Chương 16: Cùng Giường

Bị Tướng Quân Vô Sỉ Yêu Từ Cái Nhìn Đầu Tiên thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khi Tô Thầm tỉnh lại, đầu óc vẫn còn choáng váng và đau nhức, khung cảnh trước mắt là một mảng mờ mịt. Toàn thân mệt mỏi rã rời, cảm giác khó chịu quen thuộc khiến y không thể làm gì khác ngoài thở dài trong lòng.
Tô Thầm gỡ khăn ướt trên trán xuống, còn chưa kịp làm gì tiếp theo thì một bàn tay to lớn vươn đến kéo y vào lồng ngực. Tô Thầm có thể cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể đối phương.
Cái ôm này thật rộng... Tùy Ý không thể ôm y thế này... Trong cơn mơ màng, Tô Thầm cố gắng nghĩ xem ai đang ôm mình?
Không phải Không An sư huynh, hay là Không Minh sư huynh?
Không đợi y nghĩ ra đáp án, giọng nói trầm thấp của người kia vang lên: "Muốn uống nước không?"
Giọng nói này... Tô Thầm thậm chí chẳng cần phân biệt, y chớp mắt để nhìn rõ nam nhân mà mình đang dựa vào.
"Tiết tướng quân, sao lại là ngươi?" – Tô Thầm vừa nói vừa thở dốc, giọng y khàn khàn, còn vương chút mơ hồ: "Người hầu của ta đâu?"
"Người hầu? Đi sắc thuốc cho ngươi rồi." – Tiết Phùng Châu đáp.
Tô Thầm không còn sức lực nên chỉ khẽ gật đầu: "Đa tạ Tiết tướng quân, nhưng ta không sao nữa rồi, không cần ngươi trông chừng đâu."
Tiết Phùng Châu 'Ừm' một tiếng nhàn nhạt rồi sờ lên trán Tô Thầm. Trán y nóng như lửa đốt khiến hắn nhíu mày.
Lòng bàn tay vốn dĩ luôn ấm nóng của Tiết Phùng Châu lúc này lại mát hơn trán Tô Thầm, mang đến cảm giác dễ chịu. Tô Thầm không nhịn được cọ mặt vào lòng bàn tay Tiết Phùng Châu, hệt như một chú mèo con đang làm nũng, khiến trái tim Tiết Phùng Châu lỡ mất một nhịp. Giọng hắn dịu dàng hơn hẳn: "Tiểu công tử có muốn uống nước?"
Miệng y quả thực có hơi khô, nên khẽ 'ừm' một tiếng.
Một tay Tiết Phùng Châu ôm lấy Tô Thầm, tay còn lại vươn ra đầu giường rót một ly nước: "Ta giúp ngươi uống."
Tô Thầm ngoan ngoãn há miệng và uống hết nước trong tay Tiết Phùng Châu. Có lẽ vì sốt lâu nên bị mất nước, y uống một hơi cạn sạch ly nước, suýt chút nữa thì bị sặc.
"Chậm thôi." – Tiết Phùng Châu đặt ly xuống, ngón tay lau vệt nước còn đọng trên khóe môi Tô Thầm, hỏi: "Muốn uống nữa không?"
Tô Thầm lắc đầu, uống nước xong nên cổ họng y dễ chịu hơn nhiều: "Đa tạ Tiết tướng quân."
"Cảm tạ cái gì?" – Tiết Phùng Châu nói: "Chúng ta ở sát vách, giúp đỡ nhau là lẽ đương nhiên. Hơn nữa, không phải tiểu công tử sẽ dạy ta chơi cờ sao?"
Tô Thầm chưa kịp hiểu, nhất thời có chút bối rối: "Hả? A, ừm."
Tiết Phùng Châu khẽ bật cười. Tô Thầm đang dựa vào lồng ngực hắn, có thể cảm nhận rõ lồng ngực ấy phập phồng và rung lên vì tiếng cười. Y không biết Tiết Phùng Châu đang cười cái gì, chỉ nhẹ giọng nói: "Tiết tướng quân cứ để ta dựa vào tường là được, ngươi không cần phải ôm ta thế này."
"Mặt tường vừa lạnh vừa cứng, ngươi đang sốt, dựa vào sao chịu nổi?" – Tiết Phùng Châu nói: "Ta ôm ngươi sẽ thoải mái hơn một chút."
Tô Thầm ngước mắt lên, y nhìn khuôn mặt Tiết Phùng Châu một lát, sau đó vì cảm thấy buồn ngủ nên lại cụp mắt xuống: "Tiết tướng quân, cảm ơn ngươi."
"Sao ngươi cứ thích cảm ơn ta mãi thế?" – Tiết Phùng Châu hỏi.
Trong đầu Tô Thầm hỗn loạn như một mớ tơ vò, y muốn nói gì đó nhưng lại không nhớ ra mình muốn nói cái gì, ngón tay nhợt nhạt nắm chặt tay áo Tiết Phùng Châu, y nhíu mày: "Ta, ta..."
"Ngươi không ăn huyết châu mà ta đưa sao?" – Tiết Phùng Châu lại hỏi.
Tô Thầm lục lọi trong trí nhớ món đồ mà Tiết Phùng Châu nhắc đến, lẩm bẩm: "Ta cất trong kho... nghĩ lần sau sẽ trả lại cho Tiết tướng quân."
Tiết Phùng Châu tức giận, bật cười thành tiếng: "Đồ ta tặng ngươi, nào có lý do gì để đòi lại. Nếu ngươi ngại không ăn, lần sau ta sẽ nghiền thành bột rồi tự tay đút cho ngươi ăn."
Tô Thầm lúng túng không thôi: "... Vô công bất thụ lộc, Tiết tướng quân tặng ta món đồ quý giá như vậy, ta không trả nổi."
"Ta không cần ngươi trả." – Tiết Phùng Châu đặt tay lên vai Tô Thầm, nhíu mày nói: "Ngươi gầy quá. Nếu ở trong quân doanh của ta, e rằng không chịu nổi một đòn."
Có lẽ bởi vì bị bệnh, Tô Thầm cảm thấy ấm ức, tủi thân: "Ta cũng đâu có muốn... Ngươi hung dữ với ta làm gì chứ?"
"Ta không có hung dữ với ngươi." – Tiết Phùng Châu bối rối: "Ta hung dữ với ngươi lúc nào, ta chỉ cảm thấy ngươi quá gầy, dễ ốm yếu."
Tô Thầm càng thêm tủi thân: "Nhưng chính vì, chính vì ta sinh bệnh nên cơ thể mới không được khỏe... Ngươi chẳng hiểu gì mà cứ mắng ta."
"Ta không có mắng ngươi." – Tiết Phùng Châu thở dài: "Ta chỉ đang lo lắng cho ngươi mà thôi."
"Ngươi là ai mà lại lo lắng cho ta chứ?" – Tô Thầm cụp mắt xuống, hàng mi dài mảnh khẽ run rẩy: "Cha mẹ ta cũng chưa bao giờ nói chuyện với ta như thế... Lúc nào ngươi cũng hung dữ với ta, ta ghét ngươi."
"Đừng giận, ta sai rồi." – Tiết Phùng Châu nâng mặt Tô Thầm lên dỗ dành, giọng nói của hắn chưa từng dịu dàng như vậy, ăn nói cũng nhỏ nhẹ hơn: "Lúc trước đều là lỗi của ta, ta xin lỗi, đừng khóc."
"Ta không khóc." – Tô Thầm quay mặt đi, mím môi dưới, nhỏ giọng nói: "Ta muốn uống nước."
Tiết Phùng Châu lại rót một ly nước đưa cho Tô Thầm: "Nữa không?"
Tô Thầm lắc đầu, y nắm lấy tay áo của Tiết Phùng Châu, hàng mi dài khẽ chớp động: "Tiết Phùng Châu, ngươi đừng hung dữ với ta."
"Ta không có hung dữ với ngươi." – Tiết Phùng Châu nói: "Ta sẽ đối xử và chăm sóc cho ngươi thật tốt."
Tâm trí Tô Thầm dường như đã tỉnh táo hơn, nghe thấy vậy, y ngơ ngác ngước nhìn Tiết Phùng Châu.
Tiết Phùng Châu lặp lại lần nữa: "Ta sẽ đối xử tốt với ngươi."
Ngay lúc này Tùy Ý bưng một bát thuốc đi vào, nàng gọi khẽ Tiết tướng quân một tiếng, rồi nhìn về phía Tô Thầm: "Công tử thấy đỡ hơn chưa?"
"Đỡ hơn nhiều rồi." – Tô Thầm trả lời.
"Công tử, thuốc đây ạ."
"Đưa cho ta." – Tiết Phùng Châu vươn tay ra, nhận lấy bát thuốc: "Ngươi vẫn còn sốt, để ta đút ngươi."
Tô Thầm đã tỉnh táo hơn, y im lặng nhìn Tiết Phùng Châu.
Nét mặt Tiết Phùng Châu khá thản nhiên: "Làm sao vậy?"
"Ta tự uống được rồi."
Nói rồi, Tô Thầm muốn cầm lấy bát thuốc, nhưng Tiết Phùng Châu lại giơ bát thuốc lên cao: "Lỡ ngươi không giữ chắc rồi đổ hết thì sao? Nếu giường bị ướt, ta sẽ ôm ngươi sang phòng ta đấy. Ngươi đồng ý thì ta sẽ lập tức đưa thuốc cho ngươi."
Tay Tô Thầm cứng đờ.
"Vừa nãy ta đã đút ngươi uống nước, bây giờ đút thuốc có khác gì nhau." – Tiết Phùng Châu cười: "Ngươi ngại nên không muốn sao?"
Tô Thầm: "..."
Y thở dài: "Vậy đành làm phiền Tiết tướng quân vậy."
"Không phiền, ta rất sẵn lòng mà."
Tiết Phùng Châu khẽ mỉm cười tươi tắn, hắn để Tô Thầm dựa vào người mình, dùng cánh tay dài ôm trọn y vào lòng, một tay cầm bát thuốc, một tay cầm thìa thổi cho nguội bớt: "Thử xem có nóng không."
Tô Thầm lắc đầu: "Không nóng."
"Đắng không?" – Tiết Phùng Châu lại hỏi.
"Không sao, ta quen rồi."
Tiết Phùng Châu hơi sững người, không nói gì thêm nữa. Sau đó hắn chỉ tập trung đút thuốc cho Tô Thầm.
Sau khi hết thuốc, hắn ngẩng đầu nhìn Tùy Ý với vẻ khó hiểu: "Sao ngươi còn ở đây?"
Tùy Ý ngẩn người.
Tiết Phùng Châu đưa bát cho Tùy Ý: "Ra ngoài đi, nơi này không cần ngươi nữa."
Tùy Ý nghẹn một bụng tức giận nhưng đành nuốt xuống, nói: "... Tiết tướng quân, công tử đã có nô tỳ chăm sóc, sao có thể làm phiền một vị khách như Tiết tướng quân được."
"Ta và công tử nhà ngươi ở phòng cạnh nhau, ta trông nom y cũng là điều nên làm." – Tiết Phùng Châu nói.
"Nô tỳ..."
"Tùy Ý." – Tô Thầm mở miệng: "Ngươi ra ngoài trước đi, nghỉ ngơi sớm cũng tốt. Ta không sao nữa rồi."
Tùy Ý im lặng một lúc rồi cúi đầu: "Vâng, công tử."
Chờ đến khi Tùy Ý rời đi, Tô Thầm lại nói: "Tiết tướng quân, ngươi cũng buông ta ra rồi về phòng nghỉ ngơi đi thôi."
Tiết Phùng Châu không hề nhúc nhích: "Cần phải có người trông chừng ngươi, nếu không, xảy ra chuyện gì thì sao?"
"Ta có thể xảy ra chuyện gì?" – Tô Thầm nói: "Ta chỉ muốn ngủ một lát thôi."
Nghe vậy, Tiết Phùng Châu đỡ Tô Thầm nằm lại xuống giường: "Vậy ngươi ngủ đi, ta trông ngươi."
Tô Thầm: "..."
Tiết Phùng Châu hỏi: "Không ngủ được sao?"
Tô Thầm: "... Ngủ được."
Y nhắm mắt lại, cố gắng lờ đi sự tồn tại mạnh mẽ của nam nhân bên cạnh. Tô Thầm cứ tưởng mình sẽ không ngủ được nếu Tiết Phùng Châu còn ở trong phòng, nhưng thực tế chỉ một lúc sau y đã chìm vào giấc ngủ sâu.
Tiết Phùng Châu lại sờ lên trán Tô Thầm, hắn vắt khăn ướt từ trong chậu nước rồi đắp lên trán y, sau đó gọi một tiếng Lâm Vu.
Lâm Vu xuất hiện như quỷ mị ở phía sau Tiết Phùng Châu: "Tướng quân."
"Xuống núi mua cho ta ít mứt hoa quả và đường mạch nha." – Tiết Phùng Châu suy nghĩ một lúc rồi nói thêm: "Mua thêm vài quyển thoại bản mới nhất về."
Lâm Vu đáp lời, rồi nhanh chóng biến mất khỏi căn phòng.
Tay Tiết Phùng Châu nhẹ nhàng chạm vào đôi môi của Tô Thầm, có lẽ vì bị sốt nên môi y có chút khô nứt. Hắn nhíu mày, đứng dậy rót ít nước, sau đó thấm ướt khăn để làm ẩm môi cho Tô Thầm.
Sau khi làm xong, hắn mới ngồi xuống bên cạnh nhìn y.
Mặc dù ngày thường thiếu niên có sắc mặt có hơi nhợt nhạt nhưng vẫn đầy sức sống, thỉnh thoảng còn giận dỗi với hắn, không giống như bây giờ, chỉ nằm bất động trên giường.
Hệt như chỉ cần dùng một chút sức lực, người nằm trên giường sẽ hoàn toàn biến mất khỏi thế gian này.
Trong hai mươi năm qua, Tiết Phùng Châu chưa từng chăm sóc ai ân cần đến mức này, cũng chưa từng nhìn thấy nam tử nào yếu ớt đến thế. Ngay cả khi hắn bị bệnh hoặc bị thương, hắn chỉ xử lý qua loa rồi lại vác giáo xông ra chiến trường, chỉ cần chưa chết thì hắn vẫn sẽ tiếp tục hành quân chiến đấu.
Tiết Phùng Châu đưa tay lên chạm vào ngực, hắn luôn cho rằng mình muốn đến gần Tô Thầm vì y có thể xoa dịu những cảm xúc mất kiểm soát sau khi trọng sinh của hắn. Đồng thời, hắn có chút tò mò làm thế nào mà vị công tử Tô gia từng chết yểu ở kiếp trước lại vẫn còn sống. Và đương nhiên... vì hắn muốn ngắm nhìn dáng vẻ tức giận nhưng cố gắng nhẫn nhịn của Tô Thầm, vừa xinh đẹp lại vừa sống động.
Bản thân hắn không phải là người có cảm xúc phong phú đến thế, nếu đổi lại là người khác muốn an ủi hắn, hắn sẽ không tùy tiện đến gần. Đối với hắn, những người không thể xác định hoặc là trực tiếp giết chết, hoặc là bản thân hắn sẽ không có hứng thú tìm đến đối phương để trêu chọc.
Tại sao lại là Tô Thầm?
Khi ở trước mặt y, hắn muốn che giấu bản chất xấu xa của mình, giả vờ bị khinh thường, giả vờ say rượu để vào phòng y, thậm chí còn mặt dày bám theo y tới chùa Bạch Mã... Hắn luôn biết rõ bản thân muốn gì, trước kia là tham vọng trèo lên đỉnh cao quyền lực, còn bây giờ là dục vọng chiếm hữu đối với vị tiểu công tử ốm yếu này.
Muốn chính là muốn, chẳng cần biết lý do.
Tất cả đều là cớ để tiếp cận Tô Thầm, hắn muốn Tô Thầm thuộc về hắn, chỉ thuộc về một mình hắn.
Tiết Phùng Châu cúi người cảm nhận hơi thở của Tô Thầm, sau đó càng lúc càng tiến gần đến khuôn mặt y, môi hắn chạm vào vành tai y, giọng nói khàn trầm: "Tiểu công tử, ngươi phải nhanh chóng... có cảm xúc giống ta mới được."
Thiếu niên đang nhắm chặt mắt không hiểu sao bất ngờ run rẩy, ngón tay bấu chặt vào chăn, y lẩm bẩm: "Lạnh..."
Tiết Phùng Châu nắm lấy bàn tay của Tô Thầm, thân thể y vừa rồi vẫn còn nóng hổi, vậy mà bây giờ lại run bần bật, không ngừng kêu "lạnh."
Tô Thầm mơ màng ôm khư khư bàn tay ấm nóng của Tiết Phùng Châu, dán mặt vào, y cuộn tròn người lại, cả người run rẩy vì lạnh.
Tiết Phùng Châu cố gắng rút tay ra để đi xem trong tủ còn chăn dự phòng không, nhưng vừa buông lỏng tay thì Tô Thầm liền giữ chặt lấy tay hắn bằng hai tay, đôi môi trắng bệch run rẩy: "Đừng... Lạnh."
"Tiểu công tử." – Tiết Phùng Châu thì thầm bên tai Tô Thầm: "Để ta đi lấy chăn cho ngươi."
Tô Thầm tất nhiên không nghe thấy, y vẫn ôm chặt bàn tay của hắn.
"Nếu tiểu công tử không buông tay, ta sẽ lên giường đấy nhé." – Tiết Phùng Châu nói tiếp: "Ta ôm ngươi nhé?"
"Tiểu công tử không trả lời, ta sẽ coi như là đã đồng ý."
Sau một hồi chờ đợi không thấy Tô Thầm đáp lại, Tiết Phùng Châu không chần chừ thêm nữa. Hắn cởi giày và áo choàng nặng trịch bên ngoài, sau đó nằm lên chiếc giường vốn đã nhỏ hẹp.
Ngay khi Tiết Phùng Châu vừa lên giường, Tô Thầm liền xích lại gần nguồn nhiệt ấm áp ấy, cả người cuộn tròn vào lòng Tiết Phùng Châu.
Tiết Phùng Châu nghe thấy tiếng răng Tô Thầm va vào nhau lập cập nên càng ôm y chặt hơn, chặt đến mức không còn một khe hở nào.
Hai nam tử nằm trên một chiếc giường nên tất nhiên chật chội, cho dù Tô Thầm có thân hình nhỏ gầy nhưng Tiết Phùng Châu lại là nam nhân to lớn cao tầm bảy thước (*), hơn nữa hắn quanh năm suốt tháng đều luyện tập ở quân doanh nên nói hắn có cơ bắp vạm vỡ cũng không hề quá lời.
(*) 7 thước = 2m3
Tiết Phùng Châu nằm nghiêng ôm Tô Thầm vào lòng, cho nên chiếc giường cũng không chật chội đến mức khiến hắn ngã khỏi.
Cơ thể trong vòng tay hắn mềm mại như bông, Tiết Phùng Châu hít hà mùi hương trên cổ Tô Thầm rồi nhanh chóng nín thở. Tuy trong đầu không có tạp niệm nhưng hễ chạm vào Tô Thầm là cơ thể hắn lại mất kiểm soát...
Trước kia Tiết Phùng Châu chỉ chăm chăm huấn luyện trong quân hoặc xông pha chiến trường nên căn bản không có thời gian nghĩ đến chuyện này. Hắn từng nghe nói hai nam nhân trong quân doanh cũng có thể giúp nhau phát tiết nhưng hắn chưa từng để ý đến. Ngay cả việc tự xử cũng ít khi làm. Từ khi gặp Tô Thầm, dục vọng của hắn như phun trào không thể kiểm soát, thế nhưng đối phương lại mang thân thể suy nhược nên hắn sợ làm tổn thương y, chỉ đành dùng chiếc khăn lụa kia...
Hắn nhịn lâu như vậy, một chiếc khăn lụa căn bản không thể thỏa mãn hắn, hắn muốn nhiều hơn thế, thân mật hơn thế.
"Tiểu công tử tặng đồ lót của ngươi cho ta nhé." – Giọng nói của Tiết Phùng Châu khàn khàn, giống như đang thương lượng với Tô Thầm: "Coi như là phần thưởng ta đã chăm sóc tiểu công tử."
"Tiểu công tử không trả lời tức là đã đồng ý. Nếu ngươi đã đồng ý, vậy ta có thể lấy đồ lót của ngươi mang về đúng không?"
Nói tới đây, yết hầu Tiết Phùng Châu khẽ chuyển động, hắn thở ra một hơi thật sâu, sau đó hôn lên đôi môi mềm mại của Tô Thầm. Nghe thấy tiếng hít thở đều đặn của Tô Thầm, hắn nhắm mắt, cố gắng gạt bỏ những tạp niệm còn sót lại trong tâm trí.
Mặc kệ Tô Thầm có đồng ý hay không, hắn đồng ý là được.