Sự Thật Bất Ngờ

Bị Tướng Quân Vô Sỉ Yêu Từ Cái Nhìn Đầu Tiên thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Bệ hạ dùng cớ tước đoạt hổ phù của tướng quân, chẳng khác nào muốn qua cầu rút ván!"
"Chỉ cần tướng quân ra lệnh, bọn ta lập tức phá cửa thành."
"Nếu sớm biết trở về kinh không có gì tốt lành, chúng ta đã chẳng quay về."
"Tam Hoàng tử hiện tại đã bị nhốt vào đại lao. Nếu không nghĩ ra cách, chúng ta sẽ gặp bất lợi."
"Tướng quân — "
Một nửa khuôn mặt của người đàn ông khuất trong bóng tối, lắng nghe các tướng sĩ không ngừng bàn tán xôn xao. Sau đó một giọng nói trầm và kiên định vang lên: "Thẩm Tu sẽ theo ta vào cung. Nếu ba ngày sau không có ai quay về......"
Hắn là một đứa trẻ mồ côi trong nạn đói, gia nhập quân đội từ khi còn niên thiếu, liên tục chiến đấu để rồi trở thành Trấn quốc Đại tướng quân. Ngay cả dân chúng thành ngoài cũng phải kính sợ khi nhắc đến tên hắn — Thế nhưng đến cuối cùng, hắn lại không tránh khỏi sự kiêng kỵ của bậc Đế Vương và bị gian thần hãm hại.
Hắn chưa bao giờ mù quáng trung thành. Nếu muốn mạng hắn, muốn mạng các tướng sĩ dưới quyền Trấn Quốc tướng quân, hắn sẽ liều mạng chiến đấu để mở ra một con đường sống.
Cảnh trường thương đâm xuyên bụng kẻ địch ngay trước mắt khiến tên Thái Tử kinh hãi tột cùng: "Tiết Phùng Châu, ta là Thái Tử nước Tấn, ngươi dám ——"
Ngay lúc này, không biết thanh kiếm của kẻ nào đã đâm xuyên Tiết Phùng Châu từ phía sau. Hắn chỉ nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của các huynh đệ. Ánh mắt lạnh lùng của vị đại tướng quân quét về phía Thái Tử, kẻ rõ ràng đang thở phào nhẹ nhõm. Thế nhưng, dù kiếm đã xuyên tim, máu tuôn đỏ thẫm như suối, chân hắn vẫn không hề chùn bước.
Ở khoảng cách giữa hai người, cây thương dài vụt khỏi tay hắn, ghim chặt tên Thái Tử vào thân cây. Hắn từ trước đến nay có thù tất báo, cho dù phải chết, hắn cũng sẽ kéo kẻ hãm hại mình xuống địa ngục cùng.
Thấy Thái Tử đã mất mạng, hắn khàn giọng gầm lên với các tướng sĩ phía sau: "Rút —"
"TƯỚNG QUÂN!"
Những bông tuyết rơi lả tả phản chiếu trong ánh mắt dần vô định của Tiết Phùng Châu. Hắn chưa từng oán trách ông trời, nhưng hắn cảm thấy bản thân không đáng phải chết một cách oan ức như vậy. Hắn dường như vẫn còn chuyện quan trọng nào đó chưa hoàn thành, nhưng hắn không nghĩ ra.
Hay nói đúng hơn, trong suốt hai mươi bảy năm qua hắn đã sống một cuộc đời trống rỗng, trong tim luôn có một màn sương mù bao phủ khiến hắn không thể nhớ được chuyện quan trọng đó là gì.
Hắn ngã xuống mặt đất.
—— Ầm
_______________________________
"Keng! Keng! Đóng chặt cửa sổ, chốt cổng lớn! Cẩn thận trộm cướp!"
Nửa đêm canh hai, tại phủ Thừa tướng.
"Sách sử thời Tấn ghi chép: Mùa đông năm Liêm Hòa thứ 13, tướng quân Tiết Phùng Châu đánh lui quân địch, khải hoàn về Vọng Kinh. Tuy nhiên, Đế Vương kiêng kỵ quyền lực của Tiết Phùng Châu nên lấy cớ tước đoạt binh quyền. Sau bị kẻ thân cận phản bội và gian thần hãm hại, Tiết Phùng Châu liều mình chiến đấu, giết chết Thái Tử, kẻ chủ mưu mọi chuyện. Sau đó, hắn dẫn binh lính đã cùng mình chinh chiến khắp Bắc Nam trở về, sự kiện này được lịch sử ghi nhận là 'Binh biến mùa đông'...... Vào đầu năm sau, quân khởi nghĩa dời đô từ Nam ra Bắc, nhà Tấn sụp đổ. Thủ lĩnh của quân khởi nghĩa lên ngôi Hoàng Đế, đổi quốc hiệu thành Vị An."
Dưới ánh nến lay động trong Phúc Lan Uyển, Tô Thầm mặc một chiếc trường bào trắng, tóc buộc hờ sau gáy bằng một sợi vải mảnh, tay đang cầm bút sao chép Kinh Phật trên giấy Tuyên Thành.
Bề ngoài y có vẻ nghiêm túc, nhưng thực ra tâm trí y đang lơ đãng suy nghĩ về tình cảnh hiện tại của bản thân. Mực trên ngòi bút không ngừng nhỏ xuống, loang thành những vệt đen tuyền.
Y đã xuyên không đến đây 18 năm rồi, nhưng y mới nhận thức rõ ràng những điều này gần đây, cụ thể là sau khi từ Chùa Bạch Mã trở về phủ Thừa tướng. Nhiều ngày nay, tâm trí y luôn mơ hồ về chuyện này, y không còn nhớ rõ lý do vì sao mình xuyên không, chứ đừng nói đến mục đích của việc xuyên không này là gì. Giờ đây y chỉ có thể tự mình suy xét lại tình huống hiện tại.
Lúc đó Tô Thầm nghĩ, không nhớ ra có khi còn tốt hơn, cứ coi như mình thật sự là người của thời đại này đi. Nhưng nếu nhớ ra được chút gì đó, biết đâu lại biết trước được thiên cơ.
Thời điểm bây giờ là mùa đông năm Liêm Hòa thứ 13. Đại tướng quân Tiết Phùng Châu sắp trở về kinh thành.
—— Không đúng, không đúng, không đúng!
Tiết Phùng Châu đã sớm hồi kinh, không chỉ như thế, Liêm Hòa Đế đã băng hà, Tam Hoàng tử đã đăng cơ....... Y hoàn toàn không biết chuyện gì đã xảy ra, vì khi đó y vẫn chưa trở về phủ Thừa tướng mà đang ở chùa Bạch Mã.
Con trai thứ ba của Liêm Hòa Đế, y nhớ rõ vị Tam Hoàng tử này đáng lẽ phải chết trong trận Binh biến mùa đông...... Sách sử cũng có đề cập rằng mối quan hệ giữa Tam Hoàng tử và Tiết Phùng Châu khá tốt, Tiết Phùng Châu luôn ủng hộ việc Tam Hoàng tử kế vị.
—— Không lẽ số phận bị gian thần hãm hại của Tiết Phùng Châu đã thay đổi rồi sao?!
Đầu óc y quay cuồng, lúc trước y còn suy nghĩ phải làm thế nào để kéo phụ thân ra khỏi triều chính hỗn loạn này, bây giờ xem ra không cần lo lắng về chuyện đó nữa.
—— Cái gì mà biết trước thiên cơ chứ, lịch sử đã thay đổi hết rồi, sau này xảy ra chuyện gì thì ông đây biết thế quái nào được.
Trời đã tối đen như mực.
Tô Thầm nghĩ tới nghĩ lui, nếu đã không biết con đường phía trước ra sao, tốt nhất y nên tập trung vào chuyện của bản thân. Y muốn sống khỏe mạnh đã là điều khó khăn rồi, sức đâu mà quan tâm đến số phận của nhân vật lịch sử kia.
"Keng! Keng! Cẩn thận gió rét!"
Giọng nói của người gác đêm vang vọng qua những bức tường, lọt vào tai Tô Thầm. Có lẽ vì không đóng cửa cẩn thận nên Tô Thầm cảm thấy có gió lùa vào phòng. Y cúi đầu nhìn vết mực loang lổ trên mảnh giấy Tuyên Thành, khẽ nhíu mày. Sau đó y đặt bút xuống, chỉnh lại vạt áo rồi đi kiểm tra cửa sổ.
Quả nhiên trên cửa sổ có một khe hở. Tô Thầm đóng chặt cửa sổ rồi dùng thanh gỗ cố định chắn ngang qua.
"Có trộm! Mau bắt trộm!"
Một tiếng hét bất chợt vang lên, kéo theo là tiếng bước chân hỗn loạn từ bên ngoài sân.
Giọng nói của người canh gác truyền đến: "Trộm đâu rồi?"
"Hắn chạy đi đâu rồi? Thân thủ nhanh thật, chớp mắt đã biến mất."
Tô Thầm hơi buông thanh gỗ trong tay, tay còn lại giữ lấy vạt trường bào trên người, y muốn mở cửa ra xem bên ngoài đang xảy ra chuyện gì.
Thế nhưng, khi tay vừa chạm tới cửa, cơ thể Tô Thầm đột nhiên cứng đờ.
Một luồng gió mạnh thổi vào khiến ánh nến trong phòng vụt tắt, toàn thân y bị bao trùm bởi khí lạnh. Phía sau xuất hiện một người đứng áp sát y, đôi tay thô ráp của kẻ đó bịt kín mũi và miệng y. Đầu óc Tô Thầm trở nên trống rỗng, y không dám nhúc nhích dù chỉ một chút, ngay cả hơi thở cũng trở nên nhẹ hơn.
"Đừng hét, nếu không ——". Giọng nói trầm thấp của người phía sau vang lên, là một nam nhân.
Hắn còn chưa nói hết câu uy hiếp, Tô Thầm đã kìm nén sự hoảng loạn trong lòng, cố gắng giữ bình tĩnh, gật đầu, sau đó y từ từ cẩn thận đẩy tay nam nhân kia ra, ý muốn nói mình có chuyện muốn nói.
Có lẽ vì cảm thấy Tô Thầm không thể gây náo loạn nên nam nhân kia không bịt miệng y nữa, nhưng hắn vẫn trói tay y lại.
Tô Thầm không giãy giụa, chỉ nói nhỏ: "Bình thường không có ai tới chỗ của ta, đại hiệp có thể tha cho ta được không?"
Người phía sau không nhúc nhích, chỉ nói: "Bên ngoài có người đang tìm ta."
Tô Thầm "...", còn cần ngươi nói ra chắc! Ông đây biết ngươi chính là kẻ trộm mà mọi người đang lùng sục.
"Ta sẽ không để bất cứ ai phát hiện ra ngươi, có thể thả ta ra trước rồi nói chuyện không? Ngươi muốn tiền hay thứ gì khác?"
Người phía sau không nói gì, cánh tay bị trói vẫn chưa được nới lỏng, có lẽ hắn đang dò xét xem Tô Thầm có nói dối hay không.
"Nếu có người tới, ta lập tức đuổi họ đi. Tuyệt đối sẽ không có ai phát hiện ngươi đang ở trong phòng của ta." - Mặc dù không biết người phía sau rốt cuộc là ai, nhưng bàn tay to thô ráp cùng với hơi thở lạnh lẽo khiến Tô Thầm thấy hơi run sợ. Y cố gắng duy trì giọng nói bình tĩnh, cố gắng thuyết phục người phía sau: "Mạng sống của ta đang nằm trong tay ngươi, ta nào dám đem mạng mình ra giỡn, đúng không?"
Trong lúc nói chuyện, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân dồn dập, khi gần tới gian phòng của Tô Thầm thì tiếng bước chân dần nhỏ lại. Ngay sau đó, có tiếng gõ cửa nhè nhẹ: "Công tử?"
Là giọng của Tùy Ý.
Người sau lưng không lên tiếng, ngay cả hơi thở cũng bình thường, dường như không hề sợ Tô Thầm vạch trần hắn. Điều này làm cho Tô Thầm lo lắng tính mạng của mình, đồng thời sợ hắn sẽ xuống tay với Tùy Ý.
Vì để y tĩnh dưỡng nên Phúc Lan Uyển nằm khá xa khu nhà chính. Nếu xảy ra chuyện, nơi này có lẽ là nơi cuối cùng bị phát hiện.
Y hít vào thật sâu, điều chỉnh giọng nói sao cho bình thường nhất: "Có chuyện gì vậy?"
"Trong phủ có trộm." - Tùy Ý trả lời: "Mọi người đều đang tìm kẻ trộm, nô tỳ lo sẽ làm phiền công tử."
Ánh mắt của nam nhân phía sau lạnh lẽo đến mức khiến Tô Thầm run rẩy.
"Không sao." - Tô Thầm căng thẳng, cố gắng đẩy giọng nói đang nghẹn trong cổ họng ra: "Chỉ cần bảo họ đừng tới gần sân của ta là được."
"Công tử có cần nô tỳ vào trong với người không?" - Tùy Ý nói tiếp: "Nô tỳ sợ hắn đột nhập vào phòng công tử."
"Không cần đâu." - Tô Thầm ngừng một chút rồi hỏi: "Tình hình bên ngoài thế nào rồi? Có ai bị thương không?"
"Không có ạ, mà hình như cũng không mất thứ gì. Không biết tên trộm kia đã lẻn đi đâu rồi." - Tùy Ý trả lời.
Lẻn đi đâu hả? Hắn đang bắt bổn công tử nhà cô làm con tin đây này, Tô Thầm khóc thầm trong lòng.
Tô Thầm cố giữ bình tĩnh, nói: "Ngươi lui xuống đi, ta muốn nghỉ ngơi."
"Nếu công tử thấy không khỏe ở đâu thì gọi nô tỳ nhé." - Tùy Ý nói xong, chờ Tô Thầm đáp lời mới nhẹ nhàng rời đi.
Cho đến khi tiếng bước chân xa dần, nam nhân phía sau mới lùi lại một bước.
Tô Thầm chậm rãi quay đầu. Rõ ràng đèn trong phòng đã tắt, nhưng y vẫn cảm nhận rất rõ đôi mắt đen sâu thẳm và âm hiểm của đối phương. Y quan sát kỹ hơn thì thấy nam nhân này mặc một bộ trang phục đi đêm và đeo mặt nạ. Với trang phục và đôi mắt như vậy, hắn không hề giống một kẻ trộm tầm thường.
Tô Thầm điềm đạm nói: "Đại hiệp à, ta từ nhỏ sống trong chùa, chưa bao giờ nói dối. Nếu ta nói tối nay không gặp ngươi thì chính là không gặp ngươi. Ngươi có thể thả ta được không?"
Lúc này, đối phương cũng đang quan sát Tô Thầm.
Tô Thầm có dung mạo tuyệt mỹ, làn da trắng mịn, giữa mày có nốt chu sa, lông mi dài và cong, đuôi mắt hơi cong. Y khoác một thân trường bào trắng thuần, cùng với thái độ bình tĩnh mang lại cảm giác thoát tục, thánh thiện, thuần khiết không thể vấy bẩn.
Ánh mắt của người đàn ông chăm chú nhìn vào nốt chu sa giữa đôi lông mày của Tô Thầm, biểu cảm khó đoán. Lư hương tỏa ra mùi đàn hương phảng phất khắp phòng, mà trên người của thiếu niên đứng cách đó không xa còn thoang thoảng mùi hoa lan.
—— "Công tử"? Chẳng lẽ là con trai của Tô Ý? Kiếp trước......có người này sao? Hình như hắn từng nghe nói Tô Ý có một đứa con nhưng lại chết yểu.
"Đại hiệp." - Tô Thầm không biết hắn đang nghĩ gì, y thận trọng lên tiếng: "Những người khác đã đi rồi, cũng đã đến lúc ngươi rời khỏi đây đúng không?"
Nam nhân kia nhìn sang hướng khác, bước hai bước đến bên cạnh cửa sổ. Hắn nhìn qua khe hở. Sự hỗn loạn bên ngoài đã dần lắng xuống vì không tìm thấy tên trộm, nhưng thi thoảng vẫn có vài người canh gác đi tuần tra.
Hắn lại nhìn về phía Tô Thầm. Y đang lặng lẽ di chuyển về phía sau. Thấy hắn nhìn, y chột dạ đứng lại, bất an nhìn hắn: "Ta chỉ ——"
"Có người tới." - Hắn nói.
Có người tới?
Tô Thầm không thấy vui lắm, không biết là sợ hãi hay kinh hoàng, y đột nhiên ho khan. Sau khi ho khẽ hai tiếng, y cảnh giác nhìn nam nhân kia, không dám nói gì.
Người này trông hung dữ quá, chắc chắn không phải người tốt. Phải cẩn thận, phải cẩn thận!
Tiếng ho khan của y khiến nam nhân kia chú ý. Có lẽ do bị ho nên đôi mắt y hơi long lanh ngấn lệ, má và môi đều ửng đỏ, khiến người ta cảm thấy thương tiếc. Hệt như một con thỏ bị thợ săn tóm cổ, rõ ràng muốn giãy giụa nhưng lại sợ hãi đến mức toàn thân cứng đờ.
Sợ à? Hắn đáng sợ đến vậy sao?
Bên ngoài quả nhiên có người tới.
Cổng sân bị gõ nhẹ vài cái, kèm theo đó là giọng nói của Hạnh Chỉ, thị nữ hầu hạ bên cạnh mẫu thân: "Tùy Ý, muội ngủ chưa?"
Tùy Ý nhanh chóng chạy ra mở cổng, nàng hỏi: "Hạnh Chỉ tỷ tỷ, có chuyện gì ạ?"
"Phu nhân lo lắng cho công tử nên kêu ta tới xem tình hình thế nào rồi."
"Công tử đã ngủ, trong viện không bị ảnh hưởng gì."
Tiếng nói chuyện bên ngoài dần biến mất, nhưng trong lòng Tô Thầm lại không hề an tâm. Y cứ nơm nớp sợ rằng tên trộm này sẽ phá cửa xông ra ngoài rồi ra tay với Tùy Ý và Hạnh Chỉ. Nhưng mà nghĩ kỹ lại, Hạnh Chỉ và Tùy Ý chưa nhìn thấy mặt hắn, nếu muốn giết người diệt khẩu thì đối tượng đầu tiên chính là y...... Nghĩ tới điều này, Tô Thầm cảm thấy bản thân thật xui xẻo.
Nam nhân kia cử động.
Tô Thầm lập tức căng thẳng, y đứng bất động mặc cho người đàn ông tiến lại gần mình. Nếu hắn thật sự muốn giết y, y hoàn toàn không thể phản kháng.
"Hôm nay, ngươi chưa hề nhìn thấy ta." - Ngay khi hắn bước qua, giọng nói lạnh lẽo của hắn vang lên bên tai y: "Nếu ngươi không giữ lời......"
Tô Thầm quay lại nhìn thì không còn thấy bóng dáng của nam nhân đó nữa. Cánh cửa sổ bên trái mở toang, cho thấy những chuyện vừa rồi thực sự đã xảy ra.
Tảng đá trong lòng đã rơi xuống, y vội duỗi tay chống xuống cạnh bàn. Lúc này Tô Thầm mới phát hiện chân mình đã mềm nhũn. Y chậm rãi ngồi xuống rồi sờ lên trán, có chút mồ hôi lạnh —— Y đúng là bị tên trộm kia dọa sợ rồi.
Y sờ xuống tìm chiếc khăn lụa để lau mồ hôi, nhưng sao lại không có? Rõ ràng là cất nó ở bên hông mà? Không lẽ bây giờ mình còn mắc chứng hay quên nữa hả? Thôi quên đi, có lẽ là nhớ nhầm, hoặc nó rớt đâu đó trong sân thôi, không có gì phải lo lắng.
Tô Thầm đứng dậy tìm một chiếc khăn lụa khác. Y dùng khăn lụa che miệng rồi ho khan, buồn bực trong lòng cũng vơi đi một chút. Tuy nhiên, vì vẫn còn sợ nên đêm đó y bị mất ngủ. Nhớ ra ngày mai phải đi cùng mẫu thân đến chùa Bạch Mã gặp trụ trì nên y mở kinh thư định chép tiếp.
Y nhất định phải ổn định lại tâm trạng, nếu không bệnh sẽ tái phát. Trước ngày sinh nhật, y không muốn để người nhà lo lắng cho sức khỏe của y......
Thành thật mà nói, khi nãy y không cảm nhận được sát ý từ tên trộm đó. Trong phòng không bị mất thứ gì, cũng không hề có ai bị thương. Rốt cuộc tên trộm này tới đây làm gì nhỉ?