi vừa nói không phải nói đùa, chỉ cần em cần tôi, tôi sẽ mãi mãi đứng bên cạnh em.”
Trong lồng ngực Cố Kỳ An dâng lên một cảm giác chua xót xa lạ, khiến đầu ngón tay cũng có chút tê dại, đến mức cậu không thể không siết chặt ngón tay lại.
Tần Việt cũng siết chặt hai cánh tay, lặng lẽ ôm cậu, thỉnh thoảng hôn nhẹ lên tóc cậu.
Hai người cứ như vậy ngồi một lúc lâu, như thể thời gian đã ngừng lại trong không gian này.
“Thất Thất, em vẫn chưa ăn tối đúng không?” Tần Việt là người đầu tiên lên tiếng, phá vỡ sự im lặng, “Tôi làm gì đó cho em ăn nhé.”
Cố Kỳ An bừng tỉnh: “Hôm nay anh cũng đã mệt cả ngày rồi, gọi đồ ăn ngoài đi.”
“Đồ ăn ngoài làm sao ngon bằng tôi tự tay làm?” Tần Việt lại hôn trộm cậu một cái: “Muốn ăn gì, tôi làm cho em.”
Cố Kỳ An nghĩ một lúc: “Ăn mì đi.”
Tần Việt cười một cách khó hiểu: “Được, tôi sẽ cho em ăn phía dưới*.”
(*Cái “mì sợi” với “phía dưới” này nó kiểu như 1 cách trêu ghẹo tà dâm nhau ý. Vì chữ
面
có
nhiều nghĩa như mì sợi, bề mặt,… khi được ghép với các từ khác nhau sẽ mang theo nghĩa khác nhau. Mì sợi là
面吧
còn phía dưới là
下面
)
Cố Kỳ An: “…”
Người đàn ông này rốt cuộc khi nào mới chịu từ bỏ mấy lời nói đùa này đây?
Tần Việt đặt vài nguyên liệu nấu ăn trên ứng dụng, không lâu sau nhân viên giao hàng đã mang đồ đến.
Anh thành thạo bận rộn trong bếp, rất nhanh đã mang ra hai bát mì tôm sốt cà chua tươi ngon.
Nước sốt cà chua đậm đà chua ngọt, rất kích thích vị giác, Cố Kỳ An ăn hết một bát lại thêm một bát nữa, ăn no rồi mới đặt bát đũa xuống.
Khóe môi Tần Việt cong lên một nụ cười hài lòng: “Tôi đã nói rồi mà, Thất Thất vẫn là thích ăn đồ tôi nấu nhất.”
“Ừm.” Cố Kỳ An khẽ nói cảm ơn, “Cảm ơn anh, Tần Việt.”
Tần Việt hơi sững người, sau đó cười: “Không cần nói cảm ơn với tôi, em biết đấy, tôi làm bất cứ điều gì cũng là vì tôi thích em.”
Cố Kỳ An rũ mi xuống: “Vậy cũng vẫn phải cảm ơn anh.”
“Nếu em thực sự muốn cảm ơn tôi, tối nay cho tôi ở lại được không?” Tần Việt lớn mật đưa ra yêu cầu: “Dù sao thì ở nhà nghỉ, chúng ta cũng đã ngủ chung mấy đêm rồi.”
Mặc dù hai người chỉ ngủ chung một giường, không làm bất cứ chuyện vượt rào nào, nhưng anh luôn cảm thấy giữa hai người dường như đã trở nên thân mật hơn rồi.
Cố Kỳ An ngước mắt lên: “Anh không cần phải về nhà à?”
“Không cần, tôi —” Tần Việt vừa nói vài chữ, chuông điện thoại đã vang lên không đúng lúc.
Cố Kỳ An khẽ hất cằm, ra hiệu: “Nghe điện thoại đi.”
Tần Việt nhìn tên người gọi, đành phải bắt máy: “Alo, ông nội.”
“Thằng nhóc thối tha, còn biết nghe điện thoại cơ đấy!” Đầu dây bên kia truyền đến tiếng mắng đầy năng lượng của ông cụ Tần: “Chẳng phải cháu đã về rồi sao, người đâu rồi?”
“Cháu sẽ về ngay đây.” Tần Việt mặt không đổi sắc, tim không đập nhanh, nói dối.
Đợi đến khi anh cúp điện thoại, Cố Kỳ An mở lời: “Đi thong thả, Tổng giám đốc Tần.”
Tổng giám đốc Tần bị vả mặt với tốc độ ánh sáng, miễn cưỡng đứng dậy: “Vậy tôi về trước một chuyến, ngày mai lại đến tìm em.”
“Đi đi.” Cố Kỳ An dừng lại một chút, lại nói: “Nói chuyện tử tế với ông nội, bớt cãi lại ông cụ đi.”
Tần Việt đi đến bên cạnh cậu: “Thất Thất, em quản tôi sớm vậy rồi sao?”
“Tôi là có ý tốt nhắc nhở anh.” Cố Kỳ An đưa tay đẩy anh ra: “Mau đi đi, muộn rồi.”
“À đúng rồi, không phải em nói muốn thuê nhà, dọn ra ngoài sao?” Tần Việt đột nhiên như nhớ ra điều gì: “Tôi tìm được một căn nhà rất hợp lý rồi, ngày mai dẫn em đi xem trước nhé.”
Cố Kỳ An có chút ngạc nhiên: “Nhanh vậy sao?”
“Đương nhiên, chuyện của em tôi luôn quan tâm nhất mà.” Tần Việt cười bí ẩn: “Ngày mai đi xem, đảm bảo em sẽ rất hài lòng.”
**
Chiều hôm sau, Tần Việt lái xe đến Tê Giang Nhã Uyển đón Cố Kỳ An đi xem nhà.
Trên xe, Cố Kỳ An chủ động hỏi: “Tối qua anh về nhà, lại bị ông cụ mắng sao?”
“Không có.” Tần Việt cười, “Tôi cũng không phải ngày nào cũng bị mắng đâu.”
Cố Kỳ An đáp: “Vậy thì tốt.”
“Thất Thất, em đừng lo lắng, thực ra ông nội tôi là người rất dễ gần.” Tần Việt thoáng liếc cậu một cái, “Ông nội đặc biệt thích người thông minh, nên chắc chắn ông sẽ thích em thôi.”
Cố Kỳ An vô tư đáp: “Ông cụ có thích tôi hay không, không quan trọng, thích anh là được rồi.”
“Sao lại không quan trọng chứ? Em là bạn trai tương lai của cháu trai ông ấy đấy.” Giọng Tần Việt nghiêm túc nhấn mạnh: “Đương nhiên ông ấy phải thích em rồi.”
Cố Kỳ An quay mặt đi, nhìn ra ngoài cửa sổ: “Ai là bạn trai của anh?”
Đúng lúc gặp đèn đỏ, Tần Việt đạp phanh, chuyên chú nhìn người bên cạnh, phát hiện vành tai trắng muốt ửng lên một màu hồng nhạt, lập tức chỉ ra: “Thất Thất, tai em đỏ rồi.”
Cố Kỳ An theo bản năng đưa tay che tai: “Nóng quá.”
“Ồ, thì ra không phải ngại ngùng sao?” Tần Việt cũng không vạch trần, chỉ là ý cười trong giọng nói không hề che giấu: “Vậy tôi bật điều hòa lạnh hơn một chút nữa nhé.”
Cố Kỳ An quay mặt lại, lườm anh một cái.
Tần Việt bị lườm mà toàn bộ lỗ chân lông trên người đều giãn ra, không nhịn được đưa tay lên, muốn sờ vào khuôn mặt xinh đẹp đó một cái.
Tiếc là đèn đỏ đã chuyển sang đèn xanh, những chiếc xe phía sau lập tức bấm còi thúc giục.
Hơn nửa tiếng sau, xe của bọn họ dừng lại trước cổng một khu chung cư cao cấp.
Bảo vệ nhanh chóng chạy đến, chỉ nhìn một cái đã chủ động quẹt thẻ mở cổng.
Xe đi thẳng vào bãi đỗ xe ngầm của khu chung cư, hai người đi thang máy lên lầu.
Thang máy dừng ở tầng 20, Tần Việt dẫn cậu đến trước cửa, nhập mật khẩu rồi mở cửa: “Tổng giám đốc Cố, mời vào.”
Cố Kỳ An bước vào trong, đập vào mắt là phòng khách rộng rãi, sáng sủa, một bức tường cửa sổ kính sát trần tràn ngập ánh sáng.
Cậu đi đến trước cửa sổ kính, bên ngoài là một mặt hồ nước lấp lánh, ánh nắng xuyên qua kính chiếu vào, sáng sủa và ấm áp.
“Cảnh hồ ở đây rất đẹp.” Tần Việt nói: “Mùa đông mặt hồ sẽ đóng một lớp băng, ngồi trên sofa bên cửa sổ nấu một ấm trà hoặc hâm một bình rượu, em sẽ thích thôi.”
Cố Kỳ An quay người lại: “Bố cục căn nhà này, có chút giống với nơi tôi từng ở.”
“Có hơi giống, nhưng vị trí ở đây tốt hơn.” Tần Việt đi tới, rất tự nhiên nắm tay cậu: “Đi thôi, chúng ta đi xem phòng ngủ.”
Cố Kỳ An không gỡ tay ra, đi theo anh xuyên qua phòng khách đến phòng ngủ chính.
“Không gian phòng ngủ chính không quá lớn, nhưng cũng có phòng tắm và phòng thay đồ riêng.” Tần Việt giới thiệu: “Đặc biệt là phòng thay đồ này được thiết kế rất tốt, có thể để rất nhiều chiếc váy xinh đẹp.”
Cố Kỳ An đi một vòng quanh phòng: “Trông quả thực không tồi.”
Tần Việt gật đầu, thở phào nhẹ nhõm: “Em thích là được rồi.”
“Căn nhà này, anh tìm ở đâu ra vậy?” Cố Kỳ An nhìn anh: “Tại sao anh lại quen thuộc với bố cục ở đây như vậy?”
Tần Việt dựa người vào khung cửa: “Nếu tôi nói căn nhà này là của một người bạn tôi để trống, em có tin không?”
Cố Kỳ An: “Không tin.”
“Được rồi, tôi thú nhận.” Tần Việt xòe hai tay, thành thật khai báo: “Căn nhà này là của tôi, chỉ là tôi hiếm khi đến ở, thường ngày đều về nhà cũ ở với ông nội.”
“Tôi biết ngay mà.” Cố Kỳ An đi đến trước mặt anh, đưa ngón tay chọc chọc vào cơ ngực của anh: “Tôi có thể thuê nhà của anh, trả tiền thuê theo giá thị trường.”
“Hoàn toàn không vấn đề gì.” Tần Việt cười đáp: “Tổng giám đốc Cố đâu có thiếu mấy đồng bạc này, tiền thuê tôi sẽ nhận.”
“Nhưng mà —” Cố Kỳ An dừng bước, đưa ngón tay ra chọc vào cơ ngực anh: “Sau khi tôi chuyển vào, anh không được đến ở nữa.”
Kế hoạch nhỏ trong lòng Tần Việt bị nhìn thấu ngay lập tức, vẫn cố gắng tranh thủ chút lợi ích: “Thỉnh thoảng đến ở, cũng không được sao?”
“Không được.” Cố Kỳ An không chút nương tay từ chối: “Vì đã cho tôi thuê nhà, nên tạm thời anh đã mất quyền sử dụng căn nhà này rồi.”
“Được được được, em nói là được.” Tần Việt đồng ý ngay lập tức, sợ cậu đổi ý: “Tôi nghe lời em hết, được chưa?”
Dù sao nhà cũng là của anh, đợi anh lừa được người vào ở rồi, lúc đó còn sợ không tìm được lý do để đến ở cùng sao?
Thất Thất của anh, chính là người ngoài cứng trong mềm nhất.