Xuyên không về cuối thời nhà Tấn, Tô Thầm mang theo thân thể ốm yếu, bệnh tật. May mắn thay, y được cha mẹ yêu thương hết mực, và một cuộc đời bình an, giản dị là tất cả những gì y mong cầu. Thế nhưng, giấc mộng bình yên ấy đột ngột tan vỡ. Một đêm nọ, phủ Thừa tướng bị kẻ lạ đột nhập. Ngày hôm sau, Tô Thầm vô tình chạm mặt một nam nhân cưỡi ngựa, ánh mắt u ám như vực sâu không đáy. Hắn không ai khác chính là Đại tướng quân Tiết Phùng Châu – cái tên đã đi vào sử sách với sự tàn bạo, khát máu. Từ đó, cuộc đời Tô Thầm bị một bóng đen cường ngạnh bao phủ. Ngày sinh thần, hắn ngang nhiên vác bội kiếm xông vào phủ, chiếm lấy vị trí bên cạnh y. Bất kể Tô Thầm trốn tránh đến đâu, làm gì, Tiết Phùng Châu đều như hình với bóng: từ đêm khuya đột nhập phòng y giữa chốn chùa chiền thanh tịnh, đến giao thừa đánh thức y từ cơn mơ màng. Tô Thầm cố gắng né tránh, nhưng rồi lại thấy hắn sừng sững nơi cổng lớn, thân khoác khôi giáp, tay cầm trường thương, sắc mặt âm trầm như thần chết. Hắn không nói một lời, kéo y lên ngựa, phi thẳng về quân doanh. Tô Thầm kinh hoàng, liệu hắn muốn sỉ nhục mình giữa chốn thao trường đầy rẫy binh lính? Nhưng điều xảy ra sau đó lại hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của y. Trong cơn phẫn nộ cùng cực, y trút hết những lời lẽ cay nghiệt nhất mà mình có thể nghĩ ra. Ai ngờ, Tiết Phùng Châu lại nhìn y với ánh mắt sáng rực, khóe môi khẽ nhếch: "Tiểu công tử cứ mắng nữa đi, ta thích nghe." Khoảnh khắc ấy, Tô Thầm chợt nhận ra vị Đại tướng quân tàn bạo trong sử sách lại khác xa một trời một vực với kẻ trước mặt. Chẳng lẽ y đã xuyên vào một cuốn đồng nhân văn? *** Kiếp trước, Tiết Phùng Châu trở về kinh thành từ chiến trường biên ải, nhưng lại bị gian thần và những kẻ thân tín phản bội, mưu hại. Sống lại lần nữa, hắn trở thành một ác quỷ tàn nhẫn hơn vạn phần. Hắn lạnh lùng giăng bẫy, nhìn những kẻ từng hãm hại mình kiếp trước từng bước sa vào địa ngục do chính tay hắn tạo ra. Mọi người vừa kính nể, vừa căm hận, vừa khiếp sợ hắn, nhưng không ai dám không nịnh bợ. Với hắn, tất cả chỉ là một trò chơi vô vị. Cho đến khi, ánh mắt hắn dừng lại trên thiếu niên được người người yêu mến ở Thịnh Kinh. Giữa vầng trán thanh tú của y điểm xuyết nốt chu sa thánh khiết, đôi mắt vừa đa tình vừa mị hoặc. Trước mặt Tô Thầm, sự tàn bạo của Tiết Phùng Châu tan biến. Hắn kiên nhẫn dỗ dành thiếu niên ốm sốt uống thuốc, ôm chặt lấy thân thể lạnh buốt đang mê man, thậm chí dung túng cho những lời mắng chửi giận dữ, rồi nhẹ nhàng đặt nụ hôn lên mắt cá chân y. Nhìn gương mặt diễm lệ nhưng tái nhợt, cùng những ngón tay run rẩy của thiếu niên, nét mặt Tiết Phùng Châu bỗng trở nên dịu dàng đến lạ, ánh mắt chứa chan sự lưu luyến khôn cùng. Hắn thì thầm: "Giữa ta và tiểu công tử... là lưỡng tình tương duyệt, phải không?"