Bí Mật Nguệch Ngoạc - Ngôn Ngôn Phu Tạp
Nỗi nhớ đua xe
Bí Mật Nguệch Ngoạc - Ngôn Ngôn Phu Tạp thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mấy ngày sau đó, những đề thi và câu hỏi vốn đã quen thuộc trên mặt giấy bỗng trở nên mờ ảo, như một giấc mơ không rõ rệt.
May mà cô đã luyện tập kỹ xảo làm đề đến mức thành thục, ngòi bút vẫn di chuyển đều đặn, tỉ lệ chính xác không hề suy giảm.
Hôm ấy, cô về nhà, mở laptop gõ ba chữ “đua xe Rally” vào.
Trong video, núi thiêng rừng độc, rừng sâu hoang dã, cánh đồng tuyết sông băng, những con đường hẹp uốn lượn quanh co, vắng lặng.
Tiếng động cơ gầm gào xâm nhập vào con đường tĩnh lặng, như thể có người mang theo thanh gươm bén đến đây, cuốn theo một đoạn đường đầy khói bụi và tuyết bay.
Chiếc xe dán đầy quảng cáo, sơn màu sắc tươi sáng, sát mặt đất lao đi, như thể từ khi sinh ra đã chẳng biết sợ hãi là gì, cũng như cho dù thế nào, trên đời này không có gì có thể ngăn cản quyết tâm đạp ga lao về phía trước.
Hai bên con đường dài hun hút, vô số người đứng xem, nhưng suốt cuộc đua, đây chỉ là cuộc vật lộn của tay đua với chính mình.
Mọi thứ đều im lặng, đây là làn khói súng duy nhất.
Cô chợt nghĩ đến những bức ảnh cô nhìn thấy trong trang cá nhân của anh.
Rồi dần dần, từng khung cảnh trong video trước mặt trùng khớp với những hình ảnh ấy.
Đến khi cô nhận ra, mắt cô đã rưng rưng.
Mấy đêm nay, trong mỗi giấc mơ, cô chỉ nghe thấy tiếng động cơ ồn ào tận ót. Có khi cô giật mình tỉnh giấc, giấc mơ hỗn loạn và không gian yên bình ngoài đời quá khác biệt, khiến cô phải mất rất lâu mới có thể chìm vào giấc ngủ.
Mấy ngày qua, Thương Thời Chu chẳng hề liên lạc với cô nữa.
Cô đã mở ảnh đại diện màu đen của anh không biết bao nhiêu lần, ngón tay lướt trên đó rồi lại thoát ra.
Cuối cùng, cô khẽ cười.
Hôm ấy, sau khi Thương Thời Chu nói xong, tim cô đập nhanh như trống, cô cố gắng giữ bình tĩnh, nhìn thẳng vào mắt anh, rồi “ồ” lên một tiếng.
Anh cúi xuống, chống tay lên cửa xe bên cô, không cho cô bước ra ngoài. Cô mím môi, vì quá sốt ruột nên nói bậy nói bạ.
“Vậy anh muốn nhờ tôi giới thiệu giúp à?”
Giờ nhớ lại, cô vẫn không nhịn được cười trước biểu cảm của Thương Thời Chu lúc đó.
Anh im lặng nhìn cô vài giây, rồi khẽ cười, nhường đường.
Cũng chẳng biết có phải giận mà hóa cười không nữa.
Cô hơi lo lắng, lại có chút đúng lý hợp tình nghĩ, ai mà biết anh nói câu ấy có ý gì chứ.
Chỉ là sau lần đó, mỗi lần buộc tóc, cô lại thấy như ma ám, buộc tóc thấp đi một chút.
Ngày hôm sau, Tô Ninh Phỉ xuất viện, cuối cùng cha mẹ cô ấy cũng kịp thời trở về. Lần này đi chơi chẳng vui chút nào, nhưng Tô Ninh Phỉ lại hết sức vô tâm, không hề cảm thấy việc mình bị bệnh mà không có người chăm sóc là đáng buồn.
Chẳng được bao lâu, cô ấy gọi điện cho Thư Kiều, nói vì muốn bồi thường nên cô ấy và cha mẹ quyết định đăng ký thêm một chuyến du lịch mới, vượt đại dương.
Cũng chẳng biết là bồi thường cho cô ấy hay cho cha mẹ cô ấy nữa.
Trước khi lên máy bay, Thư Kiều nhắn cô ấy nhớ giữ gìn sức khỏe, dù sao cô ấy vừa mới phẫu thuật xong, cần nghỉ ngơi.
Tô Ninh Phỉ vội vàng gật đầu, rồi hỏi thêm: “Cậu còn giữ liên lạc với đàn anh Thương không?”
Thư Kiều chững lại, sau một lúc lắc đầu, rồi nghĩ Tô Ninh Phỉ không nhìn thấy, bèn nhẹ nhàng đáp: “Không.”
“Hôm tớ xuất viện thì Kha Dịch nói sẽ chờ anh ấy khỏi bệnh rồi mời tớ đi ăn cơm. Đến giờ tớ mới nhớ ra là chưa lưu số điện thoại của anh ấy.” Tiếng nói của cô ấy vọng qua điện thoại, phơi phới: “Chờ cậu gặp được anh ấy thì nhớ nói với anh ấy một tiếng giúp tớ, chờ tớ về lại mời anh ấy, đừng có quỵt nợ đó!”
Thư Kiều định nói cô ấy làm gì còn cơ hội gặp anh ấy chứ, thì người bên kia đã cúp máy, hiển nhiên là chuẩn bị đăng ký rồi.
Cuối cùng cô ấy gửi thêm một tin nhắn, nói sẽ mua quà về cho cô.
Thư Kiều cười khẽ, bỏ điện thoại xuống, lại cắm đầu làm bài.
Tuần này, nhiệt độ ở Bắc Giang cuối cùng cũng hạ thấp, tiếng ve kêu vẫn inh ỏi, nghe lâu sẽ thấy buồn ngủ. Trong tầm tay của Thư Kiều, cà phê chưa bao giờ vắng bóng.
Bài thi chồng chất lên nhau, vở bài sai càng ngày càng mỏng. Hứa Thâm thật sự là một đàn anh giảng bài giỏi, dù là do Lộ Trình sắp xếp, nhưng ngồi chiếm dụng thời gian của người khác lâu như thế, Thư Kiều vẫn có chút băn khoăn, nên đã đặt trước nhà hàng, mời anh ấy chiều nay đi ăn để cảm ơn.
Cô đến sớm một chút, chơi trò “Thung lũng kỷ niệm”. Nhân vật hoạt hình đội mũ chóp nhọn xuyên qua những khung cảnh thay đổi.
Ghế đối diện bị kéo ra, Thư Kiều nở nụ cười lễ phép, ngẩng đầu khỏi đống hình nhiều màu sắc đang xoay tròn kia.
Rồi cô ấy đứng hình.
Người mà mấy ngày nay cô không gặp bỗng nhiên ngồi xuống, cong khuỷu tay gác lên lưng ghế phía sau, nhướng mày nhìn cô, trên mặt thoáng chút mệt mỏi.
Thấy cô ngước mắt lên, anh lười nhác cười khẽ: “Hứa Thâm có việc, tôi đến thay cậu ấy.”
*
Thực ra đây không phải cuộc gặp gỡ được sắp đặt trước.
Hôm nay là ngày Kha Dịch xuất viện, có lẽ vì trước khi phẫu thuật ăn uống lung tung, cộng thêm thể chất yếu, tốc độ hồi phục của anh ấy rất chậm, phải nằm viện thêm vài ngày mới được xuất viện.
Mấy ngày nay, Thương Thời Chu đang luyện tập đua xe, khi đến đón anh về khách sạn, trên người vẫn còn vương mùi bùn đất. Kha Dịch vừa mở cửa ghế phụ ra đã cảm nhận được khác thường, nhíu mày hỏi: “Có người ngồi ghế phụ của cậu à?”
“Ừ.”
Kha Dịch giật mình: “Cậu còn dám cho người khác ngồi vào ghế phụ của tôi à?! Trai hay gái đó? Suốt bao năm qua, ngoại trừ tôi ra, còn ai có thể ngồi vào vị trí cưng của tôi chứ? Tôi nhớ lần trước có một cô em rất xinh, tay chưa kịp chạm cửa xe của cậu đã bị cậu dọa chạy rồi. Lần này...”
Nói đến đây, Kha Dịch chợt nhớ đến Thương Thời Chu gặp người nào đó khi nhập viện.
Rồi đột nhiên trợn to mắt: “Không thể nào? Em gái Thư hả? Người ấy vẫn còn học cấp ba đó! Nhỏ hơn cậu chừng ba tuổi, chưa trưởng thành gì, đúng là cầm thú! Chẳng trách cậu còn gọt táo cho người ta nữa chứ!”
“Nói ai cầm thú đó hả?” Thương Thời Chu chỉnh nhiệt độ điều hòa tăng lên, nói: “Người ta có tên, đừng có mở miệng là em gái Thư, cứ như là hai người thân nhau lắm vậy.”
Anh không phủ nhận cũng không thừa nhận. Kha Dịch nghi ngờ nhìn anh một lúc, rồi sửa miệng: “Thực ra em gái Thư cũng khá tốt đó chứ, cậu chờ cô ấy một năm, không phải cô ấy cũng sẽ thi vào trường của chúng ta sao?”
Rõ ràng là đang thử.
Thương Thời Chu nhẹ nhàng thoáng qua anh ấy.
Kha Dịch thấy thái độ của Thương Thời Chu, trong lòng kinh ngạc, thầm nghĩ: Không thể nào, anh ấy nghiêm túc thật đó à?
Nhưng anh ấy biết dừng đúng lúc, không đề cập thêm. Anh điều chỉnh tư thế ngồi, bỗng cảm thấy có chút khác thường, đưa tay sờ nhẹ, rút ra một bao lì xì hỏi: “Đây là gì thế?”
Bao lì xì trông rất quê mùa, loại có thể thấy ở bất cứ đâu, trên mặt còn đề mấy chữ “đại cát đại lợi”. Bên trong không quá dày, sờ nhẹ biết ngay, chắc có khoảng hai ba nghìn.
Kha Dịch thuận miệng: “Ui cha, ai nhét bao lì xì cho cậu thế này.”
Anh ấy không mở ra, lật sang mặt trái, thấy được bên trên có dòng chữ Khải vô cùng xinh đẹp: “Đã nói là tôi mời rồi...? Hửm? Ai mời? Của ai thế?”
Ngay sau đó, tay Kha Dịch trống rỗng.
Thương Thời Chu dùng một tay cầm lái, tay còn lại đưa về phía này, nhẹ nhàng rút bao lì xì khỏi tay anh. Tranh thủ lúc đèn đỏ, sắc mặt biến đổi kỳ quái.
Kha Dịch kết hợp mọi chuyện, đoán được tám chín phần mười, trong lòng muốn cười nhưng không dám, khéo léo chuyển đề tài: “Tối nay ăn gì đây? Lâu rồi không gặp Hứa Thâm, hay là gọi cậu ấy ra ăn chung luôn đi?”
Kha Dịch cầm điện thoại gọi.
Điện thoại tự động kết nối bluetooth với loa xe, giọng nói của Hứa Thâm vang khắp xe.
“Hôm nay không được, hôm nay có đàn em hẹn tôi đi ăn cơm rồi. Ngày mai đi, ngày mai tôi mời.”
Ngón tay Thương Thời Chu khẽ rung động, thậm chí tốc độ xe cũng chậm đi.
Kha Dịch không hề cảm nhận được, cười ha hả nói: “Ui cha, cây vạn tuế già của chúng ta sắp nở hoa rồi hả? Hẹn ở đâu thế? Cậu đừng có tưởng tôi vừa đến Bắc Giang mà lầm, tôi nói cho cậu biết, hiện tại tôi đã biết rõ toàn bộ các quán ăn lớn nhỏ trong Bắc Giang như lòng bàn tay. Nói ra để tôi đánh giá giúp cậu.”
Rồi lại dặn dò truyền kinh nghiệm: “Tôi nói cho cậu biết, ăn xong nhớ lén chạy đi tính tiền, đừng có mà thấy đàn em hẹn cậu thì ngồi yên một chỗ từ đầu đến cuối đó!”
Hứa Thâm nói tên nhà hàng, có chút bất đắc dĩ: “Cậu đừng nói bậy, cây vạn tuế nở hoa gì chứ.”
Nhưng giọng nói vẫn không khỏi thoáng chút cười.
Có chút chói tai.
Còn rất bực bội.
Thương Thời Chu đột nhiên đạp phanh gấp, lốp xe cọ xát mặt đất phát ra tiếng chói tai. Kha Dịch giật mình, nhìn đông nhìn tây hỏi: “Sao thế? Có chuyện gì à?”
Dựa vào kỹ thuật lái của Thương Thời Chu, phanh gấp như thế, chắc chắn có chuyện lớn!
Ai ngờ Thương Thời Chu lại xoay người, cầm túi hành lý trên ghế sau đặt vào lòng ngực anh ấy, nói: “Xuống xe, tự đi bộ về đi.”
Kha Dịch: ???
Anh ấy làm sai cái gì chứ?!
Anh ôm hành lý đứng trên đường đầy bụi đất, vẫn chưa kịp hiểu chuyện gì.
Một lúc lâu sau, Kha Dịch chợt tỉnh, cẩn thận ngẫm lại.
“Đậu xanh, lão Hứa học chung trường cấp ba với cậu ấy, lại còn nhắc đến đàn em, chẳng phải cùng một người đó sao?” Kha Dịch xoay vòng tại chỗ, sắc mặt biến đổi liên tục, cuối cùng vỗ mạnh lên đùi.
Chuyện này sao không phải chuyện lớn chứ!