Bị Tướng Quân Vô Sỉ Yêu Từ Cái Nhìn Đầu Tiên
Chương 22: Kẻ Đói Khát
Bị Tướng Quân Vô Sỉ Yêu Từ Cái Nhìn Đầu Tiên thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi đi vòng qua ngọn núi, bọn họ đến được doanh trại gần đó.
Có điều, ở đây không có tiếng hô vang dội như lúc trước Tô Thầm nghe thấy, khu vực quanh doanh trướng khá yên tĩnh, thỉnh thoảng còn nghe thấy tiếng cười.
Tiết Phùng Châu xuống ngựa trước, sau đó bế Tô Thầm xuống, đồng thời khoác áo choàng của mình lên người Tô Thầm, nói: "Chúng ta vào trong thôi."
"Cứ thế này đi vào liệu có sao không?" - Tô Thầm có hơi ngập ngừng: "Nếu Bệ Hạ biết ngươi tự tiện đưa người ngoài vào quân doanh, e rằng..."
"Ngươi lo lắng cho ta à?" - Tiết Phùng Châu cười nhẹ: "Không cần sợ, đi thôi."
Tô Thầm đành phải đi theo Tiết Phùng Châu. Càng đi sâu vào, âm thanh ồn ào càng lớn. Tô Thầm không biết những tiếng động đó phát ra từ đâu, cũng không dám ngẩng đầu nhìn, chỉ lẽo đẽo theo sau bước chân Tiết Phùng Châu.
Tiết Phùng Châu nói: "Lúc này là giờ ăn trưa, mọi người đều đi ăn cơm cả rồi, không có ai đâu..."
Tiết Phùng Châu còn chưa dứt lời, phía trước đã có hai ba giọng nói vang lên: "Tướng quân!"
Tiết Phùng Châu gật đầu, đứng chắn trước mặt Tô Thầm và tiện miệng hỏi: "Các ngươi ăn xong rồi?"
"Vâng. Phó tướng Lâm đã mang cơm trưa đến doanh trướng cho tướng quân rồi!" - Binh sĩ lên tiếng trả lời, hơi tò mò liếc nhìn người đứng sau lưng Tiết Phùng Châu nhưng không thấy rõ mặt, chỉ thấy một sợi dây buộc tóc màu đỏ.
Tiết Phùng Châu "ừ" một tiếng rồi không nói gì thêm. Hắn dẫn Tô Thầm vào trong lều, bảo y ngồi xuống rồi đi tìm thuốc bôi và chuẩn bị khăn sạch. Sau đó, hắn quỳ một chân trước mặt Tô Thầm, cẩn thận lau sạch vết bẩn trong lòng bàn tay y.
Nước lạnh buốt khiến Tô Thầm hơi run lên.
"Đau không?" - Tiết Phùng Châu hỏi, động tác cũng nhẹ nhàng hơn một chút: "Nếu đau thì nói ta biết, ta sẽ lau nhẹ hơn."
Tô Thầm hơi lắc đầu: "Vẫn ổn."
Nghe vậy, Tiết Phùng Châu mới yên tâm phần nào: "Nếu thấy khó chịu ở đâu, phải nói ta biết ngay."
Tô Thầm nhìn hàng lông mi rũ xuống của Tiết Phùng Châu, chợt hỏi: "Sao ngươi lại đột nhiên xuất hiện ở khu săn bắn?"
Tiết Phùng Châu hơi dừng động tác lau tay cho Tô Thầm, khẽ cười: "Ta nghe nói hôm nay đám công tử quý tộc tổ chức săn bắn ở bãi săn. Nơi đó khá gần doanh trại, ta sợ xảy ra chuyện ngoài ý muốn nên đi xem thử, không ngờ lại đúng lúc bắt gặp ngươi gặp chuyện... Thật may là ta đã đi."
Nói đến đây, giọng nói của hắn mang theo chút lạnh lùng: "Nếu chuyện này là do có người cố ý nhằm vào ngươi, ta sẽ không dễ dàng bỏ qua cho hắn."
Tô Thầm trầm tư một lát rồi nói: "Ta không nhớ mình đã đắc tội ai, tại sao đối phương lại muốn đẩy ta vào chỗ chết."
Tiết Phùng Châu ngẩng đầu nhìn Tô Thầm, mỉm cười: "Đừng sợ, có ta ở đây, không ai có thể làm tổn thương ngươi... Ta sẽ chịu trách nhiệm tìm ra hung thủ."
Tô Thầm lại im lặng một lúc rồi nhẹ giọng nói: "Nếu hôm nay không có ngươi, chắc hẳn ta sẽ phải chịu không ít đau khổ."
Giọng điệu của Tiết Phùng Châu bình tĩnh, tựa như đang thề thốt: "Chỉ cần có ta, ngươi tuyệt đối sẽ không phải chịu khổ."
Tiết Phùng Châu lại cúi đầu, nhẹ nhàng thổi vào lòng bàn tay Tô Thầm. Động tác của hắn cẩn thận và ân cần, như thể sợ Tô Thầm sẽ đau nếu hắn thổi mạnh.
Hành động của hắn giống như đang dỗ dành trẻ con khiến Tô Thầm cảm thấy không được tự nhiên, y nhỏ giọng gọi: "Tiết Phùng Châu."
Tiết Phùng Châu thoa dược lên lòng bàn tay Tô Thầm, cảm giác lạnh lẽo làm y hơi rùng mình một chút. Cảm giác hơi đau nhưng không quá rõ ràng, có lẽ vì tay y vẫn còn tê liệt nên xúc giác chưa hồi phục hoàn toàn.
Tiết Phùng Châu lại thổi nhẹ, sau đó băng bó tay y rồi hỏi: "Có đói bụng không?"
Tô Thầm gật đầu: "Hơi đói."
"Đồ ăn Lâm Vu mang tới đã nguội rồi." - Tiết Phùng Châu nhìn thoáng qua đồ ăn trên bàn, nói: "Đi, ta sẽ nấu cho ngươi."
Tô Thầm đi theo Tiết Phùng Châu vào bếp. Lúc này, hầu hết binh lính đều đã ăn xong. Vài người ăn chậm vừa nhìn thấy Tiết Phùng Châu liền nhanh chóng ngậm bánh bao vào miệng rồi chạy vọt ra ngoài.
"Ngươi muốn ăn gì?" - Tiết Phùng Châu hỏi.
Tô Thầm lắc đầu không biết: "Gì cũng được, miễn là ngon. Ta không kén ăn."
Tiết Phùng Châu bật cười: "Được, để ta đích thân vào bếp."
Tiết Phùng Châu nói hắn đích thân vào bếp, tưởng chừng chỉ nói qua loa nhưng Tô Thầm nhận ra hắn thật sự đặt tâm huyết vào đó. Tiết Phùng Châu thậm chí còn khắc củ cà rốt thành hình con thỏ rồi đưa cho Tô Thầm: "Con thỏ này."
Tô Thầm cầm lấy, khóe miệng nở nụ cười: "Đáng yêu."
Ánh mắt Tiết Phùng Châu dừng trên khuôn mặt Tô Thầm, ẩn ý nói: "Đúng là rất đáng yêu."
Tô Thầm không chú ý đến biểu cảm của Tiết Phùng Châu. Y rũ mắt nhìn đôi tai thỏ một lúc, rồi ngẩng đầu nhìn Tiết Phùng Châu, nghiêm túc nói: "Cảm ơn ngươi."
Tiết Phùng Châu hơi khựng lại, cười hỏi: "Cảm ơn cái gì?"
"Cảm ơn ngươi đã cứu ta, với lại cảm ơn ngươi đã nấu ăn cho ta."
Tay Tiết Phùng Châu hơi dừng lại: "Vậy tiểu công tử định cảm ơn ta thế nào?"
Tô Thầm còn chưa kịp trả lời, Tiết Phùng Châu lại nói tiếp: "Ta muốn để dành phần tạ lễ này. Chờ đến khi nghĩ ra thứ mình muốn, ta sẽ đến tìm ngươi. Được không?"
Tô Thầm mỉm cười: "Được."
Tiết Phùng Châu nhìn Tô Thầm một lúc lâu, sau đó nói: "Tiểu công tử lại đây, ngồi cạnh ta."
Tô Thầm ngoan ngoãn ngồi xuống bàn, chờ Tiết Phùng Châu bưng đồ ăn tới. Đó là một món ăn khá đơn giản.
"Tay ngươi bị thương, để ta đút cho." - Nói rồi Tiết Phùng Châu cầm lấy đôi đũa.
"Không, không, không." - Tô Thầm vội vàng lắc đầu, cầm lấy một đôi đũa khác: "Vết thương không nặng, ta tự ăn được rồi."
Tiết Phùng Châu cảm thấy hơi tiếc, đành ngồi nhìn Tô Thầm bối rối uống canh, sau đó tự nhiên hỏi: "Hương vị thế nào?"
"Rất ngon."
"Nguyên liệu ở đây có hạn nên không thể phát huy hết khả năng. Lần sau về phủ của ta, nhất định sẽ nấu cho ngươi món ngon hơn." - Khóe môi Tiết Phùng Châu giương lên: "Sẽ hợp khẩu vị của ngươi."
Đôi mắt Tô Thầm hơi cong lên, y đồng ý: "Được."
Sau khi ăn xong, Tiết Phùng Châu dẫn Tô Thầm quay lại doanh trướng. Sau khi vào lều, Tiết Phùng Châu nói: "Buổi chiều ta vẫn còn chút việc, ngươi ở lại đây với ta nhé. Khi nào xong việc, ta sẽ đưa ngươi về phủ Thừa tướng, được không?"
Tô Thầm tất nhiên đồng ý, dù sao về nhà y cũng không có gì làm.
Sau đó, Tiết Phùng Châu đột nhiên xoay người, lấy ra một chiếc hộp từ trên bàn và đặt trước mặt Tô Thầm: "Ngươi xem thử đi."
"Cái gì vậy?" - Tô Thầm tò mò mở chiếc hộp ra, sau đó trợn to hai mắt: "Ngọc Ý Trai..."
"Ta không thường dùng cái này, cũng không am hiểu hội họa cho lắm." - Tiết Phùng Châu nhìn vào đôi mắt hổ phách của Tô Thầm: "Sau khi rời khỏi phủ Công chúa, ta đã đến Ngọc Ý Trai đặt một bộ. Nó vừa được giao đến hôm qua, vốn định kêu người gửi tới phủ Thừa tướng cho ngươi, nhưng sẵn ngươi đang ở đây nên ta muốn tặng cho ngươi bây giờ."
Nói tới đây, vẻ mặt Tiết Phùng Châu hơi chần chừ: "Ngươi thích không?"
Ngón tay Tô Thầm chạm vào nghiên mực được chạm khắc tinh xảo, y mỉm cười đáp: "Thích."
"Thích thì tốt." - Tiết Phùng Châu thở phào, rồi như nói đùa: "Sau này tiểu công tử phải dùng bút và nghiên mực này để vẽ tranh đấy."
"Tất nhiên." - Tô Thầm đồng ý rất nhanh, y đóng nắp hộp lại rồi nhìn Tiết Phùng Châu: "Đến lúc đó ta sẽ tặng ngươi bức tranh đầu tiên."
Trong lòng Tiết Phùng Châu như có sóng gợn, hắn cười đáp: "Được."
Lúc này, Tô Thầm ngáp một cái, khóe mắt chảy ra một giọt nước mắt.
"Ngươi mệt sao?" - Tiết Phùng Châu hỏi.
Tô Thầm gật đầu rồi lại lắc đầu.
"Ngươi nằm ngủ một lát đi, khi nào đến giờ ta sẽ gọi dậy rồi đưa ngươi về phủ." - Tiết Phùng Châu nói.
Tô Thầm hỏi: "Vậy còn ngươi?"
"Ta sẽ canh chừng cho ngươi." - Tiết Phùng Châu đỡ Tô Thầm nằm xuống: "Sức khỏe tiểu công tử không tốt, hôm nay còn bị kinh động, vẫn nên nghỉ ngơi nhiều một chút."
Tô Thầm còn muốn nói gì đó, nhưng thấy dáng vẻ ân cần của Tiết Phùng Châu, y lại thôi.
Căn lều chìm vào không gian yên tĩnh. Lúc ở chùa Bạch Mã, Tiết Phùng Châu cũng từng ngồi canh chừng Tô Thầm nên y đã cảm thấy quen thuộc khi có hắn bên cạnh. Tô Thầm nhắm mắt lại, không bao lâu sau liền ngủ thiếp đi.
Thỉnh thoảng bên ngoài sẽ truyền đến tiếng động, nhưng bên trong doanh trướng tối tăm, Tiết Phùng Châu chỉ chăm chú ngắm nhìn thiếu niên đã ngủ say. Yết hầu của hắn nhấp nhô, dục vọng bị kìm nén bấy lâu dần dần phun trào trong bóng tối.
Ngay lúc này, người trong lòng đang nằm trên giường của hắn, toàn thân y đều được bao bọc trong mùi hương của hắn, giống như hắn đã sở hữu được y vậy.
Không thể kiềm chế được nữa...
Tiết Phùng Châu cầm lấy bàn tay được băng bó tỉ mỉ, cẩn thận không chạm vào lòng bàn tay. Hắn cúi đầu, liên tục hít lấy mùi hương trên bàn tay Tô Thầm, giống như một người bị thiếu oxy.
Mùi thuốc hòa lẫn với mùi thơm nhè nhẹ của hoa lan. Mùi hương nhẹ đến mức người khác khó chú ý, nhưng lại có thể khiến hơi thở của Tiết Phùng Châu đột nhiên trở nên nặng nề.
Có điều, hắn không thể làm gì quá mức.
Luồng nhiệt cuồn cuộn mân mê đầu ngón tay Tô Thầm. Nếu Tô Thầm còn tỉnh táo và nhìn thấy đôi mắt hằn đỏ tia máu cùng bộ dạng cực kỳ thèm khát của Tiết Phùng Châu lúc này, chắc chắn y sẽ hoảng sợ hơn cả lúc ngựa mất kiểm soát. May thay y không nhìn thấy.
Đầu lưỡi Tiết Phùng Châu liếm láp thăm dò đầu ngón tay của thiếu niên. Thấy y không có phản ứng gì, Tiết Phùng Châu khẽ cắn nhẹ ngón tay mềm mại của y.
Hương thơm ngọt dịu xộc vào chóp mũi như rượu mạnh, thiêu đốt hoàn toàn lý trí của Tiết Phùng Châu. Trong nháy mắt, tâm trí như đang gào thét sự thèm khát một thứ gì đó. Rõ ràng đã ăn no nhưng bụng hắn lại cồn cào như đang đói.
Hắn liếm láp, gặm cắn, giống như một con chó đói nhìn thấy miếng thịt thơm ngon.
Ngón tay tinh tế có những đường gân xanh nhạt bắt đầu chi chít những vết đỏ, vừa giống dấu răng vừa giống vết mút. Con chó đói dễ dàng để lại dấu vết của sự thèm khát tột cùng.
Tô Thầm hơi cau mày trong cơn ngủ mơ, y muốn rụt tay lại, mê man nói: "Đừng... đừng mà."
Con chó hung hăng hơi ngừng lại trong giây lát. Sau khi xác nhận tiểu công tử không tỉnh lại, hắn bắt đầu hôn dọc theo cánh tay y.
Không thể đi quá xa, nếu không tiểu công tử sẽ tỉnh lại.
Tiết Phùng Châu nghĩ vậy, nhưng đôi mắt lại sáng rực hơn bình thường.
Không đủ, một bàn tay thì không đủ. Tiết Phùng Châu nặng nề nuốt nước bọt, tiếp tục tìm kiếm nơi có thể gặm cắn.
Tô Thầm càng lúc càng nhíu chặt mày, y chỉ cảm thấy toàn thân rất nóng, giống như đang gặp ác mộng. Trong mộng, y bị đè dưới thân nhiệt nóng bỏng của một con dã thú, móng vuốt sắc bén của nó ấn lên vai y.
Đầu lưỡi không kém phần nóng rát của con dã thú liếm lên mi mắt y, giống như đang ép y mở mắt. Tô Thầm muốn mở mắt ra, nhưng lại có cảm giác bất lực như bị xiềng xích trói buộc không thể cử động. Nước mắt sinh lý chảy dài xuống má. Cảm giác giống như bị bóng đè khiến y chỉ có thể bất lực nằm đó chịu đựng dã thú liếm láp.
Đôi mắt, khuôn mặt, vành tai rồi đôi môi.
Buông tha cho ta, tiểu công tử cầu xin trong cơn ác mộng, đừng liếm nữa, đừng liếm mà. Y nức nở, không hề nhận ra làm như vậy chỉ càng khiến dã thú không muốn buông tha con mồi.
Cổ áo rộng mở để lộ ra xương quai xanh tinh tế. Ánh mắt Tiết Phùng Châu như bùng lên ngọn lửa, hắn cúi người, gần như ôm trọn thiếu niên vào lòng. Hơi thở nóng bỏng, ướt át của hắn phả lên làn da trắng mịn và mong manh của Tô Thầm.
Thiếu niên mơ màng nghiêng đầu một cách khó chịu, như thể đang cảm thấy bất an nên y nghiêng người muốn cuộn tròn lại.
Động tác này không khác gì đang mời gọi Tiết Phùng Châu. Hắn giữ lấy cơ thể thon gầy của thiếu niên, sau đó cúi đầu, ngậm lấy vành tai y.
Bên tai hắn vang lên tiếng nức nở nhè nhẹ, lại giống như tiếng khóc, mang theo sự sợ hãi và bất an.
Ánh mắt Tiết Phùng Châu tối sầm, miệng lưỡi khô khốc, bàn tay hắn nhẹ nhàng sờ soạng trên bộ y phục dệt từ vải lụa mềm mại. Xuyên qua lớp vải mỏng, Tiết Phùng Châu cúi đầu hôn lên. Y phục màu trắng tinh tươm đã bị liếm ướt nhẹp, loáng thoáng có thể nhìn thấy đầu ti hồng hào tựa màu anh đào hiện ra.
Hơi thở của Tô Thầm đứt quãng, y không ngừng nức nở, không biết là vì khó chịu hay lý do gì khác.
Quần trong của Tô Thầm bị cởi đến đầu gối. Mặc dù không thể chiếm lấy Tô Thầm hoàn toàn như mong muốn, nhưng vẫn đủ để có thể thỏa mãn dục vọng căng tràn của hắn.
Dục căn nóng bỏng cọ sát trên bụng Tô Thầm. Thiếu niên chưa từng bị đối xử như vậy nên không nhịn nổi mà khóc lóc nỉ non. Cơ thể bị kích thích quá mức khiến Tô Thầm từ từ mở mắt ra, y hoảng hốt cho rằng mình vẫn đang nằm mơ.
Tô Thầm theo bản năng cố gắng cử động đôi tay cứng đờ. Khoái cảm mãnh liệt khiến y bất giác rên rỉ thành tiếng. Giọng nói không còn trong trẻo, dịu dàng mà thay vào đó khàn khàn một cách mềm nhũn, khiến nam nhân đối diện càng thêm kích thích.
Tô Thầm thậm chí không kịp phản ứng với những gì đang diễn ra, cả người đều run lên dữ dội.
Mãi đến khi bàn tay thô ráp của nam nhân đan lên những ngón tay thon mềm của y, cơn đau nhè nhẹ không đáng kể ngay lập tức khiến tâm trí Tô Thầm trở nên tỉnh táo.
Không phải ác mộng.
Không phải giấc mơ.
Trong nháy mắt, máu trong cơ thể như ngừng lưu thông. Luồng nhiệt nóng bỏng giống như bị dập tắt bởi một gáo nước lạnh. Giọng nói của y rõ ràng đã bị nhuộm bởi dục vọng, nhưng lại đặc biệt cứng đờ.
Tô Thầm kêu lên bằng giọng điệu khác thường: "Tiết Phùng Châu..."