Chương 18: Điểm Tâm

Bị Tướng Quân Vô Sỉ Yêu Từ Cái Nhìn Đầu Tiên thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi Tô Thầm hồi phục, Tiết Phùng Châu xuống núi một chuyến, nói là có chuyện quan trọng trong quân doanh cần hắn xử lý.
Tô Thầm nghĩ đến quãng thời gian Tiết Phùng Châu hết lòng chăm sóc y lúc ốm đau, không khỏi cảm thấy áy náy vì đã để lại dấu răng trên cổ hắn. Y ngượng ngùng nói: "Đi đường cẩn thận."
Tiết Phùng Châu khẽ cười: "Tiểu công tử quan tâm như vậy, ta tất nhiên sẽ không để mình bị thương."
Ánh mắt Tô Thầm không kìm được mà nhìn cổ của Tiết Phùng Châu. Hắn không hề giấu giếm mà thản nhiên khoe ra hai dấu răng thẳng tắp, không biết vì sao y càng nhìn càng cảm thấy kỳ lạ.
Tô Thầm mím môi khẽ nói: "Cổ...... Che lại đi."
"Che cái gì?" - Tiết Phùng Châu nói: "Đâu phải chuyện đáng xấu hổ gì, nam nhi có sẹo là chuyện thường tình."
Tô Thầm: "...", vết này trông có giống vết thương bình thường không? Hình như cũng không khác biệt mấy. Tiết Phùng Châu còn chẳng bận tâm, y ngại ngùng làm gì chứ?
Tô Thầm không nói gì nữa.
Tiết Phùng Châu cúi đầu nhìn Tô Thầm: "Tiểu công tử, ta đi chừng nửa ngày là về, ngươi có muốn cái gì không?"
Tô Thầm lắc đầu, sợi dây buộc tóc đỏ trên đầu y khẽ đung đưa, khiến trái tim Tiết Phùng Châu cũng theo đó mà xao động.
"Ta sẽ mau chóng quay về." - Tiết Phùng Châu lặp lại.
Hàng mi Tô Thầm khẽ chớp, y khẽ 'ừm' một tiếng.
Tiết Phùng Châu dường như đang rất vui, hắn xoay người lên ngựa, sau đó quay đầu nhìn Tô Thầm thêm lần nữa.
Mấy ngày qua, gần như lúc nào hắn cũng ở bên cạnh Tô Thầm, thái độ của y đối với hắn rõ ràng đã tốt hơn nhiều. Nghĩ đến chuyện không được nhìn thấy Tô Thầm vài canh giờ, hắn cảm thấy có chút bứt rứt.
Tiết Phùng Châu siết chặt chiếc khăn thêu có thêu tên Tô Thầm, hít sâu một hơi rồi cưỡi ngựa thẳng tiến về quân doanh.
______
Binh lính đóng quân ở khu vực ngoài thành, ngay khi Tiết Phùng Châu đến, các tướng sĩ đều đồng loạt hô vang 'Tướng quân', âm thanh lớn đến mức đinh tai nhức óc.
Sau khi ngựa được dắt đi, Triệu Cửu và Lâm Vu bước đến: "Tướng quân."
"Hắn đâu?" - Tiết Phùng Châu hỏi.
Tiết Phùng Châu đang hỏi về kẻ đã lén lút đột nhập chùa Bạch Mã hòng ám hại Tô Thầm, Lâm Vu trả lời: "Hắn ở trong nhà lao phía sau. Tướng quân nói muốn đích thân thẩm vấn nên bọn thuộc hạ không tra hỏi quá mức. Mỗi ngày đều mang đến một phần cơm cho hắn theo lệnh của tướng quân, dù không thể no bụng nhưng cũng không đến nỗi chết đói."
Trong lúc nói chuyện, Triệu Cửu nhận thấy dấu vết trên cổ Tiết Phùng Châu, trong lòng vô cùng sửng sốt, hắn lặng lẽ kéo Lâm Vu lại ra hiệu.
Giọng Lâm Vu chợt nghẹn lại, hắn chớp mắt, đầy kinh ngạc: "Tướng quân bị gì cắn thế?"
Triệu Cửu: "......"
Tiết Phùng Châu sờ lên dấu răng trên cổ, dù vẻ mặt hắn không biểu lộ gì, nhưng Lâm Vu và Triệu Cửu có thể cảm nhận được tâm trạng Tiết Phùng Châu đang rất tốt, hai người liếc mắt nhìn nhau một cái, sau đó nghe thấy Tiết Phùng Châu nói: "Bị một con thỏ hung dữ cắn đấy."
"Thỏ, con thỏ?" - Lâm Vu không thể tưởng tượng nổi con thỏ nào có thể cắn ra dấu răng thẳng tắp đến thế.
Tiết Phùng Châu chỉ khẽ 'ừm' một tiếng rồi không nói gì thêm. Hắn bước vào phòng thẩm vấn, quan sát kẻ đầu bù tóc rối đang bị treo lơ lửng trong phòng, ánh mắt kẻ đó tan rã, vô hồn.
Tiết Phùng Châu liếc nhìn chậu than đang cháy tí tách bên cạnh, cười khẽ: "Đi lấy một ít nước đường tới đây."
Mí mắt kẻ đó khẽ giật, đôi mắt trắng dã ngước lên nhìn hắn.
"Ngoài nước đường, chuẩn bị thêm kiến nữa." - Tiết Phùng Châu bổ sung một câu, sau đó nhìn vào đôi mắt vô hồn ấy: "Ta có rất nhiều trò thú vị để chơi với vị huynh đệ này."
______
Những thoại bản Tiết Phùng Châu gửi đến trông có vẻ hơi nhàm chán, Tô Thầm lật vài trang rồi thở dài: "Tiết Phùng Châu giữ lại những cuốn hay, còn mấy cuốn dở thì đưa cho ta chăng?"
Tùy Ý đang nấu thuốc bên cạnh lên tiếng: "Có lẽ Tiết tướng quân không biết chọn sách. Tiết tướng quân cả ngày giơ đao múa kiếm, trông không giống người ham đọc sách cho lắm."
Tô Thầm khép lại thoại bản trên tay: "Hắn có thể ngâm được câu thơ 'Triều Triều một ngày xuân' thì chắc hẳn cũng có đọc sách, nhưng chắc vì hành quân đánh giặc nên không có nhiều thời gian để đọc."
Tùy Ý: "......Công tử dường như đã kiên nhẫn hơn với Tiết tướng quân, còn nói đỡ cho Tiết tướng quân nữa chứ."
Tô Thầm hơi ngẩn ra: "Có lẽ là vì ta phát hiện hắn không đáng sợ như y vẫn nghĩ, hơn nữa lúc ta bị bệnh, hắn đã chăm sóc rất chu đáo......"
"Tiết tướng quân đúng là rất quan tâm công tử thật." - Tùy Ý rót cho Tô Thầm một chén nước, mặc dù nàng không thích Tiết Phùng Châu cho lắm nhưng không thể không thừa nhận Tiết Phùng Châu rất có lòng. Nàng nói: "Công tử không có giao hảo gì với Tiết tướng quân, hơn nữa lúc trước còn từng có hiềm khích, liệu có phải Tiết tướng quân có ý đồ gì chăng?"
"Nhưng hắn có thể đạt được ý đồ gì từ ta?" - Tô Thầm nghiêm túc suy ngẫm: "Hắn là đại tướng quân nắm giữ binh quyền trong tay, hơn nữa Hoàng Thượng cũng rất coi trọng và tin tưởng hắn. Về phần phụ thân của ta, cho dù lúc trước ông ấy làm chuyện gì không đúng thì hiện giờ hai người họ đã là nước sông không phạm nước giếng......Ta thực sự không nghĩ ra hắn có mục đích gì cả."
Đương nhiên Tùy Ý cũng không nghĩ ra, nhưng nàng luôn cảm thấy Tiết Phùng Châu không có ý đồ tốt, nếu không sao lại phải lấy lòng công tử nhà mình?
Tô Thầm: "Mở cửa sổ cho ta hóng gió một chút."
"Công tử vừa mới khỏe lại, lỡ bị trúng gió thì sao ạ?" - Tùy Ý không đồng ý: "Hai ngày nữa công tử phải về kinh đón Tết rồi, nếu lại bị ốm thì sẽ không về được đâu đấy."
Tô Thầm thở dài: "Nhưng cứ buồn chán thế này ta thấy khó chịu lắm."
"......" - Tùy Ý im lặng một lúc: "Trước đây cũng vậy mà, sao nô tỳ không thấy công tử nói buồn chán hay khó chịu bao giờ."
Tô Thầm nói: "Trước đây cũng chán mà."
"Hay là vì Tiết tướng quân đi rồi?" - Tùy Ý hỏi.
"Liên quan gì đến hắn chứ?"
"Mặc dù mấy ngày trước công tử bị bệnh, nhưng Tiết tướng quân luôn đến đây trò chuyện cùng công tử, đánh cờ, kể vài chuyện thú vị cho người nghe, công tử cũng cười không ít lần. Hôm nay không có Tiết tướng quân ở đây nên công tử mới cảm thấy nhàm chán đấy thôi."
Tô Thầm sờ vành tai, có chút khó hiểu: "Thật sao?"
Tùy Ý khẳng định: "Vâng, có ạ."
Tô Thầm chống tay vào tường đứng dậy, nói: "Ta đã sớm quen không gian thanh tịnh của chùa Bạch Mã. Tuy Tiết Phùng Châu ở đây quả thực náo nhiệt hơn, nhưng không thể nói ta cảm thấy nhàm chán vì hắn rời đi được."
"Công tử."
"Ta đi ra ngoài một chút."
Tùy Ý vội khoác thêm áo choàng cho y: "Bên ngoài gió lớn."
"Qua Tết Âm Lịch là mùa xuân rồi." - Tô Thầm đứng dưới gốc cây đã khô héo, ngẩng đầu lên nhìn: "Năm nay chắc nó cũng không nở nụ hoa nào."
Tùy Ý nói: "Nếu công tử muốn, chúng ta có thể quay lại đây bất cứ lúc nào."
"Sau này số lần ta đến chùa Bạch Mã sẽ ngày càng ít đi." - Tô Thầm chậm rãi đi qua cổng vòm: "Ta sẽ không cạo đầu xuất gia nên không thể sống ở đây cả đời. Sư phụ vẫn luôn hy vọng sau khi ta quay về thế tục thì không cần lưu luyến chùa Bạch Mã nữa."
Tùy Ý lặng lẽ lắng nghe Tô Thầm nói.
Tô Thầm gõ cửa: "Không An sư huynh, huynh có ở đó không?"
Một tiểu hòa thượng mở cửa ra: "Sư thúc đang chơi cờ với sư phụ, An Nhiêu sư thúc có muốn vào không ạ?"
Tô Thầm xoa đầu trọc của tiểu hòa thượng, bước vào trong: "Sư huynh, ta cũng muốn chơi cờ với huynh."
"Sao đệ không tìm Tiết tướng quân chứ?" - Không An nói: "Hay vì Tiết tướng quân xuống núi rồi nên đệ mới nhớ đến các sư huynh, phải không?"
"Sao sư huynh lại nói thế?" - Tô Thầm ngồi xuống bên cạnh hai người, thoáng nhìn bàn cờ với vẻ thất vọng: "Các huynh vừa mới bắt đầu thôi à?"
Không Minh thậm chí không ngẩng đầu: "Nếu đệ thấy nhàm chán thì ta có thể nhường chỗ cho đệ, đệ chơi với sư huynh đi."
"Thật ạ?" - Đôi mắt Tô Thầm hơi sáng lên.
"Giả đấy." - Không Minh ngẩng đầu mỉm cười: "Quân tử ngồi xem chứ không nói. Tiểu An Nhiêu, đừng quấy rầy các sư huynh chơi cờ."
Tô Thầm: "......"
"Qua đây, ta có chuyện muốn hỏi đệ." - Không An vẫy tay gọi Tô Thầm, sau đó hơi ngừng một chút rồi nói: "Đây cũng là chuyện sư phụ muốn hỏi."
"Hửm?" - Tô Thầm có chút khó hiểu mà xích lại gần: "Hỏi chuyện gì vậy ạ?"
"Tuy nói người xuất gia không nên hỏi chuyện thế tục, nhưng đệ từng ở chùa Bạch Mã nên hỏi đệ cũng không tính là phạm giới."
Tô Thầm nghiêng đầu nhìn Không An.
_______
Khi trời chập tối thì bắt đầu đổ tuyết, mùa đông đã sắp kết thúc nên tuyết rơi không nhiều.
Tô Thầm đứng ở hành lang, vươn tay hứng lấy một bông tuyết nhỏ. Y lặng lẽ nhìn bông tuyết tan chảy trong lòng bàn tay, hóa thành một giọt nước nhỏ xíu.
Có tiếng bước chân vội vã truyền tới, Tô Thầm ngẩng đầu thì thấy Tiết Phùng Châu đang thản nhiên đi giữa trời tuyết, trên tay cầm một chiếc hộp, vạt áo trong bóng tối khẽ lướt trên nền đất những đường cong bất định. Ngay khi nhìn thấy Tô Thầm, Tiết Phùng Châu hơi khựng lại một chút, sau đó bước từng bước dài, nhanh chóng tiến đến đưa chiếc hộp cho Tô Thầm.
Tô Thầm có chút tò mò: "Cái gì vậy?"
"Vốn định quay về sớm hơn một chút." - Tiết Phùng Châu cởi áo choàng rồi khoác lên vai Tô Thầm một cách tự nhiên: "Ta đi mua điểm tâm ở La Vân Kỷ nên về hơi trễ."
Hơi ấm vẫn còn lưu lại trên áo choàng như bao bọc lấy Tô Thầm, hơi thở của Tiết Phùng Châu phả vào mặt khiến tầm nhìn của y hơi nhòe đi, y cúi đầu nhìn hộp đồ ăn trong tay: "...... La Vân Kỷ thường bán hết bánh trong một buổi sáng, muộn thế này mà ngươi vẫn mua được sao?"
"...... Có tiền thì sai khiến được thiên hạ, chỉ hơi mất thời gian đợi bọn họ làm điểm tâm thôi." - Tiết Phùng Châu nói đến đây không hiểu sao lại có chút chột dạ. Hắn nửa uy hiếp nửa dụ dỗ mới có thể khiến cho đầu bếp La Vân Kỷ run rẩy đi vào bếp. Đương nhiên hắn sẽ không nói ra chuyện đó, chỉ lựa những điều tốt đẹp để kể: "Ta đã trả gấp ba số tiền, không ai có thể từ chối được."
Môi Tô Thầm khẽ giật giật, y muốn hỏi tại sao hắn lại mất công đi mua điểm tâm cho y, nhưng cuối cùng lại thôi.
"Lúc trước ta nghe người hầu của ngươi nói ngươi thích ăn món ngon, ta không quen thuộc kinh thành, chỉ biết điểm tâm của La Vân Kỷ khá nổi tiếng." - Tiết Phùng Châu nói: "Được xuống núi một chuyến nên ta muốn mua đồ ăn về cho ngươi......Mua buổi sáng thì sợ bị ôi thiu, nên buổi chiều ta mới đi mua."
Tô Thầm mím môi, khẽ kéo nhẹ tay áo Tiết Phùng Châu: "Vào trong đi, ngươi mua mà, chúng ta cùng ăn."
Đôi mắt Tiết Phùng Châu ánh lên ý cười: "Được."
Tô Thầm đi được hai bước thì thấy có gì đó không đúng lắm, y sờ vào áo choàng đang khoác trên người: "Sáng sớm lúc ngươi rời đi không phải mặc bộ này."
Tiết Phùng Châu vừa đi vừa cười: "Ở quân doanh hơi bẩn nên ta đã thay đồ."
Chóp mũi Tô Thầm hít hít: "Ngươi dùng huân hương sao?"
"Chắc là mùi thơm sau khi ta tắm gội." - Vẻ mặt Tiết Phùng Châu tự nhiên.
"Tắm gội?"
"Đương nhiên phải tắm gội rồi mới thay quần áo chứ." - Tiết Phùng Châu nói.
Nghe vậy, Tô Thầm không thắc mắc gì thêm, y bước vào phòng trước Tiết Phùng Châu.
Tiết Phùng Châu nhìn chiếc áo choàng đang khoác trên người Tô Thầm với vẻ mặt khó đoán. Những thứ dính máu......tất nhiên không thể đem đến trước mặt Tô Thầm, sẽ làm bẩn mắt y.
Quần áo cũng vậy, người cũng vậy.