Chương 13: Chùa Bạch Mã

Bị Tướng Quân Vô Sỉ Yêu Từ Cái Nhìn Đầu Tiên thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đêm xuống, Tô Thầm vẫn bồn chồn không yên vì những lời Tiết Phùng Châu nói trước khi rời đi. Đến nửa đêm, khi đã chìm vào giấc ngủ, y chợt nhận ra mình thật sự rất dễ bị Tiết Phùng Châu dọa nạt.
Khoảng cách từ chùa Bạch Mã đến Vọng Kinh khá xa, mà Tiết Phùng Châu lại là một tướng quân nắm trong tay binh quyền. Làm sao Hoàng Đế có thể để hắn tùy tiện rời khỏi kinh thành mà đến chùa Bạch Mã được chứ?
Tô Thầm bước ra khỏi phòng ăn, đi ngang qua một cây ngô đồng khô héo, sau đó bước qua cổng vòm, đi thẳng vào đại điện của chùa. Bên trong đại điện, khách hành hương đang thắp nhang bái Phật, quỳ gối trên đệm hương bồ tụng kinh. Tô Thầm thoáng nhìn qua, thấy một hòa thượng trẻ tuổi đang đứng bên cạnh họ.
Tô Thầm nhẹ nhàng bước đến chỗ hòa thượng. Vị hòa thượng ấy đang giải quẻ cho khách hành hương, rồi đưa cho họ thẻ ước nguyện để treo lên.
Những vị khách viếng chùa nhìn Tô Thầm với ánh mắt ngạc nhiên và tò mò. Hòa thượng khẽ ho một tiếng để nhắc nhở họ nhưng dường như không có tác dụng, chỉ đến khi hòa thượng niệm Phật, họ mới ngừng nhìn chằm chằm. Khách hành hương vội thu lại ánh mắt, ngượng ngùng mỉm cười với Tô Thầm. Ánh mắt của họ chỉ đơn thuần là ngưỡng mộ, Tô Thầm đã quen với việc bị nhìn như vậy khi còn ở chùa nên không cảm thấy bị mạo phạm, y chỉ mỉm cười đáp lại.
Khách hành hương vui vẻ nhận lấy thẻ ước nguyện, nói: "Đa tạ pháp sư Không An."
Không An niệm Phật, mỉm cười nhìn những vị khách rời đi, sau đó quay sang nhìn Tô Thầm: "Sao tiểu sư đệ lại tới đây?"
Tô Thầm nói: "Hôm qua đệ tới nhưng chưa gặp được sư phụ, nên muốn tới đây thăm người."
"Bây giờ sư phụ đang tiếp khách quý, nếu đệ muốn gặp thì chờ một lát." - Không An nói.
"Không sao, đệ không vội." - Tô Thầm nhận lấy ống thẻ trong tay Không An: "Sư huynh, để ta làm cho."
Không An không giành với Tô Thầm, chỉ nói: "Ngồi bên cạnh ta, hôm nay khách hành hương đông, một mình đệ làm không xuể đâu."
Tô Thầm hỏi: "Vậy sư huynh ngồi ở đâu?"
"Đây cũng là một kiểu tu hành, đệ cứ ngồi xuống đi, không cần bận tâm ta."
Tô Thầm ngoan ngoãn ngồi xuống, y cúi đầu xem kinh văn đặt trên mặt bàn, quay đầu nói: "Sư huynh, nét chữ này thật giống chữ của ta."
"Là chữ của đệ." - Không An thoáng nhìn qua: "Sư phụ nói sau khi đệ quay về thế tục thì không cần chép kinh nữa... Ta thấy sư phụ có vẻ không nỡ để đệ đi, nên định thu thập những đoạn kinh thư đệ từng chép, đóng thành sách đưa cho người."
Tô Thầm nói: "Ta vẫn thường chép mà, dù sao chép kinh cũng giúp ta cảm thấy thanh tịnh."
Sau đó, một vị khách hành hương đến trước mặt Tô Thầm, rút quẻ xong, đưa cho y. Tô Thầm vội đưa lại quẻ bói cho Không An, rồi cười với vị khách đó: "Xin lỗi, ta không biết giải quẻ."
Vị khách trợn mắt nhìn Tô Thầm, sau đó nhìn qua Không An, giọng nói khàn khàn như bị lửa đốt: "Đây không phải đệ tử Phật môn ư?"
"Thí chủ, An Nhiêu là đệ tử tục gia, hiện đã quay về nhà." - Không An giải thích.
"Vậy y rốt cuộc là ai?"
Không An nhìn vị khách hai giây, rồi mỉm cười: "Là tiểu đệ tử của Tuệ Giác đại sư, và là tiểu sư đệ của bần tăng."
Vị khách kia không nói gì nữa, quay người bỏ đi, thậm chí không thèm nghe giải quẻ.
Tô Thầm khẽ nhíu mày: "Sư huynh, người đó......"
"Nhìn kỹ thì, lần này đệ quay về hình như thay đổi rất nhiều." - Không An ngắt lời Tô Thầm.
"Thay đổi rất nhiều?" - Sự chú ý của Tô Thầm bị dời sang chuyện khác, y lập tức cảm thấy bối rối: "Thay đổi chỗ nào?"
"Nhiều sinh khí hơn." - Không An nói: "Trước kia sư đệ mang đến cho người khác cảm giác nhẹ nhàng, giống như làn gió không hề chạm đất."
Nói đơn giản là, hiện tại Tô Thầm trông giống người sống hơn rồi.
Tô Thầm: "......"
Y đặt ống thẻ lên bàn: "Sư huynh, sao nghe giống như huynh đang mắng ta vậy."
"Đệ nghĩ nhiều rồi, ta không phải Không Minh."
"Không Minh còn chưa từng mắng ta."
Không An xoa đầu Tô Thầm: "Ngoan, sư huynh quý đệ nhất, sao có thể mắng đệ được chứ?"
"Nhưng......"
"Sư phụ." - Không An thu tay lại, nhìn người sau lưng Tô Thầm, chắp hai tay.
Tô Thầm quay đầu lại, còn chưa kịp thốt ra hai tiếng 'sư phụ' thì đã thấy một vị khách khác. Đó là một nam nhân chừng ba mươi tuổi, có râu, mặc một bộ y phục màu trắng bạc, trên môi nở nụ cười. Không An nói người mà Tuệ Giác đại sư gặp chính là khách quý, phải biết rằng ở nước Tấn, không có nhiều người được trụ trì chùa Bạch Mã gọi là khách quý.
Hơn nữa diện mạo của người này... Tô Thầm nhíu mày, đứng lùi về sau Không An, im lặng một cách bất thường.
Nam nhân kia dừng mắt lại ngay khi nhìn thấy Tô Thầm, giọng nói có vẻ tử tế: "Đây là người nhà Tô Ý?"
Thân phận bị bại lộ, cơ thể Tô Thầm lập tức trở nên căng thẳng, nhưng sau đó nhanh chóng thả lỏng. Y mỉm cười đáp: "Tô Ý là phụ thân của ta."
"...... Ngươi tên Tô Thầm?" - Nam nhân lại hỏi.
Tô Thầm đáp lại: "Đúng vậy."
Tuệ Giác đại sư ở bên cạnh lên tiếng: "Tô Thầm là tục danh, ở chùa y tên là An Nhiêu."
Nam nhân cười nói: "Đêm dài an tĩnh, thật là một cái tên hay."
Dứt lời, người nọ liền xoay người bỏ đi mà không hỏi gì thêm, Tuệ Giác đại sư đi theo tiễn hắn.
Tô Thầm đè nén trái tim đang đập nhanh, quay đầu nhìn Không An, mở miệng nói thầm hai chữ. Không An liền gật đầu khẳng định.
Tô Thầm mím môi hỏi: "Vừa nãy ta trả lời có đắc tội hắn không?" - Y sợ những gì mình nói sẽ ảnh hưởng đến phụ thân.
"Vừa rồi đệ trả lời rất tốt." - Không An an ủi: "Bệ hạ dựa vào lòng dân để trị quốc nên đệ yên tâm, không sao đâu, miễn là chúng ta không để lộ thân phận của người là được."
Tô Thầm gật đầu, y hít một hơi rồi hỏi: "Vì sao bệ hạ lại tới chùa Bạch Mã tìm sư phụ?"
"Không biết."
"Bệ hạ chỉ đến một mình sao?" - Tô Thầm lại hỏi.
"Hửm?" - Không An nói: "Vừa nãy đệ không thấy sao? Có công công và hộ vệ đi theo phía sau."
"Không phải, ý của ta là......" - Tô Thầm cắn môi, nuốt xuống câu định nói.
Y chỉ đang nghĩ rằng, Hoàng Đế đến chùa Bạch Mã, tại sao không thấy Tiết Phùng Châu đi theo hộ tống, chẳng phải hắn là cận thần đắc lực nhất của Hoàng Đế vào thời điểm hiện tại sao? Nhưng khi nghĩ kỹ lại, y nhận ra hình như hắn cũng không liên quan nhiều đến chuyện này. Nếu Tiết Phùng Châu đi cùng, thân phận mới càng dễ bại lộ.
Sau khi tiễn người đi, Tuệ Giác đại sư cười, vẫy tay gọi Tô Thầm: "An Nhiêu, con tới đây."
Nụ cười của Tuệ Giác đại sư không hiểu sao lại khiến Tô Thầm cảm thấy lưu luyến, y tới gần, lí nhí gọi: "Sư phụ."
"Sao vậy? Bị ức hiếp à?" - Tuệ Giác đại sư xoa đầu y: "Ai bắt nạt con?"
Tô Thầm gật đầu rồi lại lắc đầu, khóe miệng khẽ cười: "Đệ tử chỉ là nhớ sư phụ."
Thời gian Tô Thầm sống tại chùa còn lâu hơn ở phủ Thừa tướng, đối với y, Tuệ Giác đại sư không khác gì người cha thứ hai.
Tô Thầm được cha mẹ đưa đến chùa Bạch Mã lần đầu tiên khi còn rất nhỏ. Khi ấy, Tuệ Giác đại sư đã xoa đầu y, mỉm cười nói: "Hãy để đứa bé này ở đây, lão nạp sẽ phụ trách việc nuôi dưỡng. Một thời gian sau, Thừa tướng đại nhân nhất định sẽ nhận lại một đứa trẻ khỏe mạnh."
Kể từ đó, bất kể trống chiều hay chuông sớm, Tuệ Giác đại sư luôn chăm sóc Tô Thầm tỉ mỉ hơn cả cha mẹ ruột, thỉnh thoảng người lại nói về những điều có thâm ý sâu xa mà y không thể hiểu được.
Sau một khoảng thời gian không gặp, y cảm thấy râu của sư phụ lại bạc trắng thêm rồi.
"Nhớ sư phụ?" - Tuệ Giác đại sư nói: "Con quay về thế tục mà vẫn nhớ chùa ư? Cho dù con muốn xuất gia thì ta cũng không nhận đâu."
Tô Thầm: "Con đâu có định xuất gia."
"Hay là con cảm thấy bên ngoài không tốt bằng chùa Bạch Mã?"
"Đều tốt, đều tốt." - Sau đó Tô Thầm mạnh dạn hỏi: "Sư phụ, vị khách quý kia... tìm người làm gì vậy?"
Tuệ Giác đại sư cười nói: "Xin sư phụ giúp một việc."
"Việc gì thế ạ?" - Tô Thầm nhíu mày, y không nghĩ ra chuyện gì có thể khiến một vị Hoàng Đế đích thân đến tìm trụ trì chùa Bạch Mã.
"Bệ hạ muốn ta thu nhận một người trong một khoảng thời gian, ngày mai con sẽ biết." - Tuệ Giác trả lời.
Tô Thầm chớp mắt: "Đích thân nhờ sư phụ thu nhận... Người đó muốn xuất gia sao?"
Tuệ Giác đại sư lắc đầu, nhìn Tô Thầm một lúc lâu mới khẽ thở dài: "Nghiệp sát sinh của người này quá nặng, cả đời e rằng không có duyên với cửa Phật."
Nghiệp sát sinh quá nặng... Tô Thầm chợt nghĩ đến điều gì đó, rồi nghe thấy Tuệ Giác đại sư hỏi: "Lần này về nhà, có phải con gặp chuyện gì không tốt?"
"Con còn tưởng sư phụ cái gì cũng biết."
"Sư phụ không phải Đại La Kim Tiên, làm gì có chuyện biết hết mọi thứ?" - Tuệ Giác đại sư nói: "Sau khi con rời đi thì không còn là đệ tử của ta nữa, ta không thể lúc nào cũng quản con."
Tô Thầm: "......"
Không An đứng phía sau Tuệ Giác đại sư làm khẩu hình miệng với Tô Thầm: "Xạo đó."
Tô Thầm mím môi nhịn cười, nhớ lại những chuyện xảy ra sau khi xuống núi thì nghẹn ngào nói: "Sư phụ, con muốn ở lại chùa Bạch Mã mãi mãi."
"Chùa không nhận người chưa thoát tục." - Tuệ Giác đại sư xoay người bước về phía trước: "Mệnh của con thuộc về chốn hồng trần, người nhà, bằng hữu và cả bạn đời tương lai đều đang đợi con quay về."
Tô Thầm đi theo, im lặng một lúc rồi hỏi: "Sư phụ, người từng nói mệnh của con không có người nối dõi, tức là một đời cô độc. Tại sao trong tương lai con lại có bạn đời?"
Tuệ Giác đại sư hỏi ngược lại y: "Không có con nối dõi có gì mâu thuẫn với việc có bạn đời sao?"
"Không có." - Tô Thầm lại suy nghĩ: "Sức khỏe của đệ tử không tốt, hẳn là không thể có con. Nếu lỡ cô nương ấy muốn sinh hài tử thì con biết phải làm sao?"
Tuệ Giác đại sư: "Con tính xa như vậy là có người mình thích rồi ư?"
"Không có." - Tô Thầm vội lắc đầu: "Con chưa từng nghĩ đến chuyện kết hôn."
"Thôi được rồi, con về phòng đi." - Tuệ Giác đại sư nói.
"Nhưng sư phụ......"
"Chốc nữa đừng quên tắm nước thuốc." - Tuệ Giác đại sư vừa dứt lời đã đóng cánh cửa lại, chặn bước chân của Tô Thầm.
Tô Thầm: "......"
Y thở dài: "Sư phụ không quan tâm con nữa rồi, ngay cả hỏi thăm con có khỏe không người cũng không hỏi."
Đằng sau cánh cửa vang lên tiếng gõ mõ.
Tô Thầm không thể làm gì khác nên đành lùi lại, xoay người rời đi. Khi tiếng bước chân dần biến mất, Tuệ Giác đại sư ngừng tay, nhìn vào cánh cửa đóng chặt, rồi thở dài. Sau đó, ông nhắm mắt và tiếp tục gõ mõ.
_____
Ngày hôm sau là một ngày nắng đẹp, dù đang là mùa đông nhưng lại có cảm giác ấm áp.
Tô Thầm đứng dưới tán cây ước nguyện, từ khi còn nhỏ cho đến tận lúc lớn, y từng treo rất nhiều thẻ lên đó để ước muốn đủ thứ, các sư huynh còn cười nói y là người đã treo kín cây ước nguyện. Tất nhiên y cảm thấy rất bất mãn.
Tô Thầm cúi xuống nhìn thẻ ước nguyện trong tay, rồi ngẩng đầu nhìn lên. Những cành cây thấp hơn đều đã treo kín thẻ gỗ, nếu y muốn treo thì phải tìm cành cây cao hơn. Tô Thầm hơi do dự, y không dám trèo cây vì sợ độ cao, cho dù có leo lên được thì chưa chắc đã dám treo, vì có khi y sợ đến mức không dám nhúc nhích... Thôi thì đành nhìn kỹ xem còn chỗ nào trống không.
Tô Thầm nhón chân, cố gắng với lấy cành cây trên cao, ngay khi sắp chạm được, y lại lảo đảo nghiêng về phía trước.
"Tức quá." - Tô Thầm không nhịn được phồng mang trợn má: "Chỉ là một điều ước thôi mà, sao lại khó khăn thế chứ?"
Tô Thầm lại kiễng chân với tới cành cây lần nữa, đột nhiên một bàn tay lớn với làn da ngăm đen vươn ra từ phía sau y, kéo cành cây xuống. Ánh mắt Tô Thầm sáng lên, y nhanh chóng treo thẻ gỗ, rồi nói: "Đa tạ ——"
Hơi thở nóng bỏng quen thuộc của nam nhân bao phủ lấy Tô Thầm, hoàn toàn cắt ngang lời y. Tô Thầm trợn to mắt, chậm rãi quay đầu lại.
Một tay của Tiết Phùng Châu đang ôm lấy eo Tô Thầm, tay còn lại nắm lấy cành cây. Hắn cúi đầu nhìn người trong lòng, ánh mắt y vừa bối rối vừa hoảng hốt, trên người y còn thoang thoảng mùi hương khiến hắn bồn chồn không yên, hơi thở nóng rực như hòa cùng hơi thở của y.
"Tiểu công tử." - Tiết Phùng Châu ôm chặt eo Tô Thầm, đôi mắt đen láy không biểu lộ nhiều cảm xúc mà lại như đang mỉm cười, hắn thì thầm bên tai y: "Một ngày hai đêm không gặp, tiểu công tử có nhớ ta không?"